Vương Bà i
Tác giả: Tác giả: Hà Tả
Số chương: 162
Lần đọc: 92.754
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 2 3 ... 17 »
15.06.2015
Giới thiệu
Nhóm dịch: Huyá»n Nguyệt
Nguồn: Metruyen.com
15.06.2015
Chương mở đầu.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Trong mà n mưa mùa hạ rá»n vang sấm sét, má»™t chiếc Porche mà u Ä‘en chạy trên đưá»ng ở vùng quê. Lái xe là má»™t ngưá»i thấp bé, đội má»™t chiếc mÅ© mà và nh mÅ© kéo xuống rất thấp. Ngưá»i ngồi ghế phụ là má»™t ngưá»i Ä‘eo kÃnh và mặc âu phục. Còn ở ghế sau thì chỉ có má»™t ngưá»i đà n ông ngồi, ngưá»i nà y tuổi tầm bốn mươi, khuôn mặt trông rất hung dữ, thân hình khá vạm vỡ, ngón tay thì Ä‘ang gõ nhẹ lên má»™t chiếc phong bì. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tá»›i trước má»™t cái thôn vắng, xe chạy cháºm dần, Ä‘i được khoảng má»™t cây số thì thấy má»™t con đưá»ng đất hẹp, cuối đưá»ng là má»™t ngôi nhà trông khá cÅ© kỹ.
Xe chạy đến trước nhà thì dừng lại, ngưá»i ngồi ở ghế phụ lấy ô xuống xe, rồi mở cá»a xe ở hà ng ghế sau ra. Ngưá»i đà n ông vạm vỡ bước ra, Ä‘i vá» phÃa ngôi nhà . Lái xe quay đầu xe lại rồi cÅ©ng xuống xe Ä‘i và o theo.
Ngưá»i đà n ông vạm vỡ đẩy cá»a gá»— ra, nhìn thấy trong nhà có đặt má»™t chiếc bà n, má»™t thiếu niên ngồi bên cạnh bà n, bên cạnh cáºu ta là má»™t ông già tuổi chừng sáu mươi. Thiếu niên Ä‘ang nhắm mắt dưỡng thần, còn ông già thì tiến lên chà o đón: - Xin chà o, Giám đốc Vương!
- Hừ! Giám đốc Vương chÃnh là ngưá»i đà n ông vạm vỡ kia, ông ta kéo má»™t chiếc ghế dá»±a tá»›i rồi ngồi xuống, cầm phong bì Ä‘áºp rầm má»™t cái xuống bà n, sau đó lại rút má»™t con dao găm ra cắm pháºp xuống bà n: - Tôi là kẻ là m việc gì cÅ©ng thÃch thẳng thắn dứt khoát. Tôi cứ nói trước thế nà y, nếu các ngưá»i là phưá»ng lừa gạt, tôi sẽ lấy cá»§a má»—i kẻ má»™t bà n tay. Nhưng nếu các ngưá»i thá»±c có tà i tiên Ä‘oán, những gì trong phong bì nà y chÃnh là cá»§a các ngưá»i.
Thiếu niên mở mắt ra, trong đôi mắt ấy như lóe lên tia chá»›p. Giám đốc Vương dù là kẻ to gan lá»›n máºt thì cÅ©ng không nhịn được mà ngá»a ngưá»i ra sau.
Lái xe nhìn quanh phòng, thấy nÆ¡i nà y cá»±c kỳ đơn giản. Äây là nhà tổ cá»§a trưởng thôn gần đây, không có ngưá»i ở, cÅ©ng không để bất cứ ai và o ở. Ná»a tháng trước, hai ngưá»i nà y chuyển và o đây ở.
Thiếu niên nhắm mắt lại: - Ông muốn biết cái gì?
- Ha ha. Giám đốc Vương nhìn xung quanh, cưá»i to: - Không phải cáºu biết tÃnh sao? Không phải cáºu tÃnh ra con dâu trưởng thôn ngoại tình, sao lại không tÃnh được tôi tá»›i đây là m gì?
Thiếu niên thản nhiên nói: - Tám cái mạng ngưá»i, tôi tÃnh ra thì là m được gì? Dẫu sao tôi cÅ©ng không phải thầy tướng số giang hồ, tôi chỉ có thể nhìn thấy tương lai cá»§a ông mà thôi.
- á»’? Giám đốc Vương cưá»i há»i: - Váºy tương lai cá»§a tôi ở đâu?
- Nhà tù. Thiếu niên mở mắt nhìn Giám đốc Vương, rồi lại nhắm mắt lại.
Giám đốc Vương vỗ bà n quát to: - Nói nhăng nói cuội cái gì đó?
- Trốn không thoát đâu, hãy Ä‘i tá»± thú Ä‘i. Thiếu niên nói: - Nhưng sau nà y ra tù, ông sẽ không lo chuyện áo cÆ¡m, lại có vinh hoa phú quý. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Giám đốc Vương nhìn thiếu niên má»™t lúc, rồi vẫy tay khiến lái xe và thư ký tá»›i gần ông ta. Giám đốc Vương nói: - Váºy phiá»n cáºu xem giùm tôi hai ngưá»i nà y có phải cÅ©ng và o tù?
Thiếu niên mở mắt ra nhìn thư ký một lúc lâu, rồi nói: - Anh ta sẽ không và o tù, nhưng năm năm sau sẽ chết đuối.
Thư ký định chá»i thì bị Giám đốc Vương ngăn lại, rồi há»i tiếp: - Váºy còn tà i xế cá»§a tôi?
Thiếu niên nhìn lái xe má»™t cái liá»n nhắm mắt lại: - Tôi thấy anh ta cùng má»™t ngưá»i đà n ông bước và o lá»… đưá»ng. Lúc đó anh ta là nữ, hôn lá»… tổ chức ở má»™t nhà thá» ven biển.
Lái xe há»i vá»›i giá»ng nữ: - Nhà thá» gì?
Thiếu niên vẫn nhắm mắt, đáp: - Không biết, tôi không biết tiếng Anh, nhưng có thể thấy nhà thá» nà y khá cổ, hai bên có gieo trồng hoa Tuy-lÃp. Hình như phÃa sau còn có má»™t vưá»n hoa.
- Tránh ra. Lái xe khẽ quát.
Giám đốc Vương ngoan ngoãn đứng dáºy, đứng ở phÃa sau lái xe. Lái xe há»i: - Váºy sau đó thì sao?
- Tôi chỉ có thể thấy được thá»i khắc hạnh phúc nhất và đau khổ nhất cá»§a con ngưá»i, chứ không Ä‘oán được toà n bá»™ tương lai. Thiếu niên cháºm rãi mở mắt ra, đôi đồng tá» vốn đỠngầu đã bình thưá»ng trở lại.
Nhưng thế là đủ rồi, ba ngưá»i nà y rá»i Ä‘i, không chỉ để lại má»™t phong bì, mà còn để lại má»™t phong bì chứa đầy tiá»n khác.
Ông già đứng ở cá»a nhìn xe kia chạy Ä‘i xa trong mà n mưa đêm, quay đầu thấy thiếu niên chấm nước bá»t đếm tiá»n, liá»n quát: - Bá» tiá»n xuống.
Thiếu niên không thèm để ý, vừa đếm vừa nói: - Chú à , cháu thấy phải là m thế nà y má»›i đúng. Phải là m và i vố lá»›n và o. Ná»a tháng liá»n kiếm được cả trăm nghìn tệ, đủ cho chúng ta chi tiêu trong bốn năm. Cướp nhà già u chÃnh là nghÄ©a vụ cá»§a má»—i má»™t ngưá»i há»c sinh phải là m.
- Tao bảo bỠxuống.
Thiếu niên bất đắc dÄ© để tiá»n xuống bà n. Äúng váºy, hắn chẳng phải Huyết đồng gì, lại cà ng chẳng biết Ä‘oán tương lai, mà đây chỉ là trò lừa bịp mà thôi. Chi tiết thì không tiện nói rõ, chá»§ yếu là thả mồi, chá» cá cắn câu, rồi kéo câu. Không hẳn là ngưá»i có tiá»n là sẽ có chỉ số thông minh cao. Mà chỉ số thông minh cao chưa chắc sẽ không mắc mưu. Mấu chốt ở chá»— biết nắm chắc chi tiết. Bá»n hỠđã mất cả má»™t tháng trá»i để tìm hiểu mục tiêu và ngưá»i bên cạnh mục tiêu.
Thiếu niên dá»±a và o ghế, nói: - Chú nè, chú đã dám là m vố lá»›n, vì sao ngà y lá»… ngà y tết, nghỉ đông rồi nghỉ hè, vá»›i cả cuối tuần nữa, Ä‘á»u kéo cháu Ä‘i kiếm sống?
Thiếu niên nhá»› tá»›i mánh khóe lúc trước, thu mua nấm đỠở chợ cá»§a thà nh phố A, sau đó mang tá»›i chợ ở thà nh phố B bán. Má»™t ngưá»i bán giá sáu trăm tệ má»™t cân, ngưá»i kia thì bán giá má»™t nghìn tệ, dùng cái giá và chất lượng đối láºp mà kiếm tiá»n chênh lệch ở giữa. Chỉ má»™t ngà y, bán tá»›i mệt má»i liá»n kiếm được má»™t nghìn tệ. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tao chưa từng kể cho mà y nghe chuyện của tao phải không?
Thiếu niên gáºt đầu.
Ông già ngồi xuống: - Hôm nay tao sẽ kể cho mà y nghe. Tao vốn tên là Yến Tam, đừng thấy tao giá» nghèo túng thế nà y, chứ hÆ¡n hai mươi năm trước tao cÅ©ng từng là má»™t gã nhà già u đẹp trai. Dùng ngôn ngữ cá»§a hiện tại, tao là má»™t tay tá»™i phạm chuyên Ä‘i lừa gạt. Tao mặc âu phục, lấy Ä‘i tiá»n cá»§a đám ngưá»i khát khao nhanh chóng phất tà i, ngưá»i trong nghá» gá»i tao là Äỉa, không hút no nê thì không chịu nhả ra.
- Chuyện nà y, đúng là không thể nhìn ra được. Thiếu niên cÅ©ng phải thừa nháºn có lúc mình nhìn nhầm, lại tò mò há»i: - Váºy vì sao chú lại mai danh ẩn tÃch, sống trong cái thôn tin tức không thông như thế nà y trong nhiá»u năm?
- Vì mà y chứ ai.
- Vì cháu ạ?
- Hai mươi năm trước, tao là m má»™t vố lá»›n, cuốn sạch toà n bá»™ tiá»n bạc cá»§a má»™t công ty ná» và cá»§a cả ngưá»i thân cá»§a ông chá»§ công ty đó. Nhưng lần đó lại xảy ra Ä‘iá»u ngoà i ý muốn. Ông già dừng lại má»™t hồi lâu rồi má»›i cháºm rãi kể tiếp: - Bảy ngà y sau, anh ta chết, nhảy lầu tá»± sát. Äể lại má»™t ngưá»i vợ má»›i cưới và đứa con côi cút từ trong bụng mẹ. Ngà y đầu tiên, đứa con trai cá»§a tao mắc bạo bệnh, cứu chữa mà không hiệu quả, chết. Ngà y giá»— và o năm thứ hai kể từ khi anh ta chết, đứa con gái vừa trăng tròn cá»§a tao cÅ©ng chết.
Thiếu niên nhá» giá»ng nói: - Cháu nghe nói chú vá»›i thÃm cá»§a cháu là anh em há».
- à mà y là sao? Ông già há»i.
- Không có gì, chú cứ tiếp tục đi.
- ThÃm cá»§a mà y sụp đổ, phát Ä‘iên. Cô ấy mắng tao là loại thất đức, hại chết con cá»§a mình. Bệnh cà ng ngà y cà ng nghiêm trá»ng. Rốt cuá»™c có má»™t ngà y thÃm mà y định tá»›i bá» sông quyên sinh, lúc đó mà y đáp xuống từ thượng du.
- Chú à , đừng dùng từ đáp đó có được không. Mỗi lần nói vỠnguồn gốc của cháu là chú lại dùng từ nà y, cháu cảm thấy chẳng có cảm giác tồn tại gì cả.
- Äoạn nà y thì mà y biết rồi đó, thÃm mà y cho rằng mà y là món quà mà ông trá»i ban cho cô ấy, vì thế mà mà y má»›i ở đây. Ở được má»™t tháng, mà y bắt đầu phát sốt, thìm mà y không cho tao dùng loại tiá»n không sạch nữa. Thế là kỳ tÃch xảy ra, mà y lại khá»e lại. Lúc ấy tao má»›i tin rằng có nhân quả bảo ứng. Vì thế tao bắt đầu bán sức lao động kiếm tiá»n nuôi gia đình. Cho tá»›i khi mà y sáu tuổi, mà y không há» mắc bệnh má»™t lần nà o. ThÃm mà y không muốn mà y dÃnh dáng gì quá nhiá»u tá»›i tao, sợ khắc mà y, nên cô ấy để cho mà y theo há» cô ấy. Nhưng mà y lại sinh bệnh, đêm đó cÅ©ng mưa như đêm nay, thÃm mà y tái phát bệnh cÅ©, lao ra khá»i nhà rồi không trở vá» nữa.
Thiếu niên nói: - Căn cứ nghiên cứu cá»§a các nhà khoa há»c nước ngoà i, giông tố và o đêm dá»… khiến… Chú nói tiếp Ä‘i, nói tiếp Ä‘i.
- Tao vốn chẳng phải kẻ hợp cho lao động tay chân, thÃm mà y Ä‘i rồi, đủ loại việc vặt chất đống đấy, tao lại chẳng thể là m mấy cái khuân vác nặng, nên tao lại quay vá» con đưá»ng lừa gạt. Có lẽ ông trá»i thương hại, tao lừa được Ãt tiá»n nuôi mà y. Nhưng tao cÅ©ng nuôi mà y thà nh má»™t thằng nhóc lừa đảo.
- Năm lá»›p hai tiểu há»c, mà y dám lừa cô giáo rằng tao sắp chết, nên hy vá»ng cô giáo có thể Ä‘em thà nh tÃch 30 Ä‘iểm trên phiếu Ä‘iểm đổi thà nh 100 Ä‘iểm để tao có thể chết được nhắm mắt. Năm lá»›p bảy, mà y giả bệnh nói rằng mình bị máu trắng, toà n trưá»ng Ä‘á»u quyên tiá»n cho mà y, khiến cho tao phải chuyển trưá»ng cho mà y. Äến lá»›p 8 thì mà y lại cà ng tệ hại hÆ¡n, bắt đầu tiến hà nh trá»™m bà i thi, lừa gạt đánh cuá»™c, bán thuốc lá giả, còn lấy quan hệ bất chÃnh là m lý do để uy hiếp nặc danh hiệu trưởng.
Thiếu niên nói: - Nhưng tá»›i trung há»c cháu cải tà quy chÃnh rồi, mà môn Toán vá»›i Lý cá»§a cháu cÅ©ng đạt tiêu chuẩn còn gì.
- Bởi vì mà y gặp được thầy giá»i. Ông già nói: - Mặt khác, Toán và Lý cá»§a mà y đạt tiêu chuẩn thuần túy là ăn gian, đừng cho là tao không biết. Cho dù thế nà o, có thầy Hoà ng giúp đỡ, mà y má»›i tốt nghiệp được trung há»c.
- Sau đó chúng ta là m một vố. Thiếu niên thở dà i: - Thà nh quả mà thầy Hoà ng dà y công bồi dưỡng bao năm đã bị chú hủy đi chỉ trong giây lát.
Ông già không nói câu nà o, để bốn xấp tiá»n mặt ở trước mặt thiếu niên, lại để sáu xấp trước mặt mình. Ông ta cầm lấy ba xấp: - Äây là tiá»n cho mà y và o đại há»c. Trước mặt mà y là há»c phà và phà sinh hoạt cho bốn năm đại há»c, ba mươi nghìn tệ còn lại là lá»™ phà cá»§a tao. Mà y trưởng thà nh rồi, tao cuối cùng cÅ©ng có thể Ä‘i tìm thÃm mà y.
Thiếu niên lắc đầu: - Cháu không định há»c đại há»c.
- Tao thì định. Ông già nói: - Há»c đại há»c hối háºn bốn năm, mà không há»c thì hối háºn cả Ä‘á»i.
Câu nà y nghe sao quen tai quá? Ông già nà y lại đạo văn từ đâu rồi?
Ông ta nói tiếp: - Lên đại há»c, mà y coi như đã trưởng thà nh, con đưá»ng tương lai phải tá»± dá»±a và o chÃnh mình. Mà y ngồi tù hay phÆ¡i thây đầu đưá»ng Ä‘á»u là do mà y lá»±a chá»n. Tao cháºu và ng rá»a tay rồi sẽ giao hết tiá»n bạc cho má»™t ngưá»i bạn sinh tá». Ngưá»i đó hiện giá» Ä‘ang ở Mỹ, anh ta sẽ dùng tiá»n cá»§a tao mở má»™t quỹ đầu tư, hiện giỠđã là má»™t con số thiên văn.
- Chú, lần trước số lượng mà chú hình dung bằng muá»—i kia đã là nghìn con rồi. Kỳ tháºt, sẽ không quá hai mươi con đâu.
Ông già lấy Ä‘iện thoại ra gá»i đưá»ng dà i quốc tế, lúc gác Ä‘iện thoại được má»™t lúc thì có tin nhắn. Thiếu niên ngó qua nhìn thì kinh ngạc tá»›i ngây ngưá»i: - Oa, nhiá»u số 0 quá.
- Tiá»n nà y là cá»§a mà y.
Thiếu niên cảm động há»i: - ÄÆ¡n vị là đô-la Mỹ ạ?
- Cho dù là Nhân Dân Tệ thì cÅ©ng đủ cho mà y tiêu xà i cả Ä‘á»i. Ông già nói: - Nhưng muốn có được số tiá»n đó thì có hai Ä‘iá»u kiện. Äiá»u kiện thứ nhất, trước ba mươi tuổi không có tiá»n án tiá»n sá»±.
- Äiá»u kiện thứ hai…
Ông già bấm di động, rồi đưa cho bức hình cho thiếu niên xem: - Cô gái nà y tên là Äá»— Thanh Thanh, là con gái cá»§a tay thương gia đã tá»± sát kia. Mẹ cô ta qua Ä‘á»i ba tháng trước, mà y phải giúp tao trả món nợ nà y.
- Trả như nà o?
Ông già sá»ng sốt, đúng là chưa từng nghÄ© tá»›i vấn đỠnà y. Ông ta thá» há»i: - Ba Ä‘iá»u ước?
- Cháu có phải thần Äèn đâu ạ. Lỡ Ä‘iá»u ước thứ nhất cá»§a Äá»— Thanh Thanh nà y là cưới Châu Kiệt Luân thì cháu phải là m sao?
- Äiá»u nà y… mà y tá»± xá» lý, nhưng đừng có là m chuyện có lá»—i vá»›i lương tâm. CÅ©ng đừng đưa cho cô ta và i đồng bạc cắc để cho qua.
Thiếu niên cưá»i: - Chú à , chú lạc háºu quá rồi. Giá» không có trăm tệ thì nà o dám lấy ra tiêu. ÄÆ°á»£c rồi, chú cứ yên tâm. Chú có Æ¡n cứu mạng và nuôi dưỡng cháu, nếu đây là tâm bệnh cá»§a chú, cho dù không có nhiá»u số 0 kia thì cháu cÅ©ng sẽ giúp chú trả món nợ nà y. Cô ta ở đâu?
- Tao gá»i tá»›i hòm thư cá»§a mà y rồi. Äừng tưởng chỉ có mà y biết dùng máy vi tÃnh. Ông già nhìn thiếu niên má»™t hồi, rồi nói: - Tao không chăm cho mà y nữa, hãy bay Ä‘i.
- Cháu có bay xa bao nhiêu thì vẫn là ngưá»i thân cá»§a chú mà ...
15.06.2015
Chương 1
Phá»ng vấn
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Bốn năm bá»—ng chốc đã qua, thiếu niên năm ấy cÅ©ng thà nh thanh niên, khi ngưá»i khác Ä‘ang chìm đắm trong những bữa tiệc rượu tốt nghiệp, thì hắn đã Ä‘i vá» phÃa sân bay, ngồi máy bay thẳng tiến tá»›i thà nh phố A.
Thà nh phố A là má»™t đô thị hiện đại hóa tầm cỡ quốc tế, có tá»›i hÆ¡n 18 triệu ngưá»i cư trú nÆ¡i nà y, là thà nh thị hà ng đầu mà đám há»c sinh sau khi tốt nghiệp Ä‘á»u lá»±a chá»n để tìm kiếm việc là m.
Thanh niên ngước nhìn tòa cao ốc ba mươi ba tầng, trên đỉnh có má»™t tấm biển khổng lồ, bên trên viết bốn chữ lá»›n “Äá»— thị quốc tếâ€. Äá»— thị quốc tế là má»™t táºp Ä‘oà n được liệt và o trong top mưá»i cá»§a thà nh phố A, cho dù ở toà n cầu cÅ©ng có thể xếp và o hai trăm cưá»ng. Nghiệp vụ cá»§a bá»n há» bao gồm các lÄ©nh vá»±c như hoà ng kim, váºn tải đưá»ng thá»§y, khai thác má», ô tô, âu phục… Trong cuá»™c Ä‘iá»u tra trên mạng, “Äá»— thị quốc tế†cÅ©ng là má»™t trong những xà nghiệp dân doanh được sinh viên tốt nghiệp khóa nà y mong chá» nhất.
Thanh niên tiến và o đại sảnh, ánh mắt cá»§a nhân viên tiếp tân nhìn anh chăm chú có chút không tá»± nhiên, chiếc khăn lụa cá»§a ngưá»i nhân viên tiếp tân nà y có thể mua toà n bá»™ quần áo cá»§a mình, gồm cả hÆ¡n ba trăm tệ tiá»n mặt có trong túi.
- Xin chà o, tôi có thể giúp gì cho anh?
Cho dù đối mặt vá»›i thanh niên đôi chút má»™c mạc nà y, nhân viên tiếp tân cÅ©ng không toát lên chút chán ghét nà o. Quả là khà phách cá»§a má»™t táºp Ä‘oà n lá»›n mà .
- Xin chà o. Thanh niên buông túi du lịch xuống, lấy từ bên trong má»™t tá» danh sách in từ máy tÃnh ra, nói: - Tôi tá»›i tham gia phá»ng vấn.
Nhân viên tiếp tân xem một hồi rồi chỉ dẫn: - Anh quẹo trái rồi đi thẳng cho đến hết.
- Cảm ơn!
- Không có gì. Äi thong thả. Hi vá»ng chúng ta có thể trở thà nh đồng nghiệp cá»§a nhau. Nhân viên tiếp tân mỉm cưá»i nói. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dù cho tiếp viên hà ng không cÅ©ng không có những lá»i nói ôn nhu như váºy khi gặp, thanh niên lúc ấy dù chưa và o được công ty nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ hăng hái.
Vẫn ghé và o trên mặt bà n trước nhân viên tiếp tân nhìn ngưá»i thư tÃn, chá»n lấy mấy bức tÃn kiện rồi rá»i Ä‘i. Nhân viên tiếp tân cúi ngưá»i chà o: - Äá»— tiên sinh Ä‘i thong thả.
Nhìn theo Äá»— tiên sinh Ä‘i và o trong thang máy, nhân viên tiếp tân thở sâu ra má»™t hÆ¡i.
Má»™t ngưá»i đà n ông Ä‘eo kÃnh, mặc âu phục tay cầm má»™t tỠđơn đến: - Xin há»i...
- Ở bên kia.
Nhân viên tiếp tân cÅ©ng không ngẩng đầu lên thu dá»n lại chá»— thư tÃn bị Äá»— tiên sinh là m loạn.
“Äá»— thị quốc tế†có chút hữu danh vô thá»±c. Anh ta cÅ©ng không nói gì, Ä‘i vá» phÃa bên trái.
...
Chuyên gia nói tỉ lệ có việc cá»§a sinh viên là trên 90%, ngưá»i thanh niên cảm thấy nên má»i chuyên gia đến xem sao. Ba vị trà là m việc, mà đã có tá»›i táºn 140 ngưá»i ứng cá». Tại sao hắn lại biết rõ như váºy? Bởi vì công ty có má»™t máy đánh số để bà n, mà hắn mang số 140.
Theo như thá»±c nghiệm thì đây là má»™t ngà nh má»›i sáng láºp. Không có nhân viên tiếp đãi ngoà i hai tên bảo vệ cao ốc duy trì an ninh tráºt tá»±.
Má»™t ngưá»i ngạc nhiên thán phục: - Wow, cáºu há»c ở đại há»c Bắc Äại?
Má»™t ngưá»i khác cÅ©ng có chút đắc ý, khiêm tốn gáºt đầu: - Anh thì sao?
Ngưá»i kia trả lá»i: - Cambridge, Cambridge cá»§a Anh quốc.
- … Ngưá»i kia cÅ©ng có chút không cam lòng: - Nghe nói Cambridge lấy bằng thạc sÄ© rất dá»… dà ng. Chứ đại há»c Bắc Äại cá»§a chúng tôi rất khó, tôi má»›i lấy được má»™t danh hiệu thạc sÄ©.
- Xem ra đúng là như váºy, bởi tôi cÅ©ng lấy được bằng tiến sÄ© rất dá»… dà ng.
- Tiến sÄ©? Tiến sÄ© mà còn ná»™p đơn và o đơn vị nà y? Anh chà Ãt cÅ©ng có thể lên lầu mưá»i. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Là và ng luôn phát sáng, nhưng cÅ©ng nhất định phải được khai thác ra trước. Hiện tại mục tiêu cá»§a tôi là tiến và o “Äá»— thị quốc tế†cho nên dù là quét rác thì cÅ©ng là m.
Thanh niên nhẹ nhà ng mở giấy chứng nháºn tốt nghiệp cá»§a mình ra nhìn mà lại thấy chán nản. So sánh vá»›i nhau thá»±c chẳng khác khóc ngưá»i chết. Lẳng lặng nghe bà n tán, cÆ¡ bản Ä‘á»u là trưá»ng có tiếng, có kém Ä‘i nữa thì cÅ©ng là hạng hai, còn mình thì chỉ có má»™t cái trưá»ng hạng ba rách nát... Tại sao không có hạng bốn? Như váºy thì bản thân cÅ©ng còn có thể đứng trên và i kẻ khác chứ.
Má»™t ngưá»i Ä‘eo kÃnh mang số 141 ngồi xuống bên cạnh thanh niên. Ngưá»i thanh niên liá»n liếc sang nhìn, có chút ngạc nhiên. Ngưá»i nà y khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, khà chất nổi trá»™i, tướng mạo anh tuấn. Má»™t bá»™ âu phục tuy không có nhãn mác nhưng đầy vẻ sang trá»ng, ăn mặc đứng đắn đúng má»±c, có xịt thêm chút keo vuốt tóc, trông đầy vẻ tá»± tin.
Cần đến thế sao? Äã có nhiá»u thạc sÄ© cùng tiến sÄ© giẫm đạp lên mình thế nà y, ông trá»i lại còn sắp đặt má»™t ngưá»i như váºy đến chế nhạo mình sao?
Tuy nói thế nhưng thanh niên vẫn ngẩng đầu hướng mắt liếc nhìn và o bản lý lịch trên tay, sau đó lặng lẽ đứng lên, má»™t mình chui và o trong góc mà vẽ vòng tròn. Massachusetts, là tiến sÄ© cá»§a Massachusetts, tiến sÄ© song há»c vị toán há»c và máy tÃnh. Äể cho ngưá»i ăn cÆ¡m nữa hay không? Äám ngưá»i Mỹ thá»±c mong ta chết đói, lại phái ra má»™t tên giá»i đến như váºy để đến tranh mấy công việc hạ cấp cùng vá»›i đám sinh viên Trung Quốc. Chẳng lẽ các ngưá»i buá»™c chúng ta phải thà nh láºp Ä‘oà n nháºp cư trái phép đến Nhà Trắng kháng nghị hay sao?
...
Tốc độ phá»ng vấn tháºt nhanh, mưá»i ngưá»i chỉ mất mưá»i phút là xong.
Bảo vệ nói: - Một trăm ba mươi lăm đến một trăm bốn mươi lăm xếp hà ng.
Váºy là thanh niên không thể tránh được việc lại má»™t lần nữa tiếp xúc thân máºt vá»›i vị song tiến sÄ© kia.
Từng ngưá»i lần lượt Ä‘i và o rồi lại lượt Ä‘i ra. Số má»™t trăm bốn mươi xuất hiện, thanh niên Ä‘i và o văn phòng. Phòng là m việc chỉ có má»™t cô gái, cô gái đã phá»ng vấn má»™t trăm ba mươi chÃn ngưá»i rồi mà tinh thần vẫn bình thản đến đáng sợ.
Thanh niên ngồi xuống đưa đơn tá»›i, cô gái đưa mắt nhìn số thứ tá»±, xem lại tư liệu cá»§a thanh niên rồi lại nhìn hắn. Äây là má»™t chà ng trai má»›i tốt nghiệp, khuôn mặt vẫn còn vương chút tÃnh trẻ con, ngÅ© quan nghiêm chỉnh, gương mặt mỉm cưá»i, trong ánh mắt có tá»›i ba phần tá»± tin. Cô không biết rằng vốn dÄ© thanh niên có mưá»i phần tá»± tin, nhưng lại bị ngưá»i đà n ông hoà n mỹ kia đánh bại chỉ còn ba phần.
Äá»— Thanh Thanh: hai mươi lăm tuổi. Trước khi sinh ra đã không còn cha, mẹ tái giá vá»›i thương nhân há» Vương, sau bởi Äá»— Thanh Thanh bị bạo lá»±c gia đình, lúc sáu tuổi mẹ cùng thương nhân há» Vương ly hôn, má»™t mình nuôi nấng Äá»— Thanh Thanh. Tầm tốt nghiệp trung há»c, mẹ vì bạo bệnh mà chết. Trước khi chết bà ta đã tìm vị Chá»§ tịch táºp Ä‘oà n “Äá»— thị quốc tế†Äá»— Hà nh, mong có thể cho Äá»— Thanh Thanh gia nháºp gia phả, khôi phục lại thân pháºn cho cô. Sau khi tốt nghiệp đại há»c, cô ta vá» Äá»— thị nháºm chức. Năm vừa rồi thà nh phố A trở thà nh nÆ¡i thà điểm cho cÆ¡ quan thám tá» tư nhân Tinh Tinh và Vạn Sá»± Thông. Äá»— Thanh Thanh là m giám đốc ở đây. Tháng năm năm nay, cÆ¡ quan Ä‘iá»u tra Tinh Tinh Vạn Sá»± Thông, do nguyên giám đốc Lưu Mãng đảm nhiệm vai trò tổng giám đốc cá»§a công ty Ä‘iá»u tra cao cấp Vạn Sá»± Thông, Äá»— Thanh Thanh thà nh láºp công ty thám tá» thương mại Tinh Tinh. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vu Minh?
Äá»— Thanh Thanh há»i.
- Vâng.
Váºy là anh bạn cá»§a chúng ta đã có tên, Vu Minh. Vu Minh dò xét Äá»— Thanh Thanh, hắn đã lén Ä‘iá»u tra cô má»™t khoảng thá»i gian, dùng những lá»i nói không được thá»a đáng để hình dung thì là : như lang như hổ, trà n trá» sức lá»±c. Phà m là nhân viên sẽ sợ nhất sếp kiểu nà y. Khi mà nhân viên ra sức là m việc còn sếp chÆ¡i gái thì nhân viên có thể thá»a sức nguyá»n rá»§a sếp mình không có nhân tÃnh. Nhưng khi sếp không những không lưá»i biếng mà còn là m việc hết sức thì nhân viên cÅ©ng đà nh phải liá»u mình theo sếp.
Äá»— Thanh Thanh nói: - Hãy nói lý do cáºu muốn gia nháºp công ty?
Vu Minh đáp : - Tôi cần một công việc.
Äá»— Thanh Thanh không ý kiến gì, chỉ há»i: - Váºy dá»±a và o cái gì mà công ty phải tuyển dụng cáºu?
Vu Minh trả lá»i: - Bá»i vì…
Má»™t trăm bốn mươi ngưá»i đằng trước xem chừng Ä‘á»u Ä‘em lá»i hay ý đẹp nói hết sạch rồi. Nếu như nói giống bá»n há» thì tất nhiên kết quả sẽ thấp hÆ¡n, còn nói ra những lá»i má»›i thì cần phải có thá»i gian.
Äá»— Thanh Thanh gáºt đầu: - Rất vui khi được biết cáºu, hãy chá» thông báo.
Dứt lá»i định bấm máy đánh số.
Vu Minh vội và ng ngăn tay lại: - Hãy cho tôi một cơ hội.
Äá»— Thanh Thanh thu tay vá»: - Thá»±c sá»± rất hiếm thấy sinh viên tốt nghiệp khóa nà y lại bình tÄ©nh như váºy. Coi như cÅ©ng có Ä‘iểm sáng. Cho cáºu ba mươi giây để có cÆ¡ há»™i thuyết phục tôi, hoặc là cáºu có sở trưá»ng gì mà ngưá»i khác không có.
15.06.2015
Chương 2
Cao to - Äẹp trai – Nhà già u
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Mình nhìn Äá»— Thanh Thanh rồi má»›i nói: - Tôi biết xem bói.
Äá»— Thanh Thanh đưa tay phải ra: - Cáºu còn hai mươi giây.
Vu Minh cầm lấy tay cá»§a Äá»— Thanh Thanh: - Cô…Cô còn chưa ăn sáng.
Hắn thá»±c ra còn muốn nói cô mất cha từ nhá», và i năm sau là mất mẹ, nhưng là m như thế thì ngưá»i ta chắc chắn sẽ gá»i bảo vệ ngay. Äối vá»›i những ngưá»i không mê tÃn mà giở mấy trò mê tÃn ra, thá»±c sá»± là không khoa há»c, mà cÅ©ng không an toà n.
- Ừm…
Vu Minh láºp tức nói: - Cô hôm qua chỉ ngá»§ có năm tiếng.
- Mưá»i giây cuối cùng… Äá»— ThanhThanh kinh ngạc nhìn Vu Minh, trong lòng kinh ngạc, là m sao mà hắn biết được?
- Cô… Vu Minh cắn răng nói: - Cô rất đẹp.
Hết cách rồi, thá»±c là do cái tên cao to – đẹp trai – già u có chết tiệt kia, chÃnh mình vẫn còn quá trẻ, không Ä‘iá»u chỉnh tốt tâm tình. Muốn có thể đạt được quan hệ thân cáºn, Ä‘i ăn không phải trả tiá»n, lôi ngưá»i ta Ä‘i thuê phòng mà để đối phương phải trả tiá»n phòng má»›i là cảnh giá»›i cao nhất, đó má»›i là mục tiêu mà bản thân cần phải đạt tá»›i.
- Cáºu đã nói ra Ä‘iá»u mà má»™t trăm bốn mươi ngưá»i lúc trước đã nói rồi, cho nên không thuyết phục được tôi.
Chị gái nó, chÃnh mình nhất định phải có được công việc nà y. Thá»i gian quá gấp rồi, chÃnh mình sau khi kiếm được vé máy bay thì láºp tức Ä‘i lấy bằng tốt nghiệp, lại dùng tá»›i tiá»n ăn cá»§a ba ngà y để mà bay thẳng tá»›i đây, chuẩn bị cầm Ä‘ao ra tráºn, thế mà còn chưa chuẩn bị gì. Tháºm chà đến tâm lý còn chưa kịp Ä‘iá»u chỉnh lại cho tốt.
- Nhưng là , tôi quyết định cho cáºu má»™t cÆ¡ há»™i nữa. Cáºu được tuyển dụng, thá» việc má»™t tháng, lương má»™t ngà n hai. Sau khi và o là m chÃnh thức thì lên hai ngà n, cá»™ng vá»›i 10% trÃch hoa hồng.
Äá»— Thanh Thanh khá là thÃch kiểu nói chuyện bên trong phim, những cách biến tấu trong nói chuyện, “nhưng là , nhưng là â€. Tuy rằng không thể nhấn mạnh thêm má»™t lần nữa, nhưng mà cÅ©ng đã thể hiện được mị lá»±c cá»§a ngưá»i lãnh đạo rồi.
Vu Minh chỉ có thể kiá»m chế để không nện cho Äá»— Thanh Thanh má»™t đấm, vui vẻ há»i: - Tôi khi nà o thì bắt đầu Ä‘i là m a?
- Ngay lúc nà y. Äá»— Thanh Thanh nói: - Cáºu phá»ng vấn Ä‘i, tôi ở bên cạnh xem thế nà o, là m ngà nh nghá» nà y cá»§a chúng thì quan sát tỉ mỉ chÃnh là tố chất và năng lá»±c cá»§a má»™t ngưá»i Ä‘iá»u tra giá»i. Từ mẫu quần áo mặc trên ngưá»i mà có thể biết ngưá»i đó là m nghá» gì, có sở thÃch gì, tá»±a như cáºu nhé, tuy rằng ăn mặc giản dị, nhưng tóc cá»§a cáºu lại được tạo hình thể hiện ra cái cá tÃnh cá»§a cáºu, thẳng thắn.
Vu Minh chỉ có thể sá» phần tóc bên trái cá»§a mình, bởi bên đó thiếu Ä‘i má»™t Ãt, há»i: - Sếp, nếu như là bị má»™t tên vô lương nà o đó chém cho má»™t Ä‘ao khi tham gia tiệc rượu tốt nghiệp thì sao?
- Không cần phải gá»i sếp đâu, cÅ©ng đừng gá»i Äá»— quản lý là m gì, ở trong táºp Ä‘oà n Äá»— thị thì Äá»— quản lý là vô số. Cáºu có thể gá»i tôi là Äá»— tiểu thư.
Äá»— tiểu thư, thể hiện sá»± thân thiết, mà không mất uy tÃn, nhu hòa nhưng lại không há» có khoảng cách. Trên bà n cá»§a Äá»— Thanh Thanh có má»™t quyển “Trăm Ä‘iá»u sếp phải là mâ€, hẳn là vừa má»›i há»c được, há»c xong dùng luôn, không có cứng nhắc. Chỉ có há»c táºp thì má»›i có thể khiến cho bản thân không ngừng tiến bá»™.
“Trăm Ä‘iá»u sếp phải là m†Tác giả Hà Tả. Äiá»u thứ nhất: Sếp không có năng lá»±c cÅ©ng không sao, nhưng phải biết khÃch lệ nhân viên cá»§a mình, là m cho bá»n há» kiếm tiá»n cho mình tá»±a như chuẩn bị cắt tiết gà , phải tháºt hùng hổ. Quyển sách nà y chỉ bán giá 9 đồng 9, ở các cá»a hà ng sách nhá» Ä‘á»u bán, nếu như mua hà ng còn sẽ được tặng má»™t cây thông toilet có Ä‘Ãnh tám viên kim cương. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
***
- Lý Phục, ngưá»i Mỹ, có hai bằng tiến sÄ© toán há»c và máy tÃnh cá»§a Massachusetts.
Vu Minh đưa mắt nhìn Lý Phục há»i: - Lý tiên sinh, có phải là anh Ä‘i nhầm chá»— rồi không?
- Có tháºt là như thế không?
Äá»— Thanh Thanh cầm lấy tấm bằng kia, bên trên toà n tiếng Anh, cho nên giả bá»™ nhìn qua má»™t lần rồi đưa ánh mắt tán thưởng nhìn Vu Minh, mặc dù là há»c trưá»ng cùi, nhưng trình độ tiếng Anh cÅ©ng khá. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh nhìn phần lý lịch trÃch ngang bằng tiếng Trung, bản thân lúc trước thá»±c là không có nhìn nhầm mà . Là má»™t tên có thà nh tÃch vô cùng bét, lại còn chưa trượt môn nà o, thì ánh mắt má»›i là điểm quan trá»ng, đặc biệt trong khi thi thì không nên tiết kiệm năng lượng cá»§a mắt là m gì, bởi ánh mắt tốt thì cÅ©ng tá»±a như má»™t thanh Ä‘ao tốt váºy.
Cái tên nà y không phải là số 140 đó sao, sao tá»± nhiên lại biến thà nh ngưá»i kiểm tra đây? Lý Phục cÅ©ng không hiểu được, chỉ có thể quay qua nhìn Äá»— Thanh Thanh: - Äá»— tiểu thư, tôi rất cần công việc nà y, tuy tôi không biết bản thân có thể hoà n toà n đảm nhiệm được nó hay không, nhưng tôi sẽ cố hết sức mình để là m việc.
Äá»— Thanh Thanh cảm nháºn được sá»± thà nh khẩn cá»§a Lý Phục, má»™t anh chà ng đẹp trai lại thà nh khẩn đến như thế… Nhưng là lý lịch sÆ¡ lược kia thá»±c sá»± là chỉ có ba khả năng, nước Mỹ biến mất, ngưá»i nà y bị đổ nước vô não, hoặc chÃnh mình Ä‘ang má»™ng tưởng hão huyá»n.
Lý Phục nhìn Äá»— Thanh Thanh nói: - Äá»— Thanh Thanh tiểu thư, thá»±c ra lần nà y tôi quay vá» Trung Quốc là muốn tìm mẹ tôi. Chỉ là visa sắp hết hạn, cho nên cần má»™t phần công việc. HÆ¡n nữa Äá»— thị quốc tế lại trùng hợp có thể thuê nhân viên từ nước ngoà i nữa.
- Nha… Äá»— Thanh Thanh giáºt mình gáºt đầu: - Tháng trước công ty có tuyên bố, là bởi vì muốn sá»a lại hồ sÆ¡ nhân sá»±, cho nên trừ phi là tình huống đặc biệt, trong hai tháng sẽ không thu nhân viên, trừ công ty má»›i thà nh láºp nà y cá»§a chúng tôi. Anh là muốn ở đây là m việc hai tháng, sau đó là đi ăn máng khác chứ gì? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Không, nếu Äá»— Thanh Thanh tiểu thư có thể cho tôi là m việc, thì đây sẽ là công việc cuối cùng mà tôi là m ở Trung Quốc. Tôi sẽ không lạm dụng thá»i gian Ä‘i là m, mà dùng thá»i gian rảnh rá»—i để Ä‘i tìm mẹ cá»§a mình sau.
Lý Phục chân thà nh nói: - Là má»™t ngưá»i Hoa, tôi thá»±c sá»± hy vá»ng bản thân mình có thể nháºn được công việc nà y từ Äá»— tiểu thư.
Chém gió nha, không ai có thể chém gió thà nh công trước mặt Vu Minh. Thá»±c là chém mạnh quá mà . Vu Minh thấy cái chi tiết Ä‘i tìm mẹ cá»§a Lý Phục thá»±c sá»± là bịa đặt, bởi trá»ng Ä‘iểm vấn đỠmà hắn nói tá»›i lại là công việc chứ không phải là đi tìm mẹ. Tên nà y hẳn là có mưu đồ khác đây.
Äá»— Thanh Thanh trầm ngâm, rồi lại trầm ngâm. Cô rất nhanh liá»n nhá»› lại bên trong má»™t trăm Ä‘iá»u ứng xá» vá»›i công nhân viên có Ä‘iá»u thứ hai mươi: Không cần quan tâm tá»›i năng lá»±c cá»§a nhân viên cao tá»›i mức nà o để phải lo rằng anh/cô ta Ä‘i ăn máng khác, cÅ©ng không cần phải bá» ra tinh lá»±c, tiá»n tà i để ngăn cản việc Ä‘i vét máng khác, bởi vì bạn sẽ không bao giá» có thể thá»a mãn được sá»± yêu cầu cà ng ngà y cà ng cao từ phÃa đối phương. Việc bạn cần là m, đó là trước khi anh/cô ta Ä‘i kiếm má»™t cái máng má»›i, hãy Ä‘iên cuồng áp bức anh/cô ta là m việc, để cho anh/cô ta là m ra cống hiến cho cái và tiá»n cá»§a bạn.
- Thá» việc má»™t tháng… Sáng mai chÃn giá» Ä‘i là m. Äá»— Thanh Thanh vẫn nói như cÅ© vá» số tiá»n lương mà vị song tiến sÄ© Lý Phục nà y có thể nháºn được.
- Cảm Æ¡n. Lý Phục cảm kÃch rồi gáºt đầu rá»i Ä‘i.
Ãnh mắt cá»§a Vu Minh đã nhìn lên chiếc Ä‘iện thoại di động trên bà n, quả nhiên là má»i Ä‘iá»u Ä‘á»u công bằng. Cho ngươi cái gì thì cÅ©ng sẽ khiến Ä‘i mất Ä‘i cái khác. ÄÆ°á»£c má»™t công việc, mất Ä‘i má»™t cái Ä‘iện thoại di động. Khuyết Ä‘iểm cá»§a cái đám cao – già u – đẹp trai nà y đúng là liá»u lÄ©nh hoặc giả hấp tấp, kỳ quái, má»™t kẻ như thế là m sao lại có thể là tiến sÄ© toán há»c? Äến mình đếm sai má»™t cái số lẻ còn bị giáo viên dạy Ngữ văn phạt đứng. Số lẻ thì có liên quan quái gì vá»›i giáo viên dạy văn chứ hả? Quan hệ là cái chá»— bà i văn đó, là tả vá» giáo viên cá»§a mình. Vu Minh viết vá» giáo viên dạy văn, ý muốn kiếm thêm chút Ä‘iểm, kết quả là sáu mươi tư kg hắn viết thế nà o mà còn có sáu cân tư, hÆ¡n nữa, còn có má»™t vị bạn há»c, viết thà nh sáu trăm bốn mươi kg. Hắn lại còn dùng từ ngữ hoa mỹ như nà y chứ:
“Ông trá»i Æ¡i, tháºt là má»™t dáng ngưá»i hoà n mỹ, sáu trăm bốn mươi cân, cô ấy thá»±c sá»± không phải là ngưá»i bình thưá»ng…â€
Cái nà y thá»±c sá»± chứng thá»±c được hai chân lý, thứ nhất đó là há»c sinh cÅ©ng phải biết xấu hổ má»™t chút, thứ hai, đó là mấy ông bà giáo viên Ngữ văn toà n những ngưá»i lòng dạ hẹp hòi.
15.06.2015
Chương 3
Kết cấu
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Tiếp tục phá»ng vấn đến năm giá» chiá»u Lý Phục má»›i phát hiện ra không thấy di động đâu. Thá» gá»i Ä‘iện thoại thì thấy Äá»— Thanh Thanh nháºn, bảo anh ta qua lấy.
Phá»ng vấn mãi cho đến bốn rưỡi chiá»u thì có má»™t cô gái bá»—ng tiến và o.
- Chị Mẫn, sao chị lại đến đây? Tiện thể Äá»— Thanh Thanh giá»›i thiệu luôn: - Äây là chị Mẫn - Giám đốc bá»™ pháºn Nhân sá»±.
Không thể nà o nhanh nhẹn được, cô Mẫn nà y cÆ¡ thể đẫy đà , phải nói là vượt qua tiêu chuẩn mỹ nhân gấp hai có thừa. Äá»— Thanh Thanh đối vá»›i chị Mẫn có hÆ¡i khách sáo. Mà chị ta lại có chút xa cách, đặt chá»— tà i liệu xuống bà n há»i: - Äã tuyển được mấy ngưá»i rồi?
- Hai ngưá»i.
- Vừa hay, ngưá»i thứ ba công ty sẽ giúp cô quyết định.
Äá»— Thanh Thanh cưá»i xòa nói: - Chị Mẫn, như váºy có vẻ không được thÃch hợp cho lắm, ngưá»i ở bá»™ ná»™i vụ cá»§a công ty…
- Không phải tôi muốn sắp xếp ngưá»i quen thân thÃch, là do Äá»— tiên sinh có ý để cho tôi sắp xếp. Äây cÅ©ng là điá»u lệ cá»§a công ty. Chị Mẫn nói: - Ngưá»i nà y là Nghê Thu, hai mươi sáu tuổi, ngà y mai đến báo danh.
- Nhưng… Chị Mẫn, ngưá»i đó là ai?
- Táºp Ä‘oà n Äá»— thị là má»™t xà nghiệp lá»›n, ngưá»i có trách nhiệm cÅ©ng có năng lá»±c cống hiến chút Ãt cho xã há»™i. Công nhân viên chúng ta bảo đảm có 2% ngưá»i tà n táºt, 2% những nhân viên được phóng thÃch. Chị Mẫn lên giá»ng trịch thượng.
Äá»— Thanh Thanh cẩn tháºn há»i: - 4% nà y liá»n rÆ¡i thẳng xuống ba danh ngạch công ty em tháºt sao?
Tổng bá»™ Äá»— thị quốc tế lại có tá»›i hà ng vạn công nhân viên chức.
- Vốn không phải váºy, nhưng giám đốc Lưu Mãng Lưu hết sức khen ngợi năng lá»±c cá»§a cô trước mặt Äá»— tiên sinh. Cô cÅ©ng biết rằng bá»n há» rất đặc biệt nên cà ng cần có má»™t lãnh đạo ưu tú.
- Khốn kiếp.
Äá»— Thanh Thanh sát khà đằng đằng mắng má»™t câu rồi vá»™i kêu: - Chị Mẫn, không phải nói chị đâu, đừng hiểu lầm. Những ngưá»i thuá»™c tá»· lệ 2% là ai?
- Kẻ trộm, tội ăn cắp, ba năm.
Chị Mẫn có vẻ thấy thái độ cá»§a mình không được tốt, lại gần má»™t bước nói: - Cô cứ thá» hai ngà y, sau đó lấy cá»› đổ cho bá»™ pháºn nhân sá»± cá»§a chị, chị lại đổ cho đám phúc lợi. Cô nên biết tuy Äá»— tiên sinh khá là công bằng, nhưng vẫn luôn chiếu cố cho chúng ta. Cô nói xem, chúng ta ai mà không lo lắng đỠphòng khi mà trong công ty cá»§a mình có má»™t tên trá»™m cÆ¡ chứ? Cứ yên tâm, cô cứ thá» Ä‘i, không được thì chị sẽ giúp cô giải quyết.
- Cảm Æ¡n chị Mẫn. Äi thong thả nhé.
Vu Minh có chút buồn bá»±c: - Äá»— tiểu thư, chức vụ cá»§a các cô có vẻ như Ä‘á»u là Giám đốc.
- Không, tôi là Giám đốc bá»™ pháºn nghiệp vụ. Äá»— Thanh thanh xoay ngưá»i, nhìn lên bức tranh trên tưá»ng. - Táºp Ä‘oà n Äá»— thị phân hai kiểu, má»™t kiểu là bá»™ pháºn hà nh chÃnh cá»§a chị Mẫn, còn má»™t kiểu là bá»™ pháºn nghiệp vụ cá»§a tôi. Bá»™ pháºn nghiệp vụ tôi chiếm 90% cổ phần, nói trắng ra là tá»± chịu trách nhiệm lá»i lá»—. Láºp nên công trạng tốt cho công ty thì sẽ già nh được má»™t ngôi sao, táºp Ä‘oà n Äá»— thị Ä‘em thu mua lại 5% cổ phần cá»§a tôi, cao nhất là mưá»i ngôi sao. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh há»i: - Bao nhiêu tiá»n thu cổ phần?
Äá»— Thanh Thanh nói: - Công ty Vạn sá»± thông là ba ngôi sao, tên hèn hạ Lưu mãng kia đã kiếm được má»™t chiếc xe Ä‘ua má»™t triệu, ngà nh váºn tải biển chúng tôi là bảy ngôi sao, ngà nh khai thác má» là sáu ngôi sao. Ôi… Vu Minh à , tôi thấy chị Mẫn thì phải nịnh bợ, nếu như chị Mẫn thấy được đám ngưá»i bốn ngôi sao, chị ta cÅ©ng phải nịnh bợ đám ngưá»i đó.
Vu Minh cà ng nghe cà ng mơ hồ: - Cái nà y….Tôi vẫn chưa hiểu lắm.
- ÄÆ¡n giản thôi, Äá»— thị quốc tế là táºp Ä‘oà n khÃch lệ hình thức luáºt rừng, và dụ như hiện tại tôi có 90% cổ phần cá»§a công ty thám tá» Tinh Tinh. Thá»±c ra chỉ là có 90% quyá»n chia hoa hồng, hoà n toà n không phải quyá»n cổ phần chân chÃnh. Táºp Ä‘oà n có 100% cổ phần khống chế đối vá»›i toà n bá»™ pháºn nghiệp vụ, trừ khi già nh được tám sao thì má»›i phân thà nh công ty con đưa ra thị trưá»ng.
Vu Minh hiểu, nếu thua lá»— mưá»i ngà n tệ, công ty chỉ phụ trách 1 ngà n thôi, Äá»— Thanh Thanh phải trả 9 ngà n còn lại. Biểu hiện nghiệp vụ tốt, công ty sẽ cho ngôi sao để thu mua quyá»n chia hoa hồng, tương đương vá»›i má»™t lần thưởng cho Äá»— Thanh Thanh. Như váºy, bá»™ pháºn nghiệp vụ mà kém chỉ có thể đóng cá»a, bá»™ pháºn nghiệp vụ giá»i sẽ được công ty giữ vững má»™t phần cổ phần, giám đốc già u có có thể bắt đầu kinh doanh Ä‘a hướng. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Kẻ mạnh sinh tồn, kẻ yếu bị đà o thải là chuẩn má»±c luáºt rừng.
Äá»— Thanh Thanh giá»›i thiệu:
- Ngưá»i nhà há» Äá»— và ngưá»i nhà mẹ đẻ Äá»— gia. Như Lưu Mãng là con trai cá»§a em gái mẹ Äá»— tiên sinh, giống như tôi cÅ©ng là ngưá»i nhà Äá»— gia. Ngưá»i nhà Äá»— gia chỉ cần là m má»™t công việc nà o đó tá»›i má»™t thá»i gian nhất định, hÆ¡n nữa sau khi năng lá»±c được thừa nháºn có khả năng già nh được hạng mục má»›i hoặc là chức vụ ngưá»i phụ trách hạng mục chi nhánh. Sau đó phải xem lại mình, nếu như công ty đóng cá»a, váºy thì chỉ có thể đưa và o danh sách bá»™ pháºn Nhân sá»±, xem chá»— nà o thiếu ngưá»i thì ném và o.
Cô nói thêm:
- Các tầng trong cao ốc Ä‘á»u thể hiện rõ thân pháºn, toà n bá»™ từ tầng mưá»i trở lên là các ngà nh ba sao. Mục tiêu cá»§a tôi trong ba năm là tầng năm, đạt được hai sao.
Ở tầng 33 cao nhất, trong văn phòng tổng giám đốc, Äá»— tiên sinh vừa phê duyệt văn bản vừa nghe Ä‘iện thoại: - Cha à , không phải con không muốn giữ thể diện cho cha. Khó khăn lắm con má»›i thuyết phục được ban giám đốc đưa ra má»™t danh ngạch cho Äá»— Thanh Thanh. Mà cha cÅ©ng biết đấy, cô ấy quả là không có tà i là m quản lý… Con biết là ngưá»i rất cần cù, nhưng mà lại không há» có ưu Ä‘iểm nà o khác. Nhưng mà … được rồi, con đảm bảo, cô ấy sẽ không phá sản trong vòng má»™t năm là được chứ gì? Má»™t năm cÅ©ng tÃch lÅ©y được kha khá, sau đó váºn động Ban giám đốc cho cô ấy thêm má»™t sao, rồi chuyển qua bá»™ pháºn Hà nh chÃnh là m trưởng phòng. Äừng là m khó con nữa, nếu không cha cứ giải quyết vá»›i Ban giám đốc Ä‘i, con thá», cha mà dám xuất chiến, con cho cô ấy nắm lấy toà n bá»™ Äá»— thị quốc tế cÅ©ng được. Cha à , lúc trước cha dạy con là m việc phải công bằng, bằng không ở trong má»™t đống ngưá»i thân như nà y thì ai mà chả muốn được chiếu cố chứ?
Äá»— Thanh Thanh nhìn Vu Minh: - Cáºu chÃnh là viên đại tướng đầu tiên mà tôi tuyển dụng, nguyên lão đầu tiên cá»§a công ty. Cố gắng lên, đừng để tôi phải thất vá»ng.
Äiá»u thứ mưá»i má»™t trong má»™t trăm Ä‘iá»u: Không nên keo kiệt lá»i khÃch lệ cá»§a mình, bởi nó không tốn đến má»™t đồng tiá»n nà o cá»§a bạn. Äầu tư mà không có vốn, ngoà i ngân hà ng ra thì không có má»™t thứ gì tốt hÆ¡n má»™t lá»i khÃch lệ, má»™t vốn mà bốn lá»i.
- Tôi nhất định sẽ là m tốt. Vu Minh do dá»± má»™t hồi rồi há»i: - Äá»— tiểu thư, công ty có sắp xếp chá»— ở không?
- Vá» Ä‘iá»u nà y… Chá»— ở tùy và o công ty mà định. Bên váºn tải đưá»ng biển và khai thác má» Ä‘á»u có, nhưng Ä‘a số Ä‘á»u là không có. Cáºu… không có chá»— ở sao?
Äá»— Thanh Thanh xấu hổ, sao mình lại có thể quên mất Ä‘iá»u nà y. Hiện tại công ty là cá»§a mình, cho nên việc ăn uống ngá»§ nghỉ cá»§a nhân viên là do bản thân mình phải lo. Vạn Sá»± Thông cÅ©ng cung cấp chá»— ở, tám ngưá»i hai phòng má»™t phòng khách, váºy thì mình chắc cÅ©ng phải là m như váºy nhỉ?
Äá»— Thanh Thanh là ngưá»i trong biên chế. Cô có má»™t ký túc xá hà nh chÃnh, tuy chỉ có hai mươi mấy mét vuông, nhưng cÅ©ng có thể coi là nhà ở đơn thân, có phòng ngá»§, phòng khách nhá», còn có nhà vệ sinh. Ngoà i ra Äá»— lão tiên sinh còn tá»± mình tặng riêng cô má»™t căn có ba phòng má»™t phòng khách mưá»i tám mét vuông, bản thân không nỡ dùng đến, chỉ luôn ở trong căn phòng mà mình thuê.
Äá»— Thanh Thanh nói: - Chá»— ở thì nhất định sẽ có, nhưng tạm thá»i chưa có cách nà o sắp xếp được. Phải chá» chÃnh thức đã, còn giá» thì cáºu phải tá»± mình tìm cách thôi.
- Vâng, tạm biệt Äá»— tiểu thư, hẹn mai gặp.
- Tạm biệt.
Còn ba trăm hai mươi tệ, không có chá»— ở, có vẻ như sống ở nÆ¡i đây rất khó khăn. Vu Minh đứng cá»a cao ốc Äá»— thị quốc tế, đối diện vá»›i dòng ngưá»i và xe cá»™ qua lại không dừng ở đại đô thị thà nh phố A. Nhất thá»i không biết đưá»ng ở phương nà o. Lúc nà y Lý Phục chạy và o cao ốc lấy Ä‘iện thoại. Mấy phút sau khi chạy ra thì thấy Vu Minh, Lý Phục nói má»™t cách lá»… phép: - Chà o cáºu, còn chưa là m quen.
- Tôi là Vu Minh.
- Tôi là Lý Phục. Lý Phục bắt tay Vu Minh, gáºt đầu chuẩn bị rá»i Ä‘i.
- Lý Phục Vu Minh gá»i má»™t tiếng. Lý Phục liá»n dừng bước. Vu Minh cưá»i: - Không có chuyện gì đâu.
Da vẫn chưa đủ dà y, còn cần phải rèn luyện thêm. Lại nhá»› tá»›i má»™t ngưá»i bạn cùng phòng Vu Minh nhân lúc nghỉ hè đã Ä‘i bán hà ng Ä‘a cấp hai tháng. Ra ngoà i đưá»ng chỉ cần có ngưá»i dám liếc hắn má»™t cái, hắn liá»n lao tá»›i để mong đẩy mạnh tiêu thụ, không sợ đánh chá»i, mà vẫn thao thao bất tuyệt như cÅ©.
15.06.2015
Chương 4
Kinh nghiệm sinh tồn nơi đô thị
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Lý Phục gáºt đầu, lên taxi Ä‘i, Vu Minh bất đắc dÄ©, chỉ có thể Ä‘eo túi hà nh lý lên rồi bắt đầu cất bước Ä‘i. Hắn ngó lên nhìn mấy tấm quảng cáo, mong có thể tìm được chá»— nương thân. Äi tá»›i trạm xe buýt, Vu Minh nhìn đám số xe mà mãi không nghÄ© ra bản thân sẽ Ä‘i đâu. Kinh tế nhất chÃnh là tìm má»™t nhà tắm hÆ¡i mà qua đêm, chỉ là phải muá»™n má»™t chút váºy.
Xe buýt đến, Vu Minh liá»n lên xe, tùy tiện đưa ra 1 tệ. Bên trong xe không còn ghế ngồi cho nên hắn chỉ có thể vịn lấy tay cầm, đưa mắt nhìn ra ngoà i. Dá»c đưá»ng Ä‘i hắn đã phát hiện ra hai mục tiêu rất dá»… đắc thá»§. Chỉ là Vu Minh vẫn không há» ra tay, cho dù chỉ có 1% là có thể bị bắt, thì hắn cÅ©ng không muốn mạo hiểm, bởi hắn là má»™t kẻ có lý trÃ. Quan trá»ng nhất chÃnh là xúc động theo cảm tÃnh mà không có kế hoạch gì thì đúng là háºu hoạn vô cùng.
Sau khi Ä‘i qua hai mươi mấy trạm xe liá»n, Vu Minh liá»n xuống. NÆ¡i nà y đã gần tá»›i ngoại thà nh rồi. Hắn Ä‘i cÅ©ng không há» có mục Ä‘Ãch gì, chỉ là vì trên xe buýt thì có Ä‘iá»u hòa miá»…n phÃ, lại còn có thể cùng má»™t đám em gái trẻ tuổi tiếp xúc chút da thịt. Lái xe mà thắng gấp, má»™t cô em bay tá»›i đưa tay sá» ngá»±c mình, chẳng có cái rắm gì hết. Nhưng mà ngược lại, chÃnh mình mà cầm nhầm ngá»±c ngưá»i ta… Ai nói là nam nữ bình đẳng đây?
Sá» bụng má»™t cái, sau đó hắn đưa mắt nhìn, má»™t tiệm ăn nhanh có ghi là được uống Cô ca miá»…n phÃ. Hắn liá»n Ä‘i tá»›i tiệm ăn nhanh nà y, căn cứ theo nghiên cứu thì ngưá»i không ăn cÆ¡m có thể sống lâu, ngưá»i không uống nước thì hai ba ngà y là ngá»m. ChÃnh mình có thể tiết kiệm được và i tệ, nhịn tá»›i trưa mai tá»›i công ty mà ăn cÆ¡m miá»…n phÃ, bằng không thì hai mươi tệ là cái giá cao nhất rồi.
Vu Minh vừa uống Cô ca, vừa nhìn phong cảnh bên ngoà i cá»a sổ, thà nh phố A cÅ©ng là má»™t nÆ¡i khá là đẹp, có biển, có công viên, có nhà cao tầng, có ánh đèn quán bar say mê. Vu Minh đột nhiên nói: - Äiện thoại cá»§a tôi.
Má»™t thiếu niên mưá»i lăm, mưá»i sáu tuổi quay ngưá»i lại, đặt Ä‘iện thoại di động lên bà n, tên nhóc cưá»i là m là nh: - Ôi xin lá»—i, tôi cầm nhầm.
NÆ¡i nà y là vùng ngoại thà nh, có rất nhiá»u dân bản địa, mà đãi ngá»™ cho kẻ trá»™m chÃnh là lá»™t sạch, trói lên cá»™t Ä‘iện rồi chá» cảnh sát tá»›i mà cứu viện, còn vấn đỠxâm phạm nhân quyá»n khỉ gió gì đó thì, chẳng khác gì mây bay.
- ChỠmột chút. Vu Minh thở dà i: - Còn chưa ăn cơm hả?
Cái nà y… thiếu niên thá»±c sá»± có chút cảm động, đại ca cùng từng nói, trên thế giá»›i nà y, ngưá»i tốt vá»›i kẻ nhu nhược Ä‘á»u nhiá»u như nhau. Chẳng lẽ mình gặp được má»™t ngưá»i tốt?
- Äi, tôi má»i cáºu ăn cÆ¡m. Vu Minh cầm túi du lịch lên vá»— vai tên thiếu niên.
Äi tá»›i quán bÃt tết đối diện, thiếu niên long dạt dà o cảm xúc, má»™t ngà y tuy bản thân cÅ©ng có thể kiếm được số tiá»n và o quán nà y, nhưng mà phần ôn hòa kia không phải là thứ mà mình muốn là có được. Nhìn lén Vu Minh, cảm thấy hắn không già u cho lắm, nhưng lại nguyện ý má»i mình má»™t bữa cÆ¡m. Sinh viên đại há»c, thá»±c là có tố chất nha.
Có lẽ, bản thân cáºu ta cÅ©ng nên tìm má»™t công việc, có thể mang đến cho ngưá»i khác được sá»± ôn hòa cùng cảm động đến như váºy.
- Ngồi đi thôi.
Vu Minh chỉ thẳng trước mặt, sau đó nói vá»›i nhân viên quán: - Bốn phần bÃt tết hạt tiêu, hai phần đóng gói lại.
Còn đóng gói nữa! Ngưá»i thiếu niên mừng tá»›i mức suýt rÆ¡i cả nước mắt, đột nhiên cáºu ta muốn nói cho Vu Minh rằng, bản thân cáºu cÅ©ng có tiá»n.
Nhân viên phục vụ há»i: - Có lấy luôn cùng má»™t lúc không?
- Có, cáºu ấy ăn nhanh lắm.
Vu Minh tiện tay Ä‘em túi du lịch ném xuống, sau đó ngồi nhìn vị thiếu niên trước mặt mình. Hoà n cảnh khá được, có thá»±c váºt che chắn, rất thÃch hợp cho ngưá»i yêu đương vụng trá»™m hẹn hò vá»›i nhau, cam Ä‘oan rằng, bạn trai bạn có ở bên cạnh thì hắn cÅ©ng không thể nà o thấy được bạn.
Vu Minh lên tiếng: - Tôi trước kia cũng là bởi vì đói quá, cho nên mới bất đắc dĩ đi ăn trộm.
- Khó trách mà anh đầu cÅ©ng không quay thì có thể biết là tôi lấy đồ. Thiếu niên tán thưởng, hóa ra là tiá»n bối.
- Không, tôi chỉ Ä‘i trá»™m má»™t lần, sau đó liá»n bị phát hiện. Chá»§ nhân cá»§a và tiá»n đó là má»™t ngưá»i phụ nữ, nhưng lại không há» Ä‘i báo công an, mà ngược lại má»i tôi má»™t bữa bÃt tết.
- Sau đó thì sao? Thiếu niên tò mò há»i.
Vu Minh rất cảm khái nói: - Sau đó, tôi liá»n há»c đại há»c, ở trong thà nh phố A tìm má»™t công việc, đúng rồi, tôi vá»›i ngưá»i phụ nữ kia vẫn còn liên lạc, bà ấy vẫn hay cổ vÅ© tôi.
Nếu như lần đầu tiên mà mình cÅ©ng gặp phải má»™t ngưá»i phụ nữ như thế thì bản thân mình không phải đã là má»™t tên há»c sinh trung há»c rồi hay sao? Chém gió thêm và i câu thì bÃt tết liá»n được mang lên, thiếu niên thá»±c sá»± là đói bụng cho nên liá»n bắt đầu ăn luôn. Vu Minh nói: - Tôi Ä‘i rá»a cái tay đã.
- Ừm ừm.
Thiếu niên thấy Vu Minh Ä‘i, thì cÅ©ng để Ä‘ao dÄ©a xuống, nhịn không được mà chảy má»™t giá»t nước mắt. Cáºu cắt má»™t miếng thịt bò cho và o trong miệng, thá»±c là ngá»t, nhá»› tá»›i chuyện xưa cá»§a Vu Minh, cáºu lại có chút nghẹn ngà o không nói được gì.
Cáºu quyết định, bản thân mình cÅ©ng nên là m má»™t ngưá»i tốt.
Vu Minh Ä‘i rá»a tay khá là lâu rồi còn không quay lại. Sau khi ngưá»i thiếu niên ăn xong bÃt tết rồi, vẫn còn chưa thấy hắn quay lại, cho nên má»›i Ä‘i và o trong nhà vệ sinh tìm thá», không có ai, sau đó lại Ä‘i ra nhà ăn. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Xin lá»—i quý ngà i, cáºu còn chưa có tÃnh tiá»n. Ngưá»i phục vụ ngăn cáºu ta lại.
- Trả tiá»n? Thiếu niên há»i: - Bạn cá»§a tôi đâu?
- Bạn cá»§a cáºu nói là đi lấy tiá»n, cho nên cáºu ngồi chá» tạm Ä‘i, tôi nghÄ© hẳn là anh ta sẽ quay vá» rất nhanh thôi.
Vị thiếu niên ngây thÆ¡ lại lần nữa quay vá» chá»— ngồi mà chỠđợi, sao mà vị đại ca kia còn chưa có quay vá», có phải là bị tai nạn xe cá»™ gì hay không? Không nên nha, hắn là ngưá»i tốt, cho nên cả Ä‘á»i hẳn là sẽ được bình an.
***
Bên bá» biển, Vu Minh cắt má»™t miếng bÃt tết rồi nhét và o trong miệng, trừ miếng bÃt tết nà y ra thì hắn còn có má»™t bình rượu Ä‘á», rượu nà y hắn cÅ©ng không định uống, chuẩn bị bán Ä‘i kiếm lấy Ãt tiá»n. BÃt tết, bánh bao, salad, má»™t thứ cÅ©ng đủ để cho mình dùng rồi.
Mùa hè, tám giá» trá»i má»›i bắt đầu tối dần, đèn đưá»ng hai bên bắt đầu sáng lên. Vu Minh cuối cùng nuốt má»™t miếng và o bụng, sau đó thu má»™t phần bÃt tết khác và o trong túi du lịch. Nhìn di động thì má»›i tám giá», Ä‘i tá»›i nhà tắm hÆ¡i thì hẳn sẽ là mưá»i hai giá». Hắn bước khá»i bãi đá ngầm, Ä‘i tá»›i trạm xe buýt chá» xe, sau khi lên xe thì chẳng thấy có ai. Mỹ nữ không gặp cÅ©ng là chuyện bình thưá»ng, bởi hiện giá» cÅ©ng không còn là giá» Ä‘i là m hay giá» cao Ä‘iểm gì nữa rôi.
Vu Minh mở di động ra nhìn bản đồ cá»§a thà nh phố A, rồi lấy Äá»— thị quốc tế là m trung tâm, vẽ ra má»™t cái vòng tròn, khu vá»±c hoạt động cá»§a bản thân hẳn sẽ là ở trong khu vá»±c nà y, cho nên như thế sẽ không lạc đưá»ng, khiến lãng phà tiá»n xe. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi xuống xe, Vu Minh bắt đầu Ä‘i dạo siêu thị, nÆ¡i nà y có Ä‘iá»u hòa nhưng không được Ä‘eo túi sách, cho nên tìm má»™t quán sách rồi hắn lấy má»™t quyển rồi ngồi xuống đất, bắt đầu tiêu khiển má»™t chút. Không cần tốn tiá»n, mà cÅ©ng có thể hưởng thụ được đãi ngá»™ tốt như thế nà y. Äói bụng thì có thể là m thịt hai cái bánh sá»§i cảo, khát có thể uống hai chén sữa chua, còn có Ä‘iá»u hòa mà xem sách, không mất má»™t phân tiá»n.
Mưá»i má»™t giá», siêu thị cÅ©ng đóng cá»a. Vu Minh rá»i Ä‘i, Ä‘i dạo má»™t hồi, rồi tìm má»™t cái nhà tắm hÆ¡i, đóng hai mươi tệ cho ngưá»i ta rồi hắn Ä‘i tắm rá»a rồi ngá»§.
Hôm sau tám giá» sáng thì Vu Minh liá»n đến công ty, vì chưa có thẻ nhân viên cho nên chỉ có thể chỠở lối Ä‘i nhá» mà thôi. Tòa lầu bên trái cá»§a cao ốc có bốn ngà nh, toà n bá»™ Ä‘á»u là những ngà nh sống dở chết dở. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Phục tám giá» năm mưá»i lăm phút má»›i tá»›i, hai ngưá»i cÅ©ng không có giao tình, tùy ý hà n huyên và i câu vá» thá»i tiết. Tám giá» năm mươi bảy phút, cá»a và o công ty bắt đầu mở ra, Vu Minh má»›i biết, đêm qua Äá»— Thanh Thanh còn chưa há» rÆ¡i khá»i phòng là m việc. Trong lòng hắn phá»ng Ä‘oán, nha đầu kia hẳn là thá»i gian ngá»§ cÅ©ng không thể nà o vượt qua được năm giá».
- Và o đi.
Tinh thần cá»§a Äá»— Thanh Thanh khá tốt, không phải cao thá»§ như là Vu Minh thì căn bản không thể nà o phát hiện ra được cô thức đêm. Äá»— Thanh Thanh nói: - Có má»™t chút quy định cá»§a công ty, anh xem Ä‘i, còn có thẻ nữa đây, chá» ngưá»i cuối cùng tá»›i thì chúng ta bắt đầu mở cuá»™c há»p.
15.06.2015
Chương 5
Phát tỠrơi
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Tầm chÃn rưỡi, má»™t ngưá»i đà n ông đẩy cá»a trong suốt Ä‘i và o: - Xin há»i đây có phải là công ty thám tá» tư Tinh Tinh không?
Vu Minh quay ngưá»i lại nhìn, không thể nà o, lại thêm má»™t tên đẹp trai nữa ha. Lý Phục đẹp ở cái khà chất vá»›i sá»± thà nh thục, còn ngưá»i nà y thì đẹp ở sá»± cương dương. Trên ngưá»i anh a mặt má»™t chiếc áo ngắn tay, tá»±a như có thể nhìn thấy được cÆ¡ bắp nổi lên. Vu Minh nhìn vá» phÃa tay cá»§a ngưá»i nà y, má»™t con ngưá»i đã sống như thế nà o thì có thể nhìn được thấy từ đôi tay cá»§a há». Äây cÅ©ng không phải là má»™t bà n tay cầm bút, hay má»™t bà n tay lao động, các ngón tay thon dà i, hoà n mỹ vô cùng, khá»›p ngón tay linh hoạt. Không phải là nghệ sÄ© đà n dương cầm thì chỉ có thể là kẻ trá»™m chuyên nghiệp mà thoio. Vu Minh lại nhá»› lại chuyện ngà y hôm qua, cái ngưá»i mà chị Mẫn kia nói, hẳn là ông bạn đẹp trai nà y. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chà o xếp, tôi tên là Nghê Thu.
Nghê Thu có chút không yên mà lên tiếng, gã thá»±c ra tá»›i từ tám giá», nhưng phải hút hết và i Ä‘iếu thuốc lá rồi má»›i đủ can đảm mà tiến và o. Quả nhiên giống như là tưởng tượng cá»§a gã, nhân viên tiếp tân khi biết được gã là nhân viên thứ ba cá»§a công ty Ä‘iá»u tra thì theo bản năng lùi lại má»™t bước.
Bản thân Nghê Thu cÅ©ng cảm thấy có chút kỳ dị vô cùng, ba ngà y trước, khi mà gã bị đám tráºt tá»± đô thị xua Ä‘uổi ở trên đưá»ng, thì đột nhiên có má»™t cô nà ng xinh đẹp, tá»± xưng là thư ký cá»§a Äá»— tiên sinh tá»›i tìm gã, nói vá»›i hắn rằng Äá»— thị quốc tế có má»™t kế hoạch cần tá»›i những ngưá»i má»›i được phóng thÃch, há»i xem gã có muốn tham dá»± hay không. Gã liá»n đáp ứng, cho nên hiện tại đã tá»›i nÆ¡i nà y.
Nhưng mà Nghê Thu cÅ©ng không quan tâm lắm tá»›i chuyện nà y bởi vì gã để ý là việc Äá»— Thanh Thanh có thể giữ gã lại hay không, gã hay Vu Minh hoặc Lý Phục Ä‘á»u giống nhau, Ä‘á»u cần công việc nà y. Äầu năm thì ai mà không cần có công việc đâu.
Äá»— Thanh Thanh gáºt đầu nói: - Má»i ngưá»i Ä‘á»u tá»›i đủ rồi, váºy thì bắt đầu há»p thôi. Má»i ngưá»i cần dá»n vệ sinh đã, cho nên vừa dá»n vừa há»p Ä‘i.
Äiá»u thứ hai trong má»™t trăm Ä‘iá»u: Bên trong bình Ä‘á»u là đá, váºy thì bình có đầy không? Vẫn không, không phải là có thể cho thêm cát và o đó sao? Äầy rồi chứ? Còn chưa, bởi có thể cho thêm nước và o. Bất cứ lúc nà o cÅ©ng không nên lãng phà thá»i gian cá»§a nhân viên, thá»i gian cá»§a bá»n há» chÃnh là tiá»n tà i cá»§a bạn.
Cả ngà nh cÅ©ng không lá»›n, nhưng cÅ©ng phải tá»›i khoảng 140 mét vuông. Má»™t căn là m phòng là m việc, má»™t căn lưu trữ đồ tạp nham lẫn lá»™n vá»›i phòng giải khát, má»™t văn phòng đại sảnh cùng vá»›i má»™t cái toilet. Ba ngưá»i bá»n há» bắt đầu là m việc bên trong đại sảnh, ở nÆ¡i nà y cÅ©ng đã được trang bị máy tÃnh. Äá»— thị quốc tế chưa há» bao giá» keo kiệt cho việc đầu tư đầu và o hết, bởi vì anh dùng xong ngưá»i khác còn dùng tiếp, anh là m há»ng thì phải bồi thưá»ng mà thôi.
- Tủ lạnh ở trong phòng nước, chỉ có thể để đồ ăn trưa, đồ uống lạnh mà thôi, không được phép để qua đêm. Bên trong phòng có camera theo dõi để tránh việc mở tủ liên tục, được nối với phòng bảo vệ bên dưới. À, còn có ai hút thuốc không đấy?
Vu Minh cùng Lý Phục Ä‘á»u lắc đầu, Äá»— Thanh Thanh quay qua nhìn Nghê Thu, gã hÆ¡i do dá»± rồi cắn răng nói: - Không hút nữa.
- Váºy thì coi như tôi chưa nói gì. Äá»— Thanh Thanh nói tiếp: - Khách hà ng cao cấp vá»›i á»§y thác vượt qua hai ngà n tệ thì trá»±c tiếp để ngưá»i ta tá»›i là m việc vá»›i tôi. Nếu như chỉ là tìm chó mèo Ä‘i lạc gì đó, mà cho dù là việc cá»§a các anh, vì tôi còn chưa hiểu rõ mấy ngưá»i, cho nên sẽ phụ trách việc an bà i từng việc má»™t. Bởi vì chúng ta là công ty Ä‘iá»u tra, cho nên cần có các loại thiết bị chụp ảnh chuyên nghiệp, nếu ai cần thì có thể tá»›i chá»— tôi để lấy… Má»™t Ä‘iá»u cuối cùng mà các anh cần nhá»›, không phải vì công việc hay là bất kỳ vấn đỠgì khác thì đừng có bén mảng tá»›i văn phòng khác. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, còn có má»™t quy định không nói thì cÅ©ng phải biết, tá»±a như là cấm yêu đương bên trong công ty. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vu Minh. Äá»— Thanh Thanh đột nhiên gá»i: - Mau tá»›i phòng là m việc cá»§a tôi.
- Tới đây. Vu Minh ngừng lau thủy tinh.
Má»™t phút đồng hồ sau, hắn bê má»™t đống tá» rÆ¡i, đầy vẻ bi tráng nhìn Lý Phục và Nghê Thu. Lý Phục khẽ đưa mắt nhìn ra cá»a sổ, trá»i hôm nay nắng to đây. Sau đó liếc cái đống tá» rÆ¡i kia, tá»±a như phải tá»›i bảy tám cân váºy. Anh ta láºp tức cúi đầu tiếp tục lau bà n, sợ bản thân vì đồng tình vá»›i Vu Minh mà bị dụ dá»—.
Vu Minh Ä‘i rồi thì hai ngưá»i còn lại Ä‘á»u cảm thấy may mắn cho ngưá»i còn lại, bông nhiên thanh âm cá»§a Äá»— Thanh Thanh truyá»n ra:
- Lý Phục mau tới phòng là m việc của tôi.
Một phút đồng hồ sau, Lý Phục bế một chồng tỠrơi đi ra ngoà i.
Nghê Thu cũng không có may mắn mà trốn thoát, một phút sau hắn cũng phải vác một đống tỠrơi nữa đi ra ngoà i.
Äá»— Thanh Thanh cầm kÃnh viá»…n vá»ng Ä‘i thẳng lên đỉnh tòa nhà bằng thang máy.
Äiá»u thứ ba trong má»™t trăm Ä‘iá»u: Bạn không cần để ý khi có mặt bạn thì nhân viên là m cái gì, chỉ cần để ý khi bạn không ở đó há» Ä‘ang là m cái gì.
***
Vu Minh đứng ở cá»a mà bắt đầu phát tá» rÆ¡i, hắn có thể nhìn thấy được trên cánh cá»a tá»§ thá»§y tinh sau lưng Äá»— Thanh Thanh có má»™t cái kÃnh viá»…n vá»ng, cho nên hắn hiểu được ý tứ muốn má»i ngưá»i Ä‘i phát truyá»n đơn cá»§a cô nà ng nà y là gì. Hắn Ä‘i ra ngoà i gặp Lý Phục cùng Nghê Thu chẳng qua chỉ là muốn nói cho há» biết cái tin tức nà y, dù sao thì má»™t cái văn phòng lá»›n như thế, chỉ có má»™t ngưá»i ở lại thì áp lá»±c là m vệ sinh lá»›n vô cùng. Äây là quy định từ trước rồi, chỉ có công ty hai sao má»›i có thể do nhân viên vệ sinh tòa nhà phụ trách dá»n dẹp.
Äá»— Thanh Thanh để ý Vu Minh tá»›i mưá»i phút, vô cùng hà i lòng. Tuy rằng, Vu Minh không có mấy chút sáng láng, nhưng hiển nhiên hắn là ngưá»i thà nh thá»±c giản dị.
Sau đó quay qua nhìn Lý Phục, cà ng khiến cho Äá»— Thanh Thanh vừa lòng hÆ¡n, bởi Lý Phục tháºm chà còn nhặt lên tá» rÆ¡i mà khách qua đưá»ng vứt Ä‘i, có thể dùng lại được thì là m sao lại phải ném và o thùng rác đây?
Mà Nghê Thu thì khiến cho Äá»— Thanh Thanh pháºt ý vô cùng, bởi gã thuần túy chỉ là đối phó vá»›i công việc mà thôi. Má»™t khách qua đưá»ng mà gã đưa cho tá»›i hai, tháºm chà là nhiá»u hÆ¡n. Phát được má»™t lúc thì qua má»™t bên ngồi hút thuốc, thuáºn tay cho má»™t chồng và o an vị trong thùng rác, rồi sau đó vừa hút thuốc vừa tiếp tục phát.
- Ha ha, Giám đốc Äá»—, Ä‘ang là m gì thế?
Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng không cần quay đầu lại cÅ©ng biết được, đó là đối thá»§ má»™t mất má»™t còn vá»›i mình trong công ty, tên hèn hạ Lưu Mãng. Lưu Mãng coi như là tuấn tú lịch sá»±, chẳng qua Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng không thấy gã vừa mắt chút nà o. Hai ngưá»i từ khi là đồng sá»± liá»n không thể thuáºn đưá»ng, cho dù không muốn thừa nháºn nhưng Äá»— Thanh Thanh biết được thá»±c lá»±c cá»§a Lưu Mãng tá»›i mức nà o.
Lưu Mãng, hai mươi bảy tuổi, từ nhá» sống ở nước ngoà i, sau nà y kinh doanh trong ngà nh thám tá» tư có tiếng hà ng đầu. Nghe nói năng lá»±c cá»§a hắn vô cùng xuất chúng. Thà nh phố A vừa má»›i mở ra ngà nh công ty thám tá» thì Äá»— thị hẳn là kẻ đầu tiên được má»™t miếng thịt, cho nên Lưu Mãng vá» nước. Hắn vá»›i Äá»— Thanh Thanh dưới sá»± dẫn dắt cá»a má»™t vị cảnh sát hình sá»± già mà cuối cùng trở thà nh nguyên lão cá»§a công ty Vạn Sá»± Thông. Vá» sau thì hắn áp đảo Äá»— Thanh Thanh, tháºm chà là vị cảnh sát hình sá»± kia cÅ©ng cảm thấy không bằng, mấy tháng trước, hắn đã chÃnh thức nháºn chức vụ ở công ty Vạn Sá»± Thông rồi.
Trên tay cá»§a Lưu Mãng cầm kÃnh viá»…n vá»ng nhìn vá» phÃa Vu Minh: - Ngưá»i trẻ tuổi kia là m việc thá»±c là chuyên nghiệp vô cùng.
- Là m sao mà anh biết tôi Ä‘i lên? Äá»— Thanh Thanh khó coi nhìn Lưu Mãng.
- Thanh Thanh à .
Lưu Mãng hạ ống nhòm xuống mà nói: - Chúng ta là thám tá» tư thì tình báo là má»™t thứ vô cùng trá»ng yếu. ÄÆ°Æ¡ng nhiên quan trá»ng nhất chÃnh là ý nghÄ©, là ý nghÄ© đó biết không? À thá»±c xin lá»—i, tôi suýt thì quên mất. Cái tên Lý Phục kia cÅ©ng được đấy, là song tiến sÄ©, cao thá»§ máy tÃnh, có hứng thú bán cho tôi không?
- Bán? Là m sao mà anh biết được hồ sơ nhân viên của tôi?
Lưu Mãng chỉ tiếc rèn sắt mà không thà nh thép, thở dà i nói: - Thanh Thanh a, cô thưc sá»± là quá kém rồi, đừng có đà m luáºn mấy cái trụ cá»™t tri thức cá»§a thám tá» vá»›i tôi được không? Tôi sợ cô nghe không hiểu mất, chúng ta cứ tiếp tục tÃnh giá cho tên Lý Phục nà y thôi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Biến Ä‘i. Äá»— Thanh Thanh cắn răng.
Lưu Mãng cÅ©ng không ngừng nói: - Tôi vá»›i cô cÅ©ng Ä‘á»u biết, má»™t công ty má»›i thì là m gì có sinh ý gì, vừa vặn trong tay tôi có hai cái á»§y thác, má»™t cái tám vạn, má»™t cái sáu vạn. Dù sao cô cÅ©ng không lưu được Lý Phục, không bằng chúng ta đổi Ä‘i.
Vu Minh nếu ở đây thì nhất định sẽ nói vá»›i Äá»— Thanh Thanh rằng, “Cho dù cho cô tiá»n thì cÅ©ng đừng có nháºn hai hợp đồng kia, Lý Phục chỉ là cái mồi mà chân chÃnh ở đây là ngưá»i ta muốn cô nháºn hai hợp đồng Ä‘iá»u tra kia cÆ¡.â€
15.06.2015
Chương 6 Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ÄÆ¡n hà ng đầu tiên
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
May là Äá»— Thanh Thanh đã vô cùng kiên quyết: - Không đổi.
- ÄÆ°á»£c rồi, không đổi thì không đổi. Lưu Mãng nói: - Lúc sáng Äá»— tiên sinh tá»›i tìm tôi, bảo phải chiếu cố cô thá»a đáng. Thế nà y Ä‘i, hai đơn hà ng nà y mặc cho cô chá»n má»™t, coi như Lưu Mãng tôi đây tặng quà mừng cho công ty cô.
- Anh mà lại tốt như váºy á?
- Äá»— tiên sinh đã yêu cầu, sao tôi dám không nghe? Lưu Mãng há»i: - Thế có cần hay không?
- Äá»— Thanh Thanh tôi chẳng cần. Hừ! Äá»— Thanh Thanh nói xong liá»n mặc kệ Lưu Mãng, xoay ngưá»i bước Ä‘i.
Lưu Mãng xoay ngưá»i, lấy Ä‘iện thoại ra quay bóng lưng Äá»— Thanh Thanh, lại hô: - Cẩn tháºn cầu thang….
Äá»— Thanh Thanh nện già y cao gót trên cầu thang thì vấp, vá»™i giÆ¡ tay túm lấy tay vịn, ngã ngồi xuống đất. Quay đầu nhìn lại thì thấy má»™t viên gạch được đặt ở cầu thang khiến báºc thang cao hÆ¡n. Äá»— Thanh Thanh nghiến răng há»i: - Là anh là m?
Lưu Mãng cưá»i khà khà , gá»i ảnh vừa chụp được lên mạng ná»™i bá»™ cá»§a công ty, rồi nói: - Sao là tôi được chứ. Ôi chao, Thanh Thanh, sao cô lại té ngã thế kia? Äể tôi tá»›i đỡ cô Ä‘i gặp bác sÄ© ngay nà o.
- Hừ! Äá»— Thanh Thanh vịn thang cẩn tháºn bước xuống, không rõ cái tên bỉ ổi kia còn có thể là m trò gì nữa.
***
Mưá»i rưỡi, Nghê Thu là ngưá»i trở vá» sá»›m nhất, nói vá»›i Äá»— Thanh Thanh thế nà y: - Sếp à , nhiá»u ngưá»i xem tá» rÆ¡i cá»§a chúng ta, lại nghe vá» giá tiá»n Ä‘á»u tá» vẻ rất hứng thú.
Äiá»u thứ bốn: Khi nhân viên nói dối trước mặt bạn, đừng vạch trần. Bởi như váºy chẳng có chút Ãch lợi nà o cho bạn. Bạn có hai lá»±a chá»n, má»™t là đuổi việc anh ta, hai là dùng lá»i nói dối đó bóc lá»™t giá trị thặng dư cá»§a anh ta. Chúng ta là sếp, không phải nhà từ thiện, cÅ©ng không phải cảnh sát.
Tiếc rằng sách hướng dẫn dù tốt, nhưng lại yêu cầu năng lá»±c rất cao. Äá»— Thanh Thanh chỉ có lá»±a chá»n thứ ba. Cô ta gáºt đầu: - Vất vả rồi, anh nghỉ ngÆ¡i trước Ä‘i.
Mưá»i má»™t giá», Lý Phục và Vu Minh trở vá». Äá»— Thanh Thanh không nói gì, dẫn bá»n há» lên tầng hai ăn cÆ¡m. Tầng hai là nhà ăn và phòng táºp thể thao cho nhân viên. Quét thẻ công ăn cÆ¡m, trong vòng hai mươi tệ thì miá»…n phÃ, nếu quá chừng ấy thì tá»± móc túi ra trả phần quá kia. CÆ¡m có thể lấy thêm tùy thÃch, không thu thêm tiá»n. Cho dù Äá»— tiên sinh đến thì cÅ©ng sẽ được đối đãi như váºy.
Äá»— Thanh Thanh chỉ và o chá»— trống nói: - Các anh ngồi ở đây. Còn cô nà ng thì bưng đồ ăn Ä‘i tá»›i ngồi vá»›i chị Mẫn ở bá»™ pháºn Nhân sá»±: - Chị Mẫn, có cá»› rồi.
- Nà o có thể nhanh như váºy. Chị Mẫn liếc Nghê Thu, nói: - Äá»— tiên sinh nói, những ngưá»i từng lầm đưá»ng lạc lối nà y chắc chắn sẽ có và i táºt xấu. Nếu ngay ngà y đầu tiên liá»n Ä‘uổi cổ ngưá»i ta, chị biết ăn nói sao. Ná»a tháng, Ãt nhất phải ná»a tháng.
Rốt cuá»™c ba tên con trai được ngồi riêng vá»›i nhau, Nghê Thu nhìn Lý Phục, rồi lại nhìn Vu Minh, tháºt sá»± chẳng biết nên mở đầu câu chuyện bằng cái gì. Phụ nữ mà nói chuyện vá»›i phụ nữ xa lạ thì dá»… lắm, ôi chao, chiếc túi nà y cá»§a cô đẹp quá, cô mua ở đâu thế? Và rồi bắt đầu hà n huyên. Còn đà n ông mà tán gẫu ấy, thưá»ng là lấy thá»i tiết, bóng đá hay chứng khoán là m mà n dạo đầu, sau đó dần dần trò chuyện.
Hôm nay ánh nắng mặt trá»i tươi sáng tá»›i ná»—i có thể nóng chết ngưá»i, dưá»ng như không phải má»™t câu mở đầu tốt gì. Nghê Thu suy nghÄ©, Lý Phục và Vu Minh cÅ©ng Ä‘ang suy nghÄ©. Bầu không khà không tán gẫu nà y tháºt quá lúng túng, mà cÅ©ng chẳng thể mở đỠtà i gì được. Dù sao chẳng thể há»i rằng, sáng nay phát tá» rÆ¡i có tốt không?
Äá»— Thanh Thanh bước nhanh lại đây, nói: - Có việc rồi, là m xong rồi hẵng ăn, Ä‘i nà o.
Ba ngưá»i kia Ä‘á»u thở phà o má»™t hÆ¡i, đứng lên Ä‘i theo Äá»— Thanh Thanh. Äá»— Thanh Thanh nói: - Khách sạn cá»§a thà nh phố A Ä‘ang tổ chức diá»…n đà n kinh tế má»—i năm má»™t lần, lần nà y ngưá»i tham dá»± diá»…n đà n nà y sẽ có ngà i Johanson, ngưá»i sáng láºp ra quả Dưa Hấu.
Ba gã đà n ông thán phục rồi lại bá»™i phục, Dưa Hấu là gì? Dưa Hấu là má»™t nhãn hiệu đại diện cho má»™t trong những nhãn hiệu smartphone đỉnh cao, đại diện cho má»™t trong những chiến lược kinh doanh thà nh công nhất. Má»™t sản phẩm má»›i cá»§a ông ta cÅ©ng có thể khiến vô số ngưá»i thức trắng đêm xếp hà ng chá» mua. Äiá»u ba ngưá»i bá»™i phục là Äá»— Thanh Thanh, má»™t công ty vừa má»›i khai trương, ấy thế mà lại có thể nháºn được đơn hà ng á»§y thác cá»§a ngưá»i sáng láºp ra quả Dưa Hấu.
Lý Phục nói vá»›i ngữ khà đầy kÃnh trá»ng: - Tôi vẫn luôn ngưỡng má»™ Johanson, tôi nguyện ý dốc sức phục vụ ngà i ấy.
- Có liên quan gì tá»›i Johanson? Äá»— Thanh Thanh há»i ngược lại.
- Ủa… Lý Phục ngẩn ngưá»i.
Äá»— Thanh Thanh nói: - Khách sạn đó có má»™t vị khách bị đột tá», bởi vì Ä‘ang tổ chức diá»…n đà n thưá»ng niên nà y nên tạm thá»i không thể báo cảnh sát. Khách sạn thuê chúng ta lặng lẽ váºn chuyển thi thể ra ngoà i, đưa tá»›i bệnh viện cấp cứu.
Ba ngưá»i hiểu, vá»›i khách sạn thì khách chết trong phòng khách sạn và khách chết trong phòng cấp cứu vá» bản chất là khác nhau. Äặc biệt là tại thá»i Ä‘iểm khách sạn Ä‘ang tổ chức diá»…n đà n kinh tế thưá»ng niên có sức ảnh hưởng toà n cầu như thế nà y. Bởi còn phải đắn Ä‘o sá»± ảnh hưởng quốc tế. Nhưng Lý Phục nghi ngá»: - Äá»— tiểu thư, chúng ta là công ty thám tá», hình như không thể giúp được gì.
Äá»— Thanh Thanh nói: - Ngưá»i thưá»ng có thể váºn chuyển thi thể ra khá»i khách sạn mà không gây ra hoang mang kinh hoảng không? Không, chỉ có ngưá»i chuyên nghiệp như chúng ta má»›i là m được. Nói đơn giản thì là ông ta trả thù lao, chúng ta là m, xá» lý chuyện mà chúng ta có thể xá» lý.
Nghê Thu há»i: - Sếp, trước kia sếp là m chuyện tương tá»± thế nà y chưa?
à cá»§a Nghê Thu là sếp chưa từng là m, thì bốn ngưá»i ở đây có khác gì ngưá»i thưá»ng.
- Mặc kệ là có là m hay chưa, đây là vụ là m ăn đầu tiên, nhất định phải thà nh công. Äá»— Thanh Thanh rất uyển chuyển nói rằng mình chưa từng là m bao giá». Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Không kinh nghiệm, không kế hoạch, không biện pháp. Vu Minh thầm thở dà i, sản phẩm ba không, hôm nay không bể mới là lạ.
Bốn ngưá»i tá»›i trước má»™t chiếc xe sản xuất trong nước ở bãi đỗ xe ngầm, Äá»— Thanh Thanh ấn chìa khóa rồi bảo: - Lên xe.
Nghê Thu ngồi và o ghế lái phụ, Lý Phục và Vu Minh cùng ngồi phÃa sau. Äá»— Thanh Thanh lái xe, chợt cảm thấy có Ä‘iểm gì đó là lạ. Tại sao sếp lại là m tà i xế, còn ba anh nhân viên lại là m hà nh khách? Äá»— Thanh Thanh há»i: - Các anh có ai biết lái xe không?
Vu Minh, Lý Phục, và Nghê Thu đồng thanh trả lá»i: - Biết.
- Nghê Thu, anh lái xe đi.
Nghê Thu ngẩn ra ba giây rồi nói: - Tôi không có bằng lái xe.
Biết lái xe má»›i có thể trá»™m xe, biết lái xe má»›i có thể bá» chạy được nhanh. Lái xe chÃnh là kỹ năng cÆ¡ bản mà má»—i má»™t tên trá»™m hiến thân cho nghá» trá»™m cướp nhất định phải có. Còn giấy phép lái xe ư, không quan trá»ng. Khi tang chứng váºt chứng có đủ, chẳng ai quan tâm là anh có giấy phép lái xe hay không. Cảnh sát giao thông sẽ không Ä‘oạt phạm nhân vá»›i cảnh sát hình sá»±.
- Tôi cũng không có. Lý Phục xấu hổ, nếu giấy phép lái xe của Mỹ có thể sỠdụng ở Trung Quốc thì tốt quá.
- Tôi… cÅ©ng không có. Vu Minh gượng cưá»i. Năm hắn mưá»i lăm tuổi, chú đã dạy hắn lái xe, tất nhiên là xe thuê bình thưá»ng chứ không phải BMW đã lắp ráp lại, hÆ¡n nữa còn chạy xe trên đưá»ng quốc lá»™ vá» vùng nông thôn vắng ngưá»i, nên kinh nghiệm không phong phú gì. Mặt khác chú Vu Minh mặc kệ là giết hay chôn, chỉ dạy lái xe, không cho giấy phép lái xe.
Äá»— Thanh Thanh không nói gì, chẳng lẽ có giấy phép lái xe cÅ©ng có sai? Có giấy phép lái xe là nhất định phải lái xe?
Hai mươi phút sau, bốn ngưá»i tá»›i khách sạn. Äá»— Thanh Thanh Ä‘áºu xe ở bãi đỗ xe bên ngoà i khách sạn. Thấy váºy, Vu Minh nhắc nhở: - Äá»— tiểu thư, đây là cá»a chÃnh. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ừ? Äá»— Thanh Thanh tháo Ä‘ai an toà n ra.
Thấy Äá»— Thanh Thanh không hiểu, Vu Minh giải thÃch: - Chúng ta váºn đồ xuống có phải là không tiện qua cá»a chÃnh không?
- Cá»a sau?
- Bình thưá»ng những khách sạn thế nà y Ä‘á»u có cá»a riêng cho công nhân viên.
- Rất có lý. Äá»— Thanh Thanh lại vòng xe chạy tá»›i cá»a sau.
15.06.2015
Chương 7
Lần đầu hợp tác
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Quả nhiên, quản lý đại sảnh đã chá» sẵn ở cá»a sau, vừa thấy Äá»— Thanh Thanh liá»n sốt ruá»™t nói: - Sao giá» má»›i đến. Các ngưá»i sao không chá» tá»›i lúc có thi ban rồi hẵng đưa tá»›i bệnh viện cấp cứu.
- Xin lá»—i. Äá»— Thanh Thanh vá»™i xin lá»—i.
- Không vá»™i, phải Ãt nhất là hai giá» nữa thi ban má»›i xuất hiện. Lý Phục nói: - Sá»± hình thà nh thi ban được chia là m ba giai Ä‘oạn, giai Ä‘oạn thứ nhất…
Quản lý đại sảnh nghe tá»›i giai Ä‘oạn thứ hai bèn xoay sang nói vá»›i Lý Phục: - Tôi rất tin rằng các anh chị là ngưá»i chuyên nghiệp, nhưng lát nữa tôi còn phải ăn trưa, cảm Æ¡n.
Cái tên nà y biết nhiá»u đấy, ở trong thang máy, Vu Minh liếc Lý Phục má»™t cái. Chẳng lẽ Mỹ đã bắt đầu dùng máy tÃnh tÃnh toán số lượng thi ban trên thi thể sao?
Nghê Thu lặng lẽ nhìn hai ngưá»i kia: Hai ngưá»i nà y nghe nói tá»›i váºn chuyển thi thể mà vẫn bình tÄ©nh như váºy, ngay cả cái cảm giác chán ghét cÆ¡ bản cá»§a con ngưá»i vá»›i thi thể đồng loại Ä‘á»u không có.
Lý Phục: Cái táºt xấu đáng chết nà y, cái táºt xấu đáng chết nà y, cái táºt xấu đáng chết nà y.
Äá»— Thanh Thanh: Không biết thi thể có đáng sợ hay không?
Thang máy dừng lại ở tầng bốn mươi, cá»a mở ra, Vu Minh thấy trưởng ca tá»›i đón, ngưá»i nà y sắc mặt tái mét, môi phát xanh, đây không phải là quá sợ, mà là ói ra quá nhiá»u. Xem ra mình phải đỠcao tâm lý chút, có vẻ dáng vẻ khi chết không được dá»… coi cho lắm.
Quả tháºt rất là khó coi. Äá»— Thanh Thanh chỉ nhìn thoáng qua liá»n xoay ngưá»i chạy Ä‘i ói. Nghê Thu cÅ©ng muốn Ä‘i theo cô nà ng, cÆ¡ mà thấy hai ngưá»i khác kiên định như váºy, chà ng chỉ đà nh cắn răng cố chống.
Má»™t ông lão tuổi chừng bảy mươi, mặt tÃm tái, miệng có bá»t trắng. Lý Phục ngồi xuống kiểm tra thân thể: - Thá»i gian tá» vong không quá má»™t giá», phán định sÆ¡ bá»™ là bệnh động mạch và ng…
Nói tá»›i đây, anh ta má»›i chợt nháºn ra là nói sai, vá»™i đứng lên: - Quả tháºt là đã chết rồi.
Thấy Nghê Thu thì đang cố nén để không nôn ra, Vu Minh thì như đang thưởng thức cách bà y biện trong phòng, anh ta thở ra một hơi, nhát định phải bỠcái thói xấu nà y đi.
Quản lý đại sảnh che mÅ©i bước và o: - Giao cho các vị đó, những ngưá»i khác tan trước, đừng khiến khách nghi ngá». Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— Thanh Thanh quay trở lại, cố nén cÆ¡n buồn nôn: - Äây là đơn hà ng đầu tiên cá»§a các anh, tôi không can thiệp gì. Nhưng Ä‘iá»u quan trá»ng nhất cá»§a má»™t Ä‘oà n thể là đoà n kết. Các anh có Ä‘oà n kết hay không chÃnh là mấu chốt thà nh bại cá»§a á»§y thác nà y. Tôi trông chá» và o các anh đó. Nói xong liá»n quay gót bước Ä‘i. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nghê Thu nhìn Lý Phục và Vu Minh: - Hai vị có ý kiến gì không? Tôi cảm thấy cứ trực tiếp đưa ra có vẻ không được tốt cho lắm.
Lý Phục há»i: - Sao há» không gá»i xe cứu thương luôn Ä‘i?
- Xe cứu thương không thể chở ngưá»i chết, trong văn bản pháp luáºt có quy định rõ rà ng. Nghê Thu giải thÃch vá»›i chút xấu hổ: - Là thanh niên từng lầm lá»—i sẽ hiểu rõ vá» pháp luáºt hÆ¡n ngưá»i bình thưá»ng.
Hai ngưá»i nhìn Vu Minh, bởi dẫu sao cả hai Ä‘á»u không có biện pháp gì. Vu Minh cầm lấy chai rượu trên ngăn tá»§, đầu tiên là lau bá»t trắng trên mép Ä‘i, tiếp đó sái rượu lên trên thi thể, rồi Ä‘eo kÃnh râm cho thi thể, sau đó hắn quay đầu lại cưá»i vá»›i Lý Phục và Nghê Thu.
Hai ngưá»i kia hiểu ý gáºt đầu, Nghê Thu nói: - Tôi phụ trách bảo vệ.
Lý Phục và Vu Minh nhấc thi thể lên, Ä‘i tá»›i cá»a, Vu Minh cầm mÅ© chụp lên đầu thi thể. Nghê Thu ấn thang máy. Thang máy Ä‘i lên từ tầng má»™t, ba ngưá»i nhìn chằm chằm bảng hiện thị tầng và chỠđợi.
Má»™t tiếng đóng cá»a vang lên, má»™t bà ăn mặc kiểu phu nhân vá»›i chiếc kÃnh ếch Ä‘i tá»›i phÃa sau ba ngưá»i và má»™t thi thể cùng chá» thang máy. Lý Phục quay đầu nhìn Vu Minh, đầu cá»§a thi thể nghẹo sang má»™t bên ngăn trở tầm nhìn. Vu Minh nhẹ nhà ng dùng ngón tay đẩy lại. Vu Minh nhìn Nghê Thu, không phải anh phụ trách bảo vệ sao? Mau nghÄ© biện pháp Ä‘i.
Nghê Thu khẽ lắc đầu: Chịu thôi, cùng đi thang máy liệu có bị phát hiện không?
- Có phải ông ấy say rượu không? Vị phu nhân kia đột nhiên há»i.
- Äúng váºy. Nghê Thu trả lá»i.
- Váºy thì nên để cho ông ấy nghỉ trong phòng chứ.
- Chúng tôi… Nghê Thu lúng túng không biết nên trả lá»i như nà o.
Vu Minh bèn nói: - Ông ấy uống rượu với bạn ở tầng 40, chứ thực ra ông ấy ở tầng 30 cơ. Chúng tôi đang đưa ông ấy vỠphòng của mình.
- À. Phu nhân gáºt đầu.
Thang máy tá»›i, ba ngưá»i và o trước, phu nhân và o sau, ấn và o tầng má»™t, lại ấn tầng ba mươi. Vu Minh đúng là khóc không ra nước mắt, nà y bà chị Æ¡i, có cần nhiệt tình đến váºy không? Hắn vốn đã nghÄ© ra lý do quên ấn thang máy để tá»›i thẳng tầng má»™t rồi mà .
Thang máy chạy xuống, vị phu nhân đối mặt vá»›i thang máy, nói: - Ngưá»i già tháºt giống đám trẻ con, không hiểu chuyện. Các cáºu là m vãn bối thì phải khuyên ông cụ đừng có uống nhiá»u như thế chứ.
- Dạ. Ba ngưá»i cùng gáºt đầu. Chiếc kÃnh mắt Ä‘eo cho thi thể bị rÆ¡i xuống, Vu Minh láºp tức dùng khà thế sét đánh không kịp bưng tai giÆ¡ tay bắt lấy chiếc kÃnh. Lý Phục nháºn lấy. Äúng lúc nà y vị phu nhân kia quay đầu lại, Lý Phục vá»™i Ä‘eo kÃnh râm lên mắt thi thể.
Ngược rồi, ai lại để chân kÃnh ngược lên thế kia? Vu Minh vá»™i giÆ¡ tay lên gãi đầu, dùng cùi chá» che Ä‘i phần mắt cá»§a thi thể. Lý Phục nhân cÆ¡ há»™i Ä‘eo lại kÃnh.
Phu nhân giÆ¡ tay sá» tay thi thể: - Sao lại lạnh thế nà y, mấy cáºu sao không khoác thêm áo cho ông cụ.
- Vâng vâng. Ba ngưá»i lại cùng gáºt đầu.
Phu nhân còn định nói gì nữa thì tá»›i tầng ba mươi. Bà ta tránh ngưá»i ra. Ba ngưá»i ra thang máy, thở phà o nhẹ nhõm. Nghê Thu ấn thang máy, cầu nguyện: - Quan nhị gia, thuáºn buồm xuôi gió, nhất kỵ thiên lý.
- Ha ha, há»™i giao lưu lần nà y tháºt có ý nghÄ©a. Má»™t giá»ng nói trung niên vang lên, sau đó cá»a mở ra, hai mươi mấy ngưá»i bước ra từ bên trong. Má»i ngưá»i đứng ở cá»a nói chuyện vá»›i nhau, có ngưá»i da Ä‘en, da trắng và cả da và ng.
Lý Phục quay đầu nhìn thoáng qua, thấy một tấm bảng viết bằng tiếng anh, nói: - Tôi có một tin xấu.
- Ừ?
- Äây không phải phòng cho thuê, là phòng há»™i nghị Ä‘a chức năng.
- Thang máy thang máy. Nghê Thu có phần mắc tiểu.
- Còn một tin xấu hơn nữa, hội nghị nà y là hội giao lưu phá án của hình sự quốc tế. Lý Phục trán toát mồ hôi hột.
- Cá»›m? Nghê Thu kinh hãi: - Má»™t đám cá»›m? Tháºt là muốn Ä‘i tiểu quá Ä‘i.
- Bá»n há» tá»›i rồi, mau Ä‘i, cầu thang cứu há»a. Vu Minh láºp tức quyết định.
Thang máy Ä‘inh má»™t tiếng, ngưá»i trung niên phÃa sau bá»n há» hô: - Thang máy tá»›i rồi.
Vu Minh quay đầu trả lá»i: - Chúng tôi định xuống tầng má»™t.
- Tầng một? Là nhà hà ng Tây.
Nghê Thu kinh hồn bạt vÃa: - Cá»›m nghi rồi, cá»›m nghi rồi, tèo Ä‘á»i rồi.
- Äúng là muốn tá»›i nhà hà ng Tây, là m Ãt canh La Tống cho ông cụ giải rượu. So vá»›i hai ngưá»i kia, Vu Minh vẫn khá bình tÄ©nh. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Sao các anh lại ở tầng ba mươi?
Vu Minh xoay ngưá»i, lá»™ ra thi thể, nói: - Ông ấy uống rượu ở tầng trên, lúc xuống nôn trong thang máy, chúng tôi vá»™i chạy ra.
Nói xong, Vu Minh cưá»i không chút hảo ý.
- Bên nà o váºy?
- Bên trái ấy.
Ngưá»i trung niên không nói gì thêm, mà quay sang nói vá»›i ngưá»i nước ngoà i bên cạnh. Nghê Thu đẩy cá»a cứu há»a ra, rút lui khá»i đó, tất nhiên là không xuống dưới, vì bên dưới là nhà ăn, hiện giá» là mưá»i má»™t giá» bốn mươi lăm phút, là giá» ngưá»i ta Ä‘i ăn cÆ¡m, thế là lại lên tầng.
Nghê Thu lau mồ hôi toát đầy ra trán: - Vu Minh, may là cáºu tỉnh đấy.
- Bị ép mà . Vu Minh khiêm tốn.
Lý Phục nói: - Nghê Thu, Ä‘i xem qua tình hình tầng ba mốt trước đã. Không thể tiếp tục khinh suất như váºy được nữa.
Nghê Thu chạy lên, mở cá»a phòng cứu há»a ra bước và o, má»™t lúc sau lại mở ra, nói: - Và o Ä‘i.
Thang máy xuống dưới từ tầng ba mươi, ba ngưá»i Ä‘á»u cầu nguyện vá»›i chúa Giê Su, Pháºt Như Lai, Quan VÅ©. Thang máy trống, ba ngưá»i nhìn nhau cưá»i rồi bước và o. Thang máy Ä‘i xuống, đột nhiên Ä‘inh má»™t tiếng, dừng lại ở tầng ba mươi. Ba ngưá»i đồng loạt cảm thấy lưng lạnh lẽo.
Cá»a thang máy mở ra, đúng là ngưá»i đà n ông trung niên kia, ông ta sá»ng sốt ba giây có lẻ, há»i: - Các cáºu…
- Chúng tôi… Lý Phục và Nghê Thu cùng nhìn Vu Minh. Nếu trong ba ngưá»i ai có thể nói trá»n lá»i nói dối nà y, như váºy chỉ có Vu Minh mà thôi.
15.06.2015
Chương 8
Tôn trá»ng hiệp nghị
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh cÅ©ng không há» nháy mắt, thản nhiên nói: - Xin chà o, thá»±c là khéo nha. Chúng tôi đã lên tá»›i tầng 29, chỉ là ông cụ muốn xuống tầng 1 uống trà . Vì không để ý thang máy lại Ä‘i lên, thẳng tá»›i tầng 33 rồi má»›i xuống. Còn anh thì sao? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngưá»i trung niên bước và o thang máy cưá»i: - Béo quá, cho nên quá tải, chỉ có thể để cho bá»n há» Ä‘i trước mà thôi. Dù sao thì cÅ©ng là khách nước ngoà i, Ãt nhất cÅ©ng phải có lá»… phép cÆ¡ bản.
- Hẳn là , hẳn là …
Trung niên nhân nhìn thi thể rồi há»i: - Ông ấy…
Vu Minh tiếp: - Là Hoa Kiá»u, má»›i được gặp thân nhân, chỉ là quá xúc động, cho nên lại Ä‘i uống rượu.
- Có khi nà o ông ấy bị đổ bệnh không?
- Không đâu, chỉ là uống say thôi.
Cổ há»ng Vu Minh khẽ phát âm thanh mÆ¡ hồ: - Tôi còn chưa say, tôi chưa có say…
Tay thì dùng sức, khẽ lay thi thể một cái.
Trung niên nhân không nói gì nữa, tới thần 20 thì đi ra ngoà i, Lý Phục giơ ngón tay cái lên với Vu Minh.
“Äinhâ€, tầng 19 liá»n ngừng lại, Nghê Thu sắp khóc rồi, không thể nà o yên tÄ©nh má»™t chút sao? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lại tá»›i má»™t nam, má»™t nữ, hai ngưá»i và o trong thang máy. Hôm nay tá»±a như là ngà y Ä‘en đủi váºy, bởi tá»›i tầng 18, 17 cÅ©ng ngừng. Ba ngưá»i liên tục cảm thấy kinh hồn táng đảm không thôi.
Cuối cùng cÅ©ng tá»›i tầng 1, khi má»i ngưá»i chen nhau ra ngoà i thì ba ngưá»i má»›i Ä‘i ra khá»i thang máy, sau đó Ä‘i vá» lối dà nh cho nhân viên. Äá»— Thanh Thanh đã chỠở bên cạnh ô tô, xe nà y không phải là cá»§a cô, mà là cá»§a khách sạn. Bốn ngưá»i má»™t thi thể lên xe, má»i ngưá»i nhẹ nhà ng thở phà o, Äá»— Thanh Thanh khen: - Mấy ngưá»i là m tốt lắm.
Nghê Thu: - Sao tôi cảm thấy chuyện không hay ho nà y vẫn chưa xong nhỉ.
Vu Minh: - Anh hai, có thể nói dễ nghe hơn chút được không?
- ÄÆ°á»£c, thuáºn gió thuáºn thuyá»n, Ä‘i tá»›i ngà n dặm.
Trong lúc bạn Ä‘ang lái xe, đột nhiên có ngưá»i Ä‘i tá»›i trước mặt bạn ngăn xe bạn, hẳn sẽ phải chá»i ầm lên. Nhưng nếu đối phương cầm má»™t cái cây nhá»±a, trên ngưá»i mặc đồ cảnh sát, thì bạn chỉ còn có má»™t cách là ngoan ngoãn lái sang đưá»ng mà thôi.
Äúng thế, cái má» quạ Ä‘en cá»§a Nghê Thu đã khiến cho cảnh sát muốn kiểm tra nồng độ cồn.
Cảnh sát giao thông gõ cá»a xe, Äá»— Thanh Thanh hạ cá»a kÃnh xuông, thì má»™t cá»— mùi rượu bay ra, cảnh sát nhăn mặt mÅ©i nói: - Xuống Ä‘i.
- Tôi không uống rượu.
- Äá»u xuống hết Ä‘i.
Cảnh sát giao thông có kinh nghiệm vô cùng, có mấy ngưá»i lái xe khi thấy cảnh sát giao thông kiểm tra thì sẽ đổi ngưá»i, cho nên cần phải kiểm tra xem là ai uống rượu và ngưá»i đó có lái xe hay không.
Vu Minh xuống xe: - Anh à , ông tôi đang bị bệnh, cho nên cần phải đi bệnh viện gấp.
Cảnh sát giao thông cúi đầu nhìn và o bên trong, thấy sắc mặt thi thể ở hà ng ghế sau tÃm lại, hiển nhiên là bị bệnh không nhẹ, cho nên nói gấp: - Không nói sá»›m, mau lên xe, tôi dẫn má»i ngưá»i Ä‘i.
Dứt lá»i, hắn nói vá»›i má»™t ngưá»i cảnh sát khác, rồi lên xe máy, kéo đèn báo hiệu.
Ô tô khởi động, Nghê Thu cảm khái: - Kỳ thá»±c, cảnh sát cÅ©ng có ngưá»i tốt.
Vu Minh: - Tôi thì Ä‘ang lo ngưá»i ta quá tốt đây.
- Vì sao?
- Nếu thá»±c sá»± hắn đưa chúng ta tá»›i bệnh viện, rồi đám bác sÄ© lao tá»›i đưa bệnh nhân Ä‘i, kiểm tra thì đã chết 1 giá» rồi. Mấy ngưá»i nghÄ© chuyện nà y sẽ ra sao đây?
- Äây là chuyện cá»§a khách sạn, quản lý cá»§a bá»n hỠđã chỠở bệnh viện rồi. Äá»— Thanh Thanh nói.
Hai ngưá»i bá»n há» Ä‘á»u không há» sai, đám bác sÄ© cấp cứu đã chỠở cá»a, sau đó kiểm tra qua rồi thông báo cho đám cảnh sát giao thông. Quản lý láºp tức Ä‘i tá»›i nói rõ cho cảnh sát và bác sÄ©.
- Nếu không có cảnh sách giao thông, khách sạn chỉ phải thá»±c hiện má»™t phần trách nhiệm nhá», còn có cảnh sát giao thông, mà không thể nà o đạt được thà nh hiệp nghị thì bá»n há» sẽ bị ngưá»i nhà cá»§a ngưá»i chết bắt bồi thưá»ng má»™t khoản cá»±c lá»›n. Lý Phục nói.
Vu Minh: - Nghe anh nói thì chuyện nà y có thể cà ng là m cà ng lớn?
- Nói dối Ä‘á»u là như thế. Lý Phục dưá»ng như cảm thông.
Còn lại là chuyện giữa khách sạn, cảnh sát, ngưá»i nhà ngưá»i chết mà thôi. Tuy rằng có thể bồi thưá»ng Ãt cho cố chá»§, nhưng sẽ dẫn tá»›i ảnh hưởng xấu, chỉ là công ty thám tá» Tinh Tinh dá»±a theo yêu cầu cá»§a cố chá»§ chuẩn xác váºn chuyển thi thể tá»›i bệnh viện, chứ không há» là m trái hiệp ước. HIệp ước vì thế mà có hiệu lá»±c. Năm nghìn tệ là số tiá»n đầu tiên mà công ty Tinh Tinh thu được, bốn ngưá»i bá»n há» nhá» và o chuyện nà y mà cÅ©ng có chút hiểu biết vá» nhau.
Äiá»u số 5: Khi bản thân có lợi thì phải tôn trá»ng hiệp ước, trừ phi đối phương là khách lâu năm rồi.
***
Ngà y đầu tiên cứ như thế qua Ä‘i, ngà y hôm sau, đến tìm mèo cÅ©ng không ai cần, Vu Minh vá»›i Lý Phục lại được sai Ä‘i phát truyá»n đơn, mà Nghê Thu vì không thạo phát tá» rÆ¡i cho nên được nghỉ ngÆ¡i. Chao ôi, thế giá»›i nà y chÃnh là không công bằng ở chá»— nà y đó.
Ngà y thứ ba, buổi sáng 9 giá», bốn ngưá»i vừa má»›i Ä‘i là m, thì Ä‘iện thoại trước mặt Nghê Thu vang lên. Äá»— Thanh Thanh khá là quan tâm nhìn Nghê Thu, Nghê Thu nhấc Ä‘iện thoại: - Xin chà o, đây là công ty thám tá» Tinh Tinh.
- Mấy ngưá»i có giúp tìm chó không? Má»™t giá»ng nữ sốt ruá»™t vang lên.
- Có chứ. Nghê Thu vẫy tay, Lý Phục đưa má»™t tỠđơn trước mặt hắn, Nghê Thu há»i tiếp:
- Xin há»i chó nhà cô mất tÃch bao lâu rồi?
- Sáng nay vẫn còn, chỉ là mang nó đi chạy bộ thì không tìm được nữa
Nghê Thu đưa tay chỉ bảng giá, trong sáu giá», tìm sá»§ng váºt, giá má»™t nghìn tệ. Nghê Thu báo lại:
- Phà ủy thác là má»™t nghìn tệ, tìm không thấy không lấy tiá»n, ngoà i ra tôi cần có ảnh cá»§a nó, cùng phạm vi mất tÃch.
- Vâng, tôi báo địa chỉ cho anh, anh cứ tá»›i nhà tôi đã, phiá»n anh nhanh lên chút.
- Không thà nh vấn Ä‘á». Nghê Thu tá»±a như anh hùng gác máy: - Sếp à , tôi Ä‘i là m việc đây.
- Äi Ä‘i. Äá»— Thanh Thanh vẫy tay.
Vu Minh nhÃu mà y, nghÄ© nghÄ©, rồi cầm tá» rÆ¡i ở trên bà n nhìn qua má»™t chút, sau đó đưa cho Lý Phục, Lý Phục xem mà thấy to cả não, Vu Minh chỉ thẳng và o chá»— Ä‘iện thoại liên hệ. Lý Phục má»›i thấy giáºt mình, vì trên đó có 3 số Ä‘iện thoại, theo thứ tá»± là điá»u tra viên cao cấp thương mại, Äá»— Thanh Thanh. Bình dân Ä‘iá»u tra viên, Ä‘uôi là 110 và 111, mà cái Ä‘iện thoại cá»§a Nghê Thu kia Ä‘uôi là 112, cÅ©ng không có xuất hiện bên trong tá» rÆ¡i.
Công ty thứ nhất không chÆ¡i quảng cáo, thứ hai không lên ti vi. Ngưá»i ta chỉ biết tá»›i mình là nhá» và o phát tá» rÆ¡i, là m sao có ngưá»i có thể gá»i số không trên tá» rÆ¡i để nhá» giúp đỡ chứ?
Lúc nà y điện thoại 110 vang lên, Vu Minh nghe máy: - Xin chà o, đây là công ty thám tỠTinh Tinh.
- Tôi cần tìm má»™t ngưá»i. Giá»ng đối phương khà n khà n.
- Tìm ngưá»i như nà o? Má»›i mất tÃch hay là nhiá»u năm không thấy? Vu Minh há»i.
Äá»— Thanh Thanh từ văn phòng Ä‘i ra, Vu Minh rất thông minh đè tai nghe xuống. Äối phương nói: - Bạn cÅ©, nhiá»u năm không gặp, hắn tên là Tôn Tá» Minh, 45 tuổi, là nam. Cho tôi hòm thư, tôi gá»i số liệu cho.
Vu Minh thông báo hòm thư, rất nhanh sau đó thu được tư liệu. Là má»™t tấm ảnh chụp má»™t nhà ba ngưá»i, theo tuổi mà đoán thì đã là 10 năm trước rồi, trừ mấy thứ đó còn có há»™ tịch, mã số chứng minh thư, ….
Vu Minh: - Rất tiếc, tìm ngưá»i như thế thì công ty chúng tôi yêu cầu phải đặt cá»c, cho dù không tìm được ngưá»i thì cÅ©ng sẽ không trả lại tiá»n đặt cá»c.
- Số tà i khoản.
Vu Minh Ä‘á»c số tà i khoản cá»§a công ty, chừng 10s sau, đối phương thông báo: - Tiá»n cá»c chuyển qua rồi đấy. Nếu như đặt cá»c còn chưa đủ thì báo cho tôi, có tin tức gì cÅ©ng báo luôn, tôi sẽ cho các ngưá»i thù lao gấp năm lần tiá»n cá»c.
Dứt lá»i, đối phương cúp máy.
- Dạo nà y đám ba hoa chém gió nhiá»u tháºt.
Äá»— Thanh Thanh đưa mắt nhìn tin nhắn thu được từ ngân hà ng, thân thể nhÅ©n luôn, phải vịn và o vai Vu Minh thì má»›i không có ngã xuống. Äá»— Thanh Thanh hÃt má»™t hÆ¡i sâu rồi nói vá»›i Lý Phục và Vu Minh: - Mau tìm ra tên cháu trai nà y cho tôi!!!
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 2 3 ... 17 »