Vương Bà i
Tác giả: Tác giả: Hà Tả
Số chương: 162
Lần đọc: 92.754
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 2 3 ... 17 »
15.06.2015
Chương 9
ÄÆ¡n hà ng lá»›n
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Äá»— Thanh Thanh Ä‘i và o văn phòng trong ánh mắt nghi hoặc cá»§a Vu Minh. Cô dá»±a và o phÃa sau cá»a, hạnh phúc ôm di động và o trong ngá»±c. Äể xác định lại, cô đã liên lạc vá»›i ngân hà ng để xác nháºn lại thông tin, má»™t trăm nghìn, đúng váºy, má»™t trăm nghìn Nhân dân tệ tiá»n đặt cá»c để tìm má»™t ngưá»i, sau khi tìm được rồi còn lấy được thù lao năm trăm nghìn. Cho dù là Vạn Sá»± Thông cÅ©ng không có đơn hà ng lá»›n như váºy, quá hạnh phúc rồi, má»›i khai trương được ba ngà y mà mình đã nháºn được đơn hà ng như váºy.
Äá»— Thanh Thanh rá»i khá»i văn phòng, nhìn hai ngưá»i má»™t chút, ngẫm nghÄ© rồi nói: - Lý Phục, đơn hà ng nà y do anh phụ trách, anh Ä‘i cùng tôi Ä‘i.
Lý Phục nhắc nhở: - Äá»— tiểu thư, Ä‘iện thoại là do Vu Minh tiếp.
- Chuyện nà y không liên quan tá»›i ai nháºn Ä‘iện thoại, bởi vì đơn đặt hà ng đã vượt quá hai nghìn tệ. Vu Minh cÅ©ng là m rất tốt rồi.
Äá»— Thanh Thanh trong tiá»m thức cảm thấy đẳng cấp cá»§a Lý Phục cao hÆ¡n Vu Minh rất nhiá»u. Anh ta chẳng những hai bằng Tiến sÄ©, là m việc nghiêm túc, diện mạo anh tuấn, ăn mặc thá»a đáng. Vu Minh những thứ khác không nói, áo sÆ¡ mi, quần bò, già y du lịch, cái đẳng cấp nà y đúng là không thể nói gì được, Ãt nhất cÅ©ng không quá má»™t trăm nghìn tệ. Äá»— Thanh Thanh nói: - Vu Minh, giá» cáºu ở lại công ty nghe Ä‘iện thoại. Nếu như có chuyện gì thì cứ nối tá»›i Ä‘iện thoại di động cá»§a tôi.
Lý Phục lấy là m xin lá»—i cưá»i gáºt gáºt đầu vá»›i Vu Minh. Vu Minh cÅ©ng cưá»i cưá»i tá» vẻ không có vấn đỠgì, sau đó Lý Phục cùng Äá»— Thanh Thanh Ä‘i ra cá»a. Äá»— Thanh Thanh dù sao cÅ©ng có kinh nghiệm trong công việc, có há»™ khẩu ở địa phương, đương nhiên đầu tiên phải Ä‘i tá»›i sở cảnh sát rồi. Liên quan tá»›i vấn đỠđá»i tư cá»§a ngưá»i khác, Äá»— Thanh Thanh tá»± có biện pháp cá»§a mình.
Äi hết cả rồi, Vu Minh nhẹ nhà ng nằm xuống. Mấy ngà y hôm nay ngá»§ trong phòng tắm hÆ¡i, rõ rà ng là hắn không được ngá»§ đủ giấc, có cÆ¡ há»™i nghỉ ngÆ¡i cÅ©ng là má»™t chuyện tốt. Lý Phục ngưá»i nà y có vấn Ä‘á», anh ta tương đối quen thuá»™c vá»›i thi thể, pháp y? Cảnh sát? Hay là kẻ giết ngưá»i? Ngà y hôm qua lúc tan tầm Vu Minh đã theo dõi Lý Phục Ä‘i tá»›i má»™t khách sạn kiểu nhà trá». Há»i lá»… tân má»›i được biết, Lý Phục tá»›i Trung Quốc vá»›i được mưá»i ngà y, vô luáºn visa hay há»™ chiếu gì đó thì vẫn còn rất nhiá»u thá»i hạn.
Nghê Thu cÅ©ng không có gì hay để tìm hiểu, ngưá»i nà y hÆ¡i lưá»i biếng hÆ¡n bình thưá»ng.
Buổi chiá»u, không ai trở vá», vẫn chỉ có má»™t mình Vu Minh. Vu Minh chuẩn bị ngá»§ tiếp má»™t giấc nữa, đáng tiếc không thể như nguyện, bởi má»™t vị mỹ nữ tá»›i đây. Hai ngưá»i tiến và o, má»™t ngưá»i phụ nữ xinh đẹp mặc bá»™ tây trang, dáng ngưá»i thon gá»n, má»™t vị là cụ già chống gáºy. Vu Minh là đà n ông bình thưá»ng, đầu tiên phải nhìn mỹ nữ, tiếp theo tiện mắt thì nhìn xuống cặp chân hoà n mỹ kia, rồi má»›i chú ý tá»›i cụ già bên cạnh. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vừa nhìn thấy cụ già , Vu Minh láºp tức giảm Ä‘i bảy phần hứng thú vá»›i mỹ nữ. Tiá»n đương nhiên phải quan trá»ng hÆ¡n đà n bà rồi. Ngưá»i nà y hẳn là có rất nhiá»u tiá»n, chỉ là không lá»™ ra ngoà i mà thôi. Tóc cá»§a ông ta thoạt nhìn rất bình thưá»ng nhưng thá»±c ra đã được chuyên gia chăm sóc. Bá»™ tây trang mà u xám trông cÅ© kỹ nhưng chÃnh xác là được đặt là m thá»§ công, hoà n toà n vừa khÃt vá»›i ngưá»i.
Vu Minh đứng lên nghênh đón, thuáºn tiện lấy chiếc ghế dá»±a cá»§a Nghê Thu ra má»i khách ngồi nói: - Xin chà o, má»i ngồi!
- Ừm! Cụ già gáºt gáºt đầu ngồi xuống, hai tay chống gáºy nhìn chung quanh.
Vu Minh rót má»™t chén nước đặt ở trước mặt cụ, cụ cưá»i cưá»i há»i: - Cáºu biết tôi không?
- Không biết. Quả thực không biết.
- Váºy là m sao cáºu biết tôi muốn uống trà ?
Vu Minh mỉm cưá»i: - Bởi vì nÆ¡i nà y là văn phòng thám tá» tư. NÆ¡i hà m răng cá»§a cụ già còn có vết xỉn do uống trà , chứng tá» rất thÃch uống trà . Vu Minh nói: - Không biết cụ có gì cần cháu giúp?
Cụ già không đáp lại há»i: - Chà ng trai, trước kia cáºu đã Ä‘i là m ở đâu rồi?
Vu Minh nói: - Cháu là sinh viên má»›i ra trưá»ng khóa nà y, chưa từng là m việc gì.
- Tháºt không giống. Tôi muốn nhá» công ty cá»§a các cáºu giúp tôi là m má»™t chuyện. Cụ già nói.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên có thể.
- Tôi muốn đưa những thứ nà y cho má»™t ngưá»i bạn cÅ©, nhưng tôi đã quên địa chỉ.
Mỹ nữ đặt má»™t cái há»™p lên trên bà i, còn có má»™t phong thư. - Mưá»i nghìn tệ nà y xem như tiá»n đặt cá»c.
Lẽ nà o lại có cái bánh rÆ¡i từ trên trá»i xuống như váºy? Vu Minh lấy giấy bút ra há»i: - Không biết ngưá»i bạn cÅ© cá»§a cụ há» gì?
Cụ già mỉm cưá»i trả lá»i: - Ông ta há» Lâm, Lâm trong từ má»™c, là chá»§ tịch táºp Ä‘oà n Lâm Hải…
- Lão tiên sinh, việc nà y… có phải ngà i có quá nhiá»u tiá»n không? Vu Minh cảm giác rất kỳ quái nói: - Kỳ thá»±c cháu đỠnghị nên kêu chuyển phát mang đồ váºt nà y tá»›i táºp Ä‘oà n Lâm Hải. Cháu cam Ä‘oan bá»n há» sẽ phái ngưá»i đưa tá»›i tay Lâm lão tiên sinh, hÆ¡n nữa chỉ cần hai mươi tệ.
- Ha ha! Tiểu Ảnh thấy không, đưa tiá»n cÅ©ng có ngưá»i không muốn. Cụ già cưá»i to.
Mỹ nữ Tiểu Ảnh giá»›i thiệu nói: - Vị nà y là Äá»— lão tiên sinh, là cha cá»§a Äá»— tiên sinh.
- A… Vu Minh ngẩn ngưá»i.
Vẻ mặt cá»§a hắn trong dá»± liệu cá»§a Tiểu Ảnh. Nhưng mà cô không biết, Vu Minh sá»ng sốt sẽ là dùng tâm tình nà o để biểu hiện ra ngoà i mặt cá»§a mình. Ngạc nhiên? Kinh hỉ? Kinh hoảng? … Bất kể như thế nà o thì cÅ©ng có chữ Kinh.
Vu Minh suy nghÄ© hồi lâu, sau đó cả kinh nói: - Ngà i, ngà i chÃnh là Äá»— lão tiên sinh à .
Biểu cảm nà y không sai, nhưng mà thá»i gian hÆ¡i cháºm má»™t chút. HÆ¡n nữa bên trong ngữ pháp cá»§a Vu Minh dùng từ “ngà i†theo thói quen.
Äá»— lão tiên sinh nở nụ cưá»i, tháºm chà không dừng lại được. Äá»— lão tiên sinh vá»— vá»— mu bà n tay cá»§a Vu Minh. Vu Minh dìu lão đứng lên, Äá»— lão tiên sinh vẫn cưá»i nói: - Ngưá»i trẻ tuổi, tháºt biết Ä‘iá»u, tháºt biết Ä‘iá»u, Ä‘i thôi! Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh bị cưá»i tá»›i xấu hổ, nhưng vẫn giúp đỡ đưa Äá»— lão tiên sinh tá»›i cá»a. Tiểu Ảnh nhìn thấy Äá»— lão tiên sinh ra khá»i cá»a rồi mà vẫn cưá»i, không khá»i há»i: - Bác, sao lại cưá»i vui vẻ như váºy?
- Bị chá»c cưá»i, Ä‘i, Ä‘i thăm con ta thôi. Äá»— lão tiên sinh cưá»i nói.
Vu Minh theo kế hoạch tiến và o giấc ngá»§, hắn không bị Äá»— lão tiên sinh ảnh hưởng tá»›i tâm tình cá»§a mình, ngoại trừ nụ cưá»i có phần là m mình hÆ¡i xấu hổ ra. Nhưng là m cho Vu Minh cảm thấy ngoà i ý muốn chÃnh là tá»›i gần sáu giá» chiá»u, Lý Phục cùng Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng không gá»i má»™t cú Ä‘iện thoại nà o cả, gá»i Ä‘iện thoại cho bá»n há» cÅ©ng không được.
Ngược lại Nghê Thu lúc gần 6h má»›i trở vá» công ty, thấy Vu Minh chuẩn bị tan tầm há»i: - Sếp đâu?
- Không biết.
- Ài … không tìm được con chó, xuất sư bất lợi. Nghê Thu ngẩng đầu nhìn thoáng qua đồng hồ treo tưá»ng, kinh ngạc nói. - Äã 6h rồi, có thể tan việc. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Có đôi khi là m ngưá»i thông minh cÅ©ng rất không thú vị, biết rõ đối phương Ä‘ang nói láo mà bạn vẫn không thể vạch trần đối phương, tháºm chà còn phải phối hợp đối phương nói láo để che dấu Ä‘i việc mình đã nhìn ra đối phương Ä‘ang nói dối. Vu Minh gáºt đầu nói: - Hết giá», hết giá».
Äúng 5h59 phút Lý Phục cùng Äá»— Thanh Thanh lại xuất hiện. Nghê Thu nhiệt tình tiến tá»›i nghênh đón, mang theo áy náy nói: - Sếp à …
Äá»— Thanh Thanh thái độ khác thưá»ng, xua tay là m cho Nghê Thu không nói nữa, đẩy cá»a văn phòng tiến và o. Lý Phục Ä‘i theo và o, thuáºn tay khóa cá»a.
- Tan ca rồi. Vu Minh nhấc cái túi, Ä‘i xuống tầng má»™t quẹt thẻ, sau đó rá»i công ty.
Nghê Thu ngược lại không biết là m sao, chẳng lẽ bà sếp nhà mình đã biết mình trốn việc, cho nên sắc mặt không được tốt? Hoặc là Lý Phục và sếp có bà máºt gì đó không thể nói?
15.06.2015
Chương 10
Há»i thăm
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ngà y hôm sau, Nghê Thu cùng Vu Minh Ä‘i là m đúng giá», kinh ngạc phát hiện Lý Phục và Äá»— Thanh Thanh lại tá»›i muá»™n. Không chỉ muá»™n mà là cả má»™t buổi sáng cÅ©ng không thấy hai ngưá»i bá»n há», gá»i Ä‘iện thoại thì Ä‘á»u trong tình trạng tắt máy.
Ăn cơm trưa xong, hai nam nhân ngồi nhìn nhau trong phòng là m việc. Nghê Thu nhìn Vu Minh nói: - Vu Minh, ngà y hôm qua kỳ thực tôi cũng không có đi tìm chó. Tôi có việc không thể đi là m, chỉ là vừa mới đi là m nên không muốn xin nghỉ, chỉ có thể nhỠbạn bè hỗ trợ kiếm lý do.
- Vì sao lại nói cho tôi biết? Vu Minh há»i, hắn không có hứng thú biết những thứ nà y.
- Bởi vì tôi cảm thấy cáºu sẽ biết. Nghê Thu nói: - Ngà y đầu tiên chuyển thi thể tôi đã nhìn ra, cáºu có thể quan sát sắc mặt mà biết được má»i chuyện, tùy cÆ¡ ứng biến. Ngoà i ra, tôi cÅ©ng xem qua lý lịch cá»§a cáºu, cáºu là sinh viên khoa văn. Vì sao khi nhìn thấy thi thể, ngay má»™t chút phản ứng khó chịu cÅ©ng không có?
- À? Vu Minh biểu cảm giống như không nghe thấy Nghê Thu đã nói cái gì.
- Ha ha, bằng cá»§a cáºu là giả hả. Nếu tôi Ä‘oán không sai, cáºu chắc là do Lưu Mãng phái tá»›i nằm vùng.
- A? Vu Minh lần nà y tháºt không biết Nghê Thu Ä‘ang nói cái gì.
- Sếp cá»§a Vạn Sá»± Thông cùng sếp cá»§a chúng ta có chút qua lại, có chuyện gì không rõ nhưng rõ rà ng là hai bên háºn nhau thấu xương. Äây không phải là bà máºt cá»§a công ty. Tôi không cẩn tháºn nghe lén Ä‘iện thoại cá»§a Lưu Mãng, hắn khẳng định trong công ty chúng ta có gián Ä‘iệp do hắn sắp xếp.
- Tôi không biết. Vu Minh rất chân thà nh trả lá»i. Hắn tháºt sá»± không biết, ngoại trừ lần trước tá»›i phá»ng vấn có nghe Äá»— Thanh Thanh mắng Lưu Mãng, chỉ là phụ nữ thì dù là yêu hay háºn thì Ä‘á»u mắng chá»i ngưá»i hết cả. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- … Nghê Thu há hốc mồm, chẳng lẽ mình Ä‘oán sai, Lý Phục má»›i là gián Ä‘iệp do Lưu Mãng phái tá»›i? Không có khả năng, Lý Phục có lý lịch như váºy, má»i hắn là m gián Ä‘iệp thì phải mất bao nhiêu tiá»n. Nếu không phải chẳng lẽ là mình? Dclmm, nhất định tiểu tá» nà y Ä‘ang diá»…n.
Vu Minh nói: - Anh không cẩn tháºn nghe thấy Lưu Mãng gá»i Ä‘iện thoại nói sắp xếp gián Ä‘iệp ở trong công ty chúng ta sao?
- Ừ!
- Không cẩn tháºn như thế nà o?
- Giữa trưa, trên phòng ăn tầng hai. Tôi Ä‘i toilet, nghe thấy Lưu Mãng gá»i Ä‘iện thoại ở phòng bên cạnh.
Vu Minh gáºt đầu: - ÄÆ°á»£c rồi, tôi hiện tại tin tưởng anh nói rồi.
- Trong công ty chúng ta có gián điệp sao?
- Không, tôi tin rằng Lưu Mãng cùng sếp cá»§a chúng tôi quả thá»±c có va chạm. Vu Minh không muốn nói quá rõ rà ng, thá»i gian dùng cÆ¡m, ngưá»i ngưá»i Ä‘i toilet, có ngưá»i lại gá»i Ä‘iện thoại nói có gián Ä‘iệp. Con mẹ nó, chứ cái loại cảnh tượng nà y chỉ có trong phim truyá»n hình trong nước má»›i có mà thôi. Nhưng mà chiêu nà y rất độc, lá»i nà y mà rÆ¡i và o trong tai Äá»— Thanh Thanh, Äá»— Thanh Thanh tám phần mưá»i sẽ bán tÃn bán nghi, còn má»™t phần là nghi ngá». Ba ngưá»i bá»n hắn, Nghê Thu là Äá»— tiên sinh sắp xếp nhân sá»±, Lý Phục là tiến sÄ© quốc tịch Mỹ. ÄÆ°á»£c rồi, mình quả thá»±c là kẻ khả nghi nhất.
Văn phòng chÃnh trị, văn phòng âm mưu, trước kia chỉ nghe nói, đây má»›i là lần đầu tiên gặp. Nhưng Lưu Mãng vì sao lại muốn ra tay vá»›i mình? Vu Minh không biết, Lưu Mãng ngoại trừ có thá»±c tà i ra, còn hết sức nịnh ná»t. Má»—i ngà y hắn Ä‘á»u tá»›i gặp Äá»— tiên sinh báo cáo công tác. Trùng hợp Äá»— lão tiên sinh tá»›i đây, liá»n bảo Äá»— tiên chú ý tá»›i Vu Minh. Cho nên không đợi Äá»— tiên sinh chú ý tá»›i, Lưu Mãng đã chú ý trước rồi.
Lúc nà y bên ngoà i hà nh lang vang lên tiếng già y da, công ty hiện giá» rất yên tÄ©nh cho nên thanh âm nghe rõ rà ng. Hai ngưá»i đà n ông tuổi chừng ba mươi xuất hiện, má»™t ngưá»i há»i: - Ai là Vu Minh?
- Là tôi, các anh là ….
Ngưá»i kia rút huy hiệu: - Äá»™i cảnh sát hình sá»±, xin má»i Ä‘i theo chúng tôi má»™t chuyến.
Nghê Thu xem không hiểu, chẳng lẽ trưa nay có ngưá»i báo án? Hiệu suất như thế nà y cÅ©ng cao quá Ä‘i.
…
Äại đội cảnh sát hình sá»±, Vu Minh theo cảnh sát Ä‘i và o, hắn nhìn thấy Äá»— Thanh Thanh cùng Lý Phục ở trong phòng thẩm vấn. Hắn biết đây là kỹ xảo cảnh sát hình sá»± hay dùng, cố ý mang hắn Ä‘i xem ngưá»i có quan hệ chịu thẩm vấn, như váºy má»i ngá»i sẽ bắt đầu Ä‘oán cùng nghi ngá» trong lòng. Ngoà i ra cÅ©ng tá» vẻ trước mặt cảnh sát hình sá»± không có cái gì có thể qua mặt được. Má»™t cảnh sát hình sá»± khóe mắt nhìn xem Vu Minh, quan sát bá»™ mặt cùng biến hóa biểu cảm cá»§a Vu Minh.
- Cảm Æ¡n cáºu đã phối hợp, tôi tên là Trương Dạ Nam. Má»™t nữ cảnh sát hình sá»± chừng ba mươi tuổi bắt tay vá»›i Vu Minh, má»i Vu Minh ngồi xuống. Trương Nhược Nam há»i: - Cáºu tên là Vu Minh? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vâng!
- Là sinh viên tốt nghiệp khóa nà y ở thà nh phố B.
- Vâng!
- Cáºu quen biết Thái Tá» sao?
- Thái Tá»? Triá»u đại nà o? Vu Minh sỠđầu.
Trương Dạ Nam lấy thuốc lá há»i: - Hút thuốc không?
- Không, cảm ơn.
- Váºy uống nước.
- Cám ơn! Một chén nước đặt trước mặt Vu Minh, Vu Minh không chạm và o. Tình huống chưa hiểu rõ, không nên đem vân tay cùng DNA lưu cho cảnh sát.
Trương Dạ Nam tiếp tục há»i: - Sáng sá»›m hôm qua, cáºu có phải nháºn được má»™t bức Ä‘iện tÃn?
Vu Minh gáºt đầu nói: - Äúng, má»™t vị khách hà ng gá»i má»™t phần tư liệu tìm ngưá»i cho chúng tôi. Tôi đã đưa số tà i khoản cá»§a sếp cho hắn.
- Lúc đó là cáºu nghe Ä‘iện thoại?
- Äúng.
- Cáºu nghe thanh âm cá»§a đối phương có phải loại nà y không?
Trương Dạ Nam gõ má»™t cái, má»™t Ä‘oạn thanh âm xuất hiện: - Tao là Thái Tá», có ngưá»i mua mạng cá»§a mà y.
Vu Minh lắc đầu: - CÅ©ng không phải, có chuyện gì váºy?
Thì ra cái đơn hà ng á»§y thác tìm ngưá»i ngà y hôm qua có vấn Ä‘á». Äối phương tìm kiếm Tôn Tá» Minh. Mà Tôn Tá» Minh nà y là má»™t cảnh sát nằm vùng, hắn nằm vùng hai năm ở trong đội má»™t tên trùm thuốc phiện, cuối cùng phá há»§y táºp Ä‘oà n thuốc phiện nà y. Tôn Tá» Minh lo lắng con trai cá»§a trùm thuốc phiện kia trả thù nên đã tá»›i thà nh phố A đảm nhiệm công việc trong văn phòng chÃnh phá»§, bình thưá»ng cÆ¡ bản không lá»™ diện.
Ngà y hôm qua, Äá»— Thanh Thanh lấy lý do Lý Phục má»™t công dân Mỹ Ä‘i tìm thân nhân, Ä‘iá»u tra tin tức há»™ tịch cá»§a Tôn Tá» Minh, láºp tức đánh động cảnh sát. Cảnh sát hình sá»± sau khi xác nháºn bá»n há» quả thá»±c không biết rõ tình huống, tầm sáu giá» má»›i thả vá». Nhưng là tối qua tầm chÃn giá», Tôn Tá» Minh lại bị giết, hiện trưá»ng lưu lại má»™t viên đạn, đây là dấu hiệu cá»§a tên sát thá»§: Thái Tá».
Tôn Tá» Minh ngá»™ hại, trưởng cục cảnh sát tức giáºn không thôi. Không từ bá» bất kỳ manh mối nà o, cho nên má»›i muốn tìm kiếm thông tin từ đám ngưá»i Äá»— Thanh Thanh. Sau đó liên lụy tá»›i ngưá»i nháºn Ä‘iện thoại là Vu Minh.
Trương Nhược Nam há»i: - Cáºu là thám tá» tư, cáºu thấy chuyện nà y như thế nà o? Cô ta nói hết má»i chuyện, quan sát Vu Minh, cô có thể khẳng định việc nà y Vu Minh không có quan hệ gì. Những lá»i nà y chỉ là thuáºn miệng há»i má»™t chút, cÅ©ng không chá» mong Vu Minh có suy nghÄ© gì.
- Mục Ä‘Ãch cá»§a đối phương hẳn không phải là chá» tin tức cá»§a công ty chúng ta. Mà là giám thị cảnh sát, đả thảo kinh xà là m cho cảnh sát dẫn đưá»ng. Tôi nghÄ©, ngà y hôm qua sau khi kinh động cảnh sát, có phải có sÄ© quan cảnh sát cao cấp chuyên môn tá»›i tìm Tôn Tá» Minh?
Trương Dạ Nam trầm mặc má»™t chút, đột nhiên tay nắm chặt lấy Ä‘iá»u thuốc, ném mạnh ra cá»a sổ. - Mẹ nó.
Quả thá»±c có, sau khi biết được tÃnh mạng cá»§a Tôn Tá» Minh có khả năng bị uy hiếp, phó cục trưởng cục cảnh sát đã tá»›i gặp mặt Tôn Tá» Minh. Sau đó còn phái ngưá»i kiểm tra tình huống an toà n chung quanh chá»— ở cá»§a Tôn Tá» Minh rồi má»›i rá»i Ä‘i. Sát thá»§ rất rõ rà ng cấp báºc cá»§a Tôn Tá» Minh, cÅ©ng hiểu được chức trách cá»§a cục phó. Má»™t vụ án trá»ng đại như váºy, có liên quan tá»›i tình huống hoạt động cá»§a và i vị thá»§ lÄ©nh. Tôn Tá» Minh căn bản không thể chạy thoát.
Má»™t trăm nghìn, há»™ tịch, hết thảy Ä‘á»u là chuẩn bị để là m cảnh sát kinh động. Äây cÅ©ng chÃnh là nguyên nhân mà đối phương phải nhá» má»™t công ty má»›i khai trương được ba ngà y, không có danh tiếng gì. Vu Minh cẩn tháºn suy nghÄ© tiá»n căn háºu quả.
15.06.2015
Chương 11
Phong ba nhá»
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Äá»— Thanh Thanh lái xe, Lý Phục ngồi ở ghế phụ kế bên tay lái, Vu Minh ngồi ở hà ng ghế sau. Hắn có cảm giác quan hệ giữa Äá»— Thanh Thanh vá»›i Lý Phục vì chuyện nà y mà tăng lên kha khá, việc nà y cÅ©ng không phải quá tốt. Vì bản thân còn chưa Ä‘iá»u tra rõ vá» Lý Phục, bị tình cảm nam nữ cản trở thì cà ng thêm khó.
Ba ngưá»i cÅ©ng Ãt lên tiếng, không ai nhắc tá»›i vụ 100 ngà n kia nữa. Sau khi quay vá» công ty, không thấy Nghê Thu đâu, chỉ có má»™t bảo vệ ở đó chá»: - Äá»— tiểu thư, Äá»— tiên sinh nói muốn cô lên văn phòng gặp ngà i ấy.
- Ừm.
Äá»— Thanh Thanh lên tá»›i tầng 33, mưá»i phút sau gá»i Ä‘iện cho bá»n há»: - Mấy ngưá»i tá»›i bá»™ pháºn Tà i vụ tầng 10 Ä‘i.
Lý Phục vá»›i Vu Minh cÅ©ng không hiểu chuyện gì, chỉ có thể Ä‘i thang máy lên tầng 10. Tầng 10 là khu hà nh chÃnh, bảo vệ Ä‘ang trông chừng bá»™ pháºn Tà i vụ. Hai bên Nghê Thu có hai bảo vệ, mà trong phòng cÅ©ng có rất nhiá»u bảo vệ, còn có mấy ngưá»i chạy khắp nÆ¡i như tìm kiếm cái gì đó. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— Thanh Thanh Ä‘i ra ngoà i, tá»›i bên hai ngưá»i nói: - Bá»n há» nói Nghê Thu trá»™m nhẫn kết hôn cá»§a phó giám đốc bá»™ pháºn Tà i vụ.
Bá»™ pháºn Tà i vụ gá»i Ä‘iện thoại tá»›i bảo công ty cho ngưá»i lên bá»™ pháºn Tà i vụ lấy thẻ lương cho ba công nhân má»›i. Lúc đó cÅ©ng chỉ còn má»™t mình Nghê Thu, cho nên hắn phải tá»± mình Ä‘i. Lần đầu tiên tá»›i bá»™ pháºn Tà i vụ, cho nên cháºm trá»… má»™t chút. Khi hắn Ä‘ang chá» thang máy Ä‘i lên thì mấy ngưá»i trong phòng chạy ra, không cho Nghê Thu rá»i Ä‘i. Rất nhanh, bảo vệ cÅ©ng chạy tá»›i, thì ra là có má»™t vụ mất trá»™m. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Bắt ngưá»i phải có chứng cá»›, không tìm thấy nhẫn, cÅ©ng không thể vu cho Nghê Thu chuyện nà y. Việc nà y đã kinh động tá»›i ban giám đốc cùng Äá»— tiên sinh.
Äá»— Thanh Thanh nhìn đám ngưá»i Ä‘ang tìm kiếm trong bá»™ pháºn Tà i vụ, rồi chỉ và o hai ngưá»i nói. - Bá»n há» là tứ đại kim cương cá»§a Vạn Sá»± Thông. Hắn là Vương Triá»u, hắn là Mã Hán.
- Thanh Thanh, sao cô lại tới đây.
Lưu Mãng đứng trước cá»a bá»™ pháºn Tà i vụ nhiệt tình đưa tay vá» phÃa Äá»— Thanh Thanh nói: - Chuyện nhá» như nà y để ngưá»i dưới là m là được rồi.
Phó tổng Ä‘ang ở đây, Äá»— Thanh Thanh đà nh phải bắt tay Lưu Mãng, quay đầu nói: - Các anh Ä‘i tìm xem, xem có phải giám đốc Trương để quên nhẫn ở chá»— nà o.
Vu Minh Ä‘i vá» phÃa Nghê Thu, Vu Minh nhá» giá»ng nói:
- Anh có lấy không?
- Tôi lấy hay không thì có quan hệ gì sao? Äám ngưá»i nà y kiểu gì cÅ©ng nhất quyết bảo là tôi là m.
Nghê Thu cưá»i như không cưá»i trả lá»i. Hắn vừa rá»i Ä‘i liá»n mất trá»™m.
Vu Minh không nói lá»i nà o, quay đầu Ä‘i và o bá»™ pháºn Tà i vụ. Bá»™ pháºn Tà i vụ có má»™t cái cá»a rất lá»›n, bởi vì bên trong còn chia là m nhiá»u phòng, nhân viên rất nhiá»u, Ä‘a số là phụ nữ. Má»i ngưá»i Ä‘á»u đặt đồ lên trên bà n, những ngưá»i khác sang má»™t phòng khác. Bá»n há» Ä‘á»u đồng ý để ngưá»i khác kiểm tra mấy thứ đồ cá»§a mình.
Bên trong bá»™ pháºn Tà i vụ có tám bảo vệ, còn có hai nhân viên cá»§a công ty Vạn Sá»± Thông. Vu Minh tá»›i gần má»™t bảo vệ há»i:
- Xin há»i, túi cá»§a Phó giám đốc Trương ở đâu?
- Kia là phòng là m việc cá»§a cô ấy, toà n bá»™ Ä‘á»u đặt ở bên trong.
Văn phòng đã tìm kiếm qua, Vu Minh không có hứng thú tìm kiếm ở chá»— ngưá»i khác. Hắn nhìn hai bên má»™t chút, ngồi xuống dùng bút cẩn tháºn đầy thùng rác ra xem xét. Sau Ä‘i Ä‘i tá»›i văn phòng bên cạnh há»i: - Phó giám đốc Trương là ai váºy?
- Có chuyện gì sao?
Phó phòng Trương chừng ba mươi tuổi, thái độ đối vá»›i Vu Minh rất không kiên nhẫn. Tiểu miêu tiểu cẩu cÅ©ng là m như mình là đại nhân váºt váºy.
Vu Minh mỉm cưá»i đáp lại: - Phó giám đốc kết hôn được mấy năm rồi?
- Ba năm.
Vu Minh há»i: - Có thể cho tôi nhìn xem di động má»™t chút không? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Di động? Cần thiết sao? Tôi chẳng lẽ có thể dấu nhẫn và o trong Ä‘iện thoại di động? Cô ta cưá»i.
Vu Minh kiên trì nói: - Di động, cám ơn.
Phó giám đốc Trương mất hứng đưa di động cho Vu Minh, Vu Minh mở di động ra cháºm rãi xem xét, sau đó trả lại cho phó giám đốc Trương: - Cám Æ¡n.
- Không có gì.
Vu Minh lá»… phép như váºy, phó giám đốc Trương có chút ngượng ngùng.
Vu Minh Ä‘i tá»›i cá»a, đột nhiên quay đầu lại há»i:
- Phó giám đốc bữa trưa không ăn cơm ở nhà ăn nhỉ?
- Không, nhà ăn không cần tìm.
Äá»— Thanh Thanh nhìn Vu Minh, tiểu tá» nà y không Ä‘i tìm, muốn là m gì? Chỉ thấy Vu Minh Ä‘i tá»›i má»™t góc, rồi gá»i Ä‘iện thoại. Sau khi gá»i và i cuá»™c Ä‘iện thoại, Vu Minh hoà n toà n chây lưá»i, bắt đầu thưởng thức phong cảnh tầng 10. Ước chừng 20 phút sau, Vu Minh nháºn được Ä‘iện thoại, rá»i khá»i tầng 10.
5 phút sau, Vu Minh trở vá», hắn đặt cái nhẫn lên trên bà n, nói vá»›i vị phó tổng phụ trách việc nà y rằng: - Tìm được rồi.
- Là m sao tìm được váºy? Phó tổng há»i.
- Dù sao cũng là tìm được rồi.
Phó tổng nhìn phó phòng Trương, Trương phó phòng gáºt đầu khẳng định váºt nà y cá»§a mình.
Phó tổng nói:
- Cáºu phải nói cho rõ.
Vu Minh nói:
- Ãt nhất chứng mình được Nghê Thu không lấy. Thá»i Ä‘iểm mất trá»™m, ta Ä‘ang ở phòng cảnh sát hình sá»±, cÅ©ng không thể lấy. Cho nên ta cho rằng cứ như váºy Ä‘i.
Lý Phục nói thêm:
- Ngoà i ra bá»™ pháºn Tà i vụ phải xin lá»—i Nghê Thu.
Trưởng bá»™ pháºn Tà i vụ là má»™t ngưá»i phụ hÆ¡n năm mươi tuổi, bà ta khinh miệt cưá»i nói: - Cáºu Ä‘ang nói đùa à ?
- Không há», các ngưá»i vÅ© nhục anh ấy, tôi cho rằng xin lá»—i là cần có.
Lý Phục kiên trì nói.
- Nếu không xin lỗi thì sao?
- Như váºy chỉ có thể chứng minh tố chất cá»§a quản lý cấp cao Äá»— thị quốc tế là rất thấp.
Lý Phục chân thà nh trả lá»i:
- Tôi cÅ©ng không quen vá»›i Nghê Thu, nhưng anh ấy là đồng nghiệp cá»§a chúng ta. Công việc là giống nhau, cho nên tôi cảm thấy bà nên đại biểu bá»™ pháºn Tà i vụ xin lá»—i Nghê Thu.
Äúng ra rất tÃch cá»±c, Vu Minh trong lòng nói thầm.
- Äá»— Thanh Thanh giám đốc, cô có nghe thấy cấp dưới nói quản lý cấp cao cá»§a Äá»— thị quốc tế chúng ta là có tố chất thấp không?
Không đối phó được vá»›i tên nà y bà ta đà nh phải nã pháo tá»›i Äá»— Thanh Thanh.
Äá»— Thanh Thanh cưá»i cưá»i là m là nh nói:
- Chị Lý, váºt đã tìm được rồi, tôi thấy chuyện việc nà y coi như không có xảy ra.
Lý Phục nhìn Äá»— Thanh Thanh nói:
- Vì sao? CÅ©ng bởi vì bà ta là quản lý cấp cao, mà Nghê Thu là nhân viên bình thưá»ng sao? Là m sai thì là là m sai, cho dù là Bill Clinton cÅ©ng phải xin lá»—i công chúng bởi chuyện tình yêu đương vụng trá»™m cá»§a mình.
- Äừng nói nữa, anh không hiểu đất nước nà y như thế nà o đâu, phó tổng, chúng ta có thể Ä‘i chưa?
Vu Minh nói thầm và o tai Lý Phục.
Phó tổng Ä‘ang gá»i Ä‘iện thoại, ý bảo chá», sau má»™t lúc má»›i nói:
- Tiểu Lý, Äá»— tiên sinh yêu cầu cô trong vòng ba ngà y xin lá»—i Nghê Thu bằng văn bản. Ngoà i ra, Äá»— tiên sinh muốn gặp Vu Minh, 17h.
Bốn ngưá»i Ä‘i thang máy xuống tầng trong ánh mắt chăm chú cá»§a má»i ngưá»i. Tá»›i tầng má»™t, Äá»— Thanh Thanh liá»n vá»— trán, Lý Phục nghi hoặc, Vu Minh nói:
- Lý Phục anh là m như váºy chẳng khác gì đắc tá»™i toà n bá»™ bá»™ pháºn Hà nh chÃnh.
- Sao lại như váºy?
Vu Minh nói:
- Nhân viên nữ tuổi từ 45 tá»›i 50 là đám ngưá»i không thể đắc tá»™i nhất. Bá»n há» tinh lá»±c dư thừa, Ä‘a số Ä‘á»u là những kẻ rảnh rá»—i ngồi buôn thúng bán mẹt chém gió buôn chuyện đủ má»i việc. Bá»n há» sẽ dùng những việc khó chịu nhất để là m khó dá»…. Bá»n há» sẽ nói xấu anh trước mặt công chúng, đây là nói cho má»i ngưá»i biết anh là địch nhân cá»§a bá»n há». Äiểm chết ngưá»i nhất là , đám quản lý trong bá»™ pháºn hà nh chÃnh, má»™t ná»a là đám phụ nữ từ 45 tá»›i 50 tuổi.
- Nói và dụ coi?
Äá»— Thanh Thanh nói:
- Nói và dụ như xin phép nghỉ dùng giấy A4. Nhưng quy định là phải dùng giấy A8, vì thế xin phép không có hiệu quả. Äiá»n lương dùng bút máy, nếu chẳng may có chút vết bẩn, sẽ bắt anh phải viết lại. Nếu ngà y lá»… tết có thêm Ãt lá»™c ăn, thì số táo anh được Ãt nhất, mà có được chuối thì cÅ©ng là những thứ thối nát nhất. Khó khăn lắm má»›i kiếm được thẻ ưu đãi, dùng được chút thì phát hiện ra đã quá hạn…
15.06.2015
Chương 12
Ba lần chia rẽ
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Nghê Thu cảm thấy có lá»—i nói: - Xin lá»—i, khiến cho má»i ngưá»i thêm phiá»n toái rồi.
Lý Phục nói: - Việc nà y không thể trách anh được, Ä‘á»u là lá»—i cá»§a tôi.
Vu Minh nói: - Bản thân tôi vẫn còn vui chán, chà Ãt là Nghê Thu còn không có nói Lý Phục là tên lắm chuyện.
Nghê Thu bất đắc dÄ© nói: - ÄÆ°á»£c rồi, xin lá»—i anh bạn, tôi thà nh tháºt xin lá»—i.
Lý Phục hiểu được: - Äẳng cấp như nhau thì xin lá»—i rất dá»… dà ng, cúi đầu xin lá»—i ngưá»i có thân pháºn cao hÆ¡n mình cÅ©ng rất dá»… dà ng. Nhưng muốn ngược lại thì rất khó, Ä‘iá»u nà y ảnh hưởng tá»›i tôn nghiêm cùng uy tÃn cá»§a bá»n há».
- Äúng rồi, cái đất nước nà y chÃnh là đã quen như váºy rồi. Vu Minh gáºt đầu.
Bốn ngưá»i nói chuyện, Ä‘i trở vá» văn phòng, Äá»— Thanh Thanh nói: - Vu Minh, cáºu là m thế nà o mà tìm được nhẫn váºy. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Không thể nói. Vu Minh lắc đầu.
Vu Minh lúc láºt thùng ra ra xem, nhìn thấy má»™t hóa đơn thanh toán hà ng cá»§a má»™t siêu thị. Thá»i gian là 11 giá» 45 phút, chứng minh rằng tầm ăn trưa từ 11 giá» 30 phút Phó giám đốc Trương có rá»i công ty ra ngoà i. Vu Minh nhìn ngón tay Ä‘eo nhẫn cá»§a chị ta, phát hiện ra dấu vết cÅ©ng không rõ rà ng, nói cách khác, chị ta cÅ©ng có nhiá»u thá»i gian không Ä‘eo nhẫn. Sau đó Vu Minh xem xét di động cá»§a chị ta, phát hiện ra hai dãy số, nếu như không Ä‘oán sai chắc là cá»§a má»™t loại doanh nghiệp phục vụ nà o đó. Vu Minh gá»i Ä‘iện thoại, là má»™t nhà hà ng ăn nà o đó. Vu Minh gá»i Ä‘iện há»i bá»n há» có nhặt được má»™t cái nhẫn không.
Má»™t ngưá»i đã kết hôn, trừ phi là công việc cần hoặc đối vá»›i bạn Ä‘á»i cá»§a mình có ý bất mãn, nếu không phần lá»›n thá»i gian Ä‘á»u Ä‘eo nhẫn Ä‘Ãnh hôn. Hoặc là ngưá»i nà y Ä‘i gặp ai đó ở ngoà i, thá»i gian gặp mặt phải bá» nhẫn đặt trong túi tiá»n hoặc túi xách, khi vá» nhà má»›i Ä‘eo lại. Cho nên Vu Minh Ä‘oán, phó giám đốc Trương Ä‘i ra ngoà i gặp ngưá»i. Kiểm tra trong máy Ä‘iện thoại thì biết trước khi tan việc chị ta có gá»i Ä‘iện thoại cho nhà hà ng đó. Vu Minh trên cÆ¡ bản đã xác nháºn đúng. Sau đó hắn liá»n cáo mượn oai hùm, lấy danh nghÄ©a Äá»— thị quốc tế, để cho ngưá»i cá»§a nhà hà ng đó mang nhẫn tá»›i công ty.
Còn có rất nhiá»u khả năng, nhưng má»™t cuá»™c Ä‘iện thoại nà y là có khả năng có kết quả nhất.
Nhưng vì sao Vu Minh lại không nói rõ? Bởi vì má»™t ngưá»i khi là m sai chuyện gì, sẽ bởi vì chuyện sai nà y mà háºn thù vá»›i ngưá»i tố giác. Cho dù cô ta bởi váºy mà cải tà quy chÃnh, hÆ¡n nữa loại chuyện ngoại tình nà y sẽ rất dá»… dà ng trở thà nh đỠtà i trong chuyện văn phòng.
Vu Minh vẫn rất hiểu đạo là m ngưá»i.
Vu Minh không nói, Lý Phục không có cách nà o, Äá»— Thanh Thanh thì lấy cá»› viết báo cáo, Vu Minh vẫn không trả lá»i. Nghê Thu thừa dịp Vu Minh Ä‘i và o toilet nói: - Vu Minh chuyện nà y tốt xấu gì cÅ©ng quan hệ tá»›i tôi, cáºu có thể nói nhá» cho tôi biết được không?
- Không.
- Miệng tôi kÃn lắm.
- Tôi cũng từ trong miệng anh mà biết được chuyện gián điệp đấy.
- Cáºu tháºt là , má»™t chút thú vị cÅ©ng không có, tÃnh tôi thiếu cáºu má»™t nhân tình Ä‘i. Nghê Thu lắc đầu rá»i Ä‘i, quay đầu lại nói.
- Ha ha.
Vu Minh không thèm để ý vẫy vẫy tay.
Năm giá» kém mưá»i, thư ký hà nh chÃnh gá»i Ä‘iện thoại tá»›i: - Äá»— tiên sinh muốn gặp Vu Minh.
Vu Minh lần đầu tiên lên tầng 33, vừa ra thang máy đã bị ngăn lại há»i tìm ai, có hẹn trước không. NÆ¡i nà y là chá»— cá»§a thà nh viên ban giám đốc, tổng giám đốc, phó tổng giám đốc là m việc cho nên má»i lúc má»i nÆ¡i Ä‘á»u có bảo vệ. NÆ¡i nà y là trung tâm cá»§a Äá»— Thị Quốc Tế, không chỉ là tổng bá»™, còn quan hệ tá»›i sản nghiệp ở các quốc gia. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Văn phòng tổng giám đốc rất lá»›n, co duá»—i theo kiểu nóc nhà . Vị trà đại sảnh có má»™t thiết vị đánh gôn đơn giản, ghế salon bằng da tháºt, tivi mà n hình phẳng cá»±c lá»›n…
Thư kà tổng giám đốc ngồi ở sau bà n công tác, nà ng Ä‘ang tá»›i chá»— nhân viên nghe Ä‘iện thoại, nhìn thấy Vu Minh liá»n đứng lên nói: - Vu Minh phải không, má»i Ä‘i bên nà y.
Äi tá»›i cá»a phòng, thư ký nói: - Xin chá» má»™t chút. Nà ng tiến tá»›i gõ cá»a phòng nói: - Äá»— tiên sinh, Vu Minh đã tá»›i.
- Má»i hắn và o.
- Vâng! Thư ký mở cá»a nói vá»›i Vu Minh. - Anh có thể Ä‘i và o. Chá» khi Vu Minh Ä‘i và o, cô thuáºn tay đóng cá»a lại.
Văn phòng tổng giám đốc là môt phòng lá»›n, vách tưá»ng phòng khách treo và i thanh trưá»ng kiếm theo kiểu quý tá»™c Châu Âu. Má»™t ngưá»i thợ may Ä‘ang Ä‘o ngưá»i cho Äá»— tiên sinh. Ngà y xưa ngưá»i may Ä‘o Ä‘á»u là hạng ngưá»i thấp trong xã há»™i, bây giá» lại trở thà nh má»™t nghá» phục vụ cho đám ngưá»i quyá»n quý.
Äá»— tiên sinh nhìn Vu Minh nói: - Tây phục, già y da, dây lưng, đồng hồ, là bốn thứ không thể thiếu trên ngưá»i má»™t ngưá»i đà n ông. Từ bốn thứ nà y có thể nhìn thấy được phẩm vị cùng khà chất cá»§a ngưá»i đó. Trong má»i thứ, ấn tượng ban đầu là thứ trá»ng yếu nhất.
Vu Minh cúi đầu nhìn đôi già y thể thao cá»§a mình, tay cÅ©ng trống trÆ¡n, dây lưng tháºt ra có, nhưng chỉ có hai ba chục đồng. Chẳng lẽ hắn Ä‘ang chá»i mình?
- Ngồi xuống Ä‘i, uống gì? Äá»— tiên sinh nói: - Tôi ở đây cái gì cÅ©ng có. Hắn thÃch cảm giác không khà hà i hòa cùng cấp dưới.
- Coca, cám ơn.
Äá»— tiên sinh sá»ng sốt ba giây, Ä‘i tá»›i bà n là m việc, ấn Ä‘iện thoại: - Phiá»n cô Ä‘i mua giúp tôi má»™t lon coca nhé. Thá»i thế bây giá» thổ hà o sợ dế nhÅ©i. NÆ¡i nà y tháºt cái gì cÅ©ng có, Whisky tốt nhất Scotland, Vodka, Brandy, rượu nho, nước khoáng, sữa, kem, hồng trà , trà xanh, cà phê,… nhưng coca?
Vu Minh vá»™i nói: - Không cần, không cần, uống cái gì cÅ©ng được. Nước lá»c cÅ©ng được mà .
Äá»— tiên sinh nhìn Vu Minh: - Cáºu là ngưá»i đầu tiên dùng lá»i nói uyển chuyển để khinh bỉ tôi đấy.
Vu Minh giải thÃch: - Không phải Äá»— tiên sinh, tôi cÅ©ng không khát, tháºt không cần.
Äá»— tiên sinh nhìn chằm chằm và o Vu Minh, nói và o trong Ä‘iện thoại: - Hiểu Hồng, đưa tá»›i hai chai coca, không, mưá»i thùng coca tá»›i công ti thám tá» Tinh Tinh.
Có ý gì chứ? Vu Minh rất Ãt tiếp xúc vá»›i phú hà o cấp báºc như váºy, phần lá»›n là loại thổ hà o. Trước mắt, hắn không hiểu Äá»— tiên sinh cưá»i cái gì. Hiện tai hắn cà ng không hiểu Äá»— tiên sinh đưa tá»›i mưá»i thùng coca là m cái gì.
- Hôm nay cáºu là m tốt lắm. Äá»— tiên sinh rá»i đỠtà i nói: - Vừa hay, không bằng như váºy, tôi cho cáºu má»™t bá»™ tây phục, coi như khen tặng Ä‘i. Toà n bá»™ Ä‘á»u là m bằng thá»§ công.
Tặng coca, đưa tây phục, Vu Minh lắc đầu: - Tây phục để là m gì?
- Mặc. Äá»— tiên sinh lần đầu tiên cảm thấy mình trả lá»i rất chi là ngu ngốc.
- Nhưng mà tôi không có già y da. Vu Minh cúi đầu nhìn đôi già y thể thao của mình.
Äá»— tiên sinh sá»ng sốt hai giây, ngón tay má»™t chút nói: - Tôi cho cáºu thêm má»™t đôi già y da.
- Äá»— tiên sinh, tôi thá»±c không dùng được, tôi ngay cả áo sÆ¡ mi cÅ©ng không có, không xứng mặc tây phục…
Äá»— tiên sinh nhìn thợ may nói: - Hắn muốn là m gì nhỉ?
Thợ may cưá»i cưá»i cÅ©ng không trả lá»i, Äá»— tiên sinh nói: - ÄÆ°á»£c rồi, tôi tặng cáºu nguyên bá»™, già y da, tây phục, dây lưng, đồng hồ, cả bốn món Ä‘á»u tặng cáºu, hà i lòng chứ?
Vu Minh khóc không ra nước mắt nói: - Äá»— tiên sinh, rất cảm tạ ý tốt cá»§a ngà i, nhưng tôi tháºt sá»± không thể nháºn.
- Vì sao?
- Cái thứ cấp báºc như tây phục không thể nà o giặt thưá»ng, mà giặt tháºt thì…
- Cáºu định chÆ¡i thổ hà o hả? Chẳng lẽ còn muốn tôi tặng cáºu má»™t tấm thẻ giặt đồ miá»…n phà nữa? Hay còn muốn tôi lại miá»…n phà mua tặng cáºu si đánh bóng cao cấp?
Vu Minh có chút xấu hổ nói: - Cho nên Äá»— tiên sinh, tháºt sá»± không cần phiá»n toái như váºy, coca tôi cÅ©ng không cần.
Nghe nói lá»i nà y, Äá»— tiên sinh hÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu, vươn tay cầm má»™t lá» Whisky trong tá»§ ra rót má»™t chén, tháºt là bị đánh bại hoà n toà n nha. Hắn quay đầu nói: - Váºy không còn có chuyện gì nữa rồi, cáºu có thể Ä‘i. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ừ? Vu Minh sỠđầu như hòa thượng không tóc, ngưá»i nà y có phải bị bệnh không? Chẳng lẽ như vị má»™t triết há»c gia đã nói , phà m là ngưá»i có thà nh tá»±u Ä‘á»u có bệnh tâm thần sao?
15.06.2015
Chương 13
Xà i tiá»n như nước
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Äá»— tiên sinh ngẫm lại nói. - Äợi má»™t chút, tôi má»i cáºu ăn cÆ¡m, sau đó biểu dương là được chứ gì? Uống coca Ä‘i.
- Việc nà y… Vu Minh do dự.
- Cáºu thế nà o?
- Tôi tÃnh tan tầm hôm nay Ä‘i tìm nhà . Trên thá»±c tế là hắn vô tình nghe thấy giá thuê phòng giảm Ä‘i. Hai ngà y hôm nay đã phát ra vô số thư từ xin giúp đỡ từ đồng há»c. Phá»ng chừng có thể quyên đủ 1000 tệ để thuê phòng.
- Cáºu không có chá»— ở?
- Tạm thá»i không có.
- Váºy mấy ngà y nay cáºu nghỉ ngÆ¡i ở đâu?
- Nhà tắm hơi.
- Nói cách khác, nếu hôm nay cáºu Ä‘i ăn cÆ¡m vá»›i tôi, tôi liá»n phải chịu trách nhiệm thuê phòng trong khách sạn cho cáºu. Nếu không cáºu sẽ bởi vì tôi ngợi khen mà phải ngá»§ trong phòng tắm hÆ¡i? Thế phải không? Äá»— tiên sinh há»i.
- Äá»— tiên sinh, tôi có phải là m sai cái gì rồi không, ngà i có vẻ bất mãn vá»›i tôi. Vu Minh có chút bất mãn, ngà i có bệnh à .
- Không phải, xin lá»—i, tâm tình tôi hôm nay không được tốt lắm. Äá»— tiên sinh Ä‘iá»u chỉnh tâm tình nói. - Ngồi Ä‘i, tôi muốn há»i chi tiết cá»§a vụ trá»™m lần nà y. Cáºu có khả năng không hiểu được ảnh hưởng cá»§a chuyện nà y, nhưng tôi cho cáºu biết chuyện nà y có ảnh hưởng rất lá»›n đối vá»›i công ty. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vâng!
- Là tôi chá»§ trương chiếu cố cho những ngưá»i đã mãn hạn tù má»™t danh ngạch và o là m nhân viên. Äá»— thị quốc tế không phải thổ hà o, chúng ta phải tặng lại cho cái xã há»™i nà y gì đó. Lúc tôi Ä‘i du há»c, má»™t lần Ä‘i tá»›i Mỹ, là m cho tôi xúc động vô cùng. Má»™t nhân viên não có chút vấn đỠmang tá»›i cà phê cho ta. Tôi kỳ quái liá»n há»i, bá»n há» nói bản thân rất muốn Ä‘i là m việc, nhưng đại Ä‘a số bá»™ pháºn xà nghiệp lại không muốn tiếp nháºn bá»n há». Tôi há»i, bá»n há» hẳn là có hệ thống phúc lợi xã há»™i hoà n thiện. Nhưng bá»n há» nói cho tôi hay, há» không phải thiếu đồ ăn thức uống hay tiá»n tà i hà ng ngà y, mà là sá»± tôn trá»ng.
Äá»— tiên sinh nói. - Chuyện nà y khiến cho tôi bất ngá» vô cùng, có Ãt ngưá»i nói là là m trò, từ thiện thì lấy tiá»n đưa ra ngoà i là được rồi. Tôi nói không được, ba năm qua, tôi tá»± mình phụ trách những phạm nhân đã mãn hạ tù được phóng thÃch, có khát vá»ng được Ä‘i là m việc. Nhưng tất cả Ä‘á»u thất bại, không ai có thể công tác ở tổng bá»™ công ty được quá ba tháng. Cuối cùng tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u táºp trung tá»›i má»™t xà nghiệp nhá» bên dưới, biến thà nh má»™t loại ngưá»i được hưởng phúc lợi xã há»™i. Nhưng là , tôi nguyện ý là m cho bá»n há» trở thà nh ngưá»i bình thưá»ng Ä‘i là m giống như chúng ta, được tá»›i sá»± tôn trá»ng. Ban giám đốc rất không hà i lòng vá»›i chÃnh sách nà y cá»§a ta. Bá»n há» tá» vẻ có thể tạo lên mấy cÆ¡ sở thá»§ công là m phúc lợi, như váºy còn có thể tranh già nh được danh dá»± cùng dư luáºn tốt cho Äá»— thị quốc tế.
- Äây chÃnh là lý do nhân viên Nghê Thu nà y được ban giám đốc chú ý tá»›i như váºy. Cáºu, Ãt nhất đã chứng minh được chÃnh sách cá»§a tôi còn có khả năng kéo dà o. Tôi tá»± nháºn rất cảm tạ cáºu, nếu không tôi và cáºu cÅ©ng biết, kết quả cuối cùng nhất định là nghi có tá»™i, Nghê Thu sẽ bị đổi tá»›i má»™t nÆ¡i là m việc phúc lợi khác.
ChÃnh mình hình như đã là m má»™t chuyện rất vÄ© đại, cho nên Vu Minh há»i: - Cho nên Äá»— tiên sinh tÃnh tặng tôi má»™t bá»™ tây trang.
- Äúng, tá» vẻ cám Æ¡n.
- Kỳ thực…
- Kỳ thực cái gì?
- Tôi cảm thấy, nếu ngà i… nếu ngà i cho tôi má»™t chút tiá»n, tôi sẽ nháºn tháºt cao hứng.
Äá»— tiên sinh im lặng, rót má»™t ly Whisky, đặt chén lên trên bà n: - Tôi cảm thấy đây là má»™t đỠnghị rất tốt.
Lấy ra tá» chi phiếu, Äá»— tiên sinh viết con số, ký tên, sau đó đặt ở trên bà n. - Cá»§a cáºu đây.
Ngưá»i ta đã đưa tặng tiá»n rồi, cÅ©ng không cần phải không biết tốt xấu nữa. Vu Minh Ä‘i tá»›i, hai tay cầm lấy chi phiếu gáºt đầu: - Cám Æ¡n Äá»— tiên sinh. Äá»— tiên sinh hẹn gặp lại. Vá» sau nếu cần công ti Ä‘iá»u tra Tinh Tinh cống hiến sức lá»±c, cứ nói nhé. 15 ngà n tệ, má»™t bá»™ tây phục đáng tiá»n thế nà y không? 15 ngà n có thể mua được má»™t phần tư m2 đất ở thà nh phố A nà y. Quả thá»±c là buôn bán có lá»i, khó trách Äá»— Thanh Thanh nói, đơn hà ng tốt nhất chÃnh là đơn hà ng cá»§a đám ngưá»i nhà già u, má»™t đơn hà ng thưá»ng không Ãt hÆ¡n mưá»i ngà n đồng. Ãt hÆ¡n ngưá»i ta cÅ©ng ngại không dám nhìn thẳng.
Vu Minh rá»i Ä‘i, Äá»— lão tiên sinh từ trong phòng Ä‘i ra cưá»i nói: - Rất thú vị đấy chứ.
- Äúng váºy nha. Äá»— tiên sinh uể oải nói.
- Con trai, đây là con không đúng rồi. Con từ nhỠđã như váºy, không lo cÆ¡m áo, con há»c nghệ thuáºt, há»c tà i chÃnh, xem nặng đạo đức, nhân quyá»n… những thứ nà y. Cáºu ta không phải như váºy, cáºu ta là ngưá»i thưá»ng, ấm no hà ng ngà y còn không thể bảo đảm, con lại còn nói chuyện tôn trá»ng vá»›i cáºu ta sao? Cái gì mà bốn món đồ? Con là m như thế chÃnh là ỷ thế hiếp ngưá»i. Lần nà y con là m việc vá»›i cáºu ta chỉ cần nói: Cáºu là m không tệ, sau đó đưa cho ngưá»i ta má»™t phong thư, bên trong có hai ngà n đồng tiá»n mặt là tốt rồi. Äá»— tiên sinh nói. - Những cái lý do nà y đối vá»›i Lý Phục khả năng có hiệu quả.
- ChÃnh là song tiến sÄ© kia?
- Äúng váºy, cha nghe nói cáºu ta đắc tá»™i vá»›i ngưá»i khác.
- Việc nà y cÅ©ng không dá»… là m. Äá»— tiên sinh hiển nhiên biết chuyện ở tầng 10.
- Äể cha là m cho. Äá»— lão tiên sinh cầm lấy Ä‘iện thoại trên bà n. - Thanh Thanh à , ngà y mai không cần an bà i nhiệm vụ cho Lý Phục ra ngoà i. Tôi muốn ăn cÆ¡m vá»›i cáºu ta má»™t bữa. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Quả nhiên cáo già . Äá»— tiên sinh khÃch lệ cha mình má»™t câu.
…
Äá»— lão tiên sinh cùng Lý Phục ăn cÆ¡m ở nhà ăn chỉ trong nháy mắt đã lưu truyá»n ra khắp công ty, ngưá»i nà o cÅ©ng biết. Theo ngưá»i thân cáºn bên cạnh lão tiên sinh là Tiểu Ảnh nói, Lý Phục nhưng tháºt ra là con cá»§a má»™t ngưá»i bạn thân từ hồi trẻ cá»§a Äá»— lão tiên sinh. Äây cÅ©ng là nguyên nhân mà vị song tiến sÄ© nà y tá»›i Äá»— thị quốc tế là m việc. Ngưá»i nà y tuy rằng hiện tại Ä‘ang là m viên chức ở tầng 1 Äá»— thị quốc tế, nhưng tầng 30 sá»›m đã có vị trà chá» hắn rồi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äối vá»›i Vu Minh mà nói chỉ có má»™t tin tức tốt, ký túc xá đã được giải quyết. Công ty bất động sản có má»™t phòng nhá» giảm giá ưu đãi 30% cho nhân viên Ä‘iá»u tra thuê. Phòng nà y cách công ty chừng 15 phút, 140m2, ba buồng hai sảnh, còn có má»™t cái ban công hÆ¡n mưá»i m2, má»—i tháng chỉ cần bốn ngà n tệ tiá»n thuê nhà .
Äiá»u nà y là m cho Vạn Sá»± Thông Lưu Mãng phát Ä‘iên, hắn lén há»i ngưá»i phụ trách mảng bất động sản. Ngưá»i phụ trách nói cho hắn biết, đây là ý cá»§a Äá»— lão tiên sinh, Ä‘iá»u nà y cà ng là m cho hắn phát Ä‘iên.
Cuối tuần chuyển nhà , Vu Minh phát hiện ngưá»i dừng chân ở đây chỉ có má»™t mình hắn. Äám ngưá»i Lý Phục tuy rằng Ä‘á»u cầm chìa khóa, nhưng không có vá»™i chuyển nhà như Vu Minh. Äây là má»™t khu nhà có Ä‘iện nước, gia dụng đầy đủ hết cả rồi. Vu Minh cÅ©ng không khách khà đi vòng quanh má»™t lần. Äầu tiên bá» qua phòng đầu, nếu như không có sai thì Äá»— Thanh Thanh sẽ ở nÆ¡i nà y. Bởi vì nà ng hiện tại ở ký túc xá cách công ty khá xa, lái xe cÅ©ng phải má»™t giá». Tiếp theo phải bá» qua gian phòng mang theo ban công, bởi vì nÆ¡i nà y tiện giặt quần áo. Vu Minh lá»±a chá»n má»™t căn phòng cuối cùng, 18m2, có má»™t cái ban công nhá» kéo dà i ra ngoà i, nÆ¡i đó có thể phÆ¡i quần áo, đặt chút hoa cá». Bốn ngưá»i nếu ở trong khu nhà nà y, phòng ở sẽ thiếu má»™t cái. Äá»— Thanh Thanh là sếp đương nhiên chiếm lấy phòng chÃnh, còn lại má»™t gian phòng lá»›n chừng 25m2, Lý Phục và Nghê Thu chỉ có thể chen chúc trong đó mà thôi.
ChÃnh mình tháºt là khốn nạn, chuyện nhá» như váºy cÅ©ng tÃnh toán rõ rà ng như thế.
Vu Minh Ä‘i lên trên ban công, hÃt sâu má»™t luồng không khà má»›i mẻ, ở trong má»™t gian phòng rá»™ng rãi, thá»±c hạnh phúc.
Túi tiá»n có tiá»n, máy tÃnh cá nhân phải mua. Äá»— tiên sinh nói bốn kiện đồ kia là m cho Vu Minh rất hứng thú, vì thế bá» má»™t ngà n đồng mua má»™t bá»™ tây phục, hai cái áo sÆ¡ mi, caravat. Lại tiêu phà ba trăm đồng mua má»™t đôi già y da, mua má»™t đống váºt dụng hà ng ngà y. Cuối cùng lại bá» hÆ¡n má»™t ngà n đồng ghi danh ở má»™t trung tâm dạy lái xe ô tô. Äá»— tiên sinh cho hắn 15 ngà n, hiện tại chỉ còn hÆ¡n ba ngà n tệ.
15.06.2015
Chương 14
Lá»i đỠnghị cá»§a Vu Minh Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chá»§ Nháºt, Äá»— Thanh Thanh quả nhiên chuyển và o phòng khách như Vu Minh dá»± Ä‘oán. Äá»— Thanh Thanh còn Ä‘iện thoại cho Lý Phục và Nghê Thu. Lý Phục tỠý mình tạm thá»i chưa chuyển đến. Mà Nghê Thu sau khi biết Äá»— Thanh Thanh chuyển và o rồi thì rất do dá»±, cuối cùng lại bảo chá» xem thế nà o. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tối Chá»§ Nháºt, Vu Minh và Äá»— Thanh Thanh cùng xem CD Kha Nam ở trong phòng khách. Äá»— Thanh Thanh lấy mưá»i tệ ra để lên bà n, Vu Minh bá» tiá»n và o túi, nói: - Ông già kia là hung thá»§.
Äá»— Thanh Thanh xem hết rồi, vá»— trán má»™t cái: - Thêm táºp nữa.
- Äá»— tiểu thư Æ¡i, đã tá»›i táºp mưá»i rồi.
- Ván cuối, tôi không tin anh lại thần kỳ như váºy.
- Không phải là thần kỳ, chỉ là vì tôi đã xem hết rồi.
Nghe váºy, Äá»— Thanh Thanh phải nhịn lắm má»›i không nổi Ä‘iên lên dùng gối đầu ném chết Mạnh Hạo. Mình là sếp, phải có phong độ cá»§a sếp. Äá»— Thanh Thanh ôm gối đầu: - Vu Minh nè, anh thấy Lý Phục là ngưá»i như nà o?
- Äá»— tiểu thư, tôi không tiện nói gì đâu, đây gá»i là đâm chá»c. Trải qua chÃn năm giáo dục bắt buá»™c, Vu Minh đã vô số lần bị lá»›p trưởng, tổ trưởng, tháºm chà là bạn cùng bà n mách lẻo vá»›i thầy cô, cho nên hắn háºn chuyện nà y tá»›i táºn xương tá»§y.
Äá»— Thanh Thanh không nói câu nà o, má»™t lúc sau má»›i nói: - Tuần trước, chúng ta chỉ là m được má»™t đơn hà ng, hÆ¡n nữa còn là vì vô cùng cấp bách, ngưá»i ta lấy ngá»±a chết là m ngá»±a sống mà tá»›i tìm chúng ta.
Vu Minh nhìn Äá»— Thanh Thanh: - Bản thân tôi lại có má»™t ý nghÄ© thế nà y.
- Sao cơ?
Vu Minh chuyển tá»›i bản tin cá»§a đà i truyá»n hình địa phương, lúc nà y Ä‘ang phát tin thá»i sá»±. Mấy tin đầu là nói vá» lãnh đạo báºn bịu nà y ná» theo thưá»ng lệ, sau đó nhân dân thà nh phố nà y sinh sống hạnh phúc, tiếp đó là ngưá»i dân thế giá»›i sống trong cảnh nước sôi lá»a bá»ng. Sau đó là tin tức vá» thà nh phố nà y. Tin thứ nhất, má»™t cáºu ấm lái xe đâm phải ngưá»i ta, ẩu đả vá»›i ngưá»i bị đụng rồi lái xe bá» chạy. Tin thứ hai, má»™t đôi vợ chồng danh nhân già u có mừng ngà y ká»· niệm mưá»i năm kết hôn.
Vu Minh nói: - Hai vợ chồng nà y tình cảm không tốt.
- Anh Ä‘ang đùa đó hả? Ngưá»i ta ká»· niệm mưá»i năm lấy nhau kìa.
- Thì cÅ©ng vì tình cảm không tốt má»›i công khai ká»· niệm đấy chứ. Cô nên tìm cÆ¡ há»™i tặng danh thiếp cho hai ngưá»i bá»n há». Nếu có cần gì thì bá»n há» sẽ nhá»› tá»›i cô trước tiên.
Tin thứ tư, chá»§ tịch táºp Ä‘oà n Thiên Không đột nhiên té xỉu trong cuá»™c há»p ban giám đốc. Vu Minh nói: - Cô nên nhét danh thiếp cho con trai và con gái cá»§a bá»n há».
Vu Minh lại nói tiếp: - Kẻ có tiá»n cÅ©ng có ná»—i phiá»n não cá»§a kẻ có tiá»n. Tôi cảm thấy Äá»— tiểu thư nên bá»›t thá»i gian tìm cÆ¡ há»™i tham dá»± các bữa tiệc cá»§a tầng lá»›p thượng lưu Ä‘i.
- Anh nói nghe đơn giản nhỉ! Những bữa tiệc cá»§a đám thượng lưu đó, tôi cùng lắm chỉ có thể là m cô phục vụ mà thôi. Äá»— Thanh Thanh nói: - Anh xem dạ há»™i từ thiện nà y nà y, không có gia tà i bạc triệu thì là m gì có tư cách và o. Tên khốn Lưu Mãng kia cÅ©ng chỉ có thể tham gia tiệc cá»§a đám công tá» hà ng hai mà thôi.
Vu Minh há»i: - Nhưng cô là ngưá»i nhà há» Äá»— mà .
- Nhà há» Äá»— có mấy trăm ngưá»i, tôi chỉ là chi thứ cá»§a chi thứ cá»§a chi thứ cá»§a chi thứ mà thôi. Nếu tá»± tôi không cố gắng, con tôi sẽ chẳng có tư cách nháºp gia phả. Hoặc là kiếm má»™t ông chồng có thà nh tá»±u. Äá»— Thanh Thanh nói: - Cho dù có giao thiệp được vá»›i giá»›i thượng lưu, anh nhất định phải có tư bản để ngưá»i ta tin tưởng anh. Nà o có dá»….
Vu Minh lại nói: - Nhưng có má»™t số nÆ¡i mà ngưá»i già u và ngưá»i nghèo cùng xuất hiện.
- Và dụ?
- Nhà trẻ tốt nhất của thà nh phố A nà y là nhà trẻ nà o?
- Hẳn là nhà trẻ Thá»±c Nghiệm nhỉ? Nhà trẻ Quý Tá»™c tuy rằng có cÆ¡ sở thiết bị tốt, nhưng nhiá»u ngưá»i không hà i lòng vá»›i nhà trẻ đó lắm. Kẻ có tiá»n sá»›m muá»™n gì cÅ©ng đưa con ra nước ngoà i, thà nh ra nhà trẻ Quý Tá»™c có há»c nhiá»u cÅ©ng là thừa thãi. Chăm sóc quá tốt lại ảnh hưởng tá»›i sá»± phát triển cá»§a trẻ. Nhà trẻ công láºp có vẻ khoa há»c hÆ¡n, không há»c toán, viết chữ, lại có ngưá»i trông coi, hẳn đó là lá»±a chá»n hà ng đầu.
Vu Minh há»i: - Theo tôi biết ấy, nhà trẻ như váºy má»—i tháng, có khi là má»—i ná»a tháng, sẽ há»p phụ huynh má»™t lần, còn cả hướng dẫn phụ huynh toà n trưá»ng không định kỳ nữa.
- Nhưng… tôi đâu có con đâu.
- Có ai bảo là phải có con mới được đến không? Một nhà trẻ với hơn hai trăm trẻ, cô cứ đi là được.
- Lỡ bị vạch trần thì sao?
- Váºy cô cứ nói là muốn tá»›i thăm ngắm nhà trẻ trước, thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, thầy cô sẽ hiểu mà . Vu Minh đáp: - Ngoà i ra còn có má»™t số câu lạc bá»™ nữa, và dụ như câu lạc bá»™ phi tiêu, má»™t tháng chỉ cần ná»™p phà hÆ¡n ba nghìn tệ. Nhưng là vá»›i ba nghìn tệ đó, cuối tuần Ä‘i ném phi tiêu má»™t lần, Ãt nhất là có thể gia nháºp được tầng lá»›p thượng lưu. Mấy câu lạc bá»™ cầu lông rồi tennis cÅ©ng là lá»±a chá»n tương đối tốt. Còn má»™t Ä‘iểm nữa, phụ nữ không thÃch tâm tình vá»›i ngưá»i nà o mà trẻ tuổi hÆ¡n mình, xinh đẹp hÆ¡n mình, mà tham gia hoạt động đó Ä‘a số là nam giá»›i, nữ giá»›i thiểu số kia sẽ được Ä‘a số nam giá»›i chiếu cố, đặc biệt là những cô nà ng xinh đẹp.
- Anh biết nhiá»u tháºt. Äá»— Thanh Thanh có phần ngạc nhiên nhìn Vu Minh: - Anh tháºt sá»± là sinh viên vừa tốt nghiệp?
Vu Minh cưá»i nói: - Äừng tưởng rằng đám sinh viên chúng tôi không biết gì. Hiện giá» có rất nhiá»u sinh viên Ä‘i là m thêm, nà o là đóng phim, rồi là m truyá»n hình, tiếp thị bán hà ng… bá»n tôi Ä‘á»u là m. Thi thoảng có ngưá»i còn má»i đám diá»…n viên nghiệp dư chúng tôi đóng thế nữa. Tôi cảm thấy sân váºn động là má»™t nÆ¡i tốt để giao thiệp xã há»™i, chỉ là sinh viên thì đẳng cấp không đủ. Nhưng Äá»— tiểu thư đây lại khác, cô chÃnh là tổng giám đốc cá»§a công ty nghiệp vụ trá»±c thuá»™c Äá»— thị quốc tế mà .
Vu Minh rõ rà ng là đang tán hươu tán vượn. Lúc chiá»u hắn đã nghiên cứu chuyện nà y. Hắn cho rằng thám tá» tư không thể phát triển bằng cách rải tá» rÆ¡i dá»c các con phố được. Ngưá»i bình thưá»ng nà o thừa tiá»n để bà y trò nà y ná». Äám nhà già u lại toà n lái xe, nên thà nh ra cÅ©ng chẳng đưa tá» rÆ¡i được cho bá»n há». Vá»›i mấy nÆ¡i là m đẹp rồi spa các thứ, Äá»— Thanh Thanh còn trẻ lại xinh đẹp, nên chẳng thể giao lưu được gì nhiá»u vá»›i các vị quý phu nhân. Chỉ có những sân váºn động cá»§a nam giá»›i kia thì còn được. Thể thao là thế mạnh cá»§a nam giá»›i, mà nữ giá»›i lại yếu á»›t, Äá»— Thanh Thanh là má»™t cô gái xinh đẹp chưa kết hôn, tin rằng sẽ rất được chà o đón. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äiá»u nà y, có vẻ hÆ¡i giống…
- Äá»— tiểu thư, xin hãy nhá»› kỹ, cô là tổng giám đốc công ty nghiệp vụ trá»±c thuá»™c Äá»— thị quốc tế, không ai dám ức hiếp cô. Cô cÅ©ng không cần phải cố ý khen ai là m gì, bởi cô xuất hiện má»™t cái là sẽ thà nh tiêu Ä‘iểm ngay.
Äá»— Thanh Thanh nói: - Thôi nói sau, tôi vá» phòng trước đây.
Äiá»u thứ bảy trong má»™t trăm Ä‘iá»u: Cho dù bạn nghe theo lá»i đỠnghị cá»§a nhân viên, thì cÅ©ng đừng láºp tức tá» ra đồng ý.
- Ừ ừ.
Vu Minh tắt ti vi rồi trở vá» phòng mình. Máy tÃnh nhắc nhở có email má»›i. Vu Minh mở ra, là cá»§a chú: - Tiến triển thế nà o rồi?
- Khó!
- Là như nà o? Chú vẫn còn online.
- Cháu quê mùa quá. Vu Minh quen vá»›i tầng lá»›p bình dân, mà muốn tiếp xúc vá»›i tầng lá»›p thượng lưu thì tháºt đúng là thiếu hiểu biết. Tá»· như ngưá»i bình thưá»ng sẽ không uống Coca vá»›i Äá»— tiên sinh.
- Biết ngay mà ! Äám ngưá»i thượng lưu có đặc Ä‘iểm riêng thế nà y, chúng ta uống rượu, bá»n há» phẩm rượu. Phẩm ra được hay không thì không rõ, nhưng há» cho đó là đẳng cấp. Thá»i trang, ô tô, áo lông thú, hay âu phục, rồi sâm banh, há»™ chiếu, du lịch hay du thuyá»n nạy ná» Ä‘á»u là những thứ mà mà y chưa từng tiếp xúc bao giá».
- Cho nên mới khó!
- Khó cái rắm! Từ ngà y mai trở Ä‘i, cứ mưá»i giá» má»—i tối sẽ có ngưá»i giảng bà i online cho mà y. Ông ta là ngưá»i bạn ở nước Mỹ kia cá»§a tao. Bạn tao chÃnh là ngưá»i thuá»™c giá»›i thượng lưu, sẽ nói cho mà y biết kiến thức và cách giao tiếp vá»›i ngưá»i trong giá»›i thượng lưu.
- Vâng, váºy chú nhá» ngưá»i tra tên Lý Phục kia cho cháu chưa?
- Mà y phải nói số hộ chiếu cho tao mới được.
- Tạm thá»i chưa có, thÃm thì sao ạ?
- Vẫn chưa có tin tức gì.
15.06.2015
Chương 15
Lá»i đỠnghị cá»§a Lý Phục
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ngà y thứ Hai Ä‘i là m, vẫn chẳng có đơn hà ng nà o. Äá»— Thanh Thanh phái Vu Minh Ä‘i dò thám công ty thám tá» Vạn Sá»± Thông, trở vá» chỉ cho hai chữ: đầy việc. Äá»— Thanh Thanh thở dà i, ra không phải nghá» nà y sa sút, mà là công ty nhà mình là m ăn bết bát.
Chuyện là m ăn không tốt, đâm ra Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng bá»›t ra vẻ bà sếp uy nghiêm, cÅ©ng chẳng chịu ngồi yên trong văn phòng mà ra ngoà i tản bá»™.
Lý Phục dưá»ng như đã chuẩn bị, tìm cÆ¡ há»™i nói: - Äá»— tiểu thư, tôi cho rằng chúng ta tất phải tiến hà nh lăng xê.
- Lăng xê? Ba ngưá»i còn lại cùng quay sang nhìn Lý Phục. LÄ©nh vá»±c nà y tương đối cao.
- Có biết trò chÆ¡i Hiệp Äạo Phi Xa Du Hà không? Game nà y có phà chế tác là 2,5 triệu, còn cao hÆ¡n cả Avatar, nhưng trong vòng 24h há» bán được tám triệu. CÆ¡ mà rất nhiá»u ngưá»i không hiểu biết tại Hiệp Äạo Phi Xa đã thà nh công như thế nà o. Năm đó, Hiệp Äạo Phi Xa vốn chẳng có tiếng tăm gì đã thuê thá»§y quân bôi nhá» công ty, nói rằng Hiệp Äạo Phi Xa toà n cảnh bạo lá»±c, máu me, rồi cảnh nóng hay ná»™i dung thô tục. Nhưng Ä‘iá»u đó lại khiến Hiệp Äạo Phi Xa nổi như cồn. Chỉ là bôi nhá» quá khiến cho nhiá»u năm rồi mà công ty nà y bị kiện lên tòa không ngừng, khiến bá»n hỠđã mất hÆ¡n mưá»i triệu đô la phà tố tụng. Nhưng mà , bá»n hỠđã thà nh công.
Äá»— Thanh Thanh ngá» vá»±c: - à cá»§a anh là chúng ta tìm thá»§y quân bôi Ä‘en chúng ta?
- Không phải thế! Cá nhân tôi cho thấy chúng ta phải tìm má»™t vụ án Ä‘iển hình. Rất nhiá»u công ty thám tỠở Mỹ nhá» và o phá những vụ án mà cảnh sát không tà i nà o phá được mà nổi tiếng. Cho nên vụ án đó phải được dư luáºn cá»±c kỳ chú ý.
Vu Minh nói xen và o: - Vụ án mà được dư luáºn cá»±c kỳ chú ý thì má»™t là đỠcáºp tá»›i quyá»n quý, hai là tá»™i phạm Ä‘iên cuồng, ba là gây ra tranh cãi rất lá»›n. Tôi cảm thấy hai cái đầu chúng ta không thể dây và o, chỉ có tranh cãi lá»›n thì có thể suy xét tham gia. Nhưng còn phải nghÄ© xem liệu có đắc tá»™i cảnh sát hay không.
Lý Phục nhÃu mà y: - Vì sao các anh Ä‘á»u có cái tư tưởng nà y nhỉ? Äúng và sai rất quan trá»ng, mà thân pháºn hay địa vị đối phương thì không quan trá»ng.
Nghê Thu thản nhiên nói: - Ngưá»i nước Mỹ các anh thì tất nhiên là có tư cách nói như váºy rồi.
Äá»— Thanh Thanh biết Nghê Thu có thà nh kiến vá»›i cảnh sát nên không nói gì, chỉ há»i: - Lý Phục, anh có đỠnghị và nháºn định nà o không?
- Hiện giá» cả nước Ä‘á»u chú ý tá»›i má»™t vụ hung án. Má»i ngưá»i cứ lên web mà xem, má»™t cô gái bị trói trần truồng trong má»™t căn phòng cho thuê, lại bị đâm từ sau lưng, thá»§ng tim mà chết. Kẻ bị tình nghi là bạn trai cÅ© cá»§a cô ta. Bởi vì thá»i Ä‘iểm đó chỉ có hắn ra và o phòng cá»§a ngưá»i chết. Kẻ tình nghi không nháºn tá»™i, mà cảnh sát cho rằng hắn thiếu động cÆ¡ gây án. Nhưng Ä‘a số cư dân mạng thì cưá»i và o năng lá»±c cá»§a cảnh sát thà nh phố A. Và vụ án nà y đã kéo dà i tá»›i hai tháng rồi.
Hình ảnh trên web là ảnh mô phá»ng do đám cư dân mạng dà n dá»±ng lại. Trong ảnh, má»™t cô gái toà n thân bị trói lại, chỉ có bà n tay là có thể động. Trên lưng có má»™t con dao, vị trà đổ là ở trước cá»a. Nhìn hình ảnh nà y, Nghê Thu láºp tức nói: - Nếu ảnh nà y là tháºt thì đây đúng là giết ngưá»i rồi.
- Äây là chá»— khó xá» cá»§a cảnh sát, nếu là giết ngưá»i, kẻ tình nghi lại chỉ có má»™t ngưá»i duy nhất. Nghe nói ná»™i bá»™ cảnh sát cÅ©ng không thống nhất. Cảnh sát chịu trách nhiệm thẩm vấn không cho rằng kẻ tình nghi đã giết nạn nhân, mà ngưá»i phụ trách Ä‘iá»u tra hiện trưá»ng lại nói rằng toà n bá»™ chứng cứ Ä‘á»u chỉ và o kẻ tình nghi. Và dụ như trên sợi dây có vân tay cá»§a kẻ tình nghi, thá»i gian tá» vong cÅ©ng trùng vá»›i thá»i gian hắn Ä‘i khá»i căn phòng. Dá»± tÃnh khoảng mưá»i ngà y nữa là sẽ chuyển hồ sÆ¡ lên Viện kiểm sát.
Äá»— Thanh Thanh không rõ: - Váºy chúng ta có thể là m gì?
Lý Phục đáp: - Tôi vẫn luôn chú ý vụ án nà y, và cÅ©ng rất đồng ý vá»›i ý kiến là ngưá»i tình nghi vô tá»™i. Äiểm đáng ngá» nhất là , vì sao nạn nhân toà n thân trần truồng như váºy mà không có hà nh vi xâm phạm tình dục? Kẻ tình nghi nói, và o phòng đó thì nạn nhân liá»n cởi quần áo ve vãn hòng cứu vãn mối quan hệ. Nhưng kẻ tình nghi sắp tiến hà nh hôn lá»… nên đã từ chối. Theo tâm lý tá»™i phạm mà nói, đây cà ng giống vá»›i trả thù vì tuyệt vá»ng khi bị từ chối.
Nghê Thu lại nói: - Tâm lý không phải chứng cứ, Ä‘iá»u nà y ngay cả tôi cÅ©ng biết. Không còn nghi ngá» gì nữa, chắc chắn là hắn ta đã giết ngưá»i.
Lý Phục kiên trì: - Tôi cho rằng chúng ta nên tá»›i hiện trưá»ng xem thế nà o.
- à anh là lẻn và o ấy hả? Äá»— Thanh Thanh há»i.
- Äúng váºy. Lý Phục gáºt đầu.
Vu Minh đồng ý vá»›i cái nhìn cá»§a Lý Phục, tuy hắn cÅ©ng cho rằng kẻ tình nghi là tá»™i phạm, nhưng đây đúng là vụ là m ăn má»™t vốn bốn lá»i, nếu công ty thám tá» có thể giải quyết được vụ nà y thì công ty sẽ sống, mà mình cÅ©ng không phải suốt ngà y ra ngoà i phÆ¡i nắng hÃt khói ô tô mà phát tá» rÆ¡i nữa. Vu Minh há»i: - Tá»± mình lẻn và o hiện trưá»ng phạm tá»™i thế nà y, lỡ bị bắt rồi bị gán cho tá»™i danh nà o đó thì sao? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hắn không thể ngồi tù được, phải lo tá»›i chuyện bị tạm giam nữa. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— Thanh Thanh suy nghÄ© hai giây rồi quay vá» văn phòng tìm kiếm sách luáºt hình sá»±, sau má»™t hồi nói: - Äiá»u số 493, cố ý phá hoại hiện trưá»ng tai nạn, tiêu há»§y chứng cứ có liên quan, từ chôi scung cấp thông tin có liên quan, cấu thà nh tá»™i phạm. Hình như chỉ Ä‘iá»u tra như chúng ta thì không phạm tá»™i.
- Tôi không Ä‘i. Nghê Thu nói: - Các ngưá»i không có giấy phép thì tôi không Ä‘i mạo hiểm đâu. Äừng có giáºt giây tôi, không là mắc tá»™i xúi giục đấy.
Vu Minh nói: - Ừ, anh ở lại coi nhà , nhá»› đừng có tá»›i bá»™ pháºn tà i vụ.
- … Nghê Thu thở dà i: - ÄÆ°á»£c rồi, tôi Ä‘i.
Nói xong liá»n là m. Bốn ngưá»i lên xe, thái độ cá»§a Äá»— Thanh Thanh còn có thể hiểu được, đó là cÆ¡ há»™i tốt. Nghê Thu bị lá»i nói cá»§a mình thuyết phục má»›i Ä‘i, nhưng vì sao Lý Phục lại nhiệt tình như váºy? Chẳng lẽ anh ta hứng thú vá»›i vụ án nà y chăng? Sợ rằng không phải như váºy. Không được, ngưá»i nà y có vẻ khó nhìn thấu. Vu Minh nói: - Lý Phục, Nghê Thu, sao hai anh không chuyển nhà ?
Nghê Thu nói: - Tôi có bạn gái rồi, ở lại ký túc xá không tiện.
- Thế còn anh, Lý Phục?
- Tôi… có lý do cá nhân. Lý Phục không am hiểu nói dối.
Äá»— Thanh Thanh nói: - Còn má»™t phòng trống khá lá»›n, các anh tá»± tÃnh toán Ä‘i.
Vu Minh nói: - Lý Phục, có thể cho tôi xem hộ chiếu của anh được không? Tôi lớn chừng nà y rồi mà chưa từng thấy hộ chiếu Mỹ nó là như thế nà o.
- Tôi không mang theo. Lý Phục lấy là m xin lá»—i trả lá»i.
- À, thôi không sao.
…
Hiện trưá»ng phát hiện vụ án là căn phòng cho thuê ---. Chá»§ nhà ở tầng má»™t, nạn nhân ở tầng hai. Chá»§ nhà là nhân chứng, xác nháºn lúc đó chỉ có kẻ tình nghi ra và o.
Ô tô dừng ở má»™t bên, bà chá»§ nhà lúc nà y Ä‘ang giặt quần áo trong sân. Vu Minh nói: - Äể tôi tá»›i nói chuyện vá»›i bà chá»§ nhà .
Nghê Thu nói: - Tôi mở cá»a.
Lý Phục nói: - Tôi Ä‘iá»u tra hiện trưá»ng.
Äá»— Thanh Thanh: “…â€
Vu Minh xuống xe rồi Ä‘i tá»›i chá»— bà chá»§ nhà , cưá»i nói: - Cháu chà o cô, xin há»i cô có phải chá»§ cá»§a mấy nhà cho thuê kia không?
Bà chá»§ cho thuê nhìn Vu Minh, rồi há»i: - Cần gấp lắm sao?
- Cũng không quá gấp.
- Tầng hai, nhưng khách ở đó còn và i ngà y nữa mới hết hạn thuê, tối đa là một tuần.
- Tiá»n thuê là bao nhiêu ạ? Vu Minh há»i.
Vu Minh Ä‘i tá»›i má»™t bên, mà bà ta tất nhiên là đối diện vá»›i Vu Minh. Lý Phục và Nghê Thu Ä‘i theo bên khác bước tá»›i thang lầu. Sau đó Lý Phục đá phải má»™t cháºu hoa sứt mẻ. Vu Minh láºp tức nói: - Ôi cô, tiá»n rÆ¡i kìa!
Bà chá»§ nhà đang định quay đầu lại xem, nghe Vu Minh nói váºy thì cúi đầu nhìn xuống đất, quả nhiên có má»™t tá» mưá»i tệ bị vo tròn lại rÆ¡i trong vÅ©ng nước. Bà ta nhặt tiá»n lên, sau đó má»›i quay đầu lại nhìn, không có ai, thế má»›i tiếp tục nói vá»›i Vu Minh: - TÃnh rẻ cho cáºu má»™t chút, má»™t nghìn năm. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— Thanh Thanh ngồi má»™t mình trong ô tô mà bá»—ng cảm thấy tháºt quái dị. Dù không phải là phạm tá»™i, thì đây cÅ©ng là chuyện xấu trái pháp luáºt. Vì sao Lý Phục và Vu Minh lại tÃch cá»±c như váºy? Äây chẳng phải là biểu hiện bình thưá»ng cá»§a nhân viên. Toà n bá»™ má»i chuyện, ngưá»i quyết định là bá»n há», mà sếp như cô ta lại chẳng là m được gì.
15.06.2015
Chương 16
Nổi tiếng
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Nghê Thu không hổ là Nghê Thu, nhanh nhẹn mở cá»a. Hai ngưá»i chui qua dải băng mà u và ng quây lấy hiện trưá»ng án mạng. Lý Phục kéo rèm cá»a, khiến trong phòng tối má». Rồi anh ta lấy ra má»™t chiếc kÃnh mắt và đeo lên mắt má»™t cách quen thuá»™c, lại lấy ra má»™t cây gáºy phát sáng. Hiện giá» ngay cả Nghê Thu cÅ©ng thấy quái dị. Anh ta chẳng hiểu kÃnh mắt nà y là cái gì, nhưng biết rằng kÃnh vá»›i phối hợp vá»›i gáºy kia có thể nhìn ra vết máu. Kẻ nà y đúng là chuẩn bị tháºt đầy đủ. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hiện trưá»ng có vẽ tư thế chết cá»§a nạn nhân, Lý Phục xem xét xung quanh, có phần buồn bá»±c, vì thế bắt đầu di chuyển khắp căn phòng. Nghê Thu nói: - Nhanh lên Ä‘i, tên Vu Minh không có kéo dà i thá»i gian được lâu như váºy đâu.
- Hiện trưá»ng nà y có vấn Ä‘á». Dao đâm và o ngưá»i thì da thịt sẽ bị rách ra, và máu tươi sẽ phun ra ngoà i vá»›i tốc độ cao. Nhưng xung quanh nạn nhân lại không có gì. Lý Phục vừa Ä‘i vừa tìm kiếm. Phòng nà y diện tÃch không lá»›n, nên chẳng thu hoạch được gì. Lý Phục nhìn hai bên má»™t chút, sau đó tìm kiếm theo tưá»ng, rồi vui vẻ nói: - Nghê Thu, chụp ảnh Ä‘i.
- Gì cÆ¡? Nghê Thu đến gần, phát hiện trên tá»§ kÃnh có mấy đốm sáng mà u lam, vì thế liá»n chụp ảnh.
- Kéo rèm cá»a sổ ra.
Mà y dá»±a và o cái gì mà sai bảo anh? Nghê Thu rất là bất mãn kéo rèm, Lý Phục lấy ra má»™t túi nhá»±a nhá» từ trong túi áo, sau đó cạo ra Ãt đồ từ trên tưá»ng bá» và o túi. Nghê Thu há»i: - ÄÆ°á»£c chưa?
- Chúng ta đi thôi.
Hai ngưá»i xuống lầu, cẩn tháºn quan sát, thấy Vu Minh và bà chá»§ nhà đang lên mạng ở trong phòng. Lý Phục nói: - Anh đánh giá thấp năng lá»±c cá»§a Vu Minh rồi, nếu cần thì mưá»i mấy giá» cÅ©ng không phải là không được.
Ba ngưá»i lên xe, Äá»— Thanh Thanh nhấn còi. Vu Minh nói: - Như váºy là cô có thể nói chuyện vá»›i con gái qua video rồi, lại chẳng mất tiá»n Ä‘iện thoại.
- Như váºy là cô có thể nhìn thấy con gái mình hả?
- Vâng ạ. Vu Minh nói: - Cô à , cháu còn việc phải đi đã.
- Ừ, cô sẽ giữ phòng đó cho mà y, giá thì có thể thá»a thuáºn sau.
- Cảm ơn cô, cháu chà o cô.
- Cháºm chút. Bà chá»§ nhà nhìn Vu Minh, thá»±c là má»™t ngưá»i nhiệt tình, vá» sau vòi nước hay đồ Ä‘iện linh tinh là có ngưá»i sá»a cho miá»…n phà rồi.
- Sao rồi? Vu Minh lên xe, há»i.
Lý Phục lên xe, Äá»— Thanh Thanh liá»n há»i, nhưng Lý Phục không trả lá»i. Vu Minh há»i rồi, Lý Phục má»›i nói: - Tôi đã có được má»™t phần chứng cứ chứng minh đây là má»™t vụ tá»± sát.
- Tá»± sát? Ba ngưá»i khác kinh ngạc.
- Ừ. Nhưng tôi còn phải phá giải sá»± bà ẩn phÃa sau chiếc dây thừng nà y. Cho tôi chút thá»i gian. Tôi có và i ngưá»i bạn thu tháºp chứng cứ phạm tá»™i hiện trưá»ng ở Mỹ, tôi cần há»i ý kiến bá»n hỠđã.
Vu Minh há»i: - Sao có thể tá»± sát được?
Lý Phục nói: - Hiện giá» thì chưa rõ. Äá»— tiểu thư, tôi cho rằng cô hãy liên hệ vá»›i ngưá»i nhà cá»§a ngưá»i bị tình nghi, là m cho bá»n hỠđể chúng ta là m đại diện Ä‘iá»u tra vụ án nà y.
Äá»— Thanh Thanh há»i: - Anh có nắm chắc không?
- Có. Lý Phục gáºt đầu khẳng định.
…
Hai ngà y sau, má»™t buổi há»p báo được tiến hà nh ở phòng há»™i nghị Ä‘a chức năng cá»§a Äá»— thị quốc tế, nhân váºt chÃnh cá»§a buổi há»p báo nà y là cha mẹ cá»§a ngưá»i bị tình nghi, luáºt sư cá»§a ngưá»i bị tình nghi, Lý Phục và Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng tham dá»±.
Vừa bắt đầu liá»n có phóng viên đưa ra câu há»i: - Nghe nói các vị đưa ra giả thiết là nạn nhân tá»± sát, có phải váºy không?
Cha cá»§a ngưá»i bị tình nghi đáp: - Äúng váºy, chúng tôi á»§y thác công ty Ä‘iá»u tra thương mại Tinh Tinh tiến hà nh Ä‘iá»u tra, phát hiện vụ án lần nà y chỉ là má»™t cái bẫy.
Phóng viên cưá»i há»i: - Tôi không hiểu cho lắm. à ông là má»™t ngưá»i bị trói lại, lưng bị đâm cho má»™t dao là tá»± sát ư?
- Không bằng tôi biểu diá»…n cho má»i ngưá»i xem. Lý Phục nói.
Lý Phục cầm má»™t chiếc bút: - Giả thiết đây là dao gá»t hoa quả. Anh ta để dao gá»t hoa quả ở má»™t bên cá»a sổ, sau đó lấy ra dây thừng giống vá»›i dây thừng ở hiện trưá»ng bắt đầu tá»± trói mình lại. Dùng răng nanh và hai tay, Lý Phục nhanh chóng trói bản thân lại giống hệt vá»›i nạn nhân ở hiện trưá»ng án mạng. Sau đó Lý Phục Ä‘i đến trước chiếc bút, xoay ngưá»i dùng sức hướng vá» chiếc bút kia: - Dao gá»t trái cây đâm và o tim, ngưá»i chết dùng chút sức lá»±c cuối cùng lao ra trước, cuối cùng ngã quỵ xuống cách đó bốn mét. Äây là toà n bá»™ chân tướng cá»§a vụ án nà y. Ngưá»i chết tuyệt vá»ng nên cố ý tạo ra hiện trưá»ng tá» vong hòng giá há»a cho ngưá»i bị tình nghi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Xem xong, phóng viên lại há»i: - Lý Phục tiên sinh, đúng không ạ? Tôi muốn há»i là các anh có chứng cứ gì không?
Lý Phục gõ máy tÃnh, đưa ảnh chụp lên mà n hình lá»›n: - Äây là chút vết máu phun ra vá»›i tốc độ cao được chụp lại trên tá»§ kÃnh. Vị trà nà y rất dá»… đặt dao gá»t hoa quả. Mà nạn nhân lao và o khá mạnh, khiến chuôi dao tạo ra má»™t vết xước sâu trên tá»§ kÃnh. Tôi nghÄ© cảnh sát có lẽ đã bá» sót Ä‘iểm nà y. Má»™t chứng cá»› rất quan trá»ng, nghi phạm cao 1m8, mà ngưá»i chết cao có 1m6, cho dù nghi phạm đâm nạn nhân ở góc độ nà o thì cÅ©ng sẽ có sá»± sai lệch vá» góc độ. Căn cứ theo báo cáo khám nghiệm tá» thi mà luáºt sư cung cấp, có thể thấy dao gá»t hoa quả đâm và o sau lưng nạn nhân. Nếu muốn là m được như váºy, nghi phạm phải cầm dao ở vị trà dạ dà y sau đó đâm thẳng và o. Má»i ngưá»i có thể thá» nghiệm xem, như váºy rất khó phát lá»±c, cÅ©ng khó có thể cân bằng được độ mạnh yếu. Xin hãy chú ý tá»›i lưỡi dao mà vị trà hiện lên trên sà n nhà . Cho nên theo chứng cá»› nà y, ta có thể thấy sau khi bị nghi phạm từ chối, nạn nhân đã trả thù bằng cách tá»± sát và tạo hiện trưá»ng giả là nghi phạm giết cô ta.
Phóng viên nói: - CÅ©ng có thể là nghi phạm giấu Ä‘ao, để ngưá»i chết tá»± va và o bằng lưng.
Luáºt sư đáp: - Dá»±a theo tinh thần pháp luáºt cá»§a nước ta, tá»™i trạng không thà nh láºp. Ngay như theo chứng cứ mà công ty thám tá» Tinh Tinh cung cấp, chúng tôi sẽ tiến hà nh biện há»™ vô tá»™i cho nghi phạm, tôi tin rằng pháp luáºt là công chÃnh. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mà ở má»™t bên, Nghê Thu nói vá»›i Vu Minh: - Lý Phục đúng là có tà i nhỉ. Nhưng không phải anh ta là tiến sÄ© Toán há»c và máy tÃnh sao?
- Ừ. Vu Minh chỉ đáp lại vá»n vẹn má»™t chữ.
Kết quả cuối cùng, cảnh sát chấp nháºn chứng cứ mà công ty thám tá» Tinh Tinh cung cấp, hÆ¡n nữa còn kiểm tra váºt chất tương đồng ở chuôi dao và ngoà i tá»§ kÃnh, đồng thá»i còn phát hiện trên dây thừng có DNA cá»§a nạn nhân. Cuối cùng công tố viên cho rằng không đủ chứng cứ, không thể khởi tố nghi phạm được. Äại bá»™ pháºn cư dân mạng đồng ý vá»›i cách giải thÃch cá»§a Lý Phục, mà má»™t bá»™ pháºn nhá» thì còn Ä‘ang rối rắm vá» cách tá»± trói bản thân mà ngưá»i chết đã là m.
…
Lưu Mãng Ä‘á»c báo, chợt Ä‘áºp bà n má»™t cái tháºt mạnh: - Cá mặn xoay ngưá»i.
Vương Triá»u tá»›i gần Lưu Mãng: - Giám đốc, tôi nghe nói Äá»— tiên sinh cầm chai sâm banh tá»›i công ty Tinh Tinh.
- Äó là đương nhiên, công ty thám tá» Tinh Tinh đó dẫu sao cÅ©ng treo cái danh cá»§a Äá»— thị quốc tế mà . Lưu Mãng nói: - ÄÆ°a đơn hà ng đây, để tôi dệt hoa trên gấm cho bá»n chúng.
Vương Triá»u chợt thấy lòng bà n chân lạnh lẽo: - Sếp ạ, tá» nà o cÆ¡? Thế có độc ác quá không?
- Äừng bao giá» nhân từ vá»›i đối thá»§!
Có má»™t loại ngưá»i thuá»™c tầng lá»›p trên dưới mấy trăm vạn, đúng là chỉ những ngưá»i như Äá»— tiên sinh. Äá»— tiên sinh cầm má»™t chai sâm banh xuất hiện, thá»±c là m cho Äá»— Thanh Thanh có cảm giác vừa mừng vừa sợ. Thư ký Hiểu Hồng lấy và i ly tá»›i, Äá»— tiên sinh rót sâm banh ra, nói: - Lý Phục, lần nà y là m rất tốt, rất được. Äây không chỉ là chuyện công ty nổi tiếng, mà quan trá»ng là cáºu đã giúp má»™t ngưá»i bình thưá»ng, trả lại trong sạch cho anh ta. Tốt lắm.
- Cảm Æ¡n Äá»— tiên sinh khen ngợi. Lý Phục nâng ly.
Chết tiết, mấy ngà y nay há»c bà i Ä‘á»u không nói gì tá»›i sâm banh. Vu Minh cầm ly sâm banh, há»c theo Lý Phục nâng ly lên rồi uống má»™t ngụm, vị toan chát choán hết khoang miệng, đúng là không phải khó uống má»™t cách bình thưá»ng, thảo nà o Schumacher lại dùng sâm banh để phun ngưá»i.
15.06.2015
Chương 17
Mượn hoa hiến quỷ
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Äá»— tiên sinh liếc Vu Minh, thấy chưa, đã biết đẳng cấp là cái gì chưa? Äừng có không việc gì lại uống Coca. Sau đó anh ta thấy Vu Minh lặng lẽ và o phòng trà nước, rồi cầm má»™t ly vá»›i chất lá»ng hoà n toà n trong suốt bên trong Ä‘i ra. Hừ, cái đồ không biết thưởng thức.
- Chúc mừng, chúc mừng. Tiếng cá»§a Lưu Mãng truyá»n tá»›i: - Chúc mừng công ty thám tá» Tinh Tinh trở thà nh tâm Ä‘iểm hot.
Äá»— tiên sinh nói: - Lưu Mãng, tá»›i đúng lúc lắm, lấy má»™t ly thá» chai sâm banh nà y nà o.
- Cung kÃnh không bằng tuân mệnh. Lưu Mãng cầm má»™t ly sâm banh, nhấp má»™t ngụm thưởng thức: - BRUT, đây là thượng phẩm mà Pháp sản xuất trong thá»i tiết rét lạnh. Ép nho hai lần mà thà nh. GrandCru.
Äá»— Thanh Thanh, Nghê Thu và Vu Minh đồng thá»i mắng trong lòng: cmm.
- Lý Phục, anh thấy sao? Lưu Mãng há»i.
- Ừm… tôi không rõ vỠsâm banh cho lắm. Lý Phục đáp: - Tôi hầu như không uống rượu.
- Lý Phục anh quá khách sáo rồi. Tôi nghe nói đà i truyá»n hình bản địa còn là m má»™t bản tin vá» anh. Hình như chÃnh là buổi chiá»u thì phải? Lưu Mãng vá»— bả vai Lý Phục: - Tuổi trẻ tà i cao!
- Cảm ơn giám đốc Lưu đã khen ngợi.
Äá»— Thanh Thanh cuối cùng cÅ©ng tìm được cÆ¡ há»™i nói: - Giám đốc Lưu tá»›i công ty chúng tôi không phải là vì sâm banh chứ?
- Không phải, đương nhiên là không phải rồi. Lưu Mãng mở cặp lấy ra má»™t táºp tà i liệu: - Tháng trước bá»n tôi có nháºn được má»™t đơn hà ng có giá sáu mươi nghìn tệ, nhưng vì năng lá»±c hữu hạn, ai bảo chúng tôi không có chú ngá»±a ô ưu tú như Lý Phục đâu. Cho nên tôi muốn chuyển việc nà y cho Lý Phục, không đúng, là cho cô Äá»—.
- Giám đốc Lưu, anh tÃnh xem chúng tôi bẽ mặt sao?
- Hoà n toà n không, nếu các bạn không là m được thì chịu rồi. Lưu Mãng nhăn mÅ©i tá»›i gần Äá»— Thanh Thanh: - Thanh Thanh, em dùng nước hoa gì mà đặc biệt váºy?
- Tôi cần dùng nước hoa sao? Äá»— Thanh Thanh cưá»i há»i.
- Em có dùng.
- Không dùng.
- Có dùng.
- Tôi bảo là không dùng.
Vu Minh khẽ nói: - Äá»— tiểu thư, anh ta Ä‘ang giỡn cô đó.
Lưu Mãng buông tay nói: - Nếu Äá»— tiểu thư ở trước mặt Äá»— tiên sinh lá»›n tiếng thừa nháºn rằng mình không dùng, váºy không là m phiá»n Äá»— tiểu thư nữa. Thôi việc nà y cứ để tôi tá»± thân xuất mã.
Äá»— Thanh Thanh cắn răng, giÆ¡ tay nắm lấy tà i liệu. Vu Minh vá»™i đè táºp tà i liệu lại: - Vá»ng động là ma quá»·.
- Ôi chao, thì ra ông chá»§ cá»§a công ty thám tá» Tinh Tinh là Vu Minh, thất kÃnh thất kÃnh.
Äá»— Thanh Thanh vá»— lên bà n tay Vu Minh, Vu Minh vá»™i né. Äá»— Thanh Thanh cầm lấy táºp tà i liệu nói: - Tôi nháºn việc nà y.
- Tốt, quả nhiên là nữ trung hà o kiệt. Lưu Mãng giÆ¡ ly: - Tôi má»i em.
- Có cạnh tranh là tốt, nhưng phải cạnh tranh công bằng. Äá»— tiên sinh cÅ©ng nâng ly: - Má»i ngưá»i cùng cạn nà o.
Lưu Mãng mỉm cưá»i nhìn Äá»— Thanh Thanh, uống má»™t hÆ¡i cạn sạch.
…
Äám ngưá»i Äá»— tiên sinh rá»i Ä‘i, má»i ngưá»i cùng xem tà i liệu. Ngưá»i á»§y thác là má»™t vị phú thương bản địa, có má»™t tòa sản nghiệp tổ tiên trong vùng núi cách thà nh phố A nà y ba mươi km. Bên cạnh sản nghiệp đó là khu má»™ cá»§a tổ tiên vị phú thương nà y, bất động sản đó cÅ©ng coi như là tòa nhà thá»§ má»™. Mấy năm trước, phú thương ăn nên là m ra, quy công cho phong thá»§y, vì thế không chỉ xây dá»±ng thêm và trang hoà ng cho sản nghiệp tổ tiên, mà còn kéo Ä‘iện vá». Má»—i tiết thanh minh Ä‘á»u tá»›i ở má»™t đêm để tế bái tổ tiên. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng hai năm trước khi ngưá»i trông coi nÆ¡i nà y nghỉ việc, phú thương có má»™t lần lái xe Ä‘i qua thì thấy nhà tổ có ánh Ä‘iện. Ông ta gan lá»›n, vì thế tá»›i xem xét. Sau đó mất ý thức. Lúc tỉnh lại thì phát hiện mình trần như nhá»™ng nằm trước khu má»™ nhà mình. Ông ta cÅ©ng hiểu được, láºp tức báo cảnh sát. Äồn cảnh sát phụ trách khu đó phái hai vị cảnh sát tá»›i kiểm tra, không phát hiện trong ngoà i nhà tổ có gì lạ thưá»ng. HÆ¡n nữa không có thứ gì bị mất trá»™m hay ngưá»i bị thương, nên bá»n há» không truy tra gì thêm.
Phú thương thuê ba chà ng trai cưá»ng tráng cho ở lại nhà tổ. Ba ngà y đầu tất cả Ä‘á»u bình thưá»ng, nhưng tá»›i sáng ngà y thứ tư, ba anh nà y phát hiện mình trần truồng nằm trước má»™ ông ná»™i cá»§a phú thương. Phú thương vẫn chưa từ bỠý định, lại phái bốn ngưá»i Ä‘i, kết quả vẫn là như váºy. Phú thương cÅ©ng sợ, vá»™i là m pháp sá»± ba ngà y siêu độ tổ tiên. Trong đám thuá»™c hạ cá»§a ông ta có má»™t ngưá»i tên là Äại Äảm, xung phong nháºn việc tiến và o nhà tổ. Anh Äại Äảm nà y là bá»™ đội đặc chá»§ng xuất ngÅ©, thân thá»§ khá»e mạnh, đầu óc tỉnh táo. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng ngà y hôm sau, phú thương Ä‘i thăm dò thì phát hiện ná»a ngưá»i Äại Äảm bị vùi và o trong má»™ cá»§a ông ná»™i. Sau khi tỉnh lại, Äại Äảm hồn phi phách tán, như chạy trốn lao ra khá»i khu má»™, vừa chạy vừa kêu: - Quá»·, nữ quá»·!!!
Äá»c đến đây, Äá»— Thanh Thanh lạnh run ngưá»i nhìn ba ngưá»i còn lại. Nghê Thu xì má»™t tiếng: - Thế giá»›i nà y là m gì có ma quá»·.
Không ngá» vị hai bằng tiến sÄ© nà y cÅ©ng không đồng ý: - Anh thừa nháºn Thượng Äế tồn tại, như váºy phải chấp nháºn là cÅ©ng có ma quá»·.
Mấy ngưá»i nhìn Vu Minh, Vu Minh há»i: - Äại Äảm nói gì?
- Anh ta nói rằng… Äá»— Thanh Thanh láºt trang kế tiếp: - Máu, rất nhiá»u máu, nữ quá»· áo Ä‘á». Sau đó không nhá»› gì nữa. Bác sÄ© nói rằng có thể là vì quá kinh sợ đã khiến não bá»™ tạm mất trà nhá»› để tá»± bảo vệ.
Vu Minh lại há»i: - Váºy Vạn Sá»± Thông có phái ngưá»i tá»›i thăm dò không? Kết quả thế nà o?
Äá»— Thanh Thanh Ä‘á»c tiếp, sau đó gáºp táºp tà i liệu lại, sắc mặt trắng như tá» giấy. Vu Minh cầm tà i liệu, nói: - Vương Triêu dẫn đội, cùng hai vị Ä‘iá»u tra viên tiến và o nhà tổ Ä‘iá»u tra. Bá»n há» lắp và i chiếc camera. Ngà y hôm sau, khi tỉnh lại thì phát hiện ra mình ở khu má»™. Kiểm tra camera thì không có thu hoạch gì. Những gì quay được chỉ là Vương Triêu Ä‘ang ngồi khoanh chân thì đột nhiên ngá»a ngưá»i ra sau, dưá»ng như là sợ hãi. Äồng thá»i ở vị trà cá»§a Vương Triêu xuất hiện má»™t cái bóng mà u đó. Ngoà i ra… hết rồi?
Tà i liệu không có, tá» cuối cùng có kèm theo má»™t cái usb. Vu Minh cắm và o máy tÃnh, mở video ra xem. Video nà y là quay đại sảnh cá»§a ngôi nhà tổ nà y. Má»™t gã Ä‘iá»u tra viên Ä‘ang Ä‘i lại trá»±c ban, đột nhiên má»™t ngá»n lá»a mà u lam nhạt như ma trÆ¡i xuất hiện trong đại sảnh, bá»c lấy Ä‘iá»u tra viên. Sau đó mặt đất biến thà nh mà u Ä‘á», như vÅ©ng máu không ngừng lan ra. Trên mà n hình như có thứ gì đó mà u đỠhiện lên. Äiá»u tra viên thét to, chạy ra khá»i hình ảnh. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh quay đầu nhìn Äá»— Thanh Thanh lúc nà y Ä‘ang hai tay ôm trước ngưá»i, toà n thân run rẩy: - Äá»— tiểu thư, phiá»n hà rồi đây.
Nghê Thu nói: - Sếp phân công nhiệm vụ cho chúng ta rồi. Tôi phụ trách tìm mèo, tìm chó, tìm ngưá»i. Vu Minh phụ trách chụp chứng cứ ngoại tình. Lý Phục lo chuyện Ä‘iá»u tra các loại chân tướng. Tôi cảm thấy má»™t công ty là phải tuân thá»§ quy định cá»§a công ty, tránh cho là m trá»… nải nghiệp vụ. Vu Minh, chúng ta Ä‘i là m ly nước nà o. Chúng ta coi như vô duyên vá»›i 10% cá»§a sáu mươi nghìn tệ rồi.
Nói xong, Nghê Thu ôm vai Vu Minh đi tới phòng giải khát.
- Nà y… Lý Phục muốn gá»i hai ngưá»i lại, nhưng không biết phải nói gì. Anh ta nhìn Äá»— Thanh Thanh.
Äá»— Thanh Thanh nói: - Anh… phụ trách Ä‘i, thù lao 10%. Nói xong, cô ta như chạy trốn mà trở vá» văn phòng. Ngồi xuống rồi mà trái tim vẫn còn Ä‘áºp dồn dáºp. Äồ hèn hạ, thế mà lại có công việc hung ác như váºy.
Vu Minh rót một cốc Coca: - Nghê Thu, anh có tin là có quỷ không?
Äá»— tiên sinh đúng là nói là là m, tháºt sá»± tặng tá»›i mưá»i há»™p Coca. Mấy ngà y nay, ngưá»i trong công ty, kể cả Lý Phục, Ä‘á»u chuyển sang uống Coca.
- Thà tin là có, chứ không thể tin là không có. Nghê Thu đáp: - Ngay cả Lý Phục cÅ©ng tin rằng có quá»·, anh ta là thà nh phần trà thức cao cấp, nhà khoa há»c, nhà toán há»c, chẳng lẽ cáºu lại không tin?
15.06.2015
Chương 18
Ãp lá»±c
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Không biết nên tin hay không đây. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh trước đây cÅ©ng từng là m qua nghá» pháp sư, đạo sÄ© hay tháºm chà là hòa thượng. Nông thôn có ngưá»i qua Ä‘á»i, Ä‘á»u cần có pháp sá»±, cúng bái hà nh lá»… chẳng ra cái gì cả. Cho nên đến giá» Vu Minh cÅ©ng không cho nó là tháºt. Nhưng mà tiá»n đó thì lại rất dá»… kiếm, má»™t buổi tối Ãt là năm trăm tệ, nhiá»u thì hai ngà n. Ngưá»i nhà ngưá»i chết thì đủ các tầng lá»›p, bá»n há» căn bản cÅ©ng không tin nhưng lại chưa bao giá» dám nghi ngá».
Chú cá»§a Vu Minh từng nói, “Ma quá»· chẳng có gì đáng sợ, cái đáng sợ má»›i chÃnh là con ngưá»iâ€. Vu Minh há»i lại:
- Váºy thế giá»›i nà y có ma quá»· không?
Chú hắn phải một hồi lâu mới đáp:
- Tao cũng không biết có ma quỷ hay không nhưng tao tin là có nhân quả báo ứng.
Như lá»i cá»§a Lý Phục thì nếu như ta tin rằng có pháºt thì hẳn cÅ©ng nên tin rằng có tiên, có địa ngục, có ma. TÃn ngưỡng là má»™t hệ thống trá»n vẹn, ta không thể chỉ tin tưởng những thứ tốt đẹp mà không công nháºn những thứ không tốt đẹp.
Vu Minh mưá»i bốn tuổi cÅ©ng từng bắt “ma†rồi, đương nhiên là hiểu được. Theo cách hiện đại giá» thì dùng má»™t tá» giấy có vẽ tranh ma hay quá»·, sau đó dùng mấy chất hóa há»c phun lên. Cuối cùng chỉ cần phun má»™t ngụm rượu là có thể gây ra phản ứng hóa há»c. Quá»· sẽ xuất hiện trên tá» giấy thôi, cuối cùng thiêu tá» giấy đó Ä‘i, coi như là bắt được quá»· rồi. Vu Minh không chỉ có bắt quá»·, mà còn kiêm chức bắt cả hồ tiên, kỳ thá»±c đó cÅ©ng không phải là hồ tiên, mà chỉ là cái đống đĩa có trữ hà ng nóng mà đám nhóc con xem mà thôi. Cuối cùng mấy cái thứ đó cÅ©ng biến thà nh tro bụi mà tan Ä‘i. CÆ¡ bản là mấy ông bà già nghe thấy giá»ng nữ, mà lại không biết rằng đó là bạn hữu đáng tin cáºy nhất cá»§a thanh niên thá»i đại nà y.
Ngoại trừ việc Ä‘i bắt linh tinh thì Vu Minh còn giúp ngưá»i khác xem phong thá»§y, định phần má»™. Phải nói rằng là thị trưá»ng rất lá»›n. Có đôi khi má»™t ngà y phải lên trà ng tá»›i mưá»i mấy lần, so vá»›i việc và o phòng trỠđóng phim Nháºt Bản còn báºn hÆ¡n nhiá»u. Lăn lá»™n bao nhiêu năm rồi, ma còn chưa thấy bao giá», nhưng mà bắt thì được má»™t đống rồi.
Lý Phục liá»n lại gần há»i: - Vu Minh, cáºu có ý kiến gì không?
Anh ta cÅ©ng có chút kinh hãi vụ nà y, còn Vu Minh lại là ngưá»i trấn tÄ©nh nhất ở nÆ¡i nà y.
Vu Minh trầm tư má»™t lúc: - Vụ nà y thá»±c sá»± là không thể nháºn. Giả sỠđối phương là ma thì chúng ta không phải đối thá»§, mà cÅ©ng có thể là ngưá»i giả ma. Mà nhìn từ trong video thì chúng ta thá»±c sá»± không phải là đối thá»§. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Váºy cáºu có cảm thấy có thể là quá»· hay không?
- Tôi không biết.
Vu Minh thà nh thá»±c trả lá»i. - Nếu theo như video cùng lá»i kể cá»§a ngưá»i ở trong nhà tổ kia thì, quá»· chÃnh là lá»i giải thÃch tốt nhất.
Äá»— Thanh Thanh tay bưng má»™t ly nước ấm đến phòng uống nước: - Nếu không thì coi như xong.
Cô tuy rằng không cam lòng bị Lưu Mãng cưá»i nhạo, nhưng sá»± tháºt Ä‘ang ở trước mắt. Phái má»™t mình Lý Phục Ä‘i cô không đà nh lòng. Mà Nghê Thu thì có đánh chết cÅ©ng không Ä‘i, thái độ cá»§a Vu Minh cÅ©ng không biết thế nà o.
Lý Phục nói:
- Tôi muốn đi xem.
- Má»™t mình anh? Äá»— Thanh Thanh há»i.
Lý Phục chá» mong nhìn Vu Minh, Vu Minh cÅ©ng không lên tiếng, chỉ chuyên tâm uống Coca. Lý Phục chỉ có thể trả lá»i:
- Một mình tôi.
Hôm nay thì hẳn là không được rồi, cho nên sáng sá»›m ngà y hôm sau, Äá»— Thanh Thanh đã đưa Lý Phục tá»›i nhà tổ… Nhà tổ nà y cÅ©ng chỉ cách quốc lá»™ khoảng ba trăm mét mà thôi, bên cạnh chỉ có má»™t căn nhà , sau khi dừng xe quan sát thì phát hiện sau nhà toà n là phần má»™. Äá»— Thanh Thanh bước khá»i xe rồi há»i: - Lý Phục, anh đã nghÄ© kÄ© chưa?
Lý Phục Ä‘eo ba lô lên vai: - Äây có lẽ là cÆ¡ há»™i khó có được. Mà cho dù là quá»· cÅ©ng chỉ là hù dá»a ngưá»i chứ không thể đả thương ngưá»i được, yên tâm Ä‘i tôi có thể ứng phó được.
- Vu Minh chết tiệt, vốn dÄ© tôi còn nghÄ© cáºu ta sẽ trượng nghÄ©a mà đi cùng anh.
- Äừng trách Vu Minh, dù là ai cÅ©ng phải sợ chứ.
Äá»— Thanh Thanh lấy Ä‘iện thoại ra nhìn nói: - Ở đây tÃn hiệu không được tốt, sau khi qua đấy nhá»› tìm má»™t nÆ¡i có tÃn hiệu, rồi gá»i Ä‘iện cho tôi.
- Ừm.
Lý Phục xoay ngưá»i, nhìn căn nhà phÃa xa. Hắn hÃt sâu má»™t hÆ¡i, đạp lên cá» dại mà bước vá» phÃa căn nhà .
Vá» phÃa công ty, Vu Minh bắt đầu trải má»™t bó giấy và ng lên bà n, Nghê Thu buông tạp chà xuống rồi há»i:
- Cáºu là m cái gì thế?
- Nếu như đồng chà Lý Phục chịu tá»›i trước phần má»™ cá»§a ngưá»i ta mà ngá»§, cho nên sếp cá»§a chúng sẽ vì đại nghÄ©a mà diệt thân, giao cho cái kẻ không nghÄ©a khà như tôi đây Ä‘i thể nghiệm không khà lân cáºn má»™t phen, thì tôi phải là má»™t chút chuẩn bị trước đã.
- Chuẩn bị cái gì chứ?
Bút lông cá»§a Vu Minh khẽ Ä‘iểm, sau đó tá»±a như mây trôi nước chảy mà vẽ ra má»™t bức phù sinh động trên giấy và ng. Cái cằm cá»§a Nghê Thu suýt nữa thì rá»›t thẳng xuống: - à đù, cáºu còn biết cái nghá» nà y ha.
- Cái nghỠphòng thân, không để đến mức bị chết đói là được rồi.
Nghê Thu há»i tiếp: - Dùng được không?
Vu Minh ngẫm nghĩ rồi nói: - Cứ vẽ bùa thôi, dù sao thì tôi chưa từng thấy qua ma quỷ.
- Còn trước kia?
- Cũng chưa từng thấy qua.
Vu Minh má»™t hÆ¡i vẽ mưá»i tấm, rồi để đó chá» khô. Hắn ngồi lại vị trà cá»§a mình, cắm usb và o máy tÃnh:
- Biết ngưá»i biết ta, lo trước khá»i há»a.
Nghê Thu cưá»i khổ:
- Cáºu khẳng định sếp sẽ phái cáºu Ä‘i tháºt à ?
- Tình yêu nam nữ… Anh không nhìn ra sếp vá»›i Lý Phục đã có chút tình cảm à . Tình lang đến hang cá»p thì là m sao cá tạp lại có thể không Ä‘i? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äây chỉ là cáºu nói, sếp là m gì có chuyện yêu đương gì đó vá»›i Lý Phục. Nhiá»u nhất là sùng bái. Äặc biệt là do hắn Ä‘i tá»± sát. Phụ nữ có má»™t đặc Ä‘iểm, đó là sau khi tách khá»i cha mẹ Ä‘á»u mong muốn có má»™t ngưá»i đà n ông để dá»±a và o. TÃnh cách sếp cÅ©ng không có yếu Ä‘uối như váºy. Nhưng cÅ©ng không thể phá»§ nháºn Lý Phục chÃnh là át chá»§ bà i cá»§a sếp.
Nghê Thu nói: - Tôi nghÄ© đây là bản thân cáºu ghen tị vá»›i ngưá»i ta mà thôi.
Vu Minh cùng Nghê Thu Ä‘á»u xuất thân đầu đưá»ng, và i ngà y ở chung quan hệ cÅ©ng coi như là không tệ. Vu Minh thở dà i: - Không nói dối anh, tôi số 140 hắn số 141. Tôi chỉ có bằng cá»§a đại há»c hạng ba, hắn thì ở đại há»c tốt nhất thế giá»›i, lại còn là song tiến sÄ©. Cao hÆ¡n tôi, đẹp trai hÆ¡n tôi. Theo như năng lá»±c cá»§a hắn thì tá»›i cái chá»— nhà ma như thế má»›i là m cho dÅ©ng khà được bá»™c lá»™, cùng má»™t ngưá»i hoà n mỹ như thế là m việc thì áp lá»±c rất lá»›n.
- Hì, cưng Æ¡i. Má»™t giá»ng nữ truyá»n tá»›i.
Vu Minh ngẩng đầu nhìn lên, đó là má»™t cô gái xinh đẹp tuổi khoảng hai lăm, hai sáu. Tóc dà i, mà u lam nhạt, trên ngưá»i mặc trang phục mùa hè, trông vô cùng bắt mắt. Nghê Thu đứng lên nói: - Vợ à , sao em lại tá»›i đây?
- Äi là m Ä‘i ngang qua, em nhá»› anh mà .
Cô gái ôm hôn Nghê Thu.
Nghê Thu giá»›i thiệu: - Äồng nghiệp anh, Vu Minh, bạn gái tôi, cáºu gá»i cô ấy là Khả Nhi là được rồi.
- Xin chà o.
Hai ngưá»i bắt tay nhau, cô nà ng nà y thá»±c là phóng khoáng, cách ăn nói lại khéo, Nghê Thu bên ngoà i thì trá»™m tình, nhưng bên trong thì đắc ý vô cùng. Vu Minh chỉ liếc mắt qua cái túi mà Khả Nhi Ä‘eo thì giáºt mình, nếu bản thân hắn không nhầm thì đây là hà ng LV nha, toà n cầu số lượng cÅ©ng chỉ có 500 mà thôi. Cái nà y không phải chứ, má»™t cái túi nà y cÅ©ng phải 40 ngà n rồi, nhất định là hà ng hạng A (có thể coi là hà ng fake chất lượng cao nhất, tuy kiểu dáng giống vá»›i hà ng chÃnh hãng, nhưng nguyên liệu sá» dụng có sá»± khác biệt).
Cô nà ng nói bên tai Nghê Thu: - Tối nay bố mẹ em qua bên bà ngoại, em sẽ tới tìm anh.
- Ừm.
Nghê Thu ngó Vu Minh Ä‘ang cắm đầu và o máy tÃnh: - Anh chá» cưng.
Nghê Thu đưa Khả Nhi ra ngoà i, sau đó quay vá» chá»— ngồi: - Cáºu không muốn há»i gì à ?
Vu Minh má» mịt há»i lại: - Há»i cái gì chứ?
- Vì sao mà tôi chỉ là má»™t tên quá»· nghèo toà n diện, lại có được má»™t cô bạn gái, vừa xinh đẹp, có tiá»n lại có khà chất như thế?
- Ông đẹp trai, là được rồi chứ gì? Anh giai a, ở một văn phòng có hai chà ng đẹp giai là áp lực lớn với tôi lắm rồi đấy.
Äiện thoại bá»—ng nhiên vang lên, Nghê Thu liá»n nháºn Ä‘iện thoại giùm cho Lý Phục: - A lô, mất chó ấy hả? Mất chó là chuyện thưá»ng, cứ mặc kệ nó Ä‘i thôi. Lúc mà anh Ä‘i tìm thì có láºt tung cả trái đất nà y lên thì cÅ©ng không thấy, lúc mà không tìm thì nó cÅ©ng tá»± mò tá»›i mà thôi. Cho nên xin cứ Ä‘i tìm Ä‘i, nếu không tìm được thì hãy báo vá»›i chúng tôi.
- Ây, thái độ là m việc nà y cá»§a anh không tốt đâu nhé. Sau vụ án tá»± sát kia là chúng ta có thể được chuyển chÃnh thức, là được nháºn 10% nữa đấy.
- Cáºu nói đúng.
Nghê Thu liá»n gá»i Ä‘iện ngược lại và o số trước: - Xin chà o, Ä‘iá»u tra viên số 112 nguyện cống hiến sức lá»±c vì bạn.
10% là cũng đáng giá để bản thân đi phơi nắng rồi.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 2 3 ... 17 »