Nghịch Thiên Tu Tiên
Tác giả: Tác giả: Xuân Trưá»ng
Số chương: 55
Lần đọc: 27.901
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
« 1 3 4 5 6 »
30.06.2015
Chương 30
Lam Ngá»c
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Ngà y hôm sau Diệp Khôn và Hà đại phu được Trần Dương an bà i cho má»—i ngưá»i má»™t phòng đằng sau háºu viên để nghỉ ngÆ¡i.
Do hôm qua thức trắng cả má»™t đêm không được ngá»§ nên Hà đại phu và Diệp Khôn Ä‘á»u vá» phòng nằm lăn ra giưá»ng ngá»§ má»™t giấc tháºy say mãi đến sáng ngà y hôm sau má»›i tỉnh dáºy.
Sáng tỉnh dáºy, Diệp Khôn đến tìm Hà đại phu nhưng tá»›i phòng thì không thấy ông đâu, hắn há»i ngưá»i là m thì biết được Hà đại phu cùng vá»›i Trần Dương đã ra ngoà i từ sá»›m nên hắn lại quay trở vá» phòng đóng cá»a lại nằm trên giưá»ng cùng vá»›i Tiểu Bạch đùa nghịch.
Äã rất lâu rồi hắn chưa được má»™t ngà y nà o thoải mái không phải lo nghÄ© gì như ngà y hôm nay. Vì váºy hắn và Tiểu Bạch má»™t ngưá»i má»™t khỉ cùng nhau đùa nghịch là m loạn cả căn phòng lên. Từ bên ngoà i thi thoảng còn nghe thấy những tiếng cưá»i cùng vá»›i những tiếng khỉ kêu đầy khoái trà khiến cho những ngưá»i là m cùng vá»›i những ngưá»i đến bốc thuốc hiếu kỳ thi thoảng liếc và o háºu viên phÃa sau hiệu thuốc má»™t cái. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Qua Trần Dương phân phó xuống những ngưá»i là m ở đây Ä‘á»u biết được Diệp Khôn là khách quý cá»§a bổn tiệm và được Trần Dương coi hắn như là ngưá»i nhà . Cho nên những việc Diệp Khôn là m bá»n há» không để ý lắm miá»…n sao không ảnh hưởng đến công việc là m ăn cá»§a Hồi Xuân ÄÆ°á»ng là được. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ná»a ngà y sau, lúc nà y Diệp Khôn Ä‘ang nằm ngá»a trên giưá»ng thở phì phò, mồ hôi trên ngưá»i chảy ra nhá»… nhãi ướt hết cả áo. Bên cạnh hắn là Tiểu Bạch bá»™ dáng cÅ©ng không khác hắn là mấy nhìn rất khôi hà i. Trước đó cả căn phòng vốn gá»n gà ng nhưng lúc nà y đồ đạc bị vứt lung tung má»—i chá»— má»™t cái nhìn như là má»™t bãi rác váºy.
“Tiểu Bạch ngươi cÅ©ng tháºt là lắm trò nghịch ngợm, ngươi là m cho ta mệt muốn chết†Diệp Khôn vừa thở vừa lấy tay xoa đầu Tiểu Bạch nằm bên cạnh cưá»i nói.
Tiểu Bạch nghe thấy váºy nó kêu lên hai tiếng “chi chi†rồi ngoác miệng ra cưá»i vẻ mặt đầy đắc ý.
Thái độ cá»§a nó khiến cho Diệp Khôn chẳng biết nói gì hÆ¡n cÅ©ng lá»›n tiếng cưá»i ha hả.
Äang vui vẻ cưá»i thì đột nhiên Diệp Khôn nhÃu mà y, hắn cảm giác được trước ngá»±c mình có cái gì đó Ä‘ang chảy ra thấm lên ngưá»i khiến hắn thấy lạnh toát cả ngưá»i.
Báºt ngưá»i ngồi dáºy, Diệp Khôn vá»™i thò tay và o trong ngá»±c lấy ra má»™t váºt hình tròn Ä‘en xì cầm trên tay. Váºt hình tròn trên tay hắn to bằng long nhãn, bá» ngoà i có má»™t lá»›p Ä‘en xì bao bá»c xung quanh không biết là chất gì nhưng nhìn mắt thưá»ng có thể thấy được nó Ä‘ang dần dần tan chảy thà nh những giá»t chất lá»ng mà u Ä‘en. ChÃnh những chất lá»ng mà u Ä‘en nà y đã thấm lên ngưá»i hắn khiến hắn có cảm giác kia.
ÄÆ°a váºt đó lên quan sát, má»™t lúc lâu sau Diệp Khôn má»›i nhá»› ra. Äây chÃnh là váºt mà lúc trước ở trong rừng Bạch Hầu đã lôn ra từ trong ngưá»i đưa cho hắn sau khi giao Tiểu Bạch lại cho hắn. Lúc đó quá gấp nên hắn không có thá»i gian để xem xét tìm hiểu nó mà bá» ngay và o trong ngá»±c cất Ä‘i.
Thá»i gian sau đó lại gặp huynh muá»™i há» Lục cùng vá»›i bá»n hắn đồng hà nh gặp biết bao nhiêu là chuyện cho nên hắn cÅ©ng quên bẵng Ä‘i không nhá»› đến nó. Äến hôm nay đột nhiên lá»›p vá» bá»c bên ngoà i váºt đó dần tan thà nh chất lá»ng thấm lên ngưá»i hắn thì hắn má»›i biết mà lấy nó ra. Có lẽ là do hắn và Tiểu Bạch lô đùa gá»›m quá khiến cho mồ hôi chảy ra và tác động và o nó khiến nó trở lên như váºy.
Má»™t canh giá» sau, khi lá»›p bao bá»c bên ngoà i cá»§a váºt tròn kia tan chảy hết thì để lá»™ ra má»™t viên ngá»c mà u lam nhìn rất đẹp mắt. Trên bá» mặt viên ngá»c phảng phất còn có chút vầng sáng mà u xanh nhà n nhạt bao quanh y như là lúc dạ minh châu để trong bóng tối phát sáng váºy. Có Ä‘iá»u ở viên ngá»c nà y chỉ là lá»›p ánh sáng nhè nhẹ mà thôi.
“Tháºt không ngá» váºt nà y lại là má»™t viên lam ngá»c đẹp như váºy†Diệp Khôn nhìn viên ngá»c trên nay ánh mắt mê ly thì thà o nói.
Diệp Khôn còn Ä‘ang chăm chú và o viên ngá»c trên tay thì đột nhiên Tiểu Bạch ở bên cạnh nhẩy lên la hét inh á»i khi nhìn thấy viên ngá»c trên tay hắn.
Tiểu Bạch vừa nhảy vừa la hét bá»™ dạng cá»§a nó vừa kinh hoảng vừa vui mừng, má»™t tay bám và o vai Diệp Khôn, má»™t tay chỉ và o viên lam ngá»c trên tay hắn luôn miệng kêu không thôi.
“Tiểu Bạch ngươi bị là m sao váºy†Diệp Khôn thấy Tiểu Bạch bên cạnh có hà nh động khó hiểu nhÃu mà y há»i.
Tiểu Bạch không nói được nên nó chỉ có thể kêu lên và chỉ tay và o viên lam ngá»c có ý gia hiệu muốn nói gì cho Diệp Khôn biết.
Diệp Khôn không hiểu Tiểu Bạch muốn nói gì vá»›i hắn, nhưng có thể khẳng định là nó muốn nói cho mình biết Ä‘iá»u gì đó vá» viên lam ngá»c nà y. Sở dÄ© Diệp Khôn nghÄ© như váºy vì viên lam ngá»c nà y trước kia là váºt sở hữu cá»§a Bạch Hầu nên có thể Tiểu Hầu sẽ biết vá» nó hẳn là điá»u tất nhiên rồi.
Nhìn bá»™ dạng khẩn trương và vui mừng cá»§a Tiểu Bạch như thế trong lòng Diệp Khôn như dáºy sóng. Chẳng nhẽ viên lam ngá»c nà y có cái gì đó không bình thưá»ng mà Tiểu Bạch muốn nói cho hắn biết.
Mạc kệ cho Tiểu Bạch bên cạnh la hét Diệp Khôn cầm viên lam ngá»c đưa lên trước mặt tá»· mỉ quan sát. Má»™t lúc lâu sau hắn để viên lam ngá»c xuống mặt mà y nhăn nhó, hắn đã quan sát rất kỹ nó rồi nhưng chẳng thấy có gì khác lạ cả, bá» ngoà i nhìn nó cÅ©ng không khác những viên dạ minh châu có thể phát sáng trong đêm là mấy.
“Chẳng nhẽ Tiểu Bạch nhìn thấy váºt nà y lại nhá»› tá»›i mẹ nó cho nên nó má»›i có hà nh động và tá» ra như váºy†Trong lòng cảm thấy khó hiểu thầm nghÄ©. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Bạch liên tục kêu lên và chỉ tay gia hiệu cho Diệp Khôn nhưng không thấy hắn có phản ứng gì vá»›i nó nên nó cÅ©ng thôi không kêu lên nữa mà thà nh tháºt đứng má»™t bên mở tá» mắt ra nhìn chằm chằm và o viên lam ngá»c trên tay hắn.
Chăn chú quan sát viên lam ngá»c trên tay nhưng vẫn không tìm ra được Ä‘iểm gì khác thưá»ng cá»§a nó cả. Ná»a canh giá» sau, Diệp Khôn không hy vá»ng nữa bèn đặt viên ngá»c xuống bà n rồi quay sang Tiểu Bạch bên cạnh nói:
“Tiểu Bạch dưá»ng như ngươi muốn nói cái gì vá»›i ta vá» viên lam ngá»c nà y thì phải. Ta đã xem nó khá lâu rồi nhưng chẳng thấy nó có gì đặc biệt cảâ€
“Ngươi cầm lấy nó thá» xem sao. Lúc nãy ta thấy ngươi có vẻ rất khẩn trương khi nhìn thấy nó†Diệp Khôn cầm viên lam ngá»c đưa cho Tiểu Bạch nói.
Tiểu Bạch thu ánh mắt Ä‘ang nhìn viên lam ngá»c lại đưa mắt nhìn Diệp Khôn má»™t tay đưa lên gãi gãi đầu như kiểu Ä‘ang suy nghÄ© cái gì váºy, còn tay kia đưa ra cầm lấy viên lam ngá»c.
Tiểu Bạch đứng im lâm và o vẻ trầm tư như Ä‘ang suy nghÄ© vá» viên lam ngá»c nà y. Trong đầu nó dần hiện lên hình ảnh cá»§a Bạch Hầu má»™t tay cầm viên lam ngá»c nà y còn má»™t tay cầm lấy tay cá»§a nó rồi đột nhiên cả nó và Bạch Hầu Ä‘á»u biến mất xuất hiện ở má»™t nÆ¡i hoà n toà n khác mà viên lam ngá»c trên tay cá»§a Bạch Hầu cÅ©ng không thấy đâu nữa.
Nó và mẹ nó Bạch Hầu ở nÆ¡i vừa tá»›i đó cùng nhau tá»›i bên má»™t cái hồ nước trắng sữa rồi cùng ngâm mình xuống đó hÆ¡n má»™t ngà y sau đó Ä‘i ra . Khi Ä‘i ra cÅ©ng không biết Bạch Hầu có động tác gì. Cả hai liá»n biết mất ở noi xa lạ đó và xuất hiện lại chá»— cÅ© mà trên tay Bạch Hầu lại thấy viên lam ngá»c kia.
Và cứ như váºy rất nhiá»u lần hình ảnh đó cứ lặp Ä‘i lặp lại không biết bao nhiêu lần
Tiểu Bạch trở lại trạng thái bình thưá»ng, nó gãi gãi đầu chẳng biết tại sao lại như váºy. Rõ rà ng nó đã nhá»› lại những lần Bạch Hầu dùng viên lam ngá»c nà y đưa nó Ä‘i tá»›i má»™t nÆ¡i khác ngâm mình và o hồ nước kia nhưng lại không biết là m thế nà o để là m được như váºy.
Diệp Khôn thấy Tiểu Bạch như váºy thì nhÃu mà y, không biết tiểu tá» nà y Ä‘ang nghÄ© gì, dù sao lam ngá»c nà y cÅ©ng là từ tay cá»§a Bạch Hầu đưa cho hắn, Ãt nhiá»u gì thì cÅ©ng có chút quan hệ vá»›i Tiểu Bạch nà y rồi.
Lam ngá»c: viên ngá»c có mà u xanh da trá»i.
30.06.2015
Chương 31
Äịa Phương Xa Lạ
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Tiểu Bạch cầm viên lam ngá»c trên tay, nó đưa qua đưa lại trước mặt, nâng lên, hạ xuống, thi thoảng lại lắc lắc và i cái, nhưng vẫn không có phát hiện ra được gì.
Lúc nà y, mặt Tiểu Bạch nhăn nhó khó coi. Nó không hiểu nổi tại sao trước kia mẹ nó có thể sỠdụng, mà bây giỠnó lại không thể.
Diệp Khôn ở má»™t bên thấy váºy thì cưá»i khổ, có lẽ viên lam ngá»c nà y chẳng có gì đặc biệt cả, tất cả chỉ là do Tiểu Bạch nhìn thấy váºt cÅ© nên nhá»› tá»›i mẹ nó mà thôi. Diệp Khôn lắc đầu, hắn Ä‘ang định lấy lại viên lam ngá»c từ tay Tiểu Bạch, nhưng chưa kịp hà nh đông thì dị biến sảy ra.
Chỉ thấy Tiểu Bạch toà n thân biến đổi, bên ngoà i thân thể nó xuất hiện má»™t lá»›p khà mà u xanh, lá»›p khà nà y cà ng ngà y cà ng Ä‘áºm, dần dần bao chùm lên cả ngưá»i nó. Hai mắt cá»§a Tiểu Bạch cÅ©ng chuyển sang mà u xanh, ở giữa trán nó nứt ra má»™t khe hở nhá» bằng đốt ngón tay, đồng thá»i má»™t con mắt mà u xanh thứ ba xuất hiện.
Diệp Khôn nhìn cảnh tượng nà y, trong lòng cả kinh. Tiểu Bạch trước mắt hắn, giống hệt vá»›i Bạch Hầu lúc trước biến thân ở trong rừng. Có Ä‘iá»u, Ä‘em ra so sánh thì rõ rà ng Tiểu Bạch vẫn không thể bằng Bạch Hầu biến thân lúc bấy giỠđược.
Lúc trước, Bạch Hầu biến thân là để quyết sinh tá» vá»›i kẻ thù, còn bây giá» Tiểu Bạch biến thân, có lẽ là vì viên lam ngá»c trước mắt nà y thôi. Vì váºy khà thế cá»§a chúng nó hoà n toà n khác xa nhau mặc dù cả hai cùng biến thân giống nhau.
Diệp Khôn nghÄ© váºy, nhưng vẫn chưa Ä‘oán được mục Ä‘Ãch cá»§a Tiểu Bạch muốn là m gì. Hắn chỉ đứng má»™t bên, chăm chú quan sát hà nh động cá»§a Tiểu Bạch xem nó định là m gì.
Tiểu Bạch biến thân xong, nó cầm viên lam ngá»c đưa lên trán cách con mắt thứ ba khoảng má»™t xen ti mét. Cùng lúc đó, con mắt thứ ba cá»§a cá»§a nó chá»›p lên má»™t cái, má»™t tia sáng nhá» bằng đầu đũa từ con mắt thứ ba bắn ra, chui thẳng và o trong viên lam ngá»c không thấy đâu.
Má»™t lúc lâu sau, viên nam ngá»c trên tay tay Tiểu Bạch đột nhiên phát sáng, ánh sáng mà u xanh bao quanh viên lam ngá»c, lóe lên má»™t cái rồi biến mất. Sau đó, má»™t mà n khó tin xuất hiện. Chá»›p mắt má»™t cái, Tiểu Bạch cùng vá»›i viên lam ngá»c đã biến mất không thấy đâu nữa. Dưá»ng như đã tiêu biến và o trong không khà váºy. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diệp Khôn cả kinh “A†lên má»™t tiếng, căng mắt ra nhìn như thể không tin và o mắt mình nữa. Hắn không biết chuyện gì đã xảy ra, Tiểu Bạch vừa còn ở trước mặt hắn, thế mà chá»›p mắt má»™t cái đã biến mất, ngay cả viên nam ngá»c cÅ©ng không thấy đâu nữa. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diệp Khôn ngồi phịch xuống giưá»ng, hai mắt ngÆ¡ ngác nhìn và o chá»— mà Tiểu Bạch vừa đứng miệng thì thà o nói: “Chuyện nà y là thế nà o? Äã xảy ra chuyện gì? Tiểu Bạch đã biến Ä‘i đâu mất? Lại còn viên lam ngá»c kia nữa, rốt cuá»™c nó Ä‘ang ở đâu?...â€
Má»™t loạt câu há»i được Diệp Khôn nói ra, nhưng hắn cÅ©ng chẳng biết giải thÃch như thế nà o cho phải. Hắn cứ ngồi thẫn thá» như thế ở trên giưá»ng mà thôi.
Tiểu Bạch cả ngưá»i nó bị má»™t luồng năng lượng quá»· dị bao bá»c lấy, ba mắt nó hoa lên, thoáng cái liá»n xuất hiện tại má»™t nÆ¡i hoà n toà n xa lạ.
Tiểu Bạch ngẩng đầu ngìn ngó xung quanh má»™t lượt, rồi nhìn lên viên lam ngá»c trên tay mình, nhẩy cẫng lên miệng la hét ầm Ä©. Cảnh váºy trước mặt rất quen thuá»™c đối vá»›i nó. Äây chÃnh là nÆ¡i mà nó được mẹ nó đưa đến thưá»ng xuyên, để ngâm mình xuống má»™t cái hồ nhá».
Trước mặt Tiểu Bạch là má»™t khu rừng ráºm, nhưng Ä‘iểm đặc biệt cá»§a khu rừng là cây cối ở đây có nhiá»u mà u sắc khác nhau, có cây mà u và ng kim, có cây mà u đỠnhư máu, có cây mà u Ä‘en như má»±c, có cây mà u xanh lục... chÃnh vì đặc Ä‘iểm nà y, nên Tiểu Bạch khi nhìn thấy đã nháºn ra ngay, đây là chá»— nó thưá»ng xuyên được mẹ đưa đến.
Tiểu Bạch nhá»› lại vị trà cái hồ trước kia rồi Ä‘i tá»›i. Nó nhảy lên cây, Ä‘u từ cà nh nà y qua cà nh khác, má»™t lúc lâu sau nó đã Ä‘i ra khá»i khu rừng và đứng trước má»™t hồ nước nhá».
Äứng nhìn cái hồ trước mặt, Tiểu Bạch kêu lên vui sướng, đây đúng là cái hồ mà trước đây nó thưá»ng ngâm mình xuống rồi.
Chỉ thấy cái hồ trước mặt rá»™ng khoảng ba mươi trượng, nước dưới hồ nhìn qua không bình thưá»ng chút nà o, toà n bá»™ có mà u ngà sữa. PhÃa trên mặt hồ lÆ¡ lá»ng có những hạt sương li ti dà y đặc, được tạo thà nh từ những là n hÆ¡i nước bốc lên liên tục từ dưới mặt hồ.
Nếu như có ngưá»i tu tiên ở đây thì chắc chắn phải kinh hãi không thôi. Những hạt sương nà y bên trong chứa má»™t lượng linh khà thuần khiết đến kinh ngưá»i. Nếu nhìn từ má»™t khÃa cạnh đúng hÆ¡n, thì những hạt sương nà y rõ rà ng là do linh khà cô Ä‘á»ng lại mà thà nh, chứ đâu phải do hÆ¡i nước gì chứ. Rõ rà ng nước trong hồ chỉ chiếm má»™t lượng nhá» còn lại là linh khà ở dạng lá»ng chiếm phần lá»›n.
Có thể nói cái hồ nà y là má»™t Linh Nhãn Chi Hồ, dù là ở tu tiên giá»›i cÅ©ng hiếm có thể thấy được , nó chỉ có trong truyá»n thuyết mà thôi. Äặc biệt hÆ¡n đây lại không phải là Linh Nhãn Chi Hồ bình thưá»ng, nồng độ linh khà cá»§a nó quá mức kinh ngưá»i, đã có thể cô Ä‘á»ng lại thà nh dạng lá»ng. Äừng nói là ở Nhân giá»›i, mà ngay cả Linh giá»›i cÅ©ng không thể nà o có, nó chỉ có thể xuất hiện ở Tiên giá»›i mà thôi.
Nói qua thì như váºy, nhưng hết thảy những vấn đỠnà y Tiểu Bạch không há» hay biết. Nó chỉ biết má»™t Ä‘iá»u rằng, nếu ngâm mình xuống cái hồ nà y thì nó sẽ nháºn được nhiá»u chá»— tốt. Có Ä‘iá»u má»—i lần xuống hồ, chỉ có thể ở dưới đó khoảng má»™t canh giá» mà thôi. Muốn ở dưới đó lâu hÆ¡n cÅ©ng không được, đến lúc đó sẽ bị má»™t lá»±c vô hình bà i xÃch ép phải Ä‘i ra. Nhưng bù lại má»—i ngà y có thể xuống đó má»™t lần, Ä‘iá»u nà y thì Tiểu Bạch rất minh bạch, vì nó đã ngâm mình ở hồ nà y nhiá»u lần rồi. Và chá»— tốt nó đạt được cÅ©ng tương đối nhiá»u.
Tiểu Bạch không do dá»±, nó liá»n nhảy luôn xuống hồ, đầm mình và o trong nước chỉ để thò má»—i cái đầu nhô lên trên mặt nước, trên mặt tá» vẻ thÃch thú, khoan khoái không thôi.
Rất nhanh thá»i gian má»™t canh giỠđã qua, xung quanh ngưá»i Tiểu Bạch bắt đầu giao động, cả ngưá»i nó bị má»™t lá»±c lượng vô hình bà i xÃch, khiến nó không thể ở lại thêm má»™t khắc nà o nữa đà nh phải Ä‘i ra khá»i hồ vá»›i bá»™ dạng không cam lòng.
Tuy không cam lòng, nhưng Tiểu Bạch vẫn ngáºm ngùi chấp nháºn. Nó đứng bên bá» hồ má»™t lúc lâu, sau đó cầm viên lam ngá»c trong tay, táºp chung tinh thần và o viên ngá»c, trong đầu có ý nghÄ© muốn rá»i khá»i nÆ¡i đây. Ngay láºp tức cả ngưá»i nó lóe lên rồi biến mất, đồng dạng viên lam ngá»c cÅ©ng không thấy đâu.
***
Diệp Khôn thẫn thá» ngồi nhìn chá»— Tiểu Bạch biến mất cÅ©ng được má»™t khắc, hắn đã váºn dụng cả thần thức dò xét tìm kiếm khắp phòng, nhưng không có manh mối gì. Trong lòng hắn không cam lòng chút nà o cả. Chẳng nhẽ Tiểu Bạch và viên lam ngá»c kia, cứ thế mà biến mất,là m sao hắn có thể chấp nháºn được.
Còn Ä‘ang suy nghÄ©, đột nhiên trước mặt Diệp Khôn ánh sáng lóe lên má»™t cái, Tiểu Bạch lại xuất hiện trước mặt hắn trên tay nó vẫn Ä‘ang cầm viên lam ngá»c như trước, toà n thân nó ở trạng thái lúc biến thân, có Ä‘iá»u lá»›p khà xanh trên ngưá»i nó đã không còn.
“Tiểu ..Tiểu Bạch...ngươi vừa rồi đã biến đi đâu?†Thấy Tiểu Bạch hiện lên trước mặt Diệp Khôn kinh hãi hô lên.
Tiểu Bạch thấy thái độ cá»§a Diệp Khôn nó chỉ gãi đầu, không nói gì cả. Sau đó nó Ä‘i đến bên cạnh Diệp Khôn, cầm lấy tay hắn. Äồng thá»i, nó cầm viên lam ngá»c đưa lên trước mặt táºp chung và o nó, chá»›p mắt má»™t cái cả nó và Diệp Khôn biến mất tại chá»—. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diệp Khôn còn chưa hiểu dụng ý cá»§a Tiểu Bạch khi cầm tay hắn là m gì, thì đột nhiên hai mắt hắn hoa lên, khi nhìn rõ lại thì thấy mình không còn ở trong phòng nữa, mà là đang ở trên má»™t thảo nguyên, bầy trá»i trong xanh, hoa cá» má»c xanh tươi trà n đầy sức sống , quang cảnh tháºt tuyệt đẹp.
30.06.2015
Chương 32
Äá»™ng Phá»§
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
ÄÆ°a mắt nhìn cảnh váºt xung quang, Diệp Khôn mở to mắt, há hốc mồm không nói lên lá»i. Hiện tại hắn không biết mình Ä‘ang ở đâu, quay sang bên cạnh thì vẫn thấy Tiểu Bạch Ä‘ang nắm lấy tay mình, bá»™ dạng cá»§a nó cÅ©ng không khác hắn là mấy. Có Ä‘iá»u viên lam ngá»c trên tay Tiểu Bạch đã biến mất không thấy đâu. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Bạch đánh giá xung quanh má»™t lượt, rồi ngÆ¡ ngác đứng nhìn. Những lần trước đây, Ä‘á»u là xuất hiện ở trong rừng, váºy mà lần nà y lại xuất hiện ở má»™t thảo nguyên khiến nó hÆ¡i bất ngá», và khó hiểu.
“Chá»— nà y là chá»— nà o nhỉ?†Tháºt lâu sau, Diệp Khôn lấy lại bình tÄ©nh nói.
“A! Linh khà nÆ¡i đây tháºt nồng Ä‘áºm a†Diệp Khôn lúc nà y má»›i để ý, hắn cảm nháºn được thiên địa linh khà ở xung quanh mình rất nhiá»u, chỉ cần hÆ¡i váºn khà má»™t chút cÅ©ng dá»… dà ng hấp thu và o ngưá»i, không như lúc trước phải cá»±c khổ cả ngà y má»›i hấp thu được và i tia. Trong lòng hắn rất vui mừng, nếu như ở đây mà tu luyện nhất định sẽ thuáºn lợi hÆ¡n nhiá»u.
NghÄ© là là m, Diệp Khôn liá»n ngồi xuống, thá» tu luyện vô danh khẩu quyết xem sao. Rất nhanh má»™t canh giá» trôi qua, Diệp Khôn vẫn ở trong trạng thái nháºp định, còn Tiểu Bạch nó cÅ©ng không là m gì, mà ngồi im má»™t bên nhìn hắn. Lại thêm má»™t canh giá» nữa trôi qua, lúc nà y Diệp Khôn má»›i mở mắt ra, trên mặt trà n đầy sắc thái mừng như Ä‘iên, thì thà o nói: “Quả nhiên như mình nghÄ©, tốc độ hấp thu linh khà và o ngưá»i rất nhanh, có thể nói nhanh gấp mấy lần trước kia, chỉ có hai canh giá» pháp lá»±c cá»§a mình đã tăng lên khá nhiá»u, chỉ thiếu chút nữa là đột phá lên tầng thứ năm rồi.â€
“Tiểu Bạch chúng ta Ä‘i thôi, thá» tìm hiểu xem đây là nÆ¡i nà o†Diệp Không đứng dáºy, quay sang Tiểu Bạch ngồi bên cạnh nói.
Tiểu Bạch nghe thấy váºy thì kêu lên hai tiếng, rồi nhảy phốc lên trên vai Diệp Khôn ngồi. Äồng tá» trên con mắt thứ ba đảo qua đảo lại liên tục. Äá»™t nhiên, con mắt thứ ba cá»§a nó mở to, nhìn vá» má»™t phÃa chá»›p chá»›p và o cái. Sau đó nó gia hiệu cho Diệp Khôn, đưa tay chỉ vá» phÃa xa xa bảo hắn Ä‘i tá»›i.
Diệp Khôn thấy váºy, khẽ nhướng mà y, hai chân vừa động liá»n thi triển mã bá»™, chạy thẳng theo hướng tay Tiểu Bạch chỉ. Äối vá»›i Tiểu Bạch hắn rất tin tưởng, cho nên hắn không há» suy nghÄ©, liá»n thẳng tá»›i chá»— mà Tiểu Bạch vừa phát hiện ra Ä‘iá»u gì đó.
Má»™t khắc sau đó, Diệp Khôn đứng trước má»™t thạch động khá rá»™ng lá»›n, nằm dưới chân má»™t ngá»n núi lá»›n. Lồng độ linh khà nÆ¡i đây Ä‘áºm đến kinh ngưá»i, hÆ¡n xa chá»— lúc nãy hắn ngồi xuống tu luyện. Diệp Khôn kinh ngạc, không biết chá»— nà y như thế nà o, mà linh khà lại nồng Ä‘áºm đến như thế.
Tuy không hiểu, nhưng hắn cÅ©ng không suy nghÄ© nhiá»u, láºp tức cất bước và o bên trong thạch động. Äể đỠphòng nguy hiểm, Diệp Khôn thả ra thần thức đến cá»±c hạn quan sát.
Láºp tức toà n bá»™ không gian trong thạch động xuất hiện trong đầu hắn.
Kiến trúc bên trong thạch động được xây dá»±ng rất công phu, ở giữa là khoảng rá»™ng, được thiết kế như má»™t gian phòng khách, ở giữa có đặt má»™t bá»™ bà n ghế được là m từ đá. Nhìn qua có thể Ä‘oán được, bá»™ bà n ghế nà y là để tiếp khách. Tiếp đó là mấy gian phòng, trước cá»a và o má»—i gian Ä‘á»u có ghi rõ tên.Từ cá»a và o phÃa bên phải là phòng luyện công, bên trái là phòng linh thú, lui và o phÃa trong là phòng bảo váºt, bên cạnh đó là má»™t phòng luyện Ä‘an cùng vá»›i luyện khÃ, cuối cùng là dược viên.
Diệp Khôn xem qua thạch động nà y thì nhÃu mà y, kiến trúc cá»§a thạch động, rất giống vá»›i má»™t kiến trúc mà hắn đã thấy, được ghi lại trong cuốn Tu Tiên Bà Sá»±.
“Äây hẳn là động phá»§ cá»§a ngưá»i tu tiên rồi, không sai, rất giống vá»›i miêu tả trong cuốn Tu Tiên Bà Sự†Diệp Khôn thấy không có gì nguy hiểm, liá»n thu thần thức lại trong đầu thầm nghÄ©.
Äá»™ng phá»§ cá»§a ngưá»i tu tiên, hắn má»›i chỉ xem qua miêu tả trong sách, nên rất hiếu kỳ muốn xem nó như thế nà o. Vì váºy hắn không do dá»±, láºp tức Ä‘i dò xét xung quanh.
Ná»a canh giá» sau, Diệp Khôn trở lại gian đại sảnh, trên tay hắn cầm má»™t cái ngá»c giản, trên mặt có vẻ trầm tư suy nghÄ©. Hắn đã Ä‘i xem qua hầu hết các phòng má»™t lượt nhưng chẳng có phát hiện được gì, ngoà i cái ngá»c giản nà y.
Ở phòng luyện công, có má»™t cái bồ Ä‘oà n được đặt dưới đất, là chá»— để ngồi xuống tu luyện. Phòng luyện Ä‘an và luyện khÃ, thá»±c chất hai phòng là má»™t, nhưng không hiểu vì sao, ngưá»i ta lại phân ra là m hai phòng như váºy. Bên trong hai phòng Ä‘á»u có má»™t cá»a thông vá»›i nhau dẫn đến má»™t địa há»a, phÃa dưới địa há»a vẫn còn hÆ¡i nóng, Ä‘ang hừng há»±c bốc lên. Xung quanh địa há»a còn có má»™t pháp tráºn, nhìn qua rất phức tạp. Bên cạnh đó còn có má»™t cái đỉnh lá»›n, mang phong thái cổ xưa, có lẽ là dùng chung cho cả luyện Ä‘an và luyện khÃ. Ngoà i ra không có cái gì. Ở phòng linh thú cÅ©ng váºy chẳng có gì cả ngoà i má»™t và i pháp tráºn đã cÅ© được bà y ra trên mặt đất.
Chỉ có ở phòng bảo váºt, Diệp Khôn tìm thấy má»™t cái ngá»c giản, được đặt cẩn tháºn trên má»™t cái giá bằng gá»—. Có Ä‘iá»u ngá»c giản nà y tháºt không đơn giản, hắn đã dùng thần thức kiểm tra qua nhưng không há» có tác dụng, thần thức vừa tiếp xúc vá»›i ngá»c giản liá»n bị ngăn cản bên ngoà i, không thể xâm nháºp và o trong được.
Diệp Khôn đã thá» rất nhiá»u lần, nhưng cÅ©ng vô Ãch, không dò xét được gì. Trên mặt hắn lúc nà y có chút không thoải mái. Ngồi xuống ghế đá, suy nghÄ© má»™t lúc, cuối cùng hắn không thá» nữa mà cất ngá»c giản và o trong ngưá»i.
Theo như Diệp Khôn được biết, thì cảnh giá»›i cá»§a hắn còn thấp, cho nên thần thức còn hạn chế, có lẽ như váºy nên má»›i không thể xâm nháºp và o bên trong ngá»c giản được. Nếu muốn thì hắn phải tăng tu vi thì má»›i có thể là m được.
“Xem ra mình phải nâng cao tu vi, thì thần thức má»›i có thể xâm nháºp và o ngá»c giản, và có thể biết được, trong ngá»c giản có ghi lại cái gì. Rất có khả năng, bên trong sẽ ghi lại lai lịch cá»§a động phá»§, cùng vá»›i địa phương nà y.†Diệp Khôn thở dà i má»™t cái nói.
Diệp Khôn nghÄ© như váºy hoà n toà n đúng. Ngá»c giản mà hắn tìm được, chÃnh xác là bên trong có ghi lại lai lịch cá»§a động phá»§, và địa phương nÆ¡i hắn Ä‘ang ở. Có Ä‘iá»u cấm chế trên ngá»c giản, đâu phải là cứ tăng tiến tu vi là có thể phá giải được. Muốn phá giải được cấm chế đó, thì đòi há»i Diệp Khôn hắn không những tu vi phải cao, mà cao đến mức độ nà o thì cÅ©ng không thể nói rõ được. Ngoà i ra thần thức cá»§a hắn cÅ©ng phải mạnh mẽ, má»›i có thể là m được Ä‘iá»u đó. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chẳng qua, chuyện nà y nói ra bây giá», thì còn quá xa vá»i đối vá»›i hắn. Hiện tại theo như linh lá»±c giao động trên ngưá»i hắn, thì má»›i chỉ đạt đến đỉnh phong cá»§a Luyện Khà Kỳ tầng bốn mà thôi. Thá»i gian để hắn có thể biết được những Ä‘iá»u ghi trong ngá»c giản, cÅ©ng tương khá lâu đấy.
“Tiểu Bạch, chúng ta qua bên kia coi thá».†Diệp Khôn đứng dáºy xoa đầu Tiểu Bạch nhìn hướng dược viên nói.
Tiểu Bạch gáºt đầu má»™t cái, con mắt thứ ba chá»›p lên liên tục, nhìn vá» phÃa dược viên kêu lên hai tiếng “chi chiâ€, rồi nhảy lên vai Diệp Khôn ngồi.
Diệp Khôn đã tìm hết các phòng ở động phá»§, nhưng không thu hoạch được gì. Có má»—i cái ngá»c giản lấy được ở phòng bảo váºt, thì lại không tra xét được. Duy nhất còn lại dược viên là hắn chưa có tìm qua, cho nên hắn rất kỳ vá»ng và o dược viên trước mặt nà y.
Trong lòng Diệp Khôn có chút mong đợi, biết đâu được trong dược viên sẽ có rất nhiá»u dược thảo quý hiếm. Vì váºy chân hắn bước rất nhanh, thoáng cái đã tá»›i trước lối và o dược viên.
Có Ä‘iá»u, trước lối và o dược viên có má»™t lá»›p ánh sáng má»ng, bên trong tản mát ra có chút giao động cá»§a linh lá»±c, chắn trước cá»a khiến cho Diệp Khôn nhÃu mà y.
Trong lòng Diệp Khôn khẽ động, hắn không ngá» lối và o lại bị mà n sáng nà y chặn lại, dưá»ng như là có cấm chế váºy. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Bạch trên vai Diệp Khôn thấy váºy, trên mặt nó cÅ©ng có chút biến đổi, nó nhìn và o mà n sáng phÃa trước, con mắt thứ ba chá»›p lên và i cái. Sau đó nó đưa tay sá» và o mà n sáng, láºp tức má»™t phần bà n tay nó biến mất trong mà n sáng đó, không nhìn thấy đâu cả.
Diệp Khôn thấy váºy thì cả kinh, hắn còn chưa kịp phản ứng, thì Tiểu Bạch trên vai hắn lao ra, nhảy thẳng và o mà n sáng biến mất không thấy đâu.
30.06.2015
Chương 33
Bình NhỠHai Mà u
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Diệp Khôn còn chưa kịp định thần lại, thì Tiểu Bạch đã từ trong mà n sáng trước mặt bước ra. Trên mặt nó trà n đầy vui mừng, nhìn Diệp Khôn vẫy vẫy tay.
Diệp Khôn hÆ¡i ngÆ¡ ngác, sau đó không do dá»±, bước lên phÃa trước, cả ngưá»i hắn tiến nháºp và o trong mà n sáng biến mất. Tiểu Bạch bên cạnh, cÅ©ng bước theo sau.
Hắn thấy Tiểu Bạch có thể ra và o mà n sáng nà y, mà không có chuyện gì xảy ra, nên trong lòng cÅ©ng có chút vui mừng, vì váºy má»›i không do dá»± mà tiến và o.
Xuyên qua mà n sáng, Diệp Khôn xuất hiện trên má»™t bãi đất trống, ở đây linh khà nồng Ä‘áºm đến kinh ngưá»i. Chỉ cần má»™t cá» chỉ nhá», má»™t cái hÃt hÆ¡i, cÅ©ng có thể khiến cho má»™t lượng linh khà lá»›n tiến nháºp và o ngưá»i, mà không cần phải ngồi xuống tu luyện.
Trong lòng Diệp Khôn đại hỉ, có Ä‘iá»u khi hắn đảo mắt quan sát xung quanh, thì trên mặt hắn trà n đầy thất vá»ng. Dược viên nà y không rá»™ng lắm, diện tÃch cÅ©ng chỉ cỡ ba mươi mét vuông mà thôi. Ngoà i việc nÆ¡i đây, có lượng linh khà nồng Ä‘áºm đến mức kinh ngưá»i, thì chẳng có má»™t gốc dược thảo nà o cả.
Diệp Khôn đứng ngÆ¡ ngác, không biết nên nói như thế nà o. Ở ngoà i đã không thu hoạch được gì rồi, cứ nghÄ© tá»›i ở dược viên sẽ tìm được má»™t Ãt dược thảo. Lúc nãy thấy Tiểu Bạch bước ra tá» vẻ vui mừng, tưởng rằng sẽ có thu hoặch. Nhưng ai ngá», bên trong lại chẳng có gì, ngoà i má»™t bãi đất trống.
Rất buồn bá»±c, nhưng không là m được gì. Diệp Khôn nhìn Tiểu Bạch cưá»i khổ nói: “Tiểu tá», ngươi là m cho ta mừng hụt rồi.â€
Tiểu Bạch nhìn Diệp Khôn gãi gãi đầu, kêu lên hai tiếng “chi chi†tá» vẻ oan uổng. Sau đó nó nhảy lên vai Diệp Khôn, má»™t tay Ä‘áºp Ä‘áºp và o đầu hắn, tay kia chỉ vá» phÃa trung tâm dược viên. Dưá»ng như nó đã phát hiện ra cái gì đó.
Diệp Khôn trong lòng không vui, thấy Tiểu Bạch lấy tay Ä‘áºp và o đầu mình, tưởng rằng nó Ä‘ang an á»§i. Trong lòng hắn cảm khái nói: “Tiểu Bạch không cần phải váºy, ta không có...â€
“A! Kia là cái gì?†Còn chưa nói hết câu, Diệp Khôn bất giác nhìn theo hướng tay của Tiểu Bạch chỉ, hai mắt sáng lên.
Theo hướng chỉ tay cá»§a Tiểu Bạch, Diệp Khôn nhÃu mà y, hắn nhìn thấy phÃa trước ở trung tâm dược viên có má»™t váºt gì đó nằm dưới đất. Rất nhanh, Diệp Khôn liá»n tiến vá» phiá trung tâm nhìn xem đó là váºt gì. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lại gần, Diệp Khôn thấy trên mặt đất là má»™t cái bình nhá», nhìn rất lạ mắt.Trong dược viên không có dược thảo, lại thấy cái bình nhá» nà y nằm ở đây. Diệp Khôn có vẻ tò mò, liá»n cầm chiếc bình lên quan sát.
Chỉ thấy cái bình nà y hình vuông, nhá» bằng nắm tay trẻ em. Cái bình nà y má»™t ná»a mà u trắng, còn má»™t ná»a mà u Ä‘en. Trên bá» mặt bình có những lá»›p ngân hoa văn, không biết được là m bằng chất liệu gì nhìn rất đẹp mắt.
“Cái bình nà y sao lạ thế nhỉ? Má»™t ná»a mà u Ä‘en, má»™t ná»a mà u trắng. Không biết nó được là m bằng chất liệu gì, mà có vẻ trá»ng lượng rất nhẹ, như thể là là m bằng giấy váºy, không há» tương xứng vá»›i kÃch thước cá»§a nó tý nà o cả. Có Ä‘iá»u cầm nó trên tay, lại cảm giác được nó là má»™t váºt nguyên khối rất chắc. Lạ quá? Rốt cuá»™c nó được là m bằng gì nhỉ?†Cầm cái bình trên tay, xem qua má»™t lúc, Diệp Khôn hÆ¡i ngạc nhiên thì thà o nói. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Tiểu Bạch, ngươi có phát hiện ra được gì không?†NghÄ© không ra, Diệp Khôn liá»n đưa cái bình cho Tiểu Bạch há»i nó má»™t câu.
Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Bạch thưá»ng ngà y nó rất tinh ranh. Äã có nhiá»u lần, nó phát hiện ra nhiá»u vấn Ä‘á», mà Diệp Khôn không Ä‘oán ra được. Cho nên hắn có má»™t phần tin tưởng ở nó, và đưa cái bình cho nó xem thá». Biết đâu sẽ phát hiện ra được Ä‘iá»u gì.
Tiểu Bạch gãi gãi đầu, vươn tay cầm lấy bình nhá» trong tay cá»§a Diệp Khôn, đưa lên trước mặt chăm chú quan sát. Má»™t lúc sau, dưá»ng như không phát hiện ra được Ä‘iá»u gì cả. Tiểu Bạch trau mà y, láºp tức trên trán nó xuất hiện má»™t vết rách bằng đầu ngón tay, con mắt thứ ba liá»n xuất hiện.
Lần nà y Tiểu Bạch biến thân, nhưng lại không có luồng khà xanh như lúc trước. HÆ¡n nữa chỉ có con mắt thứ ba là mà u xanh, hai con mắt kia vẫn bình thưá»ng, khiến cho Diệp Khôn hÆ¡i kinh ngạc. Có Ä‘iá»u kinh ngạc cÅ©ng chỉ thoáng qua mà thôi, hắn không muốn Ä‘i tìm hiểu việc nà y là m gì. Äiá»u quan trá»ng bây giá» là , xem nó có thể tìm ra được manh mối nà o từ cái bình nhá» nà y không thôi.
Diệp Khôn đứng má»™t bên quan sát hà nh động cá»§a Tiểu Bạch. Chỉ thấy nó cầm bình nhá», lăn qua lăn lại, xoay sở đủ kiểu. Äồng thá»i con mắt thứ ba chá»›p chá»›p liên tục, thỉnh thoảng còn có và i luồng ánh sáng nhá», từ con mắt thứ ba bắn và o trong bình nhá» rồi biến mất không thấy đâu.
Má»™t lúc lâu sau, động tác cá»§a Tiểu Bạch dừng lại, nhưng không có biểu hiện gì, liá»n đưa bình nhá» cho Diệp Khôn.
“Tiểu Bạch. Ngươi có phát hiện ra được Ä‘iá»u gì không?†Thấy thái độ cá»§a Tiểu Bạch, Diệp Khôn hÆ¡i nhÃu mà y há»i.
Tiểu Bạch thấy Diệp Khôn há»i, thì nhìn hắn kêu lên hai tiếng “chi chi†mặt mà y á»§ rÅ©, lắc đầu lia lịa.
“Ài! CÅ©ng là m khó cho ngươi rồi. Ngươi bất quá má»›i chỉ là má»™t tiểu tá» mà thôi, cÅ©ng không phải cái gì cÅ©ng biết†Diệp Khôn đưa tay bế Tiểu Bạch đặt lên vai, giá»ng nói đầy an á»§i.
Tiểu Bạch kêu lên hai tiếng, cho là lá»i nói cá»§a Diệp Khôn rất đúng, sau đó ngoác miệng ra cưá»i, ngồi im trên vai hắn.
“Khặc khặc. Tiểu tá» ngươi tháºt là ...†ở vá»›i Tiểu Bạch má»™t thá»i gian, Diệp Khôn cÅ©ng hiểu rõ tÃnh tình cá»§a nó, nên thấy nó tá» ra như váºy thì không nhịn được, cưá»i khằng khặc nói.
Sau đó, Diệp Khôn cầm lấy cái bình nhá», quan sát má»™t lần nữa rồi cất và o trong ngưá»i. Chiếc bình lạ nà y, khiến Diệp Khôn có cảm giác rất thần bÃ. Có Ä‘iá»u tìm hiểu nó không đơn giản chút nà o, nên hắn cất luôn nó và o ngưá»i, chá» sau nà y vá» nhà rồi từ từ tìm hiểu sau.
Tiếp đó, Diệp Khôn tìm kỹ lại dược viên má»™t lần nữa, xem có phát hiện được gì không. Nhưng cuối cùng cÅ©ng thất vá»ng, chẳng thu hoạch được gì cả. Thở dà i má»™t tiếng, Diệp Khôn liá»n cất bước hướng ra cá»a, rá»i khá»i nÆ¡i nà y. Äi được và i bước, đột nhiên hắn dừng lại, như nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u gì thì thà o nói:
“Äúng rồi! ở đây linh khà nồng Ä‘áºm như váºy. Mình nên ngồi xuống tu luyện má»™t chút, dù sao cÅ©ng chỉ còn thiếu má»™t chút nữa là đột phá lên tầng năm rồiâ€
Nói xong, Diệp Khôn liá»n chá»n má»™t chá»— đất bằng ngồi xuống, hai chân xếp bằng, nhắm mắt bắt đầu váºn công tu luyện. Tiểu Bạch thấy váºy cÅ©ng không là m phiá»n hắn, mà đi ra má»™t chá»— cÅ©ng bắt trước ngồi xuống nhắm mắt tu luyện.
Nói là Tiểu Bạch bắt trước Diệp Khôn, nhưng tháºt ra nó cÅ©ng Ä‘ang tu luyện, có Ä‘iá»u Diệp Khôn không biết là nó cÅ©ng có thể tu luyện như hắn, mà thôi.
Can bản kiến thức cá»§a Diệp Khôn vá» tu tiên giá»›i còn hạn hẹp, nên hắn má»›i không biết được Ä‘iá»u nà y. Sau nà y, khi tiến và o tu tiên giá»›i, thì hắn má»›i biết được Tiểu Bạch là yêu thú, mà yêu thú cÅ©ng có thể tu luyện như ngưá»i. Có Ä‘iá»u cách tu luyện cá»§a nó có hÆ¡i khác loà i ngưá»i mà thôi.
Má»™t ngà y sau, Diệp Khôn mở to mắt ra, trên mặt tá» vẻ không thể tin nổi. Lẩm bẩm nói: “Lạ quá, theo như trong khẩu quyết có ghi lại,chỉ cần pháp lá»±c đầy đủ có thể đột phá lên tầng năm. Trong khi đó pháp lá»±c trong ngưá»i mình đã đầy đủ rồi, hÆ¡n nữa còn có chút dưa thừa. Tại sao lại không thể đột phá lên tầng năm được?â€
Không hiểu, vẫn là không hiểu. Linh khà ở đây nồng Ä‘áºm, nên Diệp Khôn hấp thu rất nhanh và nhiá»u, hắn váºn chuyển hÆ¡n hai mươi lần vòng tuần hoà n chu thiên, chuyển hóa linh lá»±c thà nh pháp lá»±c đến mức có chút dưa thừa, để đột phá lên tầng năm thêm phần dá»… dà ng hÆ¡n. Nhưng hết lần nà y đến lần khác, hắn không thể đánh tan bình cảnh cá»§a tầng bốn, để lên tầng năm được.
“Tại sao lại như váºy kìa? ÄÆ°á»£c rồi, chắc có gì sai xót, mình thá» lại xem sao†Diệp Khôn nghÄ© là mình có thể mắc sai lầm chá»— nà o đó, nên hắn lại nhắm mắt, táºp chung tinh thần, gạt bá» tạp niệm, thỠđột phá má»™t lần nữa.
26.11.2023
Chương 34
Dịch Kinh Tẩy Tủy
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
“Hôâ€
Diệp Khôn thở ra má»™t tiếng, trên mặt tá» ra phiá»n não mãi không thôi, hắn đã phải ngồi xuống Ä‘em Luân Chuyển Công phân tÃch từng tầng má»™t cho cẩn tháºn, xem có bị sai xót chá»— nà o không, hắn nghÄ©, nếu những tầng trước mà có vấn đỠgì đó thì sẽ ảnh hưởng tá»›i phần sau, cho nên má»›i bá» công ra là m như váºy.
Trải qua thêm và i hôm nữa, vừa nghiên cứu vừa đột phá bình cảnh, tuy nhiên hắn là m thế nà o cũng không thể đột phá lên tầng năm được, đến lúc nà y có thể nói hắn tức đến nỗi máu đã dồn lên não, nhưng chẳng thể là m gì được.
“Tại sao vẫn không được nhỉ? Mình đã cẩn tháºn tra xét, tuyệt đối không thể có sai xót chá»— nà o được nữa.†Diệp Khôn không hiểu nổi chuyện gì Ä‘ang sảy ra vá»›i hắn, khiến cho hắn không thể đột phá bình cảnh được, trong lòng cảm thấy rất không thoải mái.
“Nhất định là có nguyên nhân nà o đó, khiến mình không thể đột phá lên tầng năm được, có Ä‘iá»u nguyên nhân do đâu, nhất thá»i mình không thể nà o lý giải được. Thôi bá» qua đã, dù sao con đưá»ng phÃa trước còn dà i, rá»i khá»i nÆ¡i nà y mình sẽ tìm hiểu sau.†Diệp Khôn bá»±c dá»c đứng dáºy, đã không tìm ra được nguyên nhân, hắn cÅ©ng không muốn ở chá»— nà y nữa.
“Tiểu Bạch, chúng ta rá»i khá»i nÆ¡i nà y thôi.†Quay sang bên cạnh thấy Tiểu Bạch Ä‘ang ngồi nhìn mình, Diệp Khôn nhoẻn miệng cưá»i vá»›i nó nói.
Trong mấy ngà y qua, Tiểu Bạch cÅ©ng chăm chỉ ngồi tu luyện, mãi đến táºn trưa nay nó má»›i dừng tu luyện, và ngồi bên cạnh chỠđợi Diệp Khôn, lúc nà y thấy hắn gá»i, nó đứng dáºy ngoác miệng ra cưá»i, sau đó “vút†má»™t cái, nhảy lên vai hắn ngồi chá»—m trệ.
Diệp Khôn đưa tay bẹo và o má Tiểu Bạch má»™t cái, rồi cưá»i ha hả tiến vá» phÃa cá»a ra ngoà i, khi đến nÆ¡i, hắn không há» do dá»±, trá»±c tiếp bước xuyên qua quang mang Ä‘i ra.
Bên ngoà i động phá»§, Diệp Khôn cùng Tiểu Bạch má»™t ngưá»i má»™t khỉ đứng hiên ngang trên má»™t má»m đá cao ở gần đó, cả hai phóng mắt nhìn vá» phÃa xa xa, dưá»ng như là đang tìm kiếm cái gì đó váºy.
“Tiểu Bạch, chắc hẳn ngươi biết chá»— nà y rõ hÆ¡n ta, ở đây ngoà i Ä‘iá»u kiện tu luyện rất tốt ra, phong cảnh cÅ©ng tuyệt đẹp, nếu nói không ngoa, phong cảnh ở đây có thể nói là “Bồng Lai Tiên Cảnh†cÅ©ng được, không đến thì thôi, nếu đã tá»›i thì ta cÅ©ng muốn tham quan chá»— nà y má»™t chút, ngươi thấy thế nà o.†Tháºt lâu sau, Diệp Khôn thu lại ánh mắt cá»§a mình, sau đó ngó xuống Tiểu Bạch đứng ở bên cạnh cưá»i cưá»i nói.
Nghe Diệp Khôn nói váºy, Tiểu Bạch dưá»ng như rất hứng thú, nó không há» do dá»± liá»n gáºt đầu đồng ý ngay.
“Tốt, nếu váºy thì Ä‘i thôi, ngươi Ä‘i trước dẫn đưá»ng a.†Diệp Khôn vui mừng nói má»™t câu.
Sau đó, Tiểu Bạch nhảy vá»t xuống dưới chạy vá» má»™t phÃa, Diệp Khôn ở sau thấy váºy mỉm cưá»i má»™t cái, rồi cÅ©ng nhảy xuống, đồng thá»i thi trển Ảo Ảnh Mê Tung Bá»™ Ä‘uổi theo nó.
Thá»i gian cứ thế trôi qua, Diệp Khôn và Tiểu Bạch đã tìm tòi, Ä‘i hết những nÆ¡i có thể đặt chân đến ở địa phương xa lạ nà y má»™t lần, diện tÃch cá»§a nó cÅ©ng không rá»™ng lắm, bá» rá»™ng bán kÃnh cá»§a nó cÅ©ng chỉ tầm mưá»i dặm mà thôi.
Chỉ là , ở bốn phương tám hướng xung quanh lại là biển rá»™ng, đứng trên bá» nhìn ra, chỉ thấy má»™t dải mà u xanh mênh mông không bá» bến, có thể nói, địa phương nà y là má»™t hòn đảo nhá», nằm giữa biển khÆ¡i.
Má»™t Ä‘iá»u đáng nói là , ở đây ngoà i núi đá và thá»±c váºt ra, tuyệt đối không thấy bất kỳ má»™t loà i động váºt nà o sinh sống cả, ngay cả tá»›i côn trùng nhá» bé ở duá»›i đất cÅ©ng không thấy.
ChÃnh Ä‘iá»u nà y đã khiến cho Diệp Khôn phải kinh ngạc mãi không thôi, nếu theo lẽ thưá»ng, má»™t vùng đất như Tiên SÆ¡n Phúc Äịa như nà y, thì sẽ phải có nhiá»u loà i linh thú linh cẩm sinh sống má»›i phải, đằng nà y lại không há» có, cả má»™t không gian rá»™ng lá»›n rất yên bình đến mức lạ thưá»ng.
Ở đây là như váºy, Diệp Khôn muốn tìm hiểu cÅ©ng không được, hắn đà nh bá» qua má»™t bên, cứ như váºy cùng vá»›i Tiểu Bạch Ä‘i hết nÆ¡i nà y đến nÆ¡i khác. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Những nÆ¡i Diệp Khôn Ä‘i qua, có nhiá»u chá»— khá đặc biệt, nhưng cÅ©ng có những chá»— chẳng có gì đáng chú ý cả, có Ä‘iá»u linh khà ở đây chá»— nà o cÅ©ng xung túc, ở nhân giá»›i tuyệt đối rất hiếm có chá»— được như váºy.
Vá» sau Diệp Khôn được Tiểu Bạch dẫn tá»›i trúc lâm ngÅ© sắc, khi tá»›i đây hắn vô cùng kinh ngạc, hắn nhá»› ngà y đầu tiên tá»›i đây hắn cÅ©ng thấy trúc lâm nà y rồi, nhưng lúc đó là đứng ở bên ngoà i nhìn thoáng và o, còn bây giá» là hắn trá»±c tiếp ở bên trong rừng, vây quanh hắn là những cây trúc có nhiá»u mà u khác nhau, chúng khiến cho hắn có má»™t cảm giác rất quá»· dị.
Hắn nhìn ra, mà u sắc trên thân của đám trúc lâm nà y phân biệt theo năm mà u trong ngũ hà nh, nhưng riêng lá của chúng lại đồng một mà u tỠkim.
Thấy lạ, Diệp Khôn đã dùng thần thức xem qua chúng má»™t lượt, ngay lúc đó hắn đã phát hiện ra má»™t Ä‘iá»u khác đặc biệt ở chá»— trúc lâm nà y, khi thần thức cá»§a hắn tiếp xúc lên thân trúc, láºp tức từ trong thân trúc có má»™t và i tia lôi Ä‘iện quá»· dị hiện ra, cản thần thức cá»§a hắn lại.
Theo đó, ở đây có năm loại trúc, thì có năm loại lôi Ä‘iện khác nhau hiện ra, nhưng chung quy lại, ở trong năm loại lôi Ä‘iện đó ẩn ẩn bên trong Ä‘á»u có má»™t tia Tá» Quang Lôi Äiện phát ra, xem ra rất có thể tia tá» quang nà y có liên quan tá»›i lá cá»§a má»—i loại.
Khi gặp cảnh nà y, trong lòng Diệp Khôn vừa mừng vừa sợ, hắn có thể cảm nháºn được những tia lôi Ä‘iện phát ra từ thân trúc không há» tầm thưá»ng chút nà o cả, nếu như sau nà y hắn có thể lợi dụng nó thì sẽ có hữu Ãch cho bản thân.
Sở dÄ© hắn nghÄ© váºy cÅ©ng không phải là không có căn cứ, hắn đã từng thấy qua trong Tu Tiên Bà Sá»± ghi lại, ở tu tiên giá»›i, lôi Ä‘iện chÃnh là khắc tinh cá»§a âm hồn quá»· váºt và những ngưá»i tu luyện theo ma công, nếu như hắn cÅ©ng có nó, thì khi đó gặp được những ngưá»i trong ma đạo hay quá»· váºt thì sẽ có háºu thá»§ để đỠphòng.
Nghĩ đến đấy Diệp Khôn rất vui mừng, nhưng hiện tại hắn chưa vội để lấy nó, hắn vẫn còn phải đợi cho tu vi của mình đỠcao thêm một chút đã, sau đó mới nghĩ cách để là m sao có được lôi điện ở trong trúc lâm nà y.
Äi qua rừng trúc nà y, Tiểu Bạch liá»n dẫn Diệp Khôn tá»›i bên cạnh má»™t cái hồ nhá».
Khi tá»›i nÆ¡i, vừa nhìn thấy cái hồ, Diệp Khôn không khá»i giáºt mình, hắn hÃt và o má»™t hÆ¡i tháºt sâu, Ä‘em ánh mắt cá»§a mình táºp chung xuống dưới hồ, trên mặt tá» vẻ kÃch động, nhưng không có hà nh động gì.
Diệp Khôn đứng trên bá» nhìn xuống hồ không há» chá»›p mắt, hắn thấy nước trong hồ có mà u ngà sữa, trên mặt hồ linh khà dà y đặc, tạo thà nh những hạt sương nhá» li ti, lÆ¡ lá»ng trong không trung không há» tan biến, đây chÃnh là cái hồ mà những lần trước Tiểu Bạch đã đến đây để ngâm mình.
Äi lại ở đây cả má»™t tháng, vòng vo qua nhiá»u chá»—, cuối cùng Tiểu Bạch dẫn Diệp Khôn tá»›i chá»— nà y, khiến cho hắn kinh ngạc mãi không thôi, hắn nghÄ© thế nà o cÅ©ng không ra, ở đây lại có má»™t cái hồ như thế nà y, mà khoảng cách từ chá»— nà y tá»›i động phá»§ cÅ©ng không xa lắm, chỉ cần vượt qua má»™t ngá»n núi là tá»›i được.
“Tiểu Bạch, cái hồ nà y không lẽ là cái hồ mà lần trước ngươi nó vá»›i ta?†Diệp Khôn nhìn cái hồ trước mặt, trong lòng rung động, hắn có thể cảm nháºn được lượng linh khà trong hồ tinh thuần đến mức kinh ngưá»i, hắn liá»n nghÄ© ngay đến lúc trước ở ngoà i Tiểu Bạch đã nói cho hắn biết nó đã từng tá»›i má»™t cái hồ để tắm ở đó, tháºt không ngá» nó lại là cái hồ nà y.
Tiểu Bạch không nói gì, nó gáºt đầu lịa lịa vá»›i Diệp Khôn, sau đó nó nhìn xuống mặt hồ vá»›i má»™t ánh mắt rất thèm thuồng, dưá»ng như là dưới hồ có cái gì đó khiến nó bị kÃch thÃch váºy.
Diệp Khôn thấy biểu hiện cá»§a Tiểu Bạch như váºy nhưng không nói gì, hắn chỉ hÆ¡i nhÃu mà y má»™t cái, sau đó bước tá»›i mép hồ khôm ngưá»i cúi xuống, rồi lấy tay thò và o mặt hồ, vục má»™t vụ nước đưa lên trước mặt quan sát.
Nhìn và o vụ nước trong lòng bà n tay, Diệp Khôn hÃt và o má»™t hÆ¡i khà lạnh, hắn thả thần thức ra quan sát thì thấy, bên trong vụ nước có rất Ãt nước, chá»§ yếu là má»™t loại chất lá»ng mà u sữa có chút Ä‘áºm đặc mà thôi.
HÆ¡n nữa, lòng bà n tay hắn tiếp xúc vá»›i chất lá»ng đó, liá»n cảm thấy má»™t luồng linh khà tinh thuần, xuyên qua lá»›p da trên bà n tay Ä‘i và o cÆ¡ thể, khiến cho hắn phải láºp tức váºn dụng khẩu quyết chuyển đổi luồng linh khà đó thà nh pháp lá»±c, không để cho nó chạy lung tung trong cÆ¡ thể.
“Không thể tưởng tượng nổi, hồ nước nà y lại chứa đựng linh khà đến mức như thế nà y, dưá»ng như nước trong hồ chá»§ yếu là linh khà đã hóa thà nh thá»±c thể ở dạng lá»ng mà tạo thà nh, thá»±c ra nước trong hồ đâu có mấy.†Diệp Khôn Ä‘em nước trong tay hất xuống hồ, sau đó đưa tay sá» sá» mÅ©i mình tá» vẻ trầm tư thì thà o nói.
Tiểu Bạch ở bên cạnh thấy hắn như váºy, thì gãi đầu, nó kêu lên hai tiếng, sau đó cầm lấy vạt áo cá»§a Diệp Khôn lôi hắn xuống hồ.
Diệp Khôn thấy thế thì cả kinh, vá»™i hô lên: “Tiểu Bạch, ngươi là m gì váºy? Chẳng nhẽ ngươi muốn ta xuống dưới đó? Dưới đó có cái gì sao?â€
Tiểu Bạch thấy thái độ cá»§a Diệp Khôn như váºy, thì giáºt mình vá»™i thả tay ra ánh mắt nhìn hắn như muốn nói cái gì.
Má»™t lúc sau, nó ngoái đầu nhìn xuống hồ rồi quay sang nhìn Diệp Khôn, đồng thá»i ngoác miệng ra kêu, má»™t tay túm lấy áo cá»§a hắn, má»™t tay chỉ chỉ xuống dưới hồ, liên tục tạo ra những cá» chỉ khó hiểu.
Diệp Khôn thấy váºy thẫn thỠđứng nhìn má»™t lúc lâu, mặc dù hắn không biết nó Ä‘ang nó gòi, thế nhưng hắn có thể hiểu được là nó rất muốn mình lá»™i xuống cái hồ đó.
Diệp Khôn còn Ä‘ang ngÆ¡ ngác, thì Tiểu Bạch đã lá»™i xuống hồ, nó Ä‘i ra trung tâm hồ, sau Ä‘o thì ngâm cả mình xuống dưới nước, chỉ để nhô lên cái đầu, hai mắt nó nhìn Diệp Khôn Ä‘ang đứng trên bá», rồi ngoác miệng ra kêu như là muốn bảo hắn xuống Ä‘i.
Tiếng gá»i cá»§a Tiểu Bạch khiến cho Diệp Khôn thanh tỉnh lại, hắn nhìn nó Ä‘ang đằm mình dưới hồ nhÃu mà y nhÃu lại, thầm nghÄ©:
“Dưới hồ nà y linh khà quá nhiá»u, mình mà xuống dưới sẽ bị má»™t lượng linh khà khổng lồ xâm nháºp và o cÆ¡ thể, nếu không kịp thá»i tiêu hóa nó, sẽ bị nó ép cho nổ tan xác mà chết. Có Ä‘iá»u, tại sao Tiểu Bạch cứ muốn mình xuống đó, nhìn vẻ mặt cá»§a nó thế kia, có vẻ không có chuyện gì xảy ra, hÆ¡n nữa lại còn rất khoái trà và thÃch thú nữa, hhông lẽ ngâm ngưá»i xuống đó sẽ có lợi chứ không có hại.â€
Diệp Khôn nghÄ© tá»›i đây thì hÆ¡i do dá»±, hắn không dám mạo hiểm, tuy hắn chưa được trải nhiệm qua, thế nhưng những gì ghi lại trong Tu Tiên Bà Sá»± hoà n toà n là đúng, hắn là ngưá»i thông minh, cho nên có thể thấy được sá»± lợi hại trong đó.
Thế nhưng lúc nà y đây, ở bên dưới hồ Tiểu Bạch vẫn Ä‘ang nhìn hắn, liên tục kêu gá»i hắn xuống.
“Những gì trong sách ghi hoà n toà n là đúng, cÅ©ng Ãt khi có sai xót, nhưng trong đó có nói, tu tiên giá»›i kỳ chân dị sá»± xảy ra cÅ©ng khá nhiá»u, rất nhiá»u dá»± sá»± xảy ra ngược vá»›i lẽ thưá»ng…lúc nà y Tiểu Bạch ở dưới hồ không bị linh khà công tâm, không lẽ cÅ©ng là má»™t dị sá»±?†Trước sá»± má»i gá»i cá»§a Tiểu Bạch, Diệp Khôn vẫn không dám xuống đó, hắn đứng trên bá» quan sát nó, tháºt lâu sau má»›i thì thà o lên tiếng nói.
“Hảo! Tiểu tá», ta nghe ngươi má»™t lần xem sao, để xem dưới nà y có cái gì mà ngươi nhất định gá»i ta xuống bằng được má»›i thôi.†Äợi thêm má»™t khắc nữa, thấy Tiểu Bạch ở dưới hồ vẫn bình an vô sá»±, không có chuyện gì xảy ra cả, Diệp Khôn cắn răng má»™t cái, nhìn nó dưới hồ lá»›n tiếng nói.
Tiểu Bạch thấy váºy thì ngoác miệng ra cưá»i, trên mặt nó tá» vẻ đầy khoái trÃ, nó liá»n thò má»™t tay lên vẫy vẫy hắn xuống.
Diệp Khôn cởi quần áo xuống, sau đó không do dá»± nữa, hắn cháºm rãi lá»™i xuống hồ, nước trong hồ cÅ©ng không sâu lắm, hắn Ä‘i lại chá»— Tiểu Bạch rồi đằm mình xuống, chỉ để nhô má»—i cái đầu lên.
Diệp Khôn ở dưới hồ má»™t lúc, hắn không thấy có hiện tượng gì sảy ra cả, lúc nà y trong lòng má»›i thở phà o nhẹ nhõm, cảm thấy rất thoải mái, nghÄ© : “Dưá»ng như mình đã lo lắng quá mức rồiâ€
Sau đó hắn quay sang Tiểu Bạch lá»›n tiếng nói: “Tiểu tá», ta đã xuống đây rồi, ngươi đã hà i lòng...â€
Chữ “chưa†còn chưa ra khá»i miệng, thì đột Diệp Khôn biến sắc, mặt hắn nhăn nhó khó coi đến cá»±c Ä‘iểm, Tiểu Bạch thấy váºy, không hiểu hắn tại sao lại như váºy, nó Ä‘ang định tiến tá»›i giúp hắn, thế nhưng nó vừa má»›i động ngưá»i thì dừng lại, dưá»ng như nó nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u gì đó, cho nên không tá»›i giúp hắn nữa, nó cứ ở im má»™t chá»— chăm chú nhìn hắn.
“A......†Diệp Khôn hét lên má»™t tiếng kinh hãi, cả ngưá»i hắn chìm xuống hồ, từng tráºn Ä‘au đớn kịch liệt đến từ kỳ kinh bát mạch, từ huyệt đạo trên khắp cÆ¡ thể lan tá»›i não, khiến hắn không thể chịu nổi mà ngất Ä‘i.
Lúc nà y, trong cÆ¡ thể hắn đột nhiên xuất hiện hai luồng linh khà không lồ, hai luồng linh khà nà y má»™t Ä‘en má»™t trắng, không biết chúng xuất hiện từ đâu và từ lúc nà o, hiện tại chúng Ä‘ang liên tục chạy qua chạy lại kỳ kinh bát mạch, sau đó theo kinh mạch trên ngưá»i Ä‘i qua tất cả các huyệt đạo không bá» xót chá»— nà o cả.
Hà i luồng linh khà nà y di chuyển vá»›i tốc độ khá nhanh, nó khiến cho kinh mạch trên toà n thân hắn căng ra, như thể không chịu nổi chỉ muốn nổ tung váºy, cÆ¡ thể hắn căng ra, các mạch máu ngoà i da nổi lên nhìn rất sợ.
Tuy đã bị ngất không còn biết gì, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn Diệp Khôn vẫn cảm thấy toà n thân Ä‘au đớn kịch liệt, dưá»ng như cả ngưá»i hắn bị hà ng nghìn lưỡi dao cùng lúc mổ xẻ, Ä‘au đớn đến tá»™t cùng.
Cứ như váºy hắn không thể tiệp nháºn nổi, hắn cảm thấy cái chết cà ng ngà y cà ng đến gần, có Ä‘iá»u hắn không muốn chết, hắn hiện tại má»›i chỉ có mưá»i năm tuổi, tuổi còn rất trẻ, bao nhiêu hoà i bão, mÆ¡ ước trên con đưá»ng tu tiên, còn chưa thá»±c hiện được, nếu chết ở đây hắn không cam lòng chút nà o.
Vì váºy, sâu trong linh hồn hắn vẫn luôn tranh đấu, không chịu khuất phục.
...
Thá»i gian cứ thế trôi qua.
Má»™t canh giá» sau, “ùm, ùm†hai tiếng, Diệp Khôn và Tiểu Bạch lần lượt bị má»™t má»™t lá»±c vô hình dưới hồ hất văng lên trê bá».
Tiểu Bạch lên bá» trước, nó vá»™i quay ngưá»i lại, rồi dang hai tay ra muốn đỡ lấy Diệp Khôn.
Nhìn và o cơ thể của Tiểu Bạch so với Diệp Khôn thì khó mà tin được nó sẽ có thể đỡ được hắn, thế nhưng một mà n khó tin đã xảy ra, khi cơ thể hắn vừa rơi xuống, đã bị nó dùng đôi tay nhỠbé nhưng đầy uy lực đỡ lấy, sau đó nó để hắn nắm xuống bên cạnh.
Lúc nà y nhìn và o thì thấy, cÆ¡ thể Diệp Khôn có chút biến đổi, da thịt hắn đột nhiên trở lên trắng như tuyết, ở ngoà i có thể nhìn rõ đưá»ng những đưá»ng kinh mạch trên cÆ¡ thể hắn. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
HÆ¡n nữa, hiện tại trong cÆ¡ thể hắn có hai luồng linh khà má»™t trắng má»™t Ä‘en nhá» như cái kim, Ä‘an chầm cháºm di chuyển theo các đưá»ng kinh mạch, chạy khắp trên cÆ¡ thể cá»§a hắn, cứ như váºy cho đến ná»a canh giá» sau hai luồng linh khà đó má»›i biến mất, cÆ¡ thể hắn lại trở vá» trạng thái bình thưá»ng.
26.11.2023
Chương 35
Biến Cố
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Ngồi bên cạnh Diệp Khôn, Tiểu Bạch dưá»ng như không có bất kỳ lo nắng nà o cho hắn cả, nó chỉ ngồi đó chăm chú nhìn hắn, như Ä‘ang chỠđợi Ä‘iá»u gì đó.
Lúc trước ở dưới hồ, Tiểu Bạch thấy Diệp Khôn kêu lên Ä‘au đớn, rồi bị chìm xuống hồ, nhưng nó chỉ hÆ¡i hốt hoảng vì bị giáºt mình, bởi tiếng la cá»§a hắn mà thôi, lúc đó nó định lo cho hắn, nhưng vá» sau đã nghÄ© lại, bởi vì nó đã nhá»› tá»›i má»™t chuyện, mà chuyện nà y là chuyện mừng, cho nên nó má»›i để mặc hắn như váºy.
Sở dÄ©, Tiểu Bạch có thái độ như thế đối vá»›i Diệp Khôn, là vì nó biết, lúc đấy không thể giúp gì cho hắn cả, trước kia chÃnh nó cÅ©ng đã trải qua việc nà y, và chá»— tốt nó nháºn được tương đối nhiá»u, mà trong lần trước khi nó trải qua, cÅ©ng không có gì nguy hiểm cả, cho nên nó má»›i bình tÄ©nh ở má»™t bên không lo lắng Ä‘iá»u gì cả.
Có Ä‘iá»u, Tiểu Bạch đã nhầm lẫn tệ hại, nó đâu biết rằng cÆ¡ cấu thân thể, cÅ©ng như kinh mạch, cùng vá»›i thể lá»±c giữa con ngưá»i và yêu thú hoà n toà n khác nhau.
Tiểu Bạch tuy còn nhá», nhưng từ khi sinh ra nó đã là má»™t yêu thú, nếu so vá»›i Diệp Khôn, thì thân thể nó mạnh mẽ hÆ¡n hắn rất nhiá»u, bởi váºy, nó má»›i có thể dá»… dà ng vượt qua.
Ngược lại, Diệp Khôn thì khác, thân thể cá»§a hắn không được mạnh mẽ bằng nó, vì váºy để vượt qua quá trình dịch kinh tẩy tá»§y nà y, thì phải đòi há»i hắn, không những có nghị lá»±c hÆ¡n ngưá»i, mà còn phải có ý trà quáºt cưá»ng, thì má»›i có thể chịu đựng mà vượt qua được, nếu không chắc chắn sẽ bị đứt hết kinh mạch mà chết.
CÅ©ng may, Diệp Khôn dá»±a và o ý trà và nghị lá»±c cá»§a hắn, cuối cùng cÅ©ng đã miá»…n cưỡng vượt qua, hiện tại hắn vẫn còn Ä‘ang hôn mê bất tỉnh, nhưng tháºt ra trong cÆ¡ thể hắn Ä‘ang có sá»± chuyển đổi cháºm rãi cá»§a kỳ kinh bát mạch, cÅ©ng như toà n bá»™ kinh mạch trên cÆ¡ thể, vì váºy hắn vẫn chưa thể nà o tỉnh dáºy ngay được.
Lúc nà y trong cÆ¡ thể hắn có hai luồng hắc bạch linh khà thay nhau qua lại, chúng cháºm rãi Ä‘ang chuyển đổi cho nhau, Ä‘em kỳ kinh bát mạch cá»§a hắn bồi bổ và tẩy rá»a.
Nói một cách đúng hơn, hắn đang ở và o trạng thái Dịch Kinh Tẩy Tủy.
***
Trong má»™t gian máºt thất, bên dưới lòng đất cá»§a Hồi Xuân ÄÆ°á»ng.
Lúc nà y, có hai lão giả Ä‘ang ngồi đối diện nhau bên má»™t cái bà n tròn, trên mặt hai ngưá»i trà n đầy vẻ lo lắng, dưá»ng như bá»n há» Ä‘ang gặp phải chuyện gì đó rất hệ trong.
Hai ngưá»i nà y không phải ai khác, đó chÃnh là Hà Nhất Quy và Trần Dương.
“Ngươi thấy chuyện nà y nên giải quyết thế nà o?†Hai ngưá»i ngồi đăm chiêu, má»™t lúc lâu sau Hà Nhất Quy má»›i cất tiếng.
“Ài! Chuyện nà y còn giải quyết thế nà o nữa, chúng ta phải nhanh chóng rá»i khá»i nÆ¡i đây thôi.†Trần Dương thở dà i má»™t tiếng nói, chuyện đã đến nước hệ trá»ng rồi, hắn cÅ©ng không có cách nà o giải quyết tốt hÆ¡n ngoà i việc rá»i khoi đây.
“Äúng thế! CÅ©ng chỉ còn cách nà y thôi, tháºt không ngá» lần nà y chúng ta ra ngoà i lại để cho kẻ thù nháºn ra.†Hà Nhất Quy gáºt đầu đồng ý, hÆ¡i chút hối háºn nói.
Nếu không phải hai ngưá»i chá»§ quan, trong lúc ra ngoà i vô tình để lá»™ thân pháºn cá»§a mình, đã khiến cho kẻ thù năm xưa nháºn ra và tìm đến sinh sá»±, thì hai ngưá»i cÅ©ng không đến ná»—i nà o phải lâm và o bước đưá»ng cùng nà y.
“Chuyện nà y cÅ©ng không thể nói trước được, cÅ©ng không thể tá»± trách ta và ngươi được, đã nhiá»u năm trôi qua như váºy rồi, chúng ta cÅ©ng không còn như xưa nữa, dung mạo đã thay đổi rất nhiá»u, thế mà lão quá»· kia vẫn có thể nháºn ra được, may mà khi đó chúng ta đã nhanh trÃ, nên má»›i thoát được khá»i lão chạy vỠđây.†Trần Dương nhá»› lại sá»± việc xảy ra khi đó, lão tá» vẻ miá»…n cưỡn an á»§i.
“Chỉ là …bây giá» chúng ta nên Ä‘i đâu đây?†Ngừng lại má»™t lúc, Trần Dương nghÄ© đến việc sau nà y há»i.
“Vấn đỠnà y cÅ©ng không khó, như váºy Ä‘i, chúng ta hãy đến Thanh Châu.†Hà Nhất Quy suy nghÄ© má»™t chặp nói.
“Thanh Châu? Cũng được. Nhưng chúng ta nên tới chỗ nà o Thanh Châu? Tuy ở đó cách xa chỗ nà y, nhưng cũng phải tìm một nơi nà o an toà n mới được.†Trần Dương thấy Hà Nhất Quy nhắc đến Thanh Châu thì hơi ngạc nhiên, chỗ đó không phải lúc trước lão Hà đã ở đó sao, bây giỠlại quay vỠđó, không biết là có an toà n không.
“Chúng ta sẽ đến Hà Gia Thôn, ở đó ta có má»™t hiệu thuốc, tuy không lá»›n lắm, nhưng cÅ©ng đủ để cho chúng ta tiếp tục nghiên cứu y thuáºt, hà nh nghá» cứu ngưá»i. HÆ¡n nữa ở đó cÅ©ng là má»™t vùng quê nghèo, Ãt ngưá»i qua lại, nên ở đó rất an toà n, vá»›i lại ở đó ta cÅ©ng có nhiá»u bằng hữu, giao tình cÅ©ng không tệ, có thể nhá» cáºy được.†Hà Nhất Quy thấy sắc mặt cá»§a Trần Dương nên đã Ä‘oán ra được suy nghÄ© cá»§a lão, bèn nói.
“Thế cÅ©ng tốt. Chúng ta tuổi cÅ©ng đã cao rồi, ở má»™t nÆ¡i như thế, ẩn cư nhà n nhã sống hết Ä‘á»i là được rồi.†Trần Dương nghe váºy thấy cÅ©ng hợp lý, dù gì Hà Nhất Quy đã ở đó mấy chục năm rồi, nếu chá»— đó không an toà n thì vá»›i tÃnh cách cá»§a lão ta thì lão ta chắc chắn sẽ không tá»›i, bây giá» lão bảo tá»›i đó thì cÅ©ng yên tâm.
“Cứ quyết định như váºy. Sáng sá»›m mai chúng ta sẽ lên đưá»ng, có Ä‘iá»u Diệp Khôn đã mất tÃch má»™t tháng nay, khiến ta rất lo lắng. Không biết nó có xảy ra chuyện gì không? Lần nà y trở vá», nên nói thế nà o cho ngưá»i nhà nó đây.†Hà Nhất Quy đưa ra quyết định, đột nhiên ông nghÄ© tá»›i Diệp Khôn buồn rầu nói.
“Ngươi không cần phải như váºy, ta thấy tiểu tá» Diệp Khôn nà y phúc khà tá» thiên, tiá»n đồ rất rá»™ng lá»›n, nó phúc lá»›n mệnh lá»›n nhất định không có chuyện gì xảy ra đâu.†Trần Dương thấy Hà Nhất Quy buồn vá» chuyện Diệp Khôn mất tÃch, vá»™i an á»§i nói.
“CÅ©ng chỉ mong là như váºy. Hy vá»ng sẽ không có chuyện gì xảy ra vá»›i nó.†Hà Nhất Quy thở dà i má»™t tiếng, nói.
â€œÄÆ°á»£c rồi. Ta Ä‘i cho ngưá»i chuẩn bị, sáng mai còn lên đưá»ng.†Trần Dương đứng dáºy nói má»™t câu, sau đó lão cất bước rá»i khá»i máºt thất.
Lúc nà y, trong máºt thất chỉ còn lại má»™t mình Hà Nhất Quy ngồi trầm tư.
“Diệp Khôn, con nhất định đừng có xảy ra chuyện gì, ta bây giá» trở vá» Hà Gia Thôn chá» con.†Má»™t lúc lâu sau, Hà Nhất Quy đứng dáºy thì thà o nói má»™t câu rồi cÅ©ng rá»i khá»i máºt thất mà đi ra.
***
Lúc nà y là giữa trưa, tại căn phòng trước kia Diệp Khôn và Tiểu Bạch biến mất.
Äá»™t nhiên, má»™t tia sáng lóe lên, sau đó liá»n xuất hiện má»™t thanh niên chừng hÆ¡n hai mươi tuổi, tướng mạo cá»§a thanh niên nà y rất bình thưá»ng, hắn mặc má»™t bá»™ đồ mà u xám, trên vai còn có má»™t con khỉ trắng Ä‘ang ngồi, nhìn rất tinh ranh.
Thanh niên vừa xuất hiện, thì một mà n khó tin xảy ra.
Lấy mắt thưá»ng cÅ©ng có thể thấy được, khuôn mặt thanh niên nà y dần biến đổi, dưá»ng như trẻ lại hÆ¡n mưá»i tuổi, bá» ngoà i nhìn và o chỉ là má»™t thiếu niên chừng mưá»i sáu tuổi mà thôi, nhưng trên ngưá»i thiếu niên nà y lại toát ra má»™t khà chất không há» giống vá»›i ngưá»i bình thưá»ng chút nà o cả.
Thiếu niên nà y không phải ai xa lạ, đó chÃnh là Diệp Khôn và Tiểu Bạch đã mất tÃch từ lâu.
Diệp Khôn đưa mắt nhìn xung quanh, trong lòng hắn chợt cả kinh, đây hoà n toà n chÃnh xác là căn phòng trước kia hắn ở, có Ä‘iá»u bây giá» nó đã trở thà nh má»™t căn phòng hoang.
Xung quanh, cánh cá»a, bà n ghế, ngổn ngang dưới đất, mạng nhện chăng khắp nÆ¡i, nhìn kỹ lại thì vẫn thấy được má»™t Ãt dấu vết cá»§a sá»± Ä‘áºp phá để lại.
“Tháºt không ngá», nÆ¡i đây lại biến thà nh như thế nà y. Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?†Diệp Khôn kinh ngạc nhìn qua gian phòng má»™t lượt nói.
“Chẳng nhẽ trong mưá»i năm qua, Hồi Xuân ÄÆ°á»ng lại có biến cố gì lá»›n, nên má»›i thà nh ra thế nà y, không biết sư phụ và Trần thúc thế nà o rồi.†Diệp Khôn đứng lặng tại chá»—, tháºt lâu sau má»›i thì thà o mở miệng.
***
Sau khi Diệp Khôn bị bất tỉnh, hắn đã mất thá»i gian gần tám năm má»›i có thể tỉnh dáºy.
Trong khoảng thá»i gian đó Tiểu Bạch rất lo lắng cho hắn, nó nhá»› trước kia, nó cÅ©ng bị như Diệp Khôn, nhưng nó chỉ mất khoảng má»™t năm là có thể tỉnh dáºy rồi, đằng nà y đã qua má»™t năm, tháºm trà là năm năm, rồi đến bảy năm hắn vẫn chưa tỉnh dáºy.
Lo lắng cho Diệp Khôn, nhưng Tiểu Bạch cÅ©ng thúc thá»§ vô sách không thể là m gì được, cho nên trong thá»i gian đó, nó vẫn luôn ngồi bên cạnh hắn, vừa luyện công vừa chông chừng hắn và chỠđợi.
Cuối cùng và o má»™t ngà y cá»§a năm thứ tám, Diệp Khôn đột nhiên mở mắt tỉnh dáºy, khiến cho Tiểu Bạch hết sức vui mừng.
Diệp Khôn tỉnh lại, hắn dưá»ng như không biết chuyện gì đã xảy ra đối vá»›i mình cả, Ä‘iá»u duy nhất hắn nhá»› là , hắn xuống hồ ngâm mình vá»›i Tiểu Bạch, sau đó thì bị hai luồng sức mạnh nà o đó xâm nháºp và o cÆ¡ thể, nó khiến hắn ngất Ä‘i, cho đến bây giá» má»›i tỉnh dáºy.
Lúc đấy, Diệp Khôn phát hiện cả ngưá»i hắn hoà n toà n biến đổi, mà biến đổi như thế nà o, nhất thá»i hắn chưa nháºn ra.
Sau khi định thần lấy lại sá»± bình tÄ©nh, hắn đã phát hiện ra pháp lá»±c trong cÆ¡ thể rất dồi dà o, hắn đã thá» kiểm tra thì phát hiện, hắn đã trá»±c tiếp đạt tá»›i Luyện Khà Kỳ tầng mưá»i.
Biết được Ä‘iá»u nà y, Diệp Khôn vừa kinh ngạc, vừa mừng vừ sợ, mặc dù váºy trong lòng hắn đại há»·, tu vi đã tăng tiến khá nhiá»u, hắn mừng không sao tả xiết, có rất nhiá»u pháp thuáºt cÆ¡ bản hắn có thể tu luyện rồi.
Không những thế, hắn còn phát hiện ra sá»± khác thưá»ng ở Tiểu Bạch, sau khi dùng thần thức đảo qua ngưá»i cá»§a nó, hắn giáºt mình kinh hãi mãi không thôi.
Tiểu Bạch đã tiến gia lên yêu thú cấp một đỉnh phong.
Äúng váºy, từ linh áp trên ngưá»i Tiểu Bạch phát ra, hắn cảm thấy rất mạnh mẽ, so vá»›i miêu tả trong sách thì linh áp cá»§a nó đúng là đã đạt đến cảnh giá»›i cá»§a yêu thú cấp cấp má»™t Ä‘inh phong, chỉ kém má»™t chút nữa thôi là nó đã trở thà nh yêu thú cấp hai rồi.
Cả hai cùng lúc Ä‘á»u tấn cấp, Diệp Khôn mừng ra nước mắt, hắn không biết sau khi bị ngất Ä‘i, cÆ¡ thể mình và cả Tiểu Bạch rốt cuá»™c là đã trải qua biến cố gì, thế nhưng vá»›i tình trạng lúc nà y đối vá»›i hắn và nó mà nói, đó là má»™t chuyện rất tốt rồi.
Tu vi cá»§a Tiểu Bạch đã tăng tiến, như váºy từ nay hắn sẽ có má»™t trợ thá»§ đặc lá»±c, tuy không dám nói vô địch thiên hạ, nhưng khi Ä‘i lại trên giang hồ, nhất định hắn sẽ không sợ bất kỳ má»™t kẻ nà o nữa.
Kể cả ở tu tiên giá»›i cÅ©ng váºy, chỉ cần dưới Trúc CÆ¡, hắn cÅ©ng đã tá»± tin phần nà o rồi, không sợ bất kỳ kẻ nà o nữa.
Thá»i gian tiếp đó, hắn và Tiểu Bạch đã trở vỠđộng phá»§ để nghỉ ngÆ¡i.
VỠđến động phá»§, Diệp Khôn và Tiểu Bạch sau khi nghỉ ngÆ¡i hÆ¡n má»™t ngà y, hắn và nó đã chia nhau ra, hắn thì tiến và o phòng luyện công, còn nó thì tiến và o phòng linh thú, cả hai Ä‘á»u có mục Ä‘Ãch như nhau, đó là ngồi xuống tu luyện.
Diệp Khôn Ä‘em những tầng tiếp theo cá»§a Luân Chuẩn Công tiếp tục luyện, từ tầng năm đến hết tầng chÃn, hắn luyện má»™t mạch hết sức trôi chảy, chỉ khi đến tầng thứ mưá»i, hắn luyện rất vất vả.
Khi tu luyện tá»›i mức đỉnh phong cá»§a tầng thứ mưá»i rồi, Diệp Khôn lại tiếp tục đột phá bình cảnh để tiến giai lên tầng mưá»i má»™t.
Äể tránh lặp lại vết xe đổ như lúc trước, hắn bá» ra mấy ngà y trá»i nghiên cứu lại Luân Chuyển Công từ đầu đến cuối, sau đó tu luyện pháp lá»±c thêm và i ngà y nữa, đợi cho đến khi pháp lá»±c dồi dà o, tinh thần sảng khoái má»›i bắt đầu đột phá bình cảnh. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Những tưởng lần nà chuẩn bị chu đáo không có gì sai sót, Diệp Khôn rất tin tưởng để đột phá lên tầng thứ mưá»i má»™t, thế nhưng, bi kịch lại xảy ra vá»›i hắn giống như lần trước đột phá từ tầng bốn lên tầng năm.
Hắn thá» rất nhiá»u lần, nhưng vẫn không thể đột phá được bình cảnh, vá» sau ngẫm lại, hắn đã nghÄ© ra được má»™t vấn Ä‘á», thế nhưng hắn vẫn chưa dám khẳng định, hắn đợi để khi nà o ra khá»i chá»— nà y thì sẽ thá» nghiệm xem sao, đến lúc đó má»›i dám chắc được.
Kế đó, hắn bá» qua việc đột phá bình cảnh, rồi hắn Ä‘em túi trữ váºt lấy được cá»§a Tụy Äống ra xem.
Äem túi trữ váºt dốc ra, Diệp Khôn thu được hÆ¡n má»™t trăm viên linh thạch cấp thấp, hai mươi viên linh thạch cấp trung, và i tấm phù lục, ba bình Ä‘an dược, má»™t số tà i liệu luyện khà và luyện Ä‘an, má»™t và i pháp khÃ, trong đó có má»™t cây tiểu Ä‘ao và má»™t bá»™ đạo cụ khiến cho hắn phải để ý, cuối cùng là ba cái ngá»c giản.
Những thứ nà y lần đầu Diệp Khôn nhìn thấy, mặc dù váºy hắn vẫn biết được lai lịch cá»§a nó, lúc đó hắn mừng như Ä‘iên, đúng là thân gia cá»§a má»™t cao thá»§ Trúc CÆ¡ có khác, rất già u có.
Tuy nhiên, Diệp Khôn không vá»™i, hắn xem qua chúng rồi lại cất Ä‘i ngay, hắn chỉ để lại ba cai ngá»c giản mà thôi.
Sau khi xem qua ba ngá»c giản, hắn đại khái biết được thân thế thá»±c sá»± cá»§a Tụy Äống, má»™t cái trong đó có ghi chép vá» thế cá»§a lão và lịch sá» phát triển cá»§a Hồi Phong Cốc.
Còn má»™t cái ngá»c giản khác ghi chép lại công pháp cÆ¡ bản cá»§a Hồi Phong Cốc, má»™t cái nữa có ghi chép lại Phụng Long Há»a Công, đây là má»™t công pháp thuá»™c dạng tam lưu tầm trung, dà nh cho tu sÄ© có linh căn thuá»™c hệ há»a tu luyện.
Äạt được công pháp nà y, Diệp Khôn rất vui mừng, hiện tại Luân Chuyển Công hắn đã không tu luyện thêm được nữa, cho nên hắn đã lấy Phụng Long Há»a Công để tu luyện.
Thá»i gian cứ thế thắm thoát trôi qua, nhá» và o Ä‘iá»u kiện tốt ở đây, chỉ trong thá»i gian ngắn Diệp Khôn đã tu luyện tá»›i tầng thứ chÃn cá»§a Phụng Long Há»a Công tá»›i mức đỉnh phong. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äiá»u mà khiến hắn vui mừng là , hắn đã thá» qua Phụng Há»a Long Công, thì thấy uy lá»±c cá»§a công pháp nà y mạnh hÆ¡n rất nhiá»u so vá»›i Luân Chuyển Công mà hắn đã từng luyện.
Chỉ đáng tiếc là hắn không thể tu luyện lên tầng thứ mưá»i cá»§a Phụng Há»a Long Công được, dưá»ng như pháp lá»±c cá»§a hắn không đủ, có lẽ phải đợi khi tu vi cá»§a hắn đạt Luyện Khà Kỳ tầng mưá»i má»™t má»›i có thể tu luyện tiếp.
Sau đó hắn đã Ä‘em tất cả pháp thuáºt cá»§a Luân Chuyển Công và pháp thuáºt cÆ¡ bản cá»§a Hồi Phong Cốc ra tu luyện, trong đó có Ná»™i Thị Thuáºt, Vá»ng Nhãn KhÃ, Ẩn Nặc Thuáºt,... cùng vá»›i má»™t và o bà thuáºt khác.
Trong khi tu luyện những pháp thuáºt nà y, Diệp Khôn vẫn không quên Ä‘em Vạn Kiếm Quyết ra tu luyện đến mức thà nh thục, tùy tâm sá» dụng, hiện tại nếu hắn thi triển ra thì uy lá»±c cá»§a nó không còn như xưa nữa, mà đã mạnh hÆ¡n rất nhiá»u lần rồi.
Bên cạnh đó, Ảo Ảnh Mê Tung Bá»™ và TÃch Dương Chỉ cÅ©ng váºy, hắn đã tu luyện tá»›i mức đại thà nh, trên giang hồ bây giá» khẳng định hắn sẽ không có đối thá»§.
Chá»›p mắt cái lại thêm hai năm nữa trôi qua, đến lúc nà y thì Diệp Khôn không còn gì để tu luyện nữa, những gì hắn có thể tu luyện thì đã tu luyện thà nh hết rồi, cuối cùng hắn đà nh phải nghÄ© đến việc rá»i khá»i chá»— nà y, rồi tìm cách để tăng tiến tu vi, chứ cứ ở chá»— nà y hắn không thể tấn cấp được. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
***
Vá» sau hắn gá»i Tiểu Bạch tá»›i, rồi cùng vá»›i nó rá»i khá»i chá»— nà y, khi xuất hiện tại căn phòng cÅ© năm xưa, thì bắt gặp hoà n cảnh nà y.
26.11.2023
Chương 36
Bình NhỠCó Biến
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Diệp Khôn lượn má»™t vòng xung quanh Hồi Xuân ÄÆ°á»ng, hắn thấy toà n bá»™ kiến trúc ở đây đã bị phá há»§y, má»™t phần đã bị thiêu cháy, duy nhất má»™t nÆ¡i hầu như không có ảnh hưởng gì, đó là dược viên ở phÃa sau háºu viên.
Có Ä‘iá»u, tất cả những dược liệu đã trưởng thà nh ở đây Ä‘á»u bị ngưá»i ta hái Ä‘i hết, hiện tại ở dược viên cÅ©ng chỉ còn những cây dược thảo nhá» má»›i má»c mà thôi.
Nhìn cảnh váºt trước mặt, Diệp Khôn thở dà i má»™t tiếng, không nói gì cả, sau đó hắn dá»±ng tạm má»™t căn lá»u nhá» bên cạnh dược viên nghỉ tạm và i hôm, hắn không muốn láºp tức Ä‘i ngay, mà muốn ngồi xuống từ từ xem lại những việc đã trải qua đối vá»›i mình đã, hắn mốn xem má»™t lần cho thấu triệt rồi má»›i rá»i Ä‘i. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ná»a canh giá» sau, Diệp Khôn đã dá»±ng lên được má»™t túp lá»u nhá», vừa đủ cho hai ngưá»i ở.
Diệp Khôn bước và o trong căn lá»u, bình tÄ©nh ngồi xuống, Tiểu Bạch cÅ©ng theo hắn mà ngồi má»™t bên, sau khi ngồi xuống hắn lấy từ trong ngưá»i ra má»™t viên Lam Ngá»c, rồi táºm chung và o nó ra Ä‘iá»u suy nghÄ©.
“Không sai... nếu như mình Ä‘oán không lầm, thì địa phương xa lạ kia thá»±c chất là không gian bên trong viên ngá»c nà y, từ lúc mình sảy ra chuyện ở bên trong cái hồ kia, thì dưá»ng như mình có má»™t mối liên hệ sâu sắc vá»›i viên Lam Ngá»c nà y, đến bây giá» mình có thể tùy tâm ra và o không gian bên trong nó rồi.†Tháºt lâu sau, Diệp Khôn dưá»ng như đã phát hiện ra Ä‘iá»u gì gáºt đầu liên tục, nói.
“Lần nà y cÅ©ng kể như mình may mắn, vừa được dịch kinh tẩy tá»§y má»™t lần, vừa trá»±c tiếp tiến đến cảnh giá»›i Luyện Khà Kỳ tầng mưá»i. HÆ¡n nữa bây giá» mình cÅ©ng đã luyện thà nh Há»a Äạn Thuáºt cùng vá»›i Băng Hà n Châm, uy lá»±c cá»§a hai pháp thuáºt nà y cÅ©ng không nhá». Ngoà i ra, Vạn Kiếm Quyết bây giá» uy lá»±c cÅ©ng khác hẳn vá»›i trước nhiá»u, không biết nó có liên quan gì đến pháp thuáºt cá»§a ngưá»i tu tiên không, mà má»—i lần mình sá» dụng, dưá»ng như nó có sá»± cá»™ng hưởng, khiến cho uy lá»±c được tăng lên gấp bá»™i.†Nghỉ má»™t lúc Diệp Khôn nói tiếp. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Còn nữa, Ảo Ảnh Mê Tung Bá»™ và TÃch Dương Chỉ đã đại thà nh, Phụng Long Há»a Công cÅ©ng luyện tá»›i tầng chÃn đỉnh phong, việc trước mắt giá» là phải là m thế nà o để đột phá bình cảnh, thăng tiến tu vi.â€
***
Ná»a ngà y sau, Diệp Khôn cuối cùng cÅ©ng thở ra nhẹ nhõm, hắn đã xâu chuá»—i lại tất cả những việc đã xảy ra vá»›i mình, và cuối cùng Ä‘i đến má»™t kết luáºn, viên Lam Ngá»c nà y là má»™t bảo bối vô giá, và hắn đã may mắn có được nó.
“Viên Lam Ngá»c nà y sẽ giúp Ãch cho mình rất nhiá»u trong con đưá»ng tu tiên phÃa trước, có Ä‘iá»u nhất định không được để cho ngưá»i khác biết là mình có nó, nếu không sẽ mang đến há»a sát thân.†Thì thà o nói má»™t câu, sau đó Diệp Khôn nhìn viên Lam Ngá»c trên tay, suy nghÄ© má»™t chặp.
Má»™t lúc lâu sau, Diệp Khôn đưa tay bấm pháp quyết, trong mồm lẩm bẩm má»™t Ä‘oạn khẩu quyết gì đó nghe có vẻ rất thần bÃ.
Sau đó, má»™t luồng ánh sáng xanh nhạt từ đầu ngón tay hắn bắn ra, nó rÆ¡i lên trên bá» mặt viên Lam Ngá»c, ngay láºp tức, Lam Ngá»c bị luồng sáng xanh bao vây lại, rồi nó từ từ nâng lên, lÆ¡ lẩng trên không ở trước mặt hắn.
Không do dá»±, Diệp Khôn khẽ há miệng hấp má»™t cái, ngay láºp tức, viên Lam Ngá»c bị má»™t luồng lá»±c vô hình quấn lấy, và bị kéo và o miệng cá»§a hắn.
“Ợ†má»™t cái, Diệp Khôn liá»n Ä‘em viên Lam Ngá»c nuốt và o trong bụng cá»§a mình.
Ngay sau đó, Diệp Khôn liá»n dùng ná»™i thị thuáºt xem xét bên trong cở thể cá»§a mình, hắn thấy viên Lam Ngá»c hiện tại Ä‘ang ở trong Ä‘an Ä‘iá»n, nó lÆ¡ lá»ng phÃa trên thức hải cá»§a hắn, xung quanh còn tản mát ra mà n sáng xanh má» nhạt bao quanh viên ngá»c.
“Äúng là kỳ diệu, có thể để viên Lam Ngá»c nà y trong cÆ¡ thể, thì từ nay sẽ không lo bị ngưá»i khác phát hiện ra nữa.†Diệp Khôn thu lại ná»™i thị thuáºt, trên miệng khẽ cưá»i nói.
Vừa dứt lá»i, đột nhiên cả ngưá»i Diệp Khôn liá»n biến mất, không thấy đâu cả.
Má»™t lúc sau, Diệp Khôn lại xuất hiện trở lại, trên mặt hắn tá» rõ vẻ vui mừng, cưá»i cưá»i nói:
“Quả nhiên như mình nghÄ©, bây giá» mình có thể tùy tâm ra và o không gian trong viên ngá»c nà y, như váºy rất tốt, sau nà y những lúc gặp nguy hiểm, mình có thể và o đó để trốn rồi, hà hà .â€
Tiếp đó, Diệp Khôn lấy trong ngưá»i ra má»™t cái bình nhá» có hai mà u Ä‘en trắng, đây là cái bình nhá», mà hắn đã lấy được ở dược viên bên trong động phá»§, hắn và Tiểu Bạch đã xem qua, nhưng không có phát hiện ra Ä‘iá»u gì khác thưá»ng ở nó, có Ä‘iá»u trá»±c giác mách bảo Diệp Khôn rằng, cái bình nà y không đơn giản chút nà o, nhất định là nó có bị máºt gì đấy.
Lần trước chưa có thá»i gian để ngồi xuống nghiên cứu, bây giá» Ä‘ang trong lúc rảnh rá»—i, cho nên Diệp Khôn lấy ra để nghiên cứu kỹ nó má»™t lần xem sao.
Cầm bình nhá» trên tay, hắn táºp chung thần thức bao quanh nó tá»· mỉ xem xét, ná»a canh giá» sau, Diệp Khôn để cái bình xuống, cau mà y nói: “Không thấy có gì khác thưá»ng, có Ä‘iá»u, nếu nhìn kỹ lại, thì ở phÃa trên nắp Ä‘áºy cá»§a nó có hai cái lá»— nhá», má»™t ở bên Ä‘en, má»™t ở bên trắng, hai lá»— nà y rất nhá», mắt thưá»ng khó có thể nhìn thấy được.†Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Tiểu Bạch, ngươi cũng thỠxem, biết đâu lần nà y sẽ có phát hiện gì đó.†Diệp Khôn quay sang Tiểu Bạch nói một câu, sau đó cầm bình nhỠđưa cho nó.
Tiểu Bạch thấy váºy thì kêu lên hai tiếng “chi chiâ€, rồi cầm lấy bình nhỠđưa lên trước mặt quan sát, nó Ä‘em con mắt thứ ba hiện ra, sau đó dùng con mắt đó để xem, thế nhưng dùng rất nhiá»u cách, đến cuối cùng cÅ©ng không có thu hoạch gì, nó quay ra nhìn Diệp Khôn lắc đầu vẻ mặt có chút ngại ngùng.
“Tiểu tá». Ngươi tháºt là , không phát hiện ra gì thì thôi, việc gì phải như váºy.†Thấy thái độ cá»§a Tiểu Bạch như váºy, Diệp Khôn cưá»i khổ nói.
Tiểu Bạch thấy váºy thì gãi gãi đầu, nét mặt tươi cưá»i nhìn hắn, Diệp Không nhìn nó cưá»i cưá»i lắc đầu không thôi.
Ở chung vá»›i Tiểu Bạch nhiá»u năm như váºy, Diệp Khôn rất rõ tÃnh cách cá»§a tiểu tá» nà y, há»… hắn nhá» nó việc gì, nếu là m được thì không sao, nhưng nếu không là m được, thì y như rằng mặt nó xị ra, có Ä‘iá»u nếu hắn an á»§i má»™t câu, ngay sau đó tiểu tá» nà y ngoác miệng ra cưá»i luôn, coi như chưa có việc gì xảy ra váºy.
Những lúc như váºy hắn chẳng biết nói gì, ngoà i việc cưá»i thầm trong lòng mà thôi.
“Xem ra, muốn tìm được manh mối gì đấy bên trong cái bình nà y tháºt là khó đây.†Diệp Khôn cầm chiếc bình nhá» lên tay nói.
Sau đó, hắn Ä‘iá»u động pháp lá»±c trong cÆ¡ thể, từ bà n tay đưa và o bên trong bình nhá», pháp lá»±c vừa và o cái bình, thì ngay láºp tức cái bình phát sinh đị biến, cả cái bình đột nhiên sáng lên, kim ngân hoa văn trên bá» mặt bình dần hiện rõ ra, nhìn rất sống động.
Dị biến nổi lên, khiến cho Diệp Khôn cả kinh, sau đó thì mừng như điên.
Có Ä‘iá»u mặt hắn láºp tức nhăn lại, hắn phát hiện, pháp lá»±c cá»§a mình truyá»n và o trong cái bình như nước đổ xuống biển, chỉ trong chốc lát mà pháp lá»±c cá»§a hắn đã tiêu hao bảy tám phần.
Thấy không ổn, Diệp Khôn muốn ngừng lại nhưng không thể ngừng lại được, hăn ra sức vùng vẫy để tay mình tác khá»i cái bình đó nhưng không được, dưá»ng như tay hắn và cái bình đã trở thà nh má»™t thể váºy, là m thế nà o cÅ©ng không thể tác ra được.
Mà pháp lá»±c cá»§a hắn cà ng lúc bị cái bình hấp thụ cà ng nhiá»u, hắn không thể là m gì được, chỉ có thể trÆ¡ mắt ra nhìn bình nhá» trên tay liên tục hút lấy pháp lá»±c cá»§a hắn, đến khi trong cÆ¡ thể không còn má»™t chút nà o má»›i thôi.
“Cái nà y tháºt là ... không ngá» chỉ trong thá»i gian ngắn như váºy toà n bá»™ pháp lá»±c cá»§a mình đã bị bình nhá» nà y hấp thu hoà n toà n, có Ä‘iá»u dưá»ng như bình nhá» nà y Ä‘ang có sá»± biến đổi, xem ra rất có thể mình sẽ biết bà máºt cá»§a nó sau lần biến đổi nà y.†Trong ngưá»i Diệp Khôn hiện tại đã không còn chút pháp lá»±c nà o, toà n bá»™ đã bị cái bình nhá» hút hết, chỉ là hắn bị mất hết pháp lá»±c, nhưng cÆ¡ thể vẫn không bị tổn thương gì, cho nên hắn chợt nảy ra má»™t suy nghÄ©, và đem lòng hy vá»ng.
Lúc nà y cái bình nhá» không còn dÃnh chặt lấy tay cá»§a Diệp Khôn nữa, hắn vá»™i để nó xuống dưới má»™t tấm gá»— cạnh đó, rồi táºp chung và o nó chỠđợi Ä‘iá»u bất ngá» có thể xảy ra.
Chỉ thấy, từ hai cái lá»— nhá» trên nắp bình xuất hiện má»™t tia sáng lóe lên, sau đó tia sáng đó lan rá»™ng ra, nó Ä‘em cả cái bình bao bá»c lại và o bên trong, má»™t ná»a ánh sáng mà u trắng và má»™t lá»a ánh sáng mà u Ä‘en phân biệt rõ rà ng, cùng vá»›i kim ngân hoa văn hòa quyện lại vá»›i nhau nhìn rất xinh đẹp đến lạ thưá»ng, hÆ¡n nữa nó còn mang má»™t vẻ thần bị rất khó tả.
Dị biến cá»§a cái bình nhá» khiến cho Diệp Khôn kinh ngạc mãi không thôi, hắn ngồi im tại chá»—, trố mắt ra chắm chú quan sát không há» dá»i mắt Ä‘i chá»— khác.
Äến lúc trá»i tối hắn má»›i có phát hiện, hắn thấy cái bình nà y Ä‘ang Ä‘iên cuồng hấp thu ánh sáng trắng và đen ở xung quanh nó và o, lấy mắt thưá»ng có thể thấy đươc, những tia sáng mà u trắng cùng vá»›i những tia sáng mà u Ä‘en từ bốn phương tám hướng, Ä‘ang liên tục tiến nháºp và o trong cái bình, số lượng cà ng ngà y cà ng nhiá»u, dưá»ng như không bao giá» hết váºy.
Cứ như váºy, không phân biệt ngà y đêm, cái bình vẫn duy trì tình trạng như thế, nó liên tục hấp thu hai luồng ánh sáng Ä‘en và trắng ở xung quanh, đến ngà y thứ mưá»i, thì nó má»›i dừng lại, đồng thá»i trên bá» mặt cái bình đã có biến hóa má»™t cách rõ rệt.
Mà trong mưá»i ngà y qua, Diệp Khôn cÅ©ng không có sốt ruá»™t, hắn ngồi má»™t bên lấy Tẩy Linh Äan ra nuốt và o hai viên, bổ xung pháp lá»±c đã cạn, còn Tiểu Bạch thì cảnh giác xung quanh, đỠphòng có chuyện gì xảy ra.
26.11.2023
Chương 37
Hắc Bạch Lưỡng Dịch Và Công Dụng
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Sau khi ngừng hấp thu ánh sáng, cái bình nhá» bắt đầu có biến đổi lá»›n, toà n bá»™ kim ngân hoa văn bên ngoà i đã hiện lên rõ rà ng, nó đã biến thà nh mà u và ng kim, nhìn rất rá»±c rỡ, đồng thá»i ẩn hiện bên trong đó là hai mà u Ä‘en trắng nhìn rất quá»· dị. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diệp Khôn nhìn cái bình trước mặt, trong lòng mừng rỡ, cuối cùng cÅ©ng có kết quả, không biết là cái bình nà y là bảo bối gì, xem ra cÅ©ng không tầm thưá»ng.
Hắn không tưởng tượng ra, muốn kÃch hoạt cái bình nà y lại phải là m như váºy, nếu không phải hắn hiếu kỳ, Ä‘em pháp lá»±c cá»§a mình rót và o, thì chắc là bây giá» cÅ©ng như lúc trước thôi, không có thu hoạch được gì cả.
Cầm cái bình lên tay, Diệp Khôn cảm thấy má»™t tư vị khác lạ xẹt qua toà n thân, nhưng rất nhanh liá»n tan biến, hắn hÆ¡i cau mà y, nhưng không thấy có gì nguy hiểm, cho nên lông mà y giãn ra bắt đầu tìm hiểu.
Khi cái bình có biến, Diệp Khôn đã thấy nắp bình cÅ©ng có chút biến đôi theo, trong thâm tâm hắn nghÄ© chắc chắn lần nà y có thê mở nó ra, vì váºy hắn rất mong đợi muốn biết hai chất lá»ng đựng ở trong bình rốt cuá»™c là thế nà o.
NghÄ© váºy lên hắn không há» chần chừ, liá»n cầm cái bình lên rồi đặt tay lên nắp bình thá» mở nó ra.
Quả nhiên như những gì hắn nghÄ©, lần nà y mở nắp bình ra quá dá»… dà ng, Diệp Khôn mừng thầm trong lòng, hắn liá»n Ä‘em thần thức Ä‘i và o bên trong bình để xem thá»±c như nó ra sao.
Thần thức vừ đi và o, vẻ mặt Diệp Khôn tỠra khá kinh ngạc, cái bình nà y bên trong cũng như bên ngoà i, không ngỠlại chia là m hai ngăn, một bên đen một bên trắng.
Nếu được, có thể tách cái bình nà y ra thà nh hai cái cÅ©ng không thà nh vấn Ä‘á».
“Bên trong hai ná»a bình nà y, chỉ có hai chất dịch phân biệt má»™t Ä‘en má»™t trắng, số lượng cÅ©ng không nhiá»u lắm, chỉ có ná»a bình thôi, không biết chúng có tác dụng gì nhỉ? Không biết là có uống được không ta? Cái bình nà y có vẻ thần bà như váºy, có lẽ hai loại chất dịch nà y cÅ©ng không phải váºt tầm thưá»ng.†Má»™t lúc sau, Diệp Khôn thu thần thức lại, thì thà o nói. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tưởng bên trong cái bình có bà máºt gì lá»›n, nhưng cuối cùng cÅ©ng chỉ có hai loại chất lá»ng nà y, cho nên Diệp Khôn hÆ¡i bị thất vá»ng, tuy nhiên không vì váºy mà hắn chịu bá» qua, lòng hiếu kỳ nổi lên, hắn rất muốn biết rốt cuá»™c hai chất lá»ng nà y sẽ có tác dụng gì đây.
Diệp Khôn nhìn hai chất dịch bên trong bình suy nghÄ© má»™t chặp, sau đó hắn lấy ra hai giá»t, má»™t Ä‘en má»™t trắng để tìm hiểu.
Nhìn hai giá»t chất lá»ng trước mặt, Diệp Khôn không biết nên là m thế nà o để kiểm tra tác dụng cá»§a nó, ý nghÄ© trong đầu hắn xoay chuyển: “Chẳng nhẽ chất lá»ng nà y dùng để uống và o trong ngưá»i nhằm gia tăng pháp lá»±c, thăng tiến tu vi? Nhưng như váºy liệu có vấn đỠgì không nhỉ? Xem ra mình phải tìm cách thá» xem sao.â€
NghÄ© rồi, Diệp Khôn liá»n đứng dáºy, sau đó hắn thả thần thức ra bao chùm toà n bá»™ dược viên, lục lá»i tìm kiếm cái gì đó.
Má»™t lúc lâu sau, Diệp Khôn khẽ nhÃu mà y, hai tay bấm phát quyết, ngay láºp tức, hai luồng ánh sáng xanh từ hai đầu ngón tay hắn bắn ra, phân biệt theo hai hướng bay Ä‘i.
Thoáng cái, hai luồng ánh sáng xanh đã quay trở lại trên lòng bà n tay của hắn, ánh sáng thu lại, xuất hiện trên hai lòng bà n tay Diệp Khôn là hai con con côn trùng, đó là hai con dế to bằng ngón tay cái.
Sau đó, Diệp Khôn lấy hai bát nước, rồi cho hai giá»t chất lá»ng và o hai bát, láºp tức, hai giá»t chất lá»ng bị hòa tan, má»™t bát nước mà u Ä‘en, và má»™t bát nước mà u trắng sữa xuất hiện trước mắt hắn.
Cầm hai con dế trên tay, Diệp Khôn gáºt đầu thầm hy vá»ng, sau đó hắn thả chúng và o hai bát nước, khiến cho chúng bị sặc nước, mà uống và o trong ngưá»i.
Diệp Khôn ngồi bên cạnh, hắn luôn chú ý quan sát biểu hiện của hai con dế xem chúng có biến đổi gì không.
Má»™t lúc sau, hai con dế trong hai cái bát có biểu hiện khác thưá»ng, sau khi chúng uống lo nước thì bắt đầu có biến hóa.
Chỉ thấy, con dế trong cái bát mà u trắng nhảy dựng lên, cơ thể nó phình to ra, rất nhanh không lâu sau thì “bụp†một tiếng nổ tung. Còn con dế trong cái bát mà u đen thì ngược lại, cơ thể nó đột nhiên run lên, dần dần thu nhỠlại, cuối cùng trở thà nh một quả trứng ấu trùng nằm trôi nổi trên mặt nước.
Nhìn má»™t mà n nà y xảy ra, Diệp Khôn khả kinh. Má»™t bên thì nổ tung mà chết, còn má»™t bên thì trở vá» trạng thái ban đầu là trứng ấu trùng, trong lòng hắn như thể dáºy sóng, qua thà nghiệm nà y hắn đã có thể hình dung ra được tác dụng cá»§a hai loại chất lòng nà y rồi.
Má»™t loại khiến cho thá»i gian phát triển rất nhanh, còn má»™t loại khiến cho thá»i gian quay trở lại vá»›i thá»i kỳ ban đầu.
Hai chất lá»ng nà y giống như là lưỡng nghi âm dương, có thể nghịch chuyển cà n khôn, đưa má»™t váºt trở vá» trạng thái ban đầu cá»§a nó, và đưa má»™t váºt tá»›i trạng thái trong tương lai cá»§a nó.
“Không ngá» hai loại chất lá»ng nà y lại có tác dụng vá» thá»i gian, má»™t loại tiến, má»™t loại lùi. Äối vá»›i con trùng sống như thế, thì có lẽ vá»›i con ngưá»i cÅ©ng váºy, cÅ©ng may là mình không có dùng, nếu không cÅ©ng sẽ có kết quả như con dế kia rồi. Không biết đối vá»›i những thứ khác thì thế nà o a?†Trong lòng Diệp Khôn có chút sợ hãi thầm nghÄ©.
“Äối vợi con trùng như thế thì vá»›i động váºt và con ngưá»i chắc cÅ©ng như váºy, không biết đối vá»›i thá»±c váºt thì như thế nà o a?†Suy tư má»™t chút, Diệp Khôn liá»n nghÄ© tá»›i má»™t chá»§ ý.
Tiếp đó, Diệp Khôn đến bên đám dược thảo con trong vưá»n, hắn lần lượt lấy hai bát nước, tưới cho hai đám thảo dược.
Má»™t khắc sau đó, hai đám dược thảo cÅ©ng có biến đổi lá»›n, mà kết quả cÅ©ng như trước, má»™t đám dược thảo đột nhiên sinh trưởng rất nhanh, thoáng cái đã sinh trưởng tương đương vá»›i thá»i gian cỡ mưá»i năm, còn má»™t đám, thoáng cái trở lại thà nh những hạt dược thảo vẫn chưa nẩy mầm được vùi trong đất.
Kết quả như thế nà y, Diệp Khôn cũng đã nghĩ qua, nên hắn không có gì ngạc nghiên cả.
Không dừng lại ở đó, Diệp Khôn lại tìm hai miếng sắt, tiếp tục thà nghiệm, kết quả cÅ©ng như hai lần trước, má»™t miếng được cô Ä‘á»ng lại, từ má»™t miếng sắt bình thưá»ng trở thà nh má»™t miếng huyá»n thiết có niên đại lâu năm, còn má»™t miếng thì bị phân rã ra thà nh các phân tá» sắt rá»i rạc rÆ¡i vãi trên mặt đất.
“Xem ra công dụng cá»§a hai loại chất lá»ng nà y, là như váºy rồi. Có Ä‘iá»u nếu như pha lẫn hai loại chất lá»ng nà y lại vá»›i nhau thì sẽ như thế nà o a?. Vá» cÆ¡ bản má»™t cái tăng, má»™t cái giảm. Còn nếu hai loại kết hợp thì...? Mình phải thá» xem.†Thá» nghiệm ba lần Ä‘á»u cho kết quả như nhau, Diệp Khôn hÆ¡i suy nghÄ© má»™t chút nói.
NghÄ© là là m, Diệp Khôn tiếp tục lấy hai giá»t chất lá»ng trong bình ra, nhưng lần nà y hắn chá»™n lẫn hai giá»t và o là m má»™t.
Có Ä‘iá»u, khi hai giá»t chất lá»ng vừa tiếp xúc vá»›i nhau, thì láºp tức “xèo†má»™t tiếng, hai giá»t chất lá»ng tan thà nh mây khói, tiêu tan trong không khÃ.
“Ài! Xem ra hai loại chất lá»ng nà y là khắc tinh cá»§a nhau, cho nên khi gặp nhau, liá»n tan thà nh mây khói như váºy rồi.†Thấy cảnh nà y, Diệp Khôn thở dà i nói.
Tiếp đó Diệp Khôn thá» nghiệm má»™t và i lần nữa, kết quả cá»§a những lần sau Ä‘á»u như lần trước, xá» lý xong má»™t và i thứ, Diệp Khôn cầm cái bình trong tay, trên mặt tá» vẻ rất vui mừng.
Liá»n lúc được hai bảo váºt như váºy, khiến cho hắn không biết nói gì hÆ¡n ngoà i ba từ “mừng như Ä‘iên†để diá»…n tả tâm trạng cá»§a hắn lúc nà y.
Chẳng qua mừng thì mừng, nhưng Diệp Khôn cÅ©ng không thể chá»§ quan được, bảo váºy như thế nà y, nhất định phải cất giấu tháºt kỹ, nếu không thì sẽ mang đến há»a sát thân.
Ngưá»i xưa đã có câu “Thất phu vô tôi, hoà i bÃch kỳ tá»™iâ€, đạo lý nà y rất rõ rà ng, mà trên thá»±c tế hắn đã từng trải qua, nếu không thì Vạn Kiếm SÆ¡n Trang cÅ©ng sẽ không bị rÆ¡i và o kết quả như váºy.
Vì váºy Diệp Khôn không do dá»±, hắn đã nghÄ© ngay đến má»™t chá»—, sau đó liá»n cầm bình nhá» tiến nháºp và o trong Lam Ngá»c, rồi Ä‘i đến bên trong động phá»§, cất bình nhá» và o trong phòng bảo váºt sau đó má»›i yên tâm Ä‘i ra.
Trở lại bên ngoà i, sau đó Diệp Khôn xá» lỹ má»™t và i việc vặt ở chá»— nà y, xong đâu đấy, hắn liá»n rá»i khá»i Hồi Xuân ÄÆ°á»ng nghe ngóng tình bình má»™t chút.
Không bao lâu sau, cuối cùng Diệp Khôn cÅ©ng dò há»i được tin tức vá» Hồi Xuân ÄÆ°á»ng, có Ä‘iá»u tin tức nà y lại khiến hắn, giáºt mình kinh ngạc.
Theo như ngưá»i ta kể lại, cách đây má»™t năm có má»™t già , má»™t trẻ, cùng vá»›i má»™t con khỉ trắng tá»›i là m khách ở Hồi Xuân ÄÆ°á»ng, không lâu sau đó, Hồi Xuân ÄÆ°á»ng xảy ra chuyện, bị má»™t đám ngưá»i trong giang hồ kéo đến đạp phá, phóng há»a.
CÅ©ng may lúc đó tất cả ngưá»i trong Hồi Xuân ÄÆ°á»ng đã nhanh chóng chạy thoát, nhưng không biết là bá»n hỠđã Ä‘i đâu.
Nghe được tin tức nà y, khiến cho Diệp Khôn giáºt mình kinh hãi.
Hắn giáºt mình ở đây không phải là do Hồi Xuân ÄÆ°á»ng xảy ra chuyện, rõ rà ng má»™t năm trước, hai ngưá»i má»™t khỉ kia chÃnh là hắn cùng Hà Nhất Quy và Tiểu Bạch, mà thá»i gian từ lúc đó tá»›i nay má»›i có má»™t năm, trong khi hắn ở không gian bên trong viên Lam Ngá»c tÃnh ra cÅ©ng là mưá»i năm. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Nói như váºy, thá»i gian trong Lam Ngá»c nhanh gấp mưá»i lần so vá»›i thá»i gian thá»±c tại a... Như váºy cÅ©ng tốt, Tiểu Bạch chúng ta Ä‘i thôi, má»i chuyện coi như không còn gì vướng báºn nữa. Bây giá» chúng ta quay vá» Thanh Châu đến Bát Quái Môn tìm ngưá»i tu tiên kia.â€
Diệp Khôn thì thà o nói má»™t câu, sau hắn mỉm cưá»i quay qua Tiểu Bạch trên vai nói.
Tiểu Bạch nghe Diệp Khôn nói váºy, nó không có ý kiến gì, chỉ ngoác miệng ra cưá»i, rồi khoanh chân ngồi chá»—m trệ trên vai hắn.
Sau đó, cả ngưá»i Diệp Khôn loáng lên má»™t cái, hắn nhằm hướng Thanh Châu vá»t Ä‘i như tên bắn, thoáng cái đã biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.
26.11.2023
Chương 38
Cướp Tiêu
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Võ Di SÆ¡n là má»™t dải núi dà i, nằm ở phÃa nam Tịnh Châu, con đưá»ng chÃnh nối liá»n KÃnh Châu, Tịnh Châu, Thanh Châu lại Ä‘i qua đây, cho nên, nó cÅ©ng là con đưá»ng huyết mạch cá»§a các thương lái, cÅ©ng như tiêu cục, bởi vì thưá»ng thì các mối buôn bán và mối váºn tiêu từ châu nà y qua châu khác Ä‘á»u phải Ä‘i qua chá»— nà y. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Má»i ngưá»i chú ý, chúng ta chuẩn bị Ä‘i và o Võ Di SÆ¡n rồi. Theo như tình báo, thì thá»i gian gần đây xuất hiện bá»n thổ phỉ, cho nên má»i ngưá»i phải cảnh giác má»›i được†Má»™t trung niên cỡ khoảng ba mươi tuổi, có khuôn mặt chữ Ä‘iá»n nhìn khá nhanh nhẹn, bên hông Ä‘eo má»™t thanh trưá»ng kiếm, y Ä‘i đầu nhìn địa hình phÃa trước, rồi quay lại nhắc nhở đám ngưá»i thá»§ vệ phÃa sau.
Láºp tức tiếng xôn xao bà n tán vang lên không ngá»›t, trên mặt những ngưá»i nà y Ä‘á»u hiện lên má»™t vẻ ngưng trá»ng, má»™t ngưá»i trong đó vá»™i hướng trung niên há»i:
“Cao đội trưởng, tin tức nà y chÃnh xác chứ?â€
“Cái nà y ta cÅ©ng không rõ lắm, ta chỉ nhắc nhở để cho má»i ngưá»i đỠcao cảnh giác mà thôi, chỉ có Ä‘iá»u, theo như tin tình báo chÃnh xác ta nháºn được thì hoà n toà n có thể xảy ra, ná»a tháng trước Quế Lâm tiêu cục cùng vá»›i Triết Gia tiêu cục và Bắc Hà tiêu cục lần lượt bị cướp ở đây, vì thế cho nên chúng ta phải cẩn tháºn.†Trung niên thấy có ngưá»i há»i vá»™i nói.
“Äúng thế, ta có nghe nói bá»n há» bị cướp ở đây, có Ä‘iá»u đối phương không há» giết ngưá»i, mà chỉ khiến cho bá»n há» bị hôn mê bất tỉnh mà thôi. HÆ¡n nữa, chúng cÅ©ng không cướp Ä‘i bất cứ má»™t váºt gì cả, hình như chúng chỉ tìm kiếm cái gì đó thôi. Mà bá»n nà y cÅ©ng rất thần bÃ, chưa kịp nhìn thấy chúng bá»n hỠđã bị đánh ngất rồi.†Má»™t ngưá»i khác trong đám ngưá»i cất tiếng nói.
“A! Tại sao ngươi biết†Nghe được Ä‘iá»u nà y, má»™t ngưá»i bên cạnh quay sang há»i.
“Ta có má»™t vị bằng hữu bên Triết Gia tiêu cục nói cho biết, hôm đó hắn cÅ©ng tham gia váºn tiêu.†Ngưá»i vừa lên tiếng thấy đối phương há»i nói.
“Cao đội trưởng, việc nà y là tháºt ư?†Nghe váºy, nhiá»u ngưá»i có vẻ không tin lắm, má»™t ngưá»i hướng đại hán há»i.
“Äúng thế. Chuyện nà y là tháºt. Không biết đối phương tìm kiếm váºt gì, hà nh động cá»§a bá»n há» cÅ©ng không phải là ngưá»i ác, cho nên chúng ta cÅ©ng không lo lắng vá» tÃnh mạng. Có Ä‘iá»u món hà ng lần nà y chúng ta há»™ tống rất quan trá»ng, nếu như để mất, thì Trấn Nam tiêu cục chúng ta từ nay sẽ không còn chá»— đứng trên giang hồ nữa.†Trung niên khẳng định việc nà y là tháºt, cháºm rãi nói.
Äám ngưá»i nghe thấy váºy, thì trong lòng thấy khó hiểu, từ xưa tá»›i nay, chư bao giá» xảy ra chuyện tiêu bị cướp nhưng không có ai bị giết, và hà ng hóa không bị mất cả, chỉ có những kẻ rá»—i hÆ¡i má»›i Ä‘i là m việc nà y, nhưng sá»± tháºt đã bà y ra trước mắt, ba tiêu cục bị cướp, nhưng tất cả Ä‘á»u không tổn hại gì.
Tuy trong lòng khó hiểu, nhưng đám ngưá»i nà y cÅ©ng không dám có Ä‘iá»u lÆ¡ là , chuẩn bị và o Võ Di SÆ¡n rồi, vì váºy bá»n há» táºp chung tinh thần đến mức cao độ, đỠphòng nếu có biến xảy ra.
Äại hán thấy biểu hiện cá»§a đám ngưá»i nà y như váºy, thì gáºt đầu tá» vẻ hà i lòng, sau đó y Ä‘i vòng lại phÃa sau, đến bên cạnh má»™t xe ngá»±a nói: “Tiểu huynh đệ, sắp tá»›i chúng ta sẽ và o Võ Di SÆ¡n rồi, rất có thể sẽ gặp thổ phỉ chặn cướp. Tiểu huynh đệ, ta thấy thân thá»§ cá»§a ngươi cÅ©ng khá, nếu xảy ra bất chắc, huynh đệ hãy tá»± bảo vệ mình a, ta và đám huynh đệ còn lại phải bảo vệ tiêu, sẽ không chiếu cố ngươi được.â€
“Äa tạ Cao đội trưởng, ngà i không cần lo lắng cho ta, tại hạ tá»± biết phải là m thế nà o, ngà i và các huynh đệ cứ yên tâm là m công việc cá»§a mình là được.†Trung niên vừa nói xong, thì trong xe ngá»±a cÅ©ng truyá»n ra âm thanh cá»§a má»™t ngưá»i trẻ tuổi.
“Như váºy thì tốt, Tiểu huynh đệ hãy chú ý.†Nói rồi, trung niên quay ra phân phó, sắp xếp má»—i ngưá»i má»™t vị trÃ, bao quanh hà ng hóa, sau đó y lại vòng lên Ä‘i đầu, dẫn dắt đội tiêu Ä‘i và o Võ Di SÆ¡n.
***
Äá»™i tiêu Ä‘i và o Võ Di SÆ¡n má»™t đưá»ng thuáºn lợi, không có chuyện gì phát sinh, tất cả những ngưá»i trong đội Ä‘á»u cảm thấy vui mừng, nhưng cÅ©ng không vì thế mà lÆ¡ là cảnh giác.
Äến ngà y thứ tư, lúc nà y là giữa trưa, đội tiêu dừng chân bên má»™t bãi đất trống ven đưá»ng nghỉ ngÆ¡i, dù sao đã Ä‘i liên tục ba ngà y ba đêm rồi, sức ngá»±a và ngưá»i cÅ©ng đã mệt, cho nên bá»n há» dừng lại chá»— nà y nghỉ ngÆ¡i má»™t chút cho đỡ mệt.
Äá»™i tiêu tạm thá»i dừng lại, bá»n há» tụ táºp lại má»™t chá»—, quay quanh hà ng hóa, sau đó lấy lương khô và nước uống ra chia cho má»—i ngưá»i má»™t Ãt, còn ngá»±a thì được cá»™t lại gần vá»›i những bụi cá» dại ven đưá»ng.
“Tiểu huynh đệ, ngươi ngồi trong xe lâu rồi cÅ©ng nên ra ngoà i hÃt thở má»™t chút không khà trong là nh cùng vá»›i bá»n ta ăn chút lương khô a.†Trung niên sắp xếp cho đội tiêu xong, y Ä‘i tá»›i chá»— xe ngá»±a phÃa sau nói vá»ng và o.
“Không cần đâu, Cao đội trưởng hãy vá» bảo các huynh đệ cảnh giác má»™t chút, ta có dá»± cảm sắp có chuyện xảy ra rồi đấy.†Từ trong xe vang ra má»™t giá»ng nói nhắc nhở cá»§a Thanh niên.
“Chuyện nà y…Tiểu huynh đệ, ngươi nói tháºt chứ?†Trung niên nghe váºy thì cả kinh, y không biết đối phương nói tháºt hay là giả, cho nên nhất thá»i tá» ra nghi hoặc. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trung niên vừa dứt lá»i, đột nhiên xung quanh đội tiêu bị má»™t là n khói lạ thổi qua, ngay láºp tức sắc mặt y đại biến hô lên: “Má»i ngưá»i cẩn tháºn có...â€
Trung niên chưa kịp nói hết câu, thì cả ngưá»i má»m nhÅ©n ngã lăn ra đất bất tỉnh, đám ngưá»i trong đội tiêu nghe thấy tiếng hô thì cả kinh, có Ä‘iá»u, bá»n há» chưa kịp phản ứng gì, thì đã bị là n khói thổi qua, toà n bá»™ Ä‘á»u ngã lăn xuống đất, bất tỉnh nhân sá»±.
Má»™t lúc lâu sau, khi là n khói tan biến, để lại trên mặt đất là đám ngưá»i Trấn Nam tiêu cục Ä‘ang nằm dưới mặt đất bất tỉnh nhân sá»±, xung quanh yên lặng không có má»™t tiếng động.
Äá»™t nhiên, “vèo†má»™t tiếng, hai luồng cuồng phong không biết từ chá»— nà o bắn tá»›i chá»— đội tiêu, khi cuồng phong tan biến, láºp tức xuất hiện hai bóng ngưá»i, má»™t nam má»™t nữ.
Hai ngưá»i nà y nhìn rất trẻ tuổi, thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi, mặt mà y sáng sá»§a, cÅ©ng tương đối dá»… nhìn, trên ngưá»i y phảng phất có linh lá»±c giao động.
Thiếu nữ khoảng mưá»i tám tuổi, my thanh mục tú, là n da trắng nõn, dáng ngưá»i thon thả, nà ng mặc má»™t bá»™ đồ mà u hồng nhìn rất xinh đẹp. Tương tá»± như thanh niên kia, trên ngưá»i thiếu nữ cÅ©ng có linh lá»±c giao động, có Ä‘iá»u mạnh mẽ hÆ¡n ngưá»i nam kia.
Hai ngưá»i đứng song song nhau, đưa mắt nhìn đám ngưá»i Trấn Nam tiêu cục nằm dưới đất má»™t lượt, rồi ánh mắt táºp chung và o má»™t há»™p gấm phÃa trên xe hà ng.
“Ha ha, Tuyết Linh muá»™i, lần nà y tháºt may mắn. chúng ta đã tìm được nó rồi.†Thanh niên đảo mắt qua há»™p gấm, hai mắt y sáng lên quay sang bên cạnh cưá»i lá»›n nói.
“Äúng váºy. Cao huynh, mau thu lấy nó.†Thiếu nữ đảo mắt qua há»™p gấm cÅ©ng phát hiện ra váºt trong đó, trên mặt cuồng há»· nói.
Thanh niên nghe thấy váºy thì khẽ cưá»i, tay áo phất má»™t cái, má»™t luồng gió nhẹ cuốn lấy há»™p gấm bay vá» trên tay y.
Thanh niên cầm há»™p gấm trên tay mở ra xem, chỉ thấy bên trong há»™p gấm là má»™t gốc nhân sâm, nó có hình dáng gần giống vá»›i hình ngưá»i, mùi thÆ¡m cá»§a gốc nhân sâm tá»a ra xá»™c lên mÅ©i, thanh niên hÃt và o má»™t hÆ¡i, cảm thấy toà n thân thoải mái dá»… chịu.
“Không sai, đây đúng là gốc nhân sâm đó, độ trưởng thà nh cá»§a nó đã ngoà i ba trăm năm, cho nên dược tÃnh má»›i mạnh như váºy.†Thanh niên quan sát gốc nhân sâm trong tay, tươi cưá»i nói.
“Thế thì tốt rồi. Như váºy, Tán Linh Äan muá»™i luyện sẽ có tá»· lệ đạt đến trung phẩm cao hÆ¡n.†Thiếu nữ bên cạnh cưá»i tươi nói.
“Äúng thế. Thôi chúng ra cÅ©ng nên vá» thôi, có Ä‘iá»u...†Thanh niên gáºt đầu nói.
Sau đó, y quay qua nhìn đám ngưá»i tiêu cục, đồng thá»i tay phất má»™t cái, láºp tức bên cạnh xe hà ng chất má»™t đống và ng lá, số lượng lá»›n khiến ai nhìn thấy cÅ©ng thèm thuồng.
“Hai huynh muá»™i ta cÅ©ng không lấy không cá»§a các ngươi, số và ng nà y cÅ©ng đủ để cho các ngươi sống mấy Ä‘á»i rồi. Sư muá»™i chúng ta Ä‘i thôi.†Thanh niên là m xong việc nà y, hướng thiếu nữ bên cạnh nói.
Thiếu nữ bên cạnh thấy váºy cÅ©ng không nói gì, chỉ cưá»i duyên tán thưởng việc sư huynh là m, sau đó nà ng quay đầu cùng vá»›i Thanh niên rá»i Ä‘i.
Có Ä‘iá»u, hai ngưá»i vừa định rá»i Ä‘i, thì đột nhiên từ đằng sau truyá»n đến má»™t giá»ng nói:
“Hai vị cháºm đã, tại hạ có Ä‘iá»u muốn nói.â€
Hai ngưá»i giáºt mình cả kinh quay lại, thì thấy má»™t thiếu niên khoảng chừng mưá»i sáu tuổi, có khuôn mặt bình thưá»ng, váºn má»™t bá»™ đồ mà u nâu, trên vai còn có má»™t con khỉ trắng, từ trong xe ngá»±a ở bên cạnh xe hà ng bước ra.
Thiếu niên nà y đúng là Diệp Khôn và Tiểu Bạch.
Hai ngưá»i nhìn Diệp Khôn ở phÃa trước vá»™i lùi lại ba bước, tá» vẻ cảnh giác đỠphòng, lúc nãy bá»n há» mải lấy nhân sâm nên không có kiểm tra kỹ, không ngá» còn má»™t ngưá»i nữa vẫn chưa bị ngất. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thiếu nữ nhÃu mà y, nà ng thả thần thức đảo qua ngưá»i cá»§a Diệp Khôn, ngay láºp tức mặt mà y biến sắc hô lên: “Luyện Khà Kỳ tầng mưá»i đỉnh phong, yêu thú cấp má»™t đỉnh phong?â€
Thấy thiếu nữa hô lên, thanh niên bên cạnh cÅ©ng láºp tức thả thần thức ra đảo qua ngưá»i trước mặt, đồng dạng như thiếu nữ, mặt mà y y láºp tức biến sắc.
Hai ngưá»i đưa mắt nhìn nhau, ai lấy Ä‘á»u thấy được vẻ sợ hãi trong mắt cá»§a đối phương, ngưá»i trước mặt đã đạt tá»›i Luyện Ký Kỳ tầng mưá»i, linh thú cá»§a hắn cÅ©ng là yêu thú cấp má»™t đỉnh phong, trong khi đó hai ngưá»i má»›i chỉ má»›i đạt tá»›i Luyện Khi Kỳ tầng sáu, và Luyện Khà Kỳ tầng bảy mà thôi.
Khoảng cách tu vi cá»§a hai ngưá»i so vá»›i đối phương quá xa, hÆ¡n nữa, đối phương lại Ä‘i cùng đội tiêu nà y, không lẽ là áp tiêu, Ä‘iá»u nà y đã khiến cho hai ngưá»i phải khiếp sợ rồi.
26.11.2023
Chương 39
Há»i Thăm
Nguồn: Tà ng thư viện
Nội dung thu gọn
Thấy vẻ vặt sợ hãi cá»§a Thanh niên và thiếu nữ, trong lòng Diệp Khôn khẽ động, cÅ©ng không nói gì, hắn cháºm rãi bước tá»›i gần chá»— hai ngưá»i, giữ má»™t khoảng cách nhất định, sau đó Ä‘em thần thức thả ra, đảo qua hai ngưá»i âm thầm đánh giá.
…
Ná»a tháng trước, Diệp Khôn má»™t mình Ä‘i qua Minh Hà trấn, vừa lúc gặp đội tiêu cá»§a Trấn Nam tiêu cục Ä‘i qua, Thấy đội tiêu cùng đưá»ng Ä‘i vá»›i mình, nên Diệp Khôn đã ngỠý, xin được gia nháºp Ä‘oà n tiêu cùng Ä‘i cho đỡ buồn.
Trung niên há» Cao là ngưá»i rá»™ng lượng, y thấy Diệp Khôn là hiệp khách giang hồ, nhìn qua thân thá»§ cÅ©ng khá, hÆ¡n nữa y để ý thấy, Diệp Khôn cÅ©ng là ngưá»i Ä‘oà ng hoà ng, nên đã cho hắn Ä‘i cùng.
Dù sao thêm má»™t ngưá»i gia nháºp đội tiêu cÅ©ng không có vấn đỠgì, huống chi đối phương cÅ©ng chỉ là tiện đưá»ng mà thôi, Biết đâu đấy, trên đưá»ng Ä‘i đội tiêu có gặp phải vấn đỠgì, thì có thể nhá» hắn giúp đỡ cÅ©ng không chừng. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phán Ä‘oán cá»§a trung niên há» Cao cÅ©ng tương đối, trên đưá»ng Ä‘i, đội tiêu gặp và i rắc rối nhá», tuy có thể giải quyết được, nhưng cÅ©ng tốn má»™t khoảng thá»i gian nhất định, như váºy hà nh trình sẽ cháºm lại, khiến cho đội tiêu rất Ä‘au đầu.
CÅ©ng may, lúc đó Diệp Khôn đã ra tay giúp đỡ, giải quyết những việc đó rất đơn giản và nhanh chóng, Vì váºy, trung niên há» Cao cà ng thêm tin tưởng Diệp Khôn hÆ¡n, và trên đưá»ng Ä‘i thưá»ng trò chuyện vá»›i hắn.
Hai ngưá»i thưá»ng nói chuyện vá»›i nhau vá» những chuyện trên giang hồ cÅ©ng rất hợp, khiến cho Diệp Khôn rất thoải mái, và trong lòng có chút hảo cảm vá»›i y.
Khi đội tiêu gặp nạn, Diệp Khôn định ra tay giúp đỡ, nhưng hắn còn chưa kịp ra tay, thì hắn phát hiện ra, hai ngưá»i đến cướp tiêu là ngưá»i tu tiên.
Gặp hai ngưá»i nà y, trong lòng Diệp Khôn vừa mừng vừa sợ, vốn dÄ© hắn trở vá» Thanh Châu là muốn tìm ngưá»i tu tiên kia, mục Ä‘Ãch là để thăm dò vá» thế giá»›i tu tiên và cách gia nháºp.
Tháºt không ngá», giữa đưá»ng liá»n gặp hai ngưá»i nà y, vì váºy hắn không thể bá» qua cÆ¡ há»™i nà y được, cho nên khi hai ngưá»i kia định rá»i Ä‘i, hắn liá»n lên tiếng ngăn đối phương lại. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
…
Äem thần thức đảo qua hai ngưá»i trước mặt, Diệp Khôn khẽ nhÃu mà y, thanh niên kia tu vi má»›i chỉ Luyện Khà Kỳ tầng sáu, còn thiếu nữ thì hÆ¡n y má»™t báºc, Luyện Khà Kỳ tầng bảy, cả hai ngưá»i tu vi thấp hÆ¡n nhiá»u so vá»›i suy nghÄ© cá»§a hắn, chẳng trách đối phương sau khi thấy mình, thì khiếp sợ như váºy.
Vì váºy, đối vá»›i hai ngưá»i trước mặt, thái độ cá»§a Diệp Khôn tá» ra có chút cao ngạo, dù sao trong thá»i gian qua, hắn cÅ©ng đã tìm hiểu kỹ Tu Tiên Bà Sá»± và biết được, trong tu tiên giá»›i thì cưá»ng giả vi tôn, cho dù có chuyện gì xảy ra, không cần biết đúng hay sai, cứ mang thá»±c lá»±c ra mà nói chuyện.
Thanh niên và thiếu nữ thấy Diệp Khôn đứng im không nói gì, hai ngưá»i liếc mắt nhìn nhau, trong lòng có chút khẩn trương, hai ngưá»i không biết đối phương là m như váºy là có ý gì.
“Hai vị không phải khẩn trương như váºy, tại hạ không có hứng thú vá»›i nhân sâm trong tay các ngưá»i, ta cÅ©ng không muốn là m khó hai ngưá»i là m gì cả, ta chỉ muốn há»i hai ngưá»i má»™t và i chuyện thôi.†Diệp Khôn thấy thái độ cá»§a hai ngưá»i như váºy, thì khẽ cưá»i nói.
Thanh niên và thiếu nữ nghe Diệp Khôn nói váºy thì quay ra nhìn nhau, trong lòng có chút thở phà o nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám buông lá»ng cảnh giác đối vá»›i hắn.
Tuy đối phương đã nói váºy hẳn không có ác ý, có Ä‘iá»u tu tiên giá»›i chuyện láºt lá»ng, giết ngưá»i Ä‘oạt bảo thì rất nhiá»u, Cho nên hai ngưá»i bá»n hỠđối vá»›i Diệp Khôn vẫn tháºp phần đỠphòng.
Trước mắt cứ nghe xem đối phương muốn há»i gì đã rồi tÃnh, vì váºy thiếu nữ vá»™i bước lên má»™t bước khẽ cưá»i nói.
“Äạo hữu có gì cần há»i xin cứ nói, tiểu muá»™i nếu biết sẽ nói, không dám hồ ngôn loạn ngữ.â€
“Ân. Váºy xin há»i, hai vị là ngưá»i tu tiên thuá»™c môn phái nà o?†Thấy thiếu nữ xinh đẹp bước lên nhẹ nhà ng nói vá»›i mình, Diệp Khôn hÆ¡i suy nghÄ© rồi nói.
“Tiểu muá»™i và Cao huynh đây Ä‘á»u là tán tu, không thuá»™c môn phái nà o cả.†Thiếu nữ thấy Diệp Khôn há»i váºy, có chút hÆ¡i bất ngá» và nghi hoặc, thế nhưng nà ng vẫn tá» ra bình tÄ©nh nói. Truyện "Nghịch Thiên Tu Tiên " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Tán tu? Xem ra hai vị giao hảo cũng khá tốt a.†Diệp Khôn hơi kinh ngạc, tán tu, hắn cũng biết một chút.
Bình thưá»ng, tán tu chỉ má»™t bình độc hà nh, rất Ãt khi Ä‘i cùng vá»›i ngưá»i khác, mà hai ngưá»i nà y Ä‘i cùng nhau, lại còn xưng huynh gá»i muá»™i, xem ra quan hệ cÅ©ng không phải dạng tầm thưá»ng.
“Tại hạ cÅ©ng là má»™t tán tu, nhưng thưá»ng xuyên ở má»™t chá»— tu luyện, Ãt khi ra ngoà i, hôm nay gặp được hai vị ở đây, nên cÅ©ng muốn há»i thăm má»™t chút vá» tu tiên giá»›i, rất mong được hai vi chỉ giáo cho.†Suy nghÄ© má»™t chặp, Diệp Khôn vá»™i nói.
“Thì ra đạo hữu cÅ©ng là tán tu, hÆ¡n nữa lại má»™t lòng khổ tu, tiểu muá»™i tuy là tán tu nhưng cÅ©ng đã ra ngoà i nhiá»u cho nên cÅ©ng biết má»™t chút vá» tu tiên giá»›i, nếu đạo hữu muốn biết tiểu muá»™i sẵn sà ng giảng thuáºt cho má»™t phen.†Thiếu nữ đối vá»›i lá»i nói cá»§a Diệp Khôn có chút kinh ngạc, nhưng nghÄ© tá»›i đối phương nói chỉ ở má»™t chá»— tu luyện không ra ngoà i, nên nà ng cÅ©ng hiểu vá»™i nói.
“A. Váºy mong cô nương hãy nói, tại hạ xin lắng nghe†Diệp Khôn nghe váºy có chút vui mừng nói.
Qua lại và i câu với Diệp Khôn, thiếu nữ thấy hắn cũng rất dễ gần, nên cũng vui vẻ giảng giải cho hắn nghe vỠnhững môn mái tu tiên ở Việt Quốc, nà ng nà y nói thao thao bất tuyệt, hơn một canh giỠmới xong.
Thanh niên đứng bên cạnh cùng nghe, y cũng phải trố mắt lên nhìn nà ng với ánh mắt trà n đầy kinh ngạc.
Hai ngưá»i có thể nói là quen nhau từ nhá», cùng lá»›n lên ở cùng má»™t địa phương, rồi cùng nhau vô tình Ä‘i và o con đưá»ng tu tiên, vá» sau gặp nhau, thấy có duyên nên kết bái huynh muá»™i, biết nhau đã nhiá»u năm rồi, nhưng cÅ©ng không nghÄ© ra nà ng nà y lại biết nhiá»u chuyện như váºy.
Thanh niên bên cạnh thiếu nữ còn kinh ngạc như váºy nữa, huống chi là Diệp Khôn, hắn cÅ©ng trố mắt lên nhìn, còn cái miệng nhá» cá»§a thiếu nữ thì nói liên tục.
Äúng là tu tiên giá»›i không hỠđơn giản chút nà o cả.
Những gì thiếu nữ nói cho hắn biết, chẳng qua cũng chỉ là một phần rất nhỠcủa tu tiên giới ở Việt Quốc mà thôi.
Nhưng những Ä‘iá»u nà y, đối vá»›i Diệp Khôn cÅ©ng là rất nhiá»u rồi, thá»±c tế như nà ng nà y nói, so vá»›i trong sách thì hoà n toà n không có ghi lại, mà phải trá»±c tiếp thấy hoặc nghe qua má»›i biết được.
Nghe thiếu nữ nói xong, Diệp Khôn thấy trong ngưá»i nhiệt huyết dâng trà o, Tu tiên, tu tiên, nhất định hắn phải tu tiên, hÆ¡n nữa phải trở thà nh ngưá»i mạnh, có thá»±c lá»±c thì má»›i có thể tồn tại được.
“Äúng rồi. Cô nương có thể cho tại hạ biết, là m thế nà o để có thể gia nháºp và o má»™t môn phái tu tiên không?†Diệp Khôn nghe thiếu nữ nói xong, thất thần suy nghÄ© má»™t lúc vá»™i lên tiếng há»i.
“A. Äạo hữu cÅ©ng muốn gia nháºp môn phái tu tiên sao?†Thiếu nữ thấy Diệp Khôn nói váºy kinh ngạc há»i.
“Äúng váºy. Tại hạ muốn gia nháºp môn phái tu tiên, như váºy sẽ thuáºn lợi hÆ¡n trong việc tu luyện cá»§a mình, là m tán tu như vầy, tu luyện má»™t mình rất khó khăn.†Diệp Khôn thản nhiên nói.
“Äạo hữu nói đúng. Nếu gia nháºp môn phái, thì tà i nguyên tu luyện sẽ rất phong phú, tốt gấp trăm lần so vá»›i việc tá»± mình tu luyện.†Nghe Diệp Khôn nói váºy, thiếu nữ cÅ©ng cảm thấy hâm má»™ nói.
“Phải rồi, tại sao hai vị không tìm má»™t môn phái nà o đó mà gia nháºp.†Diệp Khôn như nhá»› tá»›i Ä‘iá»u gì vá»™i há»i.
“Äạo hữu có Ä‘iá»u không biết, các tông môn, gia tá»™c tuyển chá»n môn nhân đệ tá» rất hà khắc, yêu cầu linh căn cÅ©ng tương đối, hai huynh muá»™i chúng ta tư chất linh căn kém cá»i, có muốn cÅ©ng không có môn phái, hay gia tá»™c nà o chịu nháºn. Vì váºy chỉ đà nh là m tán tu thôi.†Thanh niên từ đầu đến giá» không nói câu nà o, nghe Diệp Khôn há»i váºy, y than má»™t tiếng, vá»™i nói.
“A. Thì ra là như váºy, tại hạ cÅ©ng không rõ tư chất linh căn cá»§a mình thế nà o, không biết có phù hợp để gia nháºp môn phái nà o không đây.†Diệp Khôn hô lên má»™t tiếng, hắn không ngá» muốn gia nháºp môn phái lại phức tạp như váºy.
Xem ra trước tiên hắn phải tìm hiểu xem tư chất linh căn cá»§a mình như thế nà o trước đã, sau đó má»›i tìm cách để gia nháºp và o má»™t môn phái nà o đấy.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
« 1 3 4 5 6 »