Trần Hưng Äạo
Tác giả: Tác giả: Hoà ng Thúc Trâm
Số chương: 12
Lần đọc: 11.104
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
15.06.2015
Chương 9
Từ bà i “hịch tướng sĩ†đến sách “Vạn Kiếp tông bà truyá»nâ€
Nguồn: NXB Dân trÃ
Nội dung thu gọn
Ở mấy chương trước, ta đã thấy rõ võ công cá»§a đức Trần Hưng Äạo rồi; đến chương nà y, xin giá»›i thiệu văn nghiệp cá»§a vị đại anh hùng dân tá»™c ấy. Có Ä‘iá»u nên nhá»›: văn nghiệp cá»§a ngà i không phải là lối khoa cá» từ chương, miệt mà i trong những gá»t rÅ©a tiểu xảo, mà là thứ văn dá»c đất, ngang trá»i, kinh bang, tế thế.
Hiện giá», ngoà i những binh thư cá»§a ngà i đã thất truyá»n, ta chỉ còn có thể biết văn ngà i qua bà i hịch dụ các tướng sÄ© bằng Hán văn, viết và o hồi kháng chiến Mông Cổ. Váºy nay xin so sánh nguyên văn đã in trong các sách Toà n thư, Cương mục và Hoà ng Việt văn tuyển mà dịch nghÄ©a và chú giải như dưới:
漢文
余嘗èžä¹‹ç´€ 信以身代æ»è€Œè„«é«˜å¸ç”±äºŽä»¥èƒŒå—戈而蔽æ˜çŽ‹è±«è®“åžç‚而復主è®ç”³è’¯æ–·è‡‚而赴國難敬德一å°ç”Ÿä¹Ÿèº«ç¿¼å¤ªå®—而得å…ä¸–å……ä¹‹åœæ²å¿ä¸€é 臣也å£ç½µç¥¿å±±è€Œä¸å¾žé€†è³Šä¹‹è¨ˆè‡ªå¤å¿ 臣義士以身殉國何代無之è¨ä½¿æ•¸åå€å€ç‚ºå…’女å之態徒æ»ç‰–下çƒèƒ½ååž‚ç«¹å¸›èˆ‡å¤©åœ°ç›¸ç‚ºä¸æœ½å“‰æ±ç‰ä¸–ç‚ºå°‡ç¨®ä¸æ›‰æ–‡ç¾©å…¶èžå…¶èªªç–‘信相åŠå¤å…ˆä¹‹äº‹å§‘置勿論今余以宋韃 ä¹‹äº‹è¨€ä¹‹çŽ‹å…¬å …ä½•äººä¹Ÿå…¶è£¨å°‡é˜®æ–‡ç«‹åˆä½•人哉以釣éšç‘£ç‘£æ–—å¤§ä¹‹åŸŽç•¶è’™å“¥å ‚å ‚ç™¾è¬ä¹‹é‹’使宋之生éˆè‡³ä»Šå—賜骨䚟兀郎何人也其裨將斤修æ€åˆä½•人也冒瘴厲於è¬é‡Œä¹‹é€” ç—å—è©”æ–¼æ•¸æ—¬ä¹‹é ƒä½¿éŸƒä¹‹å›é•·è‡³ä»Šç•™åæ³ä½™èˆ‡æ±ç‰ç”Ÿæ–¼æ“¾æ”˜ä¹‹ç§‹é•·æ–¼è‰±é›£ä¹‹éš›ç«Šè¦‹å½ä½¿å¾€ä¾†é“途æ—åˆæŽ‰é´žçƒä¹‹å¯¸èˆŒè€Œå‡Œè¾±æœå»·å§”犬羊之尺軀而倨傲宰輔托忽必烈之令 而索玉帛以事無已之誅求å‡é›²å—çŽ‹ä¹‹è™Ÿè€Œéœ€é‡‘éŠ€ä»¥ç«æœ‰é™ä¹‹å¸‘庫è¬çŒ¶ä»¥è‚‰æŠ•餒虎寧能å…éºå¾Œæ‚£ä¹Ÿå“‰ä½™å¸¸è‡¨é£±å¿˜é£Ÿä¸å¤œæ’«æž•æ¶•æ³£äº¤é ¤å¿ƒè…¹å¦‚æ—常以食肉寢皮茹è‚飲血為 æ¨ä¹Ÿé›–余之百身高於è‰é‡Žä½™ä¹‹åƒå°¸è£¹æ–¼é¦¬é©äº¦é¡˜ç‚ºä¹‹æ±ç‰ä¹…居門下掌æ¡å…µæ¬Šç„¡è¡£è€…則衣之以衣無食者則食之以食官å‘者則é·å…¶çˆµç¥¿è–„者則給其俸水行給舟陸行給馬委 之以兵則生æ»åŒå…¶æ‰€ç‚ºé€²ä¹‹åœ¨å¯¢å‰‡ç¬‘語åŒå…¶æ‰€æ¨‚å…¶æ˜¯å…¬å …ä¹‹ç‚ºè£¨å…€éƒŽä¹‹ç‚ºå‰¯è²³äº¦æœªä¸‹çˆ¾æ±ç‰å視主辱曾ä¸ç‚ºæ†‚èº«å˜—åœ‹æ¥æ›¾ä¸ç‚ºæ„§ç‚ºé‚¦åœ‹ä¹‹å°‡ä¾ç«‹å¤·å®¿è€Œç„¡å¿¿å¿ƒè½å¤ªå¸¸ 之樂宴饗å½ä½¿è€Œç„¡æ€’色或鬥雞以為樂或è³åšä»¥ç‚ºå¨›æˆ–事田園以養其家或戀妻åä»¥ç§æ–¼å·±ä¿®ç”Ÿç”¢ä¹‹æ¥è€Œå¿˜è»åœ‹ä¹‹å‹™è‚„ç•‹çµä¹‹éŠè€Œæ€ 攻守之習或甘美酒或嗜淫è²è„±æœ‰è’™éŸƒ 之寇來雄雞之è·ä¸è¶³ä»¥ç©¿è™œç”²è³åšä¹‹è¡“ä¸è¶³ä»¥æ–½è»è¬€ç”°åœ’之富ä¸è¶³ä»¥è´–åƒé‡‘之軀妻å¥ä¹‹ç´¯ä¸è¶³ä»¥å……è»åœ‹ä¹‹ç”¨ç”Ÿç”¢ä¹‹å¤šä¸è¶³ä»¥è³¼è™œé¦–çµçŠ¬ä¹‹åŠ›ä¸è¶³ä»¥é©…賊眾美酒ä¸è¶³ä»¥ é´ªè™œè»æ·«è²ä¸è¶³ä»¥è¾è™œè€³ç•¶æ¤ä¹‹æ™‚我家臣主就縛甚å¯ç—›å“‰ä¸å”¯ä½™ä¹‹é‡‡é‚‘被削而æ±ç‰ä¹‹ä¿¸ç¥¿äº¦ç‚ºä»–人之所有ä¸å”¯ä½™ä¹‹å®¶å°è¢«é©…而æ±ç‰ä¹‹å¦»å¥äº¦ç‚ºä»–äººä¹‹æ‰€è™œä¸æƒŸä½™ä¹‹ç¥– 宗社稷為他人之所è¸ä¾µè€Œæ±ç‰ä¹‹çˆ¶æ¯å¢³å¢“äº¦ç‚ºä»–äººä¹‹æ‰€ç™¼æŽ˜ä¸æƒŸä½™ä¹‹ä»Šç”Ÿå—辱雖百世之下è‡å難洗惡謚長å˜è€Œæ±ç‰ä¹‹å®¶æ¸…亦ä¸å…å為敗將矣當æ¤ä¹‹æ™‚æ±ç‰é›–欲肆其娛 樂得乎今余明告æ±ç‰ç•¶ä»¥æŽªç«ç©è–ªç‚ºå±ç•¶ä»¥æ‡²ç¾¹å¹è™€ç‚ºæˆ’訓練士å’習爾弓矢使人人逄蒙家家åŽç¾¿è³¼å¿…çƒˆä¹‹é æ–¼é—•下朽雲å—之肉於æ²è¡—ä¸å”¯ä½™ä¹‹é‡‡é‚‘æ°¸ç‚ºé’æ°ˆè€Œæ±ç‰ä¹‹ 俸祿亦終身之å—賜ä¸å”¯ä½™ä¹‹å®¶å°å®‰åºŠè¤¥è€Œæ±ç‰ä¹‹å¦»å¥äº¦ç™¾å¹´ä¹‹ä½³è€ä¸å”¯ä½™ä¹‹å®—廟è¬ä¸–享祀而æ±ç‰ä¹‹ç¥–父亦春秋之血食ä¸å”¯ä½™ä¹‹ä»Šç”Ÿå¾—志而æ±ç‰ç™¾ä¸–之下芳å䏿œ½ä¸å”¯ 余之美謚永垂而æ±ç‰ä¹‹å§“å亦éºèŠ³æ–¼é’å²çŸ£ç•¶æ¤ä¹‹æ™‚æ±ç‰é›–欲ä¸ç‚ºå¨›æ¨‚得乎今余æ·é¸è«¸å®¶å…µæ³•ç‚ºä¸€æ›¸åæ›°å…µæ›¸è¦ç•¥æ±ç‰æˆ–能專習是書å—余教誨是夙世之臣主也或暴棄 是書é•余教誨是夙世之仇讎也何則蒙韃乃ä¸å…±æˆ´å¤©ä¹‹è®Žæ±ç‰è¨˜æ¬ç„¶ä¸ä»¥é›ªæ¥ç‚ºå¿µä¸ä»¥é™¤å‡¶ç‚ºå¿ƒè€Œåˆä¸æ•™å£«å’是倒戈迎é™ç©ºæ‹³å—敵使平虜之後è¬ä¸–éºç¾žä¸Šæœ‰ä½•é¢ç›®ç«‹æ–¼ 天地覆載之間耶故欲æ±ç‰æ˜ŽçŸ¥ä½™å¿ƒå› ç†ä»¥æª„云 Truyện "Trần Hưng Äạo " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ta từng nghe nói: Ká»· TÃn Ä‘em thân chết thay, cứu thoát Hán Cao Tổ249.
Do Vu lấy lưng đỡ giáo, che đỡ Sở Chiêu Vương250.
Dự Nhượng nuốt than, báo thù cho chủ251.
Thân Khoái chặt tay, cứu nạn cho nước.
KÃnh Äức là má»™t tiểu sinh, Ä‘em thân cứu ÄÆ°á»ng Thái Tôn cho thoát vòng vây Thế Sung252.
Kiểu Khanh là một tôi xa, lớn tiếng mắng An Lộc Sơn, không theo mưu chước nghịch tặc253.
Từ xưa những kẻ trung thần nghÄ©a sÄ© vì nước quên mình, Ä‘á»i nà o chẳng có? Giá thá» mấy gã ấy cứ du dú như tuồng nhi nữ, chết uổng ở xó nhà , thì danh hỠđâu có để trên sá» xanh, cùng trá»i đất trưá»ng thá» mà bất há»§.
Các ngươi nối Ä‘á»i, là m con nòi nhà tướng, không hiểu văn nghÄ©a, má»›i nghe ta nói, hãy còn ná»a tin ná»a ngá». Những chuyện ngà y xưa ấy không bà n vá»™i. Nay ta hãy nói chuyện Ä‘á»i Tống, Ä‘á»i Nguyên:
Vương Công Kiên254 là ngưá»i thế nà o? Tì tướng cá»§a Kiên là Nguyá»…n Văn Láºp255 lại là ngưá»i thế nà o? Váºy mà dám Ä‘em cái thà nh Äiếu Ngư256 nhá» má»n bằng chiếc đấu chống vá»›i mÅ©i gươm nhá»n bén ngồn ngá»™n hà ng trăm vạn quân cá»§a Mông Kha257, khiến cho sinh linh nhà Tống đến nay còn nhá» Æ¡n đấy.
Cốt Äãi Ngá»™t Lang258 là ngưá»i thế nà o? Tì tướng cá»§a Ngá»™t Lang là Cân Tu Tư259 lại là ngưá»i thế nà o? Váºy mà xông pha lam chướng trên đưá»ng muôn dặm trong khoảng và i tuần, đánh quỵ được quân Nam Chiếu260 khiến cho Quân trưởng Thát Äát261 còn để danh tiếng đến giá».
Huống chi ta vá»›i các ngươi sinh ra ở buổi rối ren, lá»›n lên giữa lúc cháºt váºt, chÃnh mắt trông thấy sứ ngụy qua lại, tá»›i tấp trên đưá»ng, uốn tấc lưỡi cú vá» là m nhục triá»u đình, Ä‘em tấm thân chó dê khinh lá»n tể phụ! Mượn mệnh lệnh Hốt Tất Liệt262 mà đòi ngá»c lụa để là m việc hạch sách không chán; dá»±a hiệu lệnh Vân Nam vương263 mà vòi và ng bạc để khoét cá»§a kho đụn có ngần! Thế khác nà o Ä‘em thịt ném cho cá»p đói, tránh sao khá»i lo vá» sau?
Ta từng đến bữa quên ăn, ban đêm vá»— gối, nước mắt nước mÅ©i trà o ra gò má, lòng Ä‘au như rần, thưá»ng căm giáºn rằng “không đượcâ€264 nuốt thịt, nằm da, ăn gan, uống máu quân địch. Thân ta dù phải chặt là m trăm mảnh mà dÃnh khắp cả đồng, thây ta dù phải chết đến nghìn lần mà bá»c và o da ngá»±a, ta cÅ©ng sẵn lòng, xin là m.
Các ngươi ở môn hạ ta đã lâu, nắm giữ binh quyá»n: ai không có áo thì cho áo mặc; ai không có ăn thì nuôi cho ăn; quan thấp thì thăng cho tước; lá»™c bạc thì ban cho bổng; Ä‘i thá»§y thì cấp cho thuyá»n; Ä‘i cạn thì phát cho ngá»±a; giao cho việc binh thì sống chết có nhau; má»i và o trong nhà thì cùng vui cưá»i nói. Như váºy sánh vá»›i Công Kiên là m tì tướng, Ngá»™t Lang là m phó nhị, nà o có kém đâu?
Các ngươi ngồi nhìn chá»§ nhục, chẳng há» lấy thế là m lo; chÃnh mình phải “nếmâ€265 quốc sỉ, chẳng há» lấy thế là m thẹn; là m ông tướng ở nước trung ương266, phải đứng hầu đứa trùm má»i mà không rá»±c lòng căm tức! Nghe khúc nhạc thái thưá»ng267 phải Ä‘em tấu thết sứ giặc yến ẩm mà không nổi vẻ giáºn há»n! Hoặc chá»i gà mua vui, hoặc cá» bạc lấy thÃch, hoặc chăm ruá»™ng vưá»n để nuôi nhà , hoặc quấn quýt vợ con để thá»a tình riêng. Sá»a nghiệp sinh sản mà quên việc quân, quốc; ham chÆ¡i săn bắn mà chểnh mảng táºp tà nh đánh, giữ; hoặc nghiện rượu ngon; hoặc mê tiếng dâm... Thoắt có giặc Mông Cổ Thát Äát xông đến, thì cá»±a gà sắc không đủ đá rách được áo giáp giặc; mánh lá»›i cá» bạc không đủ dùng là m mưu chước việc quân; già u có Ä‘iá»n viên không đủ chuá»™c được tấm thân nghìn và ng; báºn bịu vợ con không đủ sung và o công việc quân quốc; sinh sản được nhiá»u không đủ để mua đầu giặc; rượu ngon không đủ đầu độc quân giặc; tiếng dâm không đủ là m Ä‘iếc tai giặc!
ÄÆ°Æ¡ng lúc bấy giá» thà y trò nhà ta bị trói, đáng Ä‘au đớn lắm thay! Chẳng những thái ấp268 ta bị tước, mà bổng lá»™c các ngươi cÅ©ng bị kẻ khác chiếm mất; chẳng những gia quyến ta bị xua Ä‘uổi, mà vợ con các ngươi cÅ©ng bị kẻ khác bắt sống; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác chà lấn, mà mồ mả cha mẹ các ngươi cÅ©ng bị kẻ khác đà o lên; chẳng những ta kiếp nà y chịu nhục, dẫu trăm Ä‘á»i sau cÅ©ng khó rá»a sạch tiếng nhÆ¡, còn mãi đến thụy269 xấu; mà gia thanh nhà các ngươi cÅ©ng không tránh khá»i cái tiếng là viên tướng bại tráºn! Trong khi bấy giá», các ngươi dẫu muốn buông tuồng vui sướng, phá»ng có được không? Truyện "Trần Hưng Äạo " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nay ta bảo rõ các ngươi: nên nghÄ© đến cÆ¡ nguy là dấm lá»a chá»— chất cá»§i270, nên răn cái nạn đã trải là bá»ng canh má»™t lần thì thổi cả dưa lạnh271, phải rèn dạy quân lÃnh, táºp tà nh cung tên, khiến ngưá»i nà y ngưá»i khác Ä‘á»u là Bà ng Mông272 nhà nà o nhà nấy Ä‘á»u là Háºu Nghệ273, bêu đầu Hốt Tất Liệt ở dưới cá»a khuyết, xả thịt Vân Nam vương ở chốn cảo nhai274, thì chẳng những thái ấp ta giữ được là m chiếc “chiên xanhâ€275 mãi mãi, mà bổng lá»™c các ngươi cÅ©ng là ơn ban suốt Ä‘á»i được hưởng; chẳng những vợ con ta được yên trên giưá»ng đệm, mà vợ con các ngươi cÅ©ng được bách niên giai lão; chẳng những tông miếu ta được tế lá»… muôn Ä‘á»i, mà ông cha các ngươi cÅ©ng được hưởng huyết thá»±c276 trong những kỳ xuân thu cúng tế; chẳng những ta Ä‘á»i nay đắc chÃ, mà các ngươi trăm năm sau cÅ©ng bất há»§, còn mãi tiếng thÆ¡m; chẳng những tên thụy ta đẹp mãi Ä‘á»i Ä‘á»i, mà tên há» các ngươi cÅ©ng để thÆ¡m trên sá» sách. ÄÆ°Æ¡ng lúc bấy giá», các ngươi dẫu không muốn bà y cuá»™c vui sướng, phá»ng có được chăng?
Ta nay đã soạn binh pháp các nhà là m thà nh cuốn sách, đặt tên là “Binh thư yếu lượcâ€. Các ngươi nếu biết chuyên táºp sách nà y, nghe lá»i ta dạy thì là thầy trò từ kiếp trước đến giá»: nếu vất bá» sách nà y trái lá»i ta dạy, thì là kẻ thù từ kiếp trước đến Ä‘á»i nay.
Sao váºy? Mông Cổ Thát Äát là quân thù không đội trá»i chung, các ngươi đã nhÆ¡n nhÆ¡n không nhá»› rá»a há»n, không nghÄ© trừ dữ, lại không rèn dạy quân lÃnh, thế là giở giáo, đón giặc, tay không, chịu hà ng, khiến sau tráºn thà nh Bình Lá»—277 để xấu muôn Ä‘á»i, thì còn mặt mÅ©i nà o đứng trong vòng trá»i che đất chở nữa?
Váºy muốn các ngươi biết rõ lòng ta, nhân cầm bút viết lá»i hịch.
***
Äức Trần Hưng Äạo lại có tháºp táºp binh pháp các nhà , là m thà nh Bát quái Cá»u cung đồ, gá»i là Vạn Kiếp tông bà truyá»n thư. Sách ấy nay không còn nữa. Giá» ta chỉ có thể dá»±a và o lá»i Tá»±a cá»§a Nhân Huệ vương Trần Khánh Dư như có chép ở sá» Toà n thư, quyển 6, tá» 14b-15b mà biết sÆ¡ qua ná»™i dung binh thư cá»§a Trần Quốc Tuấn.
Tác giả bà i Tá»±a ấy mở đầu bằng mấy câu nà y: “Ngưá»i giá»i cầm quân thì không cần bà y tráºn, ngưá»i giá»i bà y tráºn thì không cần đánh, ngưá»i giá»i đánh thì không thua, ngưá»i biết thua thì không chết...†(Dịch theo nguyên văn chữ Hán).
Rồi nhà viết Tá»±a cho ta biết đến yếu chỉ cá»§a sách: “... Quốc công278 ta bèn hiệu Ä‘Ãnh, biên soạn đồ pháp các nhà , táºp thà nh má»™t bá»™. Dẫu rằng mảy chút nà o cÅ©ng biên chép cả, nhưng khi dùng thì phải bá» bá»›t cái phiá»n, tóm lấy cái thá»±c. Lại ứng dụng theo NgÅ© hà nh279, quyá»n nghi theo Cá»u cung280, phối hợp theo thể cứng má»m, tuần hoà n trong vòng lẻ chẵn, không lẫn lá»™n âm, dương, thần, sát281, lợi phương282, cát diệu283, hung thần284, ác tướng285, tam cát286, ngÅ© hung287: thảy Ä‘á»u rõ rà ng, phảng phất tinh thần Ä‘á»i Tam đại (Hạ, Thương, Chu). Trăm tráºn đánh Ä‘á»u được toà n thắng. Cho nên đương thá»i, phÃa bắc, là m rung động cả Hung Nô (chỉ Mông Cổ) phÃa tây, uy phục được Lâm Ấp (tức Chiêm Thà nh). Ngà i bèn trao lại sách nà y để là m gia truyá»n, chứ không tiết lá»™ ra ngoà i.
Ngà i lại dặn rằng: “Vá» sau, phà m các con cháu hoặc các bồi thần cá»§a ta được cái bà thuáºt nà y thì nên coi là minh triết, theo đấy mà dà n thế, bà y tráºn, chứ không nên kháo nhau cho là má»™t áng di văn gà n dở má» tối. Nếu không nghe lá»i ta dặn bảo thì chÃnh thân mình sẽ chuốc lá»—i, mắc hại, mà cả đến con cháu cÅ©ng phải vạ nữa. Äó vì là m lá»™ thiên cÆ¡â€. (Dịch theo nguyên văn chữ Hán).
Nhân bà i Tá»±a cá»§a Trần Khánh Dư, ta biết thêm rằng trong đức Trần Hưng Äạo, có võ tất có văn: đã “biết†phải hợp má»™t vá»›i “là mâ€, nên binh pháp ngà i Ä‘em ứng dùng thì “trăm tráºn đánh Ä‘á»u được toà n thắng†(bách công toà n thắng) như nhà đỠTá»±a đã nói đó.
Chú ThÃch
249. Hán Cao Tổ (206-195 TCN) bị Hạng VÅ© vây, gấp quá, TÃn bèn giả là Hán Cao, thay ra hà ng Sở: vì thế, Hán Cao trốn thoát còn TÃn bị Hạng VÅ© thiêu chết.
250. Sách Tả truyện chép Sở Chiêu vương bị giặc lấy giáo đâm, Do Vu chìa lưng mình ra che đỡ cho Sở Chiêu.
251. Dá»± Nhượng ngưá»i nước Tấn, Ä‘á»i Chiến Quốc (481-221 TCN); thá» Trà Bá. Khi Triệu Tương Tá» và Hà n Ngụy diệt Trà Bá, Nhượng bèn sÆ¡n mình như quá»·, nuốt than là m câm, mưu giết Tương TỠđể báo thù cho Trà Bá; nhưng hai lần cùng bị Tương Tá» bắt được. Lần trước, được Tương Tá» thả ra; lần sau, Nhượng đòi xin cái áo cá»§a Tương Tá» mà đánh để tỠý trả thù cho Trà Bá rồi tá»± sát.
252. ÄÆ°á»ng Thái Tôn (627-649) tên là Lý Thế Dân, khi còn là m Tần vương, có đánh nhau vá»›i Vương Thế Sung, bị Thế Sung vây khốn, nhá» có KÃnh Äức cứu giúp má»›i thoát được vòng vây.
* ÄÆ°á»ng Thái Tôn (627-649): Äây là thá»i gian tại vị. (BT)
253. Äá»i ÄÆ°á»ng Huyá»n Tôn (713-755), An Lá»™c SÆ¡n nổi loạn, Kiểu Khanh giữ lòng trung nghÄ©a, không chịu theo giặc.
* ÄÆ°á»ng Huyá»n Tôn (713-755): Äây là thá»i gian tại vị. (BT)
254. Ngưá»i Ä‘á»i Tống.
255. Hoặc Nguyá»…n SÆ¡n Láºp.
256. Tức là thà nh Hợp Châu, vì thà nh nà y ở núi Äiếu Ngư, nên má»›i đặt tên như thế. Nay thuá»™c phá»§ Trùng Khánh, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Hoa. Khi Mông Kha bên Nguyên xâm nhà Tống, vây thà nh nà y, viên Tri châu thà nh Äiếu Ngư bên Tống là Vương Kiên (Nguyên sá» chép là Vương Kiên, không có chữ đệm là “Côngâ€), cố sức chống giữ được hà ng năm tháng, khiến quân địch không hạ nổi thà nh. Quân Nguyên phải giải vây, rút vá».
257. Tức Mông Ké, vua Mông Cổ, miếu hiệu là Hiến Tôn, anh Hốt Tất Liệt.
258. Tức Wouleangotai mà Nguyên sá» chép là Ngá»™t Lương Hợp Thai (hoặc Ngá»™t Lương Cáp Thai). Thông giáp táºp lãm chép là Ô Äặc Lý Cáp Äạt.
259. Toà n thư, và Cương mục Ä‘á»u chép là Cân Tu Tư, còn Hoà ng Việt văn tuyển in là XÃch Tu Tư vì “Cânâ€(æ–¤) và “XÃchâ€(æ–¥) mặt chữ gần giống nhau.
260. Sau là Äại Lá»…, hoặc Äại Lý, nay là Vân Nam.
261. Tức Mông Cổ.
262. Tức Nguyên Thế Tổ.
263. Sau khi lấy được Äại Lý (nay là Vân Nam) Nguyên Thế Tổ bèn phong cho con là Hốt Kha XÃch là m Vân Nam vương để cai trị.
264. Theo Cương mục có hai chữ “bất năngâ€, Toà n thư, không có.
265. Theo Toà n thư, chép là “thưá»ng†(嘗). Còn Cương mục và Hoà ng Việt văn tuyển Ä‘á»u in là “đương†(ç•¶).
266. Äây theo Toà n thư, quyển 6, tá» 11b-14a chép là “trung quốcâ€, nên dịch là “nước trung ươngâ€. Chừng đức Trần Hưng Äạo, tác giả bà i hịch, bấy giá», muốn nâng cao địa vị quốc gia lên để khÃch lệ tướng sÄ©, nên má»›i nói nước mình là “trung quốcâ€, mà mạt sát Mông Cổ là di địch (gá»i trùm Mông Cổ là “di tùâ€). Bùi Tồn Am, khi soạn bá»™ Hoà ng Việt văn tuyển có lẽ không thấu rõ cái thâm ý ấy cá»§a đức Trần Hưng Äạo, nên tưởng sá» cÅ© in lầm bèn dám tá»± tiện đổi hai chữ “trung quốc†là m “bang quốcâ€. (Xem Hoà ng Việt văn tuyển, quyển 7, tá» 1b-4b).
267. Theo Từ nguyên, thì “thái thưá»ng†chỉ có hai nghÄ©a: cá» thái thưá»ng và chức quan Ä‘á»i Hán giữ lá»… nghi nÆ¡i tôn miếu. Äây nói “nhạc thái thưá»ng†có lẽ là má»™t thứ nhạc thá» Ä‘á»i Trần dùng để tế tá»± nÆ¡i tông miếu chăng?
268. Äá»i phong kiến, phà m đất mà khanh, đại phu được phong để thu lấy thuế má là m bổng lá»™c, gá»i là “thái ấp†hoặc “thá»±c ấpâ€.
269. Lối xưa, khi ai đã chết, sắp Ä‘em chôn, thì ngưá»i ta xét theo đức tÃnh bình sinh cá»§a nấy mà đặt cho tên hiệu để thay cho tên húy. Sau theo chế độ phong kiến, xã há»™i chia nhiá»u giai cấp: vua quan má»›i được gá»i là “tên thụy†ngưá»i thưá»ng gá»i là “tên hiệuâ€. Tên thụy xấu như “U vương†(vua Tối tăm) và “Lệ vương†(vua Hung dữ) Ä‘á»i Chu.
270. Nguyên văn là “thổ há»a tÃch tânâ€, chữ trong Hán thư, Ä‘em lá»a để ở dưới chá»— chứa cá»§i mà nằm lên trên; thấy lá»a chưa kịp bốc cháy, đã vá»™i gá»i là yên ổn. à nói phải lo cái vạ ngấm ngầm.
271. Nguyên văn là “trừng canh suy têâ€, chữ trong Sở từ. à nói phải kiêng răn quá lắm.
272. Äá»u là những thiện xạ bên Trung Quốc xưa.
273. Äá»u là những thiện xạ bên Trung Quốc xưa.
274. Äá»i Tống, chá»— nhà để cho mán má»i ở. Khi há» và o triá»u cáºn gá»i là “cảo nhaiâ€.
275. Do Ä‘iển trong Thế thuyết (Vương Tá» KÃnh đêm nằm trong nhà , có bá»n trá»™m và o nhà , vÆ¡ vét hết cả đồ đạc. Vương thá»§ng thẳng bảo: “Chiếc chiên xanh là đồ lâu Ä‘á»i cá»§a nhà ta, các anh phải bá»›t lại đấyâ€.)
276. Xưa dùng huyết con sinh để cúng tế, nên gá»i sá»± được hưởng cúng tế là “huyết thá»±câ€.
277. Theo lá»i chua trong Dư địa chà cá»§a Nguyá»…n Trãi, thì triá»u Lý có đà o sông Bình Lá»— để tiện Ä‘i lại ở miá»n Thái Nguyên. Váºy thà nh Bình Lá»— chắc ở địa pháºn Thái Nguyên. Truyện "Trần Hưng Äạo " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
278. Chỉ đức Trần Hưng Äạo.
279. Kim, Má»™c, Thá»§y, Há»a, Thổ.
280. Cá»u cung qui thân là : Thái nhất, Nhiếp Ä‘á», Quyá»n chá»§, Chiêu Ä‘ao, Thiên phù, Thanh long, Hà m trì, Thái âm và Thiên nhất. Nếu tÃnh theo phép lịch, thì Cá»u cung gồm chÃn vì sao nà y: Thiên bồng, Thiên nhuế, Thiên hà nh, Thiên phụ, Thiên cầm, Thiên tâm, Thiên trụ, Thiên nháºm và Thiên anh.
281. Giết chết.
282. Phương hướng thuáºn lợi.
283. Sao là nh.
284. Thần dữ.
285. Ông tướng hung ác.
286. Ba Ä‘iá»u là nh.
15.06.2015
Chương 10
Nhắc lại những kinh nghiệm đã chiến thắng Mông Cổ
Nguồn: NXB Dân trÃ
Nội dung thu gọn
Äể thay lá»i kết luáºn cả sách, chương nà y xin nhắc lại đôi chút kinh nghiệm mà đức Trần Hưng Äạo đã để lại trong mấy cuá»™c kháng chiến Mông Cổ. Truyện "Trần Hưng Äạo " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mông Cổ sang lấn cướp, có chuyến đem tới năm mươi vạn quân.
Vá» bên ta, chuyến nà o phải động viên nhiá»u nhất chỉ đến hÆ¡n hai mươi vạn quân là cùng. Nhưng theo lối tổ chức binh bị đương thá»i, thì “khi hữu sá»±, hết thảy nhân dân Ä‘á»u là binh lÃnh†(Cương mục, quyển 6, tá» 26b). Chép vá» mấy chuyến kháng Nguyên, tác giả An Nam chà lược thưá»ng dùng những câu như “cả nước Ä‘á»u đón đánhâ€288 hoặc “suốt nước Ä‘á»u chống giặcâ€289. Mà Lịch triá»u hiến chương cÅ©ng chép: “Trăm há» Ä‘á»u là quân lÃnh, nên má»›i phá được giặc to và là m mạnh được thế nướcâ€. (Binh chế chÃ).
Mông Cổ, trong năm Äinh Hợi (1287), đánh kinh thà nh Thăng Long, đã dùng đến súng, ngoà i những cung ná» là ngón trá»™i nhất cá»§a quân địch.
Còn bên ta, chỉ có thứ tên tẩm thuốc độc là má»™t chiến cụ lợi hại nhất. Thế là , vá» võ khÃ, ta cÅ©ng kém sút quân địch. Nhưng ta nắm được mấy ưu Ä‘iểm nà y:
“Mông Cổ lợi ở trưá»ng tráºn, ta lợi ở Ä‘oản binh. Lấy Ä‘oản mà chế trưá»ngâ€. (Lá»i Trần Hưng Äạo).
“Quân giặc hà ng năm Ä‘i xa muôn dặm, lịu địu những đồ tri trá»ng, thế tất mệt má»i. Ta lấy sức thong thả mà chỠđợi đằng nhá»c nhằn, trước hãy đánh cho chúng bạt hÆ¡i sức Ä‘i thì thế nà o cÅ©ng phá đượcâ€. (Lá»i Trần Nhân Tôn).
ChÃnh đức Trần Hưng Äạo đã nói: “Năm trước, quân Nguyên và o lấn cướp, dân ta chưa biết việc binh, nên má»›i có kẻ xuống hà ng và ngưá»i lẩn tránh. Nếu chúng lại sang, quân sÄ© ta đã quen tráºn mạc, mà chúng thì nhá»c mệt vì phải Ä‘i xa, lại chá»™t vì việc Toa Äô, Hằng, Quán đã thua lần trước, không có tinh thần chiến đấu, thì tất thế nà o cÅ©ng phá đượcâ€.
Và ngà i đã cầm chắc thắng lợi cuối cùng trong tráºn kháng Nguyên lần thứ ba, nên má»›i ung dung nói: “Thế giặc năm nay nhà n!â€. à nói dá»… đánh, không có gì đáng lo ngại.
Äến khi tác chiến, lại khôn khéo áp dụng được những chiến lược và chiến thuáºt như:
Thỉnh thoảng xin hòa để hòa hoãn tình thế.
Giả cách xin hà ng để là m kiêu khà quân giặc.
Bá» kinh đô Thăng Long, lẩn tránh ở các miá»n rừng núi để bảo toà n lấy quân chá»§ lá»±c.
Trước khi rút bá» kinh đô, chỉ để cung không, Ä‘iện trống vá»›i Ãt giấy tá» không quan trá»ng, còn thì dá»n Ä‘i và tiêu há»§y hết cả.
Trong dân gian, tuy không thấy sá» chép là m chước “thanh dãâ€290, nhưng năm Máºu Tý (1288), giặc Mông Cổ, sau khi lương thuyá»n bị đánh đắm ở cá»a Lục291, phải đổ Ä‘i các ngả để cướp lương thá»±c, rồi phải rút vá» vì thiếu ăn, thì đủ biết có lẽ bấy giá» thóc gạo trong dân gian, phần thì giấu Ä‘i, phần thì tiêu há»§y, nên quân giặc má»›i khó kiếm lương thá»±c đến thế.
Cố ý là m cho quân địch má»i mòn, chán chối, “muốn đánh cÅ©ng không được đánhâ€292 để đợi thá»i cÆ¡ thuáºn tiện, bấy giá» má»›i kịch liệt phản công.
Quân ta, thưá»ng lẩn tránh, không giữ chiến tuyến nhất định, nên chuyến Toa Äô từ Chiêm Thà nh kéo ra Nghệ An, Thanh Hóa, như và o chá»— đất không ngưá»i. Kịp lúc phản công, bấy giá» ta má»›i táºp trung lá»±c lượng293, tiên phát chế nhân294 nên Toa Äô má»›i bị rụng đầu ở Tây Kết.
Äể tiêu hao lá»±c lượng địch và là m cho tinh thần địch phải xao xuyến, đêm đến, ta thưá»ng tung ra những quân cảm tá», đột kÃch các đồn, các trại giặc Nguyên295.
Trong việc chiến tráºn, không cứ Ä‘á»i nà o và ở đâu, bao giá» cÅ©ng phải đặt vấn đỠtiếp tế lên trên hết. Äức Trần Hưng Äạo đã nhìn rõ Ä‘iểm ấy, nên trong cuá»™c chiến tranh tá»± vệ lần thứ ba, ta hai phen đánh đắm được lương thuyá»n cá»§a giặc Mông Cổ, vì váºy má»›i giáºt được thắng lợi oanh liệt ở tráºn Bạch Äằng (1288).
Liệu trước Mông Cổ thế nà o cÅ©ng thất bại, mà mùa viêm nhiệt296 lại là thá»i kỳ bất lợi cho giặc ngoà i, phương lược phản công cá»§a Trần Hưng Äạo được sá»a soạn, xếp đặt rất chu đáo: Mặt bá»™ thì lợi dụng những đưá»ng hiểm trở ở các quan ải mà đặt phục binh; mặt thá»§y thì phá»ng theo chiến thuáºt cá»§a Ngô Vương Quyá»n, lợi dụng thá»§y triá»u lên xuống ở Bạch Äằng mà đóng cá»c sông, lừa đánh giặc.
Ngoà i cách tÃch cá»±c để đánh Mông Cổ, đương thá»i còn áp dụng được cách tiêu cá»±c nữa:
Má»™t mặt yết bảng khuyên các quáºn huyện phải liá»u chết đánh giặc, nếu sức không địch nổi thì cho phép lẩn tránh, cấm không được hà ng, như má»™t chương trên đã nói; má»™t mặt nghiêm trị những kẻ phản quốc hà ng Nguyên để là m gương răn cho kẻ khác. Truyện "Trần Hưng Äạo " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sá» chép: Tháng chÃn, năm Nhâm Tuất (1262), lục xét tù đồ: phà m tá»™i nặng hay nhẹ Ä‘á»u được tha cả, chỉ trừ những kẻ hà ng giặc khi Mông Cổ sang lấn cướp (Toà n thư, quyển 5, tá» 27b; Cương mục, quyển 7, tá» 5a). Vì váºy, dân gian đương thá»i má»›i có những chuyện như dân quân tá»± động truy kÃch giặc Nguyên, tướng sÄ© trổ sức đánh giết những kẻ phản quốc. CÅ©ng chÃnh vì thế, Trần Kiện má»›i bị bắn chết ở trại Ma Lục; Lê Tắc má»›i bị đánh báºt khá»i ải Chi Lăng297.
Vả, đương thá»i còn có những bà quyết để hùng sức quân, mạnh thế nước, Ä‘i đến cái Ä‘Ãch thà nh công trong mấy cuá»™c kháng chiến Mông Cổ, kẻ viết cần phải trình bà y thêm nữa.
Äến đây, xin dịch mấy lá»i đối thoại giữa đức Trần Hưng Äạo và vua Trần Anh Tôn.
Khi Hưng Äạo vương Ä‘ang nằm bệnh, vua Anh Tôn thân đến nhà riêng thăm ngà i và há»i: “Rá»§i khi Äại vương khuất núi Ä‘i rồi, nếu giặc Bắc lại sang lấn cướp thì tÃnh chước ra sao?â€.
Ngà i thưa: “Xưa, Triệu VÅ© Äế láºp quốc, vua Hán cho quân sang đánh, Triệu VÅ© bảo dân đốt phá sạch quang đồng ná»™i, không để quân địch cướp bóc được lương thảo, rồi Ä‘em đại binh ra châu Liêm, châu Khâm, đánh Trưá»ng Sa298, dùng Ä‘oản binh úp ở sau: đó là má»™t thá»i.
Äá»i Äinh, Ä‘á»i Lê, lá»±a dùng được ngưá»i hiá»n lương: bấy giá» bên Bắc Ä‘ang má»i mệt suy yếu, còn bên Nam thì má»›i mẻ hùng cưá»ng, trên dưới đồng đồng má»™t ý, lòng dân không chia lìa, đắp thà nh Bình Lá»— mà phá quân Tống: đó là má»™t thá»i thôi.
Nhà Lý mở nghiệp, quân Tống sang xâm lấn đất Ä‘ai bá» cõi, vua Lý dùng Lý Thưá»ng Kiệt đánh Khâm, Liêm, tiến đến táºn Mai LÄ©nh: đó là có thế là m được.
Trước đây Toa Äô, Ô Mã Nhi, bốn mặt bao vây. PhÃa ta, vua tôi đồng tâm, anh em hòa thuáºn, cả nước cùng há»p sức, chúng má»›i bị bắt: đó là lòng Trá»i xui nên.
Äại khái kẻ kia cáºy trưá»ng tráºn, ta cáºy Ä‘oản binh: lấy Ä‘oản chế trưá»ng: đó là lối thưá»ng là m cá»§a binh pháp. Há»… thấy quân kia trà n đến, ầm ầm như lá»a, như gió, thì cái thế ấy dá»… trị. Nếu nó dùng chước như tằm ăn dần, ung dung, thá»§ng thẳng, không vụ cá»§a dân, không cần mau thắng, thì ta phải lá»±a dùng lương tướng, xem tình hình mà liệu quyá»n biến như đánh cá» váºy. Nhưng phải tùy từng lúc mà liệu chiêu, cốt có hạng quân sÄ© thân tÃn như tình cha con thì má»›i dùng được. Vả, phải ná»›i lá»ng sức dân để là m cái chước rá»… sâu gốc vững. Äó là phương sách giữ nước hay hÆ¡n cả†(Toà n thư, quyển 6, tá» 8b-9b; Cương mục, quyển 8, tá» 31a-32a).
Nhân những lá»i ngà i đáp vua Trần Anh Tôn trên đây, ta nháºn thấy:
Vá» việc dụng binh, ngà i như má»™t tay cao cá» tùy cÆ¡ ứng biến, nhìn xa, trông rá»™ng, chứ không khư khư theo má»™t đưá»ng lối. Nhưng cái chìa khóa để mở cá»a “Khải hoà n†là , trong chá»— hà ng ngÅ©, tướng vá»›i quân, thương yêu nhau, thân tÃn nhau, như tình cha con ruá»™t thịt.
Vá» thuáºt giữ nước, ngà i lấy dân là m căn bản: “dân là quýâ€, “dân là gốc nướcâ€. Äối vá»›i cái gốc ấy, phải trồng cho sâu, vun cho vững, chứ không nên nhÅ©ng nhiá»…u dân, bóc lá»™t dân, sưu cao, thuế nặng, chÃnh lệnh phiá»n hà , để là m hao cá»§a dân, kiệt sức dân. Vì váºy ngà i má»›i căn dặn vua Trần Anh Tôn phải “khoan dân lá»±câ€.
Sau mấy cuá»™c chiến thắng Mông Cổ, đức Trần Hưng Äạo chẳng những nâng Việt Nam lên địa vị “hùng cưá»ng†ở trong “thiên hạâ€299 đương thá»i, mà chÃnh uy danh ngà i cÅ©ng lừng lẫy ra nước ngoà i và trà n ngáºp cả ngưá»i ngoà i nữa:
Trong Nguyên sá» chá»— nà o cÅ©ng chép là “Hưng Äạo vương†để tỠý kÃnh trá»ng.
Má»™t bạn Hoa Kiá»u, ngụ ở Hải Dương, tên là Mã Tân Thắng, hồi năm Ká»· Mão Ä‘á»i Tá»± Äức (1848-1883), có cung tiến và o Ä‘á»n Kiếp Bạc má»™t bức hoà nh đỠbốn chữ “Äức uy viá»…n sướngâ€300 để giải lòng hâm má»™ ngà i.
Dân gian ở Quảng Tây từ trước đến giá» thưá»ng hay dá»a trẻ quấy khóc bằng bốn tiếng “HÃnh tà u tà i voòngâ€301. Nhiá»u khi há» lại còn viết bốn chữ ấy và o giấy đỠdán ở đầu giưá»ng trẻ nằm để trấn át cho trẻ khá»i khóc đêm nữa302.
Ngưá»i ta còn nói: khoảng năm 1945, má»™t nhà báo Nháºt qua chÆ¡i Việt Nam, Ä‘i thăm Ä‘á»n kiếp, nhân đôi câu đối đỠở cá»™t trụ trước cá»a Ä‘á»n, tả núi Vạn Kiếp đầy những “khà kiếm†và nước Lục Äầu Ä‘á»u là “tiếng thuâ€303, có cảm xúc viết má»™t bà i thÆ¡ bằng Hán văn để tỠý ngưỡng má»™ đức Trần Hưng Äạo:
Thanh kỳ biệt hữu thỠgiang sơn,
Sản xuất anh hùng biểu thế gian.
“Kiếm khÆdo kinh Hồ lá»— phách,
“Thu thanh†túc sái, thủy sà n sà n...304
Dịch nghĩa:
Ở đây, riêng có cảnh núi sông thanh kỳ nà y,
Chung đúc nên trang anh hùng là m tiêu biểu cho thế gian.
Cái hÆ¡i thanh kiếm cá»§a ngà i đủ là m cho giặc Mông Cổ phải kinh hồn, mất vÃa!
Tiếng mùa thu rin rÃt lạnh lùng, nước Lục Äầu à o à o dà o dạt...
Chú ThÃch
287. Năm Ä‘iá»u dữ.
288. Nguyên văn: “CỠquốc nghênh địch†(舉國迎敵).
289. Nguyên văn: “CỠquốc cự địch†(舉國拒敵).
290. Dá»n sạch đồng ná»™i, không để thóc lúa cho quân địch được lợi.
291. Ở Hòn Gai bây giá».
292. An Nam chà lược, quyển 13, tá» 4a chép: “Quan quân (chỉ quân Mông Cổ) dục chiến bất đắcâ€.
293. Chẳng hạn: tráºn Tây Kết có nhiá»u đạo quân như quân Trần Nháºt Duáºt, quân Trần Quang Khải, quân Trần Quốc Toản, quân Nguyá»…n Khoái và quân hai vua Trần cùng đến dá»± chiến.
294. Là m trước để chế trị ngưá»i.
295. Theo tà i liệu trong An Nam chà lược như trong chương tám đã thuáºt.
296. Nắng nóng. (BT)
297. Xem thêm “Bảng kê những tên phản quốc, hà ng giặc Nguyên†ở cuối sách.
298. Vá» Ä‘iểm địa lý nà y, tác giả Trần Trá»ng Kim có viết ở Việt Nam văn há»c sá», quyển thượng (in lần thứ hai, năm 1928) trang 140 rằng: “... Triệu Võ Vương đóng đô ở Phiên Ngung, tức là gần thà nh Quảng Châu bây giá», mà châu Khâm, châu Liêm thì ở giáp giá»›i nước ta. Lẽ nà o Ä‘i đánh Trưá»ng Sa ở tỉnh Hồ Nam mà lại quay trở lại châu Khâm, châu Liêm... Có lẽ rằng Hưng Äạo vương lúc nói chuyện đó tưởng rằng kinh đô cá»§a Triệu Võ Vương ở đâu bên nước ta bây giá», cho nên má»›i nói như thế chăngâ€.
299. CÅ©ng như ngà y nay gá»i là “quốc tếâ€.
300. (å¾·å¨é 暢) nghÄ©a là “công đức và oai danh truyá»n rá»™ng ra tráºn nÆ¡i xaâ€.
301. Hưng Äạo đại vương.
302. Theo báo Kiến quốc, số 1, ngà y 11, tháng 10, năm 1949.
303. Câu đối ấy thế nà y: “Vạn Kiếp hữu sÆ¡n giai kiếm khà − Lục Äầu vô thá»§y bất thu thanhâ€.
304. Vá»›i tất cả má»i sá»± dè dặt, kẻ viết chỉ xin thuáºt bà i thÆ¡ cá»§a nhà báo Nháºt nà y theo như ông Lam SÆ¡n đã kể lại trong cuốn Hưng Äạo đại vương, trang 11. Lại theo ông Lam SÆ¡n, thì dưới bà i thÆ¡ nà y, nhà báo Nháºt ấy có viết thêm mấy câu, đại ý: “CÅ©ng hồi thế ká»· mưá»i hai (có lẽ in lầm hoặc nhá»› lầm; thá»±c ra bấy giá» là thế ká»· mưá»i ba, chứ không phải mưá»i hai), hÆ¡n hai mươi vạn quân Mông Cổ cÅ©ng dầm dá»™ (rầm rá»™) chá»±c kéo sang đánh chiếm nước Nháºt, nhưng chưa tá»›i nÆ¡i đã bị tráºn sóng gió gá»›m ghê, dao (bao) nhiêu chiến thuyá»n Ä‘á»u bị chìm đắm, quân địch chết Ä‘uối gần hết, sống sót trở vá» không còn được vạn ngưá»i...†(Vá» việc nước Nháºt gặp cái may nà y mà thoát vạ Mông Cổ xâm lược, nhiá»u bá»™ sá» ta và sá» Trung Hoa cÅ©ng đã nói đến).
Truyện "Trần Hưng Äạo " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
HẾT