Nghịch Thiên Tu Tiên
Tác giả: Tác giả: Xuân Trưá»ng
Số chương: 55
Lần đọc: 27.878
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
« 1 4 5 6 »
26.11.2023
Chương 50
Mưu Sự Tại Nhân Thà nh Sự Tại Thiên
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Ngá»c Äình Văn nhìn Tạ Thưá»ng Minh vá»›i con mắt khinh thưá»ng, bây giá» y đã mất Ä‘i lá»±c phản kháng, đã như cá nằm trên thá»›t, để cho ngưá»i ta muốn là m gì thì là m. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Có Ä‘iá»u, tuy bị vây và o đưá»ng cùng, Tạ Thưá»ng Minh vẫn không há» tá» ra sợ hãi, y ngẩng mặt lên trá»i cưá»i lá»›n rồi quay ra nói:
â€œÄÆ°á»£c lắm, coi như Tạ má»— hôm nay chịu thua, nhưng muốn giết được ta thì đừng có mÆ¡.â€
Nói xong, Tạ Thưá»ng Minh lấy trong ngưá»i ra má»™t viên thuốc nuốt và o, viên thuốc vừa và o tá»›i miệng láºp tức tan biến, ná»™i lá»±c trong cÆ¡ thể y bá»—ng chốc khôi phục lại ba thà nh, lúc nà y toà n thân không còn cảm giác mệt má»i nữa, y liá»n móc trong ngá»±c ra mưá»i quả Phịch Lịch Châu ném xuống dưới chân mình.
“Bùm...Bùm...â€
Những tiếng nổ vang lên không ngá»›t, theo đó là khói bay mù mịt, bao trá»n Tạ Thưá»ng Minh và o bên trong không thấy đâu.
Äám ngưá»i Ngá»c Äình Văn và Bạch Tuyết Nhạ cả kinh, không ngá» còn có chuyện nà y xảy ra, không nghÄ© tá»›i đối phương sẽ dùng cách nà y để thoát thân.
Äợi cho là n khói tan biến hết, thì không thấy bóng dáng cá»§a Tạ Thưá»ng Minh đâu cả, Ngá»c Äình Văn ngá»a mặt lên trá»i hét lên giáºn giữ, kế hoạch hắn sắp đặt có thể nói là hoà n mỹ không có sÆ¡ xuất, váºy mà đến phút cuối cùng, lại để cho đối phương trốn thoát.
Bạch Tuyết Nhạ và thiếu niên há» ÄÆ°á»ng trên mặt khó coi đến cá»±c Ä‘iểm, má»i việc vốn dÄ© đã nằm gá»n trong kế hoạch cá»§a há», thế mà đến phút cuối cùng lại thất bại.
Lần nà y để cho Tạ Thưá»ng Minh trốn thoát, khác gì đã thả hổ vá» rừng, bây giá» có nói gì cÅ©ng không còn kịp rồi, kẻ thù đã chạy trốn không thấy bóng dáng đâu nữa.
Bên kia, huynh đệ há» Lã thấy được cảnh nà y thì nhìn nhau gáºt đầu má»™t cái, sau đó động tác cá»§a há» rất nhanh, cÅ©ng lấy PhÃch Lịch Châu trong ngưá»i ném ra, thoáng cái đã phá vòng vây đà o thoát.
“Tháºt đúng là mưu sá»± tại nhân, thà nh sá»± tại thiên. Ông trá»i đã không á»§ng há»™ chúng ta, thì muốn có cÅ©ng không được, biểu muá»™i, ÄÆ°á»ng huynh, từ nay vá» sau phải cẩn tháºn, sá»± việc hôm nay chưa kết thúc đâu, bất kể lúc nà o Tạ Thưá»ng Minh cÅ©ng sẽ tìm đến chúng ta đấy.†Thấy huynh đệ há» Lã cÅ©ng trốn thoát, Ngá»c Äình Văn tâm tình bất định, má»™t lúc sau quay sang Bạch Tuyết Nhạ và thiếu niên há» ÄÆ°á»ng, nói má»™t câu. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bạch Tuyết Nhạ nghe váºy cÅ©ng không nói gì, nà ng chỉ gáºt đầu má»™t cái tá» vẻ đồng ý, thiếu niên há» ÄÆ°á»ng thì quay sang những ngưá»i xung quanh gia hiệu há» há», sau đó cả đám cùng nhau nhảy xuống đứng trước cổng thà nh.
Lúc nà y bên dưới cổng thà nh chỉ còn lại đám ngưá»i bá»n há», những ngưá»i đến xem vì quá sợ hãi nên đã bá» Ä‘i không còn má»™t ai, má»™t khung cảnh đổ nát sau tráºn chiến, hiển hiện ra trước mắt.
“Biểu ca, ÄÆ°á»ng huynh, chúng ta Ä‘i thôi.†Nhìn cảnh váºt xung quanh má»™t lượt, Bạch Tuyết Nhạ thở dà i má»™t tiếng rồi quay đầu rá»i Ä‘i.
Hôm nay tưởng rằng đã có thể giết chết Tạ Thưá»ng Minh để trả thù cho cha và sư phụ, nhưng không ngỠđã thất bại, từ giá» vá» sau lại phải lo lắng đối phương tìm mình trả thù, nà ng không cam tâm, nhưng cÅ©ng không biết là m thế nà o, cÅ©ng đà nh chấp nháºn.
Ngá»c Äình Văn và thiếu niên há» ÄÆ°á»ng cÅ©ng không nói gì, rồi cùng Bạch Tuyết Nhạ hướng cổng thà nh mà đi tá»›i, đám ngưá»i phÃa sau cÅ©ng không có biểu hiện gì, cùng bước theo sau.
Thế nhưng, bá»n há» má»›i vừa Ä‘i được và i bước, thì má»™t giá»ng nói từ phÃa sau vang lên, khiến cho những ngưá»i nà y giáºt mình quay lại.
“Các vị, cháºm đã. Tại hạ có Ä‘iá»u cần nhá» vả.â€
Giá»ng nói đó đúng là cá»§a Diệp Khôn, từ đầu đến giá» hắn vấn đứng má»™t chá»— quan chiến, trong lúc quan chiến hắn luôn để ý đến thanh kiếm trên tay cá»§a Bạch Tuyết Nhạ, vì váºy khi thấy bá»n há» rá»i Ä‘i, hắn liá»n lên tiếng ngăn lại.
Ba ngưá»i bá»n Ngá»c Äình Văn thấy Diệp Khôn thì trong lòng cả kinh, đám ngưá»i phÃa sau thì lại không như váºy, bá»n hắn liá»n tiến lên phÃa trước, đứng quây ba ngưá»i và o trong, rồi Ä‘em ánh mắt đỠphòng nhìn chằm chằm và o Diệp Khôn.
Bá»n há» từ đầu đến giá» chá»§ yếu táºp chung tinh thần và o tráºn chiến, cho nên không có để ý đến Diệp Khôn, Ä‘ang lúc định rá»i Ä‘i, thì đột nhiên bị hắn lên tiếng ngăn lại. Tuy không biết hắn là ngưá»i như thế nà o, hà nh động lại rất thần bÃ, cho nên bá»n há» rất kiêng kỵ.
Diệp Khôn thấy thái độ cá»§a đám ngưá»i nà y như váºy, hắn chỉ khẽ cưá»i, sau đó há»›p mắt má»™t cái, hắn đã biến mất tại chá»—, lúc xuất hiện đã đứng trước mặt cá»§a Bạch Tuyết Nhạ vá»›i vẻ mặt tươi cưá»i.
Ba ngưá»i bá»n Ngá»c Äình Văn thấy má»™t mà n nà y thì hoảng sợ, đối phương tại sao có thể nhanh như váºy chứ? Ở khoảng cách xa như váºy, tÃnh ra cÅ©ng phải hÆ¡n năm mươi trượng, thế mà chá»›p mắt má»™t cái hắn đã xuất hiện trước mặt rồi, đây là loại thân pháp gì mà lợi hại đến như váºy...
Những câu há»i khó hiểu quanh quẩn trong đầu ba ngưá»i, nhưng bá»n há» không thể trả lá»i được, sâu trong ánh mắt cá»§a ba ngưá»i, lúc nà y hình ảnh cá»§a Diệp Khôn trước mặt khiến cho bá»n há» sợ hãi đến tá»™t cùng.
Thân thá»§ cá»§a hắn nhanh đến mức xuất quá»· nháºp nhần, nếu muốn giết toà n bá»™ những ngưá»i ở đây thì dá»… như trở bà n tay rồi.
Ba ngưá»i là thá»§ lÄ©nh còn như váºy, bá»n thuá»™c hạ vây xung quanh còn hoảng sợ hÆ¡n, có kẻ không tá»± chá»§ được đã đánh rÆ¡i binh khà trên tay xuống đất, chân bước lùi vá» phÃa sau và i bước.
Diệp Khôn đưa mắt nhìn những ngưá»i nà y má»™t lượt, sau đó cưá»i nói: “Các vị cứ bình tÄ©nh. Tại hạ không có ác ý, ta chỉ muốn mượn má»™t váºt cá»§a Bạch cô nương xem qua má»™t chút thôi.â€
Nghe Diệp Khôn nói váºy, ba ngưá»i nhìn nhau cảm thấy khó hiểu, nhưng thấy đối phương nói như váºy, vá»›i lại cÅ©ng không có ác ý nên ba ngưá»i hÃt và o má»™t hÆ¡i, lấy lại bình tÄ©nh, Bạch Tuyết Nhạ bước lên má»™t bước, khẽ nhún ngưá»i nói:
“Công tá», dù sao chúng ta cÅ©ng là ngưá»i quen biết, công tá» muốn mượn xem váºt gì cá»§a tiểu nữ, xin cứ nói.â€
Bạch Tuyết Nhạ nói xong, không dám trực diện nhìn và o mắt Diệp Khôn, mà chỉ len lén nhìn biểu hiện của hắn, chỠxem hắn muốn gì.
“Bạch cô nương, cô có thể cho tại hạ xem qua thanh kiếm trên tay cá»§a cô má»™t chút được chăng?†Diệp Khôn vẫn giữ dáng vẻ tươi cưá»i, đưa tay lắm quyá»n nói.
Thấy Diệp Khôn muốn mượn xem kiếm cá»§a mình, Bạch Tuyết Nhạ hÆ¡i kinh ngạc, thanh kiếm nà y là má»™t bảo kiếm, nó rất quan trá»ng vá»›i nà ng, không lẽ đối phương có ý muốn cướp nó.
Trong má»™t lần kỳ ngá»™, nà ng đã có được thanh kiếm nà y, nó đã theo nà ng nhiá»u năm nay, giúp nà ng chiến thắng rất nhiá»u kẻ thù, có thể nói, nó là thanh kiếm quý giá và cÅ©ng là ngưá»i bạn tri ká»· luôn sát cánh bên nà ng, đột nhiên bảo nà ng giao nó cho ngưá»i khác, chuyện nà y đúng là không thể nà o.
Thế nhưng ngưá»i trước mặt võ công rất cao, những ngưá»i có mặt ở đây cho dù có liên thá»§ lại cÅ©ng không phải là đối thá»§ cá»§a hắn, nếu không đưa cho hắn xem, liệu hắn có tức giáºn mà ra tay giết ngưá»i Ä‘oạt kiếm không?
Biểu hiện cá»§a hắn vừa rồi, đừng nói là má»™t Tạ Thưá»ng Minh, ngay cả mưá»i Tạ Thưá»ng Minh cÅ©ng không bằng,vá»›i má»™t ngưá»i mạnh như váºy, lại ở trong tình trạng nà y, nhất thá»i nà ng không nghÄ© ra được cách đối phó.
Nhưng nghÄ© Ä‘i thì cÅ©ng nghÄ© lại, vá»›i thân thá»§ cá»§a đối phương, thì nếu hắn muốn cướp kiếm từ trên tay nà ng rất dá»… dà ng, đằng nà y hắn không là m như váºy mà chỉ nói là mượn thôi, Ä‘iá»u nà y cÅ©ng khiến cho Bạch Tuyết Nhạ phải suy nghÄ© lại.
Nghĩ tới đây, Bạch Tuyết Nhạ cắn răng một cái, sau đó nà ng đưa kiếm cho Diệp Khôn, để xem hắn có dụng ý gì.
Diệp Khôn nháºn lấy thanh kiếm, hắn nhìn Bạch Tuyết Nhạ vá»›i ánh mắt hà i lòng, sau đó hắn thả thần thức ra, táºp chung và o thanh kiếm.
Má»™t lúc sau, vẻ mặt cá»§a Diệp Khôn hÆ¡i động dung, hắn phát hiện ra, ở bên trong chuôi kiếm, có má»™t viên đá nhá» mà u trắng to bằng ngón tay cái, luồng linh lá»±c mà hắn nhìn thấy, chÃnh là từ viên đá nà y mà ra.
Nếu hắn Ä‘oán không nhầm thì viên đá đó chÃnh là Linh thạch, mà nó chỉ là má»™t viên Linh thạch cấp thấp mà thôi.
Ná»a khắc sau, Diệp Khôn thu lại thần thức, hắn trầm ngâm suy nghÄ© má»™t chặp, rồi trả lại thanh kiếm cho Bạch Tuyết Nhạ nói: “Äạ tạ cô nương! Chúng ta gặp ở đây coi như cÅ©ng là có duyên, cô nương hãy đến ngôi nhà nhá» có cánh cá»a mà u đỠở phÃa đông thà nh, Tạ Thưá»ng Minh Ä‘ang ở đó.â€
Dứt lá»i, Diệp Khôn liá»n biến mất tại chá»— không thấy đâu nữa, đám ngưá»i Bạch Tuyết Nhạ ngẩn ngÆ¡ má»™t hồi, sau đó không há» cháºm chá»… chạy rất nhanh vá» phÃa đông thà nh.
26.11.2023
Chương 51
Thế Sá»± Khó Lưá»ng
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Diệp Khôn rá»i khá»i Tiết Sa Thà nh được ba ngà y thì trên giang hồ lan truyá»n má»™t tin tức gây chấn động võ lâm.
Nghe nói, minh chá»§ võ lâm Tạ Thưá»ng Minh cùng vá»›i Bạch Linh Tiên Tá» tá»· thà tại Tiết Sa Thà nh. Kết quả, Tạ minh chá»§ bị thất thá»§ dưới kiếm cá»§a Bạch Linh Tiên Tá», do vết thương quá nặng, nên đã không qua khá»i và đã qua Ä‘á»i. Còn Bạch Linh Tiên Tá» trong tráºn chiến đó cÅ©ng bị thương nặng, nà ng đã rút khá»i giang hồ và tuyên bố quy ẩn, từ nay vá» sau sẽ không can dá»± và o bất cứ chuyện gì trong võ lâm nữa.
Tin tức được truyá»n Ä‘i từ Tiết Sa Thà nh vá»›i tốc độ chóng mặt. Chưa đầy năm ngà y, đã lan truyá»n trên khắp Việt Quốc, tháºm trà cÅ©ng lan sang má»™t và i vùng lân cáºn cá»§a các nước láng giá»ng.
Rất nhiá»u môn phái trên giang hồ khi nháºn được tin tức nà y vẫn bán tÃn bán nghi, cho nên đã phái môn nhân đệ tá» tâm phúc tá»›i Tiết Sa Thà nh tìm hiểu. ChÃnh việc nà y đã khiến cho Tiết Sa Thà nh trở thà nh trung tâm, là cái Ä‘Ãch cá»§a các môn phái hướng tá»›i.
Sau nhiá»u ngà y dò há»i ở Tiết Sa Thà nh, hầu như các môn phái Ä‘á»u nháºn được tin tức giống nhau, Ä‘á»u cho kết quả Tạ minh chá»§ đã chết, có Ä‘iá»u bá»n há» không thể nà o tìm được xác hoặc là phần má»™ cá»§a y. Thế nhưng há» lại tìm được xác cá»§a huynh đệ há» Lã, hai ngưá»i nà y mấy năm gần đây luôn Ä‘i theo Tạ minh chá»§, võ công cá»§a há» cÅ©ng không tầm thưá»ng, và bị chết ở đây.
Sau nhiá»u ngà y tìm kiếm không thấy tung tÃch cá»§a Tạ Thưá»ng Minh đâu, cuối cùng cái tin Tạ minh chá»§ chết đã được tất cả các môn phái trên giang hồ chứng thá»±c công nháºn.
Kể từ đó, giang hồ lại lâm và o má»™t hồi đại loạn, các môn phái nhiá»u lần mở đại há»™i võ lâm để chá»n ra minh chá»§ má»›i nhưng chẳng hiểu nguyên nhân gì khiến cho việc nà y không thà nh. Vá» sau đã dẫn đến việc các môn phái chém giết lẫn nhau, hòng chiếm lấy cái ghế minh chá»§ Ä‘ang bá» trống kia.
Những chuyện nà y vỠsau mới xảy ra, Diệp Khôn không thể biết được, vì lúc đó hắn không còn qua lại trên giang hồ thế tục nữa, đối với hắn chuyện nà y chẳng có gì liên quan tới cả.
…
Khi nghe được tin đồn vá» cái chết cá»§a Tạ Thưá»ng Minh, Diệp Khôn lắc đầu thở dà i má»™t cái, hắn không biết việc mình nói chá»— ẩn thân cá»§a há» Tạ cho Bạch Tuyết Nhạ biết là đúng hay sai. Nhưng dù sao, má»i chuyện cÅ©ng qua rồi, hắn không muốn quan tâm đến nó nữa. Việc trước mắt mà hắn cần là m bây giá» chÃnh là trở vá» Hà Gia Thôn an bà i tháºt tốt cho cáºu mợ, sau đó sẽ Ä‘i đến Äại Há»™i Thăng Thiên tìm cách gia nháºp và o Tu tiên giá»›i.
Lúc nà y là giữa trưa, Diệp Khôn Ä‘ang đứng má»™t mình trước cá»a VÄ©nh Lạc Quán ở VÄ©nh Lạc Thà nh.
Hắn tá»›i VÄ©nh Lạc Thà nh từ hồi sáng, khi Ä‘i qua VÄ©nh Lạc Quán đột nhiên trong lòng hắn dâng lên má»™t cảm xúc lạ thưá»ng rất khó có thể nói lên thà nh lá»i, hắn cảm giác như là thiếu cái gì đó rất thân quen đối vá»›i mình.
Vắt óc suy nghÄ© má»™t lúc, Diệp Khôn chợt phát hiện ra má»™t Ä‘iá»u, thì ra cảm xúc đó đến vá»›i mình chÃnh là do Vạn Ngá»c Như mà ra. Hắn vừa nghÄ© vừa cưá»i, hắn nhá»› đến bá»™ dạng cá»§a Ngá»c Như, từ cái ngà y đầu tiên gặp mặt... đến những ká»· niện khó quên, khi hai ngưá»i cùng nhau song hà nh...cho đến lúc phải chia tay.
Hắn rất muốn biết hiện giá» Ngá»c Như sống như thế nà o, cuá»™c sống có tốt không, chắc thá»i gian đầu xa hắn, nà ng buồn lắm... rất nhiá»u ý nghÄ© vây quanh đầu hắn, nhưng hiện tại má»—i ngưá»i má»™t phương, hắn không thể nà o biết được Ngá»c Như bây giá» ra sao.
Äứng đó má»™t hồi tháºt lâu để nhá»› lại những ká»· niệm trước kia, vá» sau Diệp Khôn thở dà i má»™t hÆ¡i không nghÄ© tá»›i nữa, đã đến đây rồi, hắn quyết định Ä‘i và o VÄ©nh Lạc Quán nghỉ ngÆ¡i má»™t chút rồi má»›i Ä‘i.
Diệp Khôn bước và o VÄ©nh Lạc Quán, hắn còn chưa kịp có hà nh động gì thì đã thấy má»™t lão giả ăn mặc như chưởng quầy bước ra, đây là má»™t lão giả khoảng chừng năm mươi tuổi, dáng ngưá»i gầy gò, là n da hÆ¡i ngăm Ä‘en, lão Ä‘i đến trước mặt hắn khoát tay nói: “Vị thiếu hiệp nà y xin dừng bước, quán chúng tôi bây giá» không còn kinh doanh nữa, má»i thiếu hiệp hãy Ä‘i cho.â€
Nói xong, lão giả thở dà i má»™t tiếng quay ngưá»i Ä‘i và o, trên khuôn mặt lão tá» rõ vẻ mệt má»i, lão vừa Ä‘i vừa nhìn những bà n ghế ở gần đó vá»›i bá»™ mặt rất đăm chiêu.
“A! Chưởng quầy, tại sao lại như váºy? Chẳng phải VÄ©nh Lạc Quán từ trước đến nay là m ăn rất tốt sao, tại sao bây giá» lại không là m ăn nữa?†Thấy thái độ cá»§a lão giả có vẻ kỳ quoặc, Diệp Khôn đưa mắt nhìn theo bóng lưng lão, rồi đảo qua nhìn xung quanh má»™t lượt thì phát hiện ra tất cả bà n ghế được xếp chồng lên nhau, để ở má»™t góc, bên trên còn có chút bụi bám và o. Nhìn và o lá»›p bụi nà y, có thể khẳng định VÄ©nh Lạc Quán cÅ©ng đã nghỉ kinh doanh được má»™t thá»i gian rồi.
Việc nà y khiến cho Diệp Khôn thấy rất lạ, chẳng phải VÄ©nh Lạc Quán là m ăn rất tốt sao, má»—i tháng nó Ä‘á»u mang lại cho Hồng Diệp Môn má»™t khoản thu khá cao, tại sao lại đóng cá»a không kinh doanh nữa, nhất thá»i hắn cảm thấy rất khó hiểu. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Thiếu hiệp, xem ra cáºu là má»›i từ nÆ¡i khác tá»›i đây, cho nên cáºu không biết rồi... A! Thiếu hiệp, cáºu có phải tên là Diệp Khôn không? Nếu ta nhá»› không nhầm thì hÆ¡n má»™t năm trước cáºu đã từng thuê trỠở đây.†Chưởng quầy thấy Diệp Khôn há»i váºy, lão dừng lại rồi quay đầu lại khẽ lắc đầu nói, nhưng vừa nói được má»™t câu, hình như lão nhá»› ra Ä‘iá»u gì Ä‘o vá»™i há»i.
“Ồ! Chưởng quầy, ông nháºn ra ta? Quả tháºt, đúng là hÆ¡n má»™t năm trước ta đã từng đến đây thuê trỠở và i ngà y, trà nhá»› cá»§a ông cÅ©ng không tệ a.†Diệp Khôn thấy lão giả nói ra tên mình thì có chút kinh ngạc, nhưng nhá»› lại trước kia hắn đã từng ở đây và i ngà y, cho nên cÅ©ng không để ý lắm. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chẳng qua, ở khách Ä‘iếm thưá»ng xuyên có nhiá»u ngưá»i qua lại, thá»i gian cÅ©ng đã hÆ¡n má»™t năm rồi, thế mà lão giả nà y vẫn còn nhá»› hắn, khiến cho hắn cảm thấy hÆ¡i bất ngá».
Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Äúng là thiếu hiệp rồi, sở dÄ© lão có thể nháºn ra thiếu hiệp cÅ©ng là do năm xưa thiếu hiệp đã ra tay ngăn cản Lam tiểu thư sát hại ngưá»i vô tá»™i ở ngoà i phố. Lúc đó lão cÅ©ng có mặt ở đấy, cho nên hình ảnh cá»§a thiếu hiệp khi ấy đã khắc sâu trong đầu cá»§a lão.†Nét mặt lão trưởng quầy giãn ra, trên khuôn mặt khắc khoải hiện lên má»™t tia vui mừng vá»™i nói.
“Thì ra là váºy? Có Ä‘iá»u, ngà i có thể cho tại hạ biết rốt cuá»™c ở đây đã xảy ra chuyện gì khiến cho VÄ©nh Lạc Quán phải đóng cá»a không kinh doanh nữa.†Diệp Khôn nghe váºy thì nhá»› đến chuyện cÅ©, trầm ngâm má»™t lúc há»i.
“Diệp thiếu hiệp đã há»i, lão cÅ©ng xin nói. Trước hết, má»i thiếu hiệp và o trong ngồi đã.†Chưởng quầy thở dà i má»™t tiếng, nói.
“Váºy thì xin ngà i dẫn đưá»ng.â€
Diệp Khôn cùng chưởng quầy Ä‘i và o má»™t gian phòng ở phÃa trong, sau khi phân biệt chá»§ khách ngồi xuống, lão chưởng quầy rót má»™t ly trà má»i Diệp Khôn, sau đó cháºm rãi nói:
“Ná»a năm trước, không biết Hồng Diệp Môn đắc tá»™i gì vá»›i Bát Quái Môn, và đã bị Bát Quái Môn tiêu diệt chỉ trong má»™t đêm. VÄ©nh Lạc Thà nh thuá»™c thế lá»±c cá»§a Hồng Diệp Môn nên cÅ©ng bị liên lụy theo. Tất cả những sản nghiệp cá»§a Hồng Diệp Môn ở đây Ä‘á»u bị ngưá»i cá»§a Bát Quái Môn phá há»§y, cướp sạch. Không những thế, chúng còn đà n áp, cướp cá»§a ngưá»i dân nữa, dân chúng ở đây khiếp sợ nên đã bá» Ä‘i quá ná»a. Lão từ nhá» sinh ra và lá»›n lên ở đây, cho nên cÅ©ng không muốn bá» Ä‘i, vì váºy vẫn bám và o VÄ©nh Lạc Quán nà y để sống, có Ä‘iá»u từ đấy trở Ä‘i, VÄ©nh Lạc Quán cÅ©ng không mở cá»a là m ăn được nữa, nên đà nh đóng cá»a thôi.â€
Diệp Khôn nghe váºy thì kinh ngạc lên tiếng: “Lại là Bát Quái Môn sao? theo ta được biết Hồng Diệp Môn thế lá»±c cÅ©ng không phải nhá», tại sao lại có thể bị tiêu diệt chỉ trong má»™t đêm? Thảo nà o, khi ta và o thà nh, cảm nháºn được không khà ở đây không còn nhá»™n nhịp như xưa nữa, hóa ra là do nguyên nhân nà y.â€
“Thiếu hiệp nói đúng, nhưng cáºu không biết rồi. Thế lá»±c cá»§a Bát Quái Môn lúc đó rất mạnh, hai môn phái lá»›n như Thiết Giáp Môn và Bách Nháºt Môn lần lượt cÅ©ng bị tiêu diệt. Như váºy thá» há»i, Hồng Diệp Môn như thế nà o lại không bị diệt chứ?†Chưởng quầy cầm chén trà trên tay há»›p má»™t ngụm, rồi nói.
“Cái gì? Sao lại có chuyện nà y? Bát Quái Môn chỉ trong vòng mấy tháng mà thực lực đã mạnh đến mức đó rồi sao?†Diệp Khôn kinh hô lên một tiếng, hắn như không tin và o tai mình nữa.
Thiết Giáp Môn và Bách Nháºt Môn thế lá»±c đâu phải chuyện đùa, hai môn phái nà y không những đệ tá» rất đông, mà cao thá»§ cÅ©ng rất nhiá»u, Bát Quái Môn thá»±c lá»±c tuy không yếu, nhưng cÅ©ng không mạnh đến lá»—i có thể tiêu diệt được hai đại môn phái nà y chỉ trong thá»i gian ngắn như thế được.
“Äúng là thế sá»± khó lưá»ng, không ngá» lại có chuyện như váºy sảy ra. Äầu tiên là Vạn Kiếm SÆ¡n Trang, rồi đến Thiết Giáp Môn và Bách Nháºt Môn, bây giá» lại là Hồng Diệp Môn. Xem ra Bát Quái Môn đã là bá chá»§ cá»§a cả Thanh Châu rồi đây.†Diệp Khôn suy nghÄ© má»™t lúc nói.
“Äúng thế, hiện tại cả Thanh Châu đã bị Bát Quái Môn thâu tóm, lão còn nghe nói sắp tá»›i chúng còn sẽ xâm lấn cả sang Tịnh Châu nữa.†Chưởng quầy thấy váºy nói.
“Hừ. Nhất định là do kẻ kia đứng đằng sau rồi, nếu không Bát Quái Môn cÅ©ng chẳng có được bổn sá»± như váºy. Xem ra trước khi Ä‘i, ta phải gặp hắn thanh toán má»›i được, dù sao cÅ©ng đã hứa vá»›i Vạn huynh là sẽ thay huynh ấy trả thù cho Vạn gia rồi. Có Ä‘iá»u, trước tiên phải thăm dò xem thá»±c lá»±c cá»§a y thế nà o đã, rồi tÃnh tiếp.†Tinh quang trong mắt Diệp Khôn lóe lên, trước sá»± bà nh trướng thế lá»±c má»™t cánh nhanh chóng bất thưá»ng cá»§a Bát Quái Môn như váºy, hắn đã nghÄ© đến kẻ đứng sau bá»n chúng, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Tiếp theo, Diệp Khôn há»i chưởng quầy má»™t số chuyện khác, cùng vá»›i lão đà m tiếu hÆ¡n má»™t canh giá» má»›i thôi, sau đó hắn chá»§ động cáo từ rá»i Ä‘i.
Vì cảm mến lão giả, trước khi Ä‘i Diệp Khôn đã lấy ra hai miếng và ng lá tặng cho lão, để lão dùng trong quãng Ä‘á»i còn lại, căn bản VÄ©nh Lạc Quán không còn kinh doanh được nữa, hÆ¡n nữa trong lúc trò chuyện hắn biết được lão giả hiện tại chỉ còn có má»™t mình.
Lão ở lại đây cÅ©ng là vì không còn vướng báºn gì đến gia đình nữa, cho nên Diệp Khôn cảm thương đến lão, hai ngưá»i gặp được nhau âu cÅ©ng là cái duyên, hắn là ngưá»i trá»ng tình nghÄ©a, cho nên không ngại ra tay giúp đỡ.
26.11.2023
Chương 52
Gặp Lại Lam Ngá»c Kiá»u
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Thanh Ngưu trấn là má»™t thị trấn nhá» nằm phÃa dưới chân núi Vỹ Hà , trấn nà y chỉ có hÆ¡n hai trăm há»™ dân sinh sống, nhưng ở đây lúc nà o cÅ©ng đông vui náo nhiệt, thanh lâu kỹ viện có mấy cái, nổi báºt nhất chÃnh là Thanh Ti Lâu.
Thanh Ti Lâu là kỹ viện lá»›n nhất ở Thanh Ngưu trấn, bình thưá»ng chỉ để tiếp những nhân váºt có địa vị và tiá»n bạc ở trong cÅ©ng như ngoà i trấn, trong đó có cả tầng lá»›p cao tầng cá»§a Bát Quái Môn. Ngoà i ra, Thanh Ti Lâu chỉ tiếp những ngưá»i có Ãt nhất má»™t trăm lạng bạc trắng trên ngưá»i khi tá»›i đây, còn lại không há» tiếp bất cứ ngưá»i nà o khác cả.
Quy định cá»§a Thanh Ti Lâu là như vây, bởi vì những cô gái ở đây Ä‘á»u là những tuyệt sắc giai nhân, chỉ những ngưá»i có tiá»n, có địa vị lá»›n trên giang hồ hoặc là quan trong triá»u má»›i đủ tư cách để tiếp.
Còn lại những tầng lá»›p khác muốn là m ong hái hoa thì đã có những thanh lâu kỹ viện khác tiếp đón rồi, trong đó cÅ©ng không thiếu những để tá» cá»§a Bát Quái Môn thưá»ng xuyên tìm đến.
Tổng đà cá»§a Bát Quái Môn nằm trên đỉnh núi Vỹ Hà , khoảng cách từ đó đến Thanh Ngưu trấn cÅ©ng không xa lắm, tÃnh ra cÅ©ng chỉ có năm dặm đưá»ng ngá»±a mà thôi. Vì váºy, có rất nhiá»u đệ tá» cá»§a Bát Quái Môn thưá»ng xuyên tụ táºp thà nh nhiá»u tốp má»™t kéo nhau tá»›i đây để mua vui. Có thể nói, nÆ¡i đây chÃnh là thiên đưá»ng vui chÆ¡i cá»§a Bát Quái Môn.
Trong má»™t quán trà nhá» nằm ven đưá»ng trước lối và o Thanh Ngưu Trấn, Diệp Khôn lẳng lặng ngồi má»™t mình ở đây nhâm nhi uống trà . Hắn đã đến đây được hai ngà y, trong hai ngà y nà y hắn thăm dò được rất nhiá»u tin tức vá» Bát Quái Môn, khiến cho hắn rất hà i lòng.
Theo như hắn dò há»i được, theo thưá»ng lệ, những nhân váºt cấp cao cá»§a Bát Quái Môn cứ đến ngà y mùng mưá»i đầu tháng sẽ tá»›i Thanh Ti Lâu để mua vui. Những ngưá»i trong đó Ä‘á»u là các đưá»ng chá»§, há»™ pháp, trưởng lão và có cả môn chá»§ nữa, và đặc biệt, hai năm trở lại đây, lại có thêm má»™t nhân váºt thần bà lạ mặt khác tá»›i nữa. Nhân váºt nà y rất được đám ngưá»i cấp cao cá»§a Bát Quái Môn luôn cung kÃnh lá»… phép, bá»n há» không dám thất lá»… vá»›i ngưá»i nà y dù chỉ là má»™t Ä‘iá»u nhá» nhặt nhất.
Nghe ngưá»i ở đây nói, sở dÄ© Bát Quái Môn có thá»±c lá»±c hùng mạnh như ngà y hôm nay, Ä‘á»u là có liên quan tá»›i ngưá»i thần bà kia.
Diệp Khôn nghe được như váºy, hắn không có gì ngạc nghiên cả, tất cả Ä‘á»u là nằm trong dá»± liệu cá»§a hắn rồi. CÅ©ng may, thá»i Ä‘iểm Diệp Khôn tá»›i đây chỉ cách mùng mưá»i có bốn ngà y. Vì váºy, hắn không cần phải mạo hiểm xâm nháºp và o tổng đà Bát Quái Môn để thăm dò nữa, hắn đã chá»n cách thuê má»™t căn phòng ở nhà trá» trong Thanh Ngưu trấn để nghỉ ngÆ¡i và chỠđợi. Thi thoảng hắn lại ra ngoà i thăm há»i, nghe ngóng tình hình. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diệp Khôn không biết tên kia tu vi bản lÄ©nh như thế nà o, nhưng lo xa má»™t chút cÅ©ng không thừa, trong thá»i gian qua, hắn thưá»ng xuyên và o trong lam ngá»c để tu luyện.
ÄÆ°á»£c cái thá»i gian bên trong lam ngá»c chênh nhau gấp mưá»i lần so vá»›i thá»i gian thá»±c bên ngoà i, cho nên hắn rất thoải mái vá» thá»i gian, hắn yên tâm tu luyện những pháp thuáºt, bà thuáºt mang tÃnh chất phòng ngá»± và tấn công cho tá»›i mức thà nh thục, có thể tùy tâm sá» dụng.
Äến hôm nay, so vá»›i thá»i gian tên kia xuất hiện thì còn má»™t ngà y nữa, Diệp Khôn uống trà xong liá»n vá» phòng ở khách Ä‘iếm, sau đó hắn đóng chặt cá»a lại, rồi ngồi trong trạng thái nháºp định hÆ¡n má»™t canh giá».
Kế đó, hắn liá»n tiến nháºp và o trong lam ngá»c.
Tiểu Bạch Ä‘ang ngồi nháºp định ở bên ngoà i đại sảnh cá»§a động phá»§. Äá»™t nhiên, hai mắt nó mở to ra, Ä‘áºp và o mắt nó là hình ảnh cá»§a Diệp Khôn ở trước mặt.
Tiểu bạch thấy Diệp Khôn thì tá» ra vui mừng, nó thu công rồi đứng phắt dáºy, ngưá»i nó nhoáng lên má»™t cái đã nhảy lên và i cá»§a hắn đứng, miệng thì ngoác ra cưá»i hét inh á»i.
“Tiểu Bạch, thôi nà o.†Diệp Khôn thấy váºy thì cưá»i khổ nói.
“Phải rồi, Tiểu Bạch, Thá»i gian qua ngưá»i ở trong nà y tu luyện đến đâu rồi? Mấy lần trước ta thấy ngươi chăm chú tu luyện nên cÅ©ng không có quấy rầy. Hôm nay đột nhiên thấy ta ngươi đã nhẩy cẫng lên, chắc là đại công cái thà nh rồi a.†Diệp Khôn như nhá»› ra Ä‘iá»u gì, xoa đầu Tiểu Bạch nói.
Tiểu Bạch thấy váºy thì ngoác miệng ra cưá»i khằng khặc, sau đó nó nhảy xuống đất chạy thẳng ra bên ngoà i động phá»§. Nó vừa chạy vừa ngoái đầu lại đưa tay vẫy vẫy Diệp Khôn, gia hiệu cho hắn Ä‘i theo.
Diệp Khôn hÆ¡i kinh ngạc, nhưng trên mặt hiện rõ vẻ vui mừng, hắn hình nó mỉm cưá»i rồi cất bước chạy theo sau.
Cả hai chạy đến bên má»™t vách đá lá»›n thì dừng lại, Tiểu Bạch quay lại nhìn Diệp Khôn rồi kêu lên và i tiếng, sau đó nó quay mặt và o vách đá, hai tay khẽ nâng lên, láºp tức trong lòng bà n tay nó xuất hiện hai quả cầu mà u xanh to bằng nắm tay trẻ con. Tiểu Bạch vung tay ném hai quả cầu và o vách đá trước mặt nó, tốc độ ném cá»§a nó rất nhanh, chá»›p mắt má»™t cái, hai quả cầu đã Ä‘áºp lên vách đá.
“Ầm...Ầm...â€
Hai tiếng nổ lớn vang lên khiến cho bụi đá bay mù mịt, một lúc sau, khi bụi đá tản đi hết, nhìn lên trên vách đá thì thấy xuất hiện hai cái hố lớn bằng miệng thúng, sâu cỡ một trượng.
Diệp Khôn trố mắt nhìn hai cái hố ở trước mặt tá» vẻ rất kinh ngạc, hắn Ä‘ang định nói cái gì đấy nhưng lá»i nói còn chưa ra đến miệng vá»™i nuốt và o ngay, hai mắt hắn trợn ngược, căng ra nhìn má»™t mà n tiếp theo.
Chỉ thấy, Tiểu Bạch nhún ngưá»i nhảy lên cao, khi cả ngưá»i nó còn lÆ¡ lá»ng trên không cách mặt đất khoảng năm trượng, toà n thân nó đột nhiên bị má»™t lá»›p khà mà u xanh bao bá»c, con mắt thứ ba đã hiện ra, mó đã biến thân.
Ngay sau đó, nó quay ngưá»i lại hướng vá» vách đá, con mắt thứ ba chá»›p lên má»™t cái, má»™t tia sáng mà u xanh từ con mắt thứ ba lóe lên, rồi biến mất.
“Ầm...†má»™t tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tia sáng mà u xanh kia trong chá»›p mắt kÃch lên vách đá và gây ra tiếng nổ nà y, sau má»™t tiếng nổ lá»›n, má»™t cái hố lá»›n gấp mưá»i lần hai cái hố khi nãy xuất hiện, nó ăn sâu và o trong vác đá cỡ và i trượng.
Cùng lúc đó, Tiểu Bạch cÅ©ng đã hạ xuống mặt đất, nó đứng trước miệng hố lá»›n trên vách đá nhe răng ra cưá»i má»™t cách đắc ý.
Diệp Khôn hÃt và o má»™t hÆ¡i khà lạnh, hắn không ngá» Tiểu Bạch có thể tạo ra má»™t lá»±c sát thương mạnh đến như váºy. Vừa mừng vừa sợ, Diệp Khôn không biết nên nói gì, hắn đứng chết lặng má»™t chá»— tháºt lâu, đến khi Tiểu Bạch đến bên cạnh nÃu tay hắn, thì hắn má»›i tỉnh lại.
Diệp Khôn nhìn chằm chằm và o Tiểu Bạch, nghiêm nghị nói: “Tiểu Bạch, ta không biết ngươi tu luyện pháp thuáºt gì mà mạnh như váºy. Nhưng như váºy là quá tốt rồi, ngà y mai ta sẽ Ä‘i đối phó vá»›i má»™t ngưá»i, hiện tại chưa rõ thá»±c lá»±c cá»§a hắn ra sao, bây giá» ngươi hãy cùng ta ra ngoà i, đến lúc cần thiết chúng ta sẽ cùng ra tay tiêu diệt kẻ kia.â€
Tiểu Bạch nghe thấy váºy thì gãi gãi đầu và i cái, sau đó nó gáºt đầu lia lịa tá» vẻ đồng ý.
Tiểu Bạch đồng ý, Diệp Khôn không nói thêm gì nữa, hắn ôm nó đặt lên vai sau đó chá»›p mắt má»™t cái liá»n biến mất ngay tại chá»—, khi xuất hiện đã ngồi trên giưá»ng trong căn phòng ở khách Ä‘iếm.
Thoáng cái thá»i gian má»™t ngà y đã qua, hôm nay đã là mùng mưá»i đầu tháng. Má»›i sáng sá»›m, Diệp Khôn và Tiểu Bạch đã lẻn và o Thanh Ti Lâu, sau đó ẩn và o má»™t chá»— kÃn đáo đồng thá»i thả thần thức ra quan sát.
Khi thần thức cá»§a Diệp Khôn đảo qua má»™t gian phòng trên lầu hai ở phÃa bên tay phải lối và o thì nhÃu mà y, hắn phát hiện ra má»™t ngưá»i Ä‘ang ở trong phòng đó nhìn rất quen.
Äá»™t nhiên, hắn “a†lên má»™t tiếng, như đã nháºn ra ngưá»i trong phòng là ai, hắn thì thà o tá»± nói: “Lam Ngá»c Kiá»u, đúng là cô ta rồi, tại sao cô ta lại ở đây?â€
Gặp được Lam Ngá»c Kiá»u ở Thanh Ti Lâu, Diệp Khôn có chút ngạc nhiên, hắn suy nghÄ© má»™t chút liá»n nhá»› lại Hồng Diệp Môn đã bị Bát Quái Môn tiêu diệt. Lúc ở VÄ©nh Lạc Quán, hắn có há»i qua chưởng quầy vá» tin tức cá»§a nà ng ta, nhưng ông ta cÅ©ng không biết tung tÃnh cá»§a nà ng ta.
Nay gặp ở đây, chắc hẳn là cô ta bị bá»n ngưá»i Bát Quái Môn bắt đến đây để phục vụ cho chúng rồi, chứ vá»›i tÃnh cánh cá»§a Lam Ngá»c Kiá»u, Diệp Khôn biết chắc chắn nà ng ta sẽ không bao giá» chịu khuất phục như thế nà y đâu, trừ khi là cô ta cố tình tá»›i đây vì mục Ä‘Ãch khác, hoặc là bị uy hiếp. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Nếu đúng là như mình nghÄ©, thì mình cÅ©ng không thể trÆ¡ mắt ra nhìn cô ta bị đám ngưá»i kia hà nh hạ được, dù sao cÅ©ng là ngưá»i quen biết, ra tay giúp cô ta má»™t lần váºy.†Diệp Khôn nhá»› đến ánh mắt cá»§a Lam Ngá»c Kiá»u khi nhìn mình ở VÄ©nh Lạc Thà nh, trong lòng có chút giao động, liá»n quyết định giúp đỡ cô ta má»™t lần.
Nói xong, Diệp Khôn mang theo Tiểu Bạch liá»n hóa thà nh má»™t đạo tà n ảnh phi đến bên cạnh cá»a sổ phòng cá»§a Lam Ngá»c Kiá»u Ä‘ang ở. Hắn nhẹ nhà ng cáºy cá»§a sổ lách ngưá»i và o bên trong, sau dó loáng lên má»™t cái hắn đã xuất hiện đứng trước mặt Lam Ngá»c Kiá»u.
Äá»™t nhiên có má»™t ngưá»i lạ mặt xuất hiện trước mặt, Lam Ngá»c Kiá»u Ä‘ang ngồi ở trên ghế giáºt mình kinh hãi ngã vá» phÃa sau, đồng thá»i la lá»›n lên.
Lam Ngá»c Kiá»u còn chưa kịp kêu lên thì Diệp Khôn đã lướt đến bên cạnh dùng tay bịt miệng nà ng ta lại, khẽ nói. “Lam cô nương, đừng sợ, là ta.â€
Thấy Diệp Khôn không có ác ý, lại gá»i mình vá»›i giá»ng Ä‘iệu quen biết, cho nên Lam Ngá»c Kiá»u rất nhanh đã lấy lại được bình tÄ©nh, hai mắt nà ng mở to nhìn chằm chằm và o mặt Diệp Khôn, rồi nhìn qua Tiểu Bạch trên vai hắn. Như nhá»› ra được gì, Lam Ngá»c Kiá»u gáºt đầu, dùng tay gạt tay cá»§a Diệp Khôn ra khá»i miệng mình thở dốc nói: “Là ngươi sao?â€
Diệp Khôn không nói gì, chỉ gáºt đầu má»™t cái, sau đó hắn đỡ Lam Ngá»c Kiá»u dáºy, để nà ng ngồi trên ghế.
26.11.2023
Chương 53
Mượn Äồ
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
“Lam cô nương, tại sao cô lại ở đây?†Diệp Khôn ngồi đối diện Lam Ngá»c Kiá»u, chá» cho nà ng bình tÄ©nh lại rồi há»i.
“Ta bị bá»n chúng bắt ép tá»›i đây, nghe nói bá»n chúng sẽ dâng ta cho má»™t vị tiên nhân nà o đó.†Lam Ngá»c Kiá»u lén nhìn Diệp Khôn bình tÄ©nh nói, đối vá»›i nà ng, hắn luôn khiến cho nà ng có má»™t cảm giác tức giáºn lẫn sợ hãi, nhưng cái cảm giác nà y rất khó để mà nói thà nh lá»i.
“Tiên nhân? Không lẽ là tên kia? Thế cô có bằng lòng không?†Lam Ngá»c Kiá»u nhắc đến hai chữ ‘tiên nhân’ khiến cho tâm tình cá»§a Diệp Khôn có chút khẩn trương, hắn liên tục há»i dồn nà ng mấy câu.
“Tất nhiên là không rồi.†Lam Ngá»c Kiá»u thấy thái độ cá»§a Diệp Khôn có Ä‘iá»u khác lạ, nà ng cảm thấy hÆ¡i khó hiểu, nhưng cÅ©ng không dám mở miệng há»i gì, nà ng chỉ nói ra má»™t câu vá»›i giá»ng Ä‘iệu kiên quyết.
“Thế thì tốt, ta Ä‘ang có ý định cứu cô ra khá»i chá»— nà y, ta còn Ä‘ang sợ là cô tình nguyện ở chá»— nà y cÆ¡ đấy.†Thái độ cá»§a Lam Ngá»c Kiá»u như váºy Diệp Khôn đã Ä‘oán trước được, hắn yên tâm vá»›i kế hoạch cá»§a mình, đồng thá»i cưá»i cưá»i nói ra má»™t câu khiến cho nà ng ta có chút tức giáºn trừng mắt nhìn hắn.
Trước khi hà nh động cứu Lam Ngá»c Kiá»u, Diệp Khôn cÅ©ng đã nghÄ© qua, nếu Lam Ngá»c Kiá»u mà cam tâm tình nguyện đưa mình và o chốn phong trần thì hắn sẽ không can dá»± và o. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng nếu không phải như thế, thì hắn nhất định sẽ tìm đủ má»i cách để cứu cô ta ra. Bây giá» Lam Ngá»c Kiá»u đã khẳng định là bị ép tá»›i đây, váºy thì dá»… rồi. Nên là m gì thì Diệp Khôn sẽ là m.
Còn Ä‘ang định há»i thêm Lam Ngá»c Kiá»u má»™t số việc, đột nhiên Diệp Khôn hÆ¡i nhÃu mà y, hắn phát hiện có ngưá»i Ä‘ang Ä‘i tá»›i chá»— nà y.
“Có ngưá»i đến, cô hãy đối phó vá»›i ngưá»i nà y trước, ta sẽ chá» thá»i cÆ¡ để cứu cô ra.†Dặn dò Lam Ngá»c Kiá»u má»™t câu, Diệp Khôn đảo mắt ngước lên trần nhà tìm kiếm gì đó, sau đó hắn nhún ngưá»i vá»t lên trên má»™t thanh xà gá»—.
Lam Ngá»c Kiá»u nghe váºy thì gáºt đầu, nà ng vá»™i sá»a sang lại đầu tóc và y phục má»™t chút, sau đó rồi ngồi ngay ngắn trên ghế đợi ngưá»i đến.
Má»™t lúc sau, bên ngoà i phòng có tiếng gõ cá»a, theo đó là má»™t giá»ng phụ nữ mang đầy vẻ phong trần vang và o trong: “Ngá»c Nhi, đã chuẩn bị xong chưa, các vị đại nhân Ä‘ang chá» con dưới lầu.â€
“Con chuẩn bị xong rồi, ma ma chá» con má»™t chút.†Lam Ngá»c Kiá»u nghe váºy thì hÆ¡i do dá»±, nà ng ngẩng đầu lên trần nhà nhìn Diệp Khôn, thấy hắn không nói gì mà chỉ gáºt đầu má»™t cái, hiểu ý cá»§a hắn, nà ng vá»™i trả lá»i.
Sau đó, Lam Ngá»c Kiá»u đứng dáºy mở cá»a, vui vẻ Ä‘i theo ngưá»i phụ nữa kia xuống lầu.
“Bá»n chúng đã đến rồi sao?†Äợi cho Lam Ngá»c Kiá»u và ngưá»i phụ nữ kia rá»i Ä‘i, Diệp Khôn nhảy xuống, thì thà o nói.
Diệp Khôn liá»n thả thần thức ra, bao chùm lấy toà n bá»™ Thanh Ti Lâu và o trong quan sát. Rất nhanh, hắn phát hiện trong má»™t căn phòng lá»›n, ở bên dưới lầu má»™t có năm ngưá»i Ä‘ang ở trong đó.
Cùng lúc đó, ngưá»i phụ nữ kia cÅ©ng đã dẫn Lam Ngá»c Kiá»u tá»›i trước má»™t căn phòng ở lầu má»™t, sau đó bà ta gõ cá»a rồi bước và o trong.
Diệp Khôn Ä‘em thần thức đảo qua năm ngưá»i bên trong phòng, ngay láºp tức, hắn đã phát hiện ra trên ngưá»i trung niên ngồi ở giữa có dao động cá»§a linh lá»±c.
“Luyện Khà Kỳ tầng bảy? Váºy thì tốt rồi,Tiểu Bạch, chúng ta xuống gặp hắn thôi.†Thần thức đảo qua trung niên kia, phát hiện tu vi cá»§a hắn chỉ đạt tá»›i Luyện Khà Kỳ tầng bẩy, Diệp Khôn thở phà o nhẹ nhõm, khóe miệng nở nụ cưá»i, đưa tay lên sỠđầu Tiểu Bạch nói.
Bên trong phòng, trung niên Ä‘ang vui vẻ uống rượu, đột nhiên y giáºt mình, vẻ mặt cá»§a y biến đổi đến mức khó coi đến cá»±c Ä‘iểm. Vừa rồi, hắn cảm nháºn được má»™t luồng thần thức rất mạnh đảo qua trên ngưá»i mình, chá»›p mắt cái đã không thấy đâu nữa.
Thấy vẻ mặt cá»§a trung niên có vẻ khác lạ, bốn ngưá»i bên cạnh có chút kinh ngạc, bá»n há» Ä‘ang định há»i lên tiếng há»i, nhưng còn chưa kịp há»i gì thì cả đám giáºt mình nhìn ra phÃa cá»a.
Không biết từ lúc nà o ở ngoà i cá»a xuất hiện má»™t thiếu niên Ä‘ang đứng ở đó, mà rõ rà ng cá»a phòng đã được đóng lại rồi. Tướng mạo cá»§a thiếu niên nà y nhìn rất bình thưá»ng, trên vai hắn còn có má»™t con khỉ trắng Ä‘ang ngồi ở đó, má»™t ngưá»i má»™t khỉ Ä‘ang Ä‘em ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm và o bá»n há».
Diệp Khôn đảo mắt đánh giá đám ngưá»i nà y má»™t lượt, hắn thấy trung niên ngồi ở giữa tướng mạo hung dữ, trên ngưá»i hắn có má»™t chút hắc khà lượn lá» quanh ngưá»i, hắc khà nà y mắt thưá»ng khó có thể nhìn thấy được.
Bên cạnh trung niên là má»™t đại hán, hắn chÃnh là Dương Hoà i Mục môn chá»§ Bát Quái Môn. Ba ngưá»i còn lại chÃnh là tâm phúc cá»§a Dương Hoà i Mục, bá»n há» giữ địa vị khá cao trong Bát Quái Môn.
Sá»± xuất hiện quá mức quá»· dị cá»§a Diệp Khôn khiến cho ngưá»i phụ nữ dẫn theo Lam Ngá»c Kiá»u phát sợ trong lòng. Bà ta không dám lên tiếng, vá»™i cầm tay Lam Ngá»c Kiá»u kéo vá» phÃa sau, đứng nép qua má»™t bên. Lam Ngá»c Kiá»u thấy Diệp Khôn xuất hiện, nà ng không há» có chút sợ hãi nà o, ngược lại sâu trong mắt nà ng ná»™ rõ vẻ vui mừng.
“Xin há»i, các hạ là ai? Tại sao đột nhiên xông và o phòng cá»§a chúng ta.†Dương Hoà i Mục len lén đánh giá thiếu niên trước mắt, hắn là ngưá»i từng trải, nên nháºn ra thiếu niên trước mắt không phải kẻ tầm thưá»ng, cho nên rất cẩn tháºn há»i.
Trung niên ngồi ở giữa phát hiện ra Ä‘iá»u không ổn, y liá»n thả thần thức đảo qua ngưá»i Diệp Khôn và Tiểu Bạch để dò xét. Láºp tức, mặt y biến sắc, trong lòng đầy hoảng sợ. Thiếu niên nà y tu vi cao hÆ¡n y rất nhiá»u, mà bên cạnh hắn lại có má»™t linh thú đạt tá»›i tu vi đỉnh phong cá»§a Yêu thú cấp má»™t.
Tuy y chưa gặp thiếu niên nà y bao giá», nhưng đột nhiên hắn xuất hiện ở đây, nhìn và o ánh mắt hắn thì có thể Ä‘oán được phần nà o mục Ä‘Ãch cá»§a hắn rồi, hắn đến đây chắc chắn là việc bất thiện, khiến cho y cảm thấy sợ hãi.
“Hoà i Mục, không được vô lá»…. Äạo hữu, tại hạ là Dương Thiên Hùng, xin há»i quý tÃnh đại danh cá»§a đạo hữu là gì?†Trung niên hÃt và o má»™t hÆ¡i tháºt sâu lấy lại bình tÄ©nh, y trừng mắt vá»›i Dương Hoà i Mục má»™t cái, rồi đứng dáºy quay sang Diệp Khôn chắp tay khom ngưá»i nói.
Äám ngưá»i Dương Hoà i Mục thấy cảnh nà y thì kinh ngạc, Dương Thiên Hùng chÃnh là má»™t vị tiên nhân trong gia tá»™c hắn, hắn đã vất vả lắm má»›i má»i vỠđược. Lúc nà y y lại khom ngưá»i vá»›i thiếu niên trước mặt, chẳng nhẽ nói, thiếu niên nà y cÅ©ng là tiên nhân. HÆ¡n nữa thá»±c lá»±c hÆ¡n hẳn Dương Thiên Hùng, cho nên y má»›i tá» thái độ như váºy? Bốn ngưá»i nhìn nhau, không biết nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi im tại chá»—.
“Thì ra đạo hữu là Dương Thiên Hùng, xem ra đạo hữu vá»›i Bát Quái Môn quan hệ cÅ©ng không đơn giản a.†Diệp Khôn nhìn trung niên cưá»i cưá»i nói.
“Äạo hữu Ä‘oán không sai, Ä‘Ãch thá»±c tại hạ và Dương Hoà i Mục là ngưá»i cùng gia tá»™c, đạo hữu là ...†Dương Thiên Hùng thấy đối phương không trá»±c tiếp trả lá»i mình mà lại há»i qua chuyện khác, trong lòng có chút tức giáºn nhưng không dám biểu hiện ra ngoà i, vẫn tươi cưá»i nói.
“Tại hạ là Diệp Khôn, mấy hôm trước được bằng hữu trên giang hồ nhá» cáºy má»™t việc, hôm nay đến gặp Dương đạo hữu là muốn mượn má»™t món đồ, không biết đạo hữu có chấp nháºn cho Diệp má»— mượn không a?†Diệp Khôn khẽ cưá»i nói má»™t câu, khiến cho Dương Thiên Hùng có chút bất ngá».
“Ồ! Thì ra là Diệp đạo hữu. Không biết vị bằng hữu nà o nhá» cáºy Diệp đạo hữu tá»›i chá»— tại hạ mượn đồ? Xin há»i tại hạ có biết ngưá»i đó chăng?†Dương Thiên Hùng nhướng mà y, suy nghÄ© má»™t chặp nói.
“Ha ha. Tất nhiên là đạo hữu biết rồi. Ngưá»i đó chÃnh là trang chá»§ Vạn Kiếm SÆ¡n Trang, Vạn Äỉnh Thiên. Ông ấy muốn tại hạ mượn cái đầu cá»§a đạo hữu để cúng tế vong linh cá»§a mình, không biết đạo hữu cảm thấy thế nà o? Liệu có thể cho tại hạ mượn được chăng?†Diệp Khôn cưá»i lá»›n, lạnh lùng nói. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dương Thiên Hùng nghe váºy thì biến sắc, y không ngá» Diệp Khôn lại nói ra lá»i nà y. Äối phương đã nói rõ mục Ä‘Ãch, Dương Thiên Hùng cÅ©ng không nói nhiá»u, chá»›p mắt má»™t cái toà n thân y hắc khà nổi lên cuồn cuá»™n, sau đó y quay ngưá»i hướng cá»a sổ phi ra ngoà i chạy chốn.
Äối mặt vá»›i Diệp Khôn và Tiểu Bạch dưá»ng như y không có cÆ¡ há»™i thắng, cho nên y đã nghÄ© đến biện pháp chạy trốn là thượng sách, như váºy má»›i có cÆ¡ há»™i tìm được đưá»ng sống cho mình.
“Hừ. Muốn chạy sao? đâu có dá»… váºy?†Diệp Khôn hừ lạnh má»™t tiếng, toà n thân hắn hóa thà nh má»™t đạo tà n ảnh quấn lấy Tiểu Bạch lao ra ngoà i cá»a sổ Ä‘uổi theo.
“Các ngươi ở yên đấy, nếu kẻ nà o rá»i Ä‘i thì háºu quả thế nà o không cần ta nói, các ngươi cÅ©ng biết rồi đây.†Äám ngưá»i Dương Hoà i Mục liếc mắt nhìn nhau, bá»n há» nhân cÆ¡ há»™i nà y Ä‘ang định rá»i Ä‘i, nhưng còn chưa kịp có hà nh động gì thì má»™t âm thanh trói tai từ ngoà i vá»ng và o khiến cho bá»n chúng sợ hãi đến cá»±c Ä‘iểm, không dám vá»ng động nữa mà cứ thế ngồi im tại chá»—.
Thá»i gian qua bá»n chúng thưá»ng xuyên tiếp xúc vá»›i Dương Thiên Hùng nên biết được ngưá»i tu tiên đáng sợ đến mức nà o. Dương Thiên Hùng đã lợi hại rồi, mà thiếu niên tên Diệp Khôn kia còn lợi hại hÆ¡n y, vì váºy bá»n chúng rất sợ hãi, không dám trái lá»i cá»§a hắn, đà nh ngoan ngoãn ở đây chá» hắn trở vá».
Thấy bá»™ dạng cá»§a đám ngưá»i nà y sợ hãi như váºy, trong lòng Lam Ngá»c Khiá»u chợt có chút dao động. Nà ng biết Diệp Khôn rất lợi hại, nhưng cÅ©ng không nghÄ© tá»›i hắn lại lợi hại đến mức nà y, hắn đã khiến cho ngưá»i mà được bá»n Dương Hoà i Mục gá»i là tiên nhân kia cÅ©ng không dám đối mặt vá»›i hắn mà bá» chạy.
Tâm tình của nà ng lúc nà y không biết là diễn tả như thế nà o cho phải, nhưng nhiển nhiên nà ng đang trong trạng thái vừa mừng vừa sợ.
26.11.2023
Chương 54
Kỳ Linh Phệ Hồn Phiên và Phệ Linh Thiên Quỷ
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Dương Thiên Hùng nhằm hướng rừng sâu toà n lá»±c chạy chốn. Nhưng pháp lá»±c cá»§a y không bằng Diệp Khôn, chạy được hÆ¡n má»™t canh giá», đã bị Diệp Khôn Ä‘uổi tá»›i.
Diệp Khôn đã Ä‘uổi tá»›i, biết là không chạy thoát được, Dương Thiên Hùng cắn răng má»™t cái rồi đưa ra chá»§ ý, y tìm má»™t khoảng đất trống trong rừng rồi dừng lại đứng ở đó, đợi cho Diệp Khôn tá»›i gần lên tiếng nói: “Äạo hữu, hãy khoan. Chúng ta có thể thương lượng má»™t chút.â€
Thấy đối phương đột nhiên dừng lại không chạy nữa, Diệp Khôn hÆ¡i kinh ngạc nhưng rất nhanh tá» ra cảnh giác, hắn dừng lại má»™t chá»— cách Dương Thiên Hùng khoảng hai mươi trượng, lạnh lung nói: “Sao? chá»§ ý cá»§a ta ngươi đã nói rõ, còn muốn thương lượng cái gì nữa.â€
“Äạo hữu, chúng ta Ä‘á»u là ngưá»i tu tiên, cần gì phải vì mấy tên phà m nhân mà mất hòa khà vá»›i nhau chứ? Nếu hôm nay đạo hữu buông tha cho ta, ta sẽ cho đạo hữu rất nhiá»u chá»— tốt đấy.†Dương Thiên Hùng lén nhìn sắc mặt cá»§a Diệp Khôn cẩn tháºn nói.
“Hừ. Ngươi nhÄ© ta là kẻ vong ân phụ nghÄ©, bất tÃn vá»›i bằng hữu sao? Bá»n há» là phà m nhân thì đã sao? Chẳng nhẽ há» không phải là ngưá»i? Äừng có nhiá»u lá»i, hôm nay ngươi nhất định phải chết.†Diệp Khôn hừ lạnh má»™t tiếng, hắn nhìn Dương Thiên Hùng gằn giá»ng nói.
Dương Thiên Hùng nghe Diệp Khôn nói váºy thì sắc mặt trầm xuống, sâu thẳm trong mắt y hiện lên má»™t tia oán độc. Y không nói gì, vá»— và o bên hông má»™t cái, trên tay y liá»n xuất hiện má»™t cây phiên kỳ mà u Ä‘en, bên trên phiên kỳ có vẽ hình má»™t quá»· váºt nhìn rất dữ tợn.
Äối phương nhất định phải giết mình bằng được, Dương Thiên Hùng tuy tu vi thấp nhÆ¡n nhưng y cÅ©ng không cam tâm ngồi má»™t chá»— chịu chết, y không muốn dây dưa liá»n tế ra bảo váºt để đối địch.
Trên mặt Dương Thiên Hùng lá»™ rõ vẻ tà n khốc, không thấy y có hà nh động gì, đột nhiên bên ngoà i cÆ¡ thể y hắc quang lóe lên má»™t cái, ngay láºp tức má»™t tầng hắc khà xuất hiện lượn lá» quanh thân.
Phiên kỳ trên tay y lúc nà y cÅ©ng láºp lèo phát sáng, hình ảnh quá»· váºt trên bá» mặt phiên kỳ cÅ©ng chá»›p lên và i cái nhìn rất yêu dị, nó khiến cho ngưá»i ta có cảm giác rùng mình khi nhìn và o đấy.
Diệp Khôn nhÃu mà y, hắn nhìn chằm chằm và o cây phiên kỳ mà u Ä‘en trên tay Dương Thiên Hùng, cây phiên kỳ đó mang đến cho hắn má»™t cảm giác nguy hiểm, khiến cho lòng hắn có chút dao động.
“Hừ Luyện Khà Kỳ tầng mưá»i thì đã sao, Yêu thú cấp má»™t đỉnh phong thì như thế nà o? Äể xem các ngươi có thể đối phó nổi Kỳ Linh Phệ Hồn Phiên cá»§a ta không?†Dương Thiên Hùng thấy Diệp Khôn vẫn đứng im không tế ra bất kỳ bảo váºt gì, y cho rằng hắn Ä‘ang kinh địch, trong lòng cưá»i lạnh nói.
Nói rồi, Dương Thiên Hùng tay bấm pháp quyết Ä‘iểm lên Kỳ Linh Phệ Hồn Phiên má»™t cái, ngay láºp tức, má»™t luồng hắc khà từ ngón tay cá»§a y bay ra, sau đó hắc khà tiến nháºp và o mặt quá»· trên bá» mặt phiên kỳ.
Luồng hắc khà vừa tiến nháºp và o mặt quá»·, ngay láºp tức má»™t hồi “ông ông†vang lên, sau đó má»™t cảnh tượng đáng sợ xuất hiện.
Quá»· khà từ bên trong phiên kỳ cuồn cuá»™n tuôn ra không ngừng, ra đến đâu quá»· khà lá»n huyá»…n hóa thà nh nhiá»u quá»· váºt mặt mÅ©i dữ tợn vá»›i nhiá»u hình thái khác nhau, chúng nhe lanh múa vuốt, hú lên những tiếng hú thê lương nghe mà rợn cả tóc gáy.
Trong má»™t khoảng thá»i gian cá»±c ngắn ước chừng khoảng mưá»i nhịp thở trôi qua đã có hÆ¡n má»™t trăm quá»· váºt hiện ra. Dương Thiên Hùng nhìn đám quá»· váºt nà y trên mặt hiện lên má»™t tia đắc ý, y cắn đầu lưỡi phun má»™t ngụm tinh huyết lên trên Kỳ Linh Phệ Hồn Phiên, sau đó tiếp tục bấm niệm pháp quyết.
ÄÆ°á»£c tinh huyết gia nháºp, Kỳ Linh Phệ Hồn Phiên hắc mang đại tố. Hình ảnh quá»· váºt trên bá» mặt nó lóe lên má»™t cái liá»n thà nh má»™t hư ảnh lá»›n gấp mấy chục lần, không dừng lại ở đó, hư ảnh mặt quá»· đột nhiên há miệng ra Ä‘em toà n bá»™ đám quá»· váºt ở đây nuốt và o.
Nhìn và o có thể thấy, hÆ¡n má»™t trăm quá»· váºt lao và o nhau cắn xé kêu gà o thảm thiết. Rất nhanh, sau mà n cắn xé nà y, chỉ còn duy nhất má»™t quá»· váºt còn sống sót.
Ngay sau đó, hư ảnh quá»· váºt co lại nháºp và o quá»· váºt còn sống sót là m má»™t thể, quá»· váºt nhe răng ra cưá»i, khà tức cá»§a nó ban đầu dưá»ng như không có, nhưng chỉ trong chá»›p mắt đột nhiên tăng mạnh, đạt tá»›i cảnh giá»›i Quá»· Linh Kỳ đỉnh phong, tương đương vá»›i má»™t tu sÄ© Luyện Khà Kỳ tầng mưá»i ba đỉnh phong, chỉ còn thiếu má»™t chút nữa là có thể đặt tá»›i Quá»· Vu SÆ¡ Kỳ rồi.
Dương Thiên Hùng mừng rỡ, y quát khẽ má»™t tiếng đồng thá»i Ä‘em pháp lá»±c rót và o Kỳ Linh Phệ Hồn Phiên, trên mặt y trà n đầy vẻ đắc ý nói: “Phệ Linh Thiên Quá»·, ngươi hãy giết chết hai kẻ trước mặt cho ta.â€
Quá»· váºt liếc mắt nhìn Dương Thiên Hùng má»™t cái, sau đó nó quay sang Diệp Khôn nhe răng ra cưá»i, không thấy nó có động tác gì, đột nhiên cÆ¡ thẻ nó biến lá»›n ra, chá»›p mắt má»™t cái đã biến lá»›n hÆ¡n năm trượng.
Theo thể tÃch cá»§a quá»· váºt tăng trưởng, linh áp cá»§a nó cÅ©ng theo đó tăng lên tá»›i mức không thể tưởng tượng nổi, theo khà tức cá»§a nó bây giá» nó đã đạt tá»›i tu vi Quá»· Vu SÆ¡ Kỳ rồi.
Biến thân xong, quá»· váºt rÃt lên má»™t tiếng quá»· khốc thần sầu, sau đó nó há rá»™ng cái miệng đầy hôi tanh lao vá» phÃa Diệp Khôn vá»›i khà thế tháºt kinh ngưá»i.
Chứng kiến má»™t mà n nà y, Diệp Khôn hoảng sợ vá»™i lui vá» phÃa sau và i bước, linh áp từ quá»· váºt đè lên ngưá»i hắn khiến cho hắn hÃt thở không thông. Hắn không thể ngá» tá»›i Dương Thiên Hùng lại có cây phiên kỳ lợi hại như thế, có thể huyá»…n hóa ra má»™t quá»· váºt cảnh giá»›i cao hÆ¡n mình để giúp đỡ.
Trên mặt Diệp Khôn toát lên má»™t vẻ sợ hãi, hắn không dám chần chừ, láºp tức phản ứng rất nhanh, vá»™i lui vá» sau hÆ¡n mưá»i trượng, rồi thả ra má»™t mà n sáng mà u xanh bao quanh ngưá»i để há»™ thân. Äồng thá»i, miệng hắn lẩm bẩm Ä‘á»c chú ngữ, hai tay giÆ¡ lên, lòng bà n tay liá»n xuất hiện hai quả cầu lá»a to bằng đầu cá»§a hà i nhi.
Hét lên má»™t tiếng, Diệp Khôn ném mạnh hai quả cầu lá»a vá» phÃa quá»· váºt Ä‘ang lao tá»›i mình.
Diệp Khôn ra tay, Tiểu Bạch cÅ©ng có hà nh động, nó tung ngưá»i nhảy xuống đất cách hắn khoảng mưá»i trượng, sau đó, hai tay nó vung lên, láºp tức trong lòng bà n tay xuất hiện hai quả cầu mà u xanh, nó không dám chần chừ, vá»™i tung ngưá»i ném vá» phÃa quá»· váºt.
Bốn quả cầu hai xanh hai đỠlao Ä‘i vá»›i tốc độ rất nhanh, thoáng cái đã ở trước mặt quá»· váºt. Quá»· váºt thấy váºy thì không há» tá» vẻ sợ hãi cÅ©ng không thấy nó né tránh, nó cưá»i lên khằng khặc và i tiếng, sau đó Ä‘em cái miệng tháºt lá»›n lao tá»›i má»™t ngụm nuốt luôn bốn quả cầu và o trong bụng. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diệp Khôn cả kinh, liên tục bấm niếm pháp quyết, huyá»…n hóa ra sáu quả cầu lá»a ném vá» phÃa quá»· váºt, Tiểu Bạch cÅ©ng không kém thế, nó cÅ©ng liên tục huyá»…n hóa ra và i quả cầu xanh ném vá» phÃa quá»· váºt, hai ngưá»i má»™t phải má»™t trái tấn công đối phương tá»›i tấp.
Quá»· váºt liếc mắt nhìn Diệp Khôn và Tiểu Bạch, nó hững há» xem những quả cầu xanh đỠđang lao vá» phÃa mình như không váºy. Nhe răng ra cưá»i má»™t tiếng quái dị, sau đó nó há miệng ra hấp má»™t cái, láºp tức từ trong miệng cá»§a nó xuất hiện má»™t hấp lá»±c vô hình Ä‘em toà n bá»™ đòn tấn công cá»§a hai ngưá»i hút và o trong miệng.
Quá»· váºt đánh “ợ†má»™t tiếng, nó không lao tá»›i tấn công Diệp Khôn và Tiểu Bạch nữa, nó đứng yên tại chá»— đưa tay xoa bụng, trên mặt nó tá» rõ vẻ hưng phấn.
Diệp Khôn liếc mắt nhìn Tiểu Bạch má»™t cái, biểu hiện ra ngoà i sợ hãi đến cá»±c Ä‘iểm.Quá»· váºt nà y rốt cuá»™c là thứ gì, toà n bá»™ công kÃch cá»§a hai ngưá»i Ä‘á»u bị nó là m như là thức ăn cá»§a mình váºy. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Ha ha. Tháºt không uổng công ta tế luyện hÆ¡n má»™t năm qua. Các hạ không cần phải phà sức nữa, Phệ Linh Thiên Quá»· cá»§a ta có thể thôn phệ bất kỳ váºt gì, ngay cả đến pháp thuáºt thần thông cÅ©ng thế, ngươi hãy bó tay chịu chết Ä‘i.â€Dương Thiên Hùng thấy mà n nà y, đắc ý cưá»i lá»›n nói.
“Là m thế nà o bây giá»? Nếu quá»· váºt nà y tháºt sá»± lợi hại như váºy, thì không hay rồi. Mình đã quá coi thưá»ng y, cứ tưởng cảnh giá»›i hắn thấp hÆ¡n, lại có Tiểu Bạch há»— trợ sẽ dá»… dà ng giết được y. Không ngá» y lại có thể gá»i ra được má»™t quá»· váºt lợi hại như váºy.â€Diệp Khôn không nói gì, hắn đứng im má»™t chá»— tâm tình bất định,thầm nghÄ©.
“Tiểu Bạch, quá»· váºt nà y rất lợi hại, ngươi có cách nà o đối phó vá»›i nó không?†Äối phương nói quá»· váºt nà y có thể thôn phệ được pháp thuáºt thần thông, nếu thế có tiếp tục dùng và i loại pháp thuáºt khác cÅ©ng không ăn thua, hắn vá»™i quay sang Tiểu Bạch há»i, hy vá»ng nó có cách để đối phó.
Diệp Khôn lo lắng, Tiểu Bạch cÅ©ng không ngoại lệ, nó nhìn ra được sá»± lợi hại cá»§a quá»· váºt nà y, cho nên đã có chá»§ ý riêng cá»§a mình.
Chỉ thấy vẻ mặt Tiểu Bạch trở lên ngưng trá»ng, sau đó nó ngá»a mặt lên trá»i hú má»™t tiếng, ngay láºp tức nó cÆ¡ thể nó biến lá»›n lên hÆ¡n má»™t trượng, khà tức trên ngưá»i nó cÅ©ng tăng vá»t lên, thoáng cái tu vi đã tăng lên trở thà nh Yêu thú cấp hai.
Khuôn mặt nó lần nà y có sá»± biến đổi khá rõ rệt, từ khuôn mặt bình thưá»ng đã trở thà nh khuôn mặt cá»§a má»™t hung thần nhìn rất dữ tợn, hà m răng sắc nhá»n má»c thêm ra hai cái răng lanh, con mắt thứ ba cá»§a nó má»c ra, cả ba mắt lóe lên những tia lục quang nhìn rất yêu dị, lá»›p lông trên ngưá»i nó đã chuyển hết sang mà u lục, nhưng lại không há» có má»™t chút khà nà o lưu chuyển quanh ngưá»i cả.
Lần nà y Tiểu Bạch biến thân hoà n toà n không giống vá»›i những lần trước, Ä‘iá»u nà y khiến cho Diệp Khôn vô cùng kinh ngạc, hắn đứng má»™t bên trố mắt ra nhìn chằm chằm và o nó.
Phệ Linh Thiên Quá»· ở phÃa trước Ä‘ang đắc ý cháºm dãi tiêu hóa, nó giáºt mình bởi tiếng hú cá»§a Tiểu Bạch, tiếng hú nà y khiến cho nó vô cùng tức giáºn, nó Ä‘em ánh mắt bất thiện quay đầu nhìn vá» má»™t bên.
Vừa nhìn thấy bá»™ dạng cá»§a Tiểu Bạch, đột nhiên Phệ Linh Thiên Quá»· thét lên kinh hãi, trên mặt nó lá»™ rõ vẻ sợ hãi đến cá»±c Ä‘iểm, không chần chừ, nó liá»n quay đầu bá» chạy.
Hà nh động nà y cá»§a quá»· váºt khiến cho Diệp Khôn và Dương Thiên Hùng kinh ngạc, hai ngưá»i không hẹn cùng liếc mắt nhìn nhau má»™t cái.
Diệp Khôn thì tá» ra rất vui mừng, hắn không ngá» khi Tiểu Bạch biến thân lại khiến cho quá»· váºt lại sợ hãi đến như váºy, đây đúng là việc tốt đối vá»›i hắn.
Dương Thiên Hùng hoà n toà n ngược lại, sắc mặt y ngay láºp tức xám như tro tà n, y đảo mắt nhìn qua Tiểu Bạch, trong lòng không khá»i run lên má»™t cái, nhìn Tiểu Bạch lúc nà y đúng là má»™t hung thần rất đáng sợ, không biết nó đáng sợ đến mức nà o, nhưng chỉ cần khiến cho Phệ Linh Thiên Quá»· phải hoảng sợ bá» chạy thì cÅ©ng đã biết được kết quả rồi.
Phệ Linh Thiên Quá»· bá» chạy rất nhanh, nhưng nó vẫn cháºm má»™t bước.
Con mắt thứ ba cá»§a Tiểu Bạch chá»›p lên má»™t cái, má»™t tia lục quang từ đó bắn ra vá»›i tốc độ nhanh kinh ngưá»i đã đánh trúng lên thân cá»§a nó.
Bị tia lục quang bắn lên ngưá»i, Phệ Linh Thiên Quá»· kêu gà o thảm thiết, cÆ¡ thể nó đột nhiên xuất hiện má»™t đốm lục mang, rất nhanh, đốm lục mang nà y khuếch tán ra bao chùm cÆ¡ thể nó và o trong.
Ở bên trong lục mang, Phệ Linh Thiên Quỷ kêu liên những tiếng thê lương, nó ra sức dãy dụa muốn thoát ra ngoà i nhưng hoà n toà n không có cơ hội, tiếng kêu của nó mỗi lúc một nhỠdần rồi không thấy nữa.
“Bà nh†một tiếng.
Lục mang vỡ ra, hình ảnh Phệ Linh Thiên Quá»· hiện ra trước mắt, thế nhưng lúc nà y hai mắt nó nhắm nghiá»n không hỠđộng Ä‘áºy, cÆ¡ thể nó cÅ©ng suy nhược rất ảm đạm, hiển nhiên nó đã bị trá»ng thương.
“Bụpâ€
CÆ¡ thể Phệ Linh Thiên Quá»· như bá»t nước vỡ tung ra, toà n bá»™ quá»· khà như có linh tÃnh chạy lại chá»— Kỳ Linh Phệ Hồn Phiên rồi chui và o, linh lá»±c trên phiên kỳ cÅ©ng ảm đạm Ä‘i đáng kể.
Cùng thá»i gian đó, cÆ¡ thể Tiểu Bạch cÅ©ng co rút trở vá» trạng thái bình thưá»ng, thế nhưng sắc mặt nó trắng bệnh toà n thân mệt má»i dưá»ng như không còn sức, nó đỠngưá»i ra rồi ngồi phệt xuống đất.
Xem ra vừa rồi biến thân và dùng lục mang vây khốn Phệ Linh Thiên Quỷ đã khiến cho Tiểu Bạch bị tổn thương nguyên khà khá nặng, có lẽ lần biến thân nà y của nó đã quá sức rồi.
Diệp Khôn thấy váºy vá»™i phi thân đến bên cạnh Tiểu Bạch, sau đó hắn lấy trong ngưá»i ra má»™t viên Ä‘an dược cho nó uống.
Dương Thiên Hùng chứng kiến cảnh nà y khiến cho y sợ hãi đến cá»±c Ä‘iểm, thế nhưng y cÅ©ng là ngưá»i đã từng trải, cho nên rất nhanh y đã lấy lại được bình tÄ©nh.
Lúc nà y tiếp tục ở lại chỉ có con đưá»ng chết, cho nên Dương Thiên Hùng nhanh tay thu lại Kỳ Linh Phệ Hồn Phiên rồi quay đầu bá» chạy. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Muốn chạy?â€
Thấy Dương Thiên Hùng quay đầu bỠchạy, Diệp Khôn lạnh lung nhìn hắn quát lên một tiếng.
Dứt lá»i, hai tay hắn bấm niệm pháp quyết, sau đó Ä‘iểm và o không trung hai Ä‘iểm, ngay láºp tức trước mặt hắn huyá»…n hóa ra hai đầu Há»a Long và Há»a Phụng.
Trên thân cá»§a Há»a Long và Há»a Phụng hừng hừng lá»a cháy, tuy chúng chỉ là do pháp thuáºt huyá»…n hóa ra nhưng nhìn khá là chân cháºt.
Diệp Khôn không ngừng bấm pháp quyết, sau đó đánh lên thân Há»a Long và Há»a Phụng và o đạo, ngay láºp tức, tiếng rồng ngâm phụng gáy vang lên, nhiệt độ trên ngưá»i chúng tăng vá»t khiến cho ngưá»i khác cÅ©ng phải cảm thấy nghẹt thở.
“Äi!â€
Diệp Khôn quát lên một tiếng, Long Phụng kêu lên một tiếng chói tai, sau đó chúng nhằm hướng Dương Thiên Hùng bỠchạy gà o thét đuổi theo.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
« 1 4 5 6 »