Äại Niết Bà n
Tác giả: Tác giả: Khảo Ngư
Số chương: 550
Lần đọc: 373.394
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
« 1 7 8 9 ... 55 »
28.02.2015
Q.2 - Chương 26
Thiếu chút nữa bị lừa.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Hiếm khi vì tiết thể dục mÃ
được nghỉ sá»›m má»™t thá»i gian, Tô Xán thấy mình gần đây há»c táºp hÆ¡i quá
mức, nên không vá» nhà nữa mà ra thẳng cá»a hiệu.
Äứng ở báºc xuống xe, xa xa nhìn tấm biển nhà mình, cái tên địa Ä‘iểm mua
sắm chỉ định cá»§a thà nh phố đúng là rất bắt mắt, trước tiên là m má»i ngưá»i yên tâm, đại bá»™ pháºn thị trưá»ng ở khu phố nà y bị nhà y chiếm lấy, mẹ y lại ngà y cà ng nháºp vá» nhiá»u mẫu mã hà ng hóa hÆ¡n, thu hút há»c sinh phụ
cáºn tá»›i mua sắm, khiến cả khu trở nên tấp náºp.
Tằng Kha từ xa đã thấy con trai, liá»n vẫy tay gá»i, Tô Lý Thà nh vì cá»a
hiệu đã thuê ngưá»i, nên không hay tá»›i nữa, dù sao ông cÅ©ng không thể
hoà n toà n bỠcông việc của mình.
Tô Xán nhìn thấy Lý Ngá»c Liên trước tiên, Ä‘ang loay hay xếp má»™t giá hà ng gần cá»a, chà o Tô Xán có chút câu nệ. Bên trong hiệu có má»™t cô gái má»›i
thuê, mặc áo len bó, quần jean lam đang kiễng chân xếp hà ng kệ cao,
triển hiện đôi chân thon dà i miên man, bỠmông được quần jean bó chặt
vểnh lên, vừa tròn trịa như của phụ nữ thà nh thịch lại có phong vị thiếu nữ thanh xuân, trà n trỠsức sống.
Mái tóc dà i được túm lại phÃa sau, gò má ưu mỹ trÆ¡n mịn, khuôn mặt không tuyệt sắc, nhưng mang vẻ đẹp cám dá»—, lúc nà y cánh môi hồng căng má»ng
hÆ¡i mÃm chặt, không biết có ngưá»i Ä‘ang nghi hoặc nhìn mình, đến khi nghe thấy có tiếng chà o há»i ở cá»a liá»n quay lại.
Tức thì cả Tô Xán cùng cô gái cùng lên tiếng:
- Là cáºu/chị à ?
Tằng Kha ngạc nhiên:
- Sao, hai đứa quen biết nhau à ?
Vương Thanh có hÆ¡i bối rối "vâng" má»™t tiếng, gáºt đầu:
- Coi như đã gặp ạ.
Thấy mẹ nhìn mình ngá» vá»±c, gần đây mẹ có vẻ hÆ¡i ám ảnh chuyện bạn gái cá»§a y, Tô Xán giải thÃch:
- Trước kia gặp ở Tam Trung ạ.
Tằng Kha vỡ lẽ:
- À, thì ra là bạn cùng trưá»ng, Tô Xán, con khuyên Vương Thanh, nó tốt
nghiệp cao trung xong không há»c nữa, phải há»c gì đó chứ, không mãi mãi
Ä‘i là m công cho ngưá»i ta cÅ©ng không được ... Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Né tránh lá»i cằn nhằm là m ngưá»i ta Ä‘au đầu cá»§a mẹ, Tô Xán và Vương Thanh kiếm cá»› ra ngoà i mua đồ uống, hai ngưá»i và o bồn hoa trong khu chÃnh
phá»§.
Tô Xán là m sao có thể quên được cô gái nà y, lần đâu đột nhiên quay lại
cá»a trưá»ng Tam Trung, chÃnh là ngưá»i mình há»i ngà y tháng năm, là cô gái
bán hà ng tạp hóa trước cổng trưá»ng hay “quên†cái cúc áo, dụ dá»— không Ãt nam sinh ngây thÆ¡ tá»›i mua hà ng, Tô Xán từng là má»™t trong số “nạn nhânâ€
tÃch cá»±c đó.
Vương Thanh ngáºp ngừng, mất má»™t lúc má»›i nói:
- Cá»a hiệu là do nhà cáºu mở?
- Ừ ... Äúng váºy, tôi là Tô Xán.
- Vừa rồi ... Cám Æ¡n cáºu.
Tô Xán nhìn thẳng và o mắt Vương Thanh:
- Chị không nói tháºt vá»›i cha mẹ tôi, đúng không?
Giá»ng Tô Xán không quá nghiêm khắc, nhưng bản thân tâm lý Vương Thanh có Ä‘iá»u che giấu, bị thái độ già dặn trái vá»›i khuôn mặt non ná»›t cá»§a Tô Xán chất vấn, lúng túng má»™t lúc không đáp nổi:
- Tôi, tôi ...
- Nhà chị vốn mở cá»a hiệu tạp hóa ở cá»a trưá»ng Tam Trung, chị lại tá»›i
hiệu nhà tôi là m thuê, chị có ý đồ gì? Muốn thăm dò nguồn nháºp hà ng cá»§a
nhà tôi? Nguồn khách hà ng của nhà tôi? Hay là là m gián điệp thương
nghiệp để mưu lợi?
Tô Xán há»i dồn dáºp, câu sau nghiêm khắc hÆ¡n câu trước.
- Không .. Tôi không ...
Vương Thanh mắt đỠhoe, cuống cả lên:
- Không phải như cáºu nghÄ© đâu! Nguồn hà ng ai chẳng biết là từ thị trưá»ng bán buôn, đơn đặt hà ng nhà cáºu, là do chÃnh phá»§ chỉ định, Ä‘á»u có chỉ
tiêu cả! Cái hiệu nhá» cá»§a nhà tôi là m sao mà đụng chạm tá»›i được! Cáºu nói tôi là gián Ä‘iệp .. Tôi trá»™m cái gì? Tôi đã lấy cái gì ở cá»a hiệu nhÃ
cáºu chứ?
Thấy Vương Thanh vừa tức giáºn lại vừa muốn báºt khóc, Tô Xán thầm báºt
cưá»i, cô gái nà y hiện còn chưa biết gián Ä‘iệp thương nghiệp là cái gì,
thấy Vương Thanh cố gắng phân bua, Tô Xán cÅ©ng má»m giá»ng nói:
- Má»—i ngưá»i là m việc Ä‘á»u có động cÆ¡, muốn giết ngưá»i nhưng không thà nh
công, nhưng động cơ đủ cấu thà nh tội phạm. Hà nh vi của chị tuy chưa tới
mức đưa ra pháp luáºt, nhưng nói rõ động cÆ¡ cá»§a chị không thuần túy, chị
nổi giáºn như váºy, nhất định có nguyên nhân, tôi muốn biết nguyên nhân là gì.
Vương Thanh nhiá»u hÆ¡n Tô Xán ba bốn tuổi, nhưng đối diện vá»›i thá»§ Ä‘oạn cả cứng lẫn má»m, cả dá»a dẫm lẫn thông cảm cá»§a Tô Xán, đà nh bại tráºn:
- Gần hiệu nhà tôi vắng khách, há»c sinh quen cÅ©ng dần bá» Ä‘i, tôi gặng
há»i mãi má»›i biết chúng bá» sang mua hà ng ở nhà cáºu, nhà cáºu mở hiệu sau
nhà tôi, nhưng kinh doanh tốt, phát triển nhanh ... Äặc biệt gần đây
còn được thà nh địa Ä‘iểm mua sắm chỉ định cá»§a chÃnh phá»§ .. Tôi, tôi không muốn giống mẹ mình, cả Ä‘á»i trông cái cá»a hiệu đó, tôi chỉ muốn há»c chút kinh nghiệm .. Tôi không muốn ở mãi cái thà nh phố nhá» nà y, tôi muốn Ä‘i
xa hơn ...
Có lẽ nói tá»›i chá»— má»m yếu trong lòng, giá»t nước mắt trong suốt cá»§a Vương Thanh trà o ra.
Tô Xán ngồi xuống bên cạnh Vương Thanh, nhìn cô gái hồi lâu, há»i:
- Vì sao chị không há»c tiếp? Tốt nghiệp cao trung, thi và o trưá»ng há»c tốt là có thể rá»i thà nh phố nà y rồi.
Quệt nước mắt, Vương Thanh lắc đầu:
- Thà nh tÃch cá»§a tôi không tốt, sau khi tốt nghiệp chỉ đỗ và o trưá»ng há»c kém nhất ... Có há»c xong cÅ©ng bị ngưá»i ta xem thưá»ng, thế chẳng bằng tá»± kinh doanh. Tôi cÅ©ng không hoà n toà n nói dối mẹ cáºu, Ãt nhất tôi muốn
chứng minh, không dá»±a và o bằng cấp há»c táºp, cÅ©ng có lối ra.
Äây là má»™t giấc mở, trong suốt mà vÄ© đại, sao mà giống mình như thế. Tốt nghiệp trưá»ng đại há»c hạng ba, Tô Xán từng quyết tâm chứng tá» mình
không được há»c trưá»ng tốt vẫn có thể là m nên sá»± nghiệp, y miệt mà i là m
việc, thức khuya dáºy sá»›m, cuối cùng …
Vì thế Tô Xán biết Vương Thanh nói tháºt, ánh mắt đó giống ánh mắt năm xưa cá»§a mình:
- Chị vỠđi.
Lau khô nước mắt, Vương Thanh cưá»i gượng:
- Những chuyện nà y tôi còn chưa nói vá»›i mẹ mình ... Cám Æ¡n cáºu, tôi nhất định giải thÃch rõ rà ng vá»›i dì Tằng, không cần má»i ngưá»i Ä‘uổi, tôi sẽ
tự đi ..
- Ai nói muốn đuổi chị đi?
Vương Thanh sững ngưá»i:
- Vừa rồi ... chẳng phải cáºu ..
- Chị có nghÄ© tá»›i hợp tác vá»›i cá»a hiệu nhà tôi chưa? Có thể là m chi
nhánh, dù sao hiệu nhà tôi muốn phát triển không thể ở lỳ một chỗ, cần
mở rá»™ng chuá»—i cá»a hà ng, nếu chị đồng ý, chúng ta có thể bà n bạc. Chẳng Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
phải chị muốn chứng minh vá»›i tất cả má»i ngưá»i không Ä‘i há»c cÅ©ng có đưá»ng ra sao? Nếu chỉ cần vÅ© đà i, tôi có thể cung cấp cho chị vÅ© đà i đó.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên.
Tô Xán không quên bổ xung:
- Tôi có thể thuyết phục mẹ tôi, ở trông nhà , tôi rất có quyá»n phát ngôn ...
Vương Thanh tức thì bị niá»m vui quá ná»—i bất ngá» bao phá»§, cứ ngây ra nhìn Tô Xán, cô thưá»ng nghe Tằng Khoa khoe khoang con trai mình giá»i giang
ra sao, sáng kiến mở hiệu văn phòng phẩm, dứt khoát đòi tham gia há»™i đấu thầu, rồi thà nh tÃch há»c táºp ưu tú, lại còn giúp cáºu mình tránh thua cổ phiếu mấy chục vạn.
Ở trong mắt Vương Thanh tuy cho rằng đa phần cho rằng chỉ là mẹ khen
con, nhưng cÅ©ng gây nên ấn tượng Tô Xán rất thông minh giá»i giang.
- Chị có tin tôi không?
Tô Xán đột nhiên há»i:
Vương Thanh ngÆ¡ ngÆ¡ gáºt đầu, nhìn lại cáºu con trai còn thấp hÆ¡n mình ná»a cái đầu, sau đó lại do dá»± lắc đầu.
Tô Xán ngẩng đầu lên, nhìn vá» phÃa mặt trá»i qua khẽ lá, nói chắc nịch:
- Nếu chị tin tôi, tôi có thể đảm bảo, tôi sẽ ná»— lá»±c khiến tương lai chị Ä‘i rất xa, rá»i khá»i thà nh phố nà y, tá»›i thế giá»›i rá»™ng lá»›n hÆ¡n, tuy tôi Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
khẳng định mà nói thế giới ngoà i kia chưa chắc đã tươi đẹp như tưởng
tượng cá»§a chị, có Ä‘iá»u chỉ cần chị từng bước thá»±c hiện ước mÆ¡ cá»§a mình,
chị sẽ sáng tạo ra tương lai chÃnh bạn thân không ngá».
Tốt quá hóa dở, Tô Xán thể hiện vượt tuổi tác quá mức, là m Vương Thanh
không nhịn được phì cưá»i, đưa tay ra xoa đầu Tô Xán, vò rối mái tóc y:
- Tháºt đúng là , thiếu chút nữa bị cáºu lừa, là m như cáºu đã từng tá»›i thà nh phố lá»›n váºy, chúng ta vá» thôi, ở lâu không tốt. Dù sao cÅ©ng cám Æ¡n cáºu, chú nhóc đáng yêu.
Nói rồi bỠđi để lại Tô Xán đần thối mặt.
28.02.2015
Q.2 - Chương 27
Gieo mầm
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Sau khi trở vá» cá»a hiệu
Vương Thanh không nhắc tá»›i chuyện nghỉ việc nữa, hẳn lá»i cá»§a mình chưa
chắc đã là m Vương Thanh tin, nhưng trong lòng cÅ©ng có phần cảm kÃch,
nhưng Tô Xán không nói đùa, y thực sự đã lên kế hoạch tạo thà nh chuỗi
cá»a hà ng văn phòng phẩm.
Tô Xán chỉ muốn đấm đầu mình, sao tá»± nhiên kÃch động nói mấy lá»i ấy,
hiện giá» mình có năng lá»±c gì hứa vá»›i ngưá»i khác má»™ng tưởng và tương lai? NghÄ© lại mà xấu hổ, hẳn lúc đó trông mình ngu lắm.
Thế giá»›i nà y đôi khi rất tà n nhẫn, ngưá»i mang má»™ng tưởng rất nhiá»u,
ngưá»i chết vì má»™ng tưởng cá»§a bản thân cÅ©ng rất nhiá»u. Không phải ai cÅ©ng có thể thá»±c hiện lý tưởng cá»§a mình, y cÅ©ng là má»™t trong số đó.
Buổi tối vá» nhà , khi cha mẹ Ä‘ang ngồi trên ghế xem TV, Tô Xán rá»i bà n
há»c rá»i phòng váºn động má»™t chút, ra phòng khách, mẹ mang hoa quả gá»t sẵn gá»i Tô Xán ăn. Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiếng TV rất nhá», vì cha mẹ sợ ảnh hưởng tá»›i mình há»c táºp trong phòng,
nhìn từng quả hạch đà o trắng nõn đã được bóc vá», từng múi cam thÆ¡m ngá»t, trong buổi tối yên tÄ©nh đó, Tô Xán lần nữa bị cảm nhiá»…m.
Mưá»i má»™t năm sau, mẹ cÅ©ng ngồi dá»±a và o quầy hà ng, bóc vá» hạch đạo cho
mình, cả má»™t bát đầy, dù con trai ở ngoà i uống bao nhiêu thứ rượu, dù ăn bao nhiêu sÆ¡n hà o hải vị hoặc là thứ cÆ¡m há»™p rác rưởi, má»™t bát hạch đà o luôn mang theo hi vá»ng bồi bổ sức khá»e cho con trai.
Tô Xán không biết tương lai gia đình mình sẽ biến hóa thế nà o, nhưng bức tranh nhỠấm áp nà y sẽ không bao giỠthay đổi.
Tô Xán nhắc tá»›i chuyện mở chi nhánh vá»›i mẹ, dù sao cá»a hiệu muốn phát Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
triển, mở chi nhánh là con đưá»ng, như thế khiến cá»a hiệu tiến và o quản
lý tráºt tá»±, cha mẹ có thể bứt ra khá»i chuyện lặt vặt, quản lý chuyện
quan trá»ng hÆ¡n.
Tằng Kha, Tô Lý Thà nh lại nhìn con trai chằm chằm.
Một lúc sau Tằng Kha nói:
- Thế nà y không phải tốt sao, cần gì phải mở chi nhánh? Hiện trong nhÃ
không thiếu tiá»n, nhưng cÅ©ng không tá»›i mức Ä‘em tiá»n Ä‘i mở chi nhánh! Con cứ lo há»c tốt Ä‘i cao trung Ä‘i, ba năm nà y cha mẹ sẽ kiếm đủ tiá»n cho
con há»c đại há»c.
Tô Lý Thà nh tắt TV, nghiêm túc khuyên nhủ:
- Tô Xán, cha biết con có thiên phú ở phương diện nà y, nhưng đừng quá
chú tâm và o nó, hiện giai Ä‘oạn nà y con nên há»c táºp cho tốt. Cha mẹ chưa
bao giá» là m cá»a hiệu tháºt to, cÅ©ng không muốn có quá nhiá»u tiá»n, kiếm
được nhiá»u tiá»n đến đâu cÅ©ng không bằng bình an và khá»e mạnh. Chỉ cần
con thi và o được trưá»ng đại há»c tốt, đừng nói là cái cá»a hiệu nà y, dù có phải Ä‘áºp nồi bán sắt cÅ©ng để con Ä‘i há»c vươn lên.
Tô Xán thở dà i, tuy hiểu tấm lòng của cha mẹ, nhưng y không muốn cha mẹ
lo lắng vất vả cả Ä‘á»i vì mình, sống vì hà nh phúc cá»§a mình.
Xúi mẹ mở hiệu, đa phần là mong cha mẹ tìm được phương hướng mới của
cuá»™c Ä‘á»i, song vì quán tÃnh tư duy trước kia, vì cây đại thụ xà nghiệp
nhà nước mà cha mẹ dá»±a và o dù sao cÅ©ng đã từng má»™t thá»i huy hoà ng, huy
hoà ng đó là một loại vinh diệu, cũng là một loại độc tố và hạn chế, hạn
chế tư duy cá»§a cha mẹ y, xêm nháºp và o tư tưởng há», khiến tâm lý á»· lại,
ăn chắc mặc bá»n đã ăn sâu bén rá»… và o trong lòng.
Giải phóng má»™t ngưá»i ra khá»i cuá»™c sống khốn khó rất dá»… dà ng, nhưng muốn giải phóng tư tưởng cá»§a há» má»›i là chuyện khó khăn.
Tô Xán cÅ©ng biết thá»i cÆ¡ còn chưa chÃn muồi, y chỉ gieo mầm và o đầu cha
mẹ mình, để nó tá»± sinh sôi nảy nở, khi nà o cảm giác Ä‘iá»u kiện đầy đủ,
thuyết phục cha mẹ dễ dà ng hơn.
- Có Ä‘iá»u ...
Quả nhiên đúng dá»± liệu cá»§a Tô Xán, Tằng Kha nhÃu mà y suy nghÄ©:
- Con nói chi nhánh cũng đáng cân nhắc, dù sao tuy thà nh địa điểm mua
sắm chỉ định của thà nh phố, nhưng hợp đồng chỉ có một năm thôi, mà phân
ngạch lại Ä‘a phần từ cục kiến thiết cá»§a cáºu cả con, những chuyên nà y Ä‘á»u không chắc. Những nÆ¡i khác Ä‘á»u có thá»±c lá»±c lá»›n hÆ¡n chúng ta, năm nay
chúng ta may mắn già nh thắng lợi, năm sau bá»n há» có đỠphòng, chúng ta
còn thắng được không thì khó nói.
Tô Xán mừng rỡ, mẹ đã thay đổi rồi.
Rá»i cái giấc má»™ng đẹp tan vỡ cá»§a cái bát sắt xà nghiệp nhà nước, tầm
nhìn của mẹ đã xa hơn, không còn giới hạn ở được mắt trước mắt, lo tới
tương lai rồi.
Tằng Kha đã nhìn ra vấn Ä‘á», Tô Lý Thà nh cÅ©ng suy nghÄ©:
- Äịa Ä‘iểm chị định rất quan trá»ng, nhưng bán lẻ cÅ©ng rất quan trá»ng,
không thể bá» qua cái nà o. Gần đây há»c sinh tá»›i rất nhiá»u, đối tượng bán
lẻ chá»§ yếu là há»c sinh, nếu mở chi nhánh, thì phải mở ở gần trưá»ng há»c, như thế má»›i có hiệu quả ... Có Ä‘iá»u hiện giá» nói tá»›i mở chi nhánh còn
sá»›m, phải tÃch góp được má»™t khoản tà i chÃnh đã ...
Thế là đủ rồi, Tô Xán chỉ muốn dẫn dắt cha mẹ thôi, má»i việc phải chÃnh
cha mẹ y suy nghÄ© là m má»›i có ý nghÄ©a, mục Ä‘Ãch đã đạt được, vui vẻ đứng
dáºy:
- Con ăn xong rồi, con há»c tiếp đây.
PhÃa sau cha mẹ Ä‘á»u dặn Tô Xán ngá»§ sá»›m, không nên há»c quá khuya
…
Tiêu Nháºt Hoa có chút hứng pháºn, cÅ©ng có chút lo lắng, hưng phấn là vì
thi giữa kỳ sắp tá»›i, lo là vi trong bảy lá»›p cá»§a khối cao nhất, chá»§ nhiệm cá»§a năm lá»›p Ä‘á»u là tay từng trải trăm tráºn, má»—i ngưá»i Ä‘á»u dạy qua Ãt
nhất ba khóa cao trung, trong công tác quản lý há»c sinh và công việc
chung toà n khối Ä‘á»u có chá»— kiệt xuất.
So ra kinh nghiệm cá»§a Tiêu Nháºt Hoa thiếu sót hÆ¡n nhiá»u, tháºm chà má»™t số giáo viên bá»™ môn Ä‘á»u có tư lịch ngang mình, ngầm không phục, áp lá»±c
lá»›n.
Kỳ thi giữa kỳ nà y tiến hà nh cả trưá»ng, song các khối chia nhau thống
kê, cạnh tranh giữa các khối khá»i nói cÅ©ng biết. Cao trung và sÆ¡ trung
là hai giai Ä‘oạn hoà n toà n khác nhau, há»c sinh ưu tú ở sÆ¡ trung chưa
chắc đã ưu tú ở cao trung, cho nên kỳ thi nà y là một lần tái phân phối
và sà ng lá»c thá»±c lá»±c hoà n toà n má»›i.
Äây là chuyện liên quan tá»›i vấn đỠtiá»n thưởng toà n khối, nên ai cÅ©ng chuyên chú.
Tiêu Nháºt Hoa cÅ©ng ngầm chú ý tá»›i mấy há»c sinh thưá»ng ngà y có biểu hiện
kiệt xuất trong lá»›p, sá»›m Ä‘em há» thà nh đối tượng bồi dưỡng quan sát trá»ng Ä‘iểm.
Thi thoảng ông cũng nghe một số tin tức từ chỗ giáo viên bộ môn, với chủ nhiệm lớp mà nói, đây là kỹ xảo tất yếu, đôi khi có vấn đỠkhông tiện
há»i thẳng, và dụ đối vá»›i Tô Xán, cái gai trong lòng ông chÃnh là má»™t
trong số đó.
Cũng chẳng phải nói ông nhất định muốn là m khó Tô Xán, nhưng ám thị tâm
lý luôn có ảnh hưởng lá»›n, cứ cho rằng Äiá»n Phong đưa Tô Xán và o lá»›p
mình, nhất định không có mục Ä‘Ãch gì tốt đẹp, trong đầu đã đóng dấu "há»c sinh có vấn Ä‘á»" và o Tô Xán.
Thế nhưng gần đây nghe các giáo viên bá»™ môn đánh giá há»c sinh quấy phá
trong lá»›p lại không có bóng dáng cá»§a Tô Xán, là m ông ta Ãt nhiá»u cÅ©ng
bất ngá», rồi báºn rá»™n sá»± vụ nên Ãt để ý dần, nhìn Tô Xán không còn Ä‘á»
phòng như phòng địch nữa.
Chiá»u hôm đó Tiêu Nháºt Hoa tá»›i văn phòng sá»›m hÆ¡n bình thưá»ng, tiết há»c
buổi chiá»u khá thoải mái, giáo viên tá»›i lá»›p cÅ©ng Ãt, trong hà nh lang
vắng lặng có tiếng thì thầm bà n tán.
- Trong mấy lá»›p tôi dạy thì ÄÆ°á»ng VÅ© là đứa thông minh nhất, lại còn rất xinh đẹp ... Rất giống bạn cùng bà n thá»i sÆ¡ trung cá»§a tôi ...
Ngưá»i nói câu nà y là giáo viên tiếng Anh má»›i và o, tuổi trẻ khà thịnh, còn rất nhiệt tình vá»›i công việc.
- Ê, Tiểu Thiên, cáºu chưa có bạn gái phải không, chẳng lẽ là thầm yêu cô bạn cùng bạn?
Äây là Chu Ngô giáo viên môn sinh váºt, hÆ¡n ba mươi, đã láºp gia đình, rất thân thiết vá»›i các giáo viên trẻ ở văn phòng, thÃch đùa nghịch vá»›i há», Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
thi thoảng còn nói mấy chuyện sắc tình là m đám giáo viên nam nữ trẻ tuổi mặt đỠbừng.
Câu nà y tựa hồ khơi lên tâm sự của Tiểu Thiên, hắn thở dà i:
- Chỉ là bạn cùng bà n thôi, sau khi tốt nghiệp đại há»c cô ấy là m tiếp
viên hà ng không, chồng là cơ trưởng, hôm kết hôn còn tặng cho cô ấy
chiếc xe hÆ¡i ... Äám giáo viên nghèo chúng ta không thể so được.
28.02.2015
Q.2 - Chương 28
Xung đột ở cá»a lá»›p
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Chu Ngô chuyển đỠtà i: Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Phải rồi, gần đây trong đám há»c sinh có Ãt tin đồn, nghe nói cáºu bé Tô Xán lá»›p số 5 vÃ ÄÆ°á»ng VÅ© rất thân thiết, hai đứa nó còn thưá»ng xuyên
tan há»c vá» cùng nhau ...
Giáo viên cao trung tất nhiên không thể quá xa rá»i há»c sinh, ở cái độ
tuổi nà y chuyện bên ngoà i ảnh hưởng trá»±c tiếp tá»›i chuyện há»c hà nh, nên
đôi khi giáo viên còn rõ chuyện trong đám há»c sinh còn rõ hÆ¡n há»c sinh.
Tiểu Thiên bị khơi lên hứng thú:
- Äúng thế đấy, trước đó Nhạc Tá» Giang cá»§a khối cao nhị theo Ä‘uổi cô bé
ÄÆ°á»ng VÅ© đó rất rát, ai cÅ©ng nghÄ© thế nà o cÅ©ng chinh phục được hoa khôi, không ngá» ÄÆ°á»ng VÅ© lại có ý tứ vá»›i há»c sinh Vô Danh như Tô Xán, gần đây thưá»ng xuyên thấy chúng cùng nhau đợi xe bus ... Ôi tuổi há»c sinh đúng
là vô ưu vô lo ..
Chu Ngô "xì" một tiếng:
- Tình cảm há»c sinh à , như cầu vồng thôi, đẹp đấy nhưng trá»i quang mây tạnh má»™t cái là biến mất.
Tiêu Nháºt Hoa bước chân mạnh hÆ¡n Ä‘i tá»›i, hai ngưá»i láºp tức ho khan ngừng câu chuyện, Chu Ngô ngượng ngùng cưá»i:
- Thầy Tiêu tới rồi.
Tiêu Nháºt Hoa chỉ "ừ" má»™t tiếng ngồi xuống bà n, mở giáo án, song lòng
chấn động vô vùng, ÄÆ°á»ng VÅ© và Tô Xán ư? Thế nà y là thế nà o?
Lớp 5 cao nhất cũng đang loạn lên, chuyện nói từ hai mươi phút trước,
Nhất Trung vì sân bóng rổ có hạn, mỗi khi ra chơi luôn có chuyện tranh
già nh, hôm nay lá»›p Tô Xán ra chiếm sân xảy ra va chạm vá»›i má»™t nhóm khác, Máºu Tiểu Thì và Trịnh Äông vì đối phương chỉ là há»c sinh sÆ¡ tam, nên có chút thái độ ngông nghênh, còn vá»— cổ má»™t đứa há»c sinh sÆ¡ tam.
Mặc dù cướp được sân bóng, áp đảo được khà thế của đối phương, nhưng
tiếp đó đối phương bá» lại má»™t câu là m Máºu Tiểu Thì và Trình Äông rét
run:
- Anh hỠtao là Vương Hạo Nhiên, chúng mà y là lớp số 5 cao nhất chứ gì, chuyện hôm nay tao nhớ rồi.
Thà nh tÃch cá»§a Máºu Tiểu Thì và Trình Äông ở lá»›p thuá»™c top trên, là nhân
váºt có tiếng nói trong lá»›p, thân vá»›i đám Trương TÃch, Lý Ngải, xảy ra
chuyện nà y, bỠlòng tự tôn, đi tìm Lý Ngải hỗ trợ.
- Sao bá»n mà y lại chá»c và o em hắn?
Lý Ngải vốn thấy đối phương nhá» vả mình có chút phiêu phiêu, nhưng nghe đối phương là Vương Hạo Nhiên thì giáºt mình.
Cô gái được bạn thân chú ý bị ngưá»i ta xen ngang, em trai bị bắt nạn,
đoán chừng Vương Hạo Nhiên có ấn tượng rất sâu vỠlớp số 5.
Má»i ngưá»i nhìn sang Trương TÃch, Trương TÃch chép miệng:
- Äợi bá»n chúng tá»›i rồi tÃnh.
Hắn cÅ©ng thấy khó giải quết, nhưng trước ánh mắt trong đợi cá»§a má»i ngưá»i, không thể biểu hiện ra.
Thế là lá»›p số 5 cà ng ngà y cà ng có nhiá»u ngưá»i nghe tá»›i chuyện nà y, miệng truyá»n miệng, sá»± việc cà ng trở nên nghiêm trá»ng, ai cÅ©ng hoảng loạn,
cÅ©ng có nữ sinh tá»›i an á»§i Máºu Tiểu Thì, trong lá»›p hắn cÅ©ng là hoà ng tá»
bạch mã.
Truyá»n qua truyá»n lại, sá»± việc thăng cấp thà nh vấn đỠdanh dá»± cá»§a cả lá»›p số 5, nói ra thì tranh già nh sân bóng cÅ©ng là cho lá»›p mình mà .
Äối diện vá»›i đám Vương Hạo Nhiên có thể tá»›i bất kỳ lúc nà o cÅ©ng có thể
tá»›i, chuyện nà y lại chẳng thể má»i giáo viên giúp, nên ba tên Lý Ngải vô
hình trung thà nh trụ cột của lớp 5.
Phiá»n toái cuối cùng cÅ©ng đã tá»›i, lúc tan há»c có mưá»i mấy nam sinh cao
lá»›n khối cao nhị vây cá»a lá»›p, trong đó có cả Cao Phà m, Nhạc Tá» Giang
song không có Vương Hạo Nhiên, cả lớp số năm như đón đại địch.
Thằng em há» cá»§a Vương Hạo Nhiên lúc trước tranh già nh sân bóng, chỉ vá» phÃa Máºu Tiểu Thì:
- Anh Trần, là thằng kia.
Lý Ngải chủ động đi lên hòa giải:
- Chuyện hôm nay tôi cÅ©ng thấy, má»i ngưá»i biết nhau cả, đây chỉ là chuyện hiểu lầm.
Trong lòng hắn cÅ©ng hồi há»™p, có Ä‘iá»u tin đám ngưá»i nà y chưa tá»›i mức xông tá»›i lá»›p khác đánh ngưá»i.
Trần Xung hừ lạnh một tiếng, Lý Ngải còn chưa đủ tư cách đà m phán với hắn, Trịnh Chà Siêu bất mãn xông lên:
- Mà y là ai, ai quen biết gì mà y? Chuyện nà y chưa xong đâu, cổ tao tới
giá» còn Ä‘au đây nà y, bá»n mà y tốt nhất là bảo mấy thằng đó tá»± ra đây,
đừng liên lụy tá»›i ngưá»i khác.
- Không thể thương lượng được hay sao?
Trương TÃch, ngưá»i có tiếng nói nhất lá»›p số 5 cÅ©ng đã lên tiếng:
Trịnh Chà Siêu tất nhiên cÅ©ng nháºn ra Trương TÃch, có Ä‘iá»u cho rằng anh
há» cá»§a mình ở trưá»ng nà y thế lá»±c hÆ¡n hẳn ngưá»i má»›i từ sÆ¡ trung lên,
cưá»i khẩy:
- Thương lượng, muốn thương lượng thế nà o, cứ bảo thằng đánh tao ra đây đã rồi thương lượng sau.
Nếu đối phương ngang nhiên là m gì Máºu Tiểu Thì ở ngay cá»a lá»›p số 5 thì
sau nà y thể diện cá»§a đám Trương TÃch trong vòng tròn Nhất Trung sẽ mất
hết, chuyện liên quan tá»›i thể diện thế nà y, đừng nói má»™t thằng em há», mà Vương Hạo Nhiên có tá»›i thì hắn cÅ©ng chÆ¡i tá»›i cùng:
- Không ai cần ra hết, thằng nà o có giá»i thì xông và o đây xem.
Sắc mặt Trương TÃch trở nên nguy hiểm, Trần Xung nghÄ© má»™t lúc, ngăn
không cho Trịnh Chà Siêu quát tháo nữa, cưá»i vá»›i Trương TÃch:
- Tốt, nếu cáºu đã ra mặt, tôi sẽ vá» nói vá»›i Vương Hạo Nhiên má»™t tiếng,
hôm nay không gây chuyện ở lá»›p cáºu. Có Ä‘iá»u cáºu bảo thằng kia tốt nhất
chá»§ động đợi ở cá»a trưá»ng, chuyện nà y các cáºu đừng tham dá»± và o.
Äám Lý Ngải, Tôn Tá» Nghi sắc mặt khói coi, nhưng thấy Trương TÃch không
lên tiếng, cÅ©ng hiểu đối phương đã lấy danh Vương Hạo Nhiên ra thì Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trương TÃch cÅ©ng chỉ giáp được tá»›i nước nà y được thôi.
Trần Xung kéo Trương Chà Siêu vẫn hung hăng như con gà chá»i Ä‘i:
- Giải tán.
Nhạc Tá» Giang ở lại nói vá»›i ÄÆ°á»ng VÅ© mấy câu, đại khái là chiá»u nay có
chút chuyện, không thể hẹn ÄÆ°á»ng VÅ© vá» cùng, đại khái do hắn Ä‘i cùng đám ngưá»i tá»›i lá»›p mình sinh sá»±, là m mấy nữ sinh thay đổi hẳn cảm quan, rá»§a thầm, dù chiá»u nay anh có rảnh cÅ©ng đừng mÆ¡ hẹn được ÄÆ°á»ng VÅ©. Gần đây
ÄÆ°á»ng VÅ© và Tô Xán lúc nà o cÅ©ng tan há»c vá» cùng nhau, còn giả vá» không
biết.
Cao Phà m và Trần Linh San tá» ra rất thân thiết, hai ngưá»i nói nói cưá»i cưá»i nãy giá», Trần Linh San há»i:
- Anh có thể khuyên hỠkhông đánh nhau được không?
Thá»±c ra cô là m thế là vì giúp Lý Lá»™ Mai, Lý Lá»™ Mai thÃch Máºu Tiểu Thì,
hiện thấy Máºu Tiểu Thì có chuyện, lo lắng vô cùng, mà cô cÅ©ng rất có
thiện cảm vá»›i Máºu Tiểu Thì.
- Chuyện nà y không đơn giản, em cũng biết đấy, nó đánh em hỠVương Hạo Nhiên, thế chẳng phải là vuốt râu hổ à ?
Cao Phà m tá» vẻ khó xá», liếc nhìn Tô Xán nãy giá» ngồi im re tại chá»—:
- Có Ä‘iá»u em đã nói thế, thế nà o anh cÅ©ng nói đỡ vá»›i Trần Xung và Vương
Hạo Nhiên và i câu, anh cÅ©ng thấy chuyện nà y xung đột như váºy không hay.
- Váºy cám Æ¡n anh.
Trần Linh San nhoẻn miệng cưá»i duyên dáng, cô vốn rất cao ngạo, không há» muốn nhá» vả ai, cô luôn thÃch dùng thái độ cao ngạo đối diện vá»›i tất
cả, ngoà i mặt cưá»i thá»±c chất trong lòng nghiến răng ken két, Lý Lá»™ Mai
lần nà y vì bạn mà bà cô nà y phải hạ mình đấy.
Cao Phà m lần đâu tiên thấy Trần Linh Sang đối xá» dịu dà ng vá»›i mình như váºy, trong lòng đắc ý lắm, cố ý lá»›n tiếng nói:
- Ha ha, cái cáºu Tô Xán gì kia gần đây có còn theo Ä‘uổi em không? Có
tặng hoa viết thư tình gì đó không? Anh nghe đồn em là tinh nhân trong
má»™ng cá»§a cáºu ta.
- Anh nói linh tinh cái gì đấy.
Không đợi Trần Linh San vung tay đánh mình, Cao Phà m cưá»i ha hả chạy
mất, trong lòng đã có câu trả lá»i khẳng định, Tô Xán là kẻ thất bại trăm phần trăm.
Äợi Cao Phà m chạy khá»i lá»›p rồi Trần Linh San má»›i yên tÄ©nh lại, đỠmặt
quay vá» phÃa Tô Xán, y vẫn cúi đầu là m bà i, dưá»ng như phong ba vừa rồi
hoà n toà n không liên quan tới mình.
Trong mắt Tô Xán mà nói, đây hoà n toà n là chuyện một đám thiếu niên vì
chút sĩ diện mà chuyện bé xé ra to, y thèm để ý tới mới lạ.
Có Ä‘iá»u y không ngá» tá»›i chuyện y không muốn dÃnh dáng và o lại đụng phải.
28.02.2015
Q.2 - Chương 29
Viên gạch thá»i đại má»›i. Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
"Phụt!" Máºu Tiểu Thì bị má»™t Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ngưá»i đạp và o lưng, thân hình cao lá»›n tức thì đổ gục, tiếp đó cả đám đấm đá là hắn ngã xuống đất, đám ngưá»i đó chưa thôi, bụi đất mùi mịt, trên
ngưá»i trên mặt đầy dấu chân, mÅ©i không may trúng má»™t đá, máu tươi há»™c
ra.
Hai tay Máºu Tiểu Thì chống mặt đất, vừa thở khò khè vừa ho, đám ngưá»i
kia ngừng đánh, Vương Hạo Nhiên quét mắt, ngăn cản những ngưá»i có ý định can thiệp.
Äây là bãi đất trống trên con dốc ngoà i trưá»ng Nhất Trung, đứng xa có
mấy nữ sinh bịt miệng, vừa rồi há» nhìn thấy Máºu Tiểu Thì cùng hai ngưá»i
bạn đang nói chuyện đà ng hoà ng với đối phương, ai ngỠđột nhiên thà nh
đánh nhau, muốn ngăn cản, nhưng sợ không dám lên tiếng, có cô gái thấy
cảnh nà y đã báºt khóc.
Trịnh Chà Siêu đắc ý lắm, tuy há»c sÆ¡ tam, nhưng có anh há» trong trưá»ng, ngay cả há»c sinh cao nhất cÅ©ng không dám bắt nạt hắn. Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Còn dám vênh không? Tưởng mà y hơn một lớp mà ghê à ? Con mẹ nó, biết tao là ai không?
Trịnh Chà Siêu co chân đá Máºu Tiểu Thì nằm gục dưới đất.
Máºu Tiểu Thì mặc chiếc áo thể thao liá»n mÅ© hiệu Meters Bonwe, nổi báºt
thân hình cao lá»›n sáng lán cá»§a hắn, nhưng lúc nà y không được tÃch sá»± gì, khắp mình mẩy đầy dấu chân lá»›n nhá», ngưá»i cong lại như con tôm, che lấy đầu.
Lý Lá»™ Mai nước mắt ngắn dà i, cô gái thưá»ng ngà y cho ngưá»i ta cảm giác
rất mạnh mẽ nà y hiện trông vô cùng đáng thương, Trần Linh San không đà nh lòng xông tới, Cao Phà m tóm lấy cổ tay kéo lại:
- Linh San, em muốn là m cái gì, đừng tới đó, em không giải quyết được vấn đỠgì đâu.
Khu đất trống nà y nà y cách đưá»ng há»c sinh Nhất Trung tan há»c vá» Ä‘i qua,
nhưng biết có ngưá»i Ä‘ang đánh nhau nên vá»™i và ng rảo bước, ở Nhất Trung
gặp phải loại ngưá»i như Vương Hạo Nhiên, tốt nhất là tránh Ä‘i, nếu như
không muốn dây và o phiá»n toái.
Tô Xán đeo cặp sách đi qua nơi nà y, bên cạnh là Tiết Dịch Dương, khi
Tiết Dịch Dương không đá bóng thì cả hai Ä‘á»u cùng nhau vá» nhà . Tiết
Dịch Dương nhìn thấy đám ngưá»i khối cao nhị, kéo Tô Xán Ä‘i nhanh hÆ¡n,
đối phương không vì chuyện ÄÆ°á»ng VÅ© mà gây chuyện vá»›i Tô Xán đã là may
mắn lắm rồi, hôm nay đụng phải đám ngưá»i nà y, lòng hắn vẫn giáºt thon
thót.
Cao Phà m nhìn thấy Tô Xán, song mắt chỉ liếc qua rồi thu lại, đối với
kẻ thất bại thua kém nà y, hắn không thấy có sức uy hiếp gì nữa, hiện lại nắm cổ tay Trần Linh San, cảm giác má»m mại ấy là m hắn ngây ngất.
Những há»c sinh Ä‘i qua bên cạnh Tô Xán và Tiết Dịch Dương Ä‘á»u rảo bước
tháºt nhanh, Tiết Dịch Dương Ä‘ang đầu kéo Tô Xán Ä‘i, ai ngá» Tô Xán đột
nhiên dừng lại.
- Äấy là bá»n Vương Hạo Nhiên, đừng trêu và o.
Hắn thì thà o cứ như sợ ngưá»i ta nghe được.
Tô Xán không ngỠnghe một câu như thế từ miệng Tiết Dịch Dương, nhìn kỹ
lại thằng bạn, chợt nhá»› Tiết Dịch Dương mưá»i má»™t năm trước không giống
con ngưá»i không dá»… nháºn thua sau nà y. Tuổi vị thà nh niên, chúng ta đúng
là có nhiá»u thiếu xót và nhược Ä‘iểm ở tÃnh cách.
- Mà y biết thằng kia là ai không, Trần Xung, thằng nà y không có gia thể
như Vương Hạo Nhiên nên không nổi lắm, nhưng nói tá»›i đánh nhau thì nó là thằng Ä‘iên nhất, có biệt danh “chó dạiâ€. Chuyện nà y không phải đơn giản là tranh chấp sân bóng, thá»±c ra là vì Máºu Tiểu Thì thÃch Nhiá»…m Ngá»c, và Nhiá»…m Ngá»c và Trần Xung là má»™t đôi, tình huống gần giống chuyện mà y,
ÄÆ°á»ng VÅ© và Nhạc Tá» Giang, cho nên tốt nhất mà y … Ê, ê, cái thằng Ä‘iên, mà y là m cái gì đấy !?
Tiết Dịch Dương phản ứng hÆ¡i cháºm, định tóm áo Tô Xán kéo lại nhưng trượt.
Tô Xán không đáp mà đi thẳng tá»›i chá»— Máºu Tiểu Thì Ä‘ang bị Trịnh Chà Siêu đánh.
Giá»ng cá»§a Tiết Dịch Dương là m Trần Linh San quay sang, rồi sững ngưá»i,
Cao Phà m cưá»i thầm, xem ra mấy tin đồn nói không sai, thằng nhà quê Tam
Trung nà y bị tiếng tăm phù du là m váng đầu rồi, định quản và o chuyện nà y sao? Äịnh thể hiện trước mặt đám nữ sinh? Tiếc rằng kết cục cá»§a những
kẻ không biết tự lượng sức là chỉ cà ng chuốc thêm nhục nhã thôi.
Trịnh Chà Siêu dừng tay, Trần Xung mặt dữ tợn, lần trước vì chuyện Nhạc
Tá» San nên hắn nháºn ra Tô Xán, cả đám ngứa tay lâu rồi, không ngá» y lại
tự nạp mạng, tưởng mình ghê gớm lắm sao? Cho dù y có là con trai thị
trưởng thì hôm nay cũng đừng mong chạy thoát.
Cả đám tách ra, toà n kẻ lá»c lõi cả, cho Tô Xán đưá»ng và o, lát nữa ra tay cà ng tiện.
Nhìn Vương Hạo Nhiên mặt nghênh nghênh, lại nhìn Máºu Tiểu Thì co quắp dưới mặt đất, Tô Xán thở dà i:
- Xem ra lần trước giúp anh là sai lầm của tôi, anh cũng chẳng hơn gì hai tên kia.
Trán Vương Hạo Nhiên vẫn dán băng trị thương, mặc áo khoác Zebra sá»c Ä‘en trắng, quần thụng, rất thá»i trang, nhìn thấy Tô Xan, nhéo mÅ©i háºm há»±c
nói:
- Mẹ nó, sao lại là cáºu?
Bá»n Trần Xung Ä‘ang định ra tay Ä‘á»u dừng cả lại.
Trịnh Chà Siêu há»i:
- Anh, anh quen y à ?
Vương Hạo Nhiên chưa từng kể với ai chuyện bị đánh lén ở ngõ, đương
nhiên rồi chuyện mất mặt như váºy sao kể ra được, nhá»› tá»›i hôm đó Tô Xán
ném thuốc lá trả lại mình, nheo mắt lại:
- Cáºu như ma bám váºy! ... Muốn quản chuyện nà y à ?
Trần Linh San và Cao Phà m đứng vòng ngoà i không rõ bá»n há» nói gì, chỉ
thấy Vương Hạo Nhiên luôn tà n nhẫn lại nói chuyện với Tô Sán, tiếng
nghẹn ngà o của Lý Lộ Mai cũng nhỠhơn.
Trần Xung thấy thái độ của Vương Hạo Nhiên với Tô Xán cũng chẳng rao sao, đẩy y một cái:
- Cái gì, mà y định quản à ? Tưởng mình là ai? Äây là Nhất Trung, không phải Tam Trung.
Cả đám cùng ồn à o, Tiết Dịch Dương lòng như lá»a đốt, không dám xông tá»›i.
Tô Xán ngầm quan sát xung quanh, trừ Vương Hạo Nhiên thì còn có năm tên, thêm cả Cao Phà m thì là sáu, đương nhiên đám Vương Hạo Nhiên cÅ©ng không chỉ vẻn vẹn có chừng ấy, nên Máºu Tiểu Thì và hai đồng đội tuy cao lá»›n, nhưng bị ngưá»i ta đánh thảm như thế cÅ©ng chỉ biết cắn răng mà chịu.
Gặp phải loại chuyện nà y thá»a hiệp nhún nhưá»ng chỉ có kết cục tệ hại hÆ¡n mà thôi.
Äổi lại góc nhìn khác nếu như đám ngưá»i Vương Hạo Nhiên muốn báo thù cho Nhạc Tá» Giang, cÅ©ng dùng loại phương pháp nà y đánh mình, thì cảnh trước mắt chẳng phải là khắc há»a kết cục ngà y khác cá»§a bản thân y sao, nghÄ©
thế máu trong ngưá»i bốc cháy, mấy hôm nay y lo lắng chuyện nà y, không
phải sợ, mà nó giống có cái gai trong ngưá»i là m không thoải mái, đến há»c cÅ©ng bị phân tâm, như thế chẳng thà nhân cÆ¡ há»™i nà y giải quyết luôn, Ãt nhân hôm nay Tô Xán trông thấy cÆ¡ há»™i xoay chuyển, cho đám Vương Hạo
Nhiên thấy, y không phải dá»… trêu chá»c, còn hÆ¡n để hôm khác bất ngỠđối
diện mà không có chuẩn bị nà o.
Vương Hạo Nhiên không lên tiếng, hứng thú nhìn Tô Xán, xem y hóa giải
chuyện nà y ra sao, thực ra hắn cũng chẳng định là m gì Tô Xán cả, dù sao
còn nợ y, chỉ là Tô Xán ném trả điếu thuốc là m hắn nuốt không trôi, muốn nhân cơ hội là m nhục Tô Xán một phen.
Trần Xung thấy Vương Hạo Nhiên không ngăn cản đưa ngón chỉ mặt Tô Xán, búng gò má y, gằn giá»ng nói:
- Là m ngưá»i tốt nhất biết Ä‘iá»u biết pháºn má»™t chút, đừng có tranh già nh cá»§a ngưá»i khác, đừng tưởng chuyện gì cÅ©ng có thể xen và o.
Câu nà y ám chỉ cả chuyện Nhạc TỠGiang.
Trần Xung vừa nói vừa dùng móng tay cứa đi cứa lại mặt Tô Xán, để lại hai vết máu ...
Trần Linh San đưa tay ôm lấy miệng, Tiết Dịch Dương siết chặt nắm đấm,
nhưng cÆ¡n giáºn chưa tá»›i mức khiến y chá»c tá»›i đám ngưá»i nà y.
- Äá»§ rồi!
Vương Hạo Nhiên gạt tay Trần Xung ra, nhìn vết máu trên mặt Tô Xán cũng
thấy Trần Xung là m hÆ¡i qua, hắn chỉ ghét thái độ lên mặt dáºy Ä‘á»i cá»§a Tô
Xán:
- Bá» Ä‘i, tôi quen cáºu ta đấy. Äá»u là ngưá»i quen cả ...
Trịnh Chà Siêu lúc đầu còn tưởng Tô Xán là nhân váºt thế nà o, giá» thấy bị Trần Xung trêu ghẹo như váºy mà Tô Xán không dám nổi giáºn, ra vẻ đà n anh vá»— vai Tô Xán:
- Sống khôn ngoan một chút, hiểu chưa?
Má»i ngưá»i Ä‘á»u nghÄ© chuyện đã kết thúc ở đây thì má»™t việc không ai ngá»
được xảy ra, Tô Xán cúi xuống nhặt má»™t viêng gạch, nâng lên độ cao khiến ngưá»i ta sởn gai ốc, nhắm thẳng lưng Trần Xung nện xuống.
Tô Xán lúc nà y trong đầu chỉ có một suy nghĩ, dù kết cục của mình không
tốt cÅ©ng phải cho đám ngưá»i nà y biết uy lá»±c cá»§a viên gạch thá»i đại má»›i.
28.02.2015
Q.2 - Chương 30
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Khuynh hướng bạo lá»±c đám Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ngưá»i nà y chẳng qua do bị nuông chiá»u mà ra, Tô Xán cho chúng biết trên
Ä‘á»i nà y luôn có những ngưá»i là hòn gạch cứng đầu.
"Bốp!" Má»™t tiếng, Trần Xung loạng choạng lao tá»›i phÃa trước mấy bước.
Trần Xung mang ba phần sợ hải, bảy phần khó tin quay đầu lại nhìn, hiển
nhiên tÃnh uy hiếp cá»§a viên gạch nà y lá»›n hÆ¡n xa so vá»›i sức sát thương.
Chưa hết, tÃch tắc Trần Xung quay đầu lại, chỉ thấy tiếng gió vù má»™t
cái, sau đó là cái cặp sách đen xi lớn lên trước mắt, quất thẳng và o
mặt.
Trần Xung xoay ngưá»i quá gấp, trá»ng tâm không vững, thêm má»™t đòn nà y
nữa, bị Ä‘áºp choáng váng, má»™t cái răng văng ra, ngưá»i xoay tròn ngã váºt
xuống đất.
Cái răng cá»§a Trần Xung bắn ra, rÆ¡i và o ngưá»i má»™t tên Ä‘ang hút thuốc, là m hắn run rẩy hất vá»™i cái răng dÃnh máu Ä‘i.
Xung quanh im phăng phắc, tất cả quá sững sỠkhông ai kịp có phản ứng gì.
Khuôn mặt hiá»n là nh cá»§a Tô Xán má»™t giây trước còn bị coi là sợ hãi, lúc
nà y dưới tác dụng tâm lý, thái độ cá»§a y nãy giỠđược tất cả đồng loạt có cùng má»™t nháºn định, "máu lạnh".
Tô Xán nắm chặt viên gạch do vừa rồi váºn động quá mạnh là m thiếu chút
nữa vuá»™t khá»i tay, chỉ Máºu Tiểu Thì vẫn quỳ rạp trên mặt đất, quát:
- Chá»— nà y có đứa nà o cao to hÆ¡n mà y? Sao bá»n chúng đứng thẳng còn mà y
quỳ nhục nhã như thế, là thằng con trai thì đứng lên cho tao.
Äó là chiến lược cá»§a Tô Xán, chỉ lấy gạch đánh ngưá»i là hà nh vi ngu
xuẩn, đánh gục Trần Xung chỉ để tăng thêm khà thế, hiện tá»›i lúc kÃch
động đám Máºu Tiểu Thì. Tô Xán thấy Máºu Tiểu Thì chÆ¡i bóng rổ, rất mạnh
mẽ, nếu nói sức chiến đấu hắn kém đám ngưá»i nà y thì không phải, chỉ sợ Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
uy thế của chúng mà không dám phản kháng thôi.
Vá»›i đám há»c sinh quen đánh nhau kia, viên gạch nà y chỉ có hiệu lá»±c nhất
thá»i, đợi chúng tỉnh lại, mình sẽ gặp há»a, hai nắm đấm khó địch nổi bốn
cái tay, Tô Xán tranh thủ thêm đồng minh.
Chỉ cần Máºu Tiểu Thì đứng lên phản kháng, hai tên bạn cá»§a hắn kÃch động
nãy giá» nhất định gia nháºp, bá»n há» có bốn ngưá»i, có hi vá»ng đối kháng
với đám Vương Hạo Nhiên.
Máºu Tiểu Thì bị Tô Xán khÃch lên lòng tá»± tôn, ngưá»i Ä‘ang quỳ dưới đất run rẩy.
Mấy nữ sinh đứng xa xa nắm tay ướt mồ hôi, Lý Lá»™ Mai mắt rá»±c sáng, nhiệt huyết như ấp á»§ ở đỉnh cao, chá» hoà ng tá» bạch mã cá»§a mình đứng dáºy.
Máºu Tiểu Thì ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Tô Xán, cắn chặt răng, nhưng
bắt gặp ánh mắt âm u cá»§a Vương Hạo Nhiên, lá»a trong lòng tắt ngúm, cúi
đầu xuống.
Lý Lá»™ Mai lòng đầy kỳ vá»ng nhìn cảnh đó ngồi sụp xuống, như mất hết sức lá»±c.
Lòng Tô Xán không có cay đắng, chỉ có tức giáºn vô cá»›.
Äồ vô dụng.
Tô Xán nhìn Máºu Tiểu Thì tá»±a như nhìn thấy hình ảnh chÃnh mình trước
kia, quay trở lại, tuy y là m việc tháºn trá»ng, nhưng tuyệt đối không sợ
đầu sợ đuôi như trước kia.
Äám ngưá»i Vương Hạo Nhiên tỉnh lại, láºp tức chân đấm tay đá xông tá»›i, Tô Xán liên tục trúng đòn, liên tục lui lại, nhưng trong lòng khoan khoái
cùng cuồng phóng chưa từng có.
Co tay lại chắn cú đá bên sưá»n, cảm thụ cÆ¡n Ä‘au tê dại, tay vung gạch
phản kÃch, trượt, lùi lại né cú đấm khác, vai trái trúng đòn Ä‘au buốt,
cà ng bị trúng đòn, Tô Xán đánh trả cà ng hang, như con thú say máu, lần
nữa quay trở lại thá»i đại nhiệt huyết sôi trà o. Ôi! Cái tuổi thanh xuân
chết tiệt là m ngưá»i ta rÆ¡i lệ.
- Con mẹ chúng mà y! Dám đánh bạn tao.
Tiết Dịch Dương cÅ©ng nhặt má»™t viên gạch bên đưá»ng, gà o rú xông vá» phÃa Tô Xán bị đánh như má»™t thằng Ä‘iên.
Cuá»™c chiến mở rá»™ng, mấy tên cao nhị trúng đòn, khÆ¡i lên huyết tÃnh, vừa
la hét vừa Ä‘iên cuồng đấm đá hai ngưá»i bị quây ở trung tâm, ngay cả
Vương Hạo Nhiên quát "Äừng đánh nữa!" CÅ©ng bị nhấn chìm.
Bên nà y Ä‘ang kịch chiến thì từ đưá»ng chÃnh có má»™t nhóm ngưá»i Ä‘i xuống,
khiến ngưá»i ngoà i vòng chiến chú ý, đám ngưá»i nà y ăn mặc khác hẳn vá»›i
há»c sinh giai Ä‘oạn nà y, chẳng có gì thá»i thượng hoa lệ, nhưng cách phối
hợp đồ thuá»™c loại Ãt thấy ở thà nh thị nhá», là kiểu trang phục chỉ trên
TV mới thấy.
Mấy ngưá»i đó đứng lại rìa đất trống, má»™t ngưá»i cưá»i nói:
- Ê, thú vị tháºt.
Trần Linh San nháºn ra má»™t trong số há», chÃnh là Vương Uy Uy đã bao toà n
bá»™ chi phà chuyến Ä‘i chÆ¡i kỳ nghỉ hè cá»§a há», ấn tượng hôm đó hắn để lại
quá sâu Ä‘áºm, nên Trần Linh San nháºn ra ngay, lúc nà y Vương Uy Uy cÅ©ng
đang nhìn cô.
Vương Uy Uy chẳng nháºn ra Trần Linh San, đơn thuần là vì bị dung mạo cá»§a cô thu hút, nhìn thoáng qua sau đó ngồi xuống quán ăn vặt bên cạnh:
- Äang buồn thì có chuyện hay để xem, ná»i ngưá»i ngồi xuống Ä‘i.
Mấy ngưá»i lần lượt ngồi xuống, Vương Uy Uy hÆ¡i lo lắng nhìn sang Lâm Lạc Nhiên, chiếc áo len má»ng mà u Ä‘en bó lại ở hông, tôn lên cặp mông tròn
trịa, cô có dáng ngưá»i cá»§a má»™t cô gái đã dáºy thì đầy đủ, xem ra không
hợp lắm với khuôn mặt mang vẻ non nớt của Lâm Lạc Nhiên, vẫn dáng vẻ
thanh lệ như ngà y nà o ở quán game, cô do dự một lúc mới ngồi xuống, là m
Vương Uy Uy thở phà o.
Má»™t đám ngưá»i mặc toà n đồ hiệu đắt tiá»n, sang trá»ng khà phái lại ngồi
quán bên đưá»ng, xung quanh là tưá»ng xiêu vẹo, cá» dại um tùm, gá»i khoai
tây chiên và xâu thịt, ngồi xem đánh nhau.
Dùng dao cứa cổ tay là m bá»™ thâm trầm xa vắng, má»›i là mốt cá»§a thá»i đại nà y.
Thế nhưng đám Vương Uy Uy lại thÃch dùng phương thức nà y để trốn tránh
cái không khà gia đình áp ức là m ngưá»i ta sắp không thở nổi.
- Uy Uy, tên kia ... Hình như là cái thằng chÆ¡i PES rất giá»i gì đó đúng không.
Tên béo Lâm Trứu VÅ©, biệt danh "Tiểu NgÅ©" miệng ngáºm xâu thịt lúng búng nói:
- À đúng, là Tô Xán đấy, xem ra nhóm mình và cáºu ta khá là có duyên.
Vương Uy Uy nháºn ra ngay Tô Xán, nhưng thấy y cầm ná»a viên gạch đánh ngưá»i vượt ngoà i dá»± liệu cá»§a y.
Lâm Lạc Nhiên nhìn vá» phÃa đố, mắt sáng lên, cưá»i khẽ:
- ÄÆ°á»£c đấy, rất có vị, thế má»›i là con trai.
Tuy thưá»ng ngà y trông Lâm Lạc Nhiên có vẻ băng thanh ngá»c khiết, nhưng
tÃnh cách có mặt giống con trai, vì thế mà cô thưá»ng xuyên theo đám
Vương Uy Uy lên núi xuống biển chÆ¡i bá»i.
- Cũng khá đấy, tuy đánh lộn nhưng biết cách tránh bị thương chỗ hiểm,
phản kÃch rất hiệu quả, a, tiếc là sức lá»±c không đủ, nếu là tôi thì cú
đấm kia đủ đối thủ nằm nghỉ 5 phút ...
Mao Lạc Tiêu từ nhá» lá»›n lên trong đại viện quân khu bình phẩm, hắn lÃ
ngưá»i trông bình dị nhất nhóm, dáng cao gầy, áo len quần dà i, rất chất
phác.
Hắn châm má»™t Ä‘iếu thuốc, ném chiếc báºt lá»a Zippo lên bà n, nhìn Vương Uy Uy há»i ý.
Vương Uy Uy xua tay, đám ngưá»i nà y lấy Vương Uy Uy là ngưá»i đứng đầu,
bá»n há» Ä‘á»u hiểu tương lai sẽ cà ng gắn chặt vá»›i Vương Uy Uy, tạo thà nh
mạng lưới quan hệ khổng lộ.
- Dừng tay!
Vương Hạo Nhiên nhìn ra mấy tên đồng bá»n bắt đầu say máu ra tay không
còn biết kiá»m chế nữa, vá»™i ngăn cản cuá»™c chiến cà ng lúc cà ng nguy hiểm,
nên dứt khoát xông và o giữa hai bên đánh nhau, nói thế nà o thì hôm đó
không có Tô Xán, hắn đang nằm trong bệnh viện là cái chắc, chuyện ngà y
hôm nay sẽ không diễn ra.
Bộp! Tô Xán ném viên gạch trong tay xuống, chùi vết máu trên miệng, nhìn chằm chằm và o đối phương. Tiết Dịch Dương thảm hơn y một chút, có
Ä‘iá»u tên nà y lên cÆ¡n đúng là đáng sợ. Mấy tên ôm vết thương trên ngưá»i
do bị hắn đánh, trước kia quen nhau, hiện giỠcà ng chấn động:
- Tiết Dịch Dương, mà y được lắm.
Tiết Dịch Dương trong vòng tròn Nhất Trung nà y không ăn khớp chút nà o,
nên thưá»ng ngà y hắn xá» sá»± khéo léo, không muốn vì Tô Xán mà đắc tá»™i vá»›i
ai, hơi chút là phân rõ giới hạn với Tô Xán.
Nhưng hai ngưá»i lá»›n lên bên nhau từ bé, giá»›i hạn cá»§a thế tục có thể ngăn cản, gặp phải lúc cần thiết, vì như vừa rồi, không bùng phát thì thôi, má»™t khi bùng phát, loại hà nh động mất lý trà đó khiến Tô Xán hết sức Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
cảm động.
- Không phục thì mà y tới đây!
Cùng là bạn chơi quen ở sân bóng, lúc nà y Tiết Dịch Dương bất chấp, tay
cầm viên gạch chỉ và o mặt đối phương, mắt long sòng sá»c là m Tô Xán dở
khóc dở cưá»i.
Hai bá»n hỠđã kiệt sức rồi, còn đánh tiếp chỉ có nước ôm đầu chịu đòn, Tiết Dịch Dương còn dám gây sá»±, khà thế mưá»i phần.
05.03.2015
Q.2 - Chương 31
Qua ải
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Bên ngoà i có ngưá»i hô: Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ê, đang hấp dẫn mà sao dừng lại thế?
Xán quay đầu theo, bắt gặp Vương Uy Uy ngồi quán ăn vặt, thấy một tên
béo chỉ sợ thiên hạ không loạn hô lá»›n, Vương Uy Uy cưá»i vá»›i Tô Xán, còn
giơ ngón cái lên.
Äám ngưá»i Vương Hạo Nhiên tức thì sôi máu:
- Mẹ mà y! Xéo xuống đây bá»n tao xá» má»™t thể.
Tiểu NgÅ© và mấy tên còn lại Ä‘á»u háo hức sắn tay áo lên.
- Câm mồm cho tao!
Vương Hạo Nhiên rống lên, xung quanh liá»n yên tÄ©nh.
Vương Hạo Nhiên vì có cáºu là m phó bà thư thà nh á»§y, nên không Ãt lần ra
và o khách sạn Khải Lai, tham dá»± không Ãt bữa tiệc, đáng nhá»› nhất là hôm
đó chú há» hắn, má»™t ngưá»i trung niên trấn định trầm ổn, mà bà thư thà nh
ủy Vương Kim Vinh, thị trưởng Vương Tiểu Thiên đối diện với ai cũng ung
dung, thái độ vá»›i chú há» hắn rõ rà ng có hiá»m nghi lấy lòng.
Chỉ dựa và o so sánh đó, Vương Hạo Nhiên biết mình và Vương Uy Uy không ở một tầng cấp.
Vương Hạo Nhiên trầm mặc má»™t lúc, nói vá»›i đồng bá»n:
- Chuyện hôm nay thế là đủ rồi, chúng ta đi.
Thưá»ng ngà y hắn hoà nh hà nh ở trưá»ng há»c cÅ©ng không phải dá»±a và o quan chức cá»§a cáºu mình bắt nạt ngưá»i khác.
Mà bất kể hắn là m chuyện gì vượt khuôn khố luôn có ngưá»i xá» lý giúp,
cà ng khó tránh khá»i bị cha mẹ chá»i mắng, hắn thÃch thấy cha mẹ mình nổi
giáºn, thá»a mãn khoái cảm báo thù bá»n há» chỉ biết tiá»n bạc quyá»n thế,
không ngó ngà ng tới hắn.
Nhưng chuyện hôm nay nếu để tiếp diễn, có lẽ khó mà dẹp được, đó là khác biệt giữa lưu manh, hoà n khố và nha nội thực sự.
Äám ngưá»i bên cạnh bá» lại mấy câu dá»a dẫm má»›i háºm há»±c bá» Ä‘i.
Vương Uy Uy lúc nà y đứng dáºy, Ä‘i thẳng tá»›i chá»— Tô Xán:
- Không sao chứ?
Tiểu NgÅ© đứng lên, chỉ bà n há»:
- Ê, Tô Xán, là m cốc bia giải khát đi, không thấy còn có mỹ nữ bồi tiếp à , lần trước cả hai còn có chút va chạm đấy.
Hắn xưa nay thẳng thắn quen, cũng không hỠcó chút ý thức phân biệt giai tầng với Tô Xán, cho nên lấy em gái Lâm Lạc Nhiên ra đùa cũng chẳng
thấy có gì.
Ngược lại Lâm Lạc Nhiên tức giáºn cho má»™t đấm, còn rất Ä‘au, là m hắn méo miệng.
Lâm Lạc Nhiên cũng rất phóng khoáng, đưa tay ra hiệu với Tô Xán, ý nói
bá» qua chuyện hôm đó. Trần Linh San vốn định Ä‘i tá»›i há»i thăm tình hình
Tô Xán, nhưng thấy Tô Xán mặt mÅ©i xước xát, ngưá»i bẩn thỉu nhếch nhác,
còn đáp Lâm Lạc Nhiên bằng nụ cưá»i rất xán lạn, khẽ cắn môi dưới dừng
bước …
Tiết Dịch Dương liếm môi, nhìn thấy bia, hắn rất là khát, lại thấy Lâm Lạc Nhiên, miệng còn khát hơn.
Thế nhưng Tô Xán là m hắn cá»±c kỳ thất vá»ng, trả lá»i Vương Uy Uy:
- Không cần đâu.
Rồi cùng Tiết Dịch Dương dìu nhau táºp tá»…nh bá» Ä‘i.
Vương Uy Uy hơi ngẩn ra, lắc đầu quay trở lại bà n, vừa rồi Vương Hạo
Nhiên sợ mình, Tô Xán lại tỠra lãnh đạm, khiến hằng cà ng có hứng thú.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, bá»n há» sá»›m thôi sẽ không còn xa lạ nữa.
Äám ngưá»i Vương Uy Uy tá»›i là m thá»§ tục chuyển há»c, sau nà y sẽ há»c ở Nhất
Trung, Lâm Trứu VÅ©, Lâm Lạc Nhiên cÅ©ng váºy, chỉ có Ä‘iá»u đại khái do gia
đình yêu cầu, cho nên không cùng lớp, Vương Uy Uy ở lớp số 3, Lưu Trứu
Vũ lớp số 4, còn Lâm Lạc Nhiên lớp số 7.
Thá»±c ra ba bá»n há» có thể chá»n há»c ở bất kỳ má»™t trưá»ng nà o, là đá»i thứ tư cá»§a gia tá»™c hiển hách, ngưá»i nhà há» cà ng muốn bá»n há» Ä‘em tuổi thanh
xuân đặt ở dưới hoà n cảnh má»™t trưá»ng há»c, che dấu phong quang, giữ tâm
thái bình tÄ©nh. Gia tá»™c lá»›n thá»±c sá»± trải qua nhiá»u thá»i kỳ thá»±c ra cà ng y vá»ng đưá»ng ra cá»§a con cháu mình rá»™ng má»™t chút, thể hiện mình ở há»c
thuáºt ở thương nghiệp, chứ không phải chỉ biết tham dá»± và o chÃnh cục hay thay đổi.
ChÃnh cục mãi mãi chỉ có thể phong vân biến ảo ở nÆ¡i cố định, lại gánh Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
nguy hiểm lá»›n chỉ cần thoáng sÆ¡ xảy là trượt chân rÆ¡i xuống vá»±c sâu muôn trượng, còn há»c thuáºt và thương nghiệp có thể thà nh lợi khà đi khắp
thế giới.
Hai tên thương binh táºp tá»…nh dìu nhau bước trên con dốc rá»i trưá»ng, nghe Tiết Dịch Dương vẫn lải nhải chuyện Tô Xán không nháºn lá»i má»i cá»§a Vương Uy Uy, lại kêu khát nước, Tô Xán phát bá»±c:
- Mà y còn tâm trạng tÆ¡ tưởng tá»›i gái được à , nghÄ© cách là m sao giải thÃch để mẹ mà y không cạo đầu mà y Ä‘i đã.
Câu nà y có hiệu quả tức thì, Tiết Dịch Dương nÃn khe luôn. Ngưá»i Ä‘au
đớn, trầy trụa, quần áo rách rưới, hai thất thểu xách cặp ra xe bus.
Ngồi lên xe cả hai Ä‘á»u không có chút hứng thú nói chuyện nà o, má»—i ngưá»i
theo Ä‘uổi má»™t ý nghÄ© riêng. Äến khi xe Ä‘i được ná»a quãng đưá»ng, Tiết Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dịch Dương rầu rĩ nói:
- Hôm nay tao vá» nhà là chết chắc rồi, tao qua nhà mà y nhé. Gần đây cha mẹ mà y có vẻ lá»ng vá»›i mà y hÆ¡n.
Tô Xán uể oải đáp:
- Khác gì, mẹ tao sẽ nói cho mẹ mà y thôi, mà y muốn thêm cái tội trốn tội nữa à ?
Bế tắc, tiếp tục im lặng cho tới khi xuống xe. Cổng tiểu khu đã ở trước mắt, hai đứa vẫn vô kế khả thi.
Tiết Dịch Dương thả cái cặp xuống chân cổng, thò đầu nhìn và o trong:
- Hôm nay đám bác Triệu không xuống chÆ¡i cá», may quá. Äợi bà Lý Ä‘i ra
sân sau, tao vá»›i mà y chạy tháºt nhanh nhé. Lưu Duệ cÅ©ng hay đánh nhau, bố mẹ nó cÅ©ng không hay chuyện, nhà nó chắc an toà n.
- Ờ.
Tô Xán cÅ©ng ngó đầu nhìn và o trong đợi thá»i cÆ¡.
- Hai đứa là m cái gì mà rình ráºp như Ä‘i ăn trá»™m thế?
Má»™t giá»ng nữ vang lên sau lưng.
Tiết Dịch Dương quay ngoắt lại, nhanh tới mức là m hắn suýt ngã. Mẹ nó,
bà Tiết đáng đứng đó, bà là ngưá»i phụ nữ trung niên lùn, beo béo, gương
mặt hiá»n là nh phúc háºu. Nhưng vẻ ngoà i đó hoà n toà n khác vá»›i tÃnh cách
bên trong, chà Ãt vá»›i Tiết Dịch Dương là thế, bà Tiết hiá»n vá»›i Tô Xán
lắm.
Hai hà m răng như bị kẹo cao su dÃnh và o nhau, Tiết Dịch Dương không thốt ra được má»™t lá»i. “Bịch!†là n thức ăn rÆ¡i xuống, bà Tiết nhà o bổ tá»›i, sá» xoạng thằng con:
- Trá»i đất Æ¡i, là m sao thế nà y, mặt mÅ©i là m sao, có là m sao không con,
cả cháu nữa Tô Xán, có sao không? Trá»i Æ¡i, hai đứa bị tai nạn sao?
- Dạ, không sao, bá»n con chị xây xát bên ngoà i thôi.
Hai thằng lÃu rÃu nói, tá»± động bá» qua câu há»i thứ hai:
- Không sao là tốt rồi.
Bà Tiết kiểm tra hai đứa má»™t lượt, thấy không có gì đáng ngại tháºt má»›i
thở phà o, sau đó lùi lại, ánh mắt lóe lên một cách đáng ngại:
- Hai đứa đi đánh nhau phải không?
Phải nói cái khó ló cái khôn, Tô Xán chớp mắt nghĩ ra giải pháp:
- Dì Tiết, thằng Dịch Dương nó đánh cháu.
Tiết Dịch Dương sững ra mất ¼ giây, nhanh chóng hiểu ý thằng bạn nối khố:
- Mẹ, là nó đánh con trước đấy. Mà y đánh tao giỠcòn đi hớt lẻo.
- Äó là tao không may đá bóng và o mà y, rõ rà ng mà y đấm tao trước.
- Tao chỉ đấm đùa thôi, mà y xem, mà y đá tao thế nà y à …
Tiết Dịch Dương nháºp vai như tháºt, sắn tay áo lên chỉ chá»— bầm tÃm:
- Äá»§ rồi.
Bà Tiết quát, nghe hai đứa cãi nhau đại khái hình dung ra được sự việc,
hai đứa nà y ở trưá»ng chÆ¡i bóng, đá phải nhau rồi đánh nhau, chuyện nà y
không hiếm nữa, hồi bé hai đứa chơi với nhau thà nh ra đánh nhau không
Ãt, bạn bè không trở mặt thà nh thù là tốt rồi:
- Hết nói nổi, bé bá»ng gì cho cam nữa đâu mà đánh nhau như quân thù quân hằn thế nà y. Äứng ngây ra đó là m gì nữa hả, xách là n lên cho mẹ, mẹ
chạy ra hiệu thuốc mua bông băng, thuốc sát trùng cho hai đứa.
Ấn cái giá» cho thằng con xong, bà Tiết Ä‘i ra hiệu thuốc đầu phố, miệng vẫn lẩm bẩm “không hiểu nổi chúng nóâ€.
Äợi mẹ Ä‘i má»™t quãng, Tiết Dịch Dương huýt sáo, lục lá»i là n thức ăn xem có gì ăn vặt không, ném cho Tô Xán má»™t quả táo:
- Tao chắc bá»n mình qua ải rồi đó.
Tô Xán ngoạm một miếng táo:
- Tao cÅ©ng nghÄ© váºy.
- Công nháºn bá»n mình đóng kịch giá»i tháºt, xem chừng sau nà y Ä‘i là m diá»…n viên được đó.
Hai thằng nhìn nhau cưá»i hết sức đắc chÃ.
05.03.2015
Q.2 - Chương 32
Những ngà y mùa thu
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Nhà Tô Xán ở tầng 3, nhÃ
Tiết Dịch Dương ở tầng 5, còn nhà Lưu Duệ ở tầng 7, phân chia rất Ä‘á»u.
CÆ¡ bản nhà Lưu Duệ không khác gì nhà Tô Xán, diện tÃch bằng nhau, bố trà phòng khách phòng ngá»§ rồi bếp cÅ©ng giống nhau, nhà Tiết Dịch Dương Ä‘iá»u kiện tốt hÆ¡n, ông bà ná»™i ngoại hắn Ä‘á»u rất khá giả.
Và o phòng Tiết Dịch Dương, hai thằng ném cặp nằm thẳng cẳng ra giưá»ng,
lúc đánh nhau thì phấn khÃch, lúc Ä‘i vá» thì lo lắng, giá» tai qua nạn
khá»i rồi, lòng buông lá»ng, háºu quả vụ đánh nhau xuất hiện, toà n thân ê
ẩm đau nhức, khẽ cỠđộng cũng là m xương cốt phản đối ầm ầm.
Tô Xán rên rỉ như con mèo bệnh:
- Ã, sao giá» Ä‘au thế, có lẽ mai xin nghỉ thôi.
Tiết Dịch Dương quay ngưá»i sang.
- Nghỉ, mà y Ä‘iên à , mai phải Ä‘i há»c, nhất định phải Ä‘i.
- Mà y ham há»c lúc nà o thế, thưá»ng ngà y mà y vẫn trốn tiết mà .
Không biết giây thần kinh nà o cá»§a thằng nà y bị chạm mạch rồi, nghe giá»ng nó rõ hăng hái, Tô Xán biết nó không đùa.
- Thế nên tao má»›i bảo là mà y còn non lắm em ạ, tao chỉ trốn há»c lúc khá»e thôi, ốm yếu phải tá»›i lá»›p tranh thá»§ tình cảm các em chứ, mà y biết đấy
con gái dá»… má»m lòng.
Tiết Dịch Dương lên giá»ng đà n anh:
- Kệ xác mà y, tao không điên.
Tô Xán thá»±c sá»± bó tay vá»›i thằng bạn nà y rồi, y không biết trá»i Ä‘á»i nà y còn thứ luáºn Ä‘iệu kỳ quái như váºy. Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tao bảo mà y ngu mà y còn cãi, mấy hôm nay chuyện cá»§a mà y, ÄÆ°á»ng VÅ©,
Nhạc TỠGiang đồn ầm ĩ như thế, hôm nay mà y lại đánh nhau với nhóm Nhạc TỠGiang, dù nó không có mặt, nguyên nhân không phải bắt nguồn từ
chuyện cá»§a bá»n mà y, nhưng ai biết đấy và o đâu. Mà y lạ gì mấy tin đồn
trưá»ng mình, thế nà o cÅ©ng dÃnh dáng tá»›i ba đứa bá»n mà y thôi, mà y nghÄ©
xem ÄÆ°á»ng VÅ© sẽ có phản ứng gì?
Tô Xán động lòng rồi, không ngá» mồm mép thằng bạn mình không chỉ lừa gạt được thiếu nam thiếu nữ vô tri mà vá»›i mình cÅ©ng có tác dụng. Khổng Tá»
nói “ba ngưá»i Ä‘i cùng nhau có thầy taâ€, quả không sai.
- Sáng mai tao gá»i mà y chứ hả?
Tiết Dịch Dương vá»— vá»— vai Tô Xán, giá»ng giống hệt mấy thằng cò mồi lừa gạt.
- Ừ, gá»i tao vá»›i.
Hôm sau Tô Xán mở cá»a cho Tiết Dịch Dương suýt vấp ngã, trông hắn cứ như thương binh vừa rá»i chiến trưá»ng, hai tay Ä‘á»u băng vải trắng, trán dán
băng dÃnh thuốc, nếu không có hai cái mắt sáng rá»±c thì Tô Xán nghÄ© nó bị thương nặng tháºt.
Äến trưá»ng Tiết Dịch Dương cà ng như đại tướng quân chiến thắng trở vá»,
vênh váo hết mức, hắn quen biết nhiá»u, nên ngưá»i há»i chuyện không Ãt.
Trong câu chuyện cá»§a Tiết Dịch Dương, Tô Xán thà nh thằng ngốc không biết tá»± lượng sức, còn hắn thà nh ngưá»i bạn trượng nghÄ©a, hoà n toà n không
thèm để ý Tô Xán ở bên cạnh như muốn bóp cổ mình.
Vừa tá»›i lá»›p số 5, bên trong đã nổ tung trá»i, má»™t nam sinh trong đội bóng đá còn khoa trương chạy ra dìu Tiết Dịch Dương:
- Xuất sắc, tuyệt vá»i! Hai chá»i sáu, sau nà y không đứa nà o dám giỡn mặt vá»›i lá»›p mình nữa.
- Khá lắm!
Một nam sinh mà Tô Xán chưa nói chuyện bao giỠcũng đi tới vỗ vai y, cứ
như thể hai đứa vừa má»›i vá» Ä‘Ãch cuá»™c Ä‘ua đưá»ng trưá»ng. Ngay cả đám Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trương TÃch cÅ©ng giÆ¡ ngón tay cái lên khen ngợi, Tiết Dịch Dương tiếp
tục nổ văng bá»t vá» sá»± tÃch oái hùng cá»§a hắn, Tô Xán cÅ©ng được nhóm nữ
sinh Trần Linh San, Lý Lá»™ Mai há»i thăm thương tÃch.
Trong lúc đám đông nhốn nháo, lúc Trần Linh San đau lòng kiểm tra vết
thương cá»§a Tô Xán, còn ôn nhu lấy trong cặp má»™t cái băng dÃnh cố định
lại thuốc đắp đã lá»ng cho y thì ÄÆ°á»ng VÅ© Ä‘i và o lá»›p, ánh mắt hai ngưá»i
chạm nhau, ÄÆ°á»ng VÅ© hÆ¡i dừng lại nhìn, sau đó gáºt đầu coi như chà o há»i,
đi vỠchỗ ngồi.
Tô Xán không khá»i thất vá»ng, biết thế nà y ở nhà nằm cho khá»e.
Tin tức đánh nhau vá»›i nhóm Vương Hạo Nhiên tất nhiên lan Ä‘i như lá»a gặp
gió, chỉ tá»›i tiết thứ hai, ngay cả khối cao nhị cÅ©ng rất nhiá»u biết
chuyện nà y, tức thì xôn xao lá»›n, không mấy ngưá»i biết tá»›i cái tên Tô
Xán, nhưng không cản trở hỠbiết sự thực đám Vương Hạo Nhiên gặp phải
khiêu chiến, mà nguồn cÆ¡n lại từ hai há»c sinh không có tiếng tăm gì ở
năm thứ nhất.
Sá»± hà o hứng ban đầu qua Ä‘i, có há»c sinh tỉnh táo nhìn Tô Xán và Tiết
Dịch Dương với ánh mắt thương hại, chỉ ra rằng vốn dĩ Tô Xán vì quan hệ
vá»›i ÄÆ°á»ng VÅ© mà xÃch mÃch vá»›i Nhạc Tá» Giang, đã như ôm quả bom có thể
phát nổ bất kỳ lúc nà o, ai ngỠTô Xán lại còn vuốt râu hùm, công nhiên
đối đầu với Vương Hạo Nhiên, cà ng là m mẫu thuẫn gia tăng.
Tá»›i giá» nghỉ tiết thứ ba, khi tin đồn đã lan khắp toà n trưá»ng, ÄÆ°á»ng VÅ©
sau má»™t tiết há»c thấp thá»m, bứt rứt, má»›i hạ được quyết tâm Ä‘i tá»›i bà n Tô Xán, lo lắng há»i:
- Rốt cuộc chuyện thế nà o, bạn có đau không?
Xung quanh im lặng trong phấn khÃch, mà n há» trông đợi đã diá»…n ra.
Nhìn ánh mắt đầy lo âu cá»§a ÄÆ°á»ng VÅ©, lòng Tô Xán má»m nhÅ©n, không nỡ để cô lo lắng thêm:
- Kỳ thực chuyện không phải như bạn nghe thấy đâu, đừng lo …
- á»i trá»i Æ¡i, tôi Ä‘au quá, sao không ai há»i thăm tôi thế nà y?
Tô Xán không kịp nói cho ÄÆ°á»ng VÅ© ngá»n ngà nh thì Tiết Dịch Dương la oai
oái, thế là má»™t ngưá»i cưá»i, hai ngưá»i cưá»i, cả đám cưá»i rÅ© rượi. ÄÆ°á»ng
VÅ© má»›i nháºn ra má»i ngưá»i tụ lại cả quanh bá»n há», tai nóng rần bá» vá»
chá»—. Tô Xán Ä‘iên tiết đạp Tiết Dịch Dương má»™t cái lăn quay ra đất, thằng nà y vẫn tiếp tục mà n hà i kịch rẻ tiá»n cá»§a nó, khiến lá»›p há»c chìm trong
tiếng cưá»i. Ngồi vá» chá»—, ÄÆ°á»ng VÅ© cÅ©ng mÃm môi cưá»i trá»™m …
Lá»i phá»ng Ä‘oán má»™t số “chuyên gia†cho rằng sá»± kiện đối phương tá»›i táºn
cá»a lá»›p tìm ngưá»i sẽ lặp lại đã không xảy ra, tất cả yên ắng như ngà y
mùa thu.
Äám Vương Uy Uy tá»›i Nhất Trung rất kÃn tiếng, nhưng trong đám công tá» ca có muôn và n liên quan tá»›i cao tầng như Vương Hạo Nhiên, Trương TÃch lại là chấn động không nhá».
Tiết Dịch Dương vẫn phát huy khả năng ngoại giao của mình, báo tin cho Tô Xán:
- Tao thấy đám Vương Uy Uy rồi, chuẩn xác trăm phần trăm, cả cô bé Lâm
Lạc Nhiên cÅ©ng tá»›i trưá»ng mình, giữa tiết hai tao ra vưá»n hoa hút thuốc còn thấy Vương Uy Uy nói chuyện vá»›i Trương TÃch.
Tô Xán chỉ gáºt đầu ý nói nghe thấy rồi, sau đó tiếp tục viết bà i, Tiết
Dịch Dương quen vá»›i tÃnh Tô Xán rồi, chẳng mất hứng, quay sang là m việc
của mình.
Tô Xán không biết có phải mình cải biến sá»± kiện đám Vương Uy Uy tá»›i Nhất Trung, hay là bá»n há» vốn sẽ tá»›i Nhất Trung? Vì sau nà y Tiết Dịch
Dương chưa bao giỠnhắc tới y chuyện liên quan tới nhóm Vương Uy Uy, do
không có chuyện gặp nhau ở quán game, cà ng không có quá trình sau nà y.
Hiệu ứng bươm bưá»m đôi khi mang tá»›i phản ứng dây chuyá»n như thế, nên Tô
Xán không biết sau nà y sẽ có chuyện gì, mưá»i má»™t năm sau cuá»™c Ä‘á»i y sẽ
ra sao, có Ä‘iá»u may mắn là y có thá»i gian Ä‘iá»u chỉnh từ bây giá».
Có Ä‘iá»u y cÅ©ng hiểu dù đám Vương Uy Uy tá»›i cÅ©ng chẳng đại biểu cho cái
gì, há» có vòng tròn và thế giá»›i vượt ngoà i há»c sinh bình thưá»ng bá»n há»,
không phải chỉ vì một lần quen biết mà có thể vượt qua thế giới mình,
và o thế giá»›i cá»§a há».
Tiết thể dục, Nhạc Tá» Giang sang rá»§ lá»›p số 5 chÆ¡i bóng, mục Ä‘Ãch tất nhiên là để thu hút ánh mắt cá»§a ÄÆ°á»ng VÅ©.
Máºu Tiểu Thì vẫn được đại bá»™ pháºn nữ sinh trong lá»›p la hét cổ vÅ©, Lý Lá»™
Mai và Trần Linh San cũng trong đám đông la hét đó. Lý Lộ Mai gà o thét
khản cổ quay lại lấy nước uống, tình cỠthấy khoảng đất trống bên kia,
đám Tô Xán và Tiết Dịch Dương Ä‘ang đá bóng, dưá»ng như cách biệt vá»›i thế
giới náo nhiệt bên nà y, Lý Lộ Mai cong môi lên:
- Gần đây Tô Xán không tới tìm bạn à ? Mị lực của công chúa Trần Linh San không còn hiệu quả nữa sao?
Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trần Linh Sang giơ tay là m động tác muốn đánh, hai cô gái nô đùa, có
Ä‘iá»u lại hÆ¡i ngạc nhiên, nếu như là trước kia, Lý Lá»™ Mai chẳng bao giá»
trêu đùa mình chuyện liên quan tới nam nữ, hơn nữa từ góc độ chú ý của
Lý Lộ Mai gần đây có vẻ nhiệt tình với quan hệ ám muội giữa mình và Tô
Xán.
05.03.2015
Q.2 - Chương 33
Nhạc TỠGiang tấn công
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Lý Lá»™ Mai vẫn coi Máºu Tiểu Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thì là hoà ng tá» bạch mã, thÃch hắn không giảm Ä‘i chút nà o, vẫn Ä‘au lòng
vì hắn bất cẩn mà trẹo chân, lo lắng nhìn hắn xông pha trên sân.
Có Ä‘iá»u thi thoảng nhá»› tá»›i buổi chiá»u hôm đó, Máºu Tiểu Thì quỳ dưới đất
không đứng dáºy, và Tô Xán tay cầm viên gạch chất vấn, thà nh bức tranh ố
và ng trong hồi ức.
Äó là chuyện nằm ngoà i tuổi tác và lịch duyệt ở giai Ä‘oạn có thể tiếp nháºn, cô không thể đưa ra đánh giá vá»›i tất cả Ä‘iá»u đó.
Trong lúc Lý Lá»™ Mai còn nuối tiếc thì Máºu Tiểu Thì vừa má»›i già nh được
bóng, lao lên tấn công, sân đối phương chỉ còn má»™t ngưá»i phòng thá»§, Trần Linh San mặt đỠrá»±c vì la hét nãy giá», hai tay bắc trước miệng là m loa
hét lớn:
- Máºu Tiểu Thì, sắp hết giá» rồi ghi Ä‘iểm Ä‘i.
Không may đối thá»§ cá»§a Máºu Tiểu Thì là Nhạc Tá» Giang, hắn vừa má»›i định Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
định ném rổ thì Nhạc TỠGiang đã lao cắt ngang qua cướp bóng, vai huých
kÃn má»™t cái là m Máºu Tiểu Thì thiếu chút nữa ngã xấp xuống.
Má»™t đồng đội cá»§a Nhạc Tá» Giang ở vị trà rất thuáºn lợi vẫy tay ra hiệu,
nhưng hắn không chuyá»n bóng, là m động tác giả vượt qua hai ngưá»i, sau đó lao vá»t lên không trung, đổi tay bóng vượt qua ngưá»i thứ ba, thá»±c hiện
động tác chụp rổ thà nh công.
Pha ghi Ä‘iểm cá»±c đẹp nà y khiên nữ sinh bốn xung quanh rÃt gà o muốn thá»§ng mà ng nhỉ, kết quả 64 – 52, lá»›p Nhạc Tá» Giang già nh chiến thắng, không
Ãt nữ sinh tay cầm khăn lông, tay cầm chai nước chỠđợi, nhưng trong
mắt cá»§a Nhạc Tá» Giang chỉ có có ÄÆ°á»ng VÅ©, Ä‘i thẳng tá»›i giÆ¡ tay lên muốn
vỗ tay với cô.
Nhạc Tá» Giang cao 1m80, mà u da rám nắng, mồ hôi dÃnh và o ngưá»i, thấp
thoáng hiện ra cÆ¡ ngá»±c rắn chắn, tay áo ắn tá»›i vai, ngưá»i hắn rắn chắc
cÆ¡ bắp mà không thô, như con báo săn, trà n ngáºp sức hút nam tÃnh.
Äám nữ sinh xung quanh tức thì nÃn lặng chỠđợi, ÄÆ°á»ng VÅ© thoáng đưa mắt nhìn sang, thấy Tô Xán Ä‘ang đá bóng, tá»±a hồ chẳng há» hay biết bất kỳ
chuyện gì xảy ra ở đây, đằng sau có ngưá»i khẽ đẩy cô, ÄÆ°á»ng VÅ© giÆ¡ tay
lên Ä‘áºp khẽ tay Nhạc Tá» Giang má»™t cái rồi thu nhanh lại.
Nhạc Tá» Giang nháºn được cổ vÅ© cá»±c lá»›n, phấn khÃch nói:
- Tháng sau thi đấu bóng rổ toà n hệ cao trung, em tới xem thi đấu.
Câu nà y thá»±c chất hà m ý rõ rà ng là "em tá»›i cổ vÅ© cho anh nhé!", Nhạc Tá»
Giang sau nhiá»u lần thất bại đã rút được kinh nghiêm, vá»›i ÄÆ°á»ng VÅ© không thể quá trá»±c tiếp.
Không Ãt nữ sinh ghen tỵ ÄÆ°á»ng VÅ©, đây là chuyện rất nhiá»u ngưá»i cô gái ao ước.
- Äể em xem tình hình đã.
ÄÆ°á»ng VÅ© khẽ mỉm cưá»i, lá»i má»i cá»§a Nhạc Tá» Giang hết sức chân thà nh,
nếu cô cứ má»™t má»±c từ chối, vá» tình vá» lý Ä‘á»u không hay, nên uyển chuyển
đáp.
- Váºy cứ quyết định như thế.
Nhạc Tá» Giang lúc nà y mà không biết thuáºn thế lấn tá»›i thì là thằng ngốc, cưá»i tiêu sái bá» Ä‘i, không ở lại thêm giây phút nà o, để lại bóng lưng
là m rất nhiá»u nữ sinh mÆ¡ má»™ng.
NÆ¡i xuất hiện cả ÄÆ°á»ng VÅ© và Nhạc Tá» Giang mà Tô Xán lại có thể không
chú ý sao, hiện y đang rõ rà ng cảm thụ được sức ép của Nhạc TỠGiang,
nhìn từ phương diện nà o thì hắn cÅ©ng là cưá»ng giả, mặc dù ÄÆ°á»ng VÅ© có
thiện cảm vá»›i mình, thế nhưng Nhạc Tá» Giang tấn công cà ng lúc cà ng mạnh, hắn đúng là có rất nhiá»u nhân tố thu hút nữ sinh, cao lá»›n, đẹp trai,
sáng lán, thà nh tÃch không tệ, thể hình cá»±c đẹp, lại là tuyển thá»§ bóng
rổ, Ä‘á»u là vốn liếng thu hút nữ sinh ở giai Ä‘oạn nà y.
Chưa kể cách đối nhân xá» thế cá»§a hắn cÅ©ng khó mà xoi mói được, tháºm chÃ
còn tới lớp số 5, hứa dứt khoát không để nhóm Vương Hạo Nhiên vì chuyện
cá»§a hắn mà gây phiá»n toái cho Tô Xán, lấy lại không Ãt thiện cảm nữ sinh lá»›p số 5.
Váºy nên cho dù ÄÆ°á»ng VÅ© vì thiện cảm vá»›i mình mà từ chối Nhạc Tá» Giang
một lần, thế nhưng lần thứ hai, thứ ba thì sao? Phải biết rằng Tô Xán
chẳng gì cá»§a ÄÆ°á»ng VÅ©, hai ngưá»i chỉ cùng nhau Ä‘i vá» lúc tan há»c, giống
như nhiá»u đôi bạn bình thưá»ng, cà ng chẳng có cái gá»i là hồi ức khó quên, y sao có thể hạn chế ÄÆ°á»ng VÅ© đáp lại Nhạc Tá» Giang? Mà cho dù mình
muốn ngăn cản thì cũng ngăn cản được sao?
Tất cả chuyện xảy ra xung quanh, Tô Xán Ä‘á»u âm thầm nhìn hết và o mắt,
nhất là lúc ÄÆ°á»ng VÅ© ngượng ngùng Ä‘áºp tay vá»›i Nhạc Tá» Giang, dáng vẻ cô
lúc đó rõ rà ng bị biểu hiện của Nhạc TỠGiang là m siêu lòng, nếu không
dù đám nữ sinh bên cạnh có la hét xúi bẩy thế nà o cũng không tác động
được tá»›i cá tÃnh độc láºp cá»§a cô.
ChÃnh vì thế Tô Xán không hạ quyết tâm được, cà ng không thể đưa ra an bà i mang tÃnh quyết sách vá»›i nhân sinh.
Và như bây giá» Tô Xán xen và o giữa ÄÆ°á»ng VÅ© và Nhạc Tá» Giang chỉ là vì
không muốn ÄÆ°á»ng VÅ© gặp phải kết cục bi thảm kia, nhưng má»—i ngưá»i có
cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mình, Ä‘á»u không muốn ngưá»i khác quấy nhiá»…u.
Nhìn từ phương diện nà y, Tô Xán há chẳng phải vì bản thân thanh thản đi
quấy nhiá»…u váºn mệnh cá»§a ngưá»i khác, chỉ là kẻ Ãch ká»· thôi.
Muốn xen và o cuá»™c sống tình cảm cá»§a ÄÆ°á»ng VÅ© thì phải theo Ä‘uổi cô.
Công bằng mà nói, không phải Tô Xán không thÃch ÄÆ°á»ng VÅ©, cà ng ngược
lại, đối vá»›i ÄÆ°á»ng VÅ©, ngưá»i y thầm mến thá»i sÆ¡ trung, Tô Xán gần như vì cô mà phá»§ lên má»™t tấm mà n thánh khiết, cà ng hi vá»ng có thể ở bên bảo
vệ, ngước nhìn, chứ không phải chinh phục.
Còn hiện thá»±c nói vá»›i Tô Xán, nếu không phải vì theo Ä‘uổi ÄÆ°á»ng VÅ©, lại
can thiệp và o cuá»™c Ä‘á»i cá»§a cô, thì bản thân là kẻ Ãch ká»· ti tiện.
Nói cách khác Tô Xán phải lấy thân pháºn kẻ theo Ä‘uổi, nắm lấy tay ÄÆ°á»ng
VÅ©, dùng bà n tay mình, đảm nháºn bánh xe váºn mệnh cho ÄÆ°á»ng VÅ©, má»›i có
thể buá»™c mình và o váºn mệnh cá»§a cô, thay đổi nó.
Äôi khi chỉ là vấn đỠthái độ, đối vá»›i cô lá»›p trưởng được tôn sùng là nữ thần đứng ngay trước mắt mình, còn thân cáºn đến thế, nếu là trước đây
Tô Xán đã thấy đủ rồi, không có yêu cầu gì hơn.
Còn bây giá» y phải đưa ra má»™t lá»±a chá»n không thể trốn tránh, khi lá»±a
chá»n đó được xác định, tâm thái cá»§a Tô Xán biến đổi hẳn, rà o cản tâm lý xóa bá» tình cảm cá»§a y được phóng thÃch, có lẽ được nắm tay ÄÆ°á»ng VÅ© Ä‘i
trên cùng con đưá»ng là hạnh phúc nhất cuá»™c Ä‘á»i.
Chinh phục được ÄÆ°á»ng VÅ©, hoà n thà nh má»™ng tưởng nhân sinh, cà ng vì Ä‘á»i
sau lá»±a chá»n gen ưu tú, đây là đại sá»± công ở đương đại, lợi Ãch thiên
thú.
Thá»±c sá»± là sau khi quay trở vá», không biết có phải là do tác dụng phụ
cá»§a xuyên việt hay không, Tô Xán thưá»ng xuyên suy nghÄ© lung tung, hÆ¡n
cách cách suy nghÄ© cá»§a y còn rất vấn Ä‘á».
Ngồi ở đà i hoa, cảm thụ mồ hôi từ trán từ cổ chạy xuống, Tô Xán đột
nhiên thấy sợ hãi, lo được lo mất vì quyết định theo Ä‘uổi ÄÆ°á»ng VÅ©.
Tô Xán hiểu đó là ái tình chôn vùi ở bình nguyên Mesopotamia, mà trước kia y không dám theo đuổi.
Tiết thể dục là tiết cuối cùng rồi, lại là buối chiá»u, cho nên tá»›i giữa
tiết thì đại Ä‘a số há»c sinh đã rá»i trưá»ng, khi tiết há»c kết thúc, Máºu
Tiểu Thì đeo cặp không đi, mà tới bên Tô Xán ngồi xuống, mùa thu hịu
quạnh, gió thổi nhè nhẹ, không gian bao phủ một sắc mầu ảm đạm, là m tâm
tình ngưá»i ta cÅ©ng u ám theo.
Uống má»™t ngụm nước khoáng, Máºu Tiểu Thì ngần ngừ má»™t lúc má»›i nói:
- Tao biết kỳ thá»±c mà y rất coi thưá»ng tao.
Tô Xán chỉ "ừm" má»™t tiếng là m Máºu Tiểu Thì cà ng hối háºn khi đó không
đứng dáºy, có lẽ hiện giá» Tô Xán chá»i mắng má»™t tráºn còn là m hắn thoải mái hÆ¡n.
Y có quyá»n coi thưá»ng mình, Máºu Tiểu Thì không chịu đựng nổi sá»± thất
vá»ng vá» chÃnh bản thân, đầu cúi gằm như nói vá»›i cái đầu gối cá»§a mình:
- Tao xin lá»—i, khi đó tao đứng lên thì mà y đã không bị thương đến váºy.
Máºu Tiểu Thì định đứng dáºy thì Tô Xán đưa tay ra vá»— vai hắn:
- Tin rằng bất kỳ ai ở tình huống đó sợ hãi cÅ©ng là bình thưá»ng thôi,
má»—i cá nhân Ä‘á»u có biểu hiện cá»±c Ä‘oan khác nhau khi đối diện vá»›i hoà n
cảnh hiểm ác, đừng tá»± trách mình, Ä‘iểm mạnh cá»§a mà y không phải ở đó. Thá» há»i ở trên sân bóng rổ, lá»›p ta có ai bằng mà y được, đúng không?
05.03.2015
Q.2 - Chương 34
Yêu tinh trên sân bóng
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Máºu Tiểu Thì cưá»i gượng gạo, vừa rồi thi đấu vá»›i Nhạc Tá» Giang, mình luôn ở thế yếu, khiến vô số
ngưá»i thở dà i tiếc nuối, cà ng tăng thêm thanh thế cá»§a Nhạc Tá» Giang. Do
năm thứ ba nhiệm vụ há»c táºp rất nặng, cho nên lần thi đấu bóng rổ nà y
chỉ có năm thứ nhất và năm thứ hai tham gia, vì váºy Nhạc Tá» Giang nghiá»…m nhiên thà nh nhân váºt nổi trá»™i nhất.
Hôm nay Nhạc Tá» Giang chÃnh diện đánh bại Máºu Tiểu Thì, chuyện nà y tin
rằng nó đả kÃch không nhá» vá»›i Máºu Tiểu Thì Ä‘ang nghi ngá» vá» bản thân,
cho nên Tô Xán nói Ä‘iểm mạnh cá»§a mình ở sân bóng rổ là m Máºu Tiểu Thì
cà ng buồn bã. Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Mà y không đấu lại được Nhạc TỠGiang.
Máºu Tiểu Thì ngạc nhiên, hắn tưởng Tô Xán sẽ nói má»™t số lá»i an á»§i đại
loại như hôm nay mà y không có phong độ tốt nhất, ai ngỠTô Xán nói thẳng một câu hủy hết chút tự tin sót lại của hắn.
- Mà y đấu không lại không phải vì kỹ thuáºt mà y kém, mà vì mà y sợ hắn,
đối diện vá»›i hắn là mà y căng thẳng ... Thả lá»ng Ä‘i, phóng tay liá»u má»™t
phen xem.
Äúng thế, phóng tay liá»u má»™t phen.
Phải thừa nháºn, tuy Máºu Tiểu Thì không dám đối diện vá»›i thế lá»±c xấu
trong trưá»ng, nhưng ở trên sân bóng, hắn rất trầm ổn. Tô Xán không không am hiểu bóng rổ lắm, thá»i há»c sinh căn bản nói chỉ hiểu cướp bóng, ném
rổ lung tung, khi ấy Tô Xán không thấy mình không biết chơi bóng rổ có
gì mất mặt, thế nhưng vỠsau nghĩ lại, nếu sớm chơi bóng rổ, rèn luyện
thân thể, Tô Xán quyết không chỉ cao 1m70 --- Äó còn là đã là m tròn.
Hiện giá» tất nhiên Tô Xán kế thừa năng lá»±c cá»§a chÃnh mình sau nà y, chẳng biết gì vá» bóng rổ, e rằng Ä‘áºp bóng dẫn bóng Ä‘i được mưá»i mét cÅ©ng
chẳng là m nổi, thế nhưng không trở ngại y có thể khách quan phân tÃch
tráºn bóng rổ.
Nhạc Tá» Giang thi đấu chú trá»ng dá»±a và o thể hình và kỹ thuáºn cá nhân,
đến đồng đội cá»§a hắn cÅ©ng rất nhiá»u ngưá»i tá» ra không vừa lòng, khi kết
thúc tráºn đấu có ngưá»i tá»›i ý kiến vá»›i hắn, nhưng dưới tiếng reo hò cá»§a
đám nữ sinh xung quanh, đoán chừng Nhạc TỠGiang chỉ nghe chứ chẳng để
âm.
So ra thì Máºu Tiểu Thì chÆ¡i bóng vững và ng hÆ¡n nhiá»u, má»—i bên có sở
trưởng riêng, không thể nghiêm khắc phân hơn kém, chỉ là hiện giỠcó lẽ
vì sự kiện Vương Hạo Nhiên là m ảnh hưởng, để lại bóng ma trong lòng,
kiêng kỵ Vương Hạo Nhiên, mỗi lần đối đầu trực diện với Nhạc TỠGiang
Ä‘á»u kiêng kỵ, cản trở phát huy thá»±c lá»±c cá»§a hắn.
Máºu Tiểu Thì Ä‘ang nghiá»n ngẫm lá»i Tô Xán thì y lại tiếp tục:
- Bóng rổ không phải trò chÆ¡i cá nhân, tao cÅ©ng khá hứng thú, nếu như tao gia nháºp đội bóng rổ, mà y sẽ dạy cho tao chứ?
Máºu Tiểu Thì không ngá» Tô Xán luôn lạnh nhạt, chẳng những không bà i xÃch mình, lại còn nhá» mình dạy chÆ¡i bóng, gáºt đầu, tâm trạng tốt hÆ¡n nhiá»u.
Không khà thi giữa kỳ bắt đầu lan tá»a, tuy không tá»›i mức khẩn trương, có Ä‘iá»u ngưá»i ra hà nh lang giải khuây sau má»—i tiết há»c giảm Ä‘i nhiá»u, chá»§
đỠdẫn chuyển từ ghép đôi nam nam nữ nữ thà nh chuyện há»c táºp.
Äây là ná» nếp tốt cá»§a Nhất Trung, mặc dù váºt chất chênh lệch cổ vÅ© cho
má»™t số thói xấu, há»c sinh trưởng thà nh sá»›m, nhưng thà nh tÃch há»c táºp
luôn luôn là chi tiêu đánh giá hà ng đầu.
Tới ngay cả Tiết Dịch Dương cũng cảm thấy áp lực, bắt đầu cắm cúi giải
đỠmục tương quan mà giáo viên bố trÃ, đồng thá»i kinh ngạc vá» năng lá»±c
há»c táºp cá»§a Tô Xán.
Quyết định theo Ä‘uổi ÄÆ°á»ng VÅ©, Tô Xán đã thay đổi phong cách giấu mình
trước đó, từ bóng rổ cho tá»›i há»c táºp, Ä‘á»u dốc hết sức lá»±c ứng phó,
những bà i táºp độ khó cao Ä‘á»u giải hết, dần dần là m tá»a ra ánh hà o quang
của mình.
Tô Xán Ä‘ang Ä‘iá»u chỉnh quỹ tÃch và trạng thái cá»§a mình, chạy nước rút theo Ä‘uổi ÄÆ°á»ng VÅ©.
Thá»i gian trôi qua đối vá»›i đám há»c sinh khao khát trưởng thà nh rá»i khá»i
trưá»ng há»c mà nói có lẽ không là cái gì, nhưng vá»›i Tô Xán, má»—i ngà y qua
đi là m y đau lòng, là m y nóng ruột.
Khi quả bóng rổ thứ ba Ä‘áºp và o mặt, Tô Xán ôm mÅ©i, hai ngón tay ở tay
phải cÅ©ng bị quả bóng cứng là m sưng vù, đám Máºu Tiểu Thì Ä‘i tá»›i há»i:
- Không sao chứ?
Tô Xán xua tay, má»i ngưá»i thấy y không có gì đáng ngại liá»n tản ra, chợt có ngưá»i bình luáºn:
- Pha lấy mũi đón bóng đẹp đấy.
Trên khán đà i lộ thiên bên sân bóng, chẳng biết từ lúc nà o có một nữ
sinh Ä‘ang ngồi chống tay xem há» táºp luyện, đồ thể thao kết hợp giữa hai
mà u Ä‘en và xám lông chuá»™t, vừa vặn ôm lấy đôi chân dà i khá»e khoắn, vừa
gợi cảm mà thanh lịch, tay còn cầm cốc nước ngá»t không rõ tên.
Cô gái thấy động tác lóng ngóng ngốc nghếch cá»§a Tô Xán nên buông lá»i trêu chá»c.
Äám Máºu Tiểu Thì thấy tá»™i nghiệp Tô Xán, má»™t cô gái thanh tú như váºy
chẳng mấy khi xuất hiện trên khán đà i, váºy mà Tô Xán lại biểu hiện tệ
tới mức không thể tệ hơn nữa, mất mặt trước bạn bè con trai chẳng sao,
Máºu Tiểu Thì cÅ©ng chẳng cưá»i y, nhưng diá»…n mà n lấy mặt đón bóng trước
mặt mỹ nữ thì tháºt thảm.
Không ngỠlại là Lâm Lạc Nhiên.
Cô gái nà y cá»±c kỳ xinh đẹp, vừa má»›i và o trưá»ng đã được đám nam sinh dại
gái hiếu sá»± xếp ngang vá»›i ÄÆ°á»ng VÅ© và Trần Linh San, có Ä‘iá»u Tô Xán
không há» có ý nghÄ© quen biết thêm vá»›i cô gái nà y, cho nên dù giáºn thiên
phú váºn động tà n tệ cá»§a mình, Tô Xán chẳng để ý lá»i châm chá»c cá»§a Lâm
Lạc Nhiên.
Thế nhưng anh không muốn kiếm chuyện không có nghĩa là chuyện không tới
tìm anh, Lâm Lạc Nhiên ngáºm ống hút mút hết số ngước còn lại, ném và o
cái thúng rác gần đó, đứng dáºy, thong thả bước tá»›i, vòng eo má»m như
không xương, chiếc áo ôm cÆ¡ thể vẽ lên hai vòng cung đầy đặn trước ngá»±c, bước Ä‘i uyển chuyển như mèo hiện ra đưá»ng cong hấp dẫn, là m đám nam
sinh ở hiện trưá»ng nhìn không chá»›p.
- Äây là trình độ cá»§a các cáºu đấy à ?
Lâm Lạc Nhiên tá»±a cưá»i tá»±a không, đám nam sinh hÆ¡i tá»± ái, Máºu Tiểu Thì cầm bóng trên tay, đáp:
- Äó là trình độ cá»§a Tô Xán, cáºu ấy má»›i táºp chưa lâu, xin đừng lôi bá»n nà y và o.
- CÅ©ng chẳng hÆ¡n được là bao, tôi ngồi xem từ nãy tá»›i giá» rồi, các cáºu
không có cÆ¡ bản, nên dạy dá»— ngưá»i ta cÅ©ng chẳng ra là m sao.
"Bốp!" Tay Lâm Lạc Nhiên vươn ra, gần như chẳng há» thấy cô có động tác Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
gì, quả bóng trong tay tay Máºu Tiểu Thì đã bay thẳng lên lên trá»i.
- Phòng thủ đi.
Theo cùng tiếng kêu lảnh lảnh là là n gió thÆ¡m áºp và o mÅ©i, thân hình má»m
mại cá»§a Lân Lạc Nhiên vá»t lên Ä‘uổi theo treo bóng, đám Máºu Tiểu Thì còn
Ä‘ang sững sá» mất má»™t tÃch tắc, có nam sinh cÅ©ng báºt nhảy già nh bóng vá»›i
Lâm Lạc Nhiên.
Nhưng đã muá»™n rồi cánh tay trắn mịn như ngá»c vươn ra đẩy nhẹ quả bóng,
ngưá»i xoay vòng đáp xuống, bóng Ä‘áºp xuống mặt đất rồi nảy và o đúng tay
cá»§a Lâm Lạc Nhiên, mái tay tung bay, vai hạ xuống, Máºu Tiểu Thì vá»™i và ng quát đồng đội và o vị trÃ, như con linh miêu Lâm Lạc Nhiên dùng tốc độ
cá»±c nhanh, dẫn bóng hình chữ S lách qua khoảng trống giữa má»i ngưá»i như
tinh linh nhảy múa.
Chỉ nghe thấy tiếng bóng Ä‘áºp bùm bụp dưới đất, cá»±c kỳ có cảm giác tiết tấu.
Lâm Lạc Nhiên má»™t tay nâng bóng, hai chân rá»i mặt đất là m đôi chân cà ng
thêm thon dà i, áo kéo lên, thoáng vòng eo trắng mịn hiện ra là m ngưá»i ta thần hồn Ä‘iên đảo.
"Bụp"! Tiếng cầu lá»t lưới gá»n gà ng truyá»n tá»›i.
Tô Xán ngÆ¡ ngẩn nhìn cô tiểu thư nhà già u trước mắt, nét mặt cá»§a đám Máºu Tiểu Thì ở bên cÅ©ng giống y như đúc, tuy bá»n há» vừa rồi bất ngá», nhưng
kỹ thuáºt cá»§a Lâm Lạc Nhiên đúng là thượng hạng, nếu đấu má»™t chá»i má»™t thì không ai trong số bá»n há» có thể thắng được.
Tóc Lâm Lạc Nhiên xõa tung trong gió, bóng dáng xinh đẹp che án mặt trá»i.
Quay ngưá»i lại, Lâm Lạc Nhiên đón lại quả bóng, xoay tÃt quả bóng rổ trên ngón tay chá», mỉm cưá»i thách thức:
- Nếu muốn há»c ngưá»i ta chÆ¡i bóng rổ theo Ä‘uổi con gái thì cáºu biết phải tìm ai rồi chứ?
05.03.2015
Q.2 - Chương 35
Äoán đấy.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Thi giữa kỳ tá»›i gần lắm rồi, mấy ngà y gần nhất Tiêu Nháºt Hoa là m việc ở văn phòng khối, nghe chá»§
nhiệm các lá»›p khoe khoang há»c sinh mÅ©i nhá»n ở lá»›p mình, là m ông ngứa
tai cau mà y, thế nhưng trước mặt hỠtư lịch của ông ta chẳng là gì, cho
nên thưá»ng xuyên bị bà i xÃch ra khá»i hạch tâm.
Giáo viên Nhất Trung cạnh tranh nội bộ rất kịch liệt, ở hoà n cảnh chung
hay thay đổi như Nhất Trung, tư lịch của giáo viên vô hình trung có địa
vị chá»§ đạo, tư lịch chức danh ở đây giống như cấp báºc ở cÆ¡ cấu hà nh
chình chÃnh phá»§, liên hệ trá»±c tiếp tá»›i phúc lợi cá nhân. Giáo viên tư
cách lão thà nh tất nhiên coi giáo viên trẻ chen và o tranh thà nh tÃch vá»›i há» là đối thá»§.
Thêm và o Tiêu Nháºt Hoa và Äiá»n Phong có mâu thuẫn, cho nên không mấy ngưá»i thân thiết vá»›i ông ta.
Giám thị môn thi ngữ văn buối sáng kết thúc, Ä‘i và o văn phòng gáºt đầu
chà o há»i má»i ngưá»i, Tiêu Nháºt Hoa ngồi xuống bà n chỉnh lý giáo án, không thấy má»i ngưá»i Ä‘ang bà n luáºn đột nhiên ngừng lại.
Tiếp đó có hai giáo viên trẻ đi và o, trong đó có Ân Tiểu Thiên, giáo
viên tiếng Anh, giá»ng không lá»›n, có Ä‘iá»u chẳng che dấu nên rất rõ rà ng:
- Nghe nói Vương Hạo Nhiên năm hai trước đó không lâu xung đột vá»›i năm thứ nhất, chuyện nà y do thầy Vương kể cho tôi ... Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ân Tiểu Thiên rất tâm huyết chÃnh trá»±c, nghe váºy thì cau mà y:
- Lại là Vương Hạo Nhiên, cái thằng nhãi nà y ngông nghênh lắm, mà ai chá»c phải nó váºy?
- Hình như là cá»§a lá»›p thầy Tiêu, tên là Tô Xán, đánh nhau ngoà i trưá»ng,
à , anh cũng dạy lớp đó mà , chắc phải biết, năm thứ nhất dám chống lại
năm thứ hai, rất có phong phạm cá»§a tôi năm xưa ... Có Ä‘iá»u chắc cáºu nhóc nà y chưa biết Vương Hạo Nhiên là ai đó thôi ...
Âu Tiểu Thiên nghe thấy tên Tô Xán liá»n nghÄ© tá»›i ngay ÄÆ°á»ng VÅ©, lòng có hÆ¡i ghen tỵ, có Ä‘iá»u thá»±c sá»± lo lắng cho Tô Xán.
Mấy vị chá»§ nhiệm lá»›p ho khan, bà n là m việc cá»§a Tiêu Nháºt Hoa ở góc
phòng, bên trên chất đống tà i liệu, ông ta lại thấp nhá», nên hai ngưá»i
Ân Tiểu Thiên chưa nhìn thấy, bị tiếng ho nhắc nhở vá»™i ngáºm miệng vá» bà n mình.
Tiêu Nháºt Hoa bình thản uống trà , cứ như không nghe thấy gì, song từ
việc mấy chá»§ nhiệm lá»›p cắt ngang lá»i thảo luáºn cá»§a hai ngưá»i Ân Tiểu
Thiên, chứng tá» bá»n há» biết chuyện nà y, sau khi mình và o lá»›p há» ngừng
nói chuyện, đại khái cũng liên quan tới nó.
Vương Hạo Nhiên là ai? Là ngưá»i mà có gây chuyện thì hiệu trưởng Äinh Tuấn Äà o cÅ©ng ra mặt giúp hắn dẹp yên.
Còn Tô Xán, theo thông tin viết trong hồ sÆ¡ nháºp há»c thì là công chức
bình thưá»ng, thà nh tÃch cá môn bình bình, có xu hướng yêu sá»›m cùng ÄÆ°á»ng VÅ©, đúng là quả bom Äiá»n Phong gà i và o lá»›p mình.
Trong phòng không khà nặng ná», dưá»ng nhưu mấy giáo viên bình thưá»ng bà i
xÃch mình trong lòng Ä‘á»u Ä‘ang nén cưá»i, đợi chuyện hay xảy ra.
Tiêu Nháºt Hoa lòng bá»±c bá»™i, tay dùng sức quá lá»›n là m ngòi bút roẹt má»™t cái, là m rách trang giấy vốn được viết rất chỉnh tá».
....
- Hôm qua thi số há»c ra sao? Äá» thứ hai hÆ¡i khó, má»i ngưá»i lá»±a chá»n thế nà o.
Kỳ thi giữa kỳ kết thúc từ hôm qua, nhưng dư âm vẫn còn, trên sân bóng rổ, một đám con trai vẫn bà n tán chuyện nà y.
Hôm qua thi xong ai cÅ©ng rá»i trưá»ng luôn, cho nên hôm nay tụ táºp lại má»›i thảo luáºn, ai nấy Ä‘á»u bất an, ngay cả chÆ¡i bóng cÅ©ng mất táºp trung.
Ná»a há»c kỳ năm thứ nhất đã trôi qua, bà i thi cÅ©ng không phải quá khó, Ãt nhất Tô Xán cảm thấy thế, y là m bà i rất thuáºn lợi.
Äá» bà i khó nhất cÅ©ng chỉ cản trở được y mưá»i lăm phút là bị phá giải,
cảm giác tá»± nhiên nà y không thể thông qua quy luáºt hay phương pháp nà o
có thể thá»±c hiện được, kiến láºp trên cÆ¡ sở Tô Xán hấp thu nắm bắt
lượng lá»›n kiến thức giai Ä‘oạn nà y, tÃch lÅ©y đủ vá» lượng tất nhiên dẫn
tới biến đổi vỠchất.
Má»i ngưá»i Ä‘ang trao đổi đáp áp không có tâm tư chÆ¡i bóng, tức thì trở
nên phấn chấn, vì Lâm Nhạc Nhiên mặc đồ thể thao xuất hiện, trút thêm
sức sống cho đám nam sinh.
- Ê, lại đây nà o! Hôm nay tiếp tục.
Lâm Lạc Nhiên đứng giữa sân Ä‘áºp bóng, có cô xuất hiện, sân bóng láºp tức trở nên sôi động.
Máºu Tiểu Thì rất nhanh nhạy, hôm đó sau chấn động vì mà n biểu diá»…n cá»§a
Lâm Lạc Nhiên, láºp tức tiếp cáºn, hẹn cô cùng giúp Tô Xán luyện bóng, bá»n há» không phải ngốc sao không nháºn ra Tô Xán và mỹ nữ nà y quen thuá»™c,
tất nhiên suy Ä‘oán hai ngưá»i há» có quan hệ ám muá»™i.
Lâm Lạc Nhiên rất dá»… gần, nhưng những lúc không chÆ¡i bóng cô thưá»ng ngồi má»™t mình thả hồn theo gió, ánh mắt nhìn vá» phương xa, nÆ¡i mà ngưá»i bình thưá»ng ở thà nh phố nhá» trải đầy hương chương nà y không nhìn thấy.
Cho nên Lâm Lạc Nhiên thuá»™c vá» loại hình thoát tục giống như ÄÆ°á»ng VÅ©,
không lạnh lùng như ÄÆ°á»ng VÅ© nhưng há» hững vá»›i má»i thứ xung quanh, tháºm Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
chà má»i ngưá»i hoà i nghi Lâm Lạc Nhiên tá»›i đây há»c có ý nghÄ© gì không,
không ngỠvì tình cỠgặp Tô Xán chơi bóng, lại hứng thú đồng ý.
Tất nhiên đám nam sinh không vì có Tô Xán mà từ bá», xúm lấy há»i chuyện thi hôm qua, không ngá» bị Lâm Lạc Nhiêm lưá»m cho:
- Äi chÆ¡i bóng, há»i cái đó là m gì?
Là m đám nam sinh xung quanh lúng túng như vừa là m chuyện ngốc nghếch.
Vá»›i Lâm Lạc Nhiên mà nói, thà nh tÃch Ä‘iểm số, tháºm chà là bằng cấp sau
nà y không phải là thứ có ảnh hưởng lớn trong thể giới của cô, tất nhiên
tri thức vẫn là thứ trá»ng yếu, nhưng tri thức cô há»c táºp không giống thứ được dạy trong trưá»ng.
Cô gái xuất thân và hoà n cảnh gia đình như Lâm Lạc Nhiên khác hoà n toà n
ngưá»i bình thưá»ng ở Hạ Hải, tháºm chà cả nước, phương thức tư duy cÅ©ng
không giống.
Có lẽ Ä‘iá»u tương đồng duy nhất là ở cái sân bóng đầy ánh nắng rá»±c rỡ
nà y, cô có thể cùng má»i ngưá»i chÆ¡i đùa thoải mái toát mồ hôi.
Ngồi ở trên ghế nghỉ, Lâm Lạc Nhiên kéo cái túi thể thao hiệu Nike mà u
tÃm, lấy ra ống hút, cho và o chai nước, ngáºm ống hút nhè nhẹ, sau đó lấy khăn lau mồ hôi, rồi mỉm cưá»i vá»›i Tô Xán đứng ở bên nhìn.
Ngưá»i ở sân bóng Ä‘á»u hâm má»™ nhìn hai bá»n há», vì sá»± kiện ném gạch cá»§a Tô
Xán, bá»n há» Ä‘á»u có và i phần phục y, toà n lá»±c á»§ng há»™ y theo Ä‘uổi ÄÆ°á»ng
Vũ. Tuy biết Tô Xán có cô gái khác, nhưng thấy y cùng Lâm Lạc Nhiên ở
cùng má»™t chá»—, vẫn không khá»i ghen tỵ. Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thá»±c sá»± không thÃch ánh mắt cá»§a há» chút nà o.
Lâm Lạc Nhiên nhìn thấy hết, dưới vẻ ngoà i thanh thuần cá»§a cô là cá tÃnh thẳng thắn.
Trong lòng Tô Xán luôn có má»™t câu muốn há»i:
- Sao bạn khẳng định tôi luyện bóng rổ vì con gái?
- Äoán thôi.
Lâm Lạc Nhiên đáp đơn giản:
- Váºy sao lúc ấy cô chắc chắn như thế?
Tô Xán không biết nên tức hay buồn cưá»i, có ngưá»i tá»± tin như váºy sao?
Vốn nghÄ© Lâm Lạc Nhiên trả lá»i đại loại như chuyện nà y đã lan truyá»n xôn xao, ngay cả há»c sinh má»›i chuyển trưá»ng như cô cÅ©ng biết, không ngỠđáp án là câu gá»n lá»n như thế.
Có Ä‘iá»u Tô Xán cÅ©ng có chút vui mừng, vì cuá»™c sống trưá»ng há»c, vì kế
hoạch theo Ä‘uổi ÄÆ°á»ng VÅ©, là m trái tim vốn bình tÄ©nh chai lỳ cá»§a y không ngá» cÅ©ng bắt đầu rung động cùng nhịp vá»›i thân thể trẻ trung nà y.
Y thÃch cái cảm giác đó, thÃch nhiệt huyết kÃch động đó.
Lâm Lạc Nhiên đứng dáºy, mang theo mùi hương cÆ¡ thể đặc biệt cá»§a mình, Ä‘i ra sân, để lại cho Tô Xán má»™t bóng lưng xinh đẹp:
- Có Ä‘iá»u hiện giá» không cần Ä‘oán nữa rồi.
Khi Lâm Trứu Vũ xuất hiện, Lâm Lạc Nhiên vẫn say sưa tranh cướp bóng trên sân, như nữ kỵ sĩ khoác chiến giáp phấn hồng.
Tô Xán Ä‘ang suy nghÄ© câu nói cá»§a Lâm Lạc Nhiên lúc rá»i Ä‘i thì thấy má»™t tên béo xuất hiện.
HÆ¡i béo, cho ngưá»i ta cảm giác rất thân thiện, chẳng há» giống tên hôm ở
quán game nói câu " xem tao đá chết bá»n rác rưởi!" Nhưng con ngưá»i không thể trông mặt bắt hình dong, có nhiá»u ngưá»i bá» ngoà i rất bình thưá»ng
lại là m chuyện kinh thế hãi tục.
Äại khái là vì ở trưá»ng há»c không thể tá» ra quá khác biệt nên Lâm Trứu
Vũ ăn mặc rất quy củ, áo khoác lông, bên trong là sơ mi kẻ ca rô, quần
casual, già y Reebok, có Ä‘iá»u tay lại cầm hai chai bia, ngồi bệt xuống
bên cạnh Tô Xán.
- Cứ tưởng ai là m em gái tôi gần đây chạy tá»›i chá»— nà y suốt, thì ra là cáºu! Còn nhá»› tôi chứ hả?
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
« 1 7 8 9 ... 55 »