Thanh Quan
Tác giả: Tác giả: Qua Nhân
Số chương: 955
Lần đọc: 473.830
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
« 1 2 3 ... 96 »
14.08.2014
Giới thiệu
Nhóm dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
14.08.2014
Chương 1
Tần thôn trưởng, ngà i đừng đi tới đây. (1)​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Äau đầu muốn nứt ra. Tần Mục còn chưa mở mắt ra đã đưa tay lên day day huyệt thái dương, say rượu là m tư duy cá»§a hắn trở nên trì độn.
Trên tay truyá»n ra cảm giác như bị hồ dÃnh và o, hắn cảm thấy có chút chán ngấy, cố gắng mở mắt ra, tiêu cá»± cháºm rãi hiển hiện, hắn nhìn thấy - máu!
- Ô ô ô, anh, anh không được qua đây!
Má»™t giá»ng nữ má»m mại từ cách đó không xa truyá»n tá»›i, Tần Mục cố mở to mắt ra nhìn lại, hắn nhìn thấy má»™t thiếu nữ tuổi chừng hai mươi, hai cái bÃm tóc Ä‘uôi ngá»±a, diện mạo thanh tú Ä‘ang cầm má»™t cây côn gá»—, dốc sức liá»u mạng vung vẩy vá» phÃa hắn.
- Cô là m gì thế?
Tần Mục giá»ng khà n khà n, cảm giác đây không phải là giá»ng cá»§a mình.
- Anh cút đi, cút đi!
Cô gái khóc như mưa, nhưng mà động tác của nà ng cũng chẳng dừng lại chút nà o.
Tần Mục lắc đầu, hắn cảm thấy thân thể nặng ná», hắn cố chống tay cháºm rãi đứng dáºy.
- Không được qua đây!
Cô gái lui ra sau và thân thể co rúm lại.
Tần Mục nhìn qua máu tươi trên tay cá»§a mình, tinh thần cá»§a hắn rốt cuá»™c quay vá» hiện thá»±c, lúc nà y hắn phát hiện là n da cá»§a mình trắng hÆ¡n rất nhiá»u, hắn lại cảm thấy hÆ¡i buồn cưá»i, chẳng lẽ là m tình vá»›i ngá»± tá»· Lý Phương Binh có tác dụng bổ âm tráng dương hay sao? (Ngá»± tá»·: ý nói lái máy bay bà già )
Không đúng! Äá»™t nhiên Tần Mục ngẩng đầu lên, ý thức cá»§a hắn tỉnh táo lại, đây là nÆ¡i nà o?
Gió lùa qua vách tưá»ng, cá»a sổ có vải plastic che chắn, gian phòng ở là do gạch nung xây thà nh.
- Tần thôn trưởng, van cầu ngà i, tôi có chết cũng không có đáp ứng!
Bả vai cô gái run run lên.
- Äáp ứng cái gì?"
Lúc nà y giá»ng nói chưa quen thuá»™c cá»§a Tần Mục vang lên, là m cho Tần Mục phải ho khan và i tiếng.
- Cầm gương tới đây, tôi bị vỡ đầu rồi!
Tần Mục ngẩng đầu, vẻ mặt ôn hoà nhìn qua cô gái..
Cô gái chỉ lắc đầu, dùng cây côn gá»— nhìn qua có chút yếu á»›t bảo vệ mình khá»i bà n tay ma quá»· cá»§a Tần Mục.
Tần Mục bất đắc dÄ© lắc đầu, đứng lên Ä‘i tá»›i má»™t góc phòng nhá» có đặt cháºu nước, thanh lý vết máu trên tay cá»§a mình.
Nhưng mà bóng hình trong cháºu nước phản chiếu là m hắn giáºt mình, toà n thân rung mạnh.
Má»™t thiếu niên đẹp trai có mái tóc bảy ba hiện ra, cái mÅ©i đầy cao ngạo, đôi môi hÆ¡i nhếch lên, lông mi hướng lên, đây chÃnh là tiêu chà cá»§a thiếu niên quá độ sắp biến thà nh thanh niên. Äôi mắt Ä‘en thâm thúy Ä‘ang mở to đầy hoảng sợ nhìn qua bóng cá»§a mình.
Tần Mục không dám tin vươn tay lên, cháºm rãi chạm và o mặt nước, mà thá»§ thế cá»§a cái bóng bên trong lại giống Tần Mục như đúc.
Äá»™t nhiên Tần Mục nghiêng đầu, nhìn qua cô gái kêu lên:
- Cô là ai? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cô gái bối rối trả lá»i:
- Tôi, tôi là Hà Tinh.
- Tôi là ai?
Tần Mục khà n giá»ng rống to lên.
- Anh là Tần thôn trưởng.
Tiểu cô nương lại khóc thút thÃt.
- Tôi tên gì?
Tần Mục từng bước một đi tới gần cô gái.
- Tần... Tần Mục. Anh không được qua đây.
Cô gái vung côn gỗ lên.
- Hôm nay là ngà y tháng năm nà o?
- Ngà y 20 tháng 1 năm 1990. Ô ô ô...
Nhìn thấy diện mạo dữ tợn của Tần Mục thì cô gái khóc rống lên.
Khà lực toà n thân của Tần Mục như rút sạch, hắn vô lực té trên đất.
Năm 1990? Năm 1990! Äúng là đùa quá trá»›n rồi.
Tần Mục má» mịt ngồi dưới đất, vẫn không nhúc nhÃch. Hà Tinh thấy Tần Mục giống như lâm và o mê muá»™i, dưá»ng như quên mất Tần Mục vừa rồi tá»›i nÆ¡i nà y muốn là m gì nà ng, nhá» giá»ng kêu lên: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tần thôn trưởng, Tần thôn trưởng?
Tần Mục má» mịt ngẩng đầu, há»i:
- Thôn trưởng?
- Tần thôn trưởng, anh không sao chớ?
Hà Tinh lại há»i.
Tần Mục lắc đầu, lại gáºt đầu, đột nhiên cưá»i quái dị nói:
- Tần Mục, Tần Mục, đúng váºy, mình chÃnh là Tần Mục, Tần Mục chÃnh là mình! Mình hiểu rồi.
Hà Tinh nhìn thấy bộ dáng như điên của Tần Mục, ngây ngốc dừng khóc.
- Tiểu Hà , tôi há»i cô, đây là thôn gì? Bị cô đánh má»™t gáºy đầu óc đã hồ đồ rồi.
Tần Mục sá» cái đầu, nhìn thấy máu chảy cÅ©ng chẳng lá»›n, đã coÌ thể cảm giác được máu Ä‘ang đông lại.
Hà Tinh cẩn tháºn trả lá»i:
- Äây là thôn Tây SÆ¡n, trấn Hà Tá», là thôn nghèo nhất.
Tần Mục gáºt gáºt đầu, lại há»i:
- Tại sao cô đánh tôi, nơi nà y là nơi nà o?
Hắn vừa há»i thì Hà Tinh vốn tá»›i gần Tần Mục lại dừng lại, nà ng lui ra phÃa sau, nói ra:
- Anh lúc trước xông và o phòng của tôi, nhưng mà sau đó còn muốn... Còn muốn...
Tần Mục cưá»i khổ má»™t tiếng, loại chuyện nà y hắn xem phim quá nhiá»u rồi, xem ra chá»§ nhân thân thể nà y quá đáng chết.
- Tiểu Hà ah, ngươi muốn như váºy đỠphòng, ta là uống nhiều, má»›i phạm chút Ãt sai lầm.
Nói xong, Tần Mục dò xét gian phòng nà y, đơn sÆ¡ đến mức là m cho Tần Mục chua xót. Trên giưá»ng chỉ có má»™t cái chăn má»ng, cÅ©ng không biết tiểu cô gái nà y sống qua mùa đông như thế nà o.
- Tôi, tôi...
Trong đôi mắt cá»§a Hà Tinh trà n ngáºp nước mắt. Tần Mục vừa rồi không có chú ý tá»›i Hà Tinh chÃnh là má»™t mỹ nữ. Tuy con mắt mắt do khóc nhiá»u nên sưng Ä‘á», nhưng mà vẫn không lấn át được khà tức thanh xuân sức sống cá»§a cô gái, trên mi ngá»c vẫn còn vươn và i giá»t nước mắt, nà ng lúc nà y thê mỹ lại mang theo dụ hoặc. Bá» môi nhá» hồng nhuáºn khép mở phảng giống như mang theo á»§y khuất vô táºn. Tuy trên ngưá»i cá»§a nà ng hiện tại còn mặc má»™t cái áo bông má»ng, nhưng mà từ bá»™ dáng cá»§a Hà Tinh có thể khẳng dịnh được đưá»ng cong ma quá»· cá»§a nà ng rất mê ngưá»i.
Không trách được khiến cho ngưá»i ta ta nhá»› thương. Tần Mục thầm nghÄ©, xem bá»™ dáng cá»§a cô gái nà y không giống như con gái nông thôn, dưá»ng như tá»›i từ thà nh phố lá»›n.
- Tiểu Hà , nói cho tôi nghe một chút tình huống của thôn Tây Sơn đi, tôi hiện tại rất hồ đồ, không nhớ nổi những chuyện lúc trước.
Tần Mục lại sỠđầu và tìm lý do.
Hà Tinh thấy Tần Mục hoà n toà n không có bá»™ dáng ác thanh ác khà như lúc trước, nói chuyện tao nhã cÅ©ng dần buông lo lắng, cẩn tháºn từng li từng tà đi đến bên giưá»ng, kéo cặp da ra, từ trong đó lấy ra má»™t cái bông băng.
- Nhìn không ra cô còn chuẩn bị rất đầy đủ nha.
Tần Mục cưá»i nhạt má»™t tiếng.
Hà Tinh cắn cắn bá» môi, nhá» giá»ng nói ra:
- Tôi băng bó giúp anh má»™t chút, anh không nên lại... Äá»™ng tay động chân.
Tần Mục cưá»i ha hả, nói ra:
- Äừng nói những chuyện kia nữa, quên Ä‘i, xem như giấc mÆ¡. Cô bây giá» nói má»™t chút tình huống cá»§a thôn Tây SÆ¡n Ä‘i.
Vì váºy Hà Tinh Ä‘i tá»›i giúp Tần Mục băng bó miệng vết thương, sau đó nói rõ thân pháºn cá»§a Tần Mục và tình huống cá»§a thôn Tây SÆ¡n.
14.08.2014
Chương 2
Tần thôn trưởng, ngà i đừng đi tới đây. (2)​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Thôn Tây SÆ¡n nằm ở tỉnh Tây Túc, thà nh phố Thanh Thá»§y, huyện Tây Bình, trấn Hà Tá», cÅ©ng là thôn nghèo nhất trấn. Bốn phÃa cá»§a thôn là núi vây quanh, hoà n toà n bị ngăn cách. Nếu Ä‘i qua má»™t ngá»n núi, lại Ä‘i thêm hai mươi dặm đưá»ng má»›i coÌ thể Ä‘i đến tá»›i đưá»ng lá»›n trấn Hà Tá». Tần Mục là thôn trưởng được á»§y nhiệm năm trước, nguyên nhân chÃnh là chá»— nà y, chú cá»§a Tần Mục chÃnh là lão thôn trưởng, lão thôn trưởng không có con nối dõi cho nên Tần Mục vừa má»›i tốt nghiệp tiểu há»c, hÆ¡n nữa Ä‘i là m công ở bên ngoà i hai năm chÃnh là "thà nh phần tri thức cao", cho nên được đỠcá» là m thôn trưởng.
Vá» phần Hà Tinh, nà ng chỉ hà m hồ nói mình là sinh viên ở kinh thà nh (bên khá»±a vẫn quen gá»i Bắc Kinh là kinh thà nh), sau khi tốt nghiệp thì Ä‘i tá»›i đây. Tần Mục âm thầm gáºt đầu, đây đúng là sá»± kiện ảnh hưởng rất lá»›n.
- Äi, theo tôi ra ngoà i.
Tần Mục đứng lên, nhìn qua Hà Tinh mỉm cưá»i.
- Tần trưởng trấn, tôi...
Hà Tinh cắn cắn bỠmôi, do dự một chút.
- Äang muốn nhá» cô chỉ Ä‘iểm má»™t chút, sinh viên nha, nhìn xem trong thôn cá»§a chúng ta có cái gì có thể là m già u không.
Trên đầu Tần Mục bao má»™t tấm vải trắng, hắn nhìn qua bốn phÃa, trùng hợp nhìn thấy cái mỹ và đội lên đầu.
Hà Tinh báºt cưá»i, Tần Mục ngạc nhiên, cô gái nà y cưá»i rá»™ lên chẳng khác gì hoa bách hợp nở rá»™.
Hai ngưá»i Ä‘i ra ngoà i, tuy hiện tại là mùa đông, nhưng mà chung quanh thôn Tây SÆ¡n là núi vây quanh nên không có quá lạnh, khả năng là do bình chướng thiên nhiên.
Thôn Tây SÆ¡n tá»a lạc giữa thung lÅ©ng nhá» cá»§a các dãy núi xung quanh, nếu muốn Ä‘i tá»›i con lá»™ gần nhất cÅ©ng cần vượt qua bảy tám trăm mét đưá»ng núi. Phòng ở trong thôn do đá lá»›n chồng chất mà thà nh, phÃa trên có rêu má»c đầy, những phòng ở nà y có niên đại đã lâu. Má»i ngưá»i cứ như váºy sống theo quỹ tÃch cá»§a tổ tiên mấy trăm năm trước, má»—i năm trông cáºy và o và i mẫu đất cằn cá»—i, nhét đầy cái dạ dà y chÃnh là hy vá»ng lá»›n nhất cá»§a bá»n há».
Hiện tại đã là cuối năm, tuy Ä‘iá»u kiện sinh hoạt bần cùng, nhưng mà ngưá»i trong thôn đã bắt đầu thu dá»n nhà cá»a cho sạch sẽ, chỠđợi năm sau mưa thuáºn gió hòa.
- Sắp tới tết âm lịch rồi?
Tần Mục chà o há»i ngưá»i trong thôn, nghiêng đầu há»i Hà Tinh.
- Ngà y mai là cuối năm.
Hà Tinh gáºt gáºt đầu. Thôn trưởng trẻ tuổi dưá»ng như trải qua ác má»™ng nên mất trà nhá»›, cÅ©ng không có đáng sợ như lúc trước.
Tần Mục gáºt gáºt đầu, chỉ và o đám trẻ con Ä‘ang đùa giỡn, nói:
- Bá»n nó sẽ từ từ lá»›n lên, cÅ©ng phải noi theo sinh hoạt cá»§ thế hệ trước, đây chÃnh là má»™t loại bi ai!
Hà Tinh có chút nghi hoặc nhìn qua Tần Mục, không biết Tần Mục nói lá»i nà y có ý gì.
- Æ , đây không phải Hà đại muá»™i tá» sao?
Má»™t giá»ng nam nhân vang lên. Tần Mục nhìn qua ngưá»i nói, chỉ thấy má»™t nam tá» chừng ba mươi mặc áo nhăn mang theo gia đình Ä‘i tá»›i, vẻ mặt tươi cưá»i.
Hà Tinh dưá»ng như e ngại ngưá»i nà y, thân thể không tá»± chá»§ nhÃch ra sau lưng Tần Mục.
- Äại muá»™i tá».
Ngưá»i ná» bá» qua Tần Mục, vươn tay muốn kéo Hà Tinh.
Thân thể Tần Mục nhÃch qua ngăn cản hắn, nam tá» cau mà y nói:
- Tiểu tần, như thế nà o, lên là m thôn trưởng thì không có quan tâm tá»›i ngưá»i là m chú nà y sao?
Tần Mục nhÃu mà y nói ra:
- Có lá»i gì thì nói Ä‘i, động thá»§ động cước không tốt.
Nam tá» cưá»i toe toét miệng, lá»™ ra hai hà m răng và ng:
- Ai nha, Tần tiểu tá», thá»i Ä‘iểm trước khi mà y lên là m thôn trưởng thì mà y đâu có dám nói thế vá»›i Lý Kim Bưu tao như váºy, sao rồi, cánh cứng rắn cho nên muốn bay má»™t mình sao?
Tần Mục khoát khoát tay nói ra:
- Tất cả má»i ngưá»i là hương thân, không nên để lại lá»i ông tiếng ve cho ngưá»i khác nói.
Lý Kim Bưu hừ một tiếng, nói:
- Xem ra tiểu tá» mà y đã chiếm lấy tiểu nha đầu nà y rồi, nói cho mà y biết, tiểu nha đầu nà y là cá»§a tao, tiểu tá» mà y muốn độc chiếm thì không cần nghÄ© nữa. Nếu mà y dám chá»c và o Lý Kim Bưu tao, coi chừng sang năm tao không phân bao sống cho thôn nà y đâu.
Tần Mục nghe váºy nghiêm mặt, nói ra:
- Bao sống? Là muốn tìm đám trẻ em mưá»i lăm mưá»i sáu tuổi sao?
- Nói nhảm, bằng không đám lão gia ăn nhiá»u như váºy, không có việc là m nhiá»u như váºy, tao không phân bao sống thì chẳng phải chết cả sao? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Kim Bưu lại xem trôÌn ở Tần Mục sau lưng Hà Tinh liếc, chỉ và o Tần Mục cái mÅ©i, vẻ bên ngoà i thì cưá»i nhưng trong lòng không cưá»i nói ra:
- Dù thế nà o tặng tiểu cô nương nà y cho tao, tao cho thôn Tây SÆ¡n chúng mà y mưá»i tên.
Tần Mục hừ lạnh một tiếng, thò tay đẩy tay của Lý Kim Bưu qua một bên, lạnh lùng nói ra:
- Sá» dụng lao động trẻ em, mà y Ä‘ang phạm pháp. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Phạm pháp? Nói cho mà y biết, lão tỠở trong trấn Hà Tá» nà y chÃnh là pháp luáºt. Hừ, mà y tin không?
Lý Kim Bưu hung dữ nói.
- Chê cưá»i! Thân là cán bá»™ đảng, biết pháp phạm pháp, mà y cho rằng Tần Mục tao là ngưá»i nà o?
Nói xong Tần Mục quay ngưá»i đẩy Hà Tinh:
- Äi, gá»i đội trưởng dân binh trong thôn tá»›i.
Lý Kim Bưu nghe Tần Mục nói như váºy chÃnh là không nể mặt mÅ©i cá»§a hắn, lạnh lùng cưá»i cưá»i, nói ra:
- Äi, há» Tần, mà y Ä‘i, xem tao là m chức trưởng thôn cá»§a mà y bay như thế nà o!
Nói xong quay đầu rá»i Ä‘i.
- Tần, Tần thôn trưởng, Lý Kim Bưu chÃnh là cháu trai phó trưởng trấn Lý Äại Äông, anh không nên đắc tá»™i vá»›i hắn nha.
Sau lưng, Hà Tinh nhá» giá»ng nói ra, khóe mắt rưng rưng nước mắt.
Tần Mục lạnh lùng cưá»i cưá»i, nói ra:
- Bằng Lý Kim Bưu sao? Hừ, tôi muốn nhìn hắn có thể láºt trá»i không đấy!
- Tần Mục!
Một tiếng kêu thanh thúy vang lên..
Tần Mục nhìn qua sau lưng, chỉ thấy má»™t nữ nhân trẻ tuổi trang Ä‘iểm xinh đẹp như cưá»i mà không cưá»i Ä‘i vá» phÃa hắn. Mái tóc dà i khoác há» lên vai, bá» môi tha son bóng loáng, nhất là cặp mắt to tinh khiết, trong ánh mặt trá»i chiá»u cà ng câu dẫn dục vá»ng cá»§a nam nhân.
- Cô ta là ai?
Tần Mục vá»™i và ng nhá» giá»ng há»i Hà Tinh.
- Không phải ngưá»i tốt.
Hà Tinh nói một câu:
- Chu Tiểu Mai, là góa phụ nổi danh của thôn Tây Sơn,còn chưa có động phòng đã khắc chết chồng. Bây giỠđang mở khách sạn nhỠtrong trấn, nghe nói cô ta chuyên đi câu dẫn nam nhân.
Tần Mục nói ra:
- Cô đấy, không nên nói xấu sau lưng ngưá»i khác.
Nói xong ngẩng đầu Ä‘i tá»›i gần Chu Tiểu Mai, cưá»i nói:
- Như thế nà o, ngưá»i tà i ba trở vá» thôn ăn mừng năm má»›i sao?
Chu Äại Năng cắn cắn bá» môi, hà m răng trắng ngà hiện ra, nói:
- Tần tiểu tỠđược lắm, lên là m thôn trưởng thì không nhìn tiểu Mai tá»· và o trong mắt, há mồm đã mắng chị cá»§a mình? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần Mục nghi hoặc gãi gãi đầu nói ra:
- Tôi nà o dám, chị mở khách sạn trong trấn nhá», xem như ngưá»i tà i ba trong thôn cá»§a chúng ta rồi.
14.08.2014
Chương 3
Dở khóc dở cưá»i​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Trên mặt Chu Tiểu Mai hiện ra nét lo lắng, đảo mắt lại phá»§ cưá»i quyến rÅ© nói:
- Tần Mục, hôm nay tôi trở vá», phòng cÅ© không có quét dá»n gì cả, dù sao anh cÅ©ng ở má»™t mình, không bằng tá»›i giúp quét dá»n má»™t chút, buổi tối tôi chuẩn bị chút đồ ăn ngon cho anh.
Tần Mục mỉm cưá»i, gáºt đầu đáp ứng, tuy góa phụ nà y thanh danh không tốt, nhưng mà ngắm nhìn cÅ©ng là má»™t loại hưởng thụ. Huống chi Tần Mục còn phải hiểu rõ nhiá»u chuyện, có má»™t số việc kết giao vá»›i gái hồng lâu có lẽ còn biết được má»™t Ãt chuyện giấu diếm.
Hà Tinh túm góc áo sau lưng Tần Mục, xem ra không muốn cho Tần Mục đi.
- Æ , đây không phải nữ sinh viên sao? Như thế nà o, thÃch Tần Mục à , sợ chị ăn anh ta sao?
Chu Tiểu Mai cưá»i to, bá»™ ngá»±c cá»§a nà ng run run là m cho Tần Mục có cảm giác mê mẫn.
Hà Tinh tức giáºn quay ngưá»i chạy Ä‘i, bá»™ dáng hoà n toà n chẳng giống cô gái cầm gáºy nện và o đầu cá»§a Tần Mục lúc trước chút nà o.
Tần Mục mỉm cưá»i, nhìn Chu Tiểu Mai nói ra:
- Äi thôi, dù sao tôi cÅ©ng là ngưá»i biếng nhác, hôm nay chúng ta thu dá»n xong hay không cÅ©ng khó nói đấy.
Chu Tiểu Mai sóng mắt lưu chuyển, nà ng lại nói:
- Váºy ngà y mai chúng ta lại là m.
Hai ngưá»i Ä‘i qua thôn nhá», không bao lâu Ä‘i tá»›i nhà cá»§a Chu Tiểu Mai. Äẩy cá»a ra thì nghe tiếng ho khan từ trong truyá»n ra, Chu Tiểu Mai vá»™i và ng chạy và o bên trong: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Bà bà , bà là m sao rồi? Con đã bảo bà đi ra trấn dưỡng bệnh, tại sao bà không nghe con? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần Mục Ä‘i theo sau lưng Chu Tiểu Mai, phòng nà y rất sạch sẽ, hoà n toà n không giống loạn như lá»i cá»§a Chu Tiểu Mai. Giá» phút nà y Chu Tiểu Mai Ä‘ang vịn lão thái thái, không ngừng đấm lưng cho lão thái thái.
Lão thái thái ho khan, lão thái thái thở gấp một hơi, nhìn Tần Mục nói ra:
- Tiểu Tần tá», ngồi Ä‘i. Từ khi lên là m thôn trưởng, con Ä‘oạn thá»i gian nà y không qua thăm lão bà bà .
Tần Mục cưá»i nói xin lá»—i, ngồi xuống giưá»ng gạch. Lão thái thái nhìn qua bệnh táºt yếu á»›t, tinh thần cÅ©ng không kém, cầm tay Tần Mục nói chuyện nhà .
Tần Mục cÅ©ng không có biểu lá»™ không kiên nhẫn, chỉ ngẫu nhiên há»i chút Ãt nghi hoặc ở địa phương, lão thái thái cÅ©ng nói rõ từng chuyện cho hắn nghe. Tần Mục há»i tháºp phần có kỹ xảo, không là m cho lão thái thái cùng Chu Tiểu Mai nghe ra có gì đó không ổn.
Hai ngưá»i nói chuyện, Chu Tiểu Mai hầu hạ ở bên cạnh, bất tri bất giác sắc trá»i cÅ©ng đã tối lại.
Chu Tiểu Mai dá»n dẹp nấu cÆ¡m, lão thái thái kéo tay Tần Mục tay nói ra:
- Tiểu Mai là con gái tốt, Lai Phúc nhà bà cháºm trá»… nó, cháºm trá»… Ä‘á»i cá»§a nó. Hai năm qua tin đồn không Ãt, Tiểu Mai sống cÅ©ng khổ.
Tần Mục chấn động, gáºt gáºt đầu, tâm tư đặt lên ngưá»i Chu Tiểu Mai.
Lão thái thái mắt má» thá»a mãn nhìn qua Tần Mục, cÅ©ng không biết trong ná»™i tâm nghÄ© cái gì.
Ä‚n cÆ¡m xong lão thái thái lá»›n tuổi liá»n nằm trên giưá»ng gạch ngá»§ Ä‘i. Chu Tiểu Mai thì nhét và i thanh cá»§i và o trong bếp lò, liá»n cắn môi nói ra:
- Anh muốn tự đi hay tôi tiễn anh đi?
Nói chuyện ngữ khà vô cùng lá»›n máºt, là m cho tim Tần Mục Ä‘áºp mạnh và i cái.
Liếc mắt nhìn Chu Tiểu Mai, ánh lá»a chiếu và o mặt nà ng, sắc mặt vô cùng kiá»u diá»…m. Tần Mục lắc đầu nói:
- Tôi tự đi thôi, đêm hôm khuya khoắt, lạnh.
Chu Tiểu Mai bĩu môi nói ra:
- Lạnh caÌi răÌm, anh chá» tôi má»™t lát. Tôi thấy đêm nay trá»i mây Ä‘en dà y đặc, sợ anh không biết đưá»ng Ä‘i bị báo ăn thịt thì khốn.
Nói xong tươi cưá»i vÅ© mị, cầm cái áo đỠbên giưá»ng mặc và o.
Tần Mục cưá»i, mặc cho nà ng là m chá»§. Hai ngưá»i Ä‘i ra ngoà i thì nghe được lão thái thái ho khan. Chu Tiểu Mai cảm giác sắc mặt cá»§a mình nóng lên, nhìn bầu trá»i có trăng, đột nhiên há»i:
- Anh nói ngưá»i cả Ä‘á»i nà y, tiá»n đồ là cái gì?
Tần Mục nhìn và o ánh mắt cá»§a nà ng, trong ná»™i tâm cÅ©ng có chút loạn, đột nhiên phát sinh chuyện không thể tưởng tượng cÅ©ng là m cho hắn có chút má» mịt, nhưng mà hắn tâm chà kiên định, nếu như nói tiá»n đồ gì tốt nhất trên Ä‘á»i, váºy đó chÃnh là - quan đồ.
Hai ngưá»i không nói gì, hà o khà có chút nặng ná». Tần Mục Ä‘i theo bên cạnh Chu Tiểu Mai, Ä‘i qua và i con phố nhỠđứng ở cá»a ra và o má»™t gia đình.
Tần Mục biết rõ đây chÃnh là chá»— ở cá»§ mình, liá»n má»i Chu Tiểu Mai Ä‘i và o. Vốn cho rằng chu Tiểu Mai sẽ tránh hiá»m nghi mà cáo từ, không nghÄ© tá»›i Chu Tiểu Mai tùy tiện Ä‘i và o, là m cho Tần Mục cưá»i khổ. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu Tiểu Mai nghe được tiếng mở cá»a, thân thể chấn động, liá»n Ä‘iá»m nhiên như không có việc gì chỉ và o gốc đại thụ tang thương ở trước nhà và nhá»› lại:
- Còn nhá»› rõ không? Khi tôi mưá»i lăm tuổi, anh mưá»i ba tuổi, anh thưá»ng xuyên trèo lên cây nà y hái táo cho tôi ăn.
Tần Mục không biết rõ, chỉ bất đắc dÄ© ngẩng đầu, gáºt đầu cam chịu.
- Thoáng cái đã qua bảy năm rồi.
Trong lá»i cá»§a Chu Tiểu Mai trà n ngáºp cảm giác hoà i niệm.
Trong lòng Tần Mục khẽ động, má»™t cảm giác rá»™n rà ng hiện ra, cánh môi run rẩy mà kiên định táºp kÃch, dÃnh sát và o môi cá»§a hắn.
Tần Mục cÅ©ng không phải thiện nam tÃn nữ, nếu đã có nữ nhân yêu thương nhá»› nhung hắn, hắn chưa bao giá» cá»± tuyệt.
Thân thể Chu Tiểu Mai run rẩy, Tần Mục ôm nà ng và o trong ngá»±c, hắn cảm nháºn được sá»± má»m mại cá»§a nữ nhân nà y.
Lá»±c đạo cá»§ Tần Mục tăng lá»›n hÆ¡n má»™t chút, phi thưá»ng bá đạo hút hương khà tá»ng miệng Chu Tiểu Mai. Thân thể Chu Tiểu Mai hÆ¡i run rẩy, hai tay dốc sức nắm chặt quần áo cá»§a Tần Mục, giống như con chim non Ä‘ang ném sát và o ngưá»i cá»§a hắn tìm kiếm an toà n, nhưng mà không biết như váºy má»›i là nguy hiểm nhất.
Tần Mục khà lá»±c lá»›n, đã hÆ¡n má»™t năm chưa tiếp xúc vá»›i nữ nhân, thân thể cá»§a hắn vô cùng khát vá»ng. Má»™t tay cá»§a hắn lòn và o áo cá»§a Chu Tiểu Mai, tay kia đặt lên bá»™ ngá»±c lá»›n cá»§a Chu Tiểu Mai, chạm và o da thịt trÆ¡n bóng cá»§a nà ng.
- Không muốn...
Cố gắng thoát khá»i đầu lưỡi cá»§a Tần Mục dây dưa, Chu Tiểu Mai thò tay túm lấy bà n tay Ä‘ang tác quái cá»§a Tần Mục, gắt giá»ng:
- HÆ¡n ná»a năm không gặp, anh đã biến xấu rồi.
Tần Mục cưá»i hắc hắc, buông Chu Tiểu Mai ra, trên tay còn có hương khà tá»a ra, là m cho Tần Mục tâm tình dao động.
Sắc mặt Chu Tiểu Mai dưới ánh trăng phÆ¡n phá»›t biến thà nh quả táo Ä‘á», hung dữ trừng mắt Tần Mục, nói:
- Nói Ä‘i, có phải anh đã sá»›m muốn như váºy đúng không?
Tần Mục vò đầu một hồi, hắn tới bây giỠcũng không biết Chu Tiểu Mai cùng "Tần Mục" có quan hệ gì.
Chu Tiểu Mai kéo tay cá»§a Tần Mục, trong mắt có lệ quang lóe lên, cháºm rãi nói:
- Tần Mục, sang năm mới anh đã hai mươi tuổi rồi. Chú cũng không còn, sau nà y anh có vừa ý cô gái nà o thì nói với Tiểu Mai tỷ, Tiểu Mai tỷ phụ anh, nhất định sẽ giúp anh tìm cô gái tốt.
14.08.2014
Chương 4
Các ngưá»i muốn là m gì? (1)​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Tần Mục vá»— vá»— vai Chu Tiểu Mai nói ra: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tiểu Mai tá»·, đừng như váºy nói.
Cũng không biết nên tiếp tục chủ đỠthế nà o.
Chu Tiểu Mai nhe răng cưá»i:
- Anh không để tôi đứng trong sân lạnh chứ?
Tần Mục vá»™i và ng dẫn Chu Tiểu Mai và o trong phòng. Trong phòng rất sạch sẽ, có thể thấy được Tần Mục là ngưá»i yêu thÃch sạch sẽ.
Vừa má»›i đóng cá»a lại Chu Tiểu Mai đã thắp nến lên, nà ng quen thuá»™c căn phòng nà y hÆ¡n cả Tần Mục.
Tần Mục vừa muốn nói gì, Chu Tiểu Mai giống như cÆ¡n gió lao và o trong ngá»±c Tần Mục, bá» môi hai ngưá»i giao hòa lần nữa. Tay cá»§a Tần Mục chưa bao giá» chịu thà nh tháºt, đã chui và o eo cá»§a chu Tiểu Mai, Ä‘ang vuốt ve da thịt má»m mại. HÆ¡i lạnh trên tay vuốt ve là n da Chu Tiểu Mai là m nà ng hÆ¡i khó chịu, hai ngưá»i dang hôn nhau, đôi tay cá»§a Chu Tiểu Mai vô tình vuốt đầu cá»§a Tần Mục, là m rÆ¡i chiếc mÅ© xuống và lá»™ băng gạc trắng.
PHá»C.
Chấm dứt hôn sâu, Chu Tiểu Mai nhìn đầu cá»§a Tần Mục, buồn cưá»i che miệng, hÆ¡n ná»a ngà y há»i Tần Mục xảy ra chuyện gì.
Tần Mục cÅ©ng không có giải thÃch, chỉ có thể ngượng ngùng cưá»i thôi. Chu Tiểu Mai cởi áo khoác ném lên giưá»ng cá»§a Tần Mục, nói ra: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tôi xem nà o!
Nói xong muốn vạch trần băng gạc, xem xét thương thế của Tần Mục.
Tần Mục bắt lấy cổ tay cá»§a Chu Tiểu Mai, hai mắt sáng ngá»i nhìn Chu Tiểu Mai. Chu Tiểu Mai bối rối, biết rõ đây là mình tá»± động đưa tá»›i cá»a, sẽ không đà o thoát được, liá»n đỠmặt mặt cúi đầu xuống, nhá» giá»ng há»i:
- Anh... Anh nhìn cái gì?
Tần Mục cháºm rãi thở dà i, ngón tay vuối cằm cá»§a Chu Tiểu Mai, nâng đầu cá»§a nà ng lên. Chu Tiểu Mai sóng mắt lưu chuyển, toà n thân trà n ngáºp dụ hoặc.
- Tiểu Mai tỷ...
Tần Mục cảm giác mình giống như một tên ngốc, chẳng biết nói cái gì cả.
Chu Tiểu Mai cưá»i rất đẹp, giãy giụa khá»i tay cá»§a Tần Mục, vá»— đầu cá»§a Tần Mục má»™t cái, nói ra:
- Tiểu hà i tá» chá»› suy nghÄ© lung tung, qua Ãt ngà y Tiểu Mai tá»· giá»›i thiệu cô gái tốt cho, tôi là m bà mai đáng tin lắm.
Nói xong, sóng mắt lưu chuyển, trong mắt mang theo khổ sở nhà n nhạt.
Tần Mục đầu nổ lá»›n, trong đầu hiện ra trà nhá»› dÄ© vãng vá»›i Chu Tiểu Mai, nó giống như dòng sông nhá» chảy trong lòng Tần Mục. Äây là nữ hà i thanh mai chúc mã vá»›i hắn, cÅ©ng là ngưá»i khổ sở.
Nhìn thấy bá»™ dáng há hốc mồm cá»§ Tần Mục, Chu Tiểu Mai nhõng nhẽo cưá»i nói:
- Anh mau ngủ đi, anh bây giỠnên đốt lò sưởi lên, sớm đắp chăn kẻo lạnh.
Tần Mục cháºm rãi vuốt ve tóc dà i Ä‘en nhánh cá»§ Chu Tiểu Mai, trong khoảng thá»i gian ngắn đúng là không biết nói gì cho phải.
Chu Tiểu Mai cảm thấy bà n tay ấm áp cá»§a Tần Mục Ä‘ang vuốt ve, mặt đỠlên, tiếng thở dốc dần dần nhanh hÆ¡n. Äá»™t nhiên nà ng phát hiện tay cá»§a Tần Mục Ä‘ang từ từ di động xuống, dần dần tiếp cáºn bá»™ vị thân thể cá»§a mình, nhịn không được hét lên má»™t tiếng, đẩy Tần Mục xuống giưá»ng gạch và chạy ra ngoà i.
Tần Mục má» mịt nhìn qua bóng lưng cá»§a Chu Tiểu Mai, dở khóc dở cưá»i.
Tần Mục thức dáºy buổi sáng, Ä‘ang chuẩn bị đánh răng rá»a mặt sau đó Ä‘i dạo trên phố, cá»a ra và o truyá»n ra âm thanh ầm Ä©. Trong đó không thiếu tiếng nói to cá»§a các lão gia, còn có âm thanh bén nhá»n cá»§a đà n bà .
Tần Mục nghi hoặc Ä‘i ra khá»i sân, vừa muốn mở cá»a thì nghe bên ngoà i hô:
- Tiểu Hà , cô còn chống chế, bá»n tôi hôm nay phải tìm tên Tần Mục nói cho rõ rà ng, là m gì Ä‘i đắc tá»™i thần tà i?
Ngay sau đó lại nghe giá»ng cá»§a Hà Tinh truyá»n đến:
- Thúc thúc bá bá à , Tần thôn trưởng nói Lý Kim Bưu sỠdụng lao động trẻ em là phạm pháp, quốc gia không cho phép.
Má»™t giá»ng to lá»›n vang lên:
- Cái gì lao động trẻ em, tôi không biết. Tôi biết rõ tiểu lục tá» nhà tôi ở bên ngoà i má»™t năm có thể kiếm ba ngà n đồng, sang năm nếu không Ä‘i ra ngoà i thì bá»n tôi ăn cái gì, uống cái gì?
Nghe đến đó Tần Mục cÅ©ng hiểu rõ. Thì ra Lý Kim Bưu đã phát lá»i rồi, sang năm không cần ngưá»i cá»§a thôn Tây SÆ¡n nữa, đây là bức thôn dân quấn lấy mình. Hiểu rõ Ä‘iểm nà y Tần Mục đã có tÃnh toán, thò tay kéo then gà i cá»a ra, hắn mở cá»a ra sau và má»™t thân ảnh nhá» nhắn xinh xắn ngã xuống, Tần Mục vá»™i và ng đở lấy. CÅ©ng không biết Chu Tiểu Mai rá»i Ä‘i thế nà o, cánh cá»a đã gà i then rồi.
Hà Tinh vá»™i và ng đứng lên, sắc mặt đỠbừng nhìn qua đám ngưá»i bên ngoà i.
Thấy Tần Mục Ä‘i ra, các thôn dân Ä‘á»u có biểu lá»™ tức giáºn, trong đó má»™t ngưá»i hÆ¡n năm mươi tuổi kêu lên:
- Ca oa tá», mà y đúng là không biết trá»i cao đất rá»™ng, mà y dám đắc tá»™i thần tà i, mà y tháºt sá»± không muốn sống mà .
- Lão Lâm ở phÃa tây.
Hà Tinh nhá» giá»ng nói ra.
Tần Mục khẽ gáºt đầu, nhìn qua thôn dân chung quanh, lá»›n tiếng nói:
- Rất tốt ah, xem ra hôm nay tức giáºn cá»§a các thôn dân không nhá», tiến và o trong phòng Ä‘i, có lá»i gì thì từ từ nói.
Nói xong, thân thể hắn hÆ¡i nghiêng tránh đưá»ng và o nhà .
Lão Lâm dẫn đầu Ä‘i và o, những ngưá»i khác có chút sợ hãi rụt rè, nhưng mà cuối cùng vẫn Ä‘i và o sân. Tần Mục chỉa chỉa và o phòng nói ra:
- Tiểu Hà , nấu nước Ä‘i, đã lâu không có khách tá»›i thăm, chẳng có gì đãi má»i ngưá»i.
Hà Tinh gáºt đầu Ä‘i và o trong phòng.
- Lão Lâm thúc, nói đi, xảy ra chuyện gì?
Tần Mục nhìn qua Lão Lâm ngồi xổm hút thuốc cuốn, há»i. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lão Lâm rút hai điếu thuốc ra, thở dà i nói:
- Ca oa tá» ah, mà y còn nhá» không hiểu chuyện. Lý Kim Bưu chÃnh là đại nhân váºt, chú cá»§a mà y cÅ©ng chẳng dám đắc tá»™i vá»›i nó, mà y chá»c và o nó cho nên chẳng khác gì Ä‘oạn nguồn việc là m cá»§a thôn.
Tần Mục nhìn qua má»i ngưá»i, các thôn dân Ä‘á»u nhìn qua Lão Lâm, ngươi má»™t câu ta má»™t câu trách cứ Tần Mục không phải, nói hắn đắc tá»™i Lý Kim Bưu.
- Nói như váºy đúng là trẻ con không hiểu chuyện.
Tần Mục nghe cả buổi, sau khi nháºn rõ thân pháºn cá»§a má»i ngưá»i, tóm lược tất cả những lá»i cá»§a bá»n há» chỉ gói gá»n và o má»™t chữ - tiá»n.
Äám hà i tá» choai choai Ä‘i ra ngoà i là m, Lý Kim Bưu phụ trách ăn uống, má»—i tháng má»—i tháng được trả ba trăm đồng tiá»n công, trong cái thôn khốn cùng nà y đó là con số lá»›n.
Lão Lâm đầu trừng mắt, nói ra:
- Còn không phải sao? Ca oa tỠah, tao khuyên mà y đi gặp thần tà i xin lỗi, bằng không, chẳng những mà y không cần là m trưởng thôn, cho dù là thôn Tây Sơn chúng ta cũng phải ăn không khà mà sống.
Tần Mục mỉm cưá»i, nhà n nhạt nói ra:
- à của chú là bảo tôi xin lỗi Lý Kim Bưu?
- Còn không phải sao?
Lão Lâm trừng mắt, má»i ngưá»i cÅ©ng khuyên bảo Tần Mục Ä‘i xin lá»—i Lý Kim Bưu.
Tần Mục không nói chuyện, đứng lên, hắn chỉ và o núi lớn chung quanh:
- Lão vị lão gia đại thẫm, các ngưá»i nhìn xem chung quanh chúng ta là cái gì?
Má»i ngưá»i nghe Tần Mục há»i như váºy, nhao nhao trả lá»i là nuÌi, là đá.
14.08.2014
Chương 5
Các ngưá»i muốn là m gì? (2)​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Tần Mục gáºt gáºt đầu, nói ra:
- Äúng váºy, chÃnh là nuÌi, chÃnh là đá. Các ngưá»i chỉ nhìn thấy núi, nhìn thấy đá. Hừ, chúng ta Ä‘ang sống trên núi và ng mà không biết, cả ngà y nghÄ© phải là m công cho ngưá»i khác Ä‘i là m kiếm tiá»n, cÅ©ng khó trách bây giá» các ngưá»i vẫn nghèo như váºy.
Tần Mục nói như thế là quá mức, những ngưá»i nà y sống trong núi không có việc là m, cả đám đỠmặt tÃa tai chỉ và o Tần Mục, đúng là trẻ tuổi có sức nói năng không suy nghÄ©, tất cả ánh mắt và chỉ trÃch Ä‘á»u nhắm và o Tần Mục.
Tần Mục mặc cho bá»n há» nói, chỉ nhà n nhạt mỉm cưá»i, sau khi tiếng ồn à o đã giảm xuống, Tần Mục má»›i lắc lắc ngón tay, vẻ mặt bình tÄ©nh nói ra:
- Tôi cần mưá»i ngưá»i, nhá»› kỹ, phải là ngưá»i ngoà i mưá»i tám tuổi, bảo bá»n há» Ä‘i theo tôi là m má»™t năm, má»™t năm mưá»i ngưá»i nà y kiếm tiá»n còn nhiá»u hÆ¡n cả thôn Tây SÆ¡n.
- Xùy ~
Lão Lâm đầu xùy cưá»i má»™t tiếng, sau đó rút Ä‘iếu thuốc ra hút.
- Như thế nà o? Không tin?
Tần Mục buồn cưá»i nhìn qua đám ngưá»i, lắc đầu nói ra:
- Như váºy Ä‘i, tôi viết biên nháºn, nếu như má»™t năm sau lá»i cá»§a tôi không thá»±c hiện được, tôi tá»± giác không là m trưởng thôn nữa, như thế nà o đây?
- Thôn trưởng sÆ¡n thôn có hay không có bá»n tôi chẳng quan tâm.
Lão Lâm đầu thình lình nói câu nà o.
- Lão Lâm thúc, ngà i nói là m sao bây gi�
Tần Mục nhÃu mà y, xem ra Lão Lâm ở trong thôn Tây SÆ¡n uy tÃn không phải bình thưá»ng.
- Nếu không thá»±c hiện được thì khi đó mà y phải xin lá»—i tên thần tà i, còn phải bưng trà kÃnh nước.
Lão Lâm đầu cháºm rãi nói ra.
Tần Mục con mắt phát lạnh, lạnh lùng nói:
- Nếu tôi là m được thì sao?
Ngữ khà là nh lạnh, mang theo hương vị âm trầm.
Lão Lâm đầu bỗng nhiên đứng lên, lớn tiếng nói:
- Nếu mà y có thể là m được, Lão Lâm tao cởi trần truồng, mang theo roi quất và o lưng và chạy quanh thôn Tây Sơn nà y ba vòng, lại quỳ trước mặt mà y xin lỗi, sau đó thôn Tây Sơn nà y là m chứng.
Nói xong chỉ và o ngưá»i ở đây nói ra.
- NÆ¡i nà y có má»™t ý tưởng, má»i ngưá»i nghe.
- Tốt!
Tần Mục đưa một tay lên, nói:
- Mưá»i ngưá»i kia tôi phải tá»± mình lá»±a chá»n.
...
Nhìn thấy đám ngưá»i Lão Lâm từ từ rá»i Ä‘i, Tần Mục biết rõ mình có thể ngồi vững trên ghế thôn trưởng hay không là má»™t khảo nghiệm. Tuy thá»i gian là má»™t năm, nhưng nếu như trong vòng ná»a năm không có hiệu quả thì không cần Lý Kim Bưu đùa nghịch thá»§ Ä‘oạn gì, cho dù la Lão Lâm cÅ©ng có thể Ä‘uổi hắn Ä‘i.
Gió tây bắc rét lạnh, rất nhiá»u ngưá»i là m quan Ä‘au đầu.
Hà Tinh mang theo cái hÅ© sắt, trong sân chỉ có mình Tần Mục trầm tư ngồi ở đó, nhịn không được há»i:
- Tần thôn trưởng, đây là ...
Tần Mục cưá»i khổ má»™t tiếng, vẫy tay vá»›i Hà Tinh:
- Tiểu Hà , cô nói cho tôi nghe má»™t chút, cô ở đại há»c há»c cái gì?
Hà Tinh bá» há»§ sắt xuống, Ä‘i đến cách Tần Mục ba bước, sợ hãi đứng lại, nhá» giá»ng trả lá»i:
- Tôi há»c vưá»n cây rừng.
Tần Mục con mắt sáng ngá»i, má»™t suy nghÄ© hiện ra trong đầu cá»§a hắn, liá»n vá»™i và ng kéo tay Hà Tinh Ä‘i và o trong phòng.
Sắc mặt Hà Tinh đại biến, liá»n vá»™i giãy giụa, vốn tưởng rằng Tần Mục giúp nà ng ngăn cản Lý Kim Bưu sách nhiá»…u, cảm giác vá»›i Tần Mục có chút biến hóa, không nghÄ© tá»›i tên nà y vẫn muốn là m chuyện kia, kéo mình lên giưá»ng.
- Là m gì?
Tần Mục tức giáºn, oán háºn vung tay Hà Tinh lên, giả bá»™ tức giáºn nói ra.
- Tiểu Hà , cô phải biết rằng cô dùng thân pháºn gì Ä‘i tá»›i nÆ¡i nà y rèn luyện nha. Hừ, nếu như không nghe lá»i giám sát trá»±c tiếp là tôi, bây giá» cô có thể quay vá» kinh thà nh đấy.
Tần Mục nói lá»i nà y có tác dụng nhất định, trên mặt Hà Tinh lo sợ, nhá» giá»ng nói ra:
- Cái kia, cái kia... Tần thôn trưởng đừng kéo tôi.
Tần Mục vỗ cái ót, ngà y hôm qua bị thương còn đau một chút, hơi nhức đầu. Hà Tinh thấy bà n tay Tần Mục đặt lên miệng vết thương ngà y hôm qua, trong ánh mắt hiện ra một tia lo lắng.
Má»™t tia lo lắng nà y bị Tần Mục bắt được, nhịn không được cưá»i nói:
- Mau Ä‘i và o, nói cho tôi biết cô há»c vưá»n cây rừng là há»c thế nà o?
Nói xong, phối hợp và o nhà .
Hà Tinh lúc nà y mới biết mình hiểu là m, khuôn mặt hồng hồng, đi theo sau lưng Tần Mục.
Quả nhiên Tần Mục quang minh chánh đại ngồi xuống, cầm giấy bút bắt đầu há»i thăm chuyện liên quan tá»›i há»c vấn cá»§a Hà Tinh.
Äợi đến lúc Hà Tinh nói những tri thức mình biết ra, thá»i gian đã tá»›i buổi trưa. Hai ngưá»i nói rất nháºp tâm, đầu chạm và o nhau. Äợi đến lúc Hà Tinh nói xong đầu cá»§a nà ng hÆ¡i mệt má»i, bá» môi lÆ¡ đãng chạm và o đôi má Tần Mục.
Tần Mục giống như chưa phát hiện ra, nhìn qua những thứ ghi trên giấy, một bộ dáng hưng phấn không thôi.
Hà Tinh khẩn trương che cái miệng nhỠnhắn của mình lại, ánh mắt phức tạp nhìn qua Tần Mục.
- Ân, rất không tồi. Tiểu Hà nha, cô là sinh viên, ở trong thôn nà y đúng là cháºm trá»… tiá»n đồ cá»§a cô rồi. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần Mục ngẩng đầu nhìn qua Hà Tinh, thấy Hà Tinh biểu lá»™ như gặp quá»·, kỳ quái sá» lên mặt cá»§a mình và i cái, không có phát hiện gì cả. Äặt tay lên chá»›p mÅ©i thì cảm thấy hÆ¡i thÆ¡m.
Tần Mục nhất thá»i cÅ©ng si ngốc, nhá»› tá»›i thân thể uyển chuyển cá»§a Chu Tiểu Mai thì ná»™i tâm cá»§a hắn nóng lên. Hà Tinh thấy Tần Mục nháºp thần, cho rằng Tần Mục phác giác việc vừa rồi, cÅ©ng đỠmặt không nói lá»i nà o, hà o khà trong phòng máºp má».
Rốt cuộc Tần Mục khôi phục tinh thần, kỳ quái nhìn qua Hà Tinh, chỉ và o trên giấy nói ra:
- Tiểu Hà , giao cho cô má»™t nhiệm vụ, qua lá»… mừng năm má»›i tôi tìm cho cô hai ngưá»i, các ngưá»i không là m gì cả, Ä‘i và o trong núi tìm má»™t Ãt gốc cây già , bá»™ dáng cà ng cổ quái cà ng tốt, không cần nhiá»u. Có nghe hay không?
Hà Tinh bối rối gáºt đầu, vá»™i và ng chạy ra ngoà i.
Tần Mục kỳ quái nói ra:
- Xảy ra chuyện gì, tại sao hoảng loạn như váºy? Mình rất giống đạo tặc hái hoa lắm sao?
Nói xong câu nà y lại sực nhớ lúc trước, hương khà nhà n nhạt là m cho hắn chấn động, mùi hương nà y hình như không phải của Chu Tiểu Mai.
Trá»i đã qua buổi trưa, Tần Mục Ä‘i ra sân nhá», theo trà nhá»› Ä‘i tá»›i nhà cá»§a Chu Tiểu Mai. Äợi đến lúc tiến và o trong cá»a thì lão thái thái nói cho Tần Mục biết Chu Tiểu Mai dáºy sá»›m Ä‘i tá»›i thị trấn rồi, khiến cho Tần Mục có chút buồn bá»±c, sau đó cáo từ rá»i Ä‘i.
Lão thái thái tiá»…n Tần Mục tá»›i cá»a, nhìn thấy ánh mắt buồn bã cá»§a Tần Mục thì nói không nên lá»i. Tần Mục cÅ©ng không có để ý, Ä‘i ra khá»i nhà , Ä‘i dạo tá»›i trước má»™t gia đình, cá»a ra có má»™t lão nhân hÆ¡n sáu mươi ngoắc Tần Mục:
- Äại chất tá», tá»›i đây, và o trong phòng ngồi.
Lão nhân nà y rất có tinh thần, kiểu áo Tôn Trung SÆ¡n cÅ©, xem qua cÅ©ng không có quá cÅ© kỹ. Mái tóc muối tiêu, gương mặt đầy nếp nhăn cá»§a ngưá»i sống trong núi. Giá» phút nà y hai mắt cá»§a hắn sáng ngá»i nhìn chằm chằm và o Tần Mục đầy thăm ý.
14.08.2014
Chương 6
Các ngưá»i muốn là m gì? (3)​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Ngưá»i nà y Tần Mục nghe Hà Tinh nói, gá»i Hồ lão tứ, là bà thư đảng á»§y trong thôn. Bà thư đảng uy chi bá»™ cao hÆ¡n chức thôn trưởng má»™t cấp, nhưng mà chú cá»§a Tần Mục có năng lá»±c không tệ, lão bà thư chi bá»™ đã cao tuổi, còn định qua và i năm sẽ nhượng lại chức bi thư chi bá»™ cho chú cá»§a Tần Mục, không nghÄ© tá»›i chú Tần Mục lại Ä‘i sá»›m.
- Lão Tứ thúc, không có việc gì đấy chứ?
Tần Mục cưá»i vịn Hồ lão tứ tiến và o sân nhá».
Trong sân, lão Tứ thẩm mặc quần áo giản dị Ä‘ang đứng trên ghế cố vá»›i mang giá» á»›t lên nóc nhà phÆ¡i khô. Tần Mục lên tiếng chà o, nhìn thấy căn nhà do đá lá»›n chồng chất mà thà nh, chung quanh má»c đầy rêu xanh, nói:
- Lão Tứ thẩm, lá»›n tuổi như váºy không nên lên cao, để cháu là m giúp cho.
Nói xong hắn Ä‘i tá»›i là m thay lão Tứ thẩm, hắn báºn rá»™ng má»™t lúc nhưng vẫn nhanh hÆ¡n lão Tứ thẩm nhiá»u lắm.
- Và o nhà đi, tôi chuẩn bị chút đồ cho các ngưá»i nhắm rượu.
Lão Tứ thẩm vui vẻ nói ra.
Hai ngưá»i và o nhà ngồi xuống, Hồ lão tứ ý vị thâm trưá»ng nói:
- Ngưá»i trẻ tuổi, là m việc không nên xúc động như váºy
Tần Mục biết rõ lão bà thư chi bá»™ Ä‘ang nói cái gì, cÅ©ng không có che giấu. Hắn ở trong thôn Tây SÆ¡n nên phải là m ra chút chuyện, không có lão bà thư chi bá»™ á»§ng há»™ thì không được, dù sao lão bà thư chi bá»™ có thể vững và ng ngăn cháºn Lão Lâm đầu. Hắn rót cho Hồ lão tứ má»™t chén nước, chân thà nh nói ra:
- Lão Tứ thúc, cháu nói ra lá»i nà y là xuất phát từ ná»™i tâm, ngà i cảm thấy những đứa bé kia Ä‘i theo Lý Kim Bưu là m công thì kết quả kiếm tiá»n nhiá»u được sao, đám trẻ kia là m việc mệt má»i như thế, ngà i không có Ä‘au lòng sao?
Hồ lão tứ uống một ngụm nước nói ra:
- Äại chất tá», chúng ta ở đây không có việc là m thưá»ng xuyên. Cháu xem đám Äông SÆ¡n ở bên ngoà i Ä‘i, mưá»i hai tuổi đã Ä‘i ra ngoà i là m, còn tốt hÆ¡n không là m gì ở lại trong thôn.
Nói xong từ trong túi móc thuốc lá ra, đưa cho Tần Mục một điếu, bản thân cũng rút một điếu.
Tần Mục không ưa thuốc lá, nhưng vì để nói chuyện được an tâm một chút, hắn cũng hút theo. Mùi thuốc lá nặng nỠchạy và o trong phổi là m cho Tần Mục khó chịu.
- Lão thúc, lá»i nà y không đúng rồi. Cả Ä‘á»i chúng ta dá»±a và o núi mà sinh hoạt, chúng ta không thể từ trên núi kiếm ra tiếng sao?
- Chặt? Váºy không được. Phá núi? Không có tiá»n. Món ăn dân dã? ChÃnh phá»§ quy định không cho bắt, súng săn cÅ©ng tịch thu.
Nếp nhăn trên trán của Hồ lão tứ sâu thêm.
- Lão thúc biết rõ cháu muốn má»i ngưá»i trong núi dá»… sống hÆ¡n, nhưng mà không có tiá»n thì là m sao sống?
Tần Mục nhà n nhạt nói ra:
- Không có tiá»n chúng ta nghÄ© biện pháp là có.
Hồ lão tứ kinh ngạc nhìn qua Tần Mục, oa nhi nà y khà độ đột nhiên chuyển biến quá nhiá»u. Hồ lão tứ tá»± tin mắt già không có nhìn sai, hắn cảm giác giống như Ä‘ang nói chuyện vá»›i đại nhân váºt trên huyện.
Tần Mục thấy trong mắt Hồ lão tứ có nghi hoặc, liá»n đứng ngưá»i lên, hắn Ä‘i tá»›i cá»a sổ nhìn ra ngoà i. Bên ngoà i núi vá»n quanh, mây trắng như tuyết bao phá»§ đỉnh núi. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Muốn già u đầu tiên phải có đưá»ng ra.
Hai tay Tần Mục đặt lên bệ cá»a sổ, trầm tÄ©nh nói ra:
- Lão Tứ thúc, nếu như cháu nói cho ngà i biết, đầu xuân sang năm cháu mang tiá»n trở vá», ngà i nói chúng ta mang tiá»n dùng là m cái gì?
Hồ lão tứ nghe váºy thì đứng lên, hắn nhanh chóng bước tá»›i bên ngưá»i cá»§a Tần Mục, kéo tay Tần Mục, vá»™i và ng nói ra:
- Cháu nói kiếm tiá»n từ đâu? ÄÆ°á»ng ngang ngõ tắt thì không nên.
Tần Mục an ủi vỗ vỗ tay đầy vết rạn nứt của Hồ lão tứ, bình tĩnh nói:
- Lão Tứ thúc, ngà i yên tâm, cháu cá»§a ngà i là m gì chẳng có tiá»n đồ như váºy, cÅ©ng không thể là m ra chuyện phạm pháp. à cá»§a cháu là ...
Tần Mục tỉ mỉ nói suy nghÄ© trong lòng ra, Hồ lão tứ nghe xong con mắt cà ng ngà y cà ng sáng, cÅ©ng cà ng ngà y cà ng nghi hoặc, đợi đến lúc Tần Mục nói xong, nhịn không được há»i:
- Rá»… cây già coÌ gì đáng giá?
Tần Mục không có trả lá»i, hắn chuyển chá»§ Ä‘á»:
- Lão Tứ thúc, cháu xin ngà i hỗ trợ.
- Nói, nói đi!
Hồ lão tứ hoà n toà n bị tiá»n cảnh mà Tần Mục miêu tả là m kinh sợ, vá»™i và ng nói.
- Ngà i biết Hà Tinh nha, nà ng đến nÆ¡i nà y cá»§a chúng ta là có nguyên nhân. Cháu bảo nà ng há»— trợ thu tháºp má»™t Ãt rá»… cây chÃnh là sợ ngưá»i trong thôn sinh ra dị tâm vá»›i nà ng, cho nên muốn thỉnh lão Tứ thúc ra mặt trấn an cục diện.
Con mắt khôn khéo của Hồ lão tứ dò xét Tần Mục từ trên xuống, nói:
- Cháu muốn lão tứ thúc là m cây súng cho cháu à ?
Tần Mục cÅ©ng cưá»i, nhìn chằm chằm và o đôi mắt Hồ lão tứ, nghiêm túc nói ra:
- Nếu như cây súng nà y có thể mang toà n bộ thôn Tây Sơn chúng ta thà nh thôn già u nhất huyện thì có gì không tốt?
Hồ lão tứ cúi đầu lo lắng.
Tần Mục không có quấy rầy hắn, chỉ nhìn ngoà i cá»a sổ. Bước đầu tiên cá»§a hắn chÃnh là ở thôn Tây SÆ¡n nà y.
HÆ¡n ná»a ngà y Hồ lão tứ ngẩng đầu, chém Ä‘inh chặt sắt nói:
- Lão đầu tá» ra khá»i núi má»™t lần, là m chá»— dá»±a cho tiểu tá» ngươi đấy! Nhưng mà phải nói trước, nếu má»™t năm sau thôn Tây SÆ¡n vẫn đức hạnh nà y...
- Không cần thúc ngà i nói, tá»± cháu sẽ cuốn gói rá»i Ä‘i.
Tần Mục vỗ vực cam đoan.
- Äồ trẻ con, thúc còn không có bức cháu như váºy nha?
Hồ lão tứ cưá»i rá»™ lên, nhìn ra ngoà i phòng hô:
- Mẹ nó à , nhanh mang rượu và thức ăn lên đây, hôm nay chúng ta phải tiếp đãi thôn trưởng tỠtế đấy.
Bên ngoà i có tiếng đáp ứng cá»§a phụ nữ, không bao lâu má»™t mâm rượu và thức ăn được mang lên. Tần Mục biết rõ đây là con cá»§a Hồ lão tứ, gá»i là Há»— NgÅ© Äa. Hắn có bốn ngưá»i anh, chết hai, hai ngưá»i khác đã ra ở riêng, chỉ có hắn đã ba mươi tuổi chưa có vợ con, Ä‘ang sống cùng cha mẹ.
- Hồ Ngũ ca năm mới nà y có là m gì không? Không bằng cho anh đi giúp Hà Tinh một chút nhé?
Tần Mục nói ra:
- Thôn á»§y sẽ xuất tiá»n thuê anh, như thế nà o?
Hồ NgÅ© Äa vá»™i và ng nhìn qua cha hắn, tuy không biết chuyện gì, nhưng mà thôn á»§y trả thù lao thì đây chÃnh là thiên đại hảo sá»±.
Hồ lão tứ cau mà y nói ra:
- Ngưá»i trong thôn mướn ngưá»i trong thôn, ngưá»i ta nói xấu không tốt. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Có cái gì nói không tốt? Hồ Ngũ ca là m việc thực sự, trả lương là đương nhiên.
Tần Mục nghe Hà Tinh nhắc qua, hán tá» Hồ NgÅ© Äa không có nói nhiá»u, là m ngưá»i thà nh tháºt, là m việc không tiếc khà lá»±c, nếu không phải thay hai ngưá»i anh trông coi nhà cá»a, hắn cÅ©ng đã cưới vợ từ lâu rồi. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ lão tứ nhìn qua Tần Mục tháºt sâu, gáºt đầu đánh nhịp:
- Äi, chuyện trong thôn cháu nói là tÃnh toán.
Tần Mục vá»™i và ng khiêm tốn, ba ngưá»i ngồi trên giưá»ng gạch, lấy má»™t Ãt dưa muối uống rượu. Rượu trên bà n cà ng nhiá»u, Tần Mục cuối cùng cÅ©ng hiểu rõ tình huống trong thôn Tây SÆ¡n thất thất bát bát, trong ná»™i tâm có suy nghÄ©.
14.08.2014
Chương 7
Trong lòng có ý định. (1)​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Lá»… mừng năm má»›i trong núi hà o khà rá»™n rà ng, trong nháy mắt đã qua cuối năm. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mấy ngà y nay Tần Mục chạy qua nhà cá»§a Chu Tiểu Mai mấy lần, Chu Tiểu Mai còn không có trở vá», trong ná»™i tâm lạnh giá.
- Tần thôn trưởng, Tần thôn trưởng!
Tần Mục Ä‘ang Ä‘i tá»›i nhà cá»§a Hà Tinh thì sau lưng có tiếng nữ nhân gá»i. Hắn quay đầu lại nhìn thấy "Äại loa" TỠđại thẩm vá»™i vã chạy tá»›i. (Äại loa: cái loa lá»›n, ý nói nhiá»u chuyện)
Äại loa là m ngưá»i trung thá»±c, tâm địa chân chất, nhưng mà sở thÃch hay hóng chuyện và nói chuyện ngưá»i, vì chuyện nà y chồng cá»§a bà ta đánh bà ta không Ãt lần.
- Tần thôn trưởng, có chuyện.
TỠđại thẩm có chút nịnh ná»t cưá»i nói, Ä‘i đến trước mặt Tần Mục.
- Chuyện gì, dì nói Ä‘i, cháu cÅ©ng không có lá»›n tuổi, đừng có gá»i thôn trưởng thôn trưởng gì đó, bảo cháu là Mục tiểu oa là được.
Tần Mục cÅ©ng cưá»i.
- Váºy thì không dám, không dám đâu.
TỠđại thẩm nhìn qua bốn phÃa, nhá» giá»ng nói ra:
- Thôn trưởng, nghe nói trong thôn nháºn ngưá»i?
Tần Mục sững sá», lại hiểu được nhất định là đám ngưá»i Lão Lâm ngà y đó thả chuyện nà y ra, gáºt gáºt đầu nói ra:
- Ân, hiện tại còn thiếu chÃn ngưá»i!
Con mắt TỠđại thẩm sáng ngá»i, há»i:
- Trong thôn nuôi cơm không?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, trong thôn có chÃnh phá»§ quản, còn coÌ thể bảo dân chúng là m không công sao?
Tần Mục cưá»i nói.
Thấy Tần Mục nói như váºy, TỠđại thẩm yên lòng, nói ra:
- Dì bảo tiểu nhị báo danh!
Tần Mục nghe xong, cau mà y nói:
- Äại thẩm, khó mà là m được, tiểu nhị năm nay má»›i mưá»i lăm a? Cháu không dám dùng lao động trẻ em.
TỠđại thẩm bĩu môi nói ra:
- Cái gì lao động trẻ em hay không lao động trẻ em, oa nhi nầy nà y qua hai năm là cưới vợ, vốn có thể Ä‘i theo thần tà i ra ngoà i kiếm tiá»n, hiện tại thần tà i Ä‘i rồi, gia đình cá»§a dì không nuôi nổi đứa nhá» nà y.
Tần Mục mỉm cưá»i biến thà nh cưá»i lạnh, cháºm rãi nói:
- Äại thẩm, đây chÃnh là vấn đỠnguyên tắc. Như váºy Ä‘i, gia đình cá»§a dì có khó khăn, váºy được, cháu mướn dì được hay không? TÃnh toán cả lao động, trả thù lao.
TỠđại thẩm nghe xong lá»i nà y thì cưá»i, nói:
- Dì cÅ©ng tÃnh là lao động sao?
SÆ¡n thôn mùa nông rất nhà n, nữ nhân cÆ¡ bản Ä‘á»u ở nhà , nghe nói nuôi cÆ¡m trả thù lao, TỠđại thẩm láºp tức ném công việc cá»§a tiểu nhị nhà bà ra sau đầu.
- Qua mưá»i lăm thì là m việc. Nhưng mà nói trước, nếu ngà y đó mà dì không Ä‘i là m thì khó mà là m được.
Tần Mục nghiêm túc nói ra.
TỠđại thẩm vá»™i và ng gáºt đầu, vui thÃch rá»i Ä‘i.
Tần Mục nhìn thấy bóng lưng TỠđại thẩm rá»i Ä‘i thì cưá»i, có đại loa tuyên truyá»n, Ä‘oán chừng không qua và i ngà y sẽ có ngưá»i tá»›i báo danh, nhưng mà biến thà nh nương tá» quân a. (Nương tá» quân: ý nói toà n đà n bà )
Nương tá» quân chÃnh là nương tá» quân a, nếu bá»n há» có thể xông lên trước thì những lão gia cÅ©ng bắt đầu nghe mình chỉ huy mà thôi.
Có việc nà y xen và o, tâm tư Ä‘i tá»›i nhà Hà Tinh cÅ©ng nhạt, quay ngưá»i muốn Ä‘i vá» nhà , thá»i Ä‘iểm Ä‘i qua ngõ thì nhìn thấy má»™t thân ảnh mặc áo tuyết mà u đỠđi tá»›i.
Nhìn thấy chÃnh là Chu Tiểu Mai mấy ngà y không gặp, Tần Mục cảm thấy tâm lý nhẹ nhà ng, cấp tốc Ä‘i lên và i bước, muốn nghênh tiếp Chu Tiểu Mai. Ai nghÄ© đến Chu Tiểu Mai giống như cố tình trốn tránh hắn, thân ảnh lóe lên Ä‘i nhanh và o đầu phố nhá».
Tần Mục không hiểu ra sao, cũng không tiện đuổi theo, phối hợp vỠnhà .
Thá»i Ä‘iểm buổi chiá»u Hà Tinh mang theo Hồ NgÅ© Äa Ä‘i tá»›i nhà Tần Mục. Hồ NgÅ© Äa phụ giúp má»™t xe cút kÃt, phÃa trên có buá»™c hai gốc cây xù xì. Hai ngưá»i Ä‘i trong núi và i ngà y đã từ trên núi tìm được hai rá»… cây nà y.
Tần Mục cẩn tháºn quan sát rá»… cây má»™t chút, gáºt gáºt đầu nói ra:
- Hai rá»… cây nà y không tệ. Tiểu Hà , ánh mắt cá»§a cô không tệ. Tôi cho cô biêts, không đơn thuần là những thứ nà y, còn phải nhiá»u hÆ¡n, cho dù có nhá» cÅ©ng mang vá». Những thứ nà y không nặng nhưng cà ng nặng cà ng đáng giá.
Hà Tinh trợn trắng mắt chạy vá» phòng, mấy ngà y nay nà ng đã triệt để buông lá»ng cảnh giác vá»›i Tần Mục, có đôi khi mang việc ngà y đó ra nói đùa, khiến cho Tần Mục xấu hổ.
Hồ NgÅ© Äa cÅ©ng cưá»i lên, gương mặt ngâm Ä‘en đầy mồ hôi.
Tần Mục quay ngưá»i Ä‘i và o nhà , qua má»™t lát, cầm tiá»n mưá»i đồng Ä‘i tá»›i, đưa cho Hồ NgÅ© Äa, nói ra:
- NgÅ© ca, tiá»n không nhiá»u lắm, anh đừng ghét bá» chút tiá»n nà y. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ NgÅ© Äa vừa thấy tiá»n công vá»™i và ng khoát khoát tay nói:
- Nhiều, quá nhiá»u.
Tần Mục nhét và o trong tay Hồ NgÅ© Äa, nói ra:
- Cầm, Ä‘i là m kiếm tiá»n, anh không cầm tiá»n là không được.
Nói xong nhìn qua Hà Tinh cưá»i rá»™ lên.
Hiện tại trong tà i khoản thôn có mấy trăm đồng, chÃnh là tiá»n mà chú cá»§a Tần Mục tiết kiệm. Tần Mục mặc kệ nhiá»u như váºy, hoà ng đế không để binh đói, bản thân mình ăn chặn, không có má»™t chút khà lượng thì đám thôn dân sẽ nghe theo sao?
Nhắc tá»›i cÅ©ng trùng hợp, ngay thá»i Ä‘iểm Tần Mục đưa tiá»n cho Hồ NgÅ© Äa thì TỠđại thẩm mang theo hai phụ nữ eo thô mông tròn Ä‘i tá»›i cá»a cá»§a Tần Mục. Nhìn xem tiá»n trong tay cá»§a Hồ NgÅ© Äa thì con mắt ba ngưá»i sáng lên.
- Thôn trưởng, không có phúc hậu rồi. Có công việc kiếm tiá»n tại sao không gá»i chúng tôi, nếu không phải lão Tá» gia báo tin, chúng tôi còn không biết đấy.
Một phụ nữ tùy tiện ngồi trước mặt Tần Mục, hai tay của bà ta vỗ lên đùi, xem bộ dáng là muốn khóc lóc om sòm.
Loại phụ nữ nông thôn phụ nà y có đôi khi khóc lóc om sòm ngược lại tháºt đáng yêu. Tần Mục mỉm cưá»i nói:
- À? Lưu đại thẩm tá», lá»i nà y dì cÅ©ng nói được, không phải cháu Ä‘ang mướn ngưá»i sao, còn chưa thông tri cho dì mà thôi. Lưu đại thẩm tá» tá»›i nháºn việc thì tốt rồi, thế nà o cÅ©ng có phần cá»§a dì.
Lão Lưu gia xem xét, vá»™i và ng tiến lên, chỉ và o Hồ NgÅ© Äa há»i:
- Váºy chúng tôi cÅ©ng là m được không?
Tần Mục gáºt gáºt đầu nói ra:
- Chỉ cần dá»±a theo yêu cầu cá»§a cháu mà là m, má»—i ngưá»i Ä‘á»u có. Nếu như không muốn thôn nuôi cÆ¡m, má»—i bữa cÆ¡m trợ cấp ba đồng.
Năm 90, một bữa cơm của vùng núi nghèo khó không đáng ba đồng.
Ba phụ nữ láºp tức gáºt đầu đáp ứng, TỠđại thẩm còn nói cho Tần Mục nghe, buổi chiá»u nà ng sẽ phụ trách tìm thêm sáu phụ nữ nữa, Ä‘ảm bảo là m việc còn mạnh hÆ¡n nam nhân. Tần Mục lại dặn dò TỠđại thẩm, trá»™m gian dùng mánh lá»›i không cần, có da lông ngắn bệnh không cần.
TỠđại thẩm trên mặt hồng hồng, nà ng biết rõ táºt xấu cá»§a mình, cảm giác ý cá»§a Tần Mục chÃnh là trách cứ nà ng, oán trách nà ng mang chuyện trả thù lao nói ra, trong lúc nhất thá»i lo sợ bất an, vỠđến nhà ăn cÆ¡m không vô. Chồng cá»§a nà ng ta nhìn thấy cái miệng như súng máy cá»§a nà ng hôm nay không bắn phát nà o, buồn bá»±c há»i nguyên nhân, TỠđại thẩm mang chuyện buổi chiá»u nói cho chồng nghe.
14.08.2014
Chương 8
Trong lòng có ý định. (2)​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
- Äà n bà ngốc, ngưá»i ta là Tần thôn trưởng, đã coi trá»ng thì chuẩn bị cho bà là m quản sá»± đấy. Cái miệng cá»§a bà sau nà y lão tá» phải quản nghiêm má»›i được, má»™t ngà i hai đồng có chuyện tốt như váºy sao?
Chồng nà ng ta nói xong hưng phấn lên, ôm lấy TỠđại thẩm muốn là m tình. TỠđại thẩm vừa có tâm sá»±, lúc nà y mặc cho ông chồng mâm mê thân thể. Suy nghÄ© sau nà y phải kÃn cái loa lá»›n lại má»›i được, ngưá»i khác đừng nghÄ© từ chá»— cá»§a nà ng tìm được tin tức nhá» nà o.
Buổi tối Tần Mục không có ăn cÆ¡m, nhanh lúc tá»›i giá» cÆ¡m tá»›i nhà Hồ lão tứ ăn chá»±c. Nghe nói Tần Mục cho Hồ NgÅ© Äa tiá»n, Hồ lão tứ đỠmặt tÃa tai nói Tần Mục là phá gia chi tá», còn không có kiếm tiá»n đã tiêu hoang.
Tần Mục cÅ©ng không tranh luáºn, chỉ mặc cho Hồ lão tứ mắng thoải mái Ä‘i, đợi đến lúc Hồ lão tứ mệt má»i thì hắn má»›i báºt cưá»i, từ trong lòng ngá»±c móc ra má»™t cái há»™p đưa cho Hồ lão tứ.
Hồ lão tứ Ä‘ang ngáºm Ä‘iếu thuốc, phân phó bà vợ chuẩn bị rượu trắng, ba ngưá»i lại uống vá»›i nhau. Tần Mục thừa cÆ¡ nói cho Hồ lão tứ, lá»… mừng năm má»›i đầu xuân hắn muốn dẫn Hồ NgÅ© Äa Ä‘i ra ngoà i má»™t chuyến, bảo hắn há»— trợ chiếu cố chuyện trong thôn, lão gia tá» má»™t lá»i đáp ứng.
Tần Mục liá»n yên tâm, uống nhiá»u má»™t Ãt sau đó má»›i rá»i Ä‘i. Gió lạnh thổi qua, ý nghÄ© cÅ©ng tỉnh táo má»™t chút, bước chân lảo đảo Ä‘i tá»›i cá»a nhà , vừa hay nhìn nhìn thấy má»™t thân ảnh áo đỠđang lo lắng Ä‘i qua Ä‘i lại. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tiểu Mai...
Tần Mục há mồm muốn hô, lại cảm thấy dạ dầy cồn cà o, nghiêng đầu ói ra, thân thể má»m nhÅ©n, vừa vặn Chu Tiểu Mai đã chạy tá»›i vươn tay ra đỡ.
- Tại sao lại uống tới mức nà y chứ?
Chu Tiểu Mai nhìn thấy Tần Mục đôi mắt lá» má» mê ly, tức giáºn không có chá»— đánh, láºp tức véo cánh tay cá»§a Tần Mục, khá tốt Tần Mục mặc áo bông, không có cảm giác quá Ä‘au đớn, ngược lại có cảm giác thanh tỉnh, cÅ©ng không biết khà lá»±c từ nÆ¡i nà o ôm nghiêng Chu Tiểu Mai. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äừng, đừng ở chá»— nà y!
Chu Tiểu Mai bối rối kéo Tần Mục, sốt ruá»™t dìu Tần Mục và o trong sân. Tần Mục không có khóa cá»a, trong nhà cÅ©ng không có đồ đạt gì, Tần Mục không sợ phiá»n toái. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu Tiểu Mai thở hổn hển đỡ Tần Mục lên giưá»ng gạch, cởi áo ngoà i và giầy giúp Tần Mục, đắp chăn má»m cho Tần Mục.
- Tại sao phải lại trốn tôi?
Sau khi già y vò xong, lại ói thêm một lần, Tần Mục ý thức thanh tỉnh hơn.
- Tôi tránh anh lúc nà o, đây không phải tới thăm anh sao?
Chu Tiểu Mai có má»™t Ãt bối rối, tránh né ánh mắt như lá»a cá»§a Tần Mục.
Tần Mục hừ má»™t tiếng, kéo tay cá»§a Chu Tiểu Mai ôm lên giưá»ng. Chu Tiểu Mai ỡm á» nằm trong tay Tần Mục. Không đợi Chu Tiểu Mai ngồi vững và ng, Tần Mục lòng như lá»a đốt cởi áo khoác cá»§a nà ng ra.
- Không muốn...
Chu Tiểu Mai khóc lóc chống cá»± lại, nhưng mà trong lòng trà n ngáºp nhu tình vá»›i Tần Mục, cÅ©ng không quá mức cá»± tuyệt, không qua bao lâu hai tay cá»§a Tần Mục đã đặt lên bá»™ ngá»±c cá»§a nà ng.
Thá»i tiết có hÆ¡i lạnh, hai tay Chu Tiểu Mai ôm ngá»±c, không cho bá»™ ngá»±c cá»§a mình bạo lá»™ trước mặt Tần Mục, nhá» giá»ng nói ra:
- Lạnh.
Tần Mục kéo chăn đắp cho hai ngưá»i, thò tay vuốt ve gương mặt ngá»c cá»§a Chu Tiểu Mai.
Nhìn thấy ánh mắt nóng bá»ng cá»§a Tần Mục, trong lòng Chu Tiểu Mai phát run, vá»™i và ng nói:
- Tôi cho anh xem, cho anh sỠđược không? Chúng ta không nên là m chuyện đó.
Trong lòng Tần Mục chấn động, sững sá» há»i:
- Tôi...
Äá»™t nhiên Chu Tiểu Mai buồn bã, hai năm qua toà n bá»™ á»§y khuất trút lên đầu cá»§a nà ng, đột nhiên nà ng bổ nhà o và o trong ngá»±c Tần Mục, khóc lá»›n.
Vừa khóc vừa dùng sức đánh và o ngực Tần Mục, ủy khuất kêu lên:
-Äá»u tại anh, Ä‘á»u tịa anh, vì cái gì lại nhá» hÆ¡n tôi, vì cái gì lại nhá» hÆ¡n tôi?
Äá»™t nhiên Tần Mục cảm giác Ä‘au đớn, cháºm rãi mặc quần áo tá» tế cho Chu Tiểu Mai, sau đó kéo nà ng và o ngá»±c cá»§a mình, chỉ lặng lẽ ôm mà không là m gì.
Chu Tiểu Mai khóc lá»›n má»™t hồi, trong lòng á»§y khuất tháºt nhiá»u, ở vá»›i Tần Mục trong chốc lát liá»n rá»i khá»i.
Äêm nay Tần Mục láºt qua láºt lại không ngá»§ được, trá»i má»›i vừa tá» má» sáng đã mặc quần áo rá»i nhà .
Hôm nay là cuối năm, hoặc nhiá»u hoặc Ãt có tiếng pháo vang lên. Tần Mục Ä‘i lên ngá»n núi đầu thôn Tây SÆ¡n, từ trên cao nhìn xuống thôn Tây SÆ¡n.
Thôn Tây SÆ¡n nà y nằm ở góc dãy núi, Tần Mục nhìn xuống thì thấy nÆ¡i nà y có hình lá sen, nhưng mà lá sen nà y có bá»™ dáng rách tung tóe. Tần Mục lại nhìn thấy những gian phòng rách nát tung tóe ở bên dưới, tâm tình cá»§a hắn có chút nặng ná».
Khởi Ä‘iểm quá thấp a, Tần Mục nhìn qua cảnh rách nát bên dưới thì thở dà i, nhưng mà trong lòng lại hiện ra nét tá»± tin và hà o hùng, đưá»ng Ä‘i nhấp nhô nhưng lại trà n ngáºp vui thú. Äấu vá»›i trá»i, đầu vá»›i ngưá»i hắn cà ng hứng thú.
- Hì hì, nhìn anh sao có bá»™ dáng ngốc nghếch như váºy, có gá»i mà anh không nghe.
Äá»™t nhiên bả vai Tần Mục có má»™t bà n tay nhá» bé vá»— nhẹ má»™t cái. Tần Mục nhìn lại thì thấy gương mặt đỠbừng cá»§a Hà Tinh, chóp mÅ©i và cái trán có mồ hôi, Ä‘ang mỉm cưá»i nhìn mình.
- Äá»§ nhiệt tình nha, cuối năm còn leo núi?
Trong lòng Tần Mục hiện ra má»™t tia thương tiếc, ngón tay ma xui quá»· khiến vuốt cái mÅ©i nhá» nhắn cá»§a Hà Tinh. Mồ hôi tháºt ấm, ánh mắt Tần Mục sừng sá» má»™t chút.
Hà Tinh cÅ©ng tháºt không ngá» Tần Mục đột nhiên là m ra cỠđộng nà y, hai tay ngưng trệ ở giữa không trung, thân thể ngây ngưá»i.
Tần Mục xấu hổ cưá»i cưá»i, nhìn qua Hà Tinh cầm Ãt đồ, chỉ và o tay cá»§a nà ng há»i:
- Cái gì đó?
Hà Tinh vá»™i và ng nhìn ra hai rá»… cây xin xắn trong tay cá»§a Tần Mục. Tần Mục vừa nhìn xuống thì con mắt sáng ngá»i, tán thán nói:
- Tháºt tuyệt, quá tuyệt diệu. Tục ngữ nói tháºt tốt, nữ nhân ah, tháºt sá»± quá giải vá» thẫm mỹ đấy.
Hà Tinh thấy Tần Mục khoa trương nà ng, láºp tức vui vẻ, ngay cả và nh tai cá»§a nà ng cÅ©ng đỠlên. Nà ng vui sướng nhét rể cây và o trong tay cá»§a Tần Mục, ngâm nga bà i hát sau đó chạy xuống núi.
- Cháºm má»™t chút.
Tần Mục cưá»i hô, khi không nhìn thấy thân ảnh cá»§a Hà Tinh thì hắn má»›i táºp trung và o rá»… cây trong tay.
Sau lá»… mừng năm má»›i phái ngưá»i Ä‘i, trong lòng Tần Mục quyết định.
Quyết định xong, lòng dạ cá»§a Tần Mục đột nhiên tầm mắt thoáng hÆ¡n tháºt nhiá»u. Nhìn qua núi lá»›n, trong ná»™i tâm liên tục nghÄ© nhiá»u, nhưng mà hắn cÅ©ng biết rõ từ từ sẽ tá»›i.
Lúc giữa trưa Tần Mục vỠđến nhà , không ngá» có mấy ngưá»i trong thôn nhá» Tần Mục ghi câu đối. Tần Mục tá»± tin cầm bút lông và suy nghÄ©.
Sau khi mà i mực tốt, nhìn qua một số hương dân mặc quần áo cũ nát trong gió rét, lớn tiếng nói:
- Năm nay chúng ta còn phải gom góp giấy hồng viết câu đối mừng năm mới, sang năm tôi sẽ cho mỗi nhà được ăn bánh sủi cảo thịt.
14.08.2014
Chương 9
Lão tá» tháºt sá»± không là m cái gì cả​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Nói xong trong ná»™i tâm hà o khà tá»a ra, xoát xoát xoát, hắn viết lên giấy: sÆ¡n mỹ thá»§y mỹ hương lân mỹ. (Núi đẹp nước đẹp láng giá»ng đẹp)
Ngưá»i trong sÆ¡n thôn không hiểu kết cấu cá»§a côi đối nhưng mà cÅ©ng biết chắc chắn là côi đối chúc phúc.
Tần Mục viết xong vế trên, lại từ từ nói: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nếu có tiá»…n, má»i ngưá»i muốn là m gì?
Lão TỠđi lên trước nói:
- Tôi sẽ rá»i khá»i thôn lên trấn mua nhà ở.
Má»i ngưá»i cùng kêu lên xác nháºn.
Tần Mục cưá»i nói:
- Không có tiá»n đồ, cÅ©ng không phải tôi trẻ tuổi xem thưá»ng các vị, vì sao má»i ngưá»i không suy nghÄ© kiến thiết thôn Tây SÆ¡n nà y tốt lên?
Nói xong cũng không có nói tiếp, hắn viết câu đối dưới và hô.
- Há»™ hảo thôn hảo chÃnh sách hảo. (Há»™ tốt thôn tốt chÃnh sách tốt)
Äám ngưá»i kế tiếp không ngừng đưa giấy tá»›i.
Vừa vặn lúc nà y Hà Tinh mang má»™t Ãt đồ váºt Ä‘i tá»›i, trông thấy má»i ngưá»i má»™t vây quanh Tần Mục, đã nói:
- Các chú các bác, các vị nên cho Tần thôn trưởng nghỉ ngơi một chút, anh ta vừa từ trên núi vỠđấy.
Tần Mục sững sá», trong lòng tá»± nhá»§ vì sao nà ng biết mình vừa quay vá», liá»n ngẩng đầu nhìn Hà Tinh. Hà Tinh hÆ¡i nghiêng mặt, cÅ©ng không biết bởi vì sao, gương mặt nhá» nhắn cá»§a nà ng hồng lên.
- ÄuÌng vậy a đúng váºy a, cho thôn trưởng nghỉ ngÆ¡i Ä‘i, lát nữa má»i ngưá»i lại tá»›i.
Một nam nhân nói ra.
Tần Mục không vui, nhìn qua Hà Tinh nói ra:
- Tôi nói tiểu Hà , hương thân ngưá»i ta nhá» tôi viết chữ, đó là cảm thấy tôi có trình độ, đây là cất nhắc tôi đấy.
Nói xong, nhìn qua ngưá»i kia, nói:
- Chú, chú muốn viết gì?
Ngưá»i ná» chà xát bà n tay, nhá» giá»ng nói ra:
- Ghi như lão TỠlúc nãy là được.
Tần Mục cưá»i nói:
- Khó mà là m được, lá»… mừng năm má»›i phải có không khà vui mừng, nếu ngưá»i thân ngoà i thôn tá»›i đây thăm nhà , ngẩng đầu nhìn lên thì thấy câu đối trong thôn Tây SÆ¡n giống nhau, sẽ trách nÆ¡i nà y quê mùa dốt nát.
Tần Mục nói lá»i nà y có chút hương vị, ngưá»i chung quanh cÅ©ng im lặng, sắc mặt cÅ©ng có chút không tốt.
Tần Mục cưá»i cưá»i ha hả, nói ra:
- Hôm nay tôi sẽ ghi cho má»—i ngưá»i má»™t bá»™, má»i ngưá»i cÅ©ng đừng trách tôi chữ xấu, tôi mong sang năm thôn Tây SÆ¡n chúng ta sẽ là m cho cả thị trấn mở mang tầm mắt.
Nói xong hơi suy nghĩ một chút, lại viết câu đối mới.
Hà Tinh cũng không biết mấy cái nà y, đợi đến lúc Tần Mục ghi xong bộ cuối cùng thì nà ng mới lau tay đi tới, cúi đầu nhìn câu đối của Tần Mục
- VÅ© nhuáºn thần châu, văn minh quả kết liên thiên lý.
Hà Tinh nhá» giá»ng thì thầm, đôi mắt sáng ngá»i. Cổ tay Tần Mục run lên, nét chữ cương nghị hiện ra trên giấy.
- Xuân lâm đại địa, kinh tể hoa khai phú vạn gia!
Hà Tinh vỗ tay nói ra:
- Tần thôn trưởng, anh ghi câu đối quá tốt, không phải, câu đối tốt, chữ cũng tốt.
Tần Mục cưá»i, thổi chữ trên giấy cho khô Ä‘i, phá»§ hoà nh phi lên đưa cho hương nông.
- Chú, câu đối nà y bảo tồn tốt trong mưá»i năm đấy, không chuẩn ngà y nà o đó có ngưá»i tá»›i đây cầu bản chữ đẹp cá»§a Tần thôn trưởng đấy nhé.
Hà Tinh cưá»i hì hì nói ra.
- Hồ đồ!
Sắc mặt Tần Mục nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn là m bộ khiển trách:
- Là m gì có ngưá»i nà o Ä‘i xé câu đối cá»§a nhà mình? Không nên nói lung tung.
Nói xong mỉm cưá»i vá»›i hương nông, đứng dáºy đưa hắn đưa ra ngoà i.
Äợi đến lúc Tần Mục trở vá», Hà Tinh cÅ©ng mất hứng quệt mồm nói:
- Hừ, xem anh hôm nay Ä‘i lên núi, chuẩn bị Ä‘iểm tâm ngon cho anh, sá»›m biết anh nói chuyện như váºy, tôi không tá»›i thăm anh rồi.
Tần Mục cưá»i sá» sỠđầu cá»§a Hà Tinh, Hà Tinh mặt đỠlên, không thuáºn theo nói ra:
- Không được sỠđầu tôi, nói cho anh biết, chỉ có ngưá»i trong nhà má»›i được sỠđầu cá»§a tôi.
Nà ng vừa nói như váºy Tần Mục cÅ©ng có chút xấu hổ, nhìn qua chung quanh, nói:
- Ai nha, cô mang đồ ăn ngon tới à .
Bộ dáng như chết đói.
Hà Tinh báºt cưá»i, nói ra:
- Còn bá»™ dáng thôn trưởng gì chứ, mèo tham ăn. Hôm nay TỠđại thẩm cho tôi con thá» nhá», tôi hâm nóng cho anh.
Hai ngưá»i nói chút Ãt chuyện bình thưá»ng, không bao lâu Hà Tinh liá»n hầm cách thá»§y con thá», đưa tá»›i trước mặt Tần Mục.
CÅ©ng đừng nói, Tần Mục rất đói bụng, cÅ©ng bất chấp hình tượng gì, thò tay cầm cái chân thá» lên ăn. Hà Tinh cưá»i xinh đẹp, nói Tần Mục là quá»· đói đầu thai.
Hai ngưá»i đùa giỡn vá»›i nhau thì cá»a lá»›n bị đẩy ra. Tần Mục ngẩng đầu nhìn lên, rất ngoà i ý muốn, dÄ© nhiên là Lý Kim Bưu, sau lưng còn có hai ngưá»i mặc đồng phục cảnh sát.
Lý Kim Bưu nhìn qua Hà Tinh, sắc mặt âm trầm, chỉ và o Tần Mục và nói với hai cảnh sát:
- ChÃnh là hắn, hắn trá»™m cá»§a tôi má»™t ngà n đồng!
Vu oan, đây chÃnh là vu oan công khai. Tần Mục cÅ©ng không ngá», Lý Kim Bưu còn có chiêu nà y, trong mắt cá»§a Tần Mục thì chiêu nà y chẳng khác gì trò chÆ¡i con nÃt.
Một tên cảnh sát lớn tuổi đi tới trước mặt Tần Mục, nghiêm túc nói ra:
- Äồng hương, Lý kinh lý nà y nói anh trá»™m tiá»n cá»§a anh ta, theo tôi Ä‘i má»™t chuyến.
Tần Mục đặt con thá» và o trong mâm, quay ngưá»i cầm khăn mặt không nhanh không cháºm lau tay. Lý Kim Bưu mặt mÅ©i trà n đầy đắc ý, trong mắt cá»§a hắn tùy tiện vu hãm tá»™i danh cho Tần Mục, á»· và o năng lá»±c chú cá»§a hắn, Tần Mục chỉ là thôn trưởng má»™t thôn rách nát còn có thể là m cái gì được đây?
HÆ¡i nhÃu mà y, tên cảnh sát nghiêm khắc nói:
- Vị đồng hương nà y, thỉnh phối hợp một chút, theo chúng ta đi một chuyến.
- Dựa và o cái gì? Tôi thấy có lẽ anh nên bắt Lý Kim Bưu lại, hắn đang vu hãm đấy.
Hà Tinh cũng không biết lấy dũng khà ở nơi nà o, đi đến bên cạnh Tần Mục và dùng thân thể che Tần Mục.
Tần Mục vá»— vá»— vai cá»§a Hà Tinh, kéo Hà Tinh ra phÃa sau, nhìn tên cảnh sát lá»›n tuổi nói:
- Tôi là thôn trưởng thôn Tây SÆ¡n, đồng chà nghe Lý Kim Bưu báo án thì tôi rất tÃch cá»±c phối hợp, nhưng mà tôi có quyá»n tố cáo Lý Kim Bưu lợi dụng quyá»n lá»±c vu oan cho tôi.
Nói xong hắn quay lại an á»§i Hà Tinh, cưá»i nói:
- Chúng ta đi thôi.
Cảnh sát già cÅ©ng không biết Tần Mục là thôn trưởng. Thôn Tây SÆ¡n là chá»— vắng vẻ, cá»™ng thêm Tần Mục vừa má»›i tiếp nháºn thôn trưởng không lâu cho nên má»™t Ãt lãnh đạo trên trấn cÅ©ng không biết tên hắn, huống chi hắn chỉ là má»™t công an nhá»? Nhưng mà tác phong cá»§a Tần Mục hoà n toà n không giống má»™t ngưá»i trẻ tuổi, khà độ trầm ổn, bá»™ dáng rất quen vá»›i tư pháp, tên cảnh sát lá»›n tuổi cÅ©ng yên lòng, bá»™ dáng tươi cưá»i nói ra:
- Tần thôn trưởng, đây cũng là công sự, nếu có gì không đúng chúng tôi sẽ chứng thực.
Tần Mục cÅ©ng cưá»i, nói ra:
- Không coÌ sao, nhân dân phải hợp tác vá»›i cảnh sát, sẽ không vu oan ngưá»i tốt, cÅ©ng không buông tha kẻ xấu.
Nói xong nhìn qua Hà Tinh và đi ra ngoà i.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
« 1 2 3 ... 96 »