Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 186.883
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 2 3 ... 46 »
25.05.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 9
Gia đinh Trần Bình
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất nghe xong trong lòng thầm thấy lạ, gia Ä‘inh gác cổng nà y xem ra kiến thức rất uyên bác, lúc ở trong quân hắn đã từng được mắt thấy tai nghe những chuyện Ä‘en tối trong chốn quan trưá»ng. Äó cÅ©ng là nguyên nhân chÃnh hắn không muốn ở lại trong quân. Bởi vì dÅ©ng mãnh hÆ¡n cÅ©ng chỉ có thể là m lÃnh bán mạng, rất khó lên là m tướng soái má»™t phương.
Hắn bèn nói: - Äa tạ đại ca chỉ giáo.
Gia Ä‘inh mỉm cưá»i nói: - Không dám nói chỉ giáo, tiểu đệ luôn kÃnh trá»ng dÅ©ng sỹ thá»±c sá»±, tướng gia xuất thân bình dân có thể là m tá»›i quan võ, nhất định là láºp được công lá»›n ở trong quân rồi.
Lục Thất nghe xong rất dá»… chịu, trong lòng cÅ©ng rất kinh ngạc, bất giác quan sát ngưá»i gia Ä‘inh nà y, thấy hắn ta khoảng 26, 27 tuổi, mắt nhá» lông mà y Ä‘áºm, hình dáng không xuất chúng, liá»n nói: - Xin há»i cao danh đại ca là gì?
Gia Ä‘inh liá»n đáp: - Tiểu nhân há» Trần, tên Tiêu Bình, hi vá»ng tướng gia sau nà y phát đạt có thể nhá»› tá»›i tiểu nhân.
Lục Thất mỉm cưá»i nói: - Ta biết rồi.
Gia Ä‘inh Tiêu Bình quan sát xung quanh má»™t chút, đưa tay ra kéo Lục Thất Ä‘i ra khoảng 7, 8m, nói: - Tướng gia, Tứ tiểu thư tÃnh tình ngoà i má»m trong cứng, là ngưá»i phụ nữ thông tuệ. Tiểu Nghiên cô nương rất được Tứ tiểu thư yêu quý, tướng gia chÃn phần là không thể chuá»™c được, tiểu nhân khuyên tướng gia không nên cố chấp chuá»™c Tiểu Nghiên cô nương, nên dốc lòng phấn đấu tiá»n đồ cá»§a mình. Nhưng hiện tại chưa phải là lúc mượn lá»±c từ Tứ tiểu thư. Lá»±c lượng nà y tốt nhất là thuáºn theo tá»± nhiên không nên cưỡng cầu. Tiểu nhân nhắc nhở tướng gia má»™t câu, tiá»n đồ cá»§a tướng gia đối vá»›i hạnh phúc tương lai cá»§a Tiểu Nghiên cô nương có liên quan máºt thiết vá»›i nhau. Quan chức cá»§a tướng gia cà ng cao, quyá»n lá»±c cà ng lá»›n, váºy thì địa vị cá»§a Tiểu Nghiên cô nương cÅ©ng sẽ cà ng tôn quý. Nếu tướng gia có má»™t ngà y trở thà nh quân thần trá»ng yếu cá»§a triá»u đình, Tiểu Nghiên cô nương cÅ©ng sẽ trở thà nh nữ chá»§ vinh gia tôn quý.
Lục Thất liếc nhìn ngưá»i gia Ä‘inh, cảm thấy con ngưá»i nà y có chút nhiệt tình hÆ¡i quá, cưá»i nhạt nói: - Äại ca có hi vá»ng hÆ¡i nhiá»u và o đệ không?
Tiêu Bình bá»—ng giáºt mình, cưá»i nói: - Tướng gia, tiểu nhân thấy Ä‘á»i ngưá»i có hi vá»ng má»›i là ý nghÄ©a cá»§a cuá»™c sống trên thế gian. Không giấu gì tướng gia, tiểu nhân và o Tiêu phá»§ là m nô bá»™c chÃnh là muốn thay đổi váºn mệnh dung tục tầm thưá»ng cá»§a mình, cÅ©ng luôn mong muốn có cÆ¡ há»™i thay đổi váºn mệnh. Hôm nay có thể gặp được tướng gia ngang vá»›i má»™t cÆ¡ há»™i sẽ tá»›i trước mắt rồi. Nếu tiểu nhân đầu gá»— chá» tướng gia nói chuyện, chắc chắn tướng gia sẽ không có ấn tượng gì vá»›i tiểu nhân. Như váºy chẳng ngang vá»›i việc bá» lỡ cÆ¡ há»™i ngay trước mắt rồi.
Lục Thất nghe mà thấy cảm động trong lòng, cảm thấy Tiêu Bình nói năng rất có triết lý nhân sinh, theo bản năng gáºt đầu nói: - Ngươi nói cÅ©ng có lý.
Tiêu Bình mỉm cưá»i nói: - Tiểu nhân chá»§ động bắt chuyện là có chút đưá»ng đột. Nhưng, tiểu nhân nghÄ© đây là cách nắm bắt cÆ¡ há»™i thá»±c sá»±. Bây giá» tiểu nhân chỉ là bá» ra má»™t chút võ mồm, tất cả những gì đã nói chẳng tổn hại gì tá»›i mình, nhưng cÅ©ng có chút tác dụng đối vá»›i tướng gia ngà i. Tiểu nhân đã giúp tướng gia, nếu tương lai tướng gia phát đạt, tiểu nhân sẽ có cÆ¡ há»™i nháºn được hồi báo gấp trăm gấp ngà n lần, cÅ©ng giống như gieo má»™t hạt giống xuống đất, nếu mưa thuáºn gió hòa thì sẽ phát triển thà nh lương thá»±c dồi dà o. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất mỉm cưá»i nói: - Nói như váºy thì ngưá»i biến ta thà nh hạt giống rồi.
Tiêu Bình nghiêm mặt nói: - Và như váºy tướng gia chá»› trách, tiểu nhân nói tháºt, thân pháºn quan viên hiện tại cá»§a tướng gia thì tiểu nhân có thể tiếp xúc được, quý nhân quan cao cá»§a Tiêu phá»§ tương lại tiểu nhân căn bản không có cÆ¡ há»™i nịnh bợ, tiêu nhân chá»§ động bắt chuyện giúp đỡ tướng quân chÃnh là gieo má»™t tia hi vá»ng.
Tiêu Bình thẳng thắn khiến cho Lục Thất cảm thấy có ấn tượng tốt, gáºt đầu nói: - Gieo tia hi vá»ng có thể thu đạt được, sá»± giúp đỡ cá»§a đại ca hôm nay ta sẽ ghi nhá»› trong lòng.
Tiêu Bình nói: - Tiểu nhân trước tiên phải cảm ơn tướng gia, hướng đi sau nà y của Tứ tiểu thư và Tiểu Nghiên cô nương Tiêu phủ nếu tướng gia cần có thể tới tìm tiểu nhân bất cứ lúc nà o.
Lục Thất gáºt đầu, Tiêu Bình nói như váºy, hắn đã không tin tưởng việc chuá»™c được muá»™i muá»™i vá», đó là thế đạo cá»§a cưá»ng quyá»n chà thượng. Hắn là quan lại hữu danh vô quyá»n căn bản không thể đấu lại được Tiêu phá»§, cố lắm cÅ©ng không thể cứu được muá»™i muá»™i mà còn liên lụy tá»›i mình, trong nhà còn có ngưá»i thân cần hắn phụng dưỡng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tướng gia là Tán quan mấy phẩm? Tiêu Bình há»i lại má»™t câu.
- Ta chỉ là Trà quả giáo úy thất phẩm. Lục Thất bình thản nói.
- Tướng gia là Trà quả giáo úy thất phẩm. Tiêu Bình kinh ngạc nhắc lại.
Lục Thất cưá»i, lắc đầu nói: - Phẩm cấp Tán quan có cao nữa cÅ©ng chả có tác dụng gì.
Tiêu Bình nghiêm mặt nói: - Câu nà y cá»§a tướng gia e là hÆ¡i tá»± hạ thấp mình rồi. Phẩm cấp Tán quan là má»™t trong những Ä‘iá»u kiện cÆ¡ bản tiến thân thá»±c quyá»nchức sá»±. Tương lai nếu tướng quân gặp được quý nhân, có thể dá»… dà ng đạt được chức vụ cao đấy.
Lục Thất cưá»i nói: - Thế sá»± khó lưá»ng, chuyện sau nà y nói nhiá»u cÅ©ng vô dụng, đại ca biết tình hình cá»§a Trình Y Y không?
Tiêu Bình gáºt đầu nói: - Tiểu nhân biết, Trình Y Y là mẹ đẻ cá»§a Tiểu Nghiên cô nương, và o Tiêu phá»§ là m nô bá»™c chưa được bao lâu thì Tứ tiểu thư là m chá»§ thưởng bán cho ngưá»i là m vưá»n Lý Thông.
Lục Thất nghe thấy mà kinh ngạc, nói: - Ngươi nói Trình Y Y đã láºp gia đình rồi ư?
Tiêu Bình gáºt đầu nói: - Äúng váºy, Trình Y Y bán thân là m tỳ thiếp. Tỳ thiếp là hầu hạ chá»§ nhân. Trình Y Y tướng mạo xinh đẹp, chỉ là tuổi tác đã lá»›n rồi, dá»±a theo quy cá»§ tỳ thiếp mà không được chá»§ nhân yêu thÃch phần lá»›n Ä‘á»u bị thưởng bán cho gia nô, đôi khi còn bị bán và o lầu xanh. Trình Y Y nhá» và o phúc khà cá»§a con gái gả được cho ngưá»i là m vưá»n Lý Thông. Năm nay Lý Thông má»›i 35 tuổi, là má»™t ngưá»i đà n ông tốt.
Lục Thất nhÃu mà y nói: - Nói như váºy thì Trình Y Y Ä‘ang sống rất tốt ư?
Tiêu Bình đáp: - Có lẽ là rất tốt, khuê các cá»§a Tứ tiểu thư trong hoa viên, Trình Y Y lấy ngưá»i thợ là m vưá»n Lý Thông có thể thưá»ng xuyên được gặp mặt con gái.
Lục Thất trầm mặc, hắn không ngá» là như váºy, vốn định chuá»™c lại Trình Di Nương và muá»™i muá»™i vá» nhà hưởng phúc. Bây giá» xem như lần nà y tá»›i không công rồi, Trình Di Nương tái giá đã không còn là ngưá»i phụ nữ cá»§a Lục gia nữa rồi. Tiểu Nghiên bị sá»± ngăn cản cá»§a Tứ tiểu thư Tiêu phá»§, chÃn phần là không thể chuá»™c vỠđược nữa rồi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tướng gia, Ngôn tổng quản tá»›i rồi, chúng ta qua đó thôi. Lục Thất Ä‘ang chìm trong suy tư, nghe được thông báo cá»§a Tiêu Bình liá»n ngẩng đầu lên cùng Tiêu Bình bước vá» phÃa cá»a phá»§.
Ngôn tổng quản thấy Lục Thất, chỉ lạnh lùng nói: - Tướng gia, Tứ tiểu thư nhà ta muốn gặp ngà i, má»i theo ta và o phá»§.
Lục Thất bước vá» phÃa cá»a phá»§, tục ngữ có câu hầu môn sâu tá»± biển, mặc dù Tiêu phá»§ không phải là hầu môn, nhưng cÅ©ng là viện tá» phòng ốc tầng lá»›p, nhiá»u cá»a, xuyên qua 6, 7 sân Ä‘i và o má»™t hoa viên rá»™ng lá»›n, đầy các loại cây cao to hoa cá» xanh ngắt má»™t mà u, là n gió nhẹ thổi tá»›i mang theo hương hoa cá» cùng mùi bùn đất khiến con ngưá»i ta cảm thấy thư thái, thoải mái.
Lục Thất thầm ngưỡng má»™ nÆ¡i đây, theo lệnh cá»§a Ngôn tổng quán tá»›i tòa lầu các hai tầng mà u xanh da trá»i ở giữa hoa viên, phÃa trước cá»a lầu có má»™t ngưá»i đà n ông và hai ngưá»i phụ nữ Ä‘ang đứng. Ngưá»i đà n ông thân hình khôi ngô, mặc áo Ä‘uôi ngắn mà u xanh, khoảng 30 tuổi, lông mà y sâu ráºm, vẻ mặt đôn háºu.
Hai ngưá»i phụ nữ thì má»™t lá»›n má»™t nhá», ngưá»i lá»›n tuổi thì độ tuổi khoảng 30 tuổi, mặc quần mà u xanh nhạt, khuôn mặt trái xoan, dung mạo tuyệt đẹp. Ngưá»i nhá» tuổi khoảng 14, 15 tuổi, cÅ©ng mặc quần mà u xanh nhạt, tư dung thuần mỹ, da trắng như ngá»c, hai mắt trong suốt dịu dà ng.
Lục Thất lặng lẽ bước tá»›i trước mặt ba ngưá»i và dừng lại, ánh mắt dịu dà ng nhìn hai ngưá»i mỹ nữ nà y. Äây chÃnh là Trình Di Nương và muá»™i muá»™i Tiểu Nghiên cá»§a hắn. Năm năm rồi không gặp, Trình Di Nương vẫn không thay đổi nhiá»u, còn muá»™i muá»™i Tiểu Nghiên thì đã thay đổi rất nhiá»u. con nha đầu mặc chiếc quần vải bông, tóc và ng nhút nhát năm xưa đã trưởng thà nh rồi. Hắn không quên được muá»™i muá»™i mắt ang ang lệ tiá»…n hắn lên đưá»ng tòng quân.
Bốn ngưá»i lặng lẽ nhìn nhau, thần tình cá»§a ngưá»i đà n ông đó bất an nhìn Lục Thất, đôi mắt đẹp cá»§a Trình Di Nương và muá»™i muá»™i Tiểu Nghiên thì ngấn lệ, vui mừng hoảng loạn nhìn Lục Thất. Ãnh mắt cá»§a há» có niá»m vui, nhưng cÅ©ng có sá»± hèn nhát bỉ ổi. Năm năm không gặp, cả hai bên đã là hai gia đình rồi, trong lòng cÅ©ng có chút bối rối.
- Tiểu Thất, cuối cùng con cÅ©ng trở vá» rồi. Trình Di Nương phá tan sá»± trầm mặc, ngữ khà đầy niá»m vui mừng, nước mắt đã trà n mi mà chảy xuống hai bên gò má rồi.
- Thất ca ca. Muội muổi Tiểu Nghiên rụt rè kêu lên, Lục Thất bỗng cảm thấy được hai từ xa lạ.
- Di Nương, Tiểu Nghiên, Tiểu Thất tá»›i thăm các ngưá»i rồi. Lục Thất nói, lúc nà y hắn đã từ bỠý định chuá»™c lại ngưá»i thân rồi, tất cả chỉ có thể thuáºn theo tá»± nhiên.
- Tiểu Thất, ta có lá»—i vá»›i Lục gia, ta không xứng là Di Nương cá»§a con. Con đừng trách ta. Trình Di Nương thần sắc hoảng loạn, giá»ng nói bất an.
Lục Thất đã hiểu, Trình Di Nương đây là biểu thị thái độ, cho thấy bà ta đã không phải là ngưá»i phụ nữ cá»§a Lục gia nữa. Trong lòng hắn rất Ä‘au khổ, ngoà i mặt nói: - Không, là Lục gia có lá»—i vá»›i Di Nương, Tiểu Thất biết Di Nương đã tái giá rồi. Tiểu Thất là con trai trưởng cá»§a Lục gia, thừa nháºn ngưá»i là dì, từ nay vá» sau Lục gia là nhà mẹ đẻ cá»§a dì, lúc nà o cÅ©ng có thể trở vá» Lục gia thăm há»i.
Trình Di Nương rưng rưng gáºt đầu, cảm kÃch nói: - Tiểu Thất, cảm Æ¡n con đã không xem thưá»ng Di Nương.
Lục Thất nghiêm mặt nói: - Lục gia không có tư cách xem thưá»ng Di Nương.
Trình Di Nương chua xót lắc đầu, há»i nhá»: - Tiểu Thất, anh con có khá»e không?
25.05.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 10
Muội muội Tiểu Nghiên
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Thân huynh cá»§a Lục Thất là ngưá»i do Trình Y Y sinh ra , đối vá»›i việc thân mẫu bán thân là m tỳ thiếp, đại ca cá»§a Lục Thất coi đó là sá»± sỉ nhục. Lục Thất lên tiếng: - Di Nương, Tiểu Thất hôm nay vừa má»›i trở vá», vẫn chưa gặp huynh trưởng.
Trình Y Y khóc lóc, Ä‘au khổ nói: - Di Nương và Tiểu Nghiên muá»™i muá»™i con thân đã không tá»± chá»§ được nữa, không thể trở vá» Lục gia, sau nà y con hãy khuyên bảo huynh trưởng con nhiá»u hÆ¡n nữa.
Trong lòng Lục Thất trÄ©u nặng, gáºt đầu, hắn hiểu cả cuá»™c Ä‘á»i nà y huynh trưởng sẽ xấu hổ khi gặp lại mẹ ruá»™t và thân muá»™i. Còn Trình Y Y cÅ©ng sẽ xấu hổ khi gặp lại ngưá»i cá»§a Lục gia. Äó Ä‘á»u là nghiệt cá»§a cái nghèo tạo lên. Thế đạo nà y vì nghèo khó bán con trai, bán con gái, bán vợ v.v... Phẩm giá cá»§a con ngưá»i thá»i nà y chẳng khác gì món hà ng có chút giá trị tiá»n bạc.
- Tiểu Thất, bây giá» con đã là võ quan rồi sao? Trình Y Y há»i nhá», ánh mắt cá»§a bà ta đã sáng sá»§a hÆ¡n nhiá»u rồi.
Lục Thất gáºt đầu đáp: - Äúng váºy, bây giá» con đã là Trà quả giáo úy rồi, nhưng chỉ là má»™t Tán quan chẳng có tác dụng gì.
- Trà quả Giáo úy là quan lá»›n thất phẩm, sao lại không có tác dụng gì? Di Nương chúc mừng con, hi vá»ng con có thể chấn hưng lại môn phong cá»§a Lục gia. Trình Y Y thà nh tháºt nói.
Lục Thất gáºt đầu nói: - Tiểu Thất sẽ cố gắng.
Ngừng giây lát lại há»i tiếp: - Di Nương, con đã láºp được công trong quân và đã được là m võ quan rồi, đồng thá»i cÅ©ng được chút tiá»n thưởng, Tiểu Thất luôn muốn chuá»™c Di Nương và Tiểu Nghiên vá» nhà đoà n tụ. Bây giá» Tiểu Thất muốn há»i má»™t câu, Di Nương và Tiểu Nghiên có muốn trở vá» nhà không?
Lục Thất vừa há»i xong, ngưá»i đà n ông đó liá»n nhÃu mà y nhìn Trình Y Y, ánh mắt rất kinh hoà ng. Trình Y Y cụp mắt xuống hạ giá»ng: - Tiểu Thất, Di Nương cảm Æ¡n con, Di Nương và Tiểu Nghiên không muốn chuá»™c thân trở vá».
Lục Thất liá»n nói: - Di Nương không muốn quay vá» cÅ©ng là ngưá»i thân cá»§a Tiểu Thất. Sau nà y nếu muốn quay vá», chỉ cần nói vá»›i Tiểu Thất, Tiểu Thất láºp tức tá»›i chuá»™c Di Nương vá».
Trình Y Y nức nở nói: - Cảm ơn.
Lục Thất lại quay sang nghiêm mặt nói vá»›i Tiểu Nghiên: - Tiểu Nghiên, muá»™i là thân muá»™i muá»™i cá»§a ta, Thất ca ca há»i muá»™i má»™t câu, muá»™i có muốn chuá»™c thân quay vá» không?
Tiểu Nghiên má lúm đồng tiá»n ngạc nhiên, ngẩng lên nhìn vá» phÃa Trình Y Y. Trình Y Y liá»n nói: - Nghiên Nhi, con đã trưởng thà nh rồi, chuyện nà y con phải tá»± là m chá»§, tá»± chá»n theo lá»i cá»§a Thất ca con.
Tiểu Nghiên gáºt đầu, đôi mắt đẹp nhìn vá» phÃa Lục Thất, chân thà nh nói: - Cảm Æ¡n Thất ca ca, Tiểu Nghiên đã lá»›n rồi, đã có hướng Ä‘i cá»§a mình rồi. Tứ tiểu thư rất tốt vá»›i Tiểu Nghiên, Tiểu Nghiên không muốn rá»i xa Tứ tiểu thư.
Lục Thất bình tÄ©nh gáºt đầu, muá»™i muá»™i cá»§a mình quả thá»±c đã lá»›n rồi. Hắn bước lên phÃa trước hai bước đưa hai tay ra đặt lên vai muá»™i muá»™i, nói: - Tiểu Nghiên đã lá»›n rồi, ngưá»i là m anh như ta rất vui. Tiểu Nghiên tá»± lá»±a chá»n, Thất ca thá»±c lòng chúc muá»™i cuá»™c Ä‘á»i hạnh phúc. Xin muá»™i hãy nhá»›, bất luáºn lúc nà o, ở đâu, muá»™i Ä‘á»u là con gái cá»§a Lục gia. Nhân sinh má»™t Ä‘á»i vô thưá»ng, nếu muá»™i muá»™i gặp sóng gió không chốn nương thân, khi đó đừng quên Thất ca cá»§a muá»™i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai hà ng lệ tuôn trà o, Tiểu Nghiên ngẩng lên nói với Lục Thất: - Cảm ơn Thất ca, Tiểu Nghiên mãi mãi sẽ nhớ tới Thất ca.
Lục Thất cÅ©ng khóc, đó là giá»t nước mắt Ä‘au khổ, đắng cay. Hắn thân là ngưá»i đà n ông cá»§a Lục gia lại không thể khuyên muá»™i muá»™i vá» nhà , trong lòng thê lương thá»±c khó tả.
- Tiểu Nghiên, có thá»i gian hãy trở vá» Lục gia thăm há»i, Thất ca Ä‘i đây. Lục Thất thu hai tay lại, lùi vá» phÃa sau má»™t bước, cố gắng nhẹ nhà ng nói.
Trình Y Y giáºt mình, vá»™i nói: - Tiểu Thất, Tiêu Tứ tiểu thư muốn gặp con.
Lục Thất cưá»i nói: - Má»™t ngưá»i đà n ông như con bước và o khuê các tiểu thư, chuyện truyá»n ra ngoà i sẽ không tốt cho Tiêu Tứ tiểu thư, gặp tiểu thư cÅ©ng không có gì để nói, dì thay con cảm Æ¡n Tiêu Tứ tiểu thư.
Trình Y Y liá»n nói: - Là Tiêu Tứ tiểu thư muốn gặp con, con không gặp không được. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất không để ý tá»›i lá»i nói cá»§a bà ta, quay ngưá»i cung kÃnh vá»›i ngưá»i đà n ông đó: - Tiểu Thất bái kiến dượng.
Ngưá»i đà n ông chÃnh là ngưá»i thợ là m vưá»n mà Tiêu Bình đã nói - Lý Thông. Sá»± tôn trá»ng bái kiến cá»§a Lục Thất khiến Lý Thông sợ nhảy dá»±ng lên, không ngừng xua tay nói: - Tiểu nhân không dám, quan gia … quan gia. Y sợ hãi nói lắp bắp.
Lục Thất lá»… xong quay đầu liếc nhìn muá»™i muá»™i, quay ngưá»i nói: - Ngôn tổng quản, má»i dẫn tại hạ ra khá»i phá»§.
Ngôn tổng quản do dá»± má»™t chút gáºt đầu, Lục Thất tay trái đỡ Ä‘ao, không quay đầu lại theo Ngôn tổng quản Ä‘i ra. Trình Y Y và con gái mắt đẫm lệ nhìn theo bóng Lục Thất cho tá»›i khi không nhìn thấy nữa má»›i nghe thấy giá»ng cảm khái cá»§a Lý Thông: - Vị Lục quan gia nà y là ngưá»i tốt.
Lục Thất rá»i khá»i Tiêu phá»§, Ä‘i ra còn đà m đạo vá»›i Tiêu Bình và i vâu, sau đó má»›i mang theo trái tim Ä‘au xót trở vá» nhà . Lần nà y hắn đã vì lòng kiêu ngạo bị kÃch động mà tá»›i, kết quả lại bị tổn thương sâu sắc mà ra vá». Ngưá»i thân không quay vỠđã đả kÃch sâu sắc tá»›i hắn, từ đó là m thay đổi rất nhiá»u lá»±a chá»n cá»§a hắn trên con đưá»ng nhân sinh.
Trở vá» nhà , thân huynh Lục Nhị cá»§a Lục Thất đã trở vá» rồi. Huynh đệ gặp nhau cảm động rÆ¡i nước mắt. Lục Thất thấy dáng vẻ bên ngoà i cá»§a huynh trưởng thay đổi quá nhiá»u, Lục Nhị đại danh Lục Thiên Hóa, năm nay đã 25 tuổi, 5 năm trước Lục Nhị là m da trắng trẻo, văn khà nho nhã, là tú tà i đầy bụng thi thư. Tiếc là trong kỳ thi hương lại không thuáºn lợi, bây giá» Lục Nhị chẳng khác gì má»™t ngưá»i nông phu, mặc áo giáp xoà ng xÄ©nh, sắc mặt và ng vá»t gà y gò, ánh mắt đầy tÆ¡ máu lõm sâu xuống, nhìn giống má»™t ngưá»i đà n ông 40 tuổi bị bệnh nặng vừa má»›i khá»i.
Lục Thất thấy bá»™ dạng sa sút cá»§a huynh trưởng, trong lòng Ä‘au đớn, biết là tinh thần mệt má»i và nghiêm trá»ng đã là m tổn thương huynh trưởng. Sau khi huynh đệ rá»i nhau ra, Lục Thiên Hoa xấu hổ nói: - Tiểu Thất, ca ca là m lụn bại nhà cá»a rồi, không những ngưá»i thân ly tán, mà còn nợ nần chồng chất.
Lục Thất nghiêm mặt nói: - Ca ca đừng nói những lá»i á»§ rÅ© như thế nữa, là thế đạo gian nan má»›i dẫn tá»›i sá»± nghèo đói thân ly cá»§a nhà chúng ta, từ nay vá» sau huynh đệ chúng ta đồng lòng chấn hưng Lục gia.
Lục Thiên Hoa kiên nghị gáºt đầu, nghiêm mặt nói: - Tiểu Thất, ca ca là má»™t thư sinh trăm thứ không dùng được má»™t thứ. Từ nay vá» sau Lục gia do đệ là m chá»§. Äệ muốn ca ca là m gì cÅ©ng được.
Lục Thất cÅ©ng nghiêm mặt nói: - Tất nhiên ca ca muốn nghe theo sá»± bố trà cá»§a Tiểu Thất, Tiểu Thất không nói lá»i xằng báºy, sau nà y huynh đệ chúng ta hợp sức kinh doanh, ca ca chuyên quản lý sổ sách và xuất nháºp hà ng, việc bên ngoà i do Tiểu Thất xá» lý.
Lục Thiên Hoa liá»n gáºt đầu nói: - ÄÆ°á»£c, ta nghe theo đệ.
Lục Thất lại nghiêm mặt nói: - Còn có má»™t chuyện quan trá»ng, đệ biết ca ca Ä‘uổi chị dâu vá» nhà mẹ đẻ rồi. Chị dâu là má»™t ngưá»i phụ nữ hiá»n là nh, ca ca bây giá» Ä‘i há»i xem chị dâu đã gả cho ngưá»i khác hay chưa. Nếu chưa gả cho nhà khác, xin ca láºp tức đón chị dâu vá» nhà .
Lục Thiên Hoa sắc mặt tối tăm bất định, trầm mặc má»™t chút rồi thở dà i: - Khi chị dâu đệ trở vá» nhà mẹ đẻ, thư há»§y hôn mà ta viết đã há»§y rồi, vẫn luôn ở nhà chá» ta tá»›i đớn, ca ca Ä‘em mẹ đẻ và muá»™i muá»™i Ä‘i bán còn mặt mÅ©i nà o mà đi đón vợ trở vá» nhà nữa đây. Äại nương vẫn luôn oán háºn ta coi trá»ng vợ mà xem thưá»ng mẹ đẻ, sẽ không đồng ý cho chị dâu đệ trở vỠđâu.
Lục Thất nghiêm mặt nói: - Chị dâu tất nhiên đã há»§y thư từ vợ, chá» ca ca tá»›i đón vá», đủ chứng minh sá»± hiá»n là nh trinh tiết cá»§a chị dâu. Ca ca chỉ cần lo việc Ä‘i đón, đệ là chá»§ gia đình, bên phÃa mẹ để đệ Ä‘i nói chuyện.
Lục Thiên Hoa thê lương lắc đầu, cố chấp nói: - Mẹ đẻ và muá»™i muá»™i chưa quay vá», ta còn mặt mÅ©i nà o Ä‘i đón vợ vá» nhà .
Lục Thất liá»n nổi giáºn, lạnh lùng nói: - Cái gì mà có mặt mÅ©i hay không? Ngưá»i thân cá»§a Lục gia ta trở vá» là chuyện cá»§a Lục gia ta, ngưá»i khác nói gì liên quan gì tá»›i chuyện cá»§a Lục gia? Bây giỠđệ là chá»§ cá»§a Lục gia. Bây giá» lệnh cho ca láºp tức Ä‘i đón chị dâu vá». Äây là 20 lượng bạc, láºp tức cưỡi ngá»±a cá»§a đệ Ä‘i. Nếu ca không đón được chị dâu thì thắt cổ tá»± tá» bên ngoà i Ä‘i.
Dứt lá»i đặt và o tay Lục Thiên Hoa hai thá»i bạc. Lục Thiên Hoa thấy Lục Thất nổi giáºn liá»n sợ hãi, y má»›i phát hiện ra đệ đệ không chỉ trưởng thà nh rồi, mà còn nổi giáºn như có luồng sát khà đẫm máu thẳng tá»›i tâm linh, y sợ vã mồ hôi há»™t, khom ngưá»i bước vá» phÃa sau, cầm lấy bạc sợ hãi nhìn Lục Thất.
- Nhìn cái gì? Mau Ä‘i Ä‘i. Lục Thất mạnh mẽ rút trưá»ng Ä‘ao ra, mÅ©i Ä‘ao sắc nhá»n chỉ thẳng vá» phÃa Lục Thiên Hoa. Lục Thiên Hoa giáºt mình, ánh mắt khiếp sợ quay ngưá»i chạy vá» phÃa chiến mã, vá»™i và ng dắt ngá»±a ra cá»a.
Lục Thiên Hoa vừa Ä‘i khá»i Lục Thất láºt tay phải lên, đút trưá»ng Ä‘ao và o bao, ngẩng đầu thở phà o nhẹ nhõm, đẩy hết bá»±c tức trong lòng ra ngoà i. Lúc nà y quả thá»±c hắn rất muốn Ä‘i tìm kẻ địch quyết chiến má»™t tráºn, tiếc là hắn đã cách xa chiến trưá»ng rồi. Ná»—i ấm ức trong lòng chỉ có thể chÃnh mình kiá»m chế, chịu đựng mà thôi.
Cạch! Tiếng cá»a vang tá»›i tai Lục Thất, hắn cảnh giác quay đầu nhìn lại, thấy Lý Di Nương xinh đẹp đứng bên phải cá»a phòng, Ä‘ang hoảng hốt nhìn Lục Thất.
Lục Thất thả lá»ng tinh thần, tÃnh cảnh giác và tÃnh dữ dằn được nuôi dưỡng trên chiến trưá»ng nhất thá»i khó mà tiêu trừ được hết, hắn hối tiếc nói: - Di Nương, Tiểu Thất là m phiá»n ngưá»i rồi.
Lý Di Nương ánh mắt bình tÄ©nh, dịu dà ng nói: - Tiểu Thất, sau nà y đừng dùng Ä‘ao chỉ và o huynh trưởng, thế là quá bất kÃnh rồi.
Lục Thất gáºt đầu nói: - Con sẽ sá»a.
Lý Di Nương cưá»i dịu dà ng, quay ngưá»i trở vá» phòng. Lục Thất vươn vai váºn động gân cốt, má»›i bước và o nhà chÃnh thăm mẫu thân.
25.05.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 11
Hội nghị gia đình
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Bốn giá» sau, Lục Thiên Hoa cưỡi ngá»±a mang thê tá» xinh đẹp trở vá», khi y đến đón thê tá», nhạc phụ nhạc mẫu không cho phép, Lục Thiên Hoa quỳ xuống cầu khẩn, nói rõ đệ đệ là m quan đã trở vá», trong nhà không còn nợ nần, đón thê tá» trở vá» là phụng theo lệnh cá»§a đệ đệ chá»§ gia đình, nếu không thể đón thê tá» trở vá» y chỉ có thể y theo nghiêm lệnh cá»§a đệ đệ đụng đầu ngoà i cá»a mà chết, nhạc phụ nhạc mẫu lúc nà y má»›i đồng ý để Lục Thiên Hoa mang nữ nhi mình Ä‘i, cÅ©ng cá»± tuyệt bạc mà Lục Thiên Hoa mang đến.
Vợ chồng Lục Thiên Hoa trở vá» song song quỳ gối ở chÃnh đưá»ng, cầu xin mẫu thân Lục Thất có thể cho phép thê tá» trở vá», ước chừng ná»a canh giá», mẫu thân Lục Thất má»›i mở cá»a, lạnh lùng phân phó thê tá» Lục Thiên Hoa Ä‘i là m cÆ¡m chiá»u, vợ chồng Lục Thiên Hoa mừng rỡ, đồng loạt quỳ lạy rồi vá»™i và ng Ä‘i là m cÆ¡m.
Buổi cÆ¡m chiá»u coi như là buổi cÆ¡m Ä‘oà n viên vui vẻ, thê tá» cá»§a Lục Thiên Hoa vô cùng xinh đẹp, tÃnh tình dịu hiá»n, nhạc phụ cá»§a Lục Thiên Hoa là cá» nhân, gia đình cÅ©ng không già u có gì, kế sinh nhai Ä‘á»u dá»±a và o địa tô cá»§a trăm mẫu đất tốt để duy trì, Lục Thiên Hoa là m ăn buôn bán thất bại há» cÅ©ng không có năng lá»±c trợ giúp, nữ nhi sau khi trở vá» nhà tuy cÅ©ng có ngưá»i tá»›i đỠthân nhưng vẫn chưa đáp ứng, là má»™t sÄ© nhân gia chÃnh trá»±c bảo thá»§.
Sau buổi cÆ¡m chiá»u liá»n mở cuá»™c há»p gia đình, thảo luáºn vá» kế sinh nhai sau nà y, ý tứ cá»§a Lục Thất là mua má»™t cá»a hà ng lá»›n để kinh doanh, nhưng mẫu thân cá»§a Lục Thất chịu tổn thất khi buôn bán thất bại, muốn dùng toà n bá»™ tiá»n bạc mua má»™t nông trang đất Ä‘ai phì nhiêu, Lục Thất lại cho rằng thu nháºp từ nông trại khá thấp, nếu gặp phải tai ương sẽ bị tổn thất nặng ná», hắn đỠnghị mua và i cá»§a hà ng trong thà nh để tiện quản lý. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng Lục mẫu không chịu nhượng bá»™, Lục Thiên Hoa chỉ cưá»i cưá»i không lên tiếng, chị dâu Chu Nguyệt Nhi và Lý di nương Ä‘á»u nhất trà vá»›i ý kiến cá»§a Lục mẫu, ba so vá»›i má»™t vì váºy Lục Thất bại tráºn, đà nh phải thá»a hiệp đồng ý mua nông trang. Äịnh ra được phương hướng đầu tư, Lục Thiên Hoa chá»§ động muốn Ä‘i là m công để kiếm chút gia dụng, nhưng Lục mẫu không đồng ý, muốn Lục Thiên Hoa tiếp tục con đưá»ng Ä‘á»c sách kiếm chút công danh.
à tốt cá»§a Lục mẫu Lục Thiên Hoa sao có thể chối từ, nhưng uyển chuyển đỠnghị mua má»™t cá»§a hà ng nhá» buôn bán chút dược liệu, oảycó thể vừa Ä‘á»c sách vừa trông coi cá»a hà ng, Lụa Thất láºp tức á»§ng há»™, Lục mẫu sau khi cân nhắc cÅ©ng miá»…n cưỡng đồng ý.
Kỳ tháºt việc buôn bán cá»§a Lục Thiên Hoa chÃnh là bắt đầu từ dược liệu, y bị ngưá»i ta lừa mua má»™t đống dược liệu giả giá cao, hiển nhiên là tổn thất cả chì lẫn chai, Lục Thiên Hoa muốn đứng lên từ chá»— té ngã, trong lòng Lục mẫu vốn sợ hãi đối vá»›i việc buôn bán, nhưng Lụa Thiên Hoa chịu đả kÃch nghiêm trá»ng, đánh mất lòng tin, Lục mẫu không muốn nhẫn tâm phản đối khiến cho Lục Thiên Hoa mắc phải tâm bệnh, tinh thần tiếp tục sa sút. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi thương nghị ai cÅ©ng vui vẻ, Lục Thiên Hoa kÃch động lôi kéo Lục Thất ra ngoà i, trong đêm trên đưá»ng phố tìm kiếm cá»§a tiệm nhượng lại thÃch hợp, Lục mẫu chỉ đồng ý xuất ra ba trăm lượng cho cá»a hà ng dược liệu nhỠđể kinh doanh, hai huynh đệ lòng vòng hÆ¡n ná»a đêm má»›i tìm được má»™t cá»§a hà ng nhá» hẻo lánh ở đưá»ng cái phÃa đông, nhưng cÅ©ng phải mất năm trăm lượng má»›i có thể bà n tiếp, tiá»n bạc cá»§a Lục Thất Ä‘á»u giao cho mẫu thân, nhưng hắn vẫn vá»— ngá»±c cam Ä‘oan cho ca ca yên tâm, trong hai ngà y hắn sẽ tìm được hai trăm lượng bạc để mua lại cá»a hà ng nà y.
*****
Ngà y hôm sau, tại trạch viện lá»›n cá»§a Lục gia đặc biệt náo nhiệt, Lục mẫu nhân dịp con trai áo gấm vá» là ng, vô cùng vui vẻ mở tiệc chiêu đãi ngưá»i thân và láng giá»ng, Lục gia mặc dù chỉ là má»™t gia tá»™c bị phân nhánh, nhưng vẫn còn hình thái cá»§a gia tá»™c, cÅ©ng có sá»± trói buá»™c cá»§a gia phả tổ tông Lục thị cho nên các dòng tá»™c không tan rã. Lục Thất hiện là quan thất phẩm, hồi hương vá» quê, là m cho gia tá»™c từ nghèo khó trở thà nh tiểu phú, hằng ngà y Ä‘á»u có hÆ¡n trăm vị thân tá»™c chen chúc tá»›i thăm.
Lục mẫu hôm nay thanh tú xinh đẹp, mái tóc Ä‘en Ä‘iểm bạc được búi lại gá»n gà ng, mặc má»™t bá»™ cung y mà u xanh nhạt, khôi phục khà chất cá»§a má»™t nữ nhân nhà quan ung dung cao quý, vui mừng cùng cưá»i nói vá»›i những ngưá»i tá»›i thăm há»i, tẩu tá» Chu Nguyệt Nhi mặc má»™t chiếc váy mà u và ng, mắt hạnh long mi cong, là n da trắng mịn như ngá»c, vẻ đẹp mỹ lệ khiến ngưá»i ta phải đố kỵ, ôn nhã đứng cùng vá»›i Lục mẫu, có vãn bối tá»›i dáºp đầu chà o há»i Lục mẫu, nà ng liá»n đưa cho má»™t phong bao lì xì, tiá»n lì xì phong bì nà o cÅ©ng là ba mươi văn, khiến cho những vãn bối thân hữu có gia cảnh khó khăn Ä‘á»u hết sức vui mừng.
Trong buổi tiệc náo nhiệt như váºy, thân là con trai cả Lục Thiên Hoa lại không có mặt, Lý di nương cÅ©ng không lá»™ diện, yến há»™i là do các thân hữu giúp đỡ chuẩn bị, Lục Thất là nhân váºt chÃnh, tươi cưá»i chân thà nh chà o há»i, trò chuyện cùng các thân hữu gần xa, hắn mặc bà o y mà u xanh ngá»c cổ tròn, Ä‘iá»m tÄ©nh, tá»± nhiên cùng các thân hữu cùng tuổi đà m tiếu.
Sắp tá»›i chÃnh ngá», chợt ngoà i cá»a có má»™t vị phụ nhân quần áo vải thô sÆ¡, trong tay dắt theo má»™t con lừa, và o cá»a liá»n kêu: - Äây là Lục phá»§ phải không? Ta từ Tiá»n phá»§ tá»›i đây, tá»›i đón thiếp nô mình đã mua.
Trong trạch viện lá»›n láºp tức yên tÄ©nh, tất cả má»i ngưá»i ngẩn ngÆ¡ nhìn ngưá»i phụ nữ mặc y phục vải thô sÆ¡ kia, Lục Thất cÅ©ng không hiểu chuyện gì Ä‘ang xảy ra, lại nghe mẫu thân nói: - NÆ¡i nà y chÃnh là Lục phá»§, xin hãy chá» cho má»™t lát.
Lục Thất giáºt mình nhìn vá» phÃa mẫu thân, đã thấy tẩu tá» Chu Nguyệt Nhi xoay ngưá»i bước đến phòng cá»§a Lý di nương, rất nhanh bước ra cùng vá»›i Lý di nương, Lý di nương cúi đầu được Chu Nguyệt đỡ từng bước, trên đầu đội má»™t chiếc khăn đỠvô cùng chói mắt.
Chu Nguyệt Nhi đỡ Lý di nương tá»›i trước mặt Lục mẫu, Lý di nương quỳ xuống thê thanh nói: - Thiếp thân Lý Vân Nhi cáo biệt chá»§ mẫu. Nói xong liá»n dáºp đầu cúi lạy ba cái.
Lục mẫu ánh mắt Ä‘iá»m tÄ©nh, nói: - Äi thôi, vá» sau ngươi không còn quan hệ gì vá»›i Lục gia nữa. Lý di nương đứng lên, đầu vẫn cúi thấp như trước.
Ngưá»i phụ nữ dắt theo con lừa kia bước tá»›i, nhẹ nhà ng nói: - Giá» là nh đã đến, mau lên đưá»ng thôi. Nói xong giÆ¡ tay kéo Lý di nương Ä‘i, cÅ©ng ná»a nâng ná»a ôm nà ng ngồi lên con lừa. Lý di nương được ngưá»i phụ nữ kia dắt ra khá»i trạch viện lá»›n.
Lục Thất vô cùng kinh ngạc, vá»™i bước đến trước mặt Lục mẫu, há»i: - Nương, Lý di nương được mua không hồi lại được sao?
Ãnh mắt Lục mẫu khác thưá»ng nhìn đứa con trai, mỉm cưá»i nói: - Con chá»› vá»™i và ng, là bản thân Lý di nương nguyện ý, nhanh Ä‘i tiếp khách Ä‘i, đừng để mất cấp bặc lá»… nghÄ©a.
Lá»i nói cá»§a mẫu thân khiến cho Lục Thất ngẩn ngÆ¡, ngừng má»™t chút muốn nói lại thôi, hắn hiện tại muốn nói gì cÅ©ng đã muá»™n, hÆ¡n nữa mẫu thân lại nói là do Lý di nương nguyện ý, hắn sao có thể ngăn cản đây. Chỉ có Ä‘iá»u trong lòng hắn lúc nà y đột nhiên trùng xuống, tâm tình vui vẻ bá»—ng chốc như chìm và o hầm băng lạnh thấu. Lý di nương từ nhá» thưá»ng ở bên cạnh hắn, trong đáy lòng hắn sá»›m xem nà ng như là mẫu thân, không thể ngỠđược Lý di nương sau khi gia cảnh cá»§a Lục gia trở nên tốt hÆ¡n lại nguyện ý rá»i khá»i, Ä‘iá»u nà y khiến cho lòng cá»§a Lục Thất mÆ¡ hồ Ä‘au đớn, thá»±c không thể chấp nháºn được chuyện bất ngá» nà y.
- Thất đệ, nhanh Ä‘i tiếp khách Ä‘i. Tẩu tá» Chu Nguyệt Nhi dịu dà ng thúc giục, Lục Thất đỠđẫn gáºt đầu, xoay ngưá»i bước đến chá»— khách khứa miá»…n cưỡng tiếp đãi thân hữu, rất nhanh nhóm thân hữu lại khôi phục lại không khà vui vẻ cùng nhau trò chuyện.
Ước chừng qua buổi trưa, Chu Nguyệt Nhi lặng lẽ rá»i khá»i trạch viện lá»›n, qua khoảng hai khắc liá»n trở lại cùng vá»›i má»™t chiếc xe cút kÃt. Chiếc xe được má»™t thanh niên trai tráng phụ giúp đẩy tá»›i, trên chiếc xe là má»™t nữ nhân y phục vải cÅ© nát, trên đầu đội má»™t chiếc khăn hỉ cổ xưa chấp vá.
Ãnh mắt má»i ngưá»i láºp tức táºp trung và o nữ nhân ngồi chiếc xe nà y, Lục Thất không rõ sá»± việc, nhìn lại, thoáng nghe có ngưá»i cưá»i nói: - Hóa ra là ‘chuyển môn’ Ä‘i, ta nói sao trong ngà y đại hỉ lại còn bán thiếp.
Lục Thất không hiểu ‘‘chuyển môn’ là cái gì, đã thấy tẩu tá» Chu Nguyệt Nhi đỡ nữ nhân trên xe xuống, sau đó đưa mưá»i văn tiá»n cho thanh niên đẩy xe rồi liá»n Ä‘uổi Ä‘i.
Hắn khó hiểu nhìn qua Chu Nguyệt Nhi, thấy nà ng vẫy tay gá»i hắn đến, Chu Nguyệt Nhi dịu dà ng nói: - Thất đệ, mở khăn hỉ cho di nương Ä‘i, chỉ cần vén khăn hỉ lên là được rồi.
Lục Thất vừa nghe thấy váºy đột nhiên hiểu ra, không khá»i ngây ngưá»i nhìn nữ nhân trước mặt, Chu Nguyệt Nhi thúc giục hắn: - ChÃnh ngá» là giỠđại cát, qua khá»i giá» là nh di nương không thể tiến qua cá»a cá»§a Lục gia, đệ không phải là muốn để tẩu phải đưa di nương hồi Tần phá»§ chứ, mau Ä‘i.
Lục Thất cả kinh, hắn nhìn thấy thân thể nữ nhân trước mặt hÆ¡i run rẩy, không nghÄ© nhiá»u liá»n giÆ¡ tay vén khăn hỉ lên, má»™t khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần Ä‘áºp và o mắt hắn, đây chÃnh là Lý di nương đã cưỡi lừa ra khá»i Lục phá»§. Khăn há»· vừa được vén xuống, Lý di nương liá»n cúi đầu, trên má nổi lên hai vạt á»ng Ä‘á», thân mình cÅ©ng run rẩy kịch liệt hÆ¡n.
- Mau, theo ta Ä‘i. Chu Nguyệt Nhi vá»™i vã dìu Lý di nương bước và o chÃnh đưá»ng, để lại Lục Thất vẫn còn ngây ngưá»i hoảng sợ.
Lục mẫu bước tá»›i cạnh hắn, từ ái nói: - Äừng ngẩn ngưá»i nữa, nà ng còn trẻ, lại chưa từng sinh con, mẹ luyến tiếc gả nà ng Ä‘i, vá» sau con phải đối đãi vá»›i nà ng tháºt tối, đợi nà ng sinh con dưỡng cái, là có được danh pháºn rồi.
Lục Thất cả kinh, vội la lên: - Nương, nhưng di nương… con…
- Không được nói lung tung, nương là chá»§ mẫu trong nhà , chuyện bên trong con không nên há»i nhiá»u, di nương bây giá» là tỳ thiếp chúng ta mua được từ Tần gia, con thân là nam chá»§ có quyá»n sai khiến nà ng, không thÃch cÅ©ng có thể cá»± tuyệt nà ng hầu hạ, nhưng hiện tại, không thể nói lung tung, nhanh Ä‘i tiếp đãi khách khứa Ä‘i. Lục mẫu thấp giá»ng nghiêm khắc cắt lá»i Lục Thất, dặn dò hắn quay lại tiếp đón thân hữu.
Lục Thất cảm thấy vô cùng hoảng loạn, cảm thấy là m như váºy là không công bằng vá»›i Lý di nương, cÅ©ng cảm thấy có lá»—i vá»›i phụ thân đã mất, nhưng hắn không dám là m trái lá»i mẫu thân, mẫu thân xuất thân từ gia đình quan lại, vô cùng để ý đến quy cá»§, lá»… giáo. Mẫu thân tuy tâm địa thiện lương, nhưng trong tiá»m thức cá»§a ngưá»i thiếp thất chÃnh là má»™t phần tà i sản trong gia đình, trên thá»±c tế, trong những gia đình già u có, khi nam chá»§ vừa mất, tiểu thiếp không có con, dá»±a theo quốc pháp có thể tùy theo sắp đặt cá»§a chÃnh thê.
25.05.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 12 Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ninh Nhi
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Trong lúc Lục Thất vô cùng hoảng loạn trong lòng, nhìn thấy Chu Nguyệt Nhi và Lý di nương song song bước đến, Lý di nương trong tay cầm mấy bá»™ y phục cÅ©, nà ng vừa thay quần áo tỳ nữ mà u xanh nhạt, cúi thấp đầu nên không thể nhìn rõ vẻ mặt, có má»™t phụ nhân thân hữu mang đến má»™t lò than, Lý di nương liá»n bước đến lò than há»a táng y phục cÅ©.
Äốt y phục cÅ©, Lý di nương cháºm rãi bước đến trước mặt Lục mẫu, quỳ xuống dáºp đầu cung kÃnh nói: - Nô tỳ Ninh Nhi khấu kiến phu nhân, phu nhân vạn an.
Lục mẫu nhá» nhẹ nói: - Äứng lên Ä‘i, đến bái kiến trưởng thiếu phu nhân.
Ninh Nhi cung kÃnh nghe theo, đứng lên bước đến trước mặt Chu Nguyệt Nhi quỳ lạy nói: - Nô tỳ Ninh Nhi khấu kiến trưởng thiếu phu nhân, thiếu phu nhân vạn an.
- Äứng lên Ä‘i, đến hầu hạ phu nhân Ä‘i. Chu Nguyệt Nhi sau khi nháºn lá»… liá»n nghiêm nghị phân phó, Ninh Nhi cung kÃnh đáp má»™t tiếng liá»n bước đến sau Lục mẫu đứng hầu.
Lục Thất nhìn thấy cảnh nà y thầm than, chỉ má»™t năm ngắn ngá»§i, má»™t Lý di nương có địa vị tiếng nói, trong nháy mắt trở thà nh má»™t thiếp thất vô danh, hắn biết đây là sắp đặt cá»§a mẫu thân, mẫu thân có cách nghÄ© cá»§a ngưá»i, vì mẫu thân chÃnh là chá»§ mẫu chân chÃnh đứng đầu Lục gia.
*****
Dưới ánh trăng mỠảo, Lục Thất ngà ngà say cảm thấy mình như bị há»a thiêu, nóng rá»±c khó chịu trong ngưá»i, ban ngà y, dưới những lá»i chúc mừng nhiệt tình cá»§a thân hữu hắn uống rất nhiá»u, nhiá»u nhất từ lúc hắn sinh ta đến nay, rượu tuy trợ hứng nhưng sau khi say rượu lại vô cùng khó chịu.
Trong men say, Lục Thất mÆ¡ thấy má»™t giấc mÆ¡ kỳ lạ, má»™t mình khá»a thân bay giữa bầu trá»i, mây Ä‘en che kÃn bầu trá»i, từng tia chá»›p xoẹt qua, những tia chá»›p kia như từng roi vô tình vụt và o thân thể hắn, toà n thân hắn Ä‘au nhức như muốn chết, đột nhiên, hắn nhìn thấy má»™t nữ nhân xinh đẹp, cÅ©ng bị những tia chá»›p trên bầu trá»i hà nh hạ, nữ nhân kia vươn cánh tay nhá» bé không ngừng hướng vá» phÃa hắn, dưá»ng như Ä‘ang cầu xin giúp đỡ.
- A Ã, tôi không thể cứu được cô. Má»™t giá»ng nam trầm thấp quyến rÅ©, thì thà o lên tiếng.
- Thiếu chá»§, ngưá»i không sao chứ? Má»™t giá»ng nói dịu dà ng cá»§a nữ nhân Ä‘ang kinh hoảng khẽ vang lên.
A! Lục Thất than nhẹ má»™t tiếng mạnh mẽ mở mắt ra, trong ánh sáng mỠảo, hắn nhìn thấy má»™t khuôn mặt vô cùng mỹ lệ, Ä‘ang thân thiết nhìn hắn. Lục Thất cả kinh, nhanh chóng ngồi dáºy lui vá» phÃa sau.
Ngồi dáºy định thần lại thấy mình Ä‘ang nằm trên má»™t chiếc giưá»ng, đây chÃnh là thư phòng kiêm phòng ngá»§ cá»§a hắn trong mưá»i năm qua, bên cạnh giưá»ng chÃnh là Lý di nương mặc quần áo tỳ nữ mà u xanh nhạt.
Äầu Lục Thất có chút choáng váng, hắn táºn lá»±c đè nén tâm tình hoảng loạn, theo bản năng thốt lên: - Sao cô ở trong phòng cá»§a ta?
Ninh Nhi sá»ng sốt, vẻ mặt ảm đạm cúi đầu xuống, thấp giá»ng nói: - Lầ phu nhân lệnh cho nô tỳ tá»›i háºu hạ thiếu chá»§, thiếu chá»§ nếu không muốn nô tỳ hầu hạ, nô tỳ láºp tức rá»i khá»i.
Lục Thất nghe xong cụp mắt xuống không nói gì, cách là m nà y cá»§a mẫu thân, tuy trong ná»™i tâm cá»§a hắn không đồng tình những cÅ©ng đà nh chấp nháºn. Trầm mặc má»™t lát, Ninh Nhi đứng lên đến thư án cầm chén cháo gạo đưa đến trước mặt Lục Thất, dịu dà ng nói: - Uống chút cháo lót dạ, sẽ cảm thấy thoải mái hÆ¡n.
Trong lòng Lục Thất ấm áp, Ninh Nhi đúng là má»™t đại tá»· tá»· tri ká»· dịu dà ng, hắn nháºn bát cháo ăn sạch sẽ, sau khi ăn xong cảm thấy thư thái hÆ¡n rất nhiá»u.
Ninh Nhi cầm lấy bát cháo, lại lấy một chiếc khăn lau mặt và tay cho Lục Thất, động tác dịu dà ng tự nhiên, giống như một vị mẫu thân đang chăm sóc cho con của mình.
- Nằm xuống ngá»§ chốc lát Ä‘i. Ninh Nhi dịu dà ng nói, Lục Thất liá»n nghe theo, giống như đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lá»i nằm xuống.
Ninh Nhi để khăn lại cháºu nước, quay lại cÅ©ng rất tá»± nhiên cởi già y lên giưá»ng nằm, nà ng nằm bên cạnh Lục Thất khiến cho tim cá»§a hắn bắt đầu nhảy lên thùng thùng, trên mặt cÅ©ng bắt đầu nóng lên, lâm và o trạng thái xấu hổ hoảng loạn, hai ngưá»i nằm thẳng ngay ngắn quy cá»§, trong phòng liá»n trở nên yên tÄ©nh, hai ngưá»i má»—i ngưá»i má»™t tâm trạng không ngá»§.
Ước chừng ná»a canh giá», Lục Thất rốt cuá»™c không kìm nổi hạ giá»ng nói: - Tháºt xin lá»—i, á»§y khuất cho ngưá»i rồi.
- Sao lại nói như váºy? Ninh Nhi bình thản đáp lại.
- Bởi vì nương ta sắp đặt như thế nà y là không công bằng vá»›i ngưá»i. Lục Thất ôn hòa nói.
- Váºy theo ngươi như thế nà o má»›i là công bằng, là giống như Trình Y Y gả cho má»™t trượng phu hữu dnah vô thá»±c, hau là là m thiếp cho nhà khác. Ninh Nhin bình thản tiếp lá»i.
- Ta nói không công bằng chÃnh là tước Ä‘i địa vị cá»§a ngưá»i. Lục Thất khẽ giải thÃch.
- Äịa vị? Äịa vị cá»§a tiểu thiếp là do trượng phu ban cho, là ban ân cá»§a chá»§ mẫu khoan dung, ta là má»™t thiếp thất không có con cái, thân là nữ nhân lại không có con cái phụng dưỡng, chÃnh là ná»—i khổ bi ai lá»›n nhất má»™t Ä‘á»i ngưá»i. Ninh Nhi chua xót, khà n giá»ng lên tiếng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất nghe xong trong lòng vô cùng Ä‘au xót, hắn muốn nói ta có thể phụng dưỡng ngưá»i, nhưng lá»i đến bên miệng lại nuốt xuống, vì Ninh Nhi nói khát vá»ng có con cái, hÆ¡n nữa Ninh Nhi thá»±c sá»± đã trở thà nh tỳ thiếp cá»§a hắn, lúc nà y hắn nói lung tung có thể là m nà ng bị tổn thương.
- Không cần thương hại ta, phu nhân đồng ý cho ta lưu lại Lục gia là m tỳ thiếp đã là ân đức lớn rồi, một nữ nhân chỉ cần cơm áo không lo đã hạnh phúc rồi, nếu ngươi chê ta già , có thể nói thẳng, ta tuyệt sẽ không oán trách ngươi. Ninh Nhi nhẹ nhà ng nói, nước mắt trong suốt từ khóe mắt chảy xuống.
Lục Thất nghe xong trong lòng hoảng loạn, trầm mặc má»™t lát, hÃt và o má»™t hÆ¡i dà i đè nén hoảng loạn, dịu dà ng nói: - Ninh Nhi, trả lá»i ta má»™t vấn Ä‘á», ngưá»i là vì mẫu thân ta an bà i má»›i Ä‘i theo ta hay là ngưá»i tháºt tâm muốn là m bạn vá»›i ta.
Ninh Nhi trầm mặc, máºt lát sau đứng dáºy bước xuống giưá»ng, đạm mạc nói: - Thiếu chá»§ sá»›m nghỉ ngÆ¡i, nô tỳ cáo lui.
Lục Thất báºt ngưá»i ngồi dáºy, vá»™i la lên: - Ninh Nhi, ngưá»i vẫn chưa trả lá»i ta.
Ninh Nhi lạnh nhạt nói: - Thiếu chá»§, Ninh Nhi là tỳ thiếp cá»§a Lục gia, có bổn pháºn hầu hạ chá»§ nhân, tỳ thiếp ti tiện không nên có trái tim yêu háºn, Ninh Nhi là phụng lệnh phu nhân đến hầu hạ thiếu chá»§, chân tâm cá»§a thiếu chá»§ hẳn là nên dà nh cho thiếu phu nhân tương lai.
Lục Thất cà ng nghe cà ng hoang mang, ôn hòa chân thà nh nói: - Ninh Nhi, năm đó ta rá»i nhà nháºp ngÅ© ra chiến tráºn, ngưá»i từng khóc tặng ta má»™t tấm bùa bình an tá»± may, khi đó ta đã xem ngưá»i như tri ká»·, hiện tại ta gá»i ngưá»i là Ninh Nhi, cho thấy ta là nguyện ý lưu lại ngưá»i, ngồi xuống Ä‘i.
Ninh Nhi vẻ mặt biến đổi, trở nên nhu hòa, chần chá» má»™t lát lại ngồi ngay ngắn xuống giưá»ng, Lục Thất nhìn thấy má lúm đồng tiá»n xinh đẹp cá»§a nà ng, trong tâm cảm thấy vô cùng ấm áp, mỉm cưá»i nói: - Ninh Nhi, ta chỉ há»i má»™t câu, sao ngưá»i lại phản ứng mãnh liệt như váºy, có thể nói rõ nguyên nhân cho ta biết không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ninh Nhi quay đầu nhìn vá» phÃa Lụa Thất, đôi mắt đẹp trà n đầy tình cảm phức tạp, nà ng cắn cắn đôi môi dịu dà ng nói: - Ngươi phải nhá»› kỹ, ta là tỳ thiếp, không nên đối quá tốt vá»›i ta, đối tốt vá»›i ta sẽ hại ta.
Lục Thất sá»ng sốt, khó hiểu liá»n há»i: - Vì sao? Là mẫu thân ta không muốn ta đối tốt vá»›i ngưá»i ư?
Ninh Nhi lắc đầu nói: - Phu nhân đối vá»›i ta vô cùng tốt, từ khi ta tiến và o Lục gia đến nay chưa bao giỠđối xá» tệ vá»›i ta, lúc khó khăn nhất ở Lục gia cÅ©ng không muốn bán ta Ä‘i để xoay sở, hôm nay còn dùng ‘chuyển môn’ để ta có được hạnh phúc má»›i, phu nhân hy vá»ng ta có thể vì Lục gia sinh con dưỡng cái, má»™t lần nữa có được địa vị thiếp thất.
Lục Thất kinh ngạc nói: - Mẫu thân ta đối vá»›i ngưá»i tốt như váºy, ngưá»i còn sợ cái gì?
Ninh Nhi khổ sở nói: - Vì ta là tỳ thiếp, ngươi vá» sau sẽ cưới thê thiếp, nếu ngươi đối vá»›i ta quá tót, sẽ khiến cho Lục gia không được yên ổn, nếu lúc ngươi không có ở nhà , cho dù có phu nhân chiếu cố ta, thê thiếp cá»§a ngươi cÅ©ng có quyá»n sai khiến ta hầu hạ đấy.
Lục Thất khẽ ồ má»™t tiếng, giá» má»›i hiểu được là Ninh Nhi sợ tương lai bị ganh tỵ, ghen ghét dẫn tá»›i há»a và o thân, chợt cảm thấy nà ng có chút lo xa, không phải nà ng lo lắng không có đạo lý, mình nhất định phải cưới thê thiếp, thê thiếp quả tháºt có quyá»n sai khiến tỳ thiếp, nếu là ngưá»i có ý định bất lương, hoà n toà n có khả năng sẽ đánh Ä‘áºp hà nh hạ Ninh Nhi.
Hắn an á»§i : - Ngưá»i yên tâm, ta còn chưa vá»™i cưới thê thiếp đâu.
Ninh Nhi lắc đầu nói: - Không sá»›m đâu, đêm qua trưởng thiếu phu nhân đã đỠcáºp đến nữ nhi bên nhà nà ng cho phu nhân, phu nhân đồng ý ngà y mai sẽ đến nhà mẹ đẻ cá»§a trưởng thiếu phu nhân xem mặt, nếu hợp ý sẽ định hôn sá»±.
Lục Thất giáºt mình kinh hãi, vá»™i la lên: - Ngưá»i nói cái gì? Mẫu thân ta ngà y mai Ä‘i xem mặt, cái nà y sao có thể được.
Ninh Nhi cưá»i nhạt nói: - Hôn sá»± cá»§a con cái phần lá»›n Ä‘á»u do cha mẹ là m chá»§, hÆ¡n nữa ngươi cÅ©ng đã hai mươi ba tuổi, mấy biểu đệ cùng tuổi cÅ©ng đã sá»›m lấy vợ sinh con rồi, phu nhân sao có thể không vá»™i hôn sá»± cá»§a ngươi, phu nhân muốn ôm cháu lắm rồi.
Lục Thất ngẩn ngÆ¡, láºp tức lắc đầu: - Không được, ta quyết sẽ không cưới nữ nhân mình không thÃch là m thê tá», ngà y mai ta sẽ Ä‘i khuyên mẫu thân, chuyện chung thân đại sá»± không thể qua loa như váºy.
Ninh Nhi cưá»i nhạt nói: - Chưa nhìn mặt sao có thể biết là thÃch hay không, ngươi cÅ©ng đã đến tuổi thà nh gia, phu nhân nóng vá»™i có cháu kế thừa cá»§a Lục gia, ngươi lấy lý do gì để khuyên can.
25.05.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 13
Äêm ngá»t ngà o ngắn ngá»§i
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất nghe thấy váºy liá»n sá»ng sốt, chuyện nà y quả thá»±c là không dá»… gì để khuyên can, hắn vừa suy tư má»™t chút rồi mỉm cưá»i nói: - Ninh Nhi, có phải ngưá»i có cách khuyên được mẹ ta rồi không? Chỉ bảo ta được không?
Ninh Nhi lắc đầu lạnh nhạt nói: - Äây là chuyện đại sá»± truyá»n tông cá»§a Lục gia, ta chỉ có thể duy trì, sẽ không là m há»ng, hÆ¡n nữa việc nà y là Trưởng thiếu phu nhân nhắc nhở, nếu ta gây trở ngại, chắc chắn Trưởng thiếu phu nhân sẽ trút hết oán háºn lên ngưá»i ta.
Lục Thất nghe thấy váºy kinh ngạc nói: - Ngưá»i và chị dâu ta có hiá»m khÃch gì hay sao?
Ninh Nhi khẽ thở dà i nói: - Hiá»m khÃch từ tối hôm qua. Tối hôm qua ngươi và Trưởng thiếu chá»§ ra ngoà i, 3 chúng ta cùng nói chuyện. Phu nhân đỠxuất chuyện để cho ta là m tì thiếp. Nói tất cả là đá»u do phu nhân là m chá»§, lúc đó ta vừa nói dứt câu, Trưởng thiếu phu nhân đã láºp tức thỉnh cầu nháºp ta và o trưởng phòng, phu nhân cÅ©ng đã đồng ý rồi, nhưng ta không đồng ý, thỉnh cầu phu nhân sau khi vá» sẽ nháºp và o tên cá»§a ngươi, kết quả là Trưởng thiếu phu nhân rất khó chịu. Tuy nà ng ấy không nói gì, nhưng ta biết nà ng ấy rất không hà i lòng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất chau mà y, không ngá» vừa má»›i vá» mà đã xảy ra nhiá»u chuyện như váºy. Ninh Nhi tá»± lá»±a chá»n như kia, đó là từ nhá» nà ng đã có tình cảm sâu Ä‘áºm vá»›i mình, chị dâu đâu cần phải chá»§ động xin cưới nà ng.
Hắn dịu giá»ng nói: - Chị dâu hiá»n là nh, dịu dà ng, sẽ không vì chuyện nà y mà để bụng ngưá»i đâu.
Ninh Nhi buồn rầu nói: - Ngươi không hiểu lòng dạ đà n bà , Trưởng thiếu phu nhân là ngưá»i phụ nữ hiá»n là nh nhưng nữ nhân vẫn luôn có ham muốn vinh hoa phú quý. Ta cá»± tuyệt Trưởng phòng mà lá»±a chá»n là ngưá»i cá»§a ngươi, trong lòng nà ng ấy sẽ cho rằng ta vì khinh thưá»ng Trưởng thiếu chá»§ vô dụng má»›i chá»n em cá»± tuyệt anh. Vá»›i tâm lý nà y cho dù không giáºn cÅ©ng thà nh giáºn. Bởi váºy ta không thể lại để cho nà ng ấy oán háºn ta, nà ng ấy là Trưởng thiếu phu nhân, tương lai là ngưá»i phụ nữ có cùng địa vị ngang vá»›i chÃnh thê cá»§a ngươi. Sau nà y nếu nà ng ấy nói ta là ngưá»i ham vinh hoa phú quý, váºy chắc chắn chÃnh thê tương lai cá»§a ngươi sẽ khinh bỉ ta, lúc đó ta sẽ lâm và o tình cảnh rất khó xá». Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất nghe xong liá»n buồn phiá»n, cau mà y nói: - Vì sao chị dâu lại muốn ngưá»i?
Ninh Nhi cưá»i khổ nói: - Ngươi tháºt sá»± không biết sao? Trưởng thiếu chá»§ láºp gia thất đến nay đã 6 năm rồi, Trưởng thiếu phu nhân vẫn chưa sinh con, muốn ta đương nhiên là để sinh con rồi.
Lục Thất ồ lên má»™t tiếng rồi nói: - Ngưá»i yên tâm, có cÆ¡ há»™i ta sẽ tìm chị dâu giải thÃch há»™ ngưá»i.
Ninh Nhi giáºt mình nói: - Ngươi đừng có là m việc ngốc nghếch nà y, chuyện nà y chỉ có là thầm oán nếu là m rõ sẽ khiến Trưởng thiếu phu nhân nhục nhã. Chuyện nà y ngươi tuyệt đối không được tham dá»± và o, ta sẽ nghÄ© cách hóa giải.
Lục Thất nghe xong liá»n gáºt đầu, chuyện ghen tỵ cá»§a đà n bà , hắn nghe xong mà đau cả đầu, không quản đương nhiên là chuyện tốt. Hắn suy nghÄ© má»™t chút rồi dịu giá»ng nói: - Ninh Nhi, thá»±c sá»± ngươi không có cách nà o để trở nên gần gÅ©i hÆ¡n sao?
Ninh Nhi trầm mặt má»™t lúc rồi khẽ thở dà i: - Nói thá»±c lòng, bây giá» ta vẫn chưa muốn ngươi lấy vợ, cÅ©ng muốn kéo dà i chút thá»i gian để bản thân có cÆ¡ há»™i sinh con. Nếu ngươi lấy má»™t ngưá»i vợ lòng dạ không khoan dung, cho dù ta có sinh con, nếu chÃnh thê cá»§a ngươi phản đối, ta cÅ©ng sẽ không có được danh pháºn là thiếp thất.
Lục Thất suy nghÄ© má»™t chút rồi giÆ¡ tay ra bắt lấy bà n tay nhá» bé, ngá»c ngà cá»§a nà ng. Ninh Nhi giáºt mình má núm đồng tiá»n đỠá»ng lên, tai nà ng nghe thấy giá»ng nói dịu dà ng: - Tá»· tá»·, nếu trong vòng má»™t năm tá»· tá»· không có thai, ta sẽ nháºn nuôi má»™t bé gái cho nà ng má»™t danh pháºn là mẹ. Ta là trụ cá»™t trong nhà , việc nà y hẳn mẹ ta sẽ không ngăn cản kịch liệt, ta sẽ nghÄ© cách trước khi cưới vợ.
Ninh Nhi ngẩng đầu lên kinh sợ nhìn Lục Thất. Äôi mắt cá»§a Lục Thất kiên định nhìn và o đôi mắt xinh đẹp cá»§a nà ng. Nước mắt đã trà n ngáºp, rÆ¡i như bay xuống vạt áo, nà ng nhà o mình và o vòng ngá»±c to lá»›n kia, khóc nức nở. Lục Thất ôm lấy nà ng yêu thương.
- Tá»· tá»·, thân thể tá»· tháºt má»m mại, ta phải là m thế nà o đây?
- Chà ng là tên ngốc, ở ngoà i 5 năm mà chưa từng đi tìm nữ nhân, có phải muốn lừa tỷ tỷ không?
- Tá»· tá»·, ta ở bên ngoà i 5 năm ngà y nà o cÅ©ng đánh giặc, vẫn là tên lÃnh quèn, đến kỹ nữ ta cÅ©ng không có tư cách đụng và o, tháºt đấy.
- Tháºt là khổ cho đệ, ôi ta….
Lục Thất chưa từng đụng và o má»™t sợi lông cá»§a nữ nhân sao? ÄÆ°Æ¡ng nhiên là không phải, hắn quả tháºt chưa từng động và o những doanh nữ ná»a chết không sống, nhưng 3-4 năm sống trong cảnh máu tanh, trong quân đội tà n khốc, hoà n cảnh khó khăn Ãt nhất hắn cÅ©ng đã từng cưá»ng bạo vá»›i hÆ¡n 10 nữ nhân trở lên. ÄÆ°Æ¡ng nhiên phần lá»›n tình huống là hắn bất đắc dÄ©. Trong quân bị cô láºp có nghÄ©a là bất cứ lúc nà o cÅ©ng Ä‘á»u mất mạng. Trong chiến loạn quan binh còn tà n bạo hÆ¡n cả thổ phỉ, Ä‘i đâu là cướp, tà dâm, không Ä‘iá»u ác nà o là không là m.
Äêm ngá»t ngà o ngắn ngá»§i, má»™t ngưá»i trẻ tuổi trà n trá» sức sống nhìn thấy má»™t cÆ¡ thể ngá»c ngà đã nảy sinh thú tÃnh. Má»™t ngưá»i độc thân đã cô đơn bao nhiêu năm, đối mặt vá»›i ngần ấy năm thiếu chồng, hÆ¡n nữa nà ng Ä‘ang ở độ tuổi phải được hưởng hạnh phúc. Nà ng bá»™c lá»™ hết phong thái quyến rÅ©, trong trạng thái ngất ngây đón tình ý ở trên giưá»ng đến ná»a canh giá».
Lục Thất “no say†như quả bóng cao su trút hết hÆ¡i nằm lỳ trên giưá»ng ngá»§. Má lúm cá»§a Ninh Nhi á»ng đỠquyến rÅ©, nà ng đứng dáºy lấy khăn má»m lau mồ hôi trên ngưá»i Lục Thất. Khi lau vẻ mặt cá»§a nà ng vừa xấu hổ, vừa vui sướng, bá»—ng tay nà ng dừng lại, ánh mắt mê man nhá»› lại ký ức đã qua.
Nà ng xuất thân trong gia đình quan Bát phẩm, 15 tuổi theo cha mẹ chạy loạn từ Trung Nguyên đến Thá» Châu. Không ngỠđến Thá» Châu, nà ng lại bị cha nhẫn tâm bán Ä‘i, nà ng bị ngưá»i ta mua vá» và trở thà nh má»™t lá»… váºt tặng cho má»™t đại quan tay nắm trá»ng binh. Tên đại quan đó thu phục nà ng trước, sau đó lại tặng cho cha cá»§a Lục Thất. Năm đó may mắn cho nà ng vì chưa đến mức lưu lạc là m kỹ nữ, được là thiếp thất trong nhà đại quan nổi danh, chỉ tiếc ngà y vui chẳng nổi tà y gang. Quân đội cá»§a cha Lục Thất đánh tráºn thất bại, bản thân ông cÅ©ng bị trúng mấy mÅ©i tên, mất khả năng là m chồng, má»™t tiểu thiếp xinh đẹp như nà ng lại phải sống má»™t cuá»™c Ä‘á»i như quả phụ.
Lục gia đối vá»›i nà ng rất tốt, Lục mẫu luôn che chở, coi nà ng như em gái ruá»™t. Sau khi chuyển nhà từ Thá» Châu đến huyện Thạch Äại, có mấy lần Lục phụ từng đỠxuất gả nà ng cho nhà khác nhưng nà ng không chịu vì nà ng không lỡ rá»i xa Lục gia hòa thuáºn, lương thiện, lại sợ khi tái giá sẽ lại gặp phải bất hạnh.
Lúc lâm chung Lục phụ có nói lá»i xin lá»—i nà ng, xin Lục mẫu hãy coi nà ng như em gái hoặc con gái chăm sóc cho nà ng. Lục mẫu đồng ý và vẫn luôn đối xá» rất tốt vá»›i nà ng, nhưng không cho nà ng xuất đầu lá»™ diện, vì sợ nà ng sẽ bị những tên vô liêm sỉ quấy nhiá»…u, chá»§ yếu là để nà ng chăm sóc Lục Thất và Tiểu Nghiêm, là m việc nhà quét tước, dá»n rá»a.
Năm nay nà ng 31 tuổi rồi, đến cái tuổi nà y nà ng chưa có đứa con nà o là m nà ng thấy sợ hãi, thấy tình cảnh cá»§a Lục gia ngèo khó, nà ng biết nên tìm lối ra rồi nhưng nà ng luôn ghi nhá»› ân đức cá»§a Lục mẫu, chá»§ động muốn bán thân là m tỳ thiếp. Nà ng muốn tìm đưá»ng để báo đáp Lục gia. Vừa má»›i quyết định bán mình thì không ngá» Tiểu Thất áo gấm vá» quê.
Sá»± trở vá» cá»§a Lục Thất khiến cho Lục gia như trá»i quang mây tạnh, thay đổi tình cảnh suy bại. Có lẽ trong lúc Lục gia khó khăn nhất nà ng đã chá»§ động báo đáp ân tình là m cảm động Lục mẫu. Lục mẫu đã nghÄ© ra cách dùng phong tục “chuyển môn†thá»i xưa để nà ng trở thà nh thiếp thất cá»§a con trai Lục gia. Nà ng dồng ý, vì lúc đó trong lòng nà ng cÅ©ng đã lÄ©nh lá»±a chá»n Lục Thất.
Ãnh mắt dịu dà ng cá»§a nà ng nhìn Lục Thất Ä‘ang ngá»§ say, giống như má»™t tiểu cô nương Ä‘ang mỉm cưá»i ngá»t ngà o. Tối nay nhất định nà ng phải ngá»§ cùng Lục Thất, bá» lỡ váºn may, váºn mạng sẽ thay đổi. Vì nà ng là tỳ thiếp không thể tá»± chá»§ được. Nếu Lục Thất cứ trì hoãn không viên phòng vá»›i nà ng, bất cứ lúc nà o nà ng cÅ©ng phải nghe theo lệnh cá»§a má»™t ngưá»i đà n ông khác. Trước khi xuống giưá»ng chỉ cần tá» thái độ lạt má»m buá»™c chặt, nếu Lục Thất không gá»i nà ng, chiêu tiếp theo nà ng sẽ lăn xuống đất mà khóc, dùng nước mắt để đánh và o trái tim yêu thương cá»§a Lục Thất.
Äêm nay lòng nà ng buông xuống, có sá»± Ä‘iên cuồng, hoang dã như cá gặp nước, tin tưởng chắc chắn trong mấy năm tá»›i Lục Thất sẽ không chán ghét mà vứt bá» nà ng, nà ng khát khao vá» tương lai tốt đẹp. Hi vá»ng lá»›n nhất hiện tại cá»§a nà ng là có thai hÆ¡n có danh pháºn. Nà ng hiểu không thể ngăn cản Lục Thất cưới chÃnh thê, cho nên nà ng cÅ©ng không hi vá»ng xa vá»i Lục Thất chỉ thuá»™c vá» mình nà ng. Tất nhiên là không thể ngăn cản nổi, váºy chỉ có thể hi vá»ng vị chÃnh thê tương lai cá»§a Lục Thất sẽ là má»™t nữ nhân hiá»n là nh, khoan dung.
Những tia nắng ban mai, chiếu và o cá»a sổ. Cốc, cốc, cốc! ba tiến gõ cá»a phá vỡ sá»± im lặng, hai ngưá»i ngồi báºt dáºy trên giưá»ng.
- Ai? Lục Thất kinh sợ há»i má»™t câu.
- Thất đệ, trá»i không còn sá»›m nữa, mẹ có chuyện tìm đệ, đệ mau dáºy Ä‘i. Ngoà i cá»a có tiếng nói dịu dà ng, đó là chị dâu Chu Nguyệt Nhi.
Mặt Lục Thất nóng lên, nhìn ra ngoà i cá»a sổ mặt trá»i đã lên cao. Hắn cuống quýt mặc quần áo rá»i khá»i giưá»ng. Má lúm cá»§a Ninh Nhi cÅ©ng á»ng hồng giúp hắn mặc quần áo, lúc kiểm tra dung nhan xong, nà ng ghé và o tai hắn dặn dò má»™t chút. Lục Thất gáºt gáºt đầc cưá»i rồi Ä‘i ra ngoà i cá»a, ân cần chà o há»i chị dâu. Chị dâu cưá»i vá»›i hắn rồi nhìn chăm chú và o bên trong, vẻ mặt cÅ©ng nóng lên.
25.05.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 14. Chuyện nhà .
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất vừa Ä‘i, Chu Nguyệt Nhi bước và o phòng ngá»§, thấy Ninh Nhi vừa má»›i mặc áo lót và o, nhìn gương mặt xinh đẹp cá»§a Ninh Nhi á»ng đỠmê ngưá»i trong lòng cá»§a Chu Nguyệt Nhi bá»—ng dưng không hiểu sao lại thấy có chút đố kị. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nô tì thỉnh an Trưởng thiếu phu nhân. Ninh Nhi còn chưa mặc xong quần áo đã quỳ xuống cung kÃnh nói, ngà y trước Chu Nguyệt Nhi còn vấn an nà ng, hiện tại thì ngược lại rồi.
Ninh Nhi quỳ thăm há»i khiến cho tâm tình cá»§a Chu Nguyệt Nhi bình tÄ©nh trở lại, chút ghen tị vừa rồi bá»—ng dưng biến mất, trong lòng vui vẻ mỉm cưá»i nói: - Tá»· tá»· vá» sau gặp ta không cần hà nh đại lá»… như váºy, mau đứng lên Ä‘i.
Ninh Nhi đứng lên, cung kÃnh nói: - Ninh Nhi bây giá» là nô tì cá»§a Lục gia, không thể không biết tôn ti, vá» sau Trưởng thiếu phu nhân có chuyện gì cứ việc sai bảo Ninh Nhi.
Chu Nguyệt Nhi thản nhiên mỉm cưá»i, quay đầu quét mắt liếc nhìn má»™t cái vá» phÃa phòng ngá»§, không chút để ý nói: - Ninh Nhi, ta có chút chuyện muốn há»i ngươi có được hay không?
Há»i Ninh Nhi như váºy rõ rà ng biểu lá»™ cấp báºc giữa chá»§ và tá»›, Ninh Nhi cung kÃnh nói: - Trưởng thiếu phu nhân muốn há»i chuyện gì? Ninh Nhi biết nhất định sẽ trả lá»i.
Chu Nguyệt Nhi cưá»i nhạt nói: - Ta vì chuyện cầu hôn cá»§a Thất đệ, Thất đệ đã biết rồi chứ, Thất đệ có đồng ý hay không?
Ninh Nhi nói: - Thưa Trưởng thiếu phu nhân, Thất thiếu chá»§ vẫn chưa biết chuyện cầu hôn, đêm qua Thất thiếu chá»§ uống rượu say ngá»§ tháºt lâu, lúc tỉnh lại nói muốn uống nước, uống nước xong liá»n ôm lấy nô tì, sau đó lại tiếp tục ngá»§ nữa, mãi cho đến khi Trưởng thiếu phu nhân gá»i cá»a má»›i tỉnh, đêm qua Thất thiếu chá»§ chỉ gá»i nô tì và i tiếng tá»· tá»·, không có cÆ¡ há»™i nói những lá»i khác.
Trên mặt Chu Nguyệt Nhi không ngá» hiện chút sững sá», ngẫm nghÄ© má»™t chút liá»n tin ngay, nam nhân uống rượu say ngoại trừ mất lý trà thì là ngá»§ say, nà ng khẽ “ồ†má»™t tiếng. Ninh Nhi lại vá»™i nói: - Ngưá»i mà Trưởng thiếu phu nhân muốn cầu thân nhất định là biết lá»… nghÄ©a hiá»n lương, nô tì sẽ nói những lá»i tốt đẹp như thế vá»›i Thất thiếu chá»§.
Äôi mắt đẹp cá»§a Chu Nguyệt Nhi chuyển má»™t cái, cưá»i nhạt nói: - Ngươi tán thà nh Thất đệ cưới vợ?
Ninh Nhi nói: - Thất thiếu chá»§ cưới vợ là chuyện đương nhiên, nô tì tán thà nh, do Ä‘Ãch thân Trưởng thiếu phu nhân tác hợp, Lục gia sẽ luôn hòa thuáºn giống như bây giá» váºy.
Chu Nguyệt Nhi nghe xong tươi cưá»i khoe lúm đồng tiá»n, có thể thấy nà ng rất để ý đối vá»›i chuyện nà y, ôn hòa nói vá»›i Ninh Nhi: - Cảm Æ¡n ngươi.
Ninh Nhi nói: - Äây là bổn pháºn cá»§a nô tì.
Chu Nguyệt Nhi dịu dà ng nhìn nà ng má»™t cái, ôn hòa nói: - Hôm nay đại nương muốn Ä‘i đến nhà cá»§a mẹ ta để bà n tÃnh việc mua Ä‘iá»n trang, nhân đó cÅ©ng muốn nói chuyện cưới há»i, ngươi cÅ©ng cùng Ä‘i chứ.
Ninh Nhi nói: - Nô tì có thể đi hay không, còn phải nhỠTrưởng thiếu phu nhân nói với phu nhân một chút mới được.
Chu Nguyệt Nhi mỉm cưá»i nói: - Ta sẽ nói cho.
Ninh Nhi thấy tâm tình cá»§a Chu Nguyệt Nhi rất tốt, vá»™i nói: - Trưởng thiếu phu nhân, từ nhá» thất thiếu chá»§ là do nô tì chăm sóc, cho nên má»›i lá»±a chá»n là ngưá»i cá»§a Thất thiếu chá»§, nô tì cảm thấy bản thân rất có lá»—i vá»›i Trưởng thiếu phu nhân, xin Trưởng thiếu phu nhân tha thứ cho nô tì.
Chu Nguyệt Nhi sá»ng sốt, mỉm cưá»i nói: - Chuyện nà y ta cÅ©ng biết, trong lòng cá»§a ta cÅ©ng không trách cứ ngươi, ngươi không cần để ở trong lòng đâu.
Ninh Nhi cung kÃnh nói: - Nô tì tạ Æ¡n Trưởng thiếu phu nhân khoan dung.
Chu Nguyệt Nhi nhìn nà ng má»™t cái, gương mặt đẹp ảm đạm nói: - Nguyên nhân ta muốn ngươi nháºp phòng ngươi cÅ©ng biết đấy, nếu ta có thể sinh con nối dòng cho Lục gia thì sẽ không chá»§ động để ngươi chia sẻ trượng phu đâu, tá»± mình không hăng hái tranh già nh, không thể không vì phu quân tìm cưới nữ nhân nối dòng.
Ninh Nhi nói: - Sinh con nối dòng đúng là đại sá»±, chá» mấy ngà y nữa Lục gia ổn định, nô tì khuyên bảo Thất thiếu chá»§ đứng ra mua thêm tỳ thiếp cho Nhị thiếu chá»§ nối dõi tông đưá»ng, nô tì cho rằng muốn mua tỳ thiếp tốt nhất là nữ nhân đã sinh con.
Chu Nguyệt Nhi nghe xong trong lòng vui mừng, do Thất đệ ra mặt dÄ© nhiên đối vá»›i nà ng có lợi, hiện tại nà ng bởi vì phu quân mắc nợ mà thẹn vá»›i Lục gia, chuyện dÃnh đến tiá»n bạc khó mà mở miệng, láºp tức biểu lá»™ lòng biết Æ¡n vá»›i Ninh Nhi.
*****
Lục mẫu ở nhà giữa trong phòng khách, Lục Thất Ä‘i thẳng và o bên trong bái kiến mẫu thân. Lục mẫu thấy con mình trở vá» nên sức khá»e trở nên rất tốt, nhìn con mình đã trưởng thà nh trong lòng vui sướng trà n đầy trên khuôn mặt.
- Tiểu Thất, tối hôm qua ngá»§ có ngon không? Lục mẫu nhìn con từ ái há»i.
Mặt Lục Thất nóng lên, cảm nháºn được sá»± ấm áp mà mẫu thân quan tâm nói: - Tối hôm qua con ngá»§ rất ngon.
- Các con đã viên phòng chưa? Lục mẫu mỉm cưá»i há»i, Lục Thất nóng mặt im lặng gáºt đầu.
Lục mẫu mỉm cưá»i gáºt đầu, nói: - Tiểu Thất, con cÅ©ng không còn nhá» nữa, Lục gia chúng ta đến nay Ãt con cháu, tuy rằng mẹ thu xếp Ninh Nhi cho con, nhưng theo quy cá»§ Ninh Nhi vẫn không thể là m vợ, bởi váºy mẹ muốn cưới vợ cho con, chị dâu con giá»›i thiệu má»™t tiểu thư cá»§a nhà kia, nói là xinh đẹp, dịu dà ng lại hiểu lá»… nghÄ©a, hôm nay mẹ và chị dâu con Ä‘i tá»›i Vá»ng Giang Pha để mua Ä‘iá»n trang, nhân đó tÃnh chuyện cưới há»i cho con.
Lục Thất là m bá»™ sá»ng sốt, nói: - Mẹ, chị dâu đỠcáºp đến chuyện cầu hôn khi nà o váºy?
- Tối hôm qua, Ninh Nhi không nói vá»›i con sao? Lục mẫu ôn tồn nói. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tối hôm qua con say rượu, không có nói gì vá»›i tá»· tá»·, sáng sá»›m là chị dâu đến gá»i chúng con. Lục Thất ôn tồn giải thÃch, đây là những lá»i Ninh Nhi dặn dò, xin Lục Thất tuyệt đối đừng nói là nà ng nhắc đến chuyện cưới vợ, nếu như liên lụy nà ng, có thể sẽ khiến cho Lục mẫu và Chu Nguyệt Nhi phản cảm.
Lục mẫu khẽ ồ má»™t tiếng, nói: - Váºy thì lúc nà y mẹ nói vá»›i con, nếu như thấy thÃch hợp thì coi như xong.
Lục Thất nói: - Mẹ, theo tuổi cá»§a con đúng là nên lấy vợ, tuy nhiên khi con xuất ngÅ©, có má»™t vị chiến hữu khuyên con khi trở vá» nhà không cần vá»™i cưới vợ, nói tuổi con vẫn còn trẻ, tương lai có thể sẽ lại nháºp ngÅ©, sau khi nháºp ngÅ© vị chiến hữu kia sẽ tìm cÆ¡ há»™i giá»›i thiệu cho con cưới má»™t cô con gái cá»§a má»™t tướng quân có thá»±c quyá»n, vị chiến hữu ấy nói cưới con gái cá»§a tướng quân có thá»±c quyá»n là cÆ¡ há»™i tốt nhất trên con đưá»ng thăng quan tiến chức.
Lục mẫu nghe váºy sá»ng sốt, sầu lo nói: - Sau nà y con còn muốn nháºp ngÅ© nữa hay sao?
Lục Thất nói: - Mẹ, trong lòng con không phải muốn nháºp ngÅ© lần nữa, muốn ở nhà buôn bán là m má»™t thương nhân bình thưá»ng, chỉ có Ä‘iá»u thá»i cuá»™c rối ren, biên nguy rất nhiá»u, nếu như quân lệnh đến đây, con cÅ©ng không thể chống lại lệnh được.
Lục mẫu bất đắc dÄ© gáºt đầu, tháºt ra bản thân Lục mẫu chÃnh là thiên kim nhà tướng, Lục phụ cưới bà má»›i từng bước thăng chức là m tướng lÄ©nh cao cấp trong quân. Trong quan trưá»ng mối quan hệ thông gia vô cùng trá»ng yếu, đó là quan hệ rà ng buá»™c qua lại lẫn nhau, má»™t đại quan muốn đỠbạt cấp dưới là m thân tÃn, thông thưá»ng sẽ chá»n cưới má»™t cô gái trong thân tá»™c để lung lạc, mà quan viên phÃa dưới muốn thăng chức, chỉ dá»±a và o việc bá» tiá»n ra là không đủ, chỉ có cách là dâng con gái trong thân tá»™c cá»§a mình lên là m thiếp cá»§a đại quan má»›i là biểu hiện lá»›n nhất cho sá»± trung thà nh. Má»™t táºp Ä‘oà n quan liêu lá»›n như váºy Ä‘á»u tồn tại mối quan hệ thông gia trên dưới lẫn nhau, táºp quán cá»§a quan trưá»ng nà y Lục mẫu biết rất rõ, Ninh Nhi đúng là biết Ä‘iểm nà y má»›i dạy Lục Thất dùng chiêu nà y để kéo dà i việc cưới vợ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Con cá»§a mình tất nhiên không thể không nháºp ngÅ© nữa, sá»± việc liên quan đến tiá»n đồ cá»§a con đương nhiên Lục mẫu không thể kiên trì không thay đổi, nhưng việc bế con cháu nối dõi tông đưá»ng ở trong lòng cá»§a Lục mẫu cÅ©ng là chuyện đại sá»± rất cấp thiết, đồng ý không cưới chÃnh thê, nhưng cÅ©ng phải cưới má»›i được, nếu cô tiểu thư Chu Nguyệt Nhi giá»›i thiệu Lục mẫu nhìn vừa ý, cÅ©ng đồng ý là m bình thê, Lục mẫu cÅ©ng sẽ tác thà nh cho Lục Thất.
Lục Thất nghe xong không tiện phản đối, địa vị cá»§a bình thê cao hÆ¡n so vá»›i thiếp thất, trên danh nghÄ©a thì địa vị ngang hà ng vá»›i chÃnh thê, nhưng vá» quyá»n lá»±c so vá»›i chÃnh thê thì kém hÆ¡n rất nhiá»u, chÃnh thê có quyá»n quyết định váºn mệnh cá»§a thiếp thất và con cái cá»§a há», có quyá»n nắm giữ tà i váºt thu chi trong gia đình, bình thê hữu danh vô thá»±c tương đương vá»›i phó nữ chá»§, chÃnh thê má»›i là nữ chá»§ chân chÃnh.
Hai mẹ con đã nhất trà vá»›i nhau, Lục Thất nói cần hai trăm mưá»i ba lượng bạc, nói là đi trả quan trái, nhân đó mướn má»™t chiếc xe vá», lần nà y ra khá»i thà nh mua đất hắn phải Ä‘i theo, lý do là bên ngoà i loạn dân rất nhiá»u sợ xảy ra chuyện ngoà i ý muốn, Lục mẫu cÅ©ng định cho hắn Ä‘i, lấy bạc giao cho Lục Thất.
Lục Thất chân trước rá»i nhà , sau lưng Chu Nguyệt Nhi và o phòng, nghe Lục mẫu tÃnh toán giống như nước lạnh tạt và o lòng, có thể nói là vô cùng thất vá»ng, nà ng giá»›i thiệu cô tiểu thư nà y dòng dõi cÅ©ng là quan lại, và cÅ©ng có há» hà ng xa vá»›i nà ng, là nhà già u có nhất ở Vá»ng Giang Pha, gia chá»§ là bô lão chá»§ quản ở Vá»ng Giang Pha.
Mặc dù Lục Thất thân là Võ tán quan thất phẩm, nhưng ngưá»i cá»§a hiện tại rất nặng thá»±c tế, tình hình nếu như Lục gia cầu hôn chÃnh thê còn có má»™t ná»a hy vá»ng, cầu hôn là m bình thê sẽ khó khăn, nà ng muốn mai mối cÅ©ng khó mà mở miệng, việc nà y nếu nói ra Ãt nhiá»u gì cÅ©ng là coi rẻ ngưá»i trong tá»™c cá»§a mình, không khéo sẽ kết thù kết oán vá»›i ngưá»i trong há» nữa.
Lục mẫu thấy vẻ mặt cá»§a Chu Nguyệt Nhi xấu hổ, láºp tức hiểu được nguyên nhân trong đó, mỉm cưá»i nói: - Nguyệt nhi, việc nà y con không cần khó xá», hôm nay chúng ta Ä‘i nhà mẹ con chá»§ yếu là coi việc mua Ä‘iá»n trang, chuyện xem mắt không cần nói công khai, con âm thầm há»i má»™t chút là được. Nếu như chúng ta muốn mua Ä‘iá»n trang ở Vá»ng Giang Pha, đến lúc đó mẹ còn phải chuẩn bị lá»… Ä‘i Chu phá»§ bái vá»ng bô lão nữa đấy.
Chu Nguyệt Nhi vừa nghe thở phà o nhẹ nhõm, vội dịu dà ng nói: - Cảm ơn mẹ thông cảm cho Nguyệt nhi, Nguyệt nhi sẽ hết sức nói vun và o.
Lục mẫu mỉm cưá»i nói: - Việc nà y con hết sức là được, không nên gượng ép, hiện tại mẹ có má»™t số việc nói má»™t chút vá»›i con.
Chu Nguyệt Nhi dịu dà ng nói: - Xin mẹ cứ nói.
Lục mẫu nghiêm mặt nói: - Nguyệt nhi, nếu chúng ta định mua Ä‘iá»n trang ở Vá»ng Giang Pha, vấn đỠlá»›n nhất chÃnh là quản lý và khán há»™, huynh đệ chúng nó thì không thể nà o Ä‘Ãch thân trông coi được, mẹ muốn để con thuê ngưá»i quản lý có thể tin được, trong lòng con có chá»n được ngưá»i thÃch hợp hay chưa?
25.05.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 15. Chức quan.
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Chu Nguyệt Nhi suy nghÄ© má»™t chút, gáºt đầu nói: - Mẹ, Chu Toà n là Lục đưá»ng thúc cá»§a Nguyệt Nhi là ngưá»i trung háºu thà nh thá»±c, đã từng trông coi ruá»™ng đất ở huyện kế bên đã mưá»i năm, vá» sau lại bị em vợ cá»§a ông chá»§ ép cho nghỉ việc vá» quê là m ruá»™ng, chúng ta có thể thuê ông ấy là m tổng quản cá»§a Ä‘iá»n trang, có Lục đưá»ng thúc cá»§a con trông coi, không ai dám là m chuyện xằng báºy đâu.
Lục mẫu gáºt gáºt đầu, nói: - Nguyệt Nhi, sau khi xong chuyện mua Ä‘iá»n trang, con phải lưu ý xem có vừa ý bé gái mồ côi lương thiện nà o đó, mẹ sẽ mua má»™t thiếp tỳ cho con.
Chu Nguyệt Nhi chấn động, vẻ mặt kinh hoà ng nhìn vá» phÃa Lục mẫu, ánh mắt Lục mẫu dịu dà ng nhìn nà ng, mỉm cưá»i nói: - Nguyệt Nhi, con chá»§ động muốn Ninh Nhi nháºp phòng tháºt ra là không khôn ngoan, Ninh Nhi và Tiểu Thất từ nhá» cảm tình thân thiết, trước khi con nói muốn là nà ng ta, nà ng ta đã từng ám chỉ vá»›i ta sau nà y xin được ở cùng vá»›i Tiểu Thất, lúc ấy mẹ không đồng ý vì sợ là con không chịu nổi, hy vá»ng con không cần vì chuyện nà y mà giáºn Ninh Nhi.
Chu Nguyệt Nhi nghe xong đã hiểu, Lục mẫu có thiện ý giải thÃch, nếu như trước đó Ninh Nhi đã có ám chỉ, Lục mẫu lúc ấy có thể không chút do dá»± mà cưá»i đáp ứng, nà ng vá»™i dịu dà ng nói: - Mẹ yên tâm Ä‘i, Nguyệt Nhi hiểu mà .
Lục mẫu gáºt gáºt đầu, nói: - Sau nà y con phải lưu ý, mẹ cÅ©ng sẽ giúp con tìm kiếm.
Trong đôi mắt xinh đẹp của Chu Nguyệt Nhi tuôn ra nước mắt, nghẹn ngà o nói: - Cảm ơn mẹ đã quan tâm đến Nguyệt Nhi.
Lục mẫu từ ái nói: - Con là con dâu tốt cá»§a Lục gia, mẹ quan tâm con là chuyện nên là m, đây là hai mươi lượng bạc, cầm đến phưá»ng Thiên Hoa mua lá»… váºt tá» tế cho cha mẹ cá»§a con, Ä‘i nhanh vá» nhanh.
Chu Nguyệt Nhi rưng rưng gáºt gáºt đầu, tiến lên lấy bạc cúi đầu yên lặng rá»i khá»i. Nhìn bóng lưng Chu Nguyệt Nhi rá»i Ä‘i trong ná»™i tâm Lục mẫu thầm than, trên thá»±c tế bà ta vốn là muốn Lý di nương sẽ là tỳ thiếp truyá»n tông cho đứa con trai trưởng cá»§a bà , nà o ngỠđâu Lý di nương luôn luôn dịu ngoan lại giáp mặt từ chối nhiệt tình cá»§a Chu Nguyệt Nhi, đối vá»›i việc nà y trong lòng Lục mẫu rất là không hà i lòng, nhưng nhá»› tá»›i lá»i dặn dò cá»§a tiên phu lúc lâm chung bà lại má»m lòng, nhẫn nhịn việc không hà i lòng thà nh toà n cho Lý di nương tá»± chá»§ lá»±a chá»n, chỉ có Ä‘iá»u đến lúc nà y ôi ngưá»i là m mẹ như bà phải phà bạc trấn an con dâu trưởng, Lục mẫu đã từng trải qua nghèo khó đối vá»›i việc sá» dụng bạc vô cùng keo kiệt, nhưng vì để trong nhà êm ấm bà không thể không tiêu phà bạc.
*****
Lục Thất ra khá»i nhà đi thẳng đến huyện nha, hắn nói Ä‘i trả quan trái nhưng trên thá»±c tế trong huyện thà nh Thạch Äại chia là m bốn khu lá»›n, má»—i má»™t khu lại chia là m năm phưá»ng, má»—i phưá»ng có má»™t quan viên phưá»ng chÃnh chuyên trách thu thuế quán Ä‘inh trưng binh, Lục Thất còn nợ tiá»n thuế quan hẳn là đi tìm nhà phưá»ng chÃnh Trưá»ng Hưng má»›i đúng, Ä‘i huyện nha trả quan trái chÃnh là vượt cấp rồi.
Tá»›i huyện nha tìm Vương Chá»§ bạc, Vương Chá»§ bạc khẽ cưá»i, trá»±c tiếp há»i: - Lục đại nhân tìm hạ quan là há»i việc cá»§a Huyện Úy phải không?
Trên mặt cá»§a Lục Thất cÅ©ng khẽ cưá»i, nói: - Không phải, ta tá»›i gặp Vương đại nhân là muốn lấy má»™t nhân tình, nhà ta còn thiếu quan trái là hai trăm mưá»i ba lượng, muốn xin Vương đại nhân giúp ta thư thả ná»a năm, ná»a năm sau ta nhất định sẽ trả hết.
Vương Chá»§ bạc giáºt mình nhìn Lục Thất, ông ta không nghÄ© tá»›i Lục Thất lại vì chuyện nà y mà tìm ông ta, hoảng hốt và i giây má»›i gượng cưá»i nói: - Lục đại nhân, hạ quan hao hết võ mồm má»›i xin cho đại nhân chức há»™ quân Huyện Úy, Lục đại nhân đến nhà tháºt sá»± là vì khoản quan trái hay sao?
Lục Thất láºp tức trở nên nghiêm túc, nghiêm mặt chắp tay nói: - Äa tạ Vương đại nhân, ân huệ cá»§a đại nhân Lục Thất nhá»› kỹ, Lục Thất nà y tá»›i cÅ©ng là vì việc há»™ quân Huyện Úy.
Vương Chá»§ bạc mỉm cưá»i, vá»›i tay lấy má»™t há»™p gá»— sÆ¡n Ä‘en khoảng ba tấc ở trên bà n, nói: - Lục đại nhân, trong há»™p gá»— nà y là yêu lệnh và công văn nháºm chức cá»§a quan nha Huyện Úy, xin Lục đại nhân cất kỹ.
Lục Thất đưa hai tay cung kÃnh tiếp nháºn há»™p gá»— sÆ¡n Ä‘en nói tiếng cám Æ¡n, Vương Chá»§ bạc nghiêm mặt nói: - Lát nữa bản quan sẽ dẫn Lục đại nhân Ä‘i lÄ©nh quan y và binh khÃ, từ nay vá» sau Lục đại nhân chỉ cần ra khá»i thà nh nhất định phải được huyện nha cho phép, bất cứ lúc nà o cÅ©ng Ä‘á»u có thể bị huyện nha tìm Ä‘i chấp hà nh công vụ.
Lục Thất nghiêm mặt nói: - ÄÆ°á»£c, bản quan sẽ cố gắng hết sức vì công việc cá»§a mình.
Vương Chá»§ bạc gáºt gáºt đầu, nói: - Tháng nà y má»™t trăm lượng tiá»n lương bản quan sẽ đưa cho đại nhân, khoản quan trái cÅ©ng xóa bỠđại nhân không cần trả lại, việc đại nhân muốn tá»± mình huấn luyện má»™t trăm binh lÃnh có thể thá»±c hiện, ngà y mai do Lục đại nhân tá»± thân chá»n từ 800 binh lÃnh trúng tuyển mà huấn luyện, khoảng chừng sáu ngà y sau Lục đại nhân sẽ ra thà nh là m nhiệm vụ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất nói: - Äa tạ Vương đại nhân, xin há»i sáu ngà y sau ra khá»i thà nh là nhiệm vụ gì?
Vương Chá»§ bạc nghiêm mặt nói: - Äây là cÆ¡ máºt quan văn, bản quan cÅ©ng chỉ biết sáu ngà y sau có má»™t vị đại quan từ kinh đô tá»›i Ä‘i qua nÆ¡i nà y, đến lúc đó bản quan sẽ cho hai trăm quan quân và binh lÃnh cá»§a ngươi đã được huấn luyện Ä‘i bảo vệ, nhất định ngươi phải bảo vệ cho vị đại quan kia không bị loạn dân thÃch khách quấy nhiá»…u, chỉ cần Ä‘i qua khu vá»±c huyện Thạch Äại được bình an là công lá»›n.
Lục Thất nghiêm mặt nói: - Bản quan hiểu rồi, tuyệt đối sẽ không để lá»™ bà máºt, cÅ©ng sẽ không để cho Vương đại nhân thất vá»ng.
Vương Chá»§ bạc liếc nhìn Lục Thất má»™t cái tháºt sâu, đầy thâm ý cưá»i nhạt nói: - Lục đại nhân hiểu là tốt rồi, bản quan vì Lục đại nhân bá» ra rất nhiá»u đó.
Lục Thất mỉm cưá»i nói: - Vương đại nhân trả giá nhất định sẽ có hồi báo. Vương Chá»§ bạc thần tình lạnh nhạt gáºt đầu.
Rá»i khá»i huyện nha Lục Thất Ä‘i theo đưá»ng cái má»™t mạch vá» hướng đông, hắn không mặc quan phục để rêu rao, tìm được cá»a hà ng ná» viết biên nháºn đặt cá»c hai trăm lượng, nói là trong vòng 3 ngà y khi chá»§ cÅ© rá»i khá»i cá»a hà ng thì sẽ chÃnh thức trả hết số tiá»n còn lại, nếu ai không giữ lá»i sẽ phải bồi thưá»ng hai trăm lượng bạc, ông chá»§ cá»a hà ng luôn miệng đồng ý, bá»™ dáng giống như Ä‘ang cần bán gấp.
Việc mua cá»a hà ng đã xong Lục Thất vá»™i và ng mướn má»™t chiếc xe ngá»±a trở vá» nhà , Lục mẫu căn dặn gia nhân giữ nhà , ba ngưá»i phụ nữ mang theo lá»… váºt lên xe. Lục Thiên Hoa ngồi ở trước cà ng xe, Lục Thất để quan phục ở trong phòng, chỉ lấy trưá»ng Ä‘ao và yêu lệnh Huyện Úy cưỡi ngá»±a mà đi.
Cả nhà vui vẻ ra khá»i huyện thà nh, bên ngoà i huyện thà nh chÃnh là phần đất cá»§a các xã. Dưới hạt huyện Thạch Äại là bốn xã lá»›n, xã Vá»ng Giang Pha ở phÃa tây bắc cá»§a huyện thà nh, cách năm mươi dặm, xã xa nhất chÃnh là Äại Giang ở phÃa đông, cùng vá»›i Äại Giang còn có má»™t xã ở phÃa tây cá»§a huyện Thạch Äại. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai xã lá»›n khác tên Thạch Äà m và Thất Lý. Xã Thạch Äà m ở phÃa đông bắc cá»§a huyện Thạch Äại, gần sát vá»›i huyện Quý Trì. Xã Thất Lý có nhiá»u núi, ở hướng đông nam cá»§a huyện Thạch Äại. Xã Thất Lý vốn là thuá»™c vá» huyện Thạch Äại, vá» sau vì quân Khang Hóa ở Trì Châu khiến cho huyện Thạch Äại mở rá»™ng vá» phÃa tây đến táºn Äại Giang, nhưng phÃa đông cá»§a huyện vốn là do huyện Thái Bình quản lý là chÃnh.
Theo quy định dưới huyện là xã, quan xã (hương quan) gá»i là Kỳ Lão, dưới xã chÃnh là lý, quan lý gá»i là Lý ChÃnh, dưới Lý ChÃnh là Bảo Trưá»ng, dưới Bảo Trưá»ng là Thôn ChÃnh thấp nhất.
Xã Vá»ng Giang Pha thuá»™c huyện Thạch Äại, dưới nữa có rất nhiá»u trấn chế và thôn trị, Kỳ Lão quan xã tháºt sá»± là ngưá»i có thá»±c quyá»n, Ä‘a số là do đại địa chá»§ hoặc con cháu quan lại đảm nhiệm, đối vá»›i dân trong xã bình thưá»ng mà nói Kỳ Lão và Lý ChÃnh chÃnh là quan tháºt lá»›n, là thổ địa có sức uy hiếp nhất.
Nhà mẹ Chu Nguyệt Nhi cách huyện thà nh mưá»i lăm dặm, cưỡi ngá»±a rất nhanh là có thể tá»›i nÆ¡i. Lục Thất má»™t thân áo khoác mà u xanh ngá»c cổ tròn, cưỡi trên lưng ngá»±a cao lá»›n láºp tức anh khà trà n trá», Ä‘i theo ở phÃa bên phải cá»§a xe ngá»±a.
Hắn quay đầu nhìn thấy huynh trưởng đang ngồi ngơ ngẩn, Lục Thất hiểu huynh trưởng không muốn đi nhà cha mẹ vợ, chung quy cũng là vì sự bất lực của mình mà không muốn gặp ai, loại tâm tình không vui vẻ nà y ở trong lòng cũng không có gì là tốt đẹp.
- Ca, cá»a hà ng kia đệ đã mua rồi. Lục Thất mở miệng thay đổi tâm tình cá»§a huynh trưởng.
Lục Thiên Hoa cả kinh, quay đầu nhìn vá» phÃa Lục Thất, thất thanh nói: - Tiểu Thất, đệ nói cái gì?
Lục Thất cưá»i lấy văn ước đưa cho huynh trưởng, Lục Thiên Hoa tiếp lấy mở ra vừa thấy láºp tức trên mặt lá»™ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, quay đầu kÃch động nói: - Tiểu Thất, đệ tháºt sá»± đã mua cá»a hà ng rồi.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là tháºt sá»±, và i ngà y nữa trả hết tiá»n là tiếp nháºn cá»a hà ng, ca hãy chuẩn bị chu đáo má»™t chút, sáu ngà y sau huynh đệ chúng ta Ä‘i mua má»™t Ãt dược liệu trở vá» khai trương. Lục Thất cưá»i nói.
Ãnh mắt cá»§a Lục Thiên Hoa sáng ngá»i, vẻ mặt trở nên tê dại giống như ngưá»i nghiện vừa có thuốc, vá»™i và ng gáºt đầu kÃch động nói: - ÄÆ°á»£c được, quay vá» chúng ta Ä‘i Mã quan mua dược liệu rồi sẽ khai trương.
Thấy huynh trưởng phấn chấn trở lại, tâm tình cá»§a Lục Thất cÅ©ng sáng sá»§a theo, chợt Chu Nguyệt Nhi nhô đầu ra, ôn nhu há»i: - Nhị Lang, chà ng nói mua cá»a hà ng sao?
Lục Thiên Hoa vá»™i quay lại gáºt đầu, vui sướng nói: - Nguyệt Nhi, là sá»± tháºt. Nói xong đưa văn ước qua, Chu Nguyệt Nhi cầm văn ước trở vá» trong xe.
Một lát sau Chu Nguyệt Nhi lại ló đầu ra đem văn ước đưa cho Lục Thiên Hoa, sau đó nói với Lục Thất: - Tiểu Thất, tới nhà mẹ đẻ của chị dâu, đừng có nói đến chuyện mua bán của ca đệ, cha ta không vui khi ca đệ bỠvăn theo thương.
Lục Thất ngẩn ra, cưá»i nói: - Chị dâu yên tâm, đệ sẽ nói huynh ấy Ä‘ang Ä‘á»c sách. Chu Nguyệt Nhi cảm kÃch gáºt đầu trở vá» trong xe.
Lục Thiên Hoa cầm văn ước xem xét cẩn tháºn, chợt phu xe thấp giá»ng nói: - Hai vị gia, hai vị mua cá»a hà ng ở phố đông phải không?
Lục Thiên Hoa sá»ng sốt, quay đầu nói: - Äúng váºy.
----------oOo----------
25.05.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 16
Oai uy chức quan
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Phu xe thấp giá»ng nói: - Äại gia, tiểu nhân nhắc nhở ngà i má»™t câu, cá»a hà ng ở phố đông là địa bà n cá»§a Trần Hổ đại gia, nếu mua bán cá»a hà ng không qua Trần Hổ đại gia váºy thì ngà i đã bị mắc lừa rồi. Nếu ngà i mua cá»a hà ng, gia nhân cá»§a Trần Hổ đại gia sẽ cho ngưá»i tá»›i quấy rối, không thể là m ăn được. Tiểu nhân khuyên ngà i má»™t câu, mặc kệ tiá»n đặt cá»c Ä‘i, cá»a hà ng ở phố đông không mua được đâu.
Lục Thiên Hoa ngây ngưá»i má»™t lúc, phu xe lại nói: - Cá»a hà ng ở phố đồng, có phải ngà i mua rất rẻ hay không, đó chÃnh là bẫy đấy. Cá»a hà ng ở phố đông Ãt nhất cÅ©ng phải nghìn lượng trở lên, mua cá»a hà ng mà không thông báo vá»›i Trần Hổ đại gia thì chỉ có thể bồi thưá»ng tiá»n, ngưá»i biết chuyện sẽ không bị mắc mưu đâu.
Lục Thất nghe hết, thấy huynh trưởng lại ngẩn ngÆ¡, không khá»i nhÃu mà y, suy nghÄ© má»™t chút, lấy yêu lệnh Huyện Úy từ trong ngá»±c vứt cho huynh trưởng. Lục Thiên Hoa cả kinh bắt được, cúi đầu nhìn thấy trong tay là má»™t tấm yêu lệnh bằng đồng mà u đỠlá»›n bằng lòng bà n tay, trên yêu lệnh có hình ác thú, mặt trái là bốn chữ Thạch Äại Úy Chúc.
Lục Thiên Hoa là ngưá»i Ä‘á»c sách, cÅ©ng từng Ä‘i là m lÃnh, vừa thấy yêu lệnh đã nháºn ra đây là yêu lệnh thống quân đặc biệt cá»§a Huyện Úy. Yêu lệnh nà y tương đương vá»›i quan ấn hoặc quân lệnh, tượng trưng cho chức quyá»n cá»§a Huyện Úy, y kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lục Thất.
Lục Thất chá»›p mắt mỉm cưá»i, hiá»n hòa nói: - Ca, đây là chức mà đệ má»›i được phong, cho dù là chuyện trong thà nh, là quan chuyên trách việc há»™ tống lương thá»±c, là há»™ quân huyện úy. Mặc dù là chuyện trong thà nh nhưng chỉ cần là quan thì sẽ có bảy phần uy, đệ không tin cái tên Trần Hổ kia dám đối nghịch vá»›i đệ. Y dám quấy rối chúng ta ta liá»n vu cho y tá»™i cấu kết vá»›i thổ phỉ, bắt y Ä‘uổi ra ngoà i thà nh, ca cứ yên tâm mở tiệm Ä‘i.
Lưu Thiên Hoa gáºt gáºt đầu yên tâm, y tháºt sá»± phục đệ đệ cá»§a mình, chức Huyện Úy so vá»›i quan lại trong triá»u đình thá»±c sá»± quá nhá», nhưng ở địa phương lại có uy danh tám phần, chuyên trách trị an bắt phạm nhân, nói trắng ra chÃnh là thái gia mà thế lá»±c ngầm nhất định phải cung phụng. Thế lá»±c ngầm ở địa phương nhất định sẽ sợ Huyện Úy, đắc tá»™i vá»›i Huyện Úy chÃnh là giáºt Ä‘uôi hổ, quay đầu cắn má»™t phát có thể khiến ngươi ná»a sống ná»a chết.
Lục Thất cất cẩn tháºn yêu lệnh Huyện Úy mà huynh trưởng đưa cho, hắn bây giá» rất để ý tá»›i chức Huyện Úy há»™ quân nà y, không phải có được số bổng lá»™c hÆ¡n hai trăm kia, mà là có được quan uy. Bây giá» kinh doanh mà không có quyá»n thế rất khó là m ăn được, hắn nhất định phải dùng quan uy bảo vệ việc là m ăn, đợi tÃch được má»™t số bạc lá»›n, khi đó còn là m chức Huyện Úy nà y hay không cÅ©ng không quan trá»ng.
Xe ngá»±a Ä‘i mặc dù không nhanh, đến giữa trưa má»›i đến chá»— trung tâm kinh tế cá»§a xã Vá»ng Giang Pha, là má»™t tòa bảo thà nh bằng má»™t phần tư thị trấn lá»›n. Khi gặp loạn, má»™t cưá»ng hà o cÅ©ng có thể tá»± võ trang cho mình, tòa bảo thà nh Vá»ng Giang nà y cao sáu mét, có hà o nước bảo vệ thà nh vá»›i cầu treo, nghiá»…m nhiên tạo thà nh má»™t cái ao nhá». Cá»a thà nh còn có hÆ¡n mưá»i binh lÃnh kiểm tra ngưá»i ra và o thà nh, thá»§ vệ vô cùng nghiêm ngặt.
Xe ngá»±a tá»›i cá»a thà nh thì dừng lại, binh lÃnh kiểm tra xong phất tay cho qua, nhưng Lục Thất bị gá»i ở lại, đội trưởng đội lÃnh chỉ Ä‘ao trong tay hắn không khách khà nói: - Äao cá»§a ngươi không thể mang và o thà nh, má»i để lại để chúng ta giữ há»™, lúc ngươi rá»i Ä‘i có thể tá»›i lấy lại.
Lục Thất cưá»i nhạt má»™t tiếng, sá» tay và o ngá»±c lấy ra yêu lệnh Huyện Úy ra, hòa hoãn nói: - Ngươi có nháºn ra cái nà y không?
Äá»™i trưởng đội lÃnh nhìn qua mặt biến sắc, kinh nghi nói: - Äây là yêu lệnh cá»§a Huyện Úy, ngà i là Huyện Úy đại nhân?
Lục Thất cưá»i nhạt nói: - Bản quan là ngưá»i má»›i nháºm chức Huyện Úy huyện Thạch Äại, chuyên trách há»™ tống lương thá»±c thuế, lần nà y tá»›i không phải là m việc chung chỉ là đến thăm ngưá»i thân nên không mặc quan phục.
Äá»™i trưởng đội lÃnh gáºt gáºt đầu, nhìn Lục Thất má»™t lúc lâu má»›i cung kÃnh nói: - Tiểu nhân mạo phạm, má»i đại nhân và o.
Lục Thất và o thà nh, đội trưởng đội lÃnh cho thá»§ hạ Ä‘i cấp báo cho thá»§ trưởng, lại phái má»™t ngưá»i theo dõi Lục Thất, bởi vì Lục Thất còn rất trẻ, gương mặt lại thanh tú, đội trưởng đội lÃnh sợ thổ phỉ giả mạo và o bảo thà nh là m ná»™i ứng.
Trong bảo thà nh Vá»ng Giang nhà cá»a không tồi, cÅ©ng là kết cấu đưá»ng bốn ngả, bên trong bảo Ä‘a số là nhà cá»§a địa chá»§, nông dân nghèo khổ chân chÃnh Ä‘á»u ở các thôn không ở trong bảo thà nh. Qui mô ngà y hôm nay cá»§a bảo thà nh Vá»ng Giang là do lúc loạn thế tạo thà nh, địa chá»§ các nÆ¡i toà n bá»™ Ä‘á»u ở trong nà y, đất vưá»n còn thuê quản gia chăm lo, đợi đến lúc thu lương thá»±c tá»± có “nghÄ©a vụ†cùng quan quân và binh lÃnh đánh Ä‘uổi thổ phỉ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Xe ngá»±a đã tá»›i nhà cha mẹ cá»§a Chu Nguyệt Nhi, má»™t tòa nhà cổ chiếm cứ má»™t mảnh đất. Vừa nghe mẹ chồng và tiểu thúc cá»§a nữ nhi đến đây, toà n thể Chu gia Ä‘á»u ra nghênh đón, lúc huynh trưởng láºp gia đình Lục Thất từng gặp Chu phụ. Má»›i mấy năm không gặp, Chu phụ má»›i có năm mươi tuổi mà già đi rất nhiá»u, râu tóc bạc trắng như ông lão bảy mươi, nhưng hai mắt lại có thần, trên khuôn mặt tròn trịa có nét vui mừng.
Lục Thất cung kÃnh tiến lên chà o, ánh mắt cá»§a Chu phụ có tia thưởng thúc khi thấy cá»§a Lục Thất, dá»±a theo lá»… nghi má»i và o nhà sau, khiêm nhưá»ng má»i má»i ngưá»i ngồi ở chÃnh sảnh. Cuối cùng Chu phụ và Chu mẫu ngồi ở chá»— chá»§ vị, Lục mẫu ngồi ở vị trà cao nhất cá»§a khách ở bên phải, Chu Nguyệt Nhi ngồi ở phÃa bên phải đằng sau Lục mẫu, phÃa sau Lục mẫu là Lục Thiên Hoa, Lục Thất ngồi vị trà cao nhất cá»§a khách ở bên trái, Ninh Nhi ngồi ở bên trái hắn.
Gia đình quan lại ngưá»i ta lúc ngồi có qui cá»§ nghiêm khắc, chá»— ngồi bình thưá»ng sẽ là nam chÃnh nữ khách, già ngồi trẻ đừng, phải tôn trái ti, giống như Chu Nguyệt Nhi đứng ở phÃa sau bên phải Lục mẫu, biểu thị nà ng có thân pháºn là chÃnh thất con dâu trưởng, Ninh Nhi đứng ở phÃa sau lưng bên trái Lục Thất, thấy rõ nà ng là thiếp hoặc là tỳ thiếp cá»§a Lục Thất.
Chu mẫu thân là chá»§ nhà , chá»§ động há»i thăm và i câu gia đình Lục mẫu, sau khi há»i thăm xong Lục mẫu nói rõ ý đồ đến ngà y hôm nay là mong thân gia giúp mua mảnh Ä‘iá»n trang, Chu phụ nghe xong im lặng lắc đầu.
Lục mẫu thấy thế khách khà nói: - Chu lão gia, ngà i cho rằng mua Ä‘iá»n trang ở Vá»ng Giang Pha không tốt sao?
Chu phụ nghiêm mặt nói: - Lục phu nhân, bây giá» thế đạo rất khó, bá»n trá»™m cướp hoà nh hà nh ngang ngược, số đất vưá»n thu hoạch được rất Ãt, thu hoạch hà ng năm đến chÃn phần mất cho việc thuế phú và nạn trá»™m cướp. Triá»u đình cÅ©ng hay thay đổi thuế đất, lúc thì muốn thu hồi đất sung công thá»±c hiện quân Ä‘iá»n, lúc thì muốn dá»±a và o số mẫu đất thu thuế rất nặng. Trăm mẫu đất tổ tiên để lại miá»…n cưỡng dá»±a và o gia tá»™c há» Chu bảo tồn đến nay, phu nhân bây giá» muốn mua Ä‘iá»n, là việc không sáng suốt.
Lục mẫu nghe xong buồn bá»±c nói: - Chu lão gia, Tiểu Thất lần nà y vá» có mang theo chút bạc, bây giá» kinh doanh trong thà nh rất khó, Lục gia lại không muốn Ä‘i theo còn đưá»ng kinh doanh cho nên má»›i muốn mua chút đất sản xuất sống qua ngà y. Nếu như không có đất lại không theo còn đưá»ng kinh doanh, Lục gia sẽ không thể tiếp tục duy trì được, ta nghÄ© Tiểu Thất có huân quan trong ngưá»i, đặt mua má»™t chút huân Ä‘iá»n chắc cÅ©ng là chuyện hợp lÃ.
Châu phụ lắc đầu nói: - Lục phu nhân, huân Ä‘iá»n đã sá»›m trở thà nh mối há»a cá»§a đất nước, không nói nÆ¡i khác, chÃnh là Chu thị chúng ta huân quan không dưới ba mươi ngưá»i, lợi dụng đặc quyá»n mua đất đã sá»›m thà nh quốc há»a. Nếu như triá»u đình yêu cầu quốc cưá»ng dân phú, sá»›m muá»™n gì cÅ©ng thu đất sung công tiến hà nh luyện binh, lúc đó đặc quyá»n huân quan cÅ©ng không đảm bảo được Ä‘iá»n trang.
Lục mẫu nghe xong buồn bá»±c, bà kì vá»ng rất lá»›n và o việc mua đất Ãt nguy hiểm, sau khi nghe Chu phụ nói như váºy liá»n chán nản. Lục Thất liếc mắt nhìn mẫu thân má»™t cái, nói: - Nương, mặc dù việc bố Ä‘iá»n cÅ©ng có nguy hiểm rất lá»›n, chúng ta có thể mua Ãt má»™t chút, mua khoảng trăm mẫu ruá»™ng tốt hẳn không sao, thu hoạch chắc cÅ©ng đủ cho cuá»™c sống, nếu chÃnh sách triá»u đình có biến, tổn thất cá»§a chúng ta cÅ©ng không quá lá»›n.
Lục mẫu sá»ng sốt, Chu phụ vuốt râu gáºt đầu nói: - Lục phu nhân, Thiên Phong hiá»n chất đưa ra má»™t biện pháp rất hay, mua trăm mẫu ruá»™ng tốt thì sẽ Ãt nguy hiểm hÆ¡n.
Lục mẫu suy nghÄ© má»™t chút, gáºt đầu nói: - Như váºy cÅ©ng tốt, mua trăm mẫu ruá»™ng tốt có thể thu được lương thá»±c lại có đồ ăn, có thể giải quyết má»™t khoản chi tiêu rất lá»›n, mong Chu lão gia có thể giúp chúng tôi tuyển chá»n má»™t chút.
Chu phụ gáºt gáºt đầu, nghiêm mặt nói: - Thế đạo gian nan nhiá»u hiểm nguy, giá đất ở Vá»ng Giang Pha vừa hạ lại hạ thêm, trăm mẫu ruá»™ng thêm má»™t tòa nhà khoảng ba trăm lượng là đủ rồi.
Lục mẫu bất ngỠkinh ngạc nói: - Trăm mẫu ruộng tốt mà chỉ cần có ba trăm lượng đã mua được rồi à .
Chu mẫu ôn tồn nói tiếp: - Bây giá» tiá»n lá»i từ Ä‘iá»n trang rất thấp, gặp năm thiếu lương thá»±c không những nợ lương thuế lại phải bồi thưá»ng tiá»n, nhóm nông há»™ Ä‘á»u không muốn mình có đất, thà rằng bán cho nhà già u sau đó là m tá Ä‘iá»n cho đại chá»§ còn tốt hÆ¡n, bởi váºy giá đất má»›i giá giảm nhiá»u.
Trên mặt Chu phụ hiên lên nét sầu lo lắc đầu, ngưá»i nà y có vẻ rất quan tâm đến váºn mệnh quốc gia.
Ngưá»i bản địa biết chuyện lại thêm là m ăn giao tiá»n lấy đồ, Lục gia dá»… dà ng thu mua được má»™t mảnh ruá»™ng tốt cá»§a Tam gia, cÅ©ng mua má»™t tòa nhà không nằm ở trong thà nh, so sánh ra thì giá nhà trong bảo thà nh Vá»ng Giang đắt gấp ba bốn lần, nhà ở nông thôn tháºt sá»± rất rẻ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dưới sá»± giúp đỡ cá»§a Chu phụ việc láºp khế ước, phân định sau giá» ngỠđã xong, Lục gia đã trở thà nh má»™t địa chá»§ ở Vá»ng Giang Pha, đương nhiên so vá»›i những địa chá»§ kia thì Lục gia chỉ có thể coi là má»™t địa chá»§ má»›i nổi.
25.05.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 17
Luáºn quốc sách.
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục mẫu Ä‘em chuyện đất Ä‘ai và nhà cá»a toà n bá»™ Ä‘á»u giao cho Chu Nguyệt Nhi xá» lÃ, chỉ giữ lại khế ước nhà đất. Chu Nguyệt Nhi mướn Lục ÄÆ°á»ng thúc là m Ä‘iá»n quản, lại cho nông há»™ thuê đất, xá» là gá»n gà ng.
Bản thân Lục Thất vốn không đồng ý mua đất ở nông thôn, nhưng lúc đặt chân lên mảnh đất thuá»™c vá» mình, không tá»± chá»§ được vẫn có chút hưng phấn, ngá»i ngá»i hương thÆ¡m cá»§a đất, trong lòng cảm thấy sảng khoái.
Chu phụ mặc bà o y mà u và ng đứng bên cạnh hắn, nhìn đất vưá»n rá»™ng lá»›n, cưá»i lãnh đạm nói: - Hiá»n chất, đứng ở chá»— nà y có phải có chút hưng phấn hay không?
Lục Thất sá»ng sốt, nói: - Có má»™t chút ạ.
Chu phụ gáºt gáºt đầu, xoay ngưá»i cầm lên má»™t cục đất, nhìn chăm chú nói: - Hiá»n chất, cháu có biết năm đó vì sao đế quốc Äại ÄÆ°á»ng vang danh tứ phÃa lại diệt vong không?
Lục Thất ngẩn ra, nói: - Là vì An Lộc Sơn dấy binh phản loạn.
Chu phụ lắc đầu nói: - Lá»i hiá»n chất nói không đúng.
Lục Thất suy nghÄ© má»™t chút, lại nói: - Là do triá»u đình thối nát, gian thần lá»™ng quyá»n.
Chu phụ nói: - CÅ©ng không hoà n toà n đúng, nguyên nhân chân chÃnh khiến Äại ÄÆ°á»ng diệt vong chÃnh là hoà ng đế khiến con dân mình mất Ä‘i đất Ä‘ai.
Lục Thất khó hiểu nói: - Äất Ä‘ai?
Chu phụ nói: - Lúc Äại ÄÆ°á»ng má»›i thà nh láºp, qui định rất nghiêm khắc vá» chế độ phá»§ binh quân Ä‘iá»n, thá»±c hiện chế độ binh tướng chia cắt, nông dân lúc có chiến tranh thì cầm vÅ© khà đánh giặc, lúc không có chiến tranh thì là m nông, khiến cho ruá»™ng đất có ngưá»i trồng trá»t, biên cương có ngưá»i phòng thá»§, khiến cho Äại Minh thịnh thế. Äáng tiếc đến Ä‘á»i vua Huyá»n Tông triá»u cương sa sút, rất nhiá»u quan lại lấy mất đất cá»§a nông dân, phá há»§y chế độ phá»§ binh cùng chế độ nông Ä‘iá»n, là m cho thiếu hụt nguồn lÃnh không thể không đưa ra chế độ má»™ binh. Chế độ má»™ binh quả tháºt khiến cho binh lá»±c lá»›n mạnh nhanh chóng, cuối cùng đưa tá»›i An Lá»™c SÆ¡n tạo phản, cho nên nguyên nhân chÃnh khiến cho Äại ÄÆ°á»ng diệt vong chÃnh là nhân dân mất đất.
Lục Thất hiểu được gáºt đầu, Chu phụ lại nói tiếp: - Lúc tiên phụ hiá»n chất còn sống đã từng bà n luáºn phương pháp là m cho dân già u nước mạnh vá»›i lão phu, tiên phụ cá»§a hiá»n chất luôn bất mãn vá»›i chÃnh sách cá»§a triá»u đình, cho rằng triá»u đình mục nát, yếu Ä‘uối không là m được gì.
Nhắc đến tiên phụ Lục Thất chấn động, bi thương trong lòng dâng lên, nghe xong lá»i nà y không kìm nổi háºn nói: - Lá»i cha cháu nói hoà n toà n đúng.
Chu phụ lắc đầu nói: - Hiá»n chất, tại sao triá»u đình yếu Ä‘uối, hiá»n chất biết không?
Lục Thất buồn bá»±c nói: - Triá»u đình há»§ bại chỉ biết ăn chÆ¡i hưởng lạc, có thể không yếu Ä‘uối được sao?
Chu phụ lắc đầu thở dà i: - Lúc trước lão phu cÅ©ng oán giáºn triá»u đình quá an pháºn không tranh già nh, chỉ có Ä‘iá»u mấy năm nay đã có chút hiểu, triá»u đình an pháºn không tranh già nh, trá»ng văn khinh võ, nhưng thá»±c ra là cá»§ng cố sá»± thống trị cá»§a triá»u đình. Hoà ng đế bệ hạ ÄÆ°á»ng quốc mặc dù là háºu bối cá»§a hoà ng tá»™c Äại ÄÆ°á»ng năm đó, nhưng lúc kiến quốc thưá»ng bị chi phối, ÄÆ°á»ng quốc thà nh láºp là dá»±a và o quân đội, hiá»n chất nên biết Trung Nguyên ngưá»i cầm bình thưá»ng xuyên thay đổi triá»u đại. Triá»u đình ÄÆ°á»ng quốc sợ tướng lÄ©nh cầm quân tạo phản, cho nên không chịu luyện binh rầm rá»™, để tránh cho tướng lÄ©nh cầm binh kiêu ngạo uy hiếp triá»u đình, đây là quốc sách muốn chống lại bên ngoà i thì trước tiên phải bình ổn bên trong.
Lục Thất nghe xong trầm tư, Chu phụ giải thÃch tưá»ng táºn quả nhiên có đạo lÃ, hắn nháºp ngÅ© năm năm thưá»ng gặp má»i chuyện ngưá»i thống lÄ©nh quân đội trong quân Ä‘á»u bị giám quân do triá»u đình phái tá»›i quản chế ( hà nh quân Tư Mã), chá»§ tướng tác chiến Ä‘á»u chấp nháºn lá»i can thiệp cá»§a má»™t ngưá»i không hiểu quân sá»± là giám quân, cứ như váºy bá» lỡ không Ãt thá»i cÆ¡ chiến đấu. Vì thế tướng sÄ© âm thầm mắng triá»u đình không biết dùng ngưá»i, phái xuống toà n ngưá»i vô dụng không biết chỉ huy. Bây giá» nghe Chu phụ giảng giải, Lục Thất liá»n hiểu, triá»u đình phái quan văn đến giám quân, chÃnh là sợ tướng lÄ©nh lấy được lòng quân có ý đồ mưu hại triá»u đình. HÆ¡n nữa tráºn chiến tại TÃn Châu lần nà y, hắn yêu cầu được hồi hương rất nhanh liá»n được thông qua, tướng lÄ©nh láºp công không yêu cầu hồi hương cÅ©ng bị giản tán không Ãt, nguyên nhân chÃnh là để là m yếu bá»›t thá»±c lá»±c quân đội cá»§a địa phương. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hắn gáºt đầu nói: - Bá phụ nháºn xét rất đúng, tuy nhiên ÄÆ°á»ng quốc cÅ©ng chưa má»™t lần thá»±c sá»± ná»™i an.
Chu phụ lắc đầu, thở dà i nói: - Tệ nạn kéo dà i rất khó giải quyết, các phe phái trong triá»u đình tranh quyá»n Ä‘oạt thế, quan ở các địa phương bất chấp tất cả lấy hết đất cá»§a nông há»™, cúi mình tiến cống cho Chu quốc, thuế cá»§a ÄÆ°á»ng quốc chúng ta cá»±c kì nặng, rất nhiá»u dân chúng táºp hợp lại Ä‘i cướp bóc, ÄÆ°á»ng quốc Ä‘ang loạn trong giặc ngoà i đây.
Lục Thất suy nghÄ© má»™t chút nói: - Bá phụ cho rằng triá»u đình nếu thi hà nh chế há»™ phá»§ binh cùng quân Ä‘iá»n, để cho nhân dân có đất có thể thay đổi được tình hình biến loạn nà y không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu phụ lắc đầu nói: - Chắc sẽ có thể, chỉ có Ä‘iá»u không là m được, lợi Ãch cá»§a quan lại quá nhiá»u, hoà ng đế cÅ©ng bất lá»±c, cưỡng ép thá»±c hiện chỉ dẫn đến đám đại địa chá»§ bạo loạn thôi, lúc ấy ÄÆ°á»ng quốc cà ng nguy hiểm.
Lục Thất nghÄ© má»™t lúc, lắc đầu nói: - Bá phụ, chúng ta chỉ là má»™t kẻ phà m phu tục tá», chuyện đất nước hưng vong chúng ta lo lắng cÅ©ng vô dụng.
Chu phụ nhìn vá» phương xa lạnh nhạt nói: - Chúng ta không có tư cách lo lắng quốc sá»±, lão phu chỉ là nhá»› tá»›i lúc Äại ÄÆ°á»ng hưng thịnh vang danh tứ phÃa thôi, chỉ sợ kiếp nà y không có cÆ¡ há»™i nhìn thấy má»™t lần nữa rồi.
Lục Thất trầm mặc, hắn chỉ là má»™t ngưá»i không quyá»n không lá»±c thì là m được gì, chỉ có thể kiếm nhiá»u bạc má»™t chút nuôi gia đình, sống tốt má»™t chút là điá»u hắn hi vá»ng nhất, chuyện triá»u đình vá»›i hắn mà nói là má»™t chuyện không liên quan, những lá»i hôm nay chỉ là lá»i nói suông lo cho đất nước mà thôi.
- Cha, Tiểu Thất, chúng ta trở vá» Ä‘i. Chu Nguyệt Nhi dịu dà ng gá»i, hôm nay nà ng là ngưá»i vui nhất.
- Hiá»n chất, hôm nay đừng vá» vá»™i, lưu lại cùng lão phu má»™t đêm. Chu phụ ôn hòa biểu đạt lòng tốt.
- Thiên Phong nguyện ý lưu lại má»™t đêm, sáng ngà y mai má»›i trở vá» thà nh là m việc, Ä‘a tạ lòng tốt cá»§a bá phụ. Lục Thất khách khà đáp, đại ân ngà y hôm nay cá»§a Chu phụ, sao dám cá»± tuyệt thịnh tình cá»§a lão nhân gia, lưu lại má»™t đêm cÅ©ng có thể tạo mối quan hệ thân cáºn hÆ¡n.
Trở vá» tòa nhà Chu gia, Chu gia đã chuẩn bị bữa tiệc chiêu đãi thịnh soạn, Chu Nguyệt Nhi là nhị tiểu thư, đại tiểu thư gả cho má»™t phú gia ở trong huyện, hai đứa con trai Ä‘á»u là quan cá»u phẩm. Con lá»›n ở kinh thà nh đảm nhiệm chức Lâm lang, tiểu nhi tá» là giáo úy trong quân, là đội trưởng, trách không được Chu phụ lại quan tâm quốc sá»±, hóa ra hai đưa con trai Ä‘á»u là quan, chỉ có Ä‘iá»u Ä‘á»u là quan nhá».
Trong bữa tiệc Lục Thất không dám uống nhiá»u, cÅ©ng may Chu phụ là cá» nhân, dùng chén nhá» uống rượu, đối vá»›i ngưá»i trong quân uống hết mình như Lục Thất chỉ là nhuáºn há»ng, khách khà kÃnh Chu phụ uống.
Chu phụ rất hay nói, má»›i uống ba chén mặt mà y đã Ä‘á», giống như bạn tốt nhiá»u năm không ngừng há»i Lục Thất, hÆ¡n nữa đặc biệt hứng thú vá»›i việc trong quân cá»§a Lục Thất. Lục Thất cẩn tháºn trả lá»i những chiến công vÄ© đại cá»§a quân đội như dÅ©ng mãnh giết địch, khéo léo thăm dò tình hình địch, hà nh động liá»u chết xâm nháºp địch, còn đối vá»›i việc cướp bóc gian dâm má»™t câu cÅ©ng không dám nói ra. Thấy Chu phụ nhiệt huyết sôi trà o, vá»— bà n tán thưởng, bữa tiệc nà y đối vá»›i Lục Thất so vá»›i ác chiến má»™t tráºn còn mệt hÆ¡n.
Äêm đến, Chu phụ tá»u lượng không tốt hưng phấn quay vá» phòng, Lục Thất âm thầm thở phà o má»™t hÆ¡i, trong ngưá»i có mem say được Ninh Nhi dìu và o má»™t gian phòng ngá»§ nghỉ ngÆ¡i.
Sau khi và o phòng ngá»§ đóng cá»a lại, hắn má»›i dám sinh khà dồi dà o duá»—i thắt lưng, Ninh Nhi mở đèn quay lại nhìn thấy cưá»i nói: - Hóa ra chà ng không say.
Lục Thất nhiá»u Ãt cÅ©ng có chút men say, dưới ánh đèn thấy Ninh Nhi cưá»i tươi như hoa, da thịt trắng nõn, mái tóc Ä‘en má»m mại, dáng ngưá»i thon thả, dưới ngá»n đèn yểu Ä‘iệu đứng, trong lòng hắn bồng bá»nh, bất giác thấy nóng bừng. Äêm xuân tình hôm qua là lần đầu tiên từ lúc sinh ra đến nay hắn cảm thấy thoải mái nhất, khiến hắn nếm được sá»± sung sướng chân chÃnh cá»§a việc hoan ái giữa nam nữ, cÅ©ng loại bỠđược sá»± băn khoăn trong lòng Ninh Nhi, cá»— tà há»a trong ngưá»i mạnh mẽ đốt cháy toà n thân.
Hắn bước nhanh đến trước mặt Ninh Nhi, ánh mắt quái dị khát vá»ng nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần cá»§a Ninh Nhi, má»™t bà n tay mạnh mẽ nâng lên đỡ lấy má»™t cánh tay má»m mại cá»§a Ninh Nhi.
- Ninh Nhi, ta say tháºt sao? Giá»ng nói cá»§a Lục Thất rất dịu dà ng, thân thể Ninh Nhi chấn động, mặt đỠá»ng lá»™ ra lúm đồng tiá»n tuyệt đẹp, cái ôm cá»§a Lục Thất không nói mà hiểu rõ, hÆ¡n nữa ánh mắt lại trà n đầy khát vá»ng nóng cháy.
- Thiếu chá»§, đây là Chu gia, nô tì không tiện chăm sóc. Ninh Nhi đối vá»›i việc Lục Thất chá»§ động vui mừng cá»±c kì, nhưng đây là Chu gia, nếu phóng túng tình dục để ngưá»i khác nghe thấy sẽ khiến Chu gia khinh thưá»ng.
- Tá»· tá»·, lúc chúng ta ở cùng nhau thì gá»i ta Tiểu Thất. Lục Thất nói rất dịu dà ng, cánh tay lại thô lá»— ôm lấy Ninh Nhi, bà n tay to len và o trong quần áo âu yếm da thịt má»m mại.
Ninh Nhi bị ôm khẽ ừ má»™t tiếng, im lặng để mặc Lục Thất vuốt ve, nà ng sợ lưu lại thanh danh không tốt ở Chu gia, nhưng cà ng sợ hÆ¡n việc chá»c giáºn Lục Thất, Lục Thất là nÆ¡i nương tá»±a nà ng không thể mất Ä‘i.
- Tiểu Thất, thiếp nghe chà ng, nhưng chà ng phải nghe lá»i thiếp, ngà n vạn lần đừng lên tiếng. Ninh Nhi nhá» tiếng dặn dò.
- ÄÆ°á»£c, ta không lên tiếng. Ninh Nhi không cá»± tuyệt khiến trong lòng Lục Thất vô cùng vui sưá»ng, ôm chặt thân hình kiá»u diá»…m, cúi đầu hôn đôi môi đỠhồng, tham lam mãnh liệt hôn cái lưỡi Ä‘inh hương, bà n tay tùy ý cao thấp vuốt ve, Ninh Nhi quyến rÅ© nghênh đón, thân mình mê ngưá»i vặn vẹo, đôi mắt đẹp như tÆ¡ rÆ¡i và o mông lung.
25.05.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 18
Äông Thanh
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
- Ninh Nhi. Ngoà i cá»a đột nhiên vang lên tiếng gá»i má»m mại, hai ngưá»i Ä‘ang đắm chìm trong mê tình giống như Ä‘iện giáºt bất chợt bừng tỉnh, đồng loạt quay đầu nhìn vá» hướng cá»a phòng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ninh Nhi, Thất đệ sao rồi? Say dữ váºy sao? Lục Thất và Ninh Nhi kinh ngạc liếc nhau má»™t cái rồi rá»i nhau ra, ngưá»i đến là Chu Nguyệt Nhi.
- Trưởng thiếu phu nhân, Thất thiếu chá»§ vừa má»›i nằm nghỉ. Ninh Nhi vá»™i nói, vừa chỉnh lại y phục, vừa ra hiệu cho Lục Thất lên giưá»ng, Lục Thất bất đắc dÄ© bèn Ä‘i đến giưá»ng mặc nguyên y phục nằm lên, cố nén xuống lá»a dục vá»ng trong ngá»±c. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ninh Nhi Ä‘i đến cá»a phòng mở cá»a, Chu Nguyệt Nhi đứng ở ngoà i cá»a cùng vá»›i má»™t tỳ nữ có khuôn mặt trái xoan da dẻ hÆ¡i Ä‘en.
- Trưởng thiếu phu nhân, Thất thiếu chá»§ có hÆ¡i say, vừa má»›i nằm xuống nghỉ. Ninh Nhi cung kÃnh lặp lại.
- Ninh Nhi, phu nhân và ta Ä‘i bái kiến đưá»ng tổ mẫu cá»§a ta, thuáºn tiện Ä‘i gặp Nhạn Nhi đưá»ng muá»™i má»™t chút, phu nhân cÅ©ng cho ngươi Ä‘i xem má»™t chút, Thất đệ giao cho Äông Thanh chăm sóc được rồi. Ninh Nhi rõ rà ng, gáºt đầu đồng ý rồi cùng Chu Nguyệt Nhi rá»i Ä‘i, tỳ nữ Äông Thanh tiến và o phòng trong.
Nhìn Ninh Nhi đã Ä‘i tâm tình Lục Thất đột nhiên mất mát, vá»›i lại cÅ©ng có chút sầu lo, hắn biết mẫu thân là đi lo chuyện hôn nhân cá»§a mình, đối vá»›i việc mẫu thân thay hắn quản chuyện hôn nhân trong lòng hắn cÅ©ng không đồng ý, nhưng không đồng ý cÅ©ng không có biện pháp, hôn sá»± cá»§a con cái Ä‘a số Ä‘á»u do phụ mẫu là m chá»§, mẫu thân là vị nữ nhân quan lại truyá»n thống, trong tư tưởng truyá»n thống quy cá»§ tông pháp là tuyệt đối không cho phép được là m trái, Lục Thất bản tÃnh hiếu nghÄ©a, không muốn thẳng thừng nghịch lại cách là m cá»§a mẫu thân, hắn lo ngại nữ nhân mẫu thân chá»n trúng không hợp ý mình, đây dù sao cÅ©ng là chung thân đại sá»± cá»§a hắn.
Trầm mặc nằm hồi lâu hắn má»›i phiá»n muá»™n duá»—i thân. - Lục công tá», ngà i muốn uống nước không ạ? Giá»ng nữ nhân nhẹ nhà ng vang lên bên tai Lục Thất, Lục Thất quay đầu nhìn lại tỳ nữ nà y, hắn cÅ©ng quên bẵng Ä‘i tỳ nữ Äông Thanh trong phòng.
- Không, ta không khát, cảm ơn ngươi. Lục Thất ôn tồn nói.
- Lục công tá» không nên khách khÃ, có việc gì cứ việc phân phó nô tì. Äông Thanh nhá» nhẹ nói.
Lục Thất nhìn ngắm Äông Thanh má»™t chút, thấy Äông Thanh chừng mưá»i bốn mưá»i lăm tuổi, tuy rằng mà u da hÆ¡i Ä‘en, nhưng gương mặt và ngÅ© quan Ä‘oan chÃnh, tuổi tuy nhá» nhưng lại tạo cho ngưá»i ta má»™t loại mỹ cảm xinh đẹp ổn trá»ng, hắn mỉm cưá»i nói: - Ngươi tên là Äông Thanh, ta ở bên ngoà i chưa từng gặp ngươi.
Äông Thanh gáºt đầu nói: - Äúng váºy, nô tỳ là m việc dưới bếp mà .
Lục Thất gáºt gáºt đầu, trầm tư má»™t chút lại mỉm cưá»i nói: - Äông Thanh, ngươi gặp tiểu thư Chu Nhạn Nhi bao giá» chưa?
Äông Thanh cưá»i ngá»t ngà o nói: - Lục công tá» muốn biết chuyện cá»§a tiểu thư Nhạn Nhi đúng không.
Mặt Lục Thất nóng lên, ngồi dáºy từ trong ngá»±c lấy ra mưá»i văn tiá»n, đưa tá»›i trước mặt Äông Thanh ôn hòa nói: - Ngươi thá»±c thông minh, cái nà y ngươi cầm Ä‘i, chúng ta trò chuyện.
Äông Thanh nhìn thoáng qua đồng tiá»n, lắc đầu nói: - Tiá»n nà y nô tì không thể lấy, công tá» có lá»i gì cứ việc há»i là được.
Lục Thất nghe xong ngẩn ra, lần đầu gặp được nô tì không tham tiá»n, trong ná»™i tâm đối vá»›i Äông Thanh nà y sinh ra chút thiện cảm kÃnh ý, cất tiá»n trong tay Ä‘i, cưá»i nói: - Äông Thanh, ngươi ở Chu gia đã được bao lâu rồi?
Äông Thanh đáp khẽ: - ÄÆ°á»£c hÆ¡n má»™t năm rồi.
Lục Thất ôn hòa nói: - Là vì nhà nghèo nên mới bán mình và o Chu gia hay sao?
Äông Thanh gáºt gáºt đầu, nhá» giá»ng nói: - Äúng váºy, nhà nô tì nợ Chu lão gia năm năm địa tô, tháºt sá»± là trả không được, trong nhà lại không có cái để ăn, bèn cầu Chu lão gia chứa chấp nô tì.
Lục Thất nghe xong trong lòng chua xót buồn rầu, hắn nhá»› tá»›i tiểu muá»™i, tiểu muá»™i cÅ©ng là vì trong nhà nghèo khó má»›i phải bán mình, và o Tiêu phá»§ là m tỳ nữ, nhưng mình Ä‘i chuá»™c không ngá» lại không chịu vá» nhà , tiểu muá»™i tháºt sá»± không muốn vá» nhà sao?
- Äông Thanh, ngươi tình nguyện ở Chu gia là m nô tì, hay là vẫn mong muốn được trở vá» nhà . Lục Thất vô cá»› muốn tìm cách chứng thá»±c.
- Nô tì tình nguyện là m nô tì cho Chu gia, Chu lão gia và phu nhân đối vá»›i nô tì vô cùng tốt, ở nhà nô tì không có áo mặc, má»—i ngà y chỉ có thể uống má»™t chén cháo nhá», tại Chu gia nô tì má»—i ngà y Ä‘á»u được ăn no. Äông Thanh đáp khẽ.
Lục Thất nghe xong thẫn thá» sững sá», thói Ä‘á»i rối loạn ngưá»i nghèo thà rằng là m nô cho nhà già u, cÅ©ng không nguyện là m bình dân tá»± do là thế nà o đây, ngÆ¡ ngẩn chỉ chốc lát hắn ôn tồn nói: - Äông Thanh, ta có má»™t tiểu muá»™i trong lúc nhà khốn quẫn, cÅ©ng giống ngươi bán mình và o má»™t há»™ đại quan, là m thiếp thân tỳ nữ cá»§a tiểu thư nhà đại quan, ta sau khi trở vá» liá»n Ä‘em tiá»n Ä‘i chuá»™c, nhưng tiểu muá»™i cá»§a ta không chịu vá» nhà , nói tiểu thư kia đối vá»›i nà ng tốt lắm, vá» sau tình nguyện là m tỳ nữ hồi môn cá»§a tiểu thư, theo ngươi tiểu muá»™i cá»§a ta tháºt sá»± không muốn vá» nhà tháºt sao? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äông Thanh sá»ng sốt, nhá» nhẹ nói: - Äiá»u nà y nô tì cÅ©ng không dám nói lung tung, nô tì nghÄ© muá»™i muá»™i công tá» nhất định là má»™t ngưá»i con gái xinh đẹp, là m thiếp thân tỳ nữ cá»§a tiểu thư nhà đại quan Ä‘a số Ä‘á»u rất có phúc đấy, tiểu thư quan gia sau khi xuất giá, tỳ nữ bồi giá đến nhà chồng Ä‘á»u là m tỳ nữ thượng phòng, nếu như hầu hạ nam chá»§ cÅ©ng sẽ được trở thà nh thiếp thất có danh pháºn, bởi vì cùng theo tiểu thư đến, là m thiếp địa vị cÅ©ng cao hÆ¡n ngưá»i má»™t báºc, muá»™i muá»™i cá»§a công tá» có lẽ là bởi nguyên nhân nà y má»›i không muốn chuá»™c thân vá» nhà đấy.
Lục Thất ồ má»™t tiếng như có Ä‘iá»u suy nghÄ©, ná»™i tâm cho rằng tiểu Nghiên muá»™i muá»™i còn nhá», không chịu vá» nhà tám phần là do Trình di nương ảnh hưởng, nếu trong nhà không lo ăn mặc, ai lại tình nguyện Ä‘i là m nô tì cho ngưá»i tùy ý sai sá».
Hắn trầm tư má»™t lát ngẩng đầu ôn hòa nói: - Äông Thanh, cảm Æ¡n ngươi.
Äông Thanh nhẹ giá»ng nói: - Công tá» xin đừng cám Æ¡n nô tì, nô tì không dám nháºn đâu.
Lục Thất hiá»n hòa cưá»i cưá»i, Äông Thanh nhìn Lục Thất trên mặt hiện lên do dá»±, tá»±a hồ có chuyện muốn nói, Lục Thất nhìn thấy cưá»i nói: - Äông Thanh, ngươi có chuyện muốn nói phải không?
Äông Thanh biến sắc có chút lo sợ không yên, cúi đầu nhá» giá»ng nói: - Lục công tá», nô tì muốn há»i má»™t câu, trong nhà ngà i có cần nô tì không?
Lục Thất ngẩn ra, cưá»i nói: - Ngươi muốn đến nhà ta ư?
Äông Thanh nhẹ nhà ng nói: - Vâng ạ, Chu lão gia và phu nhân là đại thiện nhân, đối vá»›i tá Ä‘iá»n rất khoan dung, đối vá»›i nhà cá»§a nô tì cÅ©ng hết sức tốt, nhưng Chu gia cÅ©ng có chút khó khăn, nuôi mưá»i nô bá»™c, đại bá»™ pháºn Ä‘á»u là vì lão gia phu nhân thiện tâm thu nháºn và giúp đỡ đấy, quá nhiá»u ngưá»i rồi, nếu nhà công tá» thiếu nô tì, nô tì khẩn cầu công tá» mua nô tì, nô tì tình nguyện đến nhà công tá» hầu hạ Nguyệt Nhi tiểu thư.
Lục Thất nghe xong cảm thấy cảm động, đúng là má»™t cô bé thiện lương tri ân báo đáp, hắn mỉm cưá»i nói: - Mua ngươi đến nhà cá»§a ta cÅ©ng được, chẳng qua ngươi chỉ nguyện hầu hạ chị dâu ta hay sao?
Äông Thanh sá»ng sốt, vá»™i há»i: - Không phải, nô tì hầu hạ Lục phu nhân cÅ©ng được mà .
Lục Thất cưá»i nói: - Không muốn hầu hạ ta sao?
Äông Thanh sá»ng sốt, gương mặt trái xoan thô Ä‘en láºp tức á»ng đỠrồi, xấu hổ cúi đầu hoảng hốt nhá» giá»ng nói: - Nô tì xấu xÃ, không có tư cách hầu hạ công tá».
Lục Thất sá»ng sốt, hiểu được Äông Thanh hiểu sai, thầm nghÄ© cô bé nà y tuổi không lá»›n nhưng lại biết chuyện nam nữ, hắn không muốn thương tổn tá»± ái cá»§a Äông Thanh, ôn hòa nói: - Ngươi lá»›n lên sẽ rất xinh đẹp, không há» xấu đâu.
Äông Thanh mất tá»± nhiên xoắn hai tay trước ngưá»i, má»™t hồi lâu má»›i nhẹ nhà ng nói: - Nô tì tình nguyện hầu hạ công tá».
Lục Thất cưá»i, nghiêm mặt nói: - Äông Thanh, ta mua ngươi, Chu gia sẽ thu bạc cá»§a ta, nương ta hoặc tẩu tá» ta mua ngươi, Chu gia khả năng sẽ chỉ tặng ngươi thôi, hẳn là không chịu thu bạc đâu, Chu gia hiện tại cÅ©ng không dư dả, nhà ta mua ngươi nhất định phải trả bạc cho Chu gia, chá» ngươi đến nhà cá»§a ta rồi, khi đó ngươi lại Ä‘i hầu hạ tẩu tá» cá»§a ta, những lá»i nà y ngươi hiểu không?
Äông Thanh nghe xong bừng tỉnh, xấu hổ hoảng sợ láºp tức giảm Ä‘i, vá»™i quỳ xuống nhá» giá»ng nói: - Nô tì đã hiểu, tạ công tá» thà nh toà n cho nô tì, công tá» cÅ©ng là ngưá»i tốt thiện tâm.
Lục Thất nghe xong trong lòng cưá»i khổ, hai chữ ngưá»i tốt dùng để nói hắn tháºt sá»± là khiến hắn hổ thẹn không dám nháºn rồi, năm năm sống trong quân hắn có chuyện xấu gì chưa là m qua, trái tim chất phác cá»§a thiếu niên năm đó sá»›m đã chết lặng, chỉ là ở nhà thì giả trang là m ngưá»i tốt thôi.
- Äứng lên Ä‘i, vá» sau gặp ta không cần quỳ. Lục Thất ôn tồn nói, hắn đối vá»›i Äông Thanh có má»™t chút cảm giác thân tình ấm áp, có lẽ vì muá»™i muá»™i không vá» là m cho hắn Ä‘au lòng.
Äông Thanh đứng dáºy nhẹ nhà ng nói: - Công tá», ngà i có phải muốn biết chuyện cá»§a Nhạn Nhi tiểu thư hay không.
Táºn trong lòng Lục Thất tháºt sá»± thÃch cô gái nhanh nhẹn nà y, cưá»i nói: - Äúng là muốn biết, tẩu tá» ta muốn thay ta cầu hôn, ngươi có thể chân thá»±c nói má»™t chút vá» chuyện cá»§a Nhạn Nhi tiểu thư không?
Äông Thanh hÆ¡i chần chá», nhá» giá»ng nói: - Nô tì nói tháºt công tá» có thể không nổi giáºn được không?
Lục Thất sá»ng sốt, cưá»i nói: - Ngươi nói tháºt thì ta tức giáºn cái gì, nói Ä‘i.
Äông Thanh nhẹ nhà ng nói: - Công tá», theo nô tì thấy, Nhạn Nhi tiểu thư mỹ lệ tá»±a tiên nữ, hÆ¡n nữa còn thiện thi văn, đánh đà n rất dá»… nghe. Nô tì nghe nói Nhạn Nhi tiểu thư không thÃch ngưá»i luyện võ, tương đối thưởng thức văn nhân nhã sÄ©, nô tì biết công tá» là ngưá»i luyện võ, mối hôn nhân nà y đỠra chỉ sợ cÅ©ng sẽ không thà nh.
Lục Thất “ồ†má»™t tiếng, hắn trước khi nháºp ngÅ© cÅ©ng là văn võ song tu, chẳng qua hắn có khuynh hướng tạp há»c, đối vá»›i văn há»c cùng thi văn trình độ xa không theo kịp huynh trưởng, hắn cÅ©ng thÃch nhạc luáºt, hÆ¡n nữa thÃch thổi tiêu, tuy nhiên đã ba năm rồi chưa từng động đến. Nghe Äông Thanh nói xong hắn có chút mất mát, nhưng cÅ©ng an tâm, việc hôn nhân không thà nh cÅ©ng tốt, ngà y sau có khi lại có cÆ¡ há»™i tìm kiếm ngưá»i bạn Ä‘á»i trung ý.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 2 3 ... 46 »