Äá»™c Bá»™
Tác giả: Tác giả: Lam LÄ©nh Tiếu Tiếu Sinh
Số chương: 222
Lần đọc: 154.720
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
« 1 12 13 14 ... 23 »
20.01.2015
Chương 121
Chợ muôn mà u
Dịch giả: gaygioxuong
Nguồn: BachNgocSach
Nội dung thu gọn
Giá» nói sang chuyện Bá»™ Tranh. Sau khi rá»i quán ăn, gã chui luôn và o trong chợ. Gá»i là chợ nhưng khu vá»±c nà y thá»±c ra chỉ là má»™t con đưá»ng lá»›n, má»™t con đưá»ng mà bốn cá»— xe ngá»±a có thể song hà nh. Nhưng hiện giỠđừng nói chi đến bốn cá»— xe ngá»±a, cho dù má»™t chiếc xe nhá» cÅ©ng chen không lá»t, muốn Ä‘i và o trong chỉ còn cách Ä‘i bá»™.
"Mau mau mau, hãy xem Ä‘i nà o, tráºn khà vừa má»›i ra lò đây. Tráºn Binh có lá»±c công kÃch siêu việt, đồ bảo vệ có năng lá»±c phòng ngá»± kiên cố, còn có cả tráºn khà sinh hoạt có thể giúp quý khách được hưởng cuá»™c sống tiện nghi, muốn cái gì có cái đó a. . ."
"Tiên sinh, có phải ngà i thiếu tà i liệu luyện khà nà o hay không, hãy đến chá»— cá»§a ta. Chá»— ta có bán đủ các loại tà i liệu luyện khÃ, mua má»™t tặng má»™t a. . ."
"Bà kÃp luyện khà đây, toà n bá»™ bà kÃp luyện khà má»›i vừa ra lò, có cả bản chép tay tâm đắc vá» luyện khà cá»§a ÄÆ°á»ng chá»§ đại nhân. . ."
Toà n bá»™ những âm thanh lá»t và o tai Bá»™ Tranh chỉ là tiếng rao hà ng. Mặt hà ng được buôn bán ở nÆ¡i đây chá»§ yếu là tráºn khÃ, tà i liệu luyện khÃ, bà kÃp luyện khÃ, . . . Những váºt phẩm Ãt nhiá»u có liên quan đến luyện khà chiếm tá»›i chÃn phần.
Tiếp theo là vÅ© khà chưa được khắc tráºn pháp và các loại công pháp bà kÃp khác, còn tà i liệu luyện Ä‘an mà Bá»™ Tranh muốn mua chỉ chiếm số lượng cá»±c nhá». Những ngưá»i tìm kiếm được tà i liệu luyện Ä‘an thì tuyệt đại bá»™ pháºn Ä‘á»u đổi thẳng cho môn phái để lấy Ä‘iểm cống hiến. Là m như váºy tốt hÆ¡n nhiá»u so vá»›i bản thân mang ra bán, bởi vì tà i liệu Ä‘an dược rất khó bán được ở nÆ¡i nà y do không có mấy ngưá»i luyện Ä‘an, chẳng bằng đổi lấy Ä‘iểm cống hiến, là m váºy còn có cÆ¡ há»™i đổi được tà i liệu luyện khà mà mình cần.
NÆ¡i nà y dù sao cÅ©ng là môn phái luyện khÃ, cách là m nà y thá»±c sá»± là rất phổ biển. Cho dù tà i liệu luyện khà có kém má»™t chút vẫn có thể bán được dá»… dà ng. Trong khi đó, dù tà i liệu luyện Ä‘an có tốt đến mấy cÅ©ng chẳng bao giá» tìm ra được mấy ngưá»i muốn mua.
"Ông chá»§, váºt nà y bán thế nà o?"
Äi tá»›i trước má»™t sạp hà ng, Bá»™ Tranh quan sát những đồ váºt được bà y bán. Trong số những váºt đó có má»™t cặp bao tay rất tinh xảo, trên bá» mặt có khắc tráºn pháp. Những tráºn pháp đó được khắc rất tinh xảo kỳ diệu, láºp tức hấp dẫn ánh mắt cá»§a Bá»™ Tranh.
Tuy nhiên, câu há»i nói trên lại không phải do gã phát ra. Mặc dù cảm thấy đôi bao tay nà y rất tinh xảo, nhưng vừa má»›i nhìn đã thấy được mức độ tinh xảo cá»§a nó, gã đã biết ngay giá cá»§a chúng đương nhiên là rất đắt. Vá»›i hoà n cảnh eo hẹp hiện giá», ngay cả má»™t cái đơn lẻ gã còn chẳng đủ tiá»n mua nổi, đà nh phải yên pháºn đứng nhìn cho đã thèm.
Rõ rà ng là được xem thoải mái. Bá»™ Tranh chợt có ý nghÄ©, sau nà y mình phải thưá»ng xuyên tá»›i chá»— nà y xem đồ, bởi cho dù không mua được cÅ©ng chẳng sao, vẫn có thể xem tráºn khà mà ngưá»i khác chế tác. Tráºn pháp khắc bên ngoà i chẳng phải xuất phát từ kinh nghiệm cá»§a ngưá»i khác hay sao, gã có thể há»c táºp mà không tốn má»™t xu.
Ngưá»i há»i chÃnh là má»™t tên thanh niên tầm hÆ¡n hai mươi tuổi, dáng vẻ anh tuấn, hÆ¡n nữa quần áo trên ngưá»i còn rất xa hoa, vừa nhìn đã biết ngay là thanh niên có tiá»n có thế.
"Không bán, chỉ là m ra để trưng cho ngưá»i khác xem mà thôi. Nếu như thÃch, váºy ngươi có thể đưa tiá»n cho ta, ta sẽ giúp ngươi luyện chế má»™t và i tráºn binh tốt." Vị chá»§ quán đáp lại.
Ở khu chợ nà y, có những đồ váºt chá»§ quán chỉ bà y mà không bán. Nguyên nhân thì có rất nhiá»u, nhưng nguyên nhân chÃnh mà các vị chá»§ quán là m váºy là vì muốn bán kỹ thuáºt luyện khà cá»§a chÃnh mình, mang tráºn khà mình đã chế tác ra trưng cho má»i ngưá»i xem, dùng nó để chứng minh trình độ cá»§a bản thân.
Tháºm chà còn có má»™t loại ngưá»i chỉ thuần túy nhằm mục Ä‘Ãch hư vinh, khoe khoang tráºn khà chÃnh mình đã luyện chế ra. Số lượng những ngưá»i như váºy dưá»ng như thá»±c sá»± không Ãt. Trước đó, Bá»™ Tranh đã gặp má»™t kẻ, ngưá»i ta có trả giá cao đến mấy hắn cÅ©ng không chịu bán, mà chỉ huyên thuyên tráºn khà cá»§a mình được luyện chế ra sao, khó khăn đến mức nà o, rồi thì bản thân có trình độ cao đến đâu,. . .
Mặc dù trong lòng nghi ngá» kẻ nà y chỉ nói khoác cho sướng miệng, nhưng Bá»™ Tranh vẫn đứng ở chá»— sạp hà ng đó xem má»™t lúc lâu, bởi vì thông thưá»ng những ngưá»i như váºy sẽ nói toạc ra thá»§ thuáºt cá»§a mình cho ngươi biết, sẽ thuyết minh bản thân đã là m như thế nà o, sẽ đỠcáºp tá»›i những vấn đỠkhó khăn gặp phải trong quá trình chế tác, sẽ giải thÃch cách giải quyết khó khăn đó,. . .
Nói má»™t cách đơn giản, loại ngưá»i nà y thông thưá»ng sẽ thỉnh thoảng vô ý để lá»™ ra thá»§ thuáºt luyện khà cá»§a chÃnh mình, hÆ¡n nữa còn nói cho ngươi biết má»™t và i kiến thức cÆ¡ bản thưá»ng thức. Chỉ cần ngươi biết cách sá»a sang lại những thông tin nà y, chúng sẽ thá»±c sá»± biến thà nh má»™t kênh thu nháºn kinh nghiệm.
Vá»›i những đồ váºt chỉ trưng bà y không bán như hiện giá» cÅ©ng có Ä‘iểm Ãch lợi cá»§a nó, đó chÃnh là ngươi có thể thoải mái quan sát tráºn khà cá»§a ngưá»i khác. Không như những kẻ chỉ nhằm mục Ä‘Ãch đầu cÆ¡ trục lợi, bá»n há» sẽ chỉ nói ra công dụng tráºn khÃ, không bao giá» chịu giải thÃch cho rõ rà ng, đồng thá»i nói chung sẽ không bao giá» cho phép ngươi được quan sát lâu như thế. Äối vá»›i Bá»™ Tranh, những đồ váºt đó chỉ dùng để ngắm, chẳng giúp mình há»c được kiến thức gì.
Tuy nhiên, lợi Ãch thì không hẳn là không có, nhá» và o đó gã có thể biết tưá»ng táºn hÆ¡n vá» các chá»§ng loại tráºn khÃ. Có má»™t số tráºn khà tháºt sá»± đặc biệt, là loại mà cả Ä‘á»i Bá»™ Tranh chưa chắc đã có thể tưởng tượng ra nổi.
Kẻ trà tÃnh toán ngà n lần tất yếu vẫn sẽ có lần nghÄ© dại, ngưá»i ngu nghÄ© dại ngà n lần tất yếu sẽ có lần tÃnh khôn!
Bá»™ Tranh là ngưá»i khôn hay kẻ dại thì chưa thể đánh giá được, nhưng có thể khẳng định má»™t Ä‘iá»u, cho dù có là thiên tà i thì cÅ©ng váºy, trong cuá»™c Ä‘á»i mình có thể có chÃn trăm chÃn mươi chÃn lần có ý tưởng chÃnh xác, còn ngưá»i bình thưá»ng thì cả Ä‘á»i có lẽ chỉ vẻn vẹn có má»—i má»™t lần, nhưng ý tưởng đó cÅ©ng là chÃnh xác. Trong khi đó, số lượng ngưá»i bình thưá»ng nhiá»u hÆ¡n thiên tà i vô số lần, bởi váºy không có nghÄ©a là ngưá»i bình thưá»ng không có váºt gì đáng để cho thiên tà i phải há»c táºp.
Ngay cả thiên tà i cÅ©ng cần phải há»c táºp, cho nên Bá»™ Tranh tá»± suy ra mình đương nhiên cÅ©ng phải há»c táºp!
Bởi váºy, tuy rằng thất vá»ng vì nÆ¡i đây không có dược liệu nà o, nhưng Bá»™ Tranh vẫn rất thá»a mãn, bởi vì gã đã thu hoạch được không Ãt. HÆ¡n thế nữa, thu hoạch đó lại là những tri thức mà cả Ä‘á»i nà y cÅ©ng dùng không hết, bởi váºy gã cà ng vui mừng hÆ¡n.
"Tiểu huynh đệ, ngươi xem đã đủ rồi đấy, để cho ngưá»i khác còn xem chứ."
Lần nà y không biết là lần thứ bao nhiêu Bá»™ Tranh bị chá»§ quán Ä‘uổi Ä‘i, đơn giản là vì gã chỉ xem mà không mua. HÆ¡n nữa, má»—i lần xem Ä‘á»u kéo dà i rất lâu. Gã hết xem xét tráºn pháp trên bá» mặt, lại nghiên cứu thá»§ thuáºt khắc tráºn, rồi quay sang tà i liệu tráºn khÃ. Có đôi khi, gã còn đặt câu há»i vá»›i chá»§ quán. Tuy nhiên, ngoại trừ những chá»§ quán trưng bà y tráºn khà để khoe khoang kỹ thuáºt luyện khà cá»§a mình ra.thì chẳng có mấy ai chịu trả lá»i gã
Chỉ có Ä‘iá»u, những tên chá»§ quán đó sẽ giữ rịt lấy Bá»™ Tranh không tha, bởi chẳng mấy khi có ngưá»i há»i đến bá»n há». Khi muốn khoe khoang, nếu không có những kẻ muốn nghe như Bá»™ Tranh thì bá»n há» nói cho ai nghe đây.
Thá»±c ra, nếu nghe bá»n há» nói má»™t lần thì rõ rà ng là không có vấn đỠgì, bởi thông qua lá»i cá»§a há» gã có thể há»c táºp được rất nhiá»u kiến thức. Nhưng vấn đỠlà bá»n há» luôn thÃch nói Ä‘i nói lại, Bá»™ Tranh thì chẳng muốn nghe đến lần thứ hai, cho nên, má»—i lần nghe xong má»™t lượt là gã lại bá» chạy tháo thân. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cứ như váºy, sau khi dạo hÆ¡n má»™t canh giá», Bá»™ Tranh chợt phát hiện má»™t sạp haÌ€ng bà y bán dược liệu, là thứ mà mình Ä‘ang muốn mua. Chỉ có Ä‘iá»u, những dược liệu nà y hình như thuá»™c vá» loại gã chưa bao giá» nhìn thấy.
Nếu đã được bà y bán ở nÆ¡i đây, đại bá»™ pháºn dược liệu Ä‘á»u không thuá»™c vá» loại thông thưá»ng, ngay cả trên sách vở cÅ©ng rất hiếm khi được ghi chép lại. Nếu không tra ra được là loại dược liệu gì, môn phái hoặc là sẽ không thu nháºn, hoặc là chỉ là đổi lấy má»™t Ãt Ä‘iểm cống hiến lấy lệ. Cách là m đó là m cho ngưá»i ta cảm thấy mình quá thiệt thòi, thà rằng bán rẻ ra bên ngoà i vẫn còn hÆ¡n là ná»™p cho môn phái. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Ông chá»§, những thứ nà y bán thế nà o?" Bá»™ Tranh sà xuống để xem xét. Sau khi ngá»i mùi vị, gã xác định chúng là má»™t loại Linh dược, má»™t dược liệu ẩn chứa Linh khÃ.
Mặc dù Linh dược không nhất định có thể luyện chế ra Ä‘an dược cấp Linh, nhưng muốn luyện chế ra Ä‘an dược cấp Linh thì nhất định phải dùng Linh dược. Mặc dù váºy, không phải Linh dược nà o cÅ©ng giá trị, nếu không có liên quan gì đến những Ä‘an dược cấp cao, thông thưá»ng chúng Ä‘á»u không có giá trị gì mấy. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Giá trị chÃnh là thước Ä‘o cá»§a nhu cầu!
Bởi váºy, bất kể có phải là Linh dược hay không, nếu như không chế tạo ra được Ä‘an dược mà ngưá»i khác có nhu cầu, đám dược liệu nà y cÅ©ng chẳng có tác dụng gì.
"Má»™t trăm lượng!" Chá»§ quán liếc Bá»™ Tranh má»™t cái rồi lãnh đạm trả lá»i.
"Má»™t trăm lượng? Tất cả hả?" Bá»™ Tranh ngÆ¡ ngác há»i.
"Không, má»™t loại!" Chá»§ quán lắc đầu, tiếp tục trả lá»i cụt lá»§n.
"Há», cám Æ¡n!" Bá»™ Tranh láºp tức quay ngoắt ngưá»i bá» Ä‘i.
20.01.2015
Chương 122
Ca có tiá»n
Dịch giả: gaygioxuong
Nguồn: BachNgocSach
Nội dung thu gọn
Mặc dù những dược liệu nà y được liệt và o Linh dược, nhưng vấn đỠlà chúng thuá»™c vá» những loại Linh dược không biết tên. Nói cách khác, những dược liệu nà y không được sá» dụng trong những Ä‘an phương Ä‘an dược phổ biến, nói đơn giản là chẳng có mấy ngưá»i dùng đến chúng, còn nói thẳng tuá»™t ra là chúng chẳng có mấy giá trị gì đáng kể.
Nguyên nhân chá»§ yếu không môn phái nà o chịu thu nháºn những loại như thế nà y chỉ là vì chúng không có giá trị. Môn phái không bao giá» thu nháºn quá nhiá»u những váºt dụng không có tác dụng vá»›i tâm lý cầu may cả. Từ trước tá»›i nay, môn phái luôn áp dụng cách nháºn thà rằng bá» sót má»™t trăm, cÅ©ng không thể thu sai lầm má»™t lần.
Nếu không có Ä‘iá»u gì khác thưá»ng xảy ra, tá»· lệ sá» dụng đến loại dược liệu nà y là rất nhá». Trong số đó có má»™t loại hữu dụng đã là tốt lắm rồi, có lẽ ngay cả má»™t loại cÅ©ng còn không có, toà n bá»™ Ä‘á»u là thứ vô dụng.
Trong Ä‘iá»u kiện như váºy, Bá»™ Tranh sao lại chịu bá» tiá»n ra mua những dược liệu nà y, hÆ¡n nữa còn phải tốn cả má»™t trăm lượng đấy. Cho dù mặt bằng giá cả nÆ¡i đây tương đối cao, nhưng má»™t trăm lượng Ãt ra cÅ©ng là tiá»n tiêu vặt cá»§a má»™t tháng, Ä‘iá»u đó đã chứng tá» mức giá nà y tuyệt đối không thấp. HÆ¡n nữa, đó má»›i chỉ là giá cá»§a má»™t loại dược liệu, bán thế nà y quả thá»±c chÃnh là ăn cướp.
Không riêng những dược liệu nà y có nhiá»u khả năng không có giá trị gì, mà cho dù trăm phần trăm đáng giá, Bá»™ Tranh cÅ©ng sẽ bá» Ä‘i không má»™t chút chần chừ như váºy, bởi vì gã có lá»™t sạch túi cÅ©ng chỉ còn tầm trên má»™t trăm lượng má»™t chút. Gã lại chẳng có ý định má»™t lần tiêu sạch số tiá»n đó, hÆ¡n nữa, đâu phải chỉ có má»—i cái sạp hà ng nà y bán dược liệu.
"Nà y, tiểu huynh đệ, ngươi đừng vá»™i Ä‘i, vừa rồi chỉ là chà o giá, giá cả còn có thể thương lượng. . ." Nhìn thấy Bá»™ Tranh bá» Ä‘i dứt khoát như váºy, vị chá»§ quán láºp tức nhảy dá»±ng lên, thái độ quay ngoắt 180 độ so vá»›i lúc trước.
Hiển nhiên, bởi vì vừa rồi Bá»™ Tranh đã xem xét kỹ lưỡng đám dược liệu kia, cÅ©ng thá» ngá»i và o lần nên hắn má»›i cho rằng gã thá»±c sá»± muốn mua, má»›i ra vẻ cà nh cao, định là m thịt khách, ra má»™t cái giá trên trá»i, rồi chuẩn bị tinh thần chỠđối phương trả má»™t cái giá dưới đất. Chẳng ngá», cái gã Bá»™ Tranh nà y lại dứt khoát như váºy, không thèm trả giá lấy má»™t câu, quay ngoắt ngưá»i bá» Ä‘i.
Hà nh động đó là m cho những chiêu trò mà hắn đã chuẩn bị để cò kè mặc cả đã không còn đất diá»…n. HÆ¡n nữa, hắn lại còn không có ý định tiếp tục bán hà ng ở nÆ¡i đây. Bà y hà ng ở chá»— nà y lâu lắm rồi mà chưa bán được số dược liệu nà y, hắn không muốn tiếp tục lãng phà thá»i gian thêm nữa.
"Nếu như có thể giảm được, giá tiá»n là bao nhiêu?" Bá»™ Tranh không phải là thá»±c sá»± định bá» Ä‘i, mà là m váºy chỉ là để mặc cả. Gã là ngưá»i quá rà nh trả giá, bởi váºy má»›i đánh lừa chá»§ quán là món hà ng đó mình không nhất thiết phải mua bằng được.
"Năm mươi lượng một loại."
"Ha ha. . ." Bá»™ Tranh chẳng buồn nói má»™t câu, quay ngoắt ngưá»i Ä‘i.
"Äợi má»™t chút! Thế nà y Ä‘i, ngươi thá» cho má»™t cái giá để ta xem có thể đồng ý bán được hay không." Chá»§ quán gá»i Bá»™ Tranh lại.
"Mưá»i lượng, toà n bá»™!" Bá»™ Tranh chỉ và o tất cả váºt phẩm trên sạp.
"Mưá»i lượng, nói đùa hay sao, ngươi coi hà ng cá»§a ta là cái gì, má»› rau ư! !" Vị chá»§ quán nổi giáºn, nhảy dá»±ng lên to tiếng.
"Không được hả, váºy không còn gì tốt hÆ¡n, vừa rồi ta còn cảm thấy hình như mình đã trả cao mất má»™t giá." Bá»™ Tranh bước Ä‘i luôn. Gã không cho rằng chá»§ quán sẽ gá»i mình lại bởi vì bản thân Ä‘Ãch xác là không thá»±c sá»± có nhu cầu mua. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bá»™ Tranh thÃch nghiên cứu các loại dược liệu, xem chúng có thể phối chế ra loại Ä‘an dược nà o không. Nhưng vấn đỠlà số lượng dược liệu ở nÆ¡i đây không quá nhiá»u, dù có phối chế thà nh công thì cÅ©ng chẳng còn dược liệu nữa để mà luyện chế, đến lúc đó gã biết Ä‘i đâu mà lần.
Nếu sau nà y ruột gan ngứa ngáy khó chịu vì không tìm thấy dược liệu, thà rằng bây giỠphủi tay bỠqua, coi như mình chưa từng nhìn thấy còn hơn.
Chá»§ quán cứ tưởng Bá»™ Tranh Ä‘ang giở thá»§ Ä‘oạn mặc cả. Nếu như bán giá mưá»i lượng, hắn cảm thấy mình quá thua lá»—. Chưa cần nói đến công sức thu tháºp dược liệu, chỉ riêng thá»i gian vô Ãch bà y quầy bán hà ng ở chá»— nà y đã đủ khiến hắn cảm thấy mưá»i lượng không thể bù đắp nổi công sức vất vả mà mình đã bá» ra. Hắn thá»±c sá»± không phải giá nà o cÅ©ng bán.
Äồng thá»i, và o thá»i Ä‘iểm nà y, hắn vẫn cứ nghÄ© rằng Bá»™ Tranh sẽ quay lại. Nhưng hắn đâu có ngá», Bá»™ Tranh chẳng há» có ý định đó, gã bước luôn tá»›i má»™t sạp khác để xem hà ng.
Sẽ có khách hà ng quay lại, nhưng cÅ©ng có rất nhiá»u ngưá»i Ä‘i thẳng, bởi có lẽ há» cảm thấy sau nà y quay lại mua cÅ©ng không muá»™n. Nhưng nếu mua được loại hà ng tương tá»± ở chá»— khác, cÅ©ng có nghÄ© là há» không cần quay lại chá»— ban đầu để mua nữa.
Nếu để đến lúc đó, muốn hối háºn thì có lẽ đã không còn kịp nữa rồi. Äó chÃnh là suy nghÄ© hiện giá» cá»§a vị chá»§ quán nà y. Chỉ má»™t lát sau, hắn đã kịp nháºn ra, nếu như vừa rồi mình bán Ä‘i, thu được số tiá»n kia là có thể dá»n quán rồi, thá»i gian lãng phà sau nà y có lẽ còn đáng giá hÆ¡n thế nhiá»u.
Chẳng qua là đến lúc nà y, Bá»™ Tranh đã sà và o má»™t cái sạp khác để xem haÌ€ng mất rồi. Lần nà y, loại hà ng mà gã muốn mua không phải là dược liệu, mà là tà i liệu luyện khÃ, những loại tà i liệu cÆ¡ bản nhất. Hiện giá», gã chỉ cần loại tà i liệu cÆ¡ bản nhất để luyện táºp kỹ thuáºt luyện khà cÆ¡ bản nhất.
Ở nÆ¡i nà y, những loại tà i liệu cÆ¡ bản thá»±c sá»± là được bán vá»›i giá rất rẻ, bởi vì số lượng ngưá»i bán quá nhiá»u, đương nhiên giá cả cÅ©ng sẽ trở nên rất phải chăng. Äồng thá»i, loại tà i liệu nà y vốn dÄ© có rất nhiá»u ngưá»i muốn mua, Ãt lãi nhưng tiêu thụ mạnh, đối vá»›i chá»§ quán vẫn có thể nói là má»™t công việc kiếm được thu nháºp chẳng kém, nói chung là kiếm được nhiá»u hÆ¡n so vá»›i những ngưá»i bán dược liệu.
"Äây là Bạch Ngá»c Thạch, là nguyên liệu tốt nhấp cho những ngưá»i má»›i há»c nghá» luyện táºp khắc tráºn đồ. Còn bá»™ công cụ nà y thì đã có đủ những dụng cụ luyện khà tối thiểu. . ."
Sau khi biết được Bá»™ Tranh là ngưá»i má»›i há»c nghá», chá»§ quán láºp tức bắt đầu chaÌ€o haÌ€ng. Tuy nhiên, những lá»i mà hăÌn nói gần như không phóng đại má»™t chút nà o. Äối vá»›i những ngưá»i má»›i há»c nghá», những váºt dụng mà hắn má»i chà o gần như là hoà n thiện nhất, hÆ¡n nữa giá cả lại không há» quá đắt, chỉ cần ba mươi lượng là đã mua được cả bá»™ công cụ và tà i liệu.
Căn cứ theo những gì chá»§ quán nói, bá»™ công cụ và tà i liệu nà y đủ cho Bá»™ Tranh luyện táºp tầm hai ba tháng, bởi lúc má»›i há»c thì chỉ luyện táºp khắc tráºn và chế tạo Ngá»c Phù sÆ¡ cấp.
Äối vá»›i ngưá»i há»c Luyện khÃ, công việc đầu tiên chÃnh là luyện chế Ngá»c Phù. Há» sẽ khắc các loại tráºn pháp lên trên ngá»c thạch, sau đó tiến hà nh luyện chế biến chúng thà nh các loại Ngá»c Phù có công dụng khác nhau.
Nếu đã gá»i là Ngá»c Phù sÆ¡ cấp thì có nghÄ©a là chúng chỉ sá» dụng được má»™t lần duy nhất, loại cao cấp hÆ¡n thì má»›i sá» dụng được nhiá»u lần. Nhưng cho dù là Ngá»c Phù cao cấp đến mấy thì số lần sá» dụng cÅ©ng chỉ là hữu hạn. Äây là đặc tÃnh khác nhau giữa Ngá»c Phù và tráºn khÃ. Thông thưá»ng, tráºn khà nà o cÅ©ng không hạn chế số lần sá» dụng, cho dù có sá» dụng hết Linh khà thì vẫn có thể bổ sung để sau nà y tái sá» dụng, nhưng Ngá»c Phù thì dùng má»™t lần sẽ bá»›t Ä‘i má»™t lần.
Mặc dù váºy, Ngá»c Phù vẫn có ưu Ä‘iểm cá»§a nó. Thông thưá»ng, Ngá»c Phù không có yêu cầu khắt khe đối vá»›i ngưá»i sá» dụng, chỉ cần ai có má»™t chút ná»™i khà là có thể sá» dụng được. Quan trá»ng nhất là Ngá»c Phù có mạnh hay không. Nếu như ai có được Ngá»c Phù mạnh, ngưá»i đó có thể khiêu chiến vượt cấp.
Äúng váºy, nếu như có Ngá»c Phù mạnh thì Ä‘Ãch xác có thể khiêu chiến vượt cấp, nhưng vấn đỠlà cách chế tác Ngá»c Phù không hỠđơn giản như chế tác tráºn khÃ. Lúc má»›i đầu, vá»›i những loại Ngá»c Phù bình thưá»ng thì số lượng tráºn pháp cần khắc lên tương đối Ãt, do váºy rất dá»… luyện chế ra. Nhưng cà ng vá» sau thì cà ng khó, tháºm chà còn khó hÆ¡n luyện chế tráºn khà má»™t cấp, độ tinh chuẩn cÅ©ng khó có thể khống chế hÆ¡n nhiá»u.
Cà ng cao cấp Ngá»c Phù cà ng mạnh, tháºm chà có thể phong ấn vÅ© kỹ bên trong. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, tráºn khà cÅ©ng có thể là m được Ä‘iá»u đó. Nhưng cách là m nà y luôn tồn tại má»™t và i vấn Ä‘á». Nếu không phải váºy, chỉ cần dá»±a và o Ngá»c Phù và tráºn khà là đã có thể vô địch thiên hạ mất rồi. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äối vá»›i Bá»™ Tranh, những vấn đỠnà y vẫn còn rất xa vá»i. Hiện giá», công việc trước mắt cá»§a gã là luyện táºp thà nh thạo những loại cÆ¡ bản, táºp khắc những loại như Há»a Diá»…m Phù hay Băng Äống Phù. Äây là những loại phổ biến nhất, xác xuất chế tác thà nh công cÅ©ng là cao nhất.
Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"ÄÆ°á»£c, váºy mua má»™t bá»™." Bá»™ Tranh mua má»™t bá»™. Số tiá»n nà y nhất định phải tiêu, nếu muốn kiếm nhiá»u tiá»n thì phải sẵn lòng tiêu tiá»n. HÆ¡n nữa, số tiá»n ba mươi lượng nà y chưa bằng má»™t phần ba số tiá»n tiêu vặt hà ng tháng mà gã được phát.
Mặc dù lòng Ä‘au như xát muối nhưng Bá»™ Tranh vẫn cố nghiến răng nói: Ca có tiá»n. . .
20.01.2015
Chương 123
Còn biết xấu hổ hay không?
Dịch giả: gaygioxuong
Nguồn: BachNgocSach
Nội dung thu gọn
"Cảm Æ¡n vì đã chiếu cố, ta còn có má»™t bản luyện khà nháºp môn, tặng cho ngươi!" Chá»§ quán gói ghém đồ đạc cho Bá»™ Tranh xong còn tặng thêm cho gã má»™t quyển sách. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Cảm Æ¡n!" Mặc dù Bá»™ Tranh không biết chữ, nhưng ngưá»i khác tặng đồ thì chẳng tá»™i gì mà từ chối. Gã thu nó luôn và o bên trong Cà n Khôn Giá»›i cùng vá»›i các váºt dụng khác.
Sau đó, Bá»™ Tranh tiếp tục Ä‘i dạo khắp chợ, xem có đồ gì hữu Ãch vá»›i mình hay không. Ngoại trừ dược liệu, gã còn muốn xem có quyển bà kÃp nà o mà không cần biết chữ cÅ©ng có thể xem được không, tốt nhất là loại bà kÃp luyện dược hoặc luyện khÃ.
Äáng tiếc, ước vá»ng tốt đẹp bao nhiêu thì thá»±c tế lại nghiệt ngã bấy nhiêu. Bá»™ Tranh tìm cả buổi cÅ©ng chỉ kiếm được má»—i má»™t tá» Ä‘an phương. Gã có thể xem được là vì tá» Ä‘an phương nà y không toà n vẹn, chỉ có thá»§ thuáºt mà không há» có cách Ä‘iá»u chế.
Xem hiểu thì đã đà nh, nhưng vấn đỠlà đan phương nà y có hữu dụng không?
"Tiểu huynh đệ, ta thấy ngươi và ta có duyên, thế nà y Ä‘i, ta bán lá»— vốn tá» Ä‘an phương nà y vá»›i giá má»™t lượng bạc cho ngươi." Khi nhìn thấy Bá»™ Tranh săm soi tá» Ä‘an phương, chá»§ sở hữu láºp tức sán lại gần chà o hà ng.
"Năm mươi tiá»n đồng." Bá»™ Tranh đưa ra giá luôn.
"Tiểu huynh đệ, ngươi đừng có cay độc như váºy chứ, vừa mở mồm đã chặt chém như váºy, năm tiá»n bạc thì thế nà o?" Gương mặt chá»§ quán bá»—ng nổi gân xanh, giống như sắp nổi khùng đến nÆ¡i, nhưng hắn vẫn kịp rặn ra má»™t nụ cưá»i nhanh như chá»›p.
"Năm mươi văn." Bộ Tranh đưa ra một cái giá khác, nhưng vỠbản chất, giá trị vẫn là như thế.
"Tiểu huynh đệ, chúng ta ra ngoà i để kiếm tiá»n chứ không phải là đi biếu tiá»n. Ngươi trả như váºy ta không chà o đón ngươi." Sắc mặt chá»§ quán sầm xuống.
"A, tháºt ngại quá, đã quấy rầy." Bá»™ Tranh đứng lên ôm quyá»n hà nh lá»…, sau đó láºp tức chuyển sang má»™t sạp haÌ€ng khác.
"A, huynh đệ, đừng vá»™i, trả thêm má»™t chút Ä‘i, ta còn phải nuôi sôÌng gia Ä‘iÌ€nh a!" Chá»§ quán biến sắc, ôm đùi Bá»™ Tranh kêu gà o thảm thiết, cứ như là Bá»™ Tranh sắp giết cả nhà hắn đến nÆ¡i.
". . ." Bá»™ Tranh không mảy may má»m lòng, "Năm mươi văn tiá»n, chá»— quan trá»ng nhất cá»§a Ä‘an phương chÃnh là cách Ä‘iá»u chế. Không có nó, Ä‘an phương nà y cá»§a ngươi chỉ là tá» giấy lá»™n, ta ra giá năm mươi văn tiá»n đã là há»› rồi đấy."
"Thêm má»™t chút nữa Ä‘i, coi như rá»§ lòng thương ta Ä‘i mà ." Ông chá»§ kêu gà o thảm thiết. Vá»›i trình độ không biết xấu hổ cá»§a chá»§ quán nà y, có lẽ đã có không Ãt ngưá»i phải mua hà ng cá»§a hắn.
"Những thứ hiện giá» ngươi có còn nhiá»u hÆ¡n hẳn ta. Má»™t tạp dịch nho nhá» như ta lấy đâu ra tư cách thương hại ngươi, đáng ra ngươi phải rá»§ lòng thương ta, phải biếu không tá» Ä‘an phương nà y cho ta má»›i đúng." Bá»™ Tranh van xin ngược lại. Xét vá» trình độ không biết xấu hổ, gã không há» kém cạnh vị chá»§ quán nà y chút nà o.
"ÄÆ°á»£c rồi, đồng ý bán năm mươi văn!" Chá»§ quán buông phắt tay ra, thản nhiên nói. Chiêu tá»§ cÅ©ng không có tác dụng thì còn có cách nà o nữa, chỉ còn lại hai cách lá»±a chá»n, hoặc là bán hoặc là không bán.
". . ."
Bá»™ Tranh giao tiá»n, mua được tá» Ä‘an phương chẳng có tác dụng gì và o tay. ÄÃch tháºt là không có tác dụng gì, chỉ dá»±a và o thá»§ thuáºt mà đòi suy tÃnh ra cách Ä‘iá»u chế cá»§a Ä‘an phương nà y tuyệt đối là mÆ¡ ước viển vông, chưa từng có ngưá»i nà o có thể là m được Ä‘iá»u đó.
Mặc dù váºy, tá» Ä‘an phương nà y không hẳn là đã không có tác dụng gì, Bá»™ Tranh vẫn có thể dùng thá»§ thuáºt cá»§a nó là m mẫu để luyện tay nghá». So vá»›i tất cả những thá»§ thuáºt gã đã được há»c trước kia, thá»§ thuáºt nà y tinh diệu hÆ¡n rất nhiá»u, phức tạp hÆ¡n rất nhiá»u, dưá»ng như đã vượt ra khá»i phạm trù thá»§ thuáºt luyện chế Ä‘an dược phổ thông, có thể là thá»§ thuáºt luyện chế Ä‘an dược cấp Linh cÅ©ng nên.
Chỉ có Ä‘iá»u, cho dù là thá»§ thuáºt luyện chế Ä‘an dược cấp Linh Ä‘i nữa thì hiện giá» cÅ©ng chẳng đáng má»™t tiá»n đồng, bởi dù thế nà o Ä‘i nữa nếu Ä‘an phương chỉ có má»—i thá»§ thuáºt thì hoà n toà n không có tác dụng gì cả. So ra, cách Ä‘iá»u chế có giá trị hÆ¡n rất nhiá»u, bởi vì nếu như có cách Ä‘iá»u chế thì còn có thể dần suy tÃnh ra thá»§ thuáºt, chà Ãt ra hy vá»ng nà y còn không quá viển vông.
Mục Ä‘Ãch Bá»™ Tranh mua chỉ là vì muốn luyện táºp thá»§ thuáºt nà y má»™t chút, chẳng há» có ý định nà o khác, tuyệt không có ý tưởng má»™t ngà y nà o đó mình có thể tìm được má»™t ná»a còn lại cá»§a tá» Ä‘an phương nà y.
Tiếp đó, Bá»™ Tranh tiếp tục dạo má»™t vòng, mua được má»™t số tà i luyện luyện khà cÆ¡ bản, má»™t và i tà i liệu luyện Ä‘an. Không phải ngưá»i nà o cÅ©ng coi dược liệu như bảo bối, cho nên lúc Bá»™ Tranh nói mình muốn mua, có ngưá»i láºp tức bán sạch chá»— dược liệu mà mình đã kiếm được trong thá»i gian gần đây cho gã. Vá» phần giá cả thì rất dá»… mặc cả, Bá»™ Tranh cứ tùy tâm trả bao nhiêu cÅ©ng được.
Vì váºy, Bá»™ Tranh tùy tâm ra giá tháºt, gã trả có mấy tiá»n đồng, khiến cho ngưá»i bán thiếu chút nữa là không nói lên lá»i. Sau khi nghiến răng, cuối cùng ngưá»i bán vẫn chấp nháºn cái giá Bá»™ Tranh đã đưa ra. Hắn là m váºy không phải vì mình thiếu thốn đến mức mấy đồng cÅ©ng không có, mà là vì không muốn nuốt lá»i, chẳng phải chÃnh bản thân hắn đã nói cứ tùy tâm trả tiá»n hay sao.
Tùy tâm trả tiá»n cÅ©ng có mức độ cá»§a nó, có ngỠđâu Bá»™ Tranh lại vô liêm sỉ như váºy, chỉ chịu bá» ra có và i tiá»n đồng. Hắn đâu hay biết, đối vá»›i Bá»™ Tranh, số tiá»n đó đã là rất lá»›n rồi. Nếu như không phải lúc trước đã từng được trải nghiệm mặt bằng giá cả đã thay đổi, có lẽ gã chỉ chịu trả có má»™t tiá»n đồng.
Còn biết xấu hổ hay không? Nếu như cho ta tiá»n, hà nh động đáng mất mặt thế nà y lúc nà o ta cÅ©ng có thể tiếp tục là m.
Cứ như váºy, Bá»™ Tranh coi như thu hoạch đầy bồn đầy bát trở vá» rồi Luyện Khà má»™t mạch đến táºn sáng ngà y hôm sau. . .
"Sà i đại ca, cho đệ há»i má»™t việc, tiá»n tiêu vặt hà ng tháng cá»§a đệ lúc nà o má»›i được phát váºy." Vừa má»›i nhìn thấy Sà i Bỉnh, Bá»™ Tranh đã há»i luôn.
"Tiá»n tiêu vặt hà ng tháng cá»§a ngươi ấy à , ta đâu có biết. Vấn đỠnà y ngươi phải há»i Hắc Hùng đại nhân, ngươi là thá»§ hạ cá»§a huynh ấy mà . Nhưng thông thưá»ng, chúng ta Ä‘á»u được phát tiá»n tiêu vặt và o mùng năm hà ng tháng, chỉ má»›i và i ngà y trước." Sà i Bỉnh trả lá»i. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Tá»± mình có thể Ä‘i lÄ©nh không?" Bá»™ Tranh há»i. Khi còn ở Thanh Vân Kiếm Phái, gã toà n tá»± mình Ä‘i lÄ©nh, tin chắc ở nÆ¡i nà y cÅ©ng có thể là m như váºy.
"Ngươi Ä‘i lÄ©nh thì thá»±c sá»± không có vấn đỠgì, nhưng cần phải có sá»± đồng ý cá»§a ngưá»i phụ trách trá»±c tiếp thì má»›i được." Sà i Bỉnh đáp.
Thông thưá»ng, tiá»n tiêu vặt hà ng tháng môn phái là cố định, nếu có thêm bất cứ khoản ban thưởng nà o thì cÅ©ng Ä‘á»u được quy đổi thà nh Ä‘iểm cống hiến. Tiá»n tiêu vặt hà ng tháng thá»±c ra là má»™t thá»§ Ä‘oạn dùng để khống chế ngưá»i khác, thông thưá»ng Ä‘á»u do quản sá»± nắm trong tay.
Nếu như cảm thấy tháng nà y ngươi là m việc không được tốt lắm, quản sá»± sẽ trừ tiá»n tiêu vặt hà ng tháng để trừng phạt; Còn nếu cảm thấy hà i lòng thì có thể bá» tiá»n túi ra thưởng thêm. Äây cÅ©ng là má»™t phương pháp mua chuá»™c lòng ngưá»i, cho nên thông thưá»ng, những ngưá»i ở dưới tầng đáy luôn cần phải được sá»± đồng ý cá»§a ngưá»i quản lý trá»±c tiếp cá»§a mình thì má»›i nháºn được tiá»n tiêu vặt hà ng tháng.
"Nếu là như váºy, đệ phải tìm Hắc Äại ca má»™t chuyến má»›i được." Bá»™ Tranh nói. Gã vẫn gá»i Hắc Hùng là Hắc Äại ca như cÅ©. Mặc dù đã thừa biết địa vị cá»§a Hắc Hùng không há» tầm thưá»ng, nhưng gã cảm thấy thói quen nà y vẫn cứ giữ nguyên thì tốt hÆ¡n. Dù sao Hắc Hùng cÅ©ng đã chấp nháºn, giá» mà sá»a lại có thể sẽ gây ra má»™t số hiểu lầm không đáng có.
"Ừm, ý ta chÃnh là như váºy." Sà i Bỉnh gáºt đầu nói. Thá»§ hạ cá»§a y đã sá»›m nháºn được sá»± đồng ý cá»§a y. Y hoà n toà n không cần rước thêm má»™t mối phiá»n phức như váºy và o ngưá»i. Äối vá»›i má»™t nÆ¡i như Luyện Äan Phưá»ng, hoà n toà n chẳng cần phải Ä‘i mua chuá»™c lòng ngưá»i cho phà công.
"Váºy được rồi, đệ là m xong việc hôm nay sẽ qua tìm huynh ấy liá»n." Sau khi dứt lá»i, Bá»™ Tranh phải tiếp tục công việc luyện Ä‘an. Äang báºn luyện Ä‘an thì nhìn thấy Sà i Bỉnh đến nên gã má»›i Ä‘i ra. Bởi mắt vẫn canh chừng cái lò, cho nên gã có thể căn chuẩn thá»i gian khi nà o cần chấm dứt câu chuyện.
Bá»™ Tranh không muốn lãng phà thá»i gian rảnh rá»—i sau khi luyện Ä‘an xong cá»§a ngà y hôm nay, cho nên gã tìm đến Sà i Bỉnh để nhá» chỉ dạy luyện chế Ngá»c Phù. Lần nà y, Sà i Bỉnh hóa ra lại rất chuyên chú dạy Bá»™ Tranh. Cho dù lúc trước y không phải quá chú tâm dạy Bá»™ Tranh tri thức lý luáºn vá» luyện khÃ, nhưng vá»›i những thao tác thá»±c tế như thế nà y, y không muốn chuyên chú cÅ©ng không được. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bá»™ Tranh định qua mấy ngà y nữa sẽ tìm má»™t ngưá»i Ä‘á»c há»™ sách, há»c cho xong cái bản luyện khà cÆ¡ bản. Gã cÅ©ng chỉ vừa má»›i hiểu ra má»™t việc, dù bản thân không biết chữ cÅ©ng chẳng có vấn đỠgì, mình có thể gá»i ngưá»i biết chữ đến Ä‘á»c sách há»™. Những ngưá»i Ä‘á»c sách thá»±c ra có rất nhiá»u, trong số những thà nh viên vòng ngoà i cá»§a Thiết Má»™c ÄÆ°á»ng có không Ãt tú tà i.
Dù sao những quyển mà gã nhá» Ä‘á»c chỉ là má»™t và i bà kÃp bình thưá»ng, hầu như ai cÅ©ng có cho nên chẳng ngưá»i nà o thèm ghi nhá»› cho báºn đầu. Nếu ngưá»i khác biết tá»›i việc nà y thì cÅ©ng chẳng có gì đáng bà n, hoà n toà n không có vấn đỠgì to tát cả.
Bá»™ Tranh thừa hiểu, nếu là bà kÃp cao siêu quý hiếm thì không thể dá»… dà ng cho ngưá»i khác xem, nhưng những loại sách vở tri thức cÆ¡ sở nà y thì có cho bất cứ ngưá»i nà o xem cÅ©ng chẳng có vấn đỠgì.
21.01.2015
Chương 124
Tiá»n lì xì
Dịch giả: gaygioxuong
Nguồn: BachNgocSach
Nội dung thu gọn
Sau má»™t ngà y luyện táºp, Bá»™ Tranh đã có thể luyện chế được và i loại Ngá»c Phù, khiến cho Sà i Bỉnh giáºt mình không nhẹ. Luyện chế Ngá»c Phù chÃnh là công việc khởi đầu cá»§a quá trình luyện khÃ, ai cÅ©ng biết cần năng lá»±c thế nà o má»›i có thể là m được Ä‘iá»u nà y. Nếu má»™t ngà y có thể há»c luyện chế được và i loại Ngá»c Phù thì có thể nói là tà i năng chói mắt rồi. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bởi váºy Sà i Bỉnh không thể không tránh khá»i tiếp tục có ý nghÄ© sai lầm. Y cảm thấy trước kia Bá»™ Tranh chắc chắn đã từng luyện chế rồi, chẳng qua là gần đây không thá»±c hà nh mấy cho nên đã quên mất, giá» chỉ cần dạy má»™t lần là lại nhá»› ra.
Chẳng cần biết tá»›i Sà i Bỉnh nghÄ© như thế nà o, và o lúc xế chiá»u, khi vừa qua giá» mùi, Bá»™ Tranh đã hoà n thà nh nhiệm vụ luyện chế cá»§a ngà y hôm nay. Kế đó, gã láºp tức chạy Ä‘i tìm Hắc Hùng. Liên quan đến việc công thì đến tìm và o ban ngà y vẫn tương đối tốt hÆ¡n.
Công việc luyện chế Bồi Nguyên Äan cá»§a mấy ngưá»i Bá»™ Tranh có định mức. Nếu có thể hoà n thà nh vượt mức là sẽ có ban thưởng, nhưng sau khi hoà n thà nh định mức thì cÅ©ng không nhất thiết phải là m thêm, có thể Ä‘i là m việc riêng cá»§a mình.
Bá»™ Tranh bắt đầu luyện Ä‘an sá»›m hÆ¡n những ngưá»i khác; Thêm và o đó, trình độ luyện Ä‘an cao hÆ¡n hẳn má»i ngưá»i, cho nên thá»i gian tan tầm cÅ©ng là trước tiên, chỉ cần má»™t canh giá» là gã đã hoà n thà nh công việc cá»§a mình. Mặc dù phải được sá»± phê chuẩn cá»§a Sà i Bỉnh, nhưng y đã ngầm đồng ý trước vá»›i Bá»™ Tranh rồi, bởi vì công việc dá»n dẹp Luyện Äan Phưá»ng và o buổi tối vẫn luôn do gã phụ trách.
Sau khi ra khá»i Luyện Äan Phưá»ng, Bá»™ Tranh đã đưa ra má»™t quyết định nằm ngoà i suy nghÄ© cá»§a má»i ngưá»i, đó chÃnh là phương thức để Ä‘i qua chá»— Hắc Hùng, cÅ©ng chÃnh là cái pháo đà i Thiết Má»™c Bảo nằm giữa hồ.
Thông thưá»ng, nếu muốn và o cái pháo đà i đó ngưá»i ta phải Ä‘i qua cây cầu cao trước cá»a, đây cÅ©ng là đưá»ng và o hợp lệ duy nhất. Còn má»™t đưá»ng khác là trèo tưá»ng và o, nhưng nếu là m váºy có thể sẽ bị quy thà nh thÃch khách, đến lúc đó sẽ bị giết thẳng tay không cần lý do.
Bá»™ Tranh đâu hay biết quy định nà y, gã chỉ nghÄ© đơn giản là cứ đưá»ng nà o ngắn là đi. Bởi váºy, gã nhảy thẳng xuống hồ, sau đó sá» dụng khinh công lướt trên mặt nước, chạy như bay tá»›i pháo đà i Thiết Má»™c Bảo.
Äồng thá»i, gã cÅ©ng không hay biết, gần như ngay sau khi mình bắt đầu lướt trên mặt nước thì đã có ngưá»i phát hiện ra, đã chú ý ngay đến phương hướng chạy tá»›i cá»§a gã.
Trình độ khinh công lướt trên mặt nước cá»§a Bá»™ Tranh chẳng là m ai phải ngạc nhiên, bởi vì ở nÆ¡i nà y hầu như tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u có thể là m được Ä‘iá»u đó. Trình độ như thế nà y chẳng qua chỉ là má»™t chút tà i vặt mà thôi.
Vấn đỠlà Bá»™ Tranh chạy như váºy trên mặt nước ở khu vá»±c lân cáºn cá»§a pháo đà i chÃnh là má»™t Ä‘iá»u cấm kỵ không thà nh văn. Không thà nh văn là bởi vì không có ai công khai ra mệnh lệnh quy định không được là m Ä‘iá»u nà y. Nhưng nếu không có gì bất thưá»ng xảy ra, chẳng ai lại chạy trên khu vá»±c mặt nước lân cáºn, bởi biết đâu sẽ gây ra hiểu lầm không đáng có.
May mắn là Bá»™ Tranh không há» chạy thẳng tá»›i pháo đà i mà đÃch đến cá»§a gã là gầm cây cầu trước mặt nó. Dưới gầm cây cầu đó có không Ãt cây trụ cao ngất ngưởng, Bá»™ Tranh dá»± định bám theo chúng để leo lên trên, con đưá»ng nà y dá»… Ä‘i hÆ¡n rất nhiá»u so vá»›i leo vách đá cá»§a pháo đà i.
Sở dÄ© Bá»™ Tranh chá»n con đưá»ng nà y chỉ vì gã chưa tá»›i nÆ¡i nà y được bao lâu, không biết rõ quy định. Nhưng nguyên nhân quan trá»ng nhất là theo suy nghÄ© cá»§a gã, vách núi vách tưá»ng gì gì đó cÅ©ng là đưá»ng, gã đã leo mãi thà nh thói quen rồi.
Còn có má»™t Ä‘iểm nữa, cÅ©ng chỉ có má»™t ngưá»i mà thôi, tin chắc là chẳng có bao nhiêu ngưá»i chú ý tá»›i. Chà Ãt ra, đó là suy nghÄ© lúc ấy cá»§a Bá»™ Tranh, chẳng qua là gã đâu có biết, số lượng ngưá»i chú ý đến là rất nhiá»u.
Bá»™ Tranh vừa leo lên trên cây cầu đá thì ngay trước mặt gã đã có ngưá»i đứng chá» sẵn.
"Hắc Äại ca. . ."
Bá»™ Tranh vừa liếc mắt đã thấy Hắc Hùng Ä‘ang đứng trước mặt mình, vẻ mặt không hiểu là tức giáºn hay là mỉm cưá»i.
"Nhanh tháºt đấy, Ä‘i theo ta!" Sau khi vứt lại má»™t câu, Hắc Hùng Ä‘i thẳng và o trong cổng chÃnh cá»§a pháo đà i. Sau khi và o bên trong, bảy lần ngoặt tám lần rẽ thì đến má»™t căn phòng rất rá»™ng lá»›n, bên trong có má»™t cái bà n tròn, còn có má»™t cái cá»a sổ chiếu sáng bừng cả căn phòng.
Trên suốt quãng đưá»ng tá»›i chá»— nà y, Bá»™ Tranh hết ngó bên trái lại nhìn bên phải. Äây là lần đầu tiên gã Ä‘i và o pháo đà i nà y, giá» má»›i phát hiện ra bên trong cÅ©ng chẳng khác gì bá» ngoà i, không há» có cảm giác hoa lệ nhưng cách trang triÌ vẫn rất tinh tế, má»—i má»™t góc cạnh Ä‘á»u được chạm khắc hoà n mỹ. So ra, biệt viện cá»§a Vương gia trước kia chẳng đáng là cái gì.
"Nói Ä‘i, lần nà y ngươi tá»›i nÆ¡i đây là có chuyện gì?" Hắc Hùng đứng má»™t chá»— há»i, không há» có ý định ngồi xuống, bởi vì hắn cảm thấy cuá»™c đối thoại nà y sẽ nhanh chóng chấm dứt. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Äệ tá»›i tìm huynh má»™t chuyến để há»i vá» vấn đỠtiá»n tiêu vặt hà ng tháng, há» bảo việc nà y phải há»i huynh." Bá»™ Tranh nói ngay và o chÃnh Ä‘á».
". . ." Hắc Hùng đã nghÄ© tá»›i má»™t và i khả năng, có lẽ Bá»™ Tranh gặp vấn đỠgì hoặc muốn oán trách gì đó, cuối cùng bá»—ng phát hiện ra vấn đỠBá»™ Tranh muốn há»i đơn giản hÆ¡n mình nghÄ© nhiá»u.
"Chỉ vì việc nà y mà ngươi băng qua hồ tá»›i đây?" Hắc Hùng nghi ngá» há»i. Vì gã đã chạy trên hồ cho nên thá»±c sá»± đã khiến hắn nghÄ© rằng có lẽ có chuyện gì gấp, hoặc là xảy ra xÃch mÃch vá»›i ngưá»i khác cho nên má»›i đến tìm mình giúp đỡ nữa chứ.
"Vâng, đưá»ng nà y tương đối gần." Bá»™ Tranh trả lá»i.
"Tương đối gần. . ." Hắc Hùng không ngá» mình lại nháºn được má»™t đáp án như váºy. Vừa rồi, khi biết có ngưá»i Ä‘ang đạp trên mặt hồ chạy vá»t tá»›i, hắn tò mò muốn biết ai to gan đến như váºy, có ngỠđâu kẻ đó hóa ra lại là Bá»™ Tranh.
Chỉ cần động não má»™t chút là đã nghÄ© ra, Bá»™ Tranh khẳng định vẫn chưa kịp quen thuá»™c vá»›i nÆ¡i đây, vi phạm quy định là việc hết sức bình thưá»ng. Vì váºy, hắn bảo má»i ngưá»i không cần đỠphòng, rồi Ä‘Ãch thân ra đón Bá»™ Tranh, sợ gã tiếp tục lại có hà nh vi vượt ra khá»i quy định. Äến giá» hắn má»›i biết được, Bá»™ Tranh là m như váºy chỉ vì muốn Ä‘i tắt mà thôi.
Xét kỹ ra, tuy rằng Ä‘i đưá»ng nà y tương đối phiá»n toái, nhưng Ä‘Ãch tháºt là gần nhất, nếu không thì phải Ä‘i theo má»™t cung đưá»ng vòng.
"ÄÆ°á»£c rồi, không nói chuyện nà y nữa! Vá» tiá»n tiêu vặt hà ng tháng cá»§a ngươi, là sÆ¡ suất cá»§a ta, đây là ngân phiếu hai trăm lượng." Hắc Hùng chẳng muốn nói nhiá»u vá» chuyện vừa rồi, đợi lát nữa cảnh cáo Bá»™ Tranh má»™t câu là được, lần sau đừng có tiếp tục Ä‘i theo đưá»ng đó nữa.
Vá» phần tiá»n tiêu vặt hà ng tháng, hắn thá»±c sá»± rất hiểu chuyện. Từ Thất Tinh Quốc tá»›i đây, Bá»™ Tranh vẫn chỉ là má»™t đệ tá» tạp dịch, số tiá»n nà y khẳng định không đủ chi tiêu. Äôi khi, má»™t tiá»n đồng cÅ©ng đủ là m khó anh hùng hảo hán. Trong khi đó, ở má»™t má»™t môn phái luyện khà như nÆ¡i nà y, tiá»n để mua sắm tà i liệu dùng cho luyện táºp đóng vai trò rất quan trá»ng, bản thân báºn rá»™n công việc, quên mất vấn đỠnà y. Nếu đã là sÆ¡ suất cá»§a bản thân thì sẽ thẳng thắn nháºn sai, Hắc Hùng chÃnh là má»™t ngưá»i như váºy.
"Hai trăm lượng?" Bá»™ Tranh khó hiểu há»i lại. Cho dù cá»™ng cả thá»i gian khi còn ở Thất Tinh Quốc thì cÅ©ng chưa tá»›i hai tháng cÆ¡ mà .
"Ừm, tiá»n tiêu vặt hà ng tháng đã bắt đầu được tÃnh ngay từ ngà y ngươi vừa má»›i gia nháºp, tuy nhiên Ä‘iểm cống hiến thì không có. Và o thá»i Ä‘iểm tÃnh toán tiá»n tiêu vặt hà ng tháng, thá»i gian và o môn phái cá»§a ngươi chÃnh xác là má»™t tháng mưá»i ngà y, tổng cá»™ng má»™t trăm ba mươi lượng, bảy mươi lượng còn lại là tiá»n ta lì xì cho ngươi." Hắc Hùng nói ra.
"Tiá»n lì xì? Bảy mươi lượng?" Hai mắt Bá»™ Tranh láºp tức phát sáng. 'Tiá»n lì xì' là ba từ gã đặc biệt thÃch nghe, nhất là khi cấp trên nhắc đến những từ nà y bởi riêng tiá»n món nà y không phải lì xì ngược lại.
"Ừm, ta đã xem qua hạn mức công tác cá»§a ngươi, không ngá» ngay tháng đầu tiên ngươi đã có thể hoà n thà nh đủ số lượng Bồi Nguyên Äan phải luyện chế, là m tốt lắm!" Hắc Hùng khen ngợi. Nguyên nhân hắn cho Bá»™ Tranh nhiá»u tiá»n lì xì như váºy, ngoại trừ lý do cảm thấy vì mình đã quên bẵng Bá»™ Tranh nên bù lại phần nà o cho gã coi như xin lá»—i, nhưng quan trá»ng nhất chÃnh là công tác cá»§a Bá»™ Tranh. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thá»±c ra, hắn và Lý Trà có cùng má»™t quan Ä‘iểm, cho dù Bá»™ Tranh có chút thiên phú nhưng cÅ©ng phải mất má»™t hai tháng gã má»›i có thể há»c hết, còn để thá»±c sá»± hoà n thà nh được nhiệm vụ luyện Ä‘an hà ng tháng thì phải mấy tháng sau. Có ngỠđâu, Bá»™ Tranh lại hoà n thà nh nhiệm vụ nà y từ ngay tháng đầu tiên.
Thông qua những gì Sà i Bỉnh đã nói, hắn đã biết được Bá»™ Tranh là má»™t ngưá»i chịu khó, ngà y nà o gã cÅ©ng luyện táºp thuáºt luyện Ä‘an. Có thiên phú lại chịu khó, ngưá»i như váºy má»›i đáng được gá»i là nhân tà i, là mẫu ngưá»i mà hắn thÃch nhất. Chỉ cần chịu khó là sẽ chiếm được cảm tình cá»§a hắn, thiên phú tháºt ra không quá mức quan trá»ng.
21.01.2015
Chương 125
Gặp lại cô nhóc
Dịch giả: gaygioxuong
Nguồn: BachNgocSach
Nội dung thu gọn
Sà i Bỉnh không giống Bá»™ Tranh, tốt xấu gì y cÅ©ng là quản sá»± cá»§a má»™t ngà nh. Tháng nà o y cÅ©ng Ä‘á»u đặn báo cáo tình hình công việc, tháng nà y y đương nhiên cÅ©ng phải tá»›i chá»— Hắc Hùng, kể tưá»ng táºn mình đã dạy Bá»™ Tranh rất nhiá»u môn há»c.
Bởi váºy, Hắc Hùng tương đối nắm rõ tình hình tháng qua cá»§a Bá»™ Tranh. ChÃnh vì như váºy, hắn má»›i có thể chịu bá» ra má»™t món lì xì lá»›n như váºy. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, đối vá»›i hắn, có lẽ bảy mươi lượng không được tÃnh là quá nhiá»u, tiá»n tiêu vặt hà ng tháng cá»§a hắn là hÆ¡n má»™t nghìn lượng bạc.
Tiá»n tiêu vặt hà ng tháng không phụ thuá»™c và o đẳng cấp cá»§a đệ tá», mà được căn cứ và o năng lá»±c để tÃnh toán. Má»—i ná»a năm sẽ tiến hà nh bình xét má»™t lần, nếu như Bá»™ Tranh vẫn có thể duy trì hoà n thà nh vượt mức nhiệm vụ luyện Ä‘an, váºy thì tiá»n tiêu vặt hà ng tháng cá»§a gã sẽ tăng lên rất nhanh, vượt mức bao nhiêu số tiá»n nà y sẽ tăng lên tương ứng bấy nhiêu.
Äồng thá»i, số lượng vượt mức còn có thể được quy đổi thà nh Ä‘iểm cống hiến. Bởi váºy má»›i nói, chăm chỉ là m việc má»›i là phương thức tăng tiá»n tiêu vặt hà ng tháng tốt nhất.
"Äây là việc đệ cần phải là m thôi. Từ tháng sau, tiá»n tiêu vặt hà ng tháng cá»§a mình, đệ sẽ tá»›i đây để nháºn hay là tá»± Ä‘i lấy?" Bá»™ Tranh há»i. Gã hy vá»ng sẽ nháºn ở đây bởi vì còn có tiá»n lì xì.
"Tá»± ngươi Ä‘i mà lấy. Bên phÃa Bổng Lá»™c ÄÆ°á»ng, ta nói trước má»™t câu là được. . ." Hắc Hùng đáp lại.
"Vâng!" Bá»™ Tranh gáºt đầu, thoáng thất vá»ng, nhưng cÅ©ng chỉ là má»™t thoáng. Thá»±c ra đối vá»›i gã, tiá»n lì xì cà ng nhiá»u cà ng tốt, nhưng nếu không có thì cÅ©ng không sao cả. HÆ¡n nữa, nếu có thể không cần phải mất công đến tìm Hắc Hùng thì cÅ©ng coi như là bá»›t Ä‘i được má»™t việc.
"Chỉ cần ngươi là m cho tốt, ta vẫn sẽ lì xì cho ngươi. Ngoà i ra, và o lá»… mừng năm má»›i, ngươi có muốn vá» nhà không? Nếu cần vá», ta sẽ sắp xếp cho ngươi Ä‘i má»™t chuyến, hình như có Huyá»n Không Thuyá»n Ä‘i Thất Tinh Quốc thì phải." Hắc Hùng nói.
Và o lúc nà y cách lá»… mừng năm má»›i còn rất xa, phải đến ba bốn tháng nữa, vì sao Hắc Hùng lại há»i ngay từ bây giá»? Nhiá»u khả năng là hắn muốn nói, trong vòng ba bốn tháng tá»›i, nếu không có chuyện gì, Bá»™ Tranh không cần tá»›i chá»— hắn, cứ cố gắng là m tốt chuyện cá»§a mình, có chuyện gì thì Ä‘Ãch thân hắn sẽ tá»›i tìm.
Bá»™ Tranh suy nghÄ© má»™t lúc rồi má»›i nói: "Äệ sẽ vá» và i ngà y, vá» phần luyện Ä‘an thì đệ có thể tiến hà nh trong lúc Ä‘i đưá»ng."
Äã hai năm rồi gã chưa vá», lần nà y trở vá» sẽ dá»n dẹp lại đồ đạc ở nhà má»™t lượt. Ngoà i ra, công việc luyện Ä‘an có thể tiến hà nh bất cứ lúc nà o bất cứ ở đâu, chỉ cần có lò luyện Ä‘an và đủ dược liệu là được. Vá»›i khả năng tÃch trữ cá»§a Cà n Khôn Giá»›i, muốn mang đủ dược liệu cho má»™t tháng cÅ©ng không thà nh vấn Ä‘á».
HÆ¡n nữa, gã cÅ©ng muốn gặp Tú Anh để chÃnh thức chà o tạm biệt. Tin chắc là cô nà ng Tú Anh sẽ nhất định vá» nhà và o dịp lá»… mừng năm má»›i như má»i năm, tiện thể nhá» nà ng ta chuyển lá»i há»i thăm tá»›i mấy ngưá»i Sở Hùng.
"Váºy thì tùy ngươi, dù sao hà ng năm ai cÅ©ng được nghỉ phép ná»a tháng, tiá»n tiêu vặt hà ng tháng trong thá»i gian nghỉ vẫn có." Hắc Hùng nói.
"Vâng, nếu không còn chuyện gì, đệ vỠđây." Gương mặt Bá»™ Tranh lá»™ vẻ phấn khÃch, tiá»n tiêu vặt hà ng tháng vẫn được phát như thưá»ng chÃnh là chuyện tốt a.
Hắc Hùng gáºt đầu, bảo: "Không còn việc gì nữa, ngươi có thể vá» rồi. Mà nà y, vá» sau đừng có chạy trên mặt hồ qua đây nữa. Bên cạnh Thiết Má»™c Bảo lúc nà o cÅ©ng có ngưá»i canh gác, ngươi là m như váºy sẽ bị ngưá»i ta hiểu lầm là thÃch khách."
"Hả, tháºt váºy sao! Äệ đâu có biết." Äến giá» Bá»™ Tranh má»›i hiểu ra tại sao lúc trước Hắc Hùng lại phải đợi mình, thì ra có chuyện như váºy.
"Ta thừa hiểu là ngươi không biết, cho nên má»›i nhắc nhở ngươi má»™t câu. Trên vùng mặt hồ xung quanh Thiết Má»™c Bảo, ngươi không được phép bén mảng lại gần, những nÆ¡i khác thì có thể tá»›i thoải mái." Hắc Hùng nói. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bá»™ Tranh láºp tức gáºt đầu, đáp: "Vâng, đệ biết rồi, lần sau sẽ không tái phạm nữa."
"Không có việc gì đâu, cÅ©ng không đáng coi là vấn Ä‘á». ÄÆ°á»£c rồi, ngươi vá» trước Ä‘i, ta cÅ©ng phải là m việc." Hắc Hùng kết thúc câu chuyện. Gương mặt vẫn không có biểu hiện gì, hắn vẫn luôn là ngưá»i như váºy.
Bá»™ Tranh lui ra ngoà i, hưng phấn trên suốt quãng đưá»ng trở vá». Cho dù phải Ä‘i đưá»ng vòng để vá», gã vẫn không vÆ¡i bá»›t hưng phấn, lúc nà o gã cÅ©ng chỉ chá»±c hát vang, ca có tiá»n.
. . . ,, nếu đã có tiá»n, váºy lại Ä‘i đánh chén má»™t bữa. Ngà y hôm qua ăn dở miệng chưa đã nghiá»n a, dù sao hiện giá» cÅ©ng đã là lúc tan tầm rồi.
Mặc dù Bá»™ Tranh tốn không Ãt tiá»n và o quà vặt, nhưng gã luôn cho rằng số tiá»n đã bá» ra là đáng giá. Äầu tiên, bản thân những đồ ăn đã đủ đáng giá rồi. Tiếp theo, những món nà y Ä‘á»u ẩn chứa Linh khÃ. Và o tối hôm qua, sau khi ngồi xuống hấp thu Linh khÃ, gã rõ rà ng cảm giác ná»™i lá»±c cá»§a mình đã tăng lên.
Nói đúng hơn là tăng nhanh hơn một chút so với trước kia!
Chỉ đáng tiếc là giá quá đắt, nếu bá»›t Ä‘i được má»™t chút thì tốt biết mấy. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu miá»…n phà là tốt nhất. Nhưng nếu muốn miá»…n phà thì chỉ có thể tá»± mình Ä‘i đánh bắt. Nghe nói cá trong Long Ẩn Hồ rất không tồi, thịt rất ngon. HÆ¡n nữa, chúng sống trong môi trưá»ng Linh Mạch, Linh khà đầy đủ, là lá»±a chá»n tốt nhất cho mình đánh bắt.
Ở gần xung quanh Thiết Má»™c ÄÆ°á»ng còn có nÆ¡i săn bắn yêu thú khác nữa, nhưng lúc nà y Bá»™ Tranh không có mấy thá»i gian rảnh rá»—i. Hiện giá» khác hẳn vá»›i thá»i gian gã còn ở Thanh Vân Kiếm Phái, thá»i ấy cách má»™t quãng thá»i gian má»›i luyện chế Ä‘an dược cÅ©ng được, bởi vì nhiệm vụ luyện Ä‘an cá»§a Thanh Vân Kiếm Phái không quá mức nặng ná».
Nhưng nhiệm vụ hiện giá» cá»§a Thiết Má»™c ÄÆ°á»ng chÃnh là hà ng ngà y chỉ táºp trung và o luyện chế Bồi Nguyên Äan, những công việc khác thì hoà n toà n không cần quan tâm. Dược liệu sẽ liên tục được cung cấp không ngừng, ngươi có thể luyện chế được bao nhiêu sẽ nháºn được cấp bấy nhiêu. Äồng thá»i, Thiết Má»™c ÄÆ°á»ng còn cấp thêm dược tà i nhất định phòng khi luyện chế há»ng. Nói cách khác, nếu như ngươi luyện Ä‘an lần nà o cÅ©ng thà nh công, tất cả số dược liệu dá»± phòng sẽ thuá»™c vá» ngươi. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hiện giá», số Bồi Nguyên Äan mà Bá»™ Tranh Ä‘ang ăn hoà n toà n do chÃnh mình luyện chế, nếu không phải váºy, chỉ vá»›i địa vị đệ tá» tạp dịch cá»§a gã thì số Ä‘an dược được cung ứng không đủ nhu cầu cá»§a bản thân. Nhu cầu vá» Bồi Nguyên Äan rất lá»›n, có đôi khi đệ tá» ngoại môn còn phải nghiến răng bá» tiá»n tá»± mua thêm cho mình dùng. ChÃnh vì như váºy, ở nÆ¡i nà y Bồi Nguyên Äan bán rất chạy.
Có thể nói như thế nà y, Bồi Nguyên Äan bán rất chạy ở trong các thế lá»±c cấp Hoà ng, chỉ cần có thể luyện chế ra là sẽ bán được ngay.
Bất kể nói như thế nà o, hiện giá» Bá»™ Tranh muốn rút bá»›t thá»i gian để ra ngoà i săn bắn là việc bất khả thi. Äồng thá»i, gã cÅ©ng không muốn là m việc đó, chỉ tổ lãng phà thá»i gian. Nếu có thể luyện chế thêm má»™t Ãt Bồi Nguyên Äan, mang ra ngoà i bán thì còn kiếm được nhiá»u hÆ¡n rất nhiá»u so vá»›i việc đó.
Cho nên, Bá»™ Tranh chỉ có thể tiến hà nh săn bắt ở quanh đây, dá»± định bị qua mấy ngà y nữa sẽ xuống Long Ẩn Hồ đánh bắt Ãt cá luôn. Gã sẽ mượn má»™t chiếc thuyá»n nhá» có tráºn pháp để đánh cá trong lòng hồ.
Ừm, cứ quyết định như váºy Ä‘i, giá» tốt nhất vẫn cứ là ăn món gì đó.
"Ông chá»§, bán cho ta mưá»i gói canh."
"Bán cho ta năm gói cơm nắm. . ."
"Một cái đùi cừu nướng!"
". . ."
Hà ng ăn nà o cÅ©ng sà và o, Bá»™ Tranh cứ thế vừa Ä‘i đưá»ng vừa hưởng thụ đồ ăn. Nếu cứ tiếp tục cà n quét như thế, có lẽ gã sẽ ăn hết tất cả các món quà vặt ở nÆ¡i đây má»™t lượt, bao gồm cả những món đã ăn ngà y hôm qua.
Äồng thá»i, nếu cứ tiếp tục như váºy, và tiá»n cá»§a gã có khả năng sẽ xẹp lép, ngay cả tiá»n vừa má»›i được lì xì cÅ©ng đã bị gã ăn hết sạch. Số thức ăn mà gã vừa ăn có thể tÃch còn lá»›n hÆ¡n cả thân thể cá»§a bản thân, nhưng sau khi nuốt xuống bụng, những đồ ăn đó đã nhanh chóng bị tiêu hóa thà nh Linh khÃ. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong lúc Bá»™ Tranh Ä‘ang say sưa ăn đến quên mất chÃnh mình là ai, đúng lúc gã Ä‘ang cầm má»™t miếng thịt yêu thú nhai nhồm nhoà m thì bất ngỠđụng và o ngưá»i khác, đối phương chỉ là má»™t cô nhóc.
"Thá»±c xin lá»—i, ta không cố ý đụng phải ngươi, tiểu muá»™i muá»™i." Bá»™ Tranh vá»™i và ng cất thịt yêu thú và o trong giá»›i chỉ, đồng thá»i lôi váºt dụng ra lau qua vụn thức ăn dÃnh trên ngưá»i và mỡ dÃnh trên miệng, định đỡ cô nhóc đứng dáºy.
"Không có việc gì, do ta không cẩn tháºn, . . . ,, sao lại là ngươi. . ." Cô nhóc chẳng có ý định đợi Bá»™ Tranh nâng dáºy, chỉ lắc đầu đáp lại. Nhưng khi nhìn thấy mặt Bá»™ Tranh, cô nhóc láºp tức kinh ngạc thất thanh thốt lên.
23.04.2015
Chương 126
Thi ăn!
Dịch giả: A vi
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
Äang Ä‘á»c truyện nà y mê quá nhưng không thấy ai dịch nữa nên mình xin mạn phép dịch, má»—i ngà y má»™t hai chương cho vui.
Chương 126 : Thi ăn!
Nguyên lai là tiểu muá»™i muá»™i cá»§a ngà y hôm qua, chúng ta tháºt có duyên, lại gặp nhau rồi." Bá»™ Tranh cưá»i cưá»i, hắn nhanh chóng nháºn ra, tiểu cô nương nà y chÃnh là tiểu cô nương ăn cùng bà n ngà y hôm qua.
"Ừ, đúng là có duyên, lại gặp nhau trong lúc ngươi Ä‘ang ăn, hôm nay ăn cỡ nà o rồi?" Tiểu cô nương cưá»i há»i.
" Không nhiá»u lắm, là từ phÃa nà y..." Bá»™ Tranh chỉ chỉ phÃa sau, hắn chÃnh là vừa Ä‘i vừa ăn từ phÃa đó đến đây, cÅ©ng không Ä‘i bên kia vì hôm qua ăn qua bên đó rồi, mặc dù không có Ä‘i tá»›i cuối cùng.
Tiểu cô nương trầm mặc má»™t hồi, má»›i ngÆ¡ ngác há»i :"à ngươi là , bắt đầu từ giao lá»™ bên kia?"
"Äúng. Hôm nay được phát tiá»n tiêu vặt hà ng tháng, phải Ä‘i ăn má»™t lần cho đã, ta Ä‘i trước đây." Bá»™ Tranh gáºt đầu, sau đó lấy miếng thịt yêu thú cắn tiếp, Ä‘i vá» phÃa trước, cÅ©ng không muốn dà i dòng vá»›i tiểu cô nương.
Bình thá»§y tương phùng mà thôi, chà o há»i là đủ rồi.
"Chá» má»™t chút!" Tiểu cô nương gá»i Bá»™ Tranh từ phÃa sau.
"..."
Bá»™ Tranh là m như không nghe thấy, tiếp tục Ä‘i thẳng, hiện tại kêu đợi là thế nà o, chẳng lẽ muốn ta má»i khách, còn khuya.
Mặc dù nói Bá»™ Tranh tiêu tiá»n hà o phóng hÆ¡n so vá»›i trước kia, nhưng không có nghÄ©a là hắn sẽ má»i má»™t ngưá»i lạ ăn, trừ phi đối phương cho hắn tiá»n.
"Äợi má»™t chút nà o, cá»› sao ta cà ng gá»i ngươi cà ng chạy, sợ ta ăn ngươi sao?" Tiểu cô nương ngăn cản Bá»™ Tranh, tức giáºn nói.
" Ta không phải sợ ngươi ăn ta, là sợ ngươi muốn ta má»i ngươi ăn, ta không má»i đâu." Bá»™ Tranh thẳng thắn nói.
"..."
Tiểu cô nương tắt tiếng, cho dù nhà ngươi nghÄ© như váºy, ngươi cÅ©ng không cần phải nói ra chứ, như váºy không phải chứng tá» ngươi quá nhá» má»n sao.
"Yên tâm Ä‘i, ta không phải muốn ngươi má»i ta ăn, bản thân ta có tiá»n, ta chỉ muốn giá»›i thiệu ngươi là m quen vá»›i má»™t ngưá»i bạn cá»§a ta, nà ng cảm thấy rất hứng thú vá»›i ngươi." Tiểu cô nương nhìn Bá»™ Tranh nói.
Bộ Tranh nhìn nhìn tiểu cô nương, sau đó nói một câu :" Ta không có hứng thú."
"Tháºt sá»± không phải là ta, là bằng hữu cá»§a ta, nhan sắc cá»§a nà ng có thể nói là hồng nhan há»a thá»§y." Tiểu cô nương hiểu lầm ý tứ cá»§a Bá»™ Tranh, cho rằng Bá»™ Tranh Ä‘ang nghÄ© nà ng Ä‘ang nói đến chÃnh mình.
Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Há»a thá»§y? Váºy cà ng không có hứng thú." Bá»™ Tranh láºp tức lắc đầu. Trong suy nghÄ© cá»§a hắn, há»a thá»§y chÃnh là cái đồ hại ngưá»i gì đó, tuyệt đối không thể tá»›i gần.
"..." Tiểu cô nương lại trầm mặc, "Äúng rồi, ngươi không phải rất thÃch ăn sao, hai ngà y nữa tại ÄÆ°á»ng Hà sẽ có má»™t cuá»™c thi ăn, có thể ăn thá»a thÃch mà không cần tốn tiá»n.
"Tháºt sao?" Bá»™ Tranh láºp tức thấy hứng thú.
" Thiên chân vạn xác, Ä‘iá»u nà y ngưá»i nà o cÅ©ng biết, chỉ có Ä‘iá»u phải ăn tá»›i má»™t số lương quy định má»›i được miá»…n phÃ, vá»›i sức ăn cá»§a ngưá»i ta tin tưởng ngươi hoà n toà n có thể." Tiểu cô nương nói.
Tráºn thi đấu là tiá»m kiếm đại vị vương, đồng thá»i cÅ©ng là má»™t loại thá»§ Ä‘oạn nâng cao sinh ý, nếu ngưá»i tham dá»± không thể ăn được số lượng quy định thì phải trả tiá»n, không có sức ăn thì đừng có tham gia, đây là thuyết pháp cá»§a ban tổ chức.
"Thá»i gian?" Bá»™ Tranh trá»±c tiếp há»i, hắn quyết định tham gia, nếu như là ban ngà y, hắn sẽ chuẩn bị nhá» ngưá»i, buổi tối luyện chế mấy lò Bồi Nguyên Äan bù và o.
"Và o giá» ngá» sáu khắc ngà y kia." Bá»™ Tranh không cần suy nghÄ© liá»n gáºt đầu đáp ứng.
"Äến lúc đó ta cÅ©ng sẽ Ä‘i cổ vÅ© cho ngươi." Tiểu cô nương cưá»i cưá»i.
"Cảm Æ¡n, tái kiến." Bá»™ Tranh gáºt gáºt đầu, tá» vẻ cảm tạ, sau đó tiếp tục Ä‘i cà n quét.
"..." Tiểu cô nương không nói gì, cÅ©ng không tiếp tục dây dưa vá»›i Bá»™ Tranh, dù sao hai ngưá»i chỉ là bình thá»§y tương phùng, nếu không phải vì TÃch Má»…, nà ng tháºm chà sẽ không nhiá»u lá»i vá»›i Bá»™ Tranh như váºy.
Sau khi Bá»™ Tranh ăn no được tám phần, cÅ©ng không tiếp tục nữa, bằng không tiá»n tiêu vặt hà ng tháng sẽ hết veo, vẫn là lại Ä‘i cái chợ kia nhìn xem.
Sau khi dạo má»™t vòng quanh chợ, Bá»™ Tranh phát hiện mình dưá»ng như đã mở mang kiến thức hÆ¡n so vá»›i ngà y hôm qua, ngà y hôm qua hắn là má»™t chút kinh nguyệt luyện khà cÅ©ng không có, nhưng hiện tại đã biết luyện chế má»™t và i ngá»c phù đơn giản, cÅ©ng có kinh nghiệm soi hà ng, cảm giác đương nhiên là không giống lúc trước.
Äây là sá»± khác nhau giữa ngưá»i ngoà i và trong nghá», đương nhiên Bá»™ Tranh chỉ nằm giữa ngoà i và trong nghá», nhưng nhãn quang và cảm giác đã hoà n toà n không giống lúc trước.
Mấy thứ trong chợ số là thà nh phẩm, số là tà i liệu há»c táºp, đối vá»›i Bá»™ Tranh mà nói, dưới tình huống không có sư phụ, ở đây há»c táºp nhiá»u trưá»ng phái là tốt nhất, đây là thiên đưá»ng há»c táºp luyện khÃ, cá»™ng thêm sáng tạo vô hạn, đây là những Ä‘iá»u lão sư không dạy được.
Lại dạo má»™t vòng, Bá»™ Tranh Ä‘i ngang sạp thuốc ngà y hôm qua, hắn trá»±c tiếp bá» qua, bởi vì nÆ¡i nà y bán dược liệu quá mắc, hắn lưá»i lãng phà thá»i gian. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Tiểu huynh đệ từ từ, chá»› Ä‘i, lưu lại nhìn qua má»™t chút, giá cả có thể thoải mái thương lượng, đừng Ä‘i mà ... ÄÆ°á»£c rồi, mưá»i lượng bạc thì mưá»i lượng bạc, ta bán toà n bá»™ cho ngươi.
Bá»™ Tranh dừng bước, quay ngược trở vá», nhìn lão bản nói :"Toà n bá»™ sao?"
"Toà n bộ đó!" Chủ quầy cắn răng đồng ý, thầm nghĩ trong lòng, sau nà y đánh chết mình cũng không quay lại nơi nà y bán thuốc, căn bản bán không được.
"ÄÆ°á»£c rồi, mưá»i lượng bạc." Bá»™ Tranh xuất ra thoi bạc mưá»i lượng, thu trá»n cái sạp và o bên trong Cà n Khôn Giá»›i, cÅ©ng không cho chá»§ quầy kia cÆ¡ há»™i đổi ý, trá»±c tiếp rá»i Ä‘i.
"..." Chá»§ quầy trầm mặc, cầm mưá»i lượng bạc trong tay, muốn gá»i Bá»™ Tranh, ngươi thu dược liệu thì thu, cá»› sao lấy luôn mảnh da thú cá»§a ta, quên Ä‘i, số tiá»n nà y cÅ©ng không tệ, sau nà y không mở quầy nữa, không cần dùng đến.
Sau khi Bá»™ Tranh dạo quanh má»™t vòng, cÆ¡ hồ không có bất kỳ thu hoạch nà o, cái có thể mua thì đã mua, cái không mua nổi như cÅ© không mua nổi, trá»±c tiếp "dẹp đưá»ng hồi phá»§", tiếp tục luyện hóa linh khà trong cÆ¡ thể, hôm nay ăn no đến tám phần, đại bá»™ pháºn Ä‘á»u là thịt yêu thú, phá»ng chừng công lá»±c sẽ đại tăng.
Bình thưá»ng tại luyện Ä‘an phưá»ng chá»§ yếu là linh lương là m chá»§, Ä‘á»u là ngÅ© cốc rau dưa, Ä‘em so sánh, vẫn là thịt yêu thú bổ hÆ¡n, quả nhiên, ngưá»i là động váºt ăn thịt. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngà y hôm sau, Bá»™ Tranh tinh thần khà sảng, luyện táºp kiếm pháp, còn có luyện táºp khinh công trên vách núi, sau đó bắt đầu cuá»™c sống hà ng ngà y.
Má»™t ngà y nà y, trong lúc Bá»™ Tranh luyện Ä‘an, cÅ©ng luyện chế ngá»c phù, hai việc không gây xung đột vá»›i nhau, thá»i gian luyện Ä‘an có rất nhiá»u thá»i Ä‘iểm trống, không thể rá»i Ä‘i nhưng có thể là m chuyện khác, vừa vặn luyện chế ngá»c phù, Ä‘á»u là những ngá»c phù rất đơn giản, không tốn quá nhiá»u thá»i gian.
Mà rất nhanh, Bá»™ Tranh nhanh chóng thuần thục nắm giữ bà quyết trong đó, dù sao hắn đã sá»›m luyện Ä‘an thông thạo, lại quen thuá»™c các loại tráºn pháp, những thứ nà y là căn bản, hắn so vá»›i ngưá»i khác nắm giữ bà quyết dá»… dà ng hÆ¡n rất nhiá»u, hÆ¡n nữa năng lá»±c tư duy cá»§a bản thân hắn, nắm giữ ngá»c phù sÆ¡ cấp trong vòng má»™t ngà y cÅ©ng không phà i là việc gì khó, tuy rằng chuyện nà y nghe có chút hư cấu (Triệu hồi Chaien!)
Nếu như Lý Trà biết được Bá»™ Tranh có cái thiên phú nà y, hắn cÅ©ng sẽ không phái Bá»™ Tranh đến phưá»ng luyện Ä‘an, mà là tá»± mình dạy bảo, luyện Ä‘an phưá»ng mặc dù là trá»ng yếu, nhưng căn bản cá»§a Thiết Má»™c ÄÆ°á»ng vẫn là luyện khÃ, sá»± xuất hiện cá»§a má»™t thiên tà i luyện khà trá»ng yếu hÆ¡n so vá»›i việc luyện Ä‘an phưá»ng có thêm má»™t thiên tà i.
23.04.2015
Chương 127
Thượng Quan Tiểu Muội!
Dịch giả: A vi
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
Chương 127 : Thượng Quan Tiểu Muội!
Bá»™ Tranh không há»i Sà i Bỉnh ngá»c phù kế tiếp luyện chế thế nà o, bởi vì hắn đã lên lịch cho buổi tối, muốn há»i cÅ©ng là chuyện cá»§a ngà y hôm sau, mà ngà y hôm sau hắn tá»±a hồ đã xin phép nghỉ, cÅ©ng không có thá»i gian Ä‘i há»c há»i.
HÆ¡n nữa, Bá»™ Tranh cÅ©ng có thói quen cá»§ng cố sở há»c cá»§a mình, trong lúc luyện chế ngá»c phù, tìm hiểu cặn kẽ má»—i loại ngá»c phù sÆ¡ cấp, hoà n toà n hiểu thấu, hoà n toà n nắm giữ căn bản.
Äây cÅ©ng không phải là hắn hiểu được tầm quan trá»ng cá»§a những thứ căn bản nà y, mà là hắn cảm giác bản thân mình phải luyện táºp nhiá»u hÆ¡n, cho dù hắn đã luyện đến hoà n mỹ, nhưng luôn có cảm giác là chưa đủ.
Ngà y hôm sau, Bá»™ Tranh luyện chế Bồi Nguyên Äan cả buổi sáng, nấu má»™t bữa cÆ¡m phong phú, ăn hết rồi Ä‘i ra ngoà i, chuẩn bị tham dá»± tráºn thi đấu đại vị vương.
Hic, sau khi ăn xong rồi Ä‘i tham gia cái tráºn đấu đại vị vương kia, đây là tình huống khiến cho ngưá»i ta cảm thấy á khẩu, ngươi biết rõ là láºp sắp hà nh thi đấu, váºy mà ngươi còn ăn cái gì trá»i.
Bá»™ Tranh không những ăn được mà còn ăn rất nhiá»u là đằng khác.
ÄÆ°á»ng Hà là má»™t con sông nhá» cá»§a Thiết Má»™c ÄÆ°á»ng, so sánh vá»›i những con sông khác, nó cÅ©ng không phải quá nổi danh, phong cảnh hai bá» sông cÅ©ng chỉ coi như được, nhưng nó chÃnh là con đưá»ng mỹ thá»±c nổi tiếng cá»§a Thiết Má»™c ÄÆ°á»ng.
Dân dÄ© thá»±c vi thiên, ăn vÄ©nh viá»…n là đại sá»± đầu tiên cá»§a dân chúng, dù đối vá»›i vÅ© giả đây không thể nói là đại sá»± đầu tiên, nhưng đại bá»™ pháºn vÅ© giả rất thÃch ăn, nhất là linh lương và thịt yêu thú.
HÆ¡n nữa Thiết Má»™c ÄÆ°á»ng nà y không chỉ có riêng là vÅ© giả, biết luyện khà cÅ©ng coi như tiến và o hà ng ngÅ© vÅ© giả, cÅ©ng không phải toà n là vÅ© giả, còn có thà nh viên ngoại vi như hắn, bá»n hắn sinh hoạt tại nÆ¡i nà y, ăn đối vá»›i bá»n hắn mà nói là má»™t chuyện rất trá»ng yếu.
Bởi vì ăn uống, ÄÆ°á»ng Hà Thiết Má»™c ÄÆ°á»ng rất có danh khÃ, mà má»—i khi đến giỠăn cÆ¡m, là lúc ÄÆ°á»ng Hà nà y náo nhiệt nhất, quầy hà ng bá» sông, thuyá»n nhá» trên sông, Ä‘á»u có không Ãt ngưá»i ăn uống. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hiện tại nÆ¡i nà y Ä‘ang tổ chức tráºn đấu đại vị vương má»—i năm má»™t lần, mà cái hoạt động nà y cà ng ngà y cà ng nổi danh, tháºm chà các phân đưá»ng khác cÅ©ng tá»›i đây tham gia, Ä‘iá»u nà y cÅ©ng khiến cho ÄÆ°á»ng Hà cà ng trở nên náo nhiệt, chỉ cần mất má»™t Ãt đồ ăn, là có thể được nhiá»u khách nhân và danh khà như váºt, tháºt sá»± là chuyện tình nằm má»™ng cá»§a muốn cưá»i.
Bất quá TÃch Má»… mặc dù là đại vị vương mấy năm gần đây, nhưng nà ng cÅ©ng chỉ là thắng suýt soát, cÅ©ng không phải nói nà ng nhất định sẽ bất bại, còn có má»™t số nhân váºt nổi tiếng, trong đó ngưá»i thua suýt soát TÃch Má»… năm trước là nổi tiếng nhất.
Bởi váºy, cạnh tranh lần nà y rất là kịch văn liệt.
Vì là đương kim đại vị vương, cá»™ng vá»›i mị lá»±c cá»§a bản thân TÃch Má»…, nà ng hiện tại chÃnh là tiêu Ä‘iểm cá»§a má»i ngưá»i, chỉ bất quá, má»i ngưá»i lại phát hiện, nà ng tá»±a hồ cÅ©ng không chú ý đến đối thá»§ bên cạnh, mà là đang nhìn đông nhìn tây, không biết là đang chá» ngưá»i nÆ¡i ấy nà o.
"Tiểu muá»™i, cái ngưá»i mà ngươi nói đâu?" TÃch Má»… há»i tiểu cô nương bên cạnh, ngưá»i nà ng nói đến, chÃnh là Bá»™ Tranh.
" Không biết, hẳn là còn Ä‘ang trên đưá»ng, hắn nói sẽ đến, ta tin tưởng hắn không nói dối." Tiểu cô nương lắc đầu nói, có đôi lúc ngưá»i vá»›i ngưá»i cho nhau má»™t cảm giác, những cảm giác nà y thưá»ng thưá»ng Ä‘á»u tương đối chÃnh xác. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
" Ngươi dá»±a và o cái gì tin tưởng hắn không nói dối, hắn tên gì?" TÃch Má»… hÆ¡i vô lá»±c nói, hảo hữu bên cạnh mình quả tháºt có chút quá tin tưởng ngưá»i khác, ngưá»i nà o cÅ©ng Ä‘á»u cảm thấy rất tin cáºy.
" Không biết..." Tiểu cô nương lắc đầu hồi đáp, cÅ©ng có chút bất đắc dÄ©, khi nà ng nhá»› tá»›i chuyện há»i tên cá»§a Bá»™ Tranh thì Bá»™ Tranh cÅ©ng đã sá»›m Ä‘i đâu rồi.
Vốn chuyện như váºy phải là Bá»™ Tranh há»i trước má»›i đúng, nà ng sẽ thuáºn tiện há»i lại, Ä‘iá»u nà y cÅ©ng là m cho nà ng trá»±c tiếp quên Ä‘i chuyện há»i tên cá»§a Bá»™ Tranh, trên thá»±c tế nà ng cÅ©ng không có nhiá»u hứng thú biết tên cá»§a Bá»™ Tranh, bởi vì đây là ngưá»i TÃch Má»… muốn gặp, cÅ©ng không phải nà ng muốn gặp, hÆ¡n nữa, TÃch Má»… cÅ©ng chỉ là thuần túy muốn xem sức ăn cá»§a Bá»™ Tranh, không coi trá»ng lắm.
"Ta Ä‘oán chừng là không dám tá»›i, xem ra quang mang cá»§a ta quá mức mãnh liệt, hÆ¡i tá»a sáng má»™t chút là má»™t số loại bò sát không dám tá»›i." TÃch Má»… có chút kiêu ngạo nói.
"Hắn đến kìa..." Tiểu cô nương lúc nà y đột nhiên nói.
"..." TÃch Má»… nhất thá»i có cảm giác bị nghẹn há»ng, tiểu tá» nà y là ai chứ, tá»›i tháºt sá»± rất không phải lúc, tá»· đây nhất định phải giáo huấn hắn.
Bá»™ Tranh nà y sá»›m không đến trá»… không đến, cố tình và o lúc nà y, có chút kÃch thÃch TÃch Má»…, mặc dù chuyện nà y chỉ là trùng hạp mà thôi.
Lúc Bá»™ Tranh tá»›i ÄÆ°á»ng Hà , nÆ¡i nà y đã kÃn ngưá»i hết chá»—, thá»i gian hắn đến đã không sai biệt lắm vá»›i thá»i gian bắt đầu thi đấu.
Là m thế nà o tham gia đây?
Và o lúc nà y Bộ Tranh đột nhiên nghĩ đến vấn đỠnà y, có trình tự báo danh hay không, mà trình tự báo danh nà y có vấn đỠhạn chế nà o hay không, bản thân mình hoà n toà n mù tịt, là m thế nà o tham gia đây?
Há»i thăm váºy!
Và o lúc nà y, há»i thăm là lá»±a chá»n duy nhất.
"Xin há»i..."
"Sao mà ngươi đến muá»™n váºy, đã sắp bắt đầu rồi."
Tiểu cô nương xuất hiện trước mặt, lôi kéo Bá»™ Tranh Ä‘i và o bên trong, thẳng đến trước mặt TÃch Má»…, Bá»™ Tranh cÅ©ng mặc nà ng kéo Ä‘i, chẳng muốn Ä‘i tìm ngưá»i há»i thăm nữa, tin chắc tiểu cô nương nà y nhất định biết cụ thể.
" Tiểu muá»™i, đây là ngưá»i mà ngươi nói đến?" TÃch Má»… sau khi nhìn thấy Bá»™ Tranh, nhất là nhìn thấy vóc dáng cá»§a Bá»™ Tranh, nà ng liên bắt đầu hoà i nghi, so vá»›i ngưá»i bình thưá»ng cao hÆ¡n má»™t chút, hình thể cân xứng, không có bụng bia, quan trá»ng nhất là hắn không phải loại ngưá»i to lá»›n.
Thông thưá»ng mà nói, vÅ© giả ăn khá»e, tuy rằng không máºp nhưng hình thể Ä‘á»u rất to lá»›n, Bá»™ Tranh nhìn thế nà o cÅ©ng không giống.
Và o lúc nà y, TÃch Má»… tá»±a hồ quên mất, bản thân nà ng ta cÅ©ng là má»™t tồn tại đặc thù, nà ng căn bản không máºp, dáng ngưá»i ma quá»· khiến nữ nhân ghen ghét, hình thể cá»§a nà ng cÅ©ng không giống ngưá»i ăn khá»e, cà ng không thể tưởng tượng nổi nà ng là đương kim đại vị vương.
"Ừ, hắn chình là ngưá»i mà ta nói, đúng rồi, ngưá»i tên gì? Ta gá»i là Thượng Quan Tiểu Muá»™i." Tiểu cô nương, cÅ©ng chÃnh là Thượng Quan Tiểu Muá»™i báo tên cá»§a mình trước.
"Ta tên là Bộ Tranh." Bộ Tranh cũng báo ra tên của mình.
" Tiểu muá»™i, tiểu tá» nà y tháºt sá»± có thể so sức ăn vá»›i ta sao?" TÃch Má»… rất là hoà i nghi.
"Thi rồi sẽ biết, ta nói gì ngươi cÅ©ng Ä‘á»u nghi ngá»." Thượng Quan Tiểu Muá»™i khoát tay nói.
" Tiểu tá», nếu tiểu muá»™i nói ngươi có thể ăn, ta sẽ ăn vá»›i ngưá»i, chúng ta so má»™t tráºn Ä‘i." TÃch Má»… nói vá»›i Bá»™ Tranh, cÅ©ng khiến cho má»i ngưá»i bắt đầu chú ý đến Bá»™ Tranh.
24.04.2015
Chương 128
Có chút...!
Dịch giả: A vi
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
Chương 128 : Có chút... Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lúc nà y tất cả má»i ngưá»i Ä‘ang suy Ä‘oán, Bá»™ Tranh là ai, vì sao TÃch Má»… lại nói chuyện vá»›i Bá»™ Tranh, nhìn Bá»™ Tranh cÅ©ng không giống là đến tham gia tráºn thi đấu, chẳng lẽ hắn là bồ cá»§a TÃch Má»…?
Không thể nà o, TÃch Má»… có bồ từ khi nà o chứ? Vì sao không phải là ta, tại sao là tên tiểu tá» nà y?
Vì thế, Bá»™ Tranh láºp tức đón nháºn vô số ánh mắt oán giáºn.
Không thể không nói, ở nÆ¡i nà y nhân khà cá»§a TÃch Má»… rất vượng, cÆ¡ hồ là tiên tá» trong suy nghÄ© cá»§a toà n bá»™ má»i ngưá»i.
Chỉ bất quá, rất nhanh bá»n hắn phát hiện, nguyên lai Bá»™ Tranh cÅ©ng là đến thi đấu, Ä‘iá»u nà y khiến cho bá»n há» nhất thá»i yên lòng, cÅ©ng rất nhanh đá Bá»™ Tranh ra khá»i tầm mắt, nhưng sau đó lại không thể không kéo Bá»™ Tranh và o lại trong tầm mắt...
" Ngươi đến tham gia thi đấu, ta cÅ©ng váºy, chúng ta vốn cạnh tranh lẫn nhau, cái gì mà nói sẽ đấu vá»›i ta." Bá»™ Tranh nhìn nhìn TÃch Má»…, cảm thấy TÃch Má»… có chút ngu ngốc.
"Äó là thi đấu, giữa chúng ta là ngầm so tà i." TÃch Má»… chịu không nổi chịu không nổi ánh mắt cá»§a Bá»™ Tranh láºp tức phản bác.
"Äiá»u nà y nói cÅ©ng đúng, bất quá, không phải Ä‘á»u giống nhau sao?" Bá»™ Tranh há»i, đây là thi ăn, cÅ©ng không phải luáºn võ, ngưá»i nà o cÅ©ng phải thắng qua tất cả má»i ngưá»i.
Mà vô luáºn như thế nà o, kết quả không phải là giống nhau sao, có thể phân ra thắng bại trong tráºn đấu.
"Không cần quan tâm đến những ngưá»i khác, dù sao chúng ta thi thố má»™t lần, ngưá»i thắng có thể yêu cầu ngưá»i thua là m cho mình má»™t việc, đương nhiên ta sẽ không đưa ra yêu cầu quá pháºn, sẽ không vÅ© nhục nhân cách và tôn nghiêm cá»§a ngươi." TÃch Má»… cưá»i nói, cảm giác giống như nà ng thắng chắc rồi.
"Có thể." Bá»™ Tranh nói, chỉ là là m má»™t việc mà thôi, cÅ©ng không phải là bà i bạc, chỉ cần không phải bà i bạc, hắn liá»n có thể đáp ứng đánh cuá»™c.
Theo như thuyết pháp cá»§a Bá»™ Tranh, nếu như không phải cược tiá»n, váºy không phải là bà i bạc, chỉ là má»™t trò chÆ¡i mà thôi.
HÆ¡n nữa, hắn Ä‘ang cần tìm má»™t ngưá»i là m việc, nếu như thắng TÃch Má»…, váºy không cần tìm ai khác nữa, nhìn thân pháºn lệnh bà i cá»§a TÃch Má»…, liá»n biết TÃch Má»… là đệ tá» cá»§a Thiết Má»™c ÄÆ°á»ng. hÆ¡n nữa cấp báºc tương đối cao, hiện tại hắn Ä‘ang cần ngưá»i như TÃch Má»….
Nếu bá» qua, không biết là nên tìm ai đây, nÆ¡i nà y hắn lại không quen ai, cho nên, khi TÃch Má»… nói muốn cá cược, hắn liá»n láºp tức đáp ứng.
" Hắc hắc..." TÃch Má»… cưá»i cưá»i, cảm giác như đã thá»±c hiện được âm mưu.
" Ngươi không nên đáp ứng." Và o lúc nà y, Thượng Quan Tiểu Muội ở một bên nhịn không được nói.
"Vì sao?" Bá»™ Tranh hÆ¡i mÆ¡ hồ, không phải chỉ cần là m má»™t việc mà thôi sao, cÅ©ng không quá pháºn, cÅ©ng sẽ không chịu sá»± sỉ nhục, váºy cho dù thua cÅ©ng không là vấn đỠgì, vì sao lại nói không được?
Thượng Quan Tiểu Muá»™i nhìn nhìn TÃch Má»…, sau đó nói : "Không nên đáp ứng chÃnh là không nên đáp ứng, nà ng ta là quá»· gây chuyện nổi danh, rất biết cách chỉnh ngưá»i, nếu như ngươi bị thua, ta đây chỉ có thể chúc ngươi may mắn."
"..." Tuy rằng Bá»™ Tranh không thế nà o hiểu được lá»i nói cá»§a Thượng Quan Tiểu Muá»™i, nhưng cÅ©ng hiểu được, nếu như bản thân thua cuá»™c, váºy kết quả khẳng định không được tốt. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mặc dù Bá»™ Tranh cảm thấy mình rất có sức ăn, nhưng không biết so vá»›i ngưá»i khác thì như thế nà o, cho nên hắn đối vá»›i bản thân có thể thắng hay không còn không rõ rà ng cho lắm, có thể nói hắn không có lòng tin nà y, bởi vì hắn không biết thá»±c lá»±c cá»§a mình.
Biết ngưá»i biết ta má»›i có thể bách chiến bách thắng, đáng tiếc chÃnh là bản thân hắn đối vá»›i năng lá»±c cá»§a mình rất mÆ¡ hồ, bởi vì hắn chưa từng có cÆ¡ há»™i tìm má»™t ngưá»i để so sánh.
Như thế không trách Bá»™ Tranh, muốn trách thì trách váºn khà cá»§a hắn quá tốt...
" Tiểu tá», ngươi cÅ©ng là đến tham gia thi đấu sao?" Khi Bá»™ Tranh còn Ä‘ang trầm mặc, má»™t tên to con bước tá»›i trước mặt Bá»™ Tranh, thân thể như cái núi nhá» cá»§a hắn khiến cho Bá»™ Tranh cảm thấy có chút bị đè nén.
"Ừ." Bá»™ Tranh gáºt gáºt đầu.
"Vá»›i cái thân hình nà y cá»§a ngươi, ngươi chuẩn bị mà trả tiá»n Ä‘i." Tên to con cưá»i khinh miệt nói.
"Phải ăn cỡ nà o thì má»›i được miá»…n phÃ?" Bá»™ Tranh há»i, vấn đỠnà y hắn tương đối quan tâm, nếu bản thân không ăn được, đây không phải là mất tiá»n sao
"Ä‚n hết từ chá»— nà y đến khu vá»±c mà u Ä‘á», ngươi có thể không cần trả tiá»n, nhưng ta thấy coi bá»™ khó a." Tên to con chỉ và o bên kia đưá»ng, tại khoảng cách rất xa. nÆ¡i đó là má»™t khu vá»±c mà u sắc, mà u Ä‘á», mà u lục, sau đó chÃnh là mà u và ng.
Mà khu vá»±c mà u lục và mà u và ng, có hÆ¡n mưá»i sạp, trước má»—i sạp đã bà y sẵn má»™t số lượng thức ăn nhất định, Ä‘iá»u nà y tá»±a hồ chÃnh là trình tá»± thi ăn, má»—i sạp Ä‘á»u phải ăn, hÆ¡n nữa nhìn phân lượng tá»±a hồ không Ãt, số lượng nà y, phá»ng chừng ngưá»i bình thương ăn hai ba sạp là cảm thấy ăn không vô nữa rồi.
Nếu đổi lại là vÅ© giả, váºy cÅ©ng ăn được năm sáu sạp, nhiá»u nhất là mưá»i sạp, nhưng sau đó...
Ha ha, phá»ng chừng việc nà y chỉ có ngưá»i có cái bao tá» cá»±c lá»›n má»›i có thể hoà n thà nh, hÆ¡n nữa cÅ©ng không phải chuyện dá»… dà ng.
" Äá»u ăn hết?" Bá»™ Tranh há»i, và o lúc nà o, hắn còn tưởng rằng là thức ăn trên toà n bá»™ sạp, mà không phải là má»—i ngưá»i chỉ cần má»™t phần má»™t sạp.
"Tự nhiên, sợ rồi sao?" Tên to con kia tưởng rằng ý của Bộ Tranh là một phần một sạp, rất là khinh miệt nói.
"Có chút..." Bộ Tranh có chút yếu ớt nói.
"Ha ha..." Tên to con cưá»i lá»›n, thầm nghÄ© trong lòng : nguyên lai chỉ như thế, có như váºy đã sợ, còn tá»›i đây thi đấu vá»›i chúng ta, tháºt sá»± không biết lượng sức mình. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
CÆ¡ hồ tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u có cùng suy nghÄ© vá»›i tên to con, bao gồm cả TÃch Má»…, nà ng không khá»i xem nhẹ Bá»™ Tranh, trong lòng kỳ quái, vì sao Tiểu Muá»™i nói hắn ngang ngá»a vá»›i mình chứ, Tiểu Muá»™i hẳn không đùa vui chứ.
Bá»™ Tranh có chút ngưng trá»ng, mà lúc nà y Thượng Quan Tiểu Muá»™i đã giúp Bá»™ Tranh báo danh, trở vá» nhìn thấy biểu tình cá»§a Bá»™ Tranh có chút nghi hoặc, liá»n tá»›i há»i má»™t chút.
" Ngươi là m sao váºy? Sợ sao?" Thượng Quan Tiểu Muá»™i há»i.
"Không, chỉ là hÆ¡i lo lắng, số lượng nà y Ä‘Ãch tháºt có hÆ¡i nhiá»u." Bá»™ Tranh nhìn phÃa trước mặt nói.
" Äây là tá»± nhiên, bằng không như thế nà o có thể thi đấu, ngưá»i cá»§a ban tổ chức không phải là đồ ngốc." Thượng Quan Tiểu Muá»™i nói, nà ng cÅ©ng không phát giác ra vấn Ä‘á», nếu nà ng biết ý cái số lượng lá»›n cá»§a Bá»™ Tranh là gì, nà ng nhất định sẽ cảm thấy á khẩu.
"Cố lên, ta sẽ cổ vÅ© cho ngươi, cầm lấy, má»™t sạp ăn má»™t dấu, ngươi tùy tiện bắt đầu từ chá»— nà o cÅ©ng được." Thượng Quan Tiểu Muá»™i đưa má»™t tá» giấy cho Bá»™ Tranh, cưá»i nói coi như cổ vÅ© Bá»™ Tranh, giải trừ bá»›t sá»± khẩn trương cá»§a hắn.
"Há»?" Bá»™ Tranh nháºn lấy tá» giấy, có chút nghi hoặc, đây là quy tắc gì.
Bất quá rất nhanh hắn liá»n minh bạch, ngưá»i tham gia thi đấu không Ãt, má»™t số nhá» biết mình không ăn được đến nhiá»u như váºy, chỉ là chÆ¡i đùa mà thôi, ngưá»i như váºy chiếm hÆ¡n phân ná»a số ngưá»i dá»± thi, còn lại đại bá»™ pháºn vẫn lấy mục tiêu ăn miá»…n phà là m tiểu chuẩn, rất Ãt ngưá»i lấy mục tiêu là thắng lợi.
Nhiá»u ngưá»i như váºy thi đấu, tá»± nhiên không thể theo thứ tá»±, bằng không chá» xếp hạng đến khi nà o, má»™t có má»™t số ngưá»i ăn và i sạp là nghỉ, để cho bá»n hỠăn trước rồi bị đà o thải, lúc đó sẽ rá»™ng rãi hÆ¡n rất nhiá»u.
Mà ăn xong đóng dấu, chÃnh là vì phòng ngừa có ngưá»i gian láºn, muốn được con dấu, nhất định phải ở trước mặt chá»§ sạp ăn hết đồ ăn, má»™t khắc cÅ©ng không thể rá»i khá»i tầm mắt cá»§a chá»§ sạp, bằng không sẽ không lấy được dấu.
24.04.2015
Chương 129
Ăn sạch!
Dịch giả: A vi
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
Chương 129 : Ăn sạch!
" Tráºn đấu bắt đầu!"
"Ào à o..."
Khi tuyên bố tráºn đấu bắt đầu, đại Ä‘a số má»i ngưá»i chạy nhanh qua, đưá»ng phố vốn trống trải nhất thá»i đầy ngưá»i, trước mặt má»—i sạp Ä‘á»u đứng đột nghịt.
" Bá»™ Tranh, nhưá»ng cho bá»n há» chen chúc trước, chúng ta chá» má»™t chút rồi Ä‘i..." Thượng Quan Tiểu Muá»™i nói, bình thưá»ng thá»i gian nà y, ngưá»i có thá»±c lá»±c như TÃch Má»…, Ä‘á»u chá» tại chá»—, bởi vì ăn nhanh cÅ©ng vô dụng, ăn hết má»›i là trá»ng yếu nhất.
Äể cho đám ngưá»i đó chÆ¡i trước Ä‘i, chỠđến khi vÆ¡i bá»›t là lúc xuất động cá»§a những ngưá»i nà y.
Thượng Quan Tiểu Muá»™i và o lúc nà y lại phát hiện, Bá»™ Tranh đã biến mất khá»i vị trà ban đầu, cÅ©ng không biết Bá»™ Tranh Ä‘i qua bên kia đưá»ng lúc nà o.
"Tiểu Muá»™i, lần nà y ngươi nhất định đã nhìn lầm ngưá»i, lần nà y ta có đồ chÆ¡i rồi." TÃch Má»… cưá»i lá»›n, nà ng Ä‘ang nói đến chuyện cá cược vá»›i Bá»™ Tranh, theo nà ng nháºn định, Bá»™ Tranh lần nà y nhất định phải thua. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"..."
Bá»™ Tranh không biết tình huống bên nà y, hắn chỉ biết là và o lúc má»i ngưá»i chạy Ä‘i, hắn cÅ©ng phải Ä‘i, mà hắn còn chạy ở hà ng đầu, rất nhanh chiếm má»™t chá»— ngồi trước má»™t cái sạp, bắt đầu ra sức ăn, má»™t má»±c ăn, tạo thà nh má»™t tráºn đấu vô tiá»n khoáng háºu.
Thá»i gian từng chút má»™t trôi qua, sau khi qua khoảng má»™t khắc đồng hồ, rất nhanh đã có ngưá»i vì ăn không nổi rá»i khá»i nÆ¡i thi đấu, kế tiếp, ngưá»i bá» cuá»™c ngà y cà ng nhiá»u, giá» Mùi má»™t khắc, hÆ¡n phân ná»a đã bá» cuá»™c, mà sân thi đấu cÅ©ng bắt đầu vắng vẻ.
"Bắt đầu rồi, Ä‘i ăn thôi." Và o lúc nà y TÃch Má»… rốt cục xuất động, ăn qua từng sạp, dù nà ng ở đâu thì ngưá»i vây xem không Ãt.
Và o lúc nà y, TÃch Má»… hoà n toà n không quan tâm xem Bá»™ Tranh Ä‘ang ở đâu, những ngưá»i thi đấu bên cạnh nà ng cÅ©ng không để ý, dù sao nà ng cho rằng Bá»™ Tranh nhất định là phải thua.
Trong số những ngưá»i nà y, cÅ©ng chỉ có Thượng Quan Tiểu Muá»™i còn Ä‘ang tìm Bá»™ Tranh, chỉ có Ä‘iá»u nà ng quả tháºt quá bé, căn bản nhìn không thấy, chỉ có thể Ä‘i theo đám ngưá»i TÃch Má»… ăn qua từng sạp, nếu Bá»™ Tranh Ä‘ang ngồi ăn, váºy nhất định sẽ gặp mặt.
Quả nhiên, Thượng Quan Tiểu Muội rốt cục nhìn thấy Bộ Tranh đang say sưa ngồi ăn thịt nướng trước một cái sạp.
Vẫn còn Ä‘ang ăn, chứng tá» hắn Ãt nhất còn có sức chiến đấu, không tệ không tệ.
Thượng Quan Tiểu Muá»™i cÅ©ng không láºp tức Ä‘i qua, chá» TÃch Má»… ăn xong chung quy sẽ gặp nhau, đến lúc đó lại chà o há»i cÅ©ng không muá»™n, chỉ cồn Bá»™ Tranh vẫn Ä‘ang ăn, đây là thá»±c lá»±c.
Kết quả, khi đến cái sạp Bá»™ Tranh ngồi ăn, Bá»™ Tranh như cÅ© còn Ä‘ang ăn thịt nướng, Ä‘iá»u nà y là m cho Thượng Quan Tiểu Muá»™i có chút kỳ quái, lúc nà ng nhìn thấy Bá»™ Tranh, TÃch Má»… cách nÆ¡i nà y và i sạp, như thế nà o TÃch Má»… ăn nhiá»u như váºy rồi, Bá»™ Tranh vẫn còn Ä‘ang ăn ở nÆ¡i nà y.
Äây là thuyết minh Bá»™ Tranh ăn cháºm hÆ¡n TÃch Má»… sao? Không đúng, coi như Bá»™ Tranh ăn cháºm, cÅ©ng không thể cháºm đến trình độ nà y, căn cứ theo quan sát cá»§a nà ng, Bá»™ Tranh ăn cái gì cÅ©ng nhanh, tốc độ không thua kém TÃch Má»….
" Bá»™ Tranh, cuối cùng tìm được ngươi, ngươi ăn được bao nhiêu sạp rồi?" Thượng Quan Tiểu Muá»™i Ä‘i tá»›i phÃa sau Bá»™ Tranh há»i, bất kể nói thế nà o, há»i thà nh tÃch cá»§a Bá»™ Tranh trước rồi nói sau.
"Bao nhiêu sạp ư? Ta má»›i chỉ được má»™t sạp nà y, thịt nướng cá»§a sạp nà y Ä‘Ãch thá»±c không tồi, hình như là thịt yêu thú quý hiếm, ăn và o khiến toà n thân trên dưới rất sảng khoái." Bá»™ Tranh ăn xong má»™t khối thịt má»›i hồi đáp.
"Cái gì? Ngươi mới chỉ ăn được một sạp, chẳng lẽ từ lúc bắt đầu thi đấu tới giỠngươi luôn ở đây ư? Chẳng lẽ vẫn chưa lấy được con dấu?" Thượng Quan Tiểu Muội kinh ngạc nói,
những lá»i nói Bá»™ Tranh khiến nà ng hÆ¡i kinh ngạc.
CÅ©ng đúng, Bá»™ Tranh từ lúc bắt đầu không thấy bóng dáng, dù thế nà o cÅ©ng đã có thể ăn được mấy sạp, nếu như nói không lấy được con dấu, cÅ©ng không có khả năng, bởi vì hiện tại số ngưá»i dá»± thi đã giảm Ä‘i không Ãt.
Vì sao hắn một sạp cũng không ăn hết chứ?
"Ngươi tháºt sá»± quá yếu, còn đòi so ăn vá»›i ta gì chứ." TÃch Má»… không suy nghÄ© nhiá»u, trá»±c tiếp phán má»™t câu.
"Trước đó ngươi ở đâu, đã lâu như váºy rồi." Thượng Quan Tiểu Muá»™i rất nghi hoặc.
"Ta Ä‘á»u ở đây a, từ lúc bắt đầu đã ở chá»— nà y, thịt nướng nÆ¡i nà y rất không tồi, ăn rất ngon, mà thôi, ăn xong rồi." Bá»™ Tranh nhìn nhìn sạp, "Lão bản, cho ta má»™t dấu, ta ăn xong rồi. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Cho ngươi..." Lão bản ngÆ¡ ngác nhìn Bá»™ Tranh, từ lúc bắt đầu tá»›i giá», vẻ mặt cá»§a hắn luôn dại ra như váºy.
"Tốt lắm, được một con dấu." Bộ Tranh cầm mảnh giấy, đi tới sạp bên cạnh.
Thượng Quan Tiểu Muá»™i còn Ä‘ang suy ngẫm lá»i nói cá»§a Bá»™ Tranh, cái gì gá»i là vừa bắt đầu là ở chá»— nà y, hÆ¡n nữa luôn ở nÆ¡i nà y? Rất nhanh, nà ng liá»n minh bạch ý tứ cá»§a hắn.
Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
" Lão bản, nhanh bà y thức ăn lên, không còn thịt nướng nữa kìa, ta phải tiết kiệm thá»i gian đó." TÃch Má»… nhắc nhở lão bản Ä‘ang dại ra.
Giá» phút nà y, phÃa trên sạp không còn miếng thịt nướng nà o, nà ng tá»± nhiên phải yêu cầu lão bản bà y đồ ăn ra, nhưng mà lão bản mãi mà chẳng có động tÄ©nh gì.
"Ây, lão bản!" TÃch Má»… hÆ¡i nổi giáºn.
"Cái gì?" Lão bản kia giống như má»›i kịp phản ứng, há»i má»™t câu.
"Nhanh bà y đồ ăn ra, ta còn Ä‘ang thi đấu." TÃch Má»… nhịn xuống nói.
"Tháºt ngại quá, hết rồi." Lão bản trầm mặc má»™t hồi, sau đó nói má»™t câu, khiến cho TÃch Má»… trá»±c tiếp nổi bão.
"Cái gì? Hết rồi? Hết rồi là có ý gì? Nhiá»u ngưá»i như váºy, chẳng lẽ ngươi không chuẩn bị chút nà o sao, ngươi sao có thể tá»›i đây tham gia hoạt động váºy." TÃch Má»… bắt đầu chất vấn, nà ng nghÄ© rằng lão bản Ä‘ang nói đùa, hoặc là lão bản nà y rất vô trách nhiệm, không chuẩn bị đầy đủ thức ăn.
"Ta chuẩn bị chứ, đồ ăn cá»§a ta đủ cho hai trăm ngưá»i ăn." Lão bản nói.
Hai trăm phần, đó là đủ rồi, ngưá»i tham gia tuy rằng vượt qua số lượng nà y, nhưng không cá»› khả năng má»—i ngưá»i Ä‘á»u tá»›i ăn ở sạp nà y, rất nhiá»u ngưá»i giữa đưá»ng đứt gánh, có thể ăn hết má»™t trăm phần đã là rất không tồi, cho nên đây hẳn khổng phải là lá»—i cá»§a lão bản, nhưng vì sao lại không còn chứ?
"Ngươi Ä‘ang nói dối, đừng nói vá»›i ta, sạp cá»§a ngươi vừa vặn bị hai trăm ngưá»i tá»›i ăn." TÃch Má»… nói.
"Không đến, hôm nay dù rất nhiá»u ngươi nhưng đại khái chỉ hÆ¡n má»™t trăm ngưá»i, tuyệt đối không có hai trăm ngưá»i." Lão bản lắc đầu hồi đáp.
"Nếu như thế, váºy ngươi nói cho ta biết, số còn lại đâu? Äồ ăn cá»§a ngươi tháºt sá»± đủ cho hai trăm ngưá»i ăn sao?" TÃch Má»… tiếp tục chất vẫn lão bản.
"Tuyệt đối chÃnh xác, ta chuẩn bị hai trăm phần, hai trăm ngưá»i má»—i ngưá»i ăn má»™t phần." Lão bản kiên quyết nói.
"Váºy ngươi nói cho ta biết, ngươi nói hết đồ ăn rồi là ý gì?" TÃch Má»… há»i, không rõ lão bản có ý gì, rõ rà ng nói mình chuẩn bị hai trăm phần, có nói tuyệt đối chưa đến hai trăm ngưá»i tá»›i ăn, váºy nguyên nhân là ở đâu?
Tháºt sá»± rất mâu thuẫn, giải thÃch đá nhau chan chát.
Lão bản lắc đầu, cưá»i khổ nói : Nếu như nói, hai trăm ngưá»i má»—i ngưá»i ăn má»™t phần, bây giá» ta đây sẽ còn lại rất nhiá»u."
"à cá»§a ngươi là ... Chẳng lẽ nói..." Thượng Quan Tiểu Muá»™i đột nhiên minh bạch lá»i nói cá»§a lão bản, lá»i nói cá»§a lão bản không há» mâu thuẫn, tuyệt đối không mâu thuẫn.
"Äúng, là có ngưá»i ăn không chỉ má»™t phần, hắn ăn sạch toà n bá»™..." Lão bản nói.
25.04.2015
Chương 130
Cố ý!
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
"Là ngưá»i nà o?" TÃch Má»… láºp tức há»i, nà ng rất muốn biết là ai nhà m chán đến như váºy, má»—i sạp chỉ cần ăn má»™t phần, cho dù ăn có nhiá»u hÆ¡n cÅ©ng chỉ được má»™t con dấu. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thêm nữa, không ngá» ngưá»i nà y có thể ăn nhiá»u thịt nướng như váºy, mấy chục phần thịt nướng a, tháºm chà có thể hÆ¡n năm mươi phần, mặc dù mình cÅ©ng có thể nuốt trôi, nhưng số lượng nà y quả tháºt khiến nà ng há hốc má».
"ChÃnh là thiếu niên luôn ngồi lỳ chá»— nà y, từ lúc bắt đầu hắn đã ở đây, ăn má»™t mạch, ăn sạch thịt nướng cá»§a ta." Lão bản nhìn vá» vị trà Bá»™ Tranh vừa nãy còn ngồi.
"Vừa má»›i ngồi ở đây, tên tiểu tá» kia sao?" TÃch Má»… phản ứng có cháºm thì cÅ©ng có thể biết, thiếu niên đó chÃnh là Bá»™ Tranh, chỉ bằng hai Ä‘iá»u kiện vừa má»›i ngồi đây và ăn má»™t mạch, cÅ©ng chỉ có Bá»™ Tranh là phù hợp.
Thá»i Ä‘iểm vừa má»›i đến, nÆ¡i nà y tá»±a hồ chỉ có má»™t mình Bá»™ Tranh, mà đồng thá»i, hắn là ngưá»i ăn thịt nướng cuối cùng rá»i Ä‘i.
"Là hắn sao?" Thượng Quan Tiểu Muá»™i chỉ và o Bá»™ Tranh còn Ä‘ang ở sạp bên cạnh nói, tuy rằng nà ng cÆ¡ hồ khẳng định chÃnh là Bá»™ Tranh, nhưng tin tức nà y có chút chấn động, khiến nà ng không thể không xác nháºn.
"Ừ, chÃnh là hắn." Lão bản gáºt gáºt đầu. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Váºy giá» phải là m sao, không có gì cho ta ăn sao?" TÃch Má»… há»i.
"Chỗ của ta không còn, ngươi đến nơi khác ăn đi." Lão bản lắc đầu nói.
"Váºy con dấu cá»§a ngươi thì sao?" TÃch Má»… há»i, đây má»›i là điểm mấu chốt nhất, nếu như không có con dấu nà y, nà ng không thể Ä‘i tá»›i khu vá»±c mà u Ä‘á».
"Ngươi không ăn, ta không thể cho ngươi." Lão bản tiếp tục lắc nói.
Tình huống tháºt trá»› trêu, Bá»™ Tranh ăn hết đồ ăn, khiến cho lão bản không thể cung cấp thức ăn cho ngưá»i dá»± thi khác, mà không ăn thì không có con dấu, chẳng khác nà o những ngưá»i đến sạp nà y ăn sẽ không có con dấu. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
TÃch Má»… cùng những ngưá»i theo Ä‘uôi nà ng sẽ không có con dấu, TÃch Má»… là ngưá»i tá»›i chá»— nà y trước, những ngưá»i khác Ä‘á»u Ä‘ang ở phÃa sau.
Sau khi TÃch Má»… nghÄ© tá»›i vấn đỠnà y, nhất thá»i trầm mặc, nà ng suy nghÄ©, Bá»™ Tranh có phải là cố ý ăn sạch thức ăn khiến cho bá»n nà ng không cách nà o đạt được toà n bá»™ con dấu, như váºy, chỉ cần hắn ăn hết toà n bá»™ là hắn sẽ già nh chiến thắng.
Nhưng mà , Ä‘iá»u nà y tá»±a hồ hÆ¡i hư cấu, bởi vì sau khi ăn nhiá»u thịt nướng như thế, còn có thể ăn thêm đồ ăn khác, Ä‘iá»u nà y cho dù nà ng là đương kim đại vị vương cÅ©ng cảm thấy khó khăn, đã có thá»±c lá»±c tranh già nh vị trà đại vị vương, hắn hà tất phải là m Ä‘iá»u thừa nà y.
"Là m sao bây giá»?" TÃch Má»… há»i.
"Việc nà y chỉ có thể há»i lão bản cá»§a ta, há»i ngà i ấy phải giải quyết tình huống nà y như thế nà o?" Lão bản kia nói, hắn chỉ là chá»§ sạp, không phải chá»§ sá»± hoạt động nà y, ngưá»i chá»§ sá»± chÃnh là ngưá»i có quyá»n cao nhất ở đây, mà lão bản chÃnh là thá»§ hạ cá»§a ngươi nà y.
"Vì sao ta phải Ä‘i há»i, ngươi há»i Ä‘i, dù sao hiện tại không có việc gì là m, ta còn phải tìm tiểu tỠđó tÃnh sổ." TÃch Má»… chỉ và o lão bản kia, lưu lại má»™t câu, rồi Ä‘i tranh cãi vá»›i Bá»™ Tranh ở bên cạnh.
"Tiểu tá», ngươi có ý đồ gì?" TÃch Má»… Ä‘i tá»›i trước mặt Bá»™ Tranh, vá»— mạnh và o mặt bà n.
"Khụ khụ... à đồ gì là sao?" Bá»™ Tranh Ä‘ang ăn, bị TÃch Má»… là m giáºt mình mắc nghẹn, sau khi uống má»™t há»›p nước má»›i cháºm rãi há»i lại.
"Vì sao ngươi ăn sạch thịt nướng cá»§a sạp đó?" TÃch Má»… chỉ và o sạp thịt nướng bên cạnh, mà Thượng Quan Tiểu Muá»™i hiện tại Ä‘ang dùng ánh mắt tò mò nhìn Bá»™ Tranh, nà ng cÅ©ng rất muốn biết lý do, việc nà y tá»±a hồ rất vô lý, rõ rà ng là chỉ cần ăn má»™t phần là đạt yêu cầu.
"Cái gì, tiểu tỠnà y ăn sạch thịt nướng của sạp kia sao?"
Ngay lúc TÃch Má»… Ä‘ang chất vẫn Bá»™ Tranh, tên to con nói chuyện vá»›i Bá»™ Tranh lúc trước cÅ©ng xuất hiện, hắn vốn cÅ©ng là đến ăn thịt nướng, muốn nhanh chóng đạt con dấu, nhưng nháºn được kết quả là hết sạch, mà khi hắn còn chưa kịp há»i vì sao, TÃch Má»… ở bên cạnh đã đưa ra đáp án.
"Không phải chÃnh ngươi nói phải ăn hết tất cả má»›i được tiến và o khu vá»±c mà u đỠsao." Bá»™ Tranh nhìn tên to con nói.
"..., ý cá»§a ta là ăn toà n bá»™ má»™t lần, má»—i sạp ăn má»™t phần, cÅ©ng không phải nói là ăn bằng hết, ngươi ăn hết, ngưá»i khác tÃnh sao giá»." Tên to con có chút á khẩu, bất quá lúc nà y ánh mắt hắn nhìn Bá»™ Tranh không còn chút khinh thị nà o, có thể ăn hết đồ ăn cá»§a sạp kia, váºy tối thiểu cÅ©ng phải mấy chục phần đồ ăn, nhìn Bá»™ Tranh bây giá» vẫn còn sức chiến đấu, tuyệt đối đáng gá»m.
"...: Bá»™ Tranh trầm mặc má»™t hồi, sau đó nói má»™t câu :" Quên Ä‘i, dù sao cÅ©ng không mất tiá»n..."
Uy uy, lúc nà y không phải là lúc ngươi nhảy dựng lên mắng to bản thân mình ngu ngốc, lại một mực ăn hết một sạp, không phải là nên như thế sao?
TÃch Má»… thầm nghÄ© trong lòng, tại sao tiểu tá» nà y phản ứng bình thản như váºy, chẳng lẽ nói, hắn vốn là cố ý ăn hết đồ ăn, khiến cho các ngưá»i nà ng chỉ có thể dừng lại ở đây sao?
" Äiá»u đó không có khả năng, hắn có thể ăn sạch má»™t sạp, nhưng lại ăn hết toà n bá»™, Ä‘iá»u nà y tá»±a hồ khó khăn hÆ¡n các ngưá»i rất nhiá»u." Thượng Quan Tiểu Muá»™i lắc đầu nói, đạo lý nà y phá»ng chừng tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u hiểu được, cho nên vừa nói liá»n hiểu, nhưng vấn đỠlà không nhất định có ngưá»i sẽ chú ý tá»›i, bình thưá»ng má»i ngưá»i Ä‘á»u chỉ chú ý đến con đưá»ng cá»§a mình, lợi Ãch cá»§a mình mà thôi.
"Váºy chúng ta phải là m sao bây giá»?" Tên to con nói.
"Cho ngưá»i Ä‘i tìm Dư trưởng lão rồi, ngà i ấy là chá»§ sá»± lần nà y." TÃch Má»… nói, loại chuyện trá»› trêu nà y, tá»± nhiên là để cho ngưá»i tổ chức Ä‘au đầu Ä‘i.
"Chúng ta thì..."
"ÄÆ°Æ¡ng nhiên là tiếp tục ăn." TÃch Má»… nói, ngồi xuống bên cạnh Bá»™ Tranh, cầm má»™t phần thức ăn bắt đầu chén, mà lúc nà ng ăn, Bá»™ Tranh đã tiếp tục có thêm má»™t con dấu.
Và o lúc nà y, TÃch Má»… muốn so đấu vá»›i Bá»™ Tranh, theo sát Bá»™ Tranh, vừa vặn các sạp Bá»™ Tranh chá»n ăn thì nà ng chưa đến ăn qua.
Hiện tại nà ng so chÃnh là tốc độ, nếu là so sức ăn, Bá»™ Tranh đã ăn nhiá»u như váºy, nà ng không có khả năng so đấu, như váºy không công bình, mà tốc độ ăn cÅ©ng là phương diện nà ng coi trá»ng.
Chỉ có Ä‘iá»u nà ng nháºn ra, tốc độ cá»§a nà ng chỉ có thể Ä‘uổi theo bước chân cá»§a Bá»™ Tranh, không thể vượt qua Bá»™ Tranh, mặc dù nà ng cÅ©ng không rá»›t lại phÃa sau, nhưng vấn đỠlà Bá»™ Tranh vốn cÅ©ng đã ăn nhiá»u thức ăn như váºy, nà ng bây giá» hẳn là có sức ăn hÆ¡n so vá»›i Bá»™ Tranh, nhưng bản thân nà ng lại vẫn duy trì má»™t khoảng cách mà thôi, Ä‘iá»u nà y nói lên, bản thân nà ng không thể so vá»›i tên tiểu tá» thoạt nhìn không có sức chiến đấu nà y.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
« 1 12 13 14 ... 23 »