|
|
Cái Ghế Trống
|
Tác giả: Tác giả: Jeffery Deaver
Số chương: 46
Lần đọc: 21.190
|
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
|
|
|
|
1 | 2 | 3 | 4 | 5 |
|
|
16.06.2015
|
PHẦN 4: Tá»” ONG BẮP CÀY Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
CHÆ¯Æ NG 41
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn  | Tại khách sạn Albemarle Manor, cách khu tạm giam cá»§a quáºn Paquenoke má»™t khối phố, Mason Germain không chỠđợi thang máy mà leo luôn thang bá»™, các báºc thang trải thảm mà u nâu và ng xÆ¡ xác.
Anh ta tìm thấy phòng 201 và gõ cá»a.
“Và o Ä‘i.†Giá»ng nói cất lên.
Mason từ từ đẩy mở cánh cá»a, hé lá»™ má»™t căn phòng quét sÆ¡n mà u hồng Ä‘ang tắm trong ánh nắng buổi chiá»u và ng rá»±c rỡ. Bên trong nóng ngá»™t ngạt. Anh ta không thể tưởng tượng được chá»§ sở hữu hiện tại cá»§a căn phòng lại thÃch tình trạng như thế nà y, nên anh ta đồ rằng gã - cái tay Ä‘ang ngồi bên bà n kia - hoặc là quá lưá»i biếng đến ná»—i không buồn báºt máy Ä‘iá»u hòa nhiệt độ hoặc là quá ngu ngốc đến ná»—i không biết báºt nó ra sao. Äiá»u ấy khiến Mason cà ng tăng thêm ná»—i ngá» vá»±c.
Gã đà n ông gốc Phi, thân hình rắn chắc và nước da đặc biệt thẫm mà u, mặc một bộ com lê đen nhà u nhĩ. Tại sao gã lại không tự gây sự chú ý chứ. Mason khinh khỉnh nghĩ bụng. Gã Malcom X chết tiệt<38>.
“Anh là Germain?â€, gã đà n ông há»i.
“Phải rồi.â€
Äôi chân gã đà n ông gác trên chiếc ghế dá»±a kê trước máºt và khi gã rút bà n tay từ dưới tá» nháºt báo Ngưá»i quan sát Charlotte ra, những ngón tay dà i cá»§a gã Ä‘ang nắm khẩu súng lục tá»± động nòng dà i.
“Hà nh động ấy trả lá»i má»™t trong số các câu há»i cá»§a tôiâ€, Mason nói. “Rằng liệu anh có súng không.â€
“Câu há»i thứ hai là gì?â€, gã đà n ông mặc com lê há»i.
“Rằng liệu anh có biết sá» dụng nó không.â€
Gã đà n ông chẳng nói chẳng rằng, cẩn tháºn đánh dấu Ä‘oạn đỠcáºp tá»›i mình trong má»™t bà i báo bằng mẩu bút chì ngắn ngá»§n. Trông gã y như đứa há»c trò lá»›p ba đánh váºt vá»›i bảng chữ cái.
Mason lại im lặng quan sát gã đà n ông, rồi cảm thấy dòng mồ hôi đáng ghét chảy dá»c xuống mặt. Không buồn xin phép, Mason bước và o buồng tắm, giáºt lấy chiếc khăn lau mặt, xong vứt nó xuống ná»n.
Gã đà n ông cất tiếng cưá»i, cÅ©ng đáng ghét y như dòng mồ hôi lúc nãy, và nói: “Tôi Ä‘ang có ấn tượng rất rõ rà ng rằng anh không ưa cái kiểu cá»§a tôi lắmâ€. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Äúng, tôi nghÄ© là tôi không ưaâ€, Mason trả lá»i. “Nhưng nếu anh biết việc anh sẽ là m thì tôi ưa hay không ưa cái gì không quan trá»ng.â€
“Äiá»u đó hoà n toà n đúngâ€, gã da Ä‘en lạnh nhạt đáp. “Váºy, hãy nói tôi nghe. Tôi không muốn ở đây lâu hÆ¡n mức cần thiết.â€
“Cách hà nh động đây. Ngay bây giá» Rhyme Ä‘ang nói chuyện vá»›i Jim Bell tại trụ sở chÃnh quyá»n quáºn. Còn Amelia Sachs, cô ta ở trong khu tạm giam phÃa trên con phố nà y.â€
“Chúng ta nên đến đâu trước nhỉ?â€
Không chần chừ, Mason nói: “Ameliaâ€.
“Váºy chúng ta sẽ là m như thế.†Gã đà n ông nói y như thể đó là ý tưởng cá»§a gã. Gã cất khẩu súng Ä‘i, đặt tá» nháºt báo lên chiếc tá»§ gương trang Ä‘iểm, rồi, vá»›i sá»± lịch thiệp mà Mason chắc chắn rằng không có gì khôi hà i hÆ¡n, nói: “Má»i ông ra trướcâ€. Và gã chỉ tay vá» phÃa cánh cá»a.
“Xác gia đình nhà Hanlon à ?â€, Jim Bell há»i Rhyme. “Ở đâu?â€
“Äằng kiaâ€, Rhyme nói, hất đầu chỉ má»™t đống xương lúc trước ở trong ba lô cá»§a Mary Beth. “Chúng là những gì Mary Beth tìm thấy tại Bến tà u kênh Nước Ä‘en. Cô ta tưởng chúng là xương những ngưá»i sống sót cá»§a Thuá»™c Äịa Biến Mất. Nhưng tôi phải tiết lá»™ cho cô ta biết rằng chúng không lâu Ä‘á»i đến mức ấy. Chúng trông có vẻ mục nát, tuy nhiên đó đơn giản vì chúng đã bị thiêu cháy má»™t phần. Tôi từng là m công việc khám nghiệm khảo cổ nhiá»u lần và tôi nháºn ra ngay là chúng má»›i nằm dưới đất chừng năm năm thôi - đúng khoảng thá»i gian kể từ khi gia đình nhà Hanlon thiệt mạng. Chúng là xương má»™t ngưá»i đà n ông gần bốn mươi tuổi, má»™t ngưá»i phụ nữ cÅ©ng trạc tuổi ấy đã từng sinh con và má»™t đứa bé gái chừng mưá»i tuổi. Äây chÃnh xác là sá»± mô tả vá» gia đình cá»§a Garrett.â€
Bell nhìn đống xương. “Tôi không hiểu.â€
“Äất cá»§a gia đình nhà Garrett ở ngay bên kia đưá»ng 112, Ä‘oạn chạy qua Bến tà u kênh Nước Ä‘en, phÃa bá» sông. Mason và Culbeau đầu độc gia đình đó rồi thiêu cháy xác há» và đem chôn, còn xe thì đẩy xuống nước. Davett đã hối lá»™ để nhân viên Ä‘iá»u tra là m báo cáo láo và trả tiá»n cho má»™t ngưá»i nà o đấy ở nhà tang lá»… để ngưá»i nà y giả vá» là có há»a táng mấy cái xác. Tôi đảm bảo rằng phÃa dưới mấy ngôi má»™ không có gì. Mary Beth hẳn đã nói chuyện tìm thấy chá»— xương vá»›i ai đó và chuyện lá»t tá»›i tai Mason. Hắn thuê Billy Stail đến Bến tà u kênh Nước Ä‘en thá»§ tiêu cô gái và đánh cắp các chứng cứ - tức chá»— xương.â€
“Cái gì? Billy ư?â€
“Chỉ có Ä‘iá»u Garrett lại tình cỠở đó, canh chừng cho Mary Beth. Anh biết đấy, cáºu ta đã nháºn định đúng: Bến tà u kênh Nước Ä‘en là má»™t chốn nguy hiểm. Ngưá»i ta quả đã chết ở đó - những vụ khác xảy ra trong vòng và i năm qua. Chỉ có Ä‘iá»u không phải Garrett giết há». Mà là Mason và Culbeau. Há» bị sát hại vì đã mắc bệnh do nhiá»…m toxaphene và bắt đầu nghi ngá» nguyên nhân tại sao. Tất cả má»i ngưá»i ở thị trấn Ä‘á»u biết Thằng Bá», bởi váºy Mason hoặc Culbeau đã giết má»™t cô gái - Meg Blanchard - bằng tổ ong bắp cà y, nhằm tạo cái vẻ như cáºu ta đã là m việc ấy. Mấy ngưá»i kia thì bị bá»n chúng Ä‘áºp đầu rồi ném xuống kênh cho chết Ä‘uối. Những ai không thắc mắc gì chuyện bệnh táºt - cha Mary Beth và Lucy Kerr chẳng hạn - thì bá»n chúng không báºn tâm.â€
“Nhưng Garrett đã để lại dấu vân tay trên chiếc xẻng... vÅ© khà giết ngưá»i.â€
“À, chiếc xẻngâ€, Rhyme trầm ngâm. “Có Ä‘iá»u nà y rất thú vị liên quan đến chiếc xẻng. Tôi đã lại phạm phải sai lầm... Chỉ có hai bá»™ dấu vân tay in trên đó thôi.â€
“Äúng, cá»§a Billy và cá»§a Garrett.â€
“Thế dấu vân tay cá»§a Mary Beth đâu?â€, Rhyme há»i.
Cặp mắt Bell nheo lại. Anh ta gáºt đầu, “Äúng. Không có dấu vân tay nà o cá»§a cô ấy.â€
“Vì nó không phải xẻng cá»§a cô ta. Mason đưa nó cho Billy mang đến Bến tà u kênh Nước Ä‘en - sau khi lau sạch dấu vân tay cá»§a chÃnh mình, tất nhiên. Tôi có há»i Mary Beth vá» việc nà y. Cô ta nói Billy đã từ bụi ráºm bước ra, vác theo chiếc xẻng. Mason tÃnh toán rằng nó sẽ là thứ vÅ© khà giết ngưá»i hoà n hảo - vì là m công việc khảo cổ, Mary Beth chắc phải có xẻng. Chà , Billy đến Bến tà u kênh Nước Ä‘en và trông thấy Garrett ở đó. Hắn định khá» cả Thằng Bá». Nhưng Garrett giáºt được chiếc xẻng và đáºp Billy. Cáºu ta tưởng mình đã giết chết hắn, nhưng không phải.â€
“Không phải Garrett giết chết Billy à ?â€
“Không, không, không... Cáºu ta chỉ Ä‘áºp Billy má»™t hoặc hai phát, là m hắn ngã gục tuy nhiên không là m hắn bị thương nặng. Rồi Garrett đưa Mary Beth tá»›i ngôi nhà gá»— vốn cá»§a dân cất rượu láºu. Mason là ngưá»i đầu tiên có mặt tại hiện trưá»ng. Hắn công nháºn Ä‘iá»u ấy.â€
“Äúng. Hắn đã nháºn Ä‘iện thoại thông báo.â€
“CÅ©ng khá ngẫu nhiên là hắn lại Ä‘ang ở gần đấy, anh có nghÄ© như váºy không?â€
“Ừ. Lúc ấy tôi không nghÄ© gì vá» việc nà y.â€
“Mason tìm thấy Billy. Hắn cầm chiếc xẻng lên - có Ä‘i găng tay cao su thu tháºp chứng cứ - đánh thằng bé đến chết.â€
“Là m sao anh biết được?â€
“Nhá» vị trà các dấu găng tay cao su. Má»™t tiếng đồng hồ trước, tôi đã yêu cầu Ben xem xét lại cán chiếc xẻng bằng thiết bị hiệu chỉnh ánh sáng. Mason cầm chiếc xẻng giống như cầm cây gáºy đánh bóng chà y. Äây không phải cái cách mà ngưá»i ta cầm lên má»™t chứng cứ ở hiện trưá»ng vụ án. Và hắn Ä‘iá»u chỉnh tay nắm nhiá»u lần để lá»±c giáng xuống mạnh hÆ¡n. Khi Sachs có mặt tại hiện trưá»ng, cô ấy nói vết máu cho thấy Billy bị Ä‘áºp và o đầu trước tiên và gục ngã bất tỉnh. Tuy nhiên, hắn vẫn còn sống. Cho tá»›i khi bị Mason dùng chiếc xẻng Ä‘áºp và o cổ.â€
Bell nhìn ra bên cá»a sổ, nét mặt gượng gạo. “Tại sao Mason lại giết Billy?â€
“Có thể hắn tÃnh toán rằng Billy sẽ khiếp sợ và khai ra sá»± tháºt. Hoặc có thể thằng bé tỉnh lại khi Mason đến và nói nó chán ngấy rồi, nó không muốn tiếp tục cái thá»a thuáºn kia nữa.â€
“Váºy đây là lý do tại sao anh muốn Mason rá»i khá»i đây... mấy phút trước. Tôi đã băn khoăn không biết như thế là thế nà o. Chúng ta sẽ chứng minh tất cả chuyện nà y ra sao đây, Lincoln?â€
“Tôi có các dấu găng tay cao su trên chiếc xẻng. Tôi có chá»— xương, chúng cho phản ứng dương tÃnh vá»›i toxaphene nồng độ cao. Tôi muốn cá» má»™t thợ lặn tìm kiếm chiếc xe cá»§a gia đình nhà Hanlon dưới sông Paquenoke. Má»™t số chứng cứ sẽ được khôi phục lại - tháºm chà sau năm năm. Rồi chúng ta phải lục soát nhà Billy xem ở đó có tiá»n mặt để lần đến Mason được không. Và chúng ta cÅ©ng lục soát nhà Mason nữa. Sẽ là má»™t vụ khó khăn đấy.†Rhyme mỉm cưá»i yếu á»›t. “Nhưng tôi giá»i, Jim ạ. Tôi có thể xá» lý được.†Rồi nụ cưá»i cá»§a anh tắt dần. “Nhưng nếu Mason không chuyển chứng cứ sang chống lại Henry Davett, việc láºp má»™t vụ chống lạiông ta sẽ khó khăn đấy. Tất cả những gì tôi có chỉ là thứ kia thôi.†Rhyme hất đầu vá» phÃa chiếc bình nhá»±a đựng chừng tám ounce thứ chất lá»ng mà u lợt.
“Cái gì thế?â€
“Toxaphene nguyên chất. Lucy đã lấy được má»™t mẫu từ nhà kho cá»§a Davett cách đây ná»a tiếng đồng hồ. Cô ấy bảo ở đằng đấy phải có tá»›i chục nghìn ga-lông hóa chất nà y. Nếu chúng ta xác định được thà nh phần cá»§a loại hóa chất đã giết chết gia đình nhà Garrett phù hợp vá»›i thà nh phần cá»§a cái thứ Ä‘ang đựng trong chiếc bình kia thì chúng ta có thể thuyết phục á»§y viên công tố tiến hà nh việc khởi tố Davett.â€
“Nhưng Davett đã giúp đỡ chúng ta tìm thấy Garrett.â€
“Tất nhiên. Tìm thấy Garrett - và Mary Beth - cà ng nhanh chóng cà ng tốt là mối quan tâm cá»§a ông ta. Davett là kẻ muốn cô gái chết hÆ¡n ai hết.â€
“Masonâ€, Bell lẩm bẩm, lắc đầu. “Tôi đã biết anh ta nhiá»u năm... Anh cho là anh ta nghi ngá» Ã ?â€
“Anh là ngưá»i duy nhất tôi nói chuyện nà y. Tôi tháºm chà không nói chuyện nà y vá»›i Lucy - tôi chỉ đỠnghị cô ấy là m và i việc Ä‘i Ä‘i lại lại há»™ tôi thôi. Tôi sợ nhỡ ai nghe trá»™m được và việc đến tai Mason hoặc Davett. Thị trấn nà y, Jim ạ, nó là má»™t tổ ong bắp cà y. Tôi không biết phải tin tưởng ai.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bell thở dà i. “Là m sao anh có thể chắc chắn đó là Mason?â€
“Vì Culbeau và đồng bá»n xuất hiện tại ngôi nhà gá»— ngay sau khi chúng ta xác định được vị trà cá»§a nó. Và Mason là kẻ duy nhất biết thông tin... ngoà i tôi, anh và Ben. Hắn ắt đã gá»i Ä‘iện cho Culbeau cung cấp thông tin. Váºy… chúng ta hãy gá»i Ä‘iện cho cảnh sát bang, yêu cầu má»™t thợ lặn cá»§a há» xuống đây kiểm tra Bến tà u kênh Nước Ä‘en. Chúng ta phải lấy lệnh khám xét nhà Billy và cả nhà Mason nữa.â€
Rhyme thấy Bell gáºt đầu. Nhưng thay cho việc Ä‘i đến chá»— máy Ä‘iện thoại, anh ta bước tá»›i trước cá»a sổ và đẩy cho cánh cá»a đóng lại. Rồi anh ta lại bước tá»›i trước cá»a ra và o, mở cá»a, nhìn ra, rồi đóng lại.
Quay ổ khóa chìm.
“Jim, anh Ä‘ang là m gì váºy?â€
Bell do dá»±, rồi bước má»™t bước vá» phÃa Rhyme.
Nhà hình sá»± há»c nhìn lần nữa và o mắt viên cảnh sát trưởng và vá»™i vã cắn ống Ä‘iá»u khiển giữa hai hà m răng. Anh thổi và o nó và chiếc xe lăn bắt đầu tiến lên. Nhưng Bell bước ra phÃa sau anh, dứt đứt phá»±t dây ắc quy. Chiếc Storm Arrow tiến lên chừng mươi phân, và dừng lại.
“Jimâ€, Rhyme thì thà o. “Không phải cả anh nữa chứ?â€
“Anh Ä‘oán đúng đấy.â€
Rhyme nhắm mắt lại. “Không, khôngâ€, anh thì thầm. Äầu anh gục xuống. Nhưng chỉ là và i milimét thôi. Như hầu hết những con ngưá»i vÄ© đại, cỠđộng thể hiện sá»± thất bại cá»§a Lincoln Rhyme cÅ©ng không dá»… dà ng gì mà nháºn ra được.
chú ThÃch:
<38> Mason ám chỉ má»™t ngưá»i da Ä‘en. Trên thá»±c tế, Malcom X (1925 - 1965) là ngưá»i Mỹ gốc Phi theo đạo Hồi, nhà hoạt động nhân quyá»n á»§ng há»™ chá»§ nghÄ©a ly khai và các quyá»n cá»§a ngưá»i da Ä‘en, bị ám sát tại khu Harlem, thà nh phố New York. |  |
|
|
16.06.2015
|
PHẦN 5: THỊ TRẤN VẮNG BÓNG TRẺ
CHÆ¯Æ NG 42
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn  | Mason Germain và gã da Ä‘en trông rầu rÄ© cháºm chạp Ä‘i qua con hẻm bên cạnh khu tạm giam cá»§a Tanner’s Corner.
Gã đà n ông toát mồ hôi, bá»±c bá»™i Ä‘áºp má»™t con muá»—i. Gã lầm bầm gì đó và chùi bà n tay dà i và o mái tóc ngắn ngá»§n kỳ quái.
Mason cảm thấy muốn chá»c tức gã vô cùng nhưng kiá»m chế được.
Gã đà n ông có vóc ngưá»i cao và kiá»…ng chân lên là gã nhìn qua được ô cá»a sổ cá»§a khu tạm giam. Mason trông thấy gã Ä‘i đôi bốt mà u Ä‘en thấp cổ - đóng bằng da sÆ¡n bóng loáng - vì lý do nà o đó đôi bốt ấy là m tăng thêm sá»± khinh miệt cá»§a viên cảnh sát đối vá»›i cái kẻ từ nÆ¡i khác tá»›i nà y. Anh ta tá»± há»i không biết gã đã bắn bao nhiêu ngưá»i rồi.
“Cô ta ở trong kiaâ€, gã đà n ông nói. “Má»™t mình.â€
“Chúng tôi Ä‘ang giam Garrett ở phÃa bên kia.â€
“Anh hãy và o theo lối đằng trước. Liệu có thể chuồn ra qua lối đằng sau không?â€
“Tôi là cảnh sát, nhá»› chứ? Tôi có chìa khóa. Tôi có thể mở cá»a sauâ€, Mason nói vá»›i giá»ng cạnh khóe, lại tá»± há»i không biết thằng cha nà y có dở hÆ¡i hay không.
Nhưng anh ta cÅ©ng được đáp trả bằng giá»ng cạnh khóe. “Tôi chỉ Ä‘ang há»i liệu có cá»a ở đằng sau hay không. Äây là điá»u tôi không biết, tôi chưa bao giá» tá»›i cái thị trấn lầy lá»™i nà y.
“Ồ. Có, có cá»a.â€
“Ờ, thế thì Ä‘i thôi.â€
Mason nháºn ra gã đà n ông đã Ä‘ang cầm súng trong tay mà anh ta không trông thấy khẩu súng được rút ra lúc nà o.
Sachs ngồi trên chiếc ghế băng trong phòng giam, như bị thôi miên trước sự chuyển động của một con ruồi.
Äây là ruồi gì? Cô băn khoăn tá»± há»i. Garrett sẽ biết ngay láºp tức. Cáºu ta là cả kho kiến thức. Má»™t ý nghÄ© xuất hiện trong đầu óc cô: sẽ có lúc kiến thức cá»§a má»™t đứa trẻ vá» má»™t vấn đỠvượt kiến thức cá»§a cha mẹ nó. Chắc chắn sẽ rất kỳ diệu, rất đáng phấn khởi, khi biết rằng mình đã tạo ra cái sinh váºt giá»i giang hÆ¡n mình nà y. CÅ©ng sẽ cảm thấy xấu hổ nữa.
Một kinh nghiệm mà cho tới bây giỠSachs chưa từng trải qua.
Cô lại suy nghÄ© vá» cha cô. Ngưá»i đã là m gia tăng tá»™i phạm. Suốt những năm phục vụ trong lá»±c lượng cảnh sát súng ông không nhả đạn bao giá». Tá»± hà o vá» cô con gái bao nhiêu, ông cÅ©ng lo lắng bấy nhiêu vì sá»± say mê cá»§a cô đối vá»›i súng đạn. “Bắn là biện pháp cuối cùng.†Ông vẫn hay nhắc nhở cô.
Ôi, Jesse... Tôi có thể nói gì với anh đây?
Tất nhiên, không thể nói gì cả. Tôi không thể nói gì cả. Anh đã ra đi rồi.
Sachs cho là cô trông thấy má»™t cái bóng bên ngoà i ô cá»a sổ khu tạm giam. Nhưng cô phá»›t lá» nó, và ý nghÄ© cá»§a cô chuyển sang Rhyme.
Cô nhá»› lại lần cách đây mấy tháng, nằm cùng nhau trên chiếc giưá»ng nệm khà lá»ng sang trá»ng trong nhà anh ở Manhattan, há» xem bá»™ phim Romeo và Juliet đặc sắc cá»§a Baz Luhrmann, má»™t kịch bản hiện đại lấy bối cảnh Miami. Äối vá»›i Rhyme, cái chết luôn luôn lởn vởn xung quanh và xem những cảnh cuối cùng cá»§a bá»™ phim, Amelia Sachs nháºn ra rằng, giống như các nhân váºt cá»§a Shakespeare, cô và Rhyme nếu nhìn nháºn theo cách nà o đó cÅ©ng là đôi tình nhân xấu số. Và má»™t ý nghÄ© nữa lúc ấy đã vụt lướt qua đầu óc cô: anh và cô cÅ©ng sẽ cùng nhau giã từ cuá»™c Ä‘á»i.
Sachs chẳng dám chia sẻ ý nghÄ© nà y vá»›i Lincoln Rhyme, má»™t ngưá»i theo chá»§ nghÄ©a duy lý, má»™t ngưá»i không có tế bà o Ä‘a cảm nà o trong bá»™ não cả. Nhưng khi ý nghÄ© nà y xuất hiện rồi, nó lưu lại vÄ©nh viá»…n trong tâm trà cô và vì sao đó mà mang đến cho cô niá»m an á»§i hết sức to lá»›n.
Tuy nhiên, bây giá», cô tháºm chà không thể tìm thấy sá»± khuây khá»a trong cái ý nghÄ© kỳ cục nà y. Không, bây giá» - do cô - há» sẽ sống riêng rẽ và sẽ chết riêng rẽ. Há» sẽ...
Cánh cá»a khu phòng giam mở toang và má»™t cảnh sát trẻ bưóc và o. Sachs nháºn ra anh ta. Äó là Steve Farr, em rể Jim Bell.
“Nà y cô kiaâ€, anh ta gá»i.
Sachs gáºt đầu chà o. Rồi cô để ý thấy hai Ä‘iá»u ở Farr. Thứ nhất là anh ta Ä‘eo má»™t chiếc đồng hồ hiệu Rolex giá trị bằng ná»a năm lương cá»§a má»™t cảnh sát Ä‘iển hình ở Bắc Carolina.
Thứ hai là anh ta Ä‘eo má»™t khẩu súng bên sưá»n, bao không đóng khóa.
Mặc dù có tấm biển gần phÃa ngoà i cánh cá»a mở và o khu phòng giam. CẤT TẤT CẢ VŨ KHà TRONG KÉT SẮT TRƯỚC KHI BƯỚC VÀO KHU PHÃ’NG GIAM. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Cô thế nà o?†Farr há»i.
Sachs nhìn anh ta, không có phản ứng gì.
“Hôm nay lại im lặng, h� Chà , thưa cô, tôi mang tin tức tốt là nh đến cho cô đây. Cô được tự do ra đi.†Farr búng một bên tai vểnh.
“Tá»± do? Ra Ä‘i?â€
Farr lục tìm chìa khóa.
“Phải. Ngưá»i ta đã Ä‘i đến kết luáºn rằng phát súng cá»§a cô chỉ là tai nạn. Cô hoà n toà n có thể rá»i khá»i đây.â€
Sachs chăm chú quan sát bộ mặt Farr. Anh ta không nhìn và o cô.
“Thế giấy rút lại lá»i buá»™c tá»™i thì sao?â€
“Là cái gì váºy?â€, Farr há»i.
“Không có ai đã bị buá»™c tá»™i hình sá»± lại có thể được thả khá»i nÆ¡i giam giữ mà không có giấy rút lại lá»i buá»™c tá»™i do á»§y viên công tố ký.â€
Farr mở khóa phòng giam và đứng lùi lại, bà n tay rá» rá» gần báng súng. “Ồ, có thể đó là cách các cô là m ở thà nh phố lá»›n. Nhưng ở dưới nà y chúng tôi thoải mái hÆ¡n rất nhiá»u. Ngưá»i ta hay nói là dân miá»n Nam chúng tôi cháºm tiến hÆ¡n, cô biết đấy. Tuy nhiên, không phải váºy. Không, thưa cô. Chúng tôi là m việc thá»±c sá»± hiệu quả hÆ¡n.â€
Sachs vẫn ngồi. “Tôi có thể há»i tại sao anh mang vÅ© khà và o khu phòng giam được chứ?â€
“Ồ, cái nà y hả? Farr vá»— vá»— khẩu súng. “Chúng tôi không có các quy tắc nghiêm ngặt lắm vá» những chuyện như váºy. Thôi nà o. Cô được tá»± do rá»i khá»i đây. Phần lá»›n ngưá»i ta sẽ nhảy cẫng lên trước tin tức ấy.†Anh ta hất đầu vá» phÃa cá»a sau khu tạm giam.
“Ra qua cá»a sau?â€, Sachs há»i.
“Tất nhiên rồi.â€
“Anh không thể bắn và o lưng má»™t tù nhân Ä‘ang bá» chạy. Như thế là giết ngưá»i.â€
Farr cháºm rãi gáºt đầu.
Bá»n há» bố trà kịch bản ra sao nhỉ? Sachs băn khoăn tá»± há»i. Có ai khác ở bên ngoà i cánh cá»a kia sẽ thá»±c sá»± nổ súng không? Có thể. Farr tá»± Ä‘áºp đầu mình rồi kêu cứu. Bắn má»™t phát lên trần. Bên ngoà i, má»™t ngưá»i nà o đó - có thể là má»™t công dân “đầy lo lắng†- khẳng định rằng anh ta đã nghe thấy tiếng súng nổ và cho rằng Sachs có vÅ© khÃ, má»›i nhả đạn và o cô. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cô không nhúc nhÃch.
“Nà o, đứng lên và biến Ä‘i.†Farr rút khẩu súng ra khá»i bao. Sachs cháºm chạp đứng lên.
Anh và em, Rhyme...
“Anh đã khá gần vá»›i sá»± tháºt đấy, Lincolnâ€, Jim Bell nói.
Lát sau, gã thêm: “Äúng chÃn mươi phần trăm. Theo kinh nghiệm cá»§a tôi trong công tác thá»±c thi pháp luáºt thì đó là má»™t tá»· lệ cao. Quá không may cho anh khi tôi là cái mưá»i phần trăm mà anh bá» qua mấtâ€.
Bell tắt máy Ä‘iá»u hòa nhiệt độ. Vì cá»a sổ đóng kÃn, căn phòng ngay láºp tức nóng lên. Rhyme cảm thấy trán ướt đẫm mồ hôi. HÆ¡i thở cá»§a anh trở nên nặng nhá»c.
Gã cảnh sát trưởng tiếp tục: “Äã có hai gia đình ở bên bá» kênh Nước Ä‘en không cho phép ông Davett chạy xà lan qua.â€
Má»™t ông Davett đáng kÃnh trá»ng, Rhyme để ý lá»i Jim nói
“Bởi váºy trưởng bá»™ pháºn bảo vệ cá»§a ông ấy đã thuê mấy ngưá»i chúng tôi giải quyết vấn Ä‘á». Chúng tôi đã bà n bạc rất lâu vá»›i gia đình nhà Conklin và hỠđã quyết định quyá»n. Nhưng lão bố Garrett dứt khoát không chịu. Chúng tôi dá»± định dà n dá»±ng má»™t vụ đâm xe và đã lấy má»™t bình cái thứ bá» mẹ kia - Bell hất đầu chỉ chiếc bình trên bà n - để đánh ngất bá»n há». Chúng tôi biết cứ thứ Tư là gia đình nhà đó lại Ä‘i ăn tối bên ngoà i. Chúng tôi đổ toxaphene và o các khe mái hắt cá»§a bá»™ pháºn Ä‘iá»u hòa nhiệt độ, rồi nấp trong rừng. Bá»n há» lên xe và lão bố Garrett báºt Ä‘iá»u hòa. Hóa chất phun ra phá»§ kÃn bá»n há». Nhưng chúng tôi đã sá» dụng nhiá»u quá...â€
Bell lại liếc nhìn chiếc bình. “Äá»§ để giết chết ngưá»i ta hai lầnâ€, gã tiếp tục, cau mà y nhá»› lại sá»± việc. “Gia đình nhà đó bắt đầu co giáºt... Má»™t cảnh tượng tháºt đáng sợ. Garrett không ở trong xe nhưng hắn chạy tá»›i và trông thấy những gì Ä‘ang diá»…n ra. Hắn cố gắng và o bên trong mà không được. Tuy nhiên, hắn hÃt phải má»™t lượng lá»›n toxaphene và có vẻ vì thế đã trở thà nh đứa ngá»› ngẩn. Hắn loạng choạng chạy và o rừng trước khi chúng tôi kịp tóm cổ. Tá»›i lúc hắn lại ló mặt - má»™t hay hai tuần sau - hắn chẳng còn nhá»› gì. Háºu quả cá»§a tình trạng nhạy cảm Ä‘a hóa chất mà anh đã nói tá»›i, tôi cho là váºy. Nên chúng tôi tạm thá»i mặc kệ hắn đấy - khá chắc chắn rằng hắn cÅ©ng sẽ ngoẻo theo gia đình.
“Rồi chúng tôi hà nh động chÃnh xác như anh phá»ng Ä‘oán. Äốt mấy cái xác và đem chôn ở Bến tà u kênh Nước Ä‘en. Äẩy chiếc ô tô xuống má»™t cái lạch bên cạnh đưá»ng Kênh Äà o. Trả má»™t trăm nghìn cho tay Ä‘iá»u tra viên để đổi lấy các báo cáo giả. Cứ khi nà o chúng tôi nghe nói có ai mắc má»™t chứng ung thư khó giải thÃch và nghi ngá» vá» nguyên nhân, Culbeau và mấy đứa kia lại lÄ©nh nhiệm vụ vá» lý.â€
“Cái đám tang chúng tôi trông thấy trên đưá»ng và o thị trấn. Các anh đã giết chết thằng bé, phải không?â€
“Todd Wilkes ấy à ?â€, Bell há»i. “Không. Nó tá»± tá».â€
“Nhưng là vì nó đã mắc bệnh do nhiá»…m toxaphene, phải không? Nó mắc bệnh gì, ung thư à ? Hay tổn thương gan? Hay tổn thương não?â€
“Có thể. Tôi không biết.†Nhưng bộ mặt gã cảnh sát trưởng nói lên rằng gã biết quá rõ.
“Dù sao thì Garrett cÅ©ng không liên quan gì, phải không?â€
“Không liên quan.â€
“Còn hai gã đã tá»›i ngôi nhà gá»—? Hai gã tấn công Mary Beth thì sao?â€
Bell lại gáºt đầu, vẻ khó chịu. “Tom Boston và Lott Cooper. Bá»n chúng cÅ©ng có can dá»± - bá»n chúng đảm nháºn việc thá» rất nhiá»u hóa chất độc hại cá»§a Davett trên núi nÆ¡i dân cư thưa thá»›t hÆ¡n. Bá»n chúng biết chúng tôi Ä‘ang tìm kiếm Mary Beth nhưng khi Lott phát hiện ra con bé tôi cho là hắn quyết định chưa thông báo vá»›i tôi ngay để còn vui vẻ tà đã. Và , phải rồi, chúng tôi thuê Billy Stail thá»§ tiêu con bé nhưng hắn chưa kịp thì Garrett đã đưa con bé Ä‘i mất.â€
“Và anh cần tôi giúp đỡ tìm thấy cô ta. Không phải để cứu cô ta - mà để có thể giết cô ta và há»§y má»i chứng cứ cô ta đã phát hiện được.â€
“Sau khi anh tìm thấy Garrett và chúng tôi đưa hắn từ cối xay vá», tôi không khóa cá»a khu tạm giam để Culbeau và đồng bá»n có thể, thì cứ nói là , thuyết phục Garrett khai vá»›i chúng tôi nÆ¡i Mary Beth Ä‘ang ở. Nhưng cô bạn anh đã tá»›i cướp hắn Ä‘i trước khi bá»n kia kịp hà nh động.â€
Rhyme nói: “Và khi tôi tìm thấy ngôi nhà gá»—, anh liá»n gá»i cho bè lÅ© Culbeau. Bảo bá»n chúng tá»›i trừ khá» tất cả chúng tôi tại đóâ€.
“Tôi xin lá»—i... toà n bá»™ chuyện nà y đã biến thà nh cÆ¡n ác má»™ng. Tôi không muốn, nhưng... anh thấy đấy.â€
“Má»™t cái tổ ong bắp cà y...â€
“Ồ, phải, chÃnh trong lòng thị trấn nà y là mấy cái tổ ong bắp cà y.â€
Rhyme lắc đầu. “Hãy nói tôi nghe, liệu những cái xe đẹp đẽ, những ngôi nhà to tát và tất cả số tiá»n kia có đáng để há»§y hoại toà n bá»™ thị trấn? Nhìn xung quanh anh xem, Bell. Hôm trước diá»…n ra đám tang má»™t đứa trẻ mà ở nghÄ©a trang không có lấy đứa trẻ nà o. Amelia đã bảo trong thị trấn hầu như chẳng còn đứa trẻ nà o nữa. Anh biết tại sao chứ? Ngưá»i ta vô sinh hết rồi.â€
“Äã thương lượng vá»›i quá»· sứ thì phải chấp nháºn rá»§i roâ€, Bell nói ngắn gá»n. “Nhưng, như chá»— tôi biết, cuá»™c Ä‘á»i chỉ là má»™t sá»± thá»a hiệp.†Gã nhìn Rhyme hồi lâu, Ä‘i đến bên bà n. Gã xỠđôi găng tay cao su, nhấc bình toxaphene lên. Gã bước vá» phÃa Rhyme và bắt đầu từ từ xoáy nắp Ä‘áºy.
Steve Farr thô bạo đẩy Amelia Sachs tá»›i cá»a sau khu tạm giam. Khẩu súng lục gà mạnh và o chÃnh giữa lưng cô.
Gã Ä‘ang mắc má»™t sai lầm kinh Ä‘iển là gà há»ng súng sát ngưá»i nạn nhân. Nó khiến cô có được lợi thế - khi cô bước ra ngoà i rồi cô biết chÃnh xác vị trà cá»§a khẩu súng và có thể gạt khẩu súng bằng khuá»·u tay. May ra thì Farr sẽ đánh rÆ¡i món vÅ© khà và cô sẽ guồng chân chạy hết tốc lá»±c. Nếu cô chạy được đến phố ChÃnh, sẽ có các nhân chứng và gã có thể do dá»± không dám bắn.
Gã mở cánh cá»a sau.
Một luồng ánh nắng nóng nực trà n và o khu tạm giam đầy bụi bặm. Sachs chớp mắt. Một con ruồi bay vo ve xung quanh đầu cô.
Chỉ cần Farr cứ giữ tư thế nà y, gà khẩu súng sát và o ngưá»i cô, cô sẽ có má»™t cÆ¡ há»™i…
“Bây giá» thì thế nà o?â€, Sachs há»i.
“Tá»± do ra Ä‘i.†Farr nhún vai, nói giá»ng vui vẻ. Sachs căng thẳng, chuẩn bị gạt khuá»·u tay và o gã, lên kế hoạch cho má»—i nước Ä‘i. Nhưng rồi gã nhanh chóng bước lùi lại, đẩy cô ra khoảng đất nhếch nhác phÃa sau khu tạm giam. Farr vẫn đứng bên trong, ở khoảng cách cô không thể động đến.
Gần đó, phÃa sau má»™t bụi cây cao, Sachs nghe thấy má»™t âm thanh khác. Tiếng lên đạn cá»§a má»™t khẩu súng lục, cô tá»± nhá»§ thầm.
“Äi Ä‘iâ€, Farr nói. “Biến khá»i đây Ä‘i.â€
Sachs lại nghĩ tới Romeo và Juliet.
NghÄ© tá»›i cái nghÄ©a trang xinh xắn trên quả đồi nhìn xuống Tanner's Corner mà hỠđã chạy xe ngang qua và o buổi sáng tưởng chừng cách đây cả Ä‘á»i ngưá»i rồi.
Ôi, Rhyme...
Con ruồi bay vèo qua mặt Sachs. Má»™t cách bản năng, cô xua nó Ä‘i, và bắt đầu bước vá» phÃa bãi cá» má»c lúp xúp.
Rhyme bảo Bell: “Anh không nghÄ© sẽ có ngưá»i thắc mắc nếu tôi chết theo cái cách như thế nà y à ? Tôi khó có thể tá»± mình mở má»™t chiếc bìnhâ€.
Gã cảnh sát trưởng đáp: “Anh va phải bà n. Nắp bình lá»ng. Toxaphene đổ tóe và o anh. Tôi và o, tuy nhiên chúng tôi chẳng kịp cứu anhâ€.
“Amelia sẽ không để yên đâu. Cả Lucy cÅ©ng váºy.â€
“Cô bạn gái cá»§a anh sắp sá»a chẳng còn là vấn đỠgì. Còn Lucy ư? Cô ta rất có thể lại đổ bệnh... và lần nà y thì có thể chẳng còn gì mà cắt bá» Ä‘i để cứu cô ta nữa.â€
Bell chỉ do dá»± má»™t chút, rồi gã bước tá»›i gần và rót thứ chất lá»ng kia lên mÅ©i và miệng Rhyme. Gã hắt chá»— còn lại và o vạt trước sÆ¡ mi cá»§a anh.
Gã cảnh sát trưởng thả chiếc bình xuống lòng Rhyme, vội vã bước lùi lại và che mồm bằng khăn mùi xoa.
Äầu Rhyme ngáºt vá» phÃa sau, miệng anh bất giác há ra và và i giá»t chất lá»ng chảy và o. Anh bắt đầu tắc thở.
Bell tháo đôi găng tay cao su, nhét và o túi quần. Gã đợi má»™t lát, bình thản quan sát Rhyme, rồi cháºm rãi bước vá» phÃa cá»a, mở khóa, đẩy cánh cá»a ra. Gã gá»i to: “Có tai nạn! Có ai không, tôi cần giúp đỡ!â€. Gã bước ra hà nh lang. “Tôi cần...â€
Bell bước ngay và o đưá»ng đạn cá»§a Lucy Kerr, khẩu súng lục cá»§a cô chÄ©a thẳng ngá»±c gã.
“Lạy Chúa, Lucy!â€
“Äá»§ rồi, Jim. Hãy cứ đứng nguyên đấy.â€
Gã cảnh sát trưởng bước lùi lại. Nathan, tay thiện xạ, bước và o phòng, đến đằng sau Bell, rút khẩu súng lục cá»§a gã cảnh sát trưởng ra khá»i bao. Má»™t ngưá»i nữa bước và o - má»™t ngưá»i đà n ông to lá»›n mặc bá»™ com lê mà u nâu và ng và sÆ¡ mi trắng.
Ben cÅ©ng chạy và o, phá»›t lá» tất cả những ngưá»i khác, vá»™i vã bước tá»›i chá»— Rhyme, dùng khăn giấy lau mặt cho nhà hình sá»± há»c.
Gã cảnh sát trưởng trừng trừng nhìn Lucy và má»i ngưá»i. “Không, các vị không hiểu! Äã có tai nạn! Cái chất độc kia đổ ra. Các vị phải...â€
Rhyme nhổ xuống sà n và thở khò khè vì thứ nước có tác dụng là m se. Anh bảo Ben: “Cáºu lau lên phÃa bên trên má tôi được không? Tôi sợ nhỡ nó dây và o mắt. Cảm Æ¡n cáºuâ€.
“Tất nhiên rồi, Lincoln.â€
Bell nói: “Tôi Ä‘ang định gá»i giúp đỡ! Cái chất kia đổ ra! Tôi...â€.
Ngưá»i đà n ông mặc bá»™ com lê lôi đôi còng tay ra khá»i thắt lưng, báºp nó và o cổ tay gã cảnh sát trưởng. Ông ta nói: “James Bell, tôi là Thám tá» Hugo Branch cá»§a cảnh sát bang Bắc Carolina. Anh đã bị bắtâ€. Branch nhìn Rhyme vẻ cáu kỉnh. “Tôi đã bảo anh là hắn sẽ đổ và o áo anh mà . Chúng ta đáng lẽ đã phải đặt thiết bị đó ở chá»— khác.â€
“Nhưng ông có ghi băng lại được đủ không?â€
“Ồ, quá đủ. Äây chẳng phải là vấn Ä‘á». Vấn đỠlà những cái máy phát ấy tốn tiá»n đấy.â€
“Hãy gá»i hóa đơn cho tôiâ€, Rhyme nói gay gắt trong lúc Branch cởi áo sÆ¡ mi cá»§a anh, tháo micro và máy phát.
“Äây là má»™t cái bẫyâ€, Bell thì thà o.
Anh đoán đúng đấy.
“Nhưng chất độc.â€
“Ồ, nó không phải toxapheneâ€, Rhyme nói. “Chỉ là Ãt rượu láºu. Từ chiếc bình chúng tôi đã lấy mẫu xét nghiệm. À nà y Ben nếu còn tà nà o, ngay bây giá» tôi có thể là m má»™t ngụm. Và lạy Chúa, có ai báºt Ä‘iá»u hòa lên được không?â€
CÆ¡ căng ra, cắt sang phÃa bên trái và chạy như Ä‘iên. Mình sẽ trúng đạn nhưng nếu mình may mắn viên đạn sẽ chưa hạ gục mình. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nếu ta di chuyển, chúng không thể bắt được ta...
Amelia Sachs bước ba bước và o bãi cá».
Sẵn sà ng...
Chạy...
Rồi má»™t giá»ng đà n ông từ phÃa sau há», bên trong khu tạm giam, cất lên: “Äứng im, Steve! Bá» vÅ© khà xuống sà n. Nà o! Tôi không nói lại lần nữa đâu!â€.
Sachs xoay ngưá»i má»™t vòng và trông thấy Mason Germain, súng chÄ©a và o gã thanh niên tóc cắt cua Ä‘ang bà ng hoà ng, đôi tai tròn đỠlá»±ng lên. Farr khom lưng, bá» khẩu súng xuống sà n. Mason nhanh chóng bước tá»›i, còng gã lại.
Có tiếng bước chân bên ngoà i, tiếng lá kêu loạt soạt. Xây xẩm mặt mà y vì nóng và vì chất aderaline, Sachs quay lại phÃa bãi cá», trông thấy má»™t ngưá»i da Ä‘en vóc dáng rắn chắc Ä‘ang trèo ra khá»i bụi cây, nhét khẩu súng lục tá»± động Browning to tướng và o bao.
“Fred!â€, cô kêu lên.
Nhân viên máºt vụ FBI Fred Dellray, mồ hôi đầm đìa trong bá»™ com lê mà u Ä‘en, bước vá» phÃa Sachs, nóng nảy phá»§i ống tay áo. “Nà y, Amelia. Lạy Chúa, ở dưới nà y quá quá quá nóng. Tôi không ưa thị trấn nà y tà tẹo nà o. Và nhìn bá»™ com lê nà y. Từ đầu tá»›i chân, tôi không biết, bụi bặm hay là cái gì nữa. Cái cá»§a nợ gì thế nà y, phấn hoa à ? Chúng ta không có cái cá»§a nợ nà y ở Manhattan. Nhìn ống tay áo nà y!â€
“Anh Ä‘ang là m gì ở đây?â€, Sachs kinh ngạc há»i.
“Thế cô nghÄ© tôi Ä‘ang là m gì? Lincoln không chắc anh ấy có thể tin tưởng hay không thể tin tưởng ai, bởi váºy anh ấy má»›i bảo tôi bay xuống đây và ngoắc tôi và o vá»›i cái tay cảnh sát Germain để canh chừng cho cô. Tôi hiểu là anh ấy cần giúp đỡ, vì thấy anh ấy không thể tin tưởng được Jim Bell và đám anh em gã.â€
“Bell à ?â€, Sachs thì thầm.
“Lincoln nghÄ© anh ấy đã chắp nối được toà n bá»™ câu chuyện. Anh ấy sẽ biết má»™t cách chắc chắn ngay bây giá». Nhưng có vẻ anh ấy Ä‘oán đúng, cái thằng em rể kia.†Dellray hất đầu chỉ Steve Farr.
“Hắn sắp sá»a hạ được tôiâ€, Sachs nói.
Anh chà ng máºt vụ tá»§m tỉm cưá»i: “Cô không phải chịu nguy hiểm má»™t chút xÃu nà o, không Ä‘á»i nà o. Tôi đã ngắm đầu ruồi và o chÃnh giữa hai cái tai to tướng cá»§a thằng cha kia ngay khi cánh cá»a sau vừa mở ra. Hắn mải ngắm và o mục tiêu là cô nên không để ý gì đến xung quanh cảâ€.
Dellray để ý thấy Mason Ä‘ang ngá» vá»±c quan sát mình. Anh chà ng máºt vụ cưá»i to, nói vá»›i Sachs: “Anh bạn chúng ta ở đây không ưa cái kiểu cá»§a tôi lắm. Anh ta đã bảo tôi váºyâ€.
“Hẵng khoanâ€, Mason phản đối. “Tôi chỉ muốn nói...â€
“Anh muốn nói tá»›i các nhân viên cá»§a FBI, tôi cuá»™c là thế, Dellray ngắt lá»i.
Viên cảnh sát lắc đầu, giá»ng cá»™c cằn: “Tôi muốn nói tá»›i dân miá»n Bắcâ€.
“Äúng đấy, anh ta không ưa dần miá»n Bắc đâuâ€, Sachs khẳng định.
Sachs và Dellray cưá»i to. Nhưng Mason vẫn giữ vẻ nghiêm trang. Dù sao thì cÅ©ng không phải những khác biệt vá» văn hóa khiến anh ta nghiêm trang thế. Anh ta nói vá»›i Sachs: “Xin lá»—i, nhưng tôi phải đưa cô và o lại phòng giam. Cô còn Ä‘ang bị bắt giữâ€.
Nụ cưá»i cá»§a Sachs tắt dần, và cô nhìn lần nữa ánh nắng nhảy nhót trên bãi cá» và ng úa bẩn thỉu. Cô hÃt và o lần nữa không khà nóng ná»±c bên ngoà i trá»i, rồi lại lần nữa. Cuối cùng, cô quay bước trở và o khu tạm giam lá» má» tối. |  |
|
|
16.06.2015
|
PHẦN 5: THỊ TRẤN VẮNG BÓNG TRẺ
CHÆ¯Æ NG 43
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn  | "Anh đã giết Billy, đúng không?â€, Rhyme há»i Jim Bell.
Nhưng gã cảnh sát trưởng im lặng.
Nhà hình sá»± há»c tiếp tục: “Hiện trưá»ng vụ án chẳng được bảo vệ trong má»™t tiếng rưỡi đồng hồ. Và , tất nhiên, Mason là sÄ© quan cảnh sát đầu tiên có mặt tại đó. Tuy nhiên, anh đến đó trước anh ta. Anh không nháºn được Ä‘iện thoại từ Billy thông báo rằng Mary Beth đã chết và anh bắt đầu lo lắng, vì thế anh lái xe đến Bến tà u kênh Nước Ä‘en và phát hiện ra cô gái đã biến mất, còn Billy thì bị thương. Billy nói vá»›i anh việc Garrett Ä‘ang đưa cô gái Ä‘i. Rồi anh xá» găng tay cao su và o, cầm chiếc xẻng lên và giết chết thằng béâ€. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Rốt cuá»™c, cÆ¡n giáºn dữ cá»§a gã cảnh sát trưởng cÅ©ng bùng ra qua lá»›p mặt nạ. “Tại sao anh đã nghi ngá» tôi?â€
“Ban đầu, tôi quả có nghÄ© tá»›i Mason - chỉ ba chúng ta và Ben biết vá» ngôi nhà gá»—. Tôi đồ là anh ta đã gá»i Ä‘iện cho Culbeau và bảo hắn đến đó. Nhưng tôi há»i Lucy và hóa ra Mason đã gá»i Ä‘iện cho cô ấy và bảo cô ấy đến đó - chỉ để đảm bảo rằng Amelia và Garrett sẽ không trốn thoát lần nữa. Rồi tôi phải suy nghÄ© và tôi nháºn ra lúc ở chá»— cối xay Mason đã cố gắng bắn Garrett. Bất cứ kẻ nà o can dá»± và o cái âm mưu kia Ä‘á»u sẽ muốn hắn sống sót - giống như anh - để hắn còn dẫn anh đến chá»— Mary Beth. Tôi kiểm tra tình hình tà i chÃnh cá»§a Mason và được biết rằng anh ta sở hữu má»™t ngôi nhà rẻ tiá»n và đang nợ nần đầm đìa vá»›i các tà i khoản MasterCard và Visa. Không có kẻ nà o Ä‘ang đút lót anh ta. Không giống như anh và em rể anh, Bell ạ. Anh có ngôi nhà trị giá bốn trăm ngà n đô la và vô khối tiá»n mặt trong ngân hà ng. Steve Farr thì có ngôi nhà trị giá ba trăm chÃn mươi ngà n và chiếc thuyá»n trị giá má»™t trăm tám mươi ngà n. Chúng tôi Ä‘ang xin lệnh cá»§a tòa án để được dòm và o cái két sắt cá»§a anh. Äang tá»± há»i liệu chúng tôi sẽ tìm thấy bao nhiêu tiá»n.â€
Rhyme tiếp tục: “Tôi hÆ¡i tò mò vá» lý do tại sao Mason lại hăng hái vá»›i việc tóm cổ Garrett đến thế nhưng anh ta có lý do xác đáng. Anh ta bảo tôi rằng anh ta khá tức tối khi anh nháºn ghế cảnh sát trưởng - anh ta không thá»±c sá»± hiểu tại sao vì anh ta có thà nh tÃch tốt hÆ¡n và thâm niên cao hÆ¡n. Anh ta nghÄ© nếu tóm cổ được Thằng Bá», Ban Giám đốc chắc chắn sẽ giao ghế cảnh sát trưởng cho anh ta khi nhiệm kỳ cá»§a anh kết thúcâ€.
“Toà n bá»™ cái trò diá»…n kịch khốn kiếp cá»§a anh...â€, Bell lẩm bẩm. “Tôi cứ nghÄ© anh chỉ tin tưởng và o các bằng chứng.â€
Rhyme hiếm khi đấu khẩu vá»›i con mồi cá»§a mình. Tuy nhiên, anh vẫn bảo Bell: “Tôi những muốn sá» dụng bằng chứng hÆ¡n. Nhưng đôi khi cÅ©ng phải ứng biến. Tôi không hẳn là kẻ hay tá»± ái như tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u nghÄ© đâuâ€.
Chiếc xe lăn Storm Arrow không phù hợp với phòng giam Amelia Sachs.
“Không có lối và o cho ngưá»i què quặt à ?â€, Rhyme cà u nhà u. “Äấy là má»™t sá»± vi phạm Luáºt ngưá»i khuyết táºt.â€
Sachs nghÄ© anh Ä‘ang sá» dụng những lá»i lẽ hung hãn vì cô, anh muốn để cho cô thấy các tâm trạng quen thuá»™c. Nhưng cô không nói gì.
Do vấn đỠchiếc xe lăn, Mason Germain gợi ý dùng phòng thẩm vấn. Sachs lê bước và o, Ä‘eo cả còng tay và còng chân. Viên cảnh sát đã khăng khăng yêu cầu việc ấy (cô, suy cho cùng, từng thu xếp má»™t cuá»™c chạy trốn chÃnh từ nÆ¡i nà y).
Ông luáºt sư từ New York đã tá»›i. Ông ta tên là Solomon Geberth, đầu bạc. Là thà nh viên cá»§a luáºt sư Ä‘oà n New York, Massachusett và Washington DC, ông ta được tòa án Bắc Carolina chấp thuáºn cho cãi riêng cho trưá»ng hợp cá»§a Sachs. Tháºt lạ lùng, vá»›i khuôn mặt Ä‘iển trai, lịch lãm và cá» chỉ tác phong tháºm chà còn lịch lãm hÆ¡n, ông ta dưá»ng như giống má»™t vị luáºt sư miá»n Nam tao nhã bước ra từ tiểu thuyết cá»§a John Grisham hÆ¡n hẳn má»™t chú chó bull<39> cá»§a luáºt sư Ä‘oà n Manhattan. Mái tóc cắt tỉa gá»n gà ng cá»§a ông ta xịt keo bóng loáng và bá»™ com lê à phẳng lỳ ngay cả vá»›i cái độ ẩm đáng kinh ngạc cá»§a Tanner's Corner.
Lincoln Rhyme ngồi giữa Sachs và luáºt sư cá»§a cô. Cô đặt bà n tay lên tay vịn chiếc xe lăn.
“HỠđã giá»›i thiệu má»™t công tố viên đặc biệt từ Raleighâ€, Geberth trình bà y. “Vì vụ tay cảnh sát trưởng vá»›i tay Ä‘iá»u tra viên kia, tôi nghÄ© há» không hoà n toà n tin tưởng McGuire. Dù sao thì ông ta cÅ©ng đã xem xét các chứng cứ và đã quyết định bãi bá» má»i lá»i buá»™c tá»™i Garrett.â€
Vẻ mặt Sachs xao động trước tin tức nà y. “Ông ta đã bác bá»?â€
Geberth nói: “Garrett thừa nháºn việc đánh Billy, và tưởng mình đã giết chết nó. Nhưng Lincoln Ä‘oán đúng. Kẻ giết chết thằng bé kia là Bell, và tháºm chà nếu há» buá»™c cáºu ta tá»™i tấn công ngưá»i khác thì hà nh động cá»§a Garrett rõ rà ng cÅ©ng là hà nh động tá»± vệ. Viên cảnh sát kia, Ed Schaeffer ấy? Cái chết cá»§a ông ta được kết luáºn là tai nạn.â€
“Việc bắt cóc Lydia Johansson thì sao?â€
“Khi cô ta nháºn ra rằng Garrett chưa bao giá» có ý định là m hại mình, cô ta quyết định rút đơn kiện. Mary Beth cÅ©ng váºy. Mẹ cô nà y lại không muốn, tuy nhiên các vị nên biết chuyện cô gái đã tranh cãi vá»›i mẹ. Cuá»™c tranh cãi đó khá kịch liệt, tôi phải công nháºn như thế.â€
“Thế là cáºu ta được tá»± do? Garrett ấy?â€, Sachs há»i, ánh mắt cắm xuống sà n.
“Há» sẽ thả cáºu ta ra sau Ãt phút nữaâ€, Geberth bảo cô. Rồi ông ta nói: â€œÄÆ°á»£c rồi, vấn đỠlà như thế nà y, Amelia: ông á»§y viên công tố giữ quan Ä‘iểm rằng, dù Garrett hóa ra không phải kẻ tá»™i phạm nghiêm trá»ng, thì cô cÅ©ng đã mắc tá»™i giúp đỡ má»™t tù nhân bị bắt dá»±a trên căn cứ thá»a đáng chạy trốn và đã giết chết má»™t sÄ© quan cảnh sát trong lúc mắc tá»™i nà y. Ông á»§y viên công tố sẽ đòi buá»™c tá»™i giết ngưá»i cấp độ má»™t, đồng thá»i sẽ thêm hai Ä‘iểm buá»™c tá»™i khác nữa: cÅ©ng Ä‘á»u là giết ngưá»i - cố sát và ngá»™ sát - Ä‘iểm nà y lại bao gồm là m chết ngưá»i do bất cẩn và là m chết ngưá»i do sÆ¡ suất trong khi thi hà nh nhiệm vụâ€.
“Cấp độ má»™t?â€, Rhyme quát lên. “Äó là sá»± việc không há» có dá»± tÃnh trước, là má»™t tai nạn! Hãy vì Chúa.â€
“Äây chÃnh là điá»u tôi sẽ cố gắng chứng minh tại tòaâ€, Geberth nói. “Rằng viên cảnh sát kia, cái ngưá»i đã bất ngá» vồ lấy cô, là má»™t phần nguyên nhân khiến cô nổ súng. Nhưng tôi đảm bảo há» sẽ buá»™c cô tá»™i là m chết ngưá»i do bất cẩn. Thá»±c tế thì chắc chăn sẽ như váºy.â€
“CÆ¡ há»™i được trắng án ra sao?â€, Rhyme há»i.
“Ãt lắm. Nhiá»u nhất là mưá»i, mưá»i lăm phần trăm. Tôi xin lá»—i, nhưng tôi bắt buá»™c phải khuyên cô chấp nháºn má»™t thá»a thuáºn Ä‘iá»u đình nháºn tá»™i.â€
Sachs có cảm giác bị tống má»™t quả đấm và o ngá»±c. Cô nhắm mắt lại và khi thở ra cứ như thể linh hồn cô đã rá»i khá»i thể xác cô váºy.
“Lạy Chúaâ€, Rhyme lẩm bẩm.
Sachs nghÄ© tá»›i Nick, bạn trai cÅ© cá»§a cô. Cô nhá»›, khi bị bắt vì tá»™i cướp xe tải và nháºn lại quả, anh ta đã từ chối má»™t thá»a thuáºn Ä‘iá»u đình nháºn tá»™i, liá»u đứng trước má»™t bồi thẩm Ä‘oà n. Anh ta bảo cô: “Việc nà y giống như câu cha em hay nói ấy, Aimees - khi mình hà nh động ngưá»i ta không thể tóm được mình. ÄÆ°á»£c ăn cả ngã vá» khôngâ€.
Bồi thẩm Ä‘oà n mất mưá»i tám phút để kết tá»™i Nick. Anh ta vẫn Ä‘ang ngồi tù ở New York.
Sachs nhìn cái ông Geberth mặt mÅ©i nhẵn nhụi. Cô há»i: “Nếu có thương lượng, á»§y viên công tố sẽ đòi buá»™c tá»™i gì?â€.
“Ông ta chưa cho ý kiến. Nhưng có thể là tá»™i cố sát - nếu cô chịu ngồi tù. Theo tôi, tám đến mưá»i năm. Tuy nhiên, tôi phải nói vá»›i cô rằng ở Bắc Carolina nà y sẽ là ngồi tù. Ở đây không có khu an dưỡng đâu.â€
Rhyme là u bà u: “Äấu vá»›i mưá»i lăm phần trăm cÆ¡ há»™i trắng ánâ€.
Geberth nói: “Äúng váºyâ€. Rồi ông luáºt sư thêm: “Cô phải hiểu rằng không có Ä‘iá»u kỳ diệu nà o ở đây đâu, Amelia. Nếu chúng ta ra tòa, công tố viên sẽ chứng minh cô là má»™t nhân viên thá»±c thi pháp luáºt chuyên nghiệp, má»™t xạ thá»§ vô địch, và bồi thẩm Ä‘oà n sẽ khó có thể chấp nháºn việc nổ súng là chẳng mayâ€.
Luáºt lệ bình thưá»ng không áp dụng đối vá»›i bất cứ ai ở phÃa bắc sông Paquo. Cả chúng tôi lẫn bá»n há». Anh có thể thấy chÃnh anh nhả đạn tnrá»›c khi anh Ä‘á»c cho ngưá»i ta biết vá» các quyá»n cá»§a ngưá»i ta và điá»u đó hoà n toà n không vấn đỠgì cả.
Ông luáºt sư nói: “Nếu Ä‘iá»u nà y xảy ra, há» có thể buá»™c cô tá»™i giết ngưá»i cấp độ má»™t và cô sẽ lÄ©nh án hai mươi nămâ€.
“Hoặc tá» hìnhâ€, Sachs lẩm bẩm.
“Phải, đây là má»™t khả năng. Tôi không thể nói vá»›i cô là không có khả năng đó.â€
Vì lẽ nà o đấy, cái hình ảnh xuất hiện trong tâm trà Sachs và o khoảnh khắc nà y là hình ảnh gia đình chim ưng là m tổ bên ngoà i ô cá»a sổ ngôi nhà cá»§a Lincoln Rhyme ở Manhattan: con trống, con mái, và con con. Cô nói: “Nếu tôi xin nháºn tá»™i ngá»™ sát, tôi sẽ phải ngồi tù bao lâu?â€.
“Chắc sáu, bảy năm. Không có chuyện cam kết để được tha đâu.â€
Anh và em, Rhyme.
Sachs hÃt sâu và o. “Tôi sẽ xin nháºn tá»™i.â€
“Sachs...â€, Rhyme cất lá»i.
Nhưng cô nhắc lại vá»›i Geberth: “Tôi sẽ xin nháºn tá»™iâ€.
Ông luáºt sư đứng lên. Ông ta gáºt đầu. “Tôi sẽ gá»i cho á»§y viên công tố ngay bây giá», xem liệu ông ta có chấp thuáºn không. Có tin tức gì, tôi sẽ thông báo ngay.†Gáºt đầu chà o Rhyme, ông luáºt sư Ä‘i ra.
Mason liếc nhìn gương mặt Sachs. Anh ta đứng lên và bước vá» phÃa cá»a, đôi già y cao cổ dáºm cồm cá»™p. “Tôi sẽ để hai ngưá»i nói chuyện và i phút. Tôi không phải khám xét anh chứ, Lincoln?â€
Rhyme mỉm cưá»i mệt má»i: “Tôi chẳng có vÅ© khà gì, Masonâ€.
Cánh cá»a đóng sáºp lại.
“Tháºt là má»™t má»› bòng bong, Lincolnâ€, Sachs nói.
“Ừm, Sachs. Äừng gá»i tên riêng.â€
“Tại sao không?â€, Sachs hoà i nghi há»i, gần như là thì thầm. “Xui xẻo à ?â€
“Có thể.â€
“Anh đâu thuá»™c loại mê tÃn dị Ä‘oan. Hay Ãt nhất thì anh vẫn luôn luôn bảo em như thế.â€
“Không mê tÃn lắm. Nhưng đây là má»™t chốn đáng sợ.â€
Tanner’s Corner... Thị trấn vắng bóng trẻ.
“Anh đáng lẽ phải nghe emâ€, Rhyme nói. “Em đã xác định đúng vá» Garrett. Anh đã sai lầm. Anh chỉ nhìn và o các chứng cứ và hoà n toà n sai lầm.â€
“Nhưng em cÅ©ng không biết rằng em đúng. Em không biết gì cả. Em chỉ có linh cảm và em hà nh động thôi.â€
Rhyme nói: Bất kể chuyện gì xảy ra, Sachs, anh sẽ không Ä‘i đâu cảâ€. Anh hất đầu chỉ xuống chiếc Storm Arrow và báºt cưá»i. “Anh không Ä‘i đâu xa lắm được tháºm chà nếu anh có muốn Ä‘i. Còn em, em sẽ Ä‘i, má»™t ngà y nà o đó. Anh sẽ ở đây đợi em ra tù.â€
“Lá»i lẽ thôi, Rhymeâ€, Sachs nói. “Chỉ là lá»i lẽ thôi... Cha em cÅ©ng bảo ông sẽ không Ä‘i đâu cả. Má»™t tuần sau thì căn bệnh ung thư đưa ông Ä‘i.â€
“Anh quá bướng bỉnh trước cái chết.â€
Nhưng anh không quá bướng bỉnh để tình trạng cơ thể đượckhá hơn, Sachs nghĩ, để gặp một ai đó khác, để đi tiếp và bỠlại em đằng sau.
Cánh cá»a thông sang phòng thẩm vấn mở ra. Garrett đứng ở ngưỡng cá»a, Mason đứng đằng sau cáºu ta. Hai bà n tay cáºu thiếu niên, không còn bị còng nữa, giÆ¡ ra phÃa trước, khum lại.
“Nà yâ€, Garrett nói thay lá»i chà o. “Xem tôi tìm thấy cái gì nà y. Nó ở trong phòng giam cá»§a tôi.†Cáºu ta mở hai bà n tay và má»™t con côn trùng nhá» bay ra. “Äó là má»™t con bướm sư tá». Nó thÃch tìm hút máºt hoa nữ lang. Ngưá»i ta không hay thấy chúng bên trong nhà đâu. Khá thú vị.â€
Sachs mỉm cưá»i yếu á»›t, nháºn niá»m thÃch thú từ cặp mắt đầy ánh nhiệt tình cá»§a cáºu thiếu niên. “Garrett, có má»™t việc tôi muốn cáºu biết.â€
Cáºu ta bước đến gần hÆ¡n, nhìn xuống cô.
“Cáºu nhá»› những gì cáºu đã nói trong ngôi nhà lưu động chứ? Khi cáºu nói chuyện vá»›i bố cáºu ngồi trên chiếc ghế trống?â€
Garrett do dá»± gáºt đầu.
“Cáºu đã nói cáºu cảm thấy Ä‘au khổ biết bao khi ông không muốn cáºu lên xe buổi tối hôm ấy.â€
“Tôi nhá»›.â€
“Nhưng cáºu biết tại sao ông không muốn cáºu... Ông đã cố gắng cứu tÃnh mạng cáºu. Ông biết trong xe có thuốc độc và cả nhà sắp chết. Nếu cáºu lên xe vá»›i cả nhà cáºu cÅ©ng sẽ chết. Và ông không muốn Ä‘iá»u đó.â€
“Tôi nghÄ© là tôi biếtâ€, Garrett nói vá»›i giá»ng thiếu chắc chắn và Amelia Sachs đồ rằng viết lại quá khứ cá»§a ngưá»i ta là má»™t việc không có mấy hy vá»ng.
“Hãy luôn luôn nhá»› như thế,â€
“Tôi sẽ nhá»›.â€
Sachs nhìn con bướm đêm bé tÃ, mà u be, Ä‘ang bay xung quanh phòng thẩm vấn. “Cáºu có để lại con váºt nà o trong phòng giam cho tôi không? Äể bầu bạn?â€
“Có, tôi có để lại. Má»™t đôi bá» rùa – tên tháºt cá»§a chúng là bá» hung đốm. Má»™t con rầy và má»™t con ruồi giả ong. Cách chúng bay hay lắm. Cô có thể quan sát chúng hà ng tiếng đồng hồ liá»n.†Garrett ngừng lại. “Nói chung, tôi xin lá»—i vì đã nói dối cô. Vấn đỠlà , nếu không thì tôi không bao giá» thoát ra được và không thể nà o cứu Mary Beth được.â€
“Không sao đâu, Garrett.â€
Cáºu ta nhìn Mason. “Bây giá» tôi có thể Ä‘i chứ?â€
“Cáºu có thể.â€
Garrett bước ra phÃa cá»a, quay lại và nói vá»›i Sachs: “Tôi sẽ tá»›i, nói chung, sẽ thưá»ng xuyên tá»›i thăm cô. Nếu được.â€
“Tôi sẽ rất vui.â€
Garrett bước ra ngoà i, và qua cánh cá»a mở Sachs có thể trông thấy cáºu ta bước tá»›i má»™t chiếc SUV. Äó là xe cá»§a Lucy Kerr. Sachs trông thấy Lucy xuống xe, mở cá»a cho cáºu ta - giống như má»™t bà mẹ đón đứa con trai sau buổi táºp đá bóng. Cánh cá»a nhà giam đóng lại, cắt đứt cái khung cảnh gia đình nà y.
Và chẳng mấy chốc cô đã ở trong nỗi cô độc nà y.
***
Ra khá»i Tanner's Corner, nÆ¡i con đưá»ng vẫn còn hai là n đưá»ng 112 có má»™t khúc ngoặt, gần sông Paquenoke. Ngay bên lỠđưá»ng, má»c um tùm những đám lau, lách, chà m, và những khóm mao hương cao khoe hoa đỠrá»±c rỡ như mà u cá».
Äám cây cá» nà y tạo thà nh góc vưá»n yên tÄ©nh, chá»— đỗ xe ưa thÃch cá»§a các cảnh sát quáºn Paquenoke. Há» nhấm nháp trà đá và nghe đà i trong lúc chỠđợi khẩu súng bắn tốc độ ghi nháºn má»™t tốc độ năm mươi tư dặm má»™t giá» hoặc hÆ¡n thế. Rồi há» phóng xe trên quốc lá»™ Ä‘uổi theo, bất ngá» tóm lấy tay tà i xế chạy quá tốc độ cho phép và bổ sung thêm chừng trăm đô la và o kho bạc quáºn.
Hôm nay, Chá»§ nháºt, khi chiếc SUV Lexus Ä‘i qua Ä‘oạn đưá»ng nà y, đồng hồ trên khẩu súng bắn tốc độ cá»§a Lucy chỉ má»™t tốc độ cho phép, bốn mươi tư dặm má»™t giá». Nhưng cô vẫn và o số chiếc xe công vụ, báºt cái đèn xoay xanh đỠtrên nóc xe và lao Ä‘uổi theo chiếc SUV.
Cô tiến đến gần chiếc Lexus, quan sát nó kỹ lưỡng. Äã từ lâu, cô biết cách kiểm tra gương chiếu háºu cá»§a chiếc xe cô định yêu cầu dừng lại. Cứ nhìn và o mắt ngưá»i lái xe là đã có thể cảm thấy được khá chắc chắn loại tá»™i trạng khác mà há» Ä‘ang phạm phải, nếu quả là như váºy, ngoà i tá»™i chạy quá tốc độ cho phép hoặc để đèn háºu bị vỡ. Ma túy, đánh cắp vÅ© khÃ, uống rượu. Có thể cảm thấy được mức độ nguy hiểm cá»§a việc yêu cầu dừng xe. Bây giá» cô Ä‘ang trông thấy ánh mắt ngưá»i đà n ông lướt qua tấm gương, liếc nhìn cô không má»™t chút tá»™i lá»—i hay lo lắng.
Ãnh mắt an toà n...
Nó khiến cÆ¡n giáºn dữ trong Lucy sôi sục hÆ¡n và cô phải hÃt thở mạnh để kiá»m chế.
Chiêc ô tô to lá»›n trá» lên lỠđưá»ng đầy bụi và Lucy tiến đến đỗ đằng sau. Theo như quy định thì Lucy yêu cầu dừng xe là để kiểm tra giấy tá», nhưng cô chẳng báºn tâm tá»›i những thứ đó. Không quy định nà o cá»§a CÆ¡ quan Quản lý Xe gắn máy khiến cô quan tâm. Cô mở cá»a xe bằng hai bà n tay run run và bước ra ngoà i.
Ãnh mắt ngưá»i đà n ông bây giỠđưa sang tấm gương bên thà nh xe, tiếp tục lạnh lùng quan sát cô. Nó thể hiện đôi chút ngạc nhiên, chú ý, vì cô Ä‘ang không mặc đồng phục - chỉ quần bò và sÆ¡ mi lao động - tuy cô có Ä‘eo súng bên hông. Má»™t cảnh sát Ä‘ang không trong giá» là m nhiệm vụ yêu cầu dừng má»™t chiếc xe không chạy quá tốc độ cho phép nghÄ©a là thế nà o. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Henry Davett kéo kÃnh cá»a sổ xe xuống.
Lucy Kerr nhìn và o bên trong, cái nhìn vượt qua Davett. Ngồi ở ghế hà nh khách phÃa trước là má»™t phụ nữ ngoà i năm mươi tuổi. Mái tóc và ng xịt keo khô se cho thấy bà ta chắc chăm Ä‘i gá»™i đầu ngoà i tiệm. Cổ tay, tai và ngá»±c bà ta lóng lánh kim cương. Má»™t cô con gái tuổi thiếu niên ngồi đằng sau, láºt xem các há»™p đựng đĩa CD, thầm thưởng thức thứ âm nhạc mà cha cô không bao giá» nghe và o ngà y Chá»§ nháºt - ngà y nghỉ ngÆ¡i và thá» phụng đức Chúa.
“SÄ© quan Kerrâ€, Davett nói. “Có vấn đỠgì thế?â€
Nhưng Lucy có thể trông thấy trong ánh mắt ông ta, bây giá» thì không còn là qua gương nữa, rằng ông ta biết chÃnh xác vấn đỠlà gì.
Và hỠvẫn giữ vẻ vô tội, bình tĩnh, như khi Davett trông thấy ánh đèn xanh đỠxoay trên nóc chiếc Crown Victoria của cô.
Cô không kiá»m chế được cÆ¡n giáºn dữ và quát lên: “Xuống xe Ä‘i, Davettâ€.
“Anh yêu, anh đã là m chuyện gì?â€
“Có cảnh sát, việc nà y là sao?â€, Davett thở dà i há»i.
“Xuống xe. Mau.†Lucy cho tay và o bên trong, báºt khóa cá»a xe.
“Cô ta có thể là m thế ư, anh yêu? Cô ta có thể…â€
“Im Ä‘i, Edna.â€
â€œÄÆ°á»£c rồi, tôi xin lá»—i.â€
Lucy giáºt mạnh cá»a xe. Davett tháo dây an toà n và bước ra lỠđưá»ng đầy bụi.
Má»™t chiếc xe rá» moóc phóng qua, là m trùm bụi lên khắp ngưá»i há». Davett khó chịu nhìn những hạt đất sét Carolina xám xịt Ä‘áºu xuống chiếc áo vét mà u xanh da trá»i. “Gia đình tôi và tôi bị muá»™n giỠăn trưa rồi. Tôi không nghĩ…â€
Lucy tóm cánh tay ông ta, lôi ông ta ra khá»i lỠđưá»ng, đứng và o bên đám lúa trá»i và cá» nến má»c cao. Má»™t dòng suối nhá», là má»™t nhánh cá»§a sông Paquenoke, chảy bên cạnh đưá»ng.
Davett cưá»ng Ä‘iệu nhắc lại: “Việc nà y là sao?â€
“Tôi đã biết tất cả.â€
“Thế à , sÄ© quan Kerr? Cô đã biết tất cả à ? Là những gì váºy?â€
“Chất độc đó, những vụ án mạng, con kênh đà o…â€
Davett nhẹ nhà ng nói: “Tôi chưa bao giá» có má»™t chút quan hệ trá»±c tiếp nà o vá»›i Jim Bell hay bất cứ ai ở Tanner’s Corner. Nếu có những thằng ngu rồ dại nà o đấy trong số nhân viên cá»§a tôi Ä‘i thuê những thằng ngu rồ dại khác là m những việc phi pháp, thì đó cÅ©ng đâu phải lá»—i cá»§a tôi chứ. Và nếu Ä‘iá»u đó đã xảy ra, tôi sẽ hợp tác vá»›i nhà chức trách trăm phần trămâ€.
Không bối rối trước câu đáp trả khéo léo cá»§a Davett, Lucy nói giá»ng Ä‘e dá»a: “Ông sẽ chìm cùng vá»›i Bell và thằng em rể hắnâ€.
“Tất nhiên tôi sẽ không sao cả. Không có gì liên hệ tôi vá»›i bất cứ tá»™i ác nà o. Không nhân chứng. Không tà i khoản, không chuyển tiá»n, không bằng chứng vá» bất cứ việc là m sai trái nà o. Tôi là nhà sản xuất các sản phẩm hóa dầu - chất tẩy, nhá»±a đưá»ng, và má»™t số loại thuốc diệt côn trùng.â€
“Thuốc diệt côn trùng bất hợp pháp.â€
“Saiâ€, Davett gay gắt đáp. “CÆ¡ quan Bảo vệ Môi trưá»ng vẫn cho phép sá» dụng toxaphene tại Mỹ trong má»™t số trưá»ng hợp. Và nó hoà n toà n không bất hợp pháp tại hầu hết các nước Thế giá»›i thứ Ba. Hãy chịu khó Ä‘á»c, cô cảnh sát: nếu không có thuốc diệt côn trùng, bệnh sốt xuất huyết, bệnh viêm não, nạn đói... sẽ giết chết hà ng trăm nghìn ngưá»i má»—i năm và …â€
“... và khiến những ngưá»i tiếp xúc vá»›i nó mắc chứng ung thư, mất khả năng sinh sản, bị tổn thương gan, và …
Davett nhún vai. “Hãy cho tôi thấy các nghiên cứu Ä‘i, cảnh sát Kerr. Hãy cho tôi thấy các nghiên cứu chứng minh Ä‘iá»u ấy.â€
“Nếu nó vô hại đến thế thì tại sao ông phải thôi váºn chuyển bằng xe tải? Tại sao ông phải chuyển sang váºn chuyển bằng xà lan?â€
“Tôi không thể đưa nó đến cảng bằng bất cứ cách nà o khác - vì có những quáºn và thị trấn thÃch a dua a tòng đã cấm váºn chuyển má»™t số loại hóa chất mà há» không biết thông tin thá»±c sá»± vá» chúng. Và tôi không lấy đâu ra thá»i gian để thuê đám váºn động hà nh lang tác động thay đổi luáºt.â€
“Chà , tôi cuá»™c rằng CÆ¡ quan Bảo vệ Môi trưá»ng sẽ quan tâm tá»›i việc ông Ä‘ang là m ở đây.â€
“Ồ, xin má»iâ€, Davett khinh khỉnh nói. “CÆ¡ quan Bảo vệ Môi trưá»ng ấy à ? Hãy bảo hỠđến. Tôi sẽ cho cô số Ä‘iện thoại cá»§a há». Nếu há» có đến thăm nhà máy nhé, thì há» cÅ©ng sẽ tìm thấy toxaphene ở mức độ cho phép khắp xung quanh Tanner’s Corner nà y.â€
“Có thể ở mức độ cho phép nếu xét riêng nước, riêng không khÃ, riêng các sản váºt địa phương... Nhưng nếu tất cả những thứ đó kết hợp lại vá»›i nhau? Nếu má»™t đứa trẻ uống má»™t cốc nước lấy từ cái giếng cha mẹ nó đà o, rồi chÆ¡i trên cá», rồi ăn má»™t trái táo hái từ má»™t vưá»n quả địa phương, rồi...â€
Davett nhún vai. “Luáºt pháp quy định rõ rà ng, cảnh sát Kerr. Nếu cô không thÃch chúng, hãy viết thư gá»i ông nghị bà nghị cá»§a cô.â€
Cô tóm ve áo Davett, gầm lên: “Ông không hiểu. Ông sắp sá»a phải và o tù.â€
Davett giáºt áo ra, thì thầm hằn há»c: “Không, cô má»›i không hiểu, cô sÄ© quan. Cô rất không hiểu. Tôi rất, rất hiểu việc tôi là m. Tôi không phạm phải lá»—i lầm nà o cảâ€. Ông ta liếc nhìn đồng hồ Ä‘eo tay. “Bây giá» tôi phải Ä‘i.â€
Davett bước trở vỠchỗ chiếc SUV, vuốt vuốt mái tóc đang thưa dần. Mồ hôi khiến nó thẫm mà u và ẹp xuống.
Ông ta trèo và o xe, đóng sầm cánh cá»a lại. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lucy bước tá»›i phÃa ngưá»i lái khi ông ta bắt đầu nổ máy. “Hẵng khoanâ€, cô nói.
Davett liếc nhìn Lucy. Nhưng ngưá»i nữ cảnh sát phá»›t lỠông ta. Ãnh mắt cô Ä‘ang hướng và o những hà nh khách cá»§a ông ta. “Tôi muốn mẹ con bà trông thấy cái việc mà Henry đã là m.†Hai bà n tay khá»e mạnh giáºt bung vạt áo sÆ¡ mi. Ngưá»i phụ nữ trong xe há hốc mồm nhìn các vết sẹo mà u hồng ở vị trà trước đây là bá»™ ngá»±c cô.
“Ôi, xin hãy thôi đi.†Davett lẩm bẩm, đưa ánh mắt qua chỗ khác.
“Cha...â€, cô con gái sững sá» thì thà o. Bà mẹ cứ nhìn chằm chằm, không thốt lên lá»i nà o được.
Lucy nói: “Ông bảo ông không phạm phải lá»—i lầm nà o ư, Davett?... Ông sai rồi. Ông đã gây ra việc nà yâ€.
Gã đà n ông gà i số xe, đánh xi nhan xin rẽ, kiểm tra gương quan sát điểm mù, rồi từ từ cho xe ra quốc lộ.
Lucy đứng đó hồi lâu, nhìn chiếc Lexus Ä‘i xa dần. Cô lục túi quần lôi ra kim băng cà i lại áo. Cô đứng dá»±a và o xe mình hồi lâu, cố gắng không khóc, rồi tình cá» cô nhìn xuống, để ý thấy ở vệ đưá»ng má»™t bông hoa nhá» có mà u đỠhÆ¡i hung hung. Cô nheo mắt. Nó là má»™t bông lan hà i hồng, thuá»™c há» phong lan. Những bông hoa trông giống những chiếc hà i tà hon. Äây là loà i hiếm gặp ở quáºn Paquenoke và cô chưa bao giá» thấy cây lan hà i nà o dá»… thương như cây nà y. Sau năm phút, bằng cần gạt tuyết trên kÃnh chắn gió, cái cây đã được cô đánh lên và được đặt an toà n và o cái cốc cao cá»§a chuá»—i cá»a hiệu 7-Eleven<40>, thứ bia mang hương vị rá»… cây phải hy sinh cho vẻ đẹp khu vưá»n cá»§a Lucy Kerr.
chú ThÃch:
<39> Chó bull: giống chó đầu to, cổ ngắn, máºp, khá»e, can đảm.
<40> 7-Eleven có nghÄ©a là 7-Mưá»i má»™t - má»™t hệ thống cá»a hiệu Ä‘a quốc gia, ban đầu mở cá»a từ bảy giá» sáng đến mưá»i má»™t giỠđêm. |  |
|
|
16.06.2015
|
PHẦN 5: THỊ TRẤN VẮNG BÓNG TRẺ
CHÆ¯Æ NG 44
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn  | Tấm biển gắn trên má»™t bức tưá»ng tòa án giải thÃch rằng tên tiểu bang bắt nguồn từ từ Carolus trong tiếng Latin, có nghÄ©a là Charles trong tiếng Anh. Vua Charles I đã ban giấy cấp đất để thiết láºp nên thuá»™c địa nà y.
Carolina...
Amelia Sachs lại cứ tưởng tên tiểu bang được đặt theo tên một nữ hoà ng hay một công nương nà o đó, Carolina. Sinh ra và lớn lên ở Brooklyn, cô không mấy quan tâm, cũng không mấy hiểu biết, vỠhoà ng tộc.
Bây giá» thì cô Ä‘ang ngồi giữa hai ngưá»i lÃnh gác trên chiếc ghế băng trong tòa án, tay vẫn bị còng. Tòa nhà bằng gạch đỠlâu Ä‘á»i, sà n lát đá cẩm thạch và gá»— gụ sẫm mà u. Những ngưá»i đà n ông nghiêm khắc mặc com lê Ä‘en, những vị thẩm phán hoặc thống đốc, cô đồ là thế, từ những bức tranh sÆ¡n dầu nhìn xuống cô, như thể há» biết cô có tá»™i. Không có máy Ä‘iá»u hòa nhiệt độ, nhưng nhá» kỹ thuáºt công trình hiệu quả cá»§a thế ká»· XVIII, những là n gió nhẹ và bóng tối khiến chốn nà y đâm mát mẻ.
Fred Dallray thong thả Ä‘i tá»›i chá»— cô. “Xin chà o - cô muốn cà phê hay thứ gì không?â€
Ngưá»i lÃnh gác bên tay trái vừa bắt đầu “Không nói chuyện vá»›i...†thì chiếc thẻ nhân viên Bá»™ Tư pháp đã cắt đứt lá»i nhắc nhở.
“Không, Fred. Lincoln đâu?â€
Äã gần chÃn rưỡi.
Không biết. Cô biết cái tay đó mà - đôi khi anh ta cứ bá»—ng dưngxuất hiện thôi. Äối vá»›i má»™t ngưá»i không Ä‘i lại được thì anh ta lại lang thang chá»— ná» chá»— kia nhiá»u hÆ¡n bất cứ ai khác tôi từng biết đấy,â€
Lucy và Garrett cũng chưa thấy tới.
Sol Geberth, mặc bá»™ com lê mà u xám trông đắt tiá»n, bước đến chá»— Sachs. Ngưá»i lÃnh gác bên tay phải nhanh chóng đứng lên nhưá»ng cho ông luáºt sư ngồi xuống. “Xin chà o, Fred.†Ông luáºt sư nói vá»›i ông máºt vụ.
Dellray gáºt đầu đáp lại, nhưng lạnh nhạt, và Sachs suy luáºn rằng, cÅ©ng như vá»›i Rhyme, ông luáºt sư bà o chữa nà y hẳn từng cãi trắng án cho má»™t số đối tượng bị ông máºt vụ tóm cổ.
“Äã thương lượng rồiâ€, Geberth bảo Sachs. “Công tố viên đồng ý vá»›i tá»™i ngá»™ sát - ngoà i ra sẽ không có thêm Ä‘iểm buá»™c tá»™i nà o. Năm năm. Không có chuyện cam kết để được tha.â€
Năm năm...
Ông luáºt sư tiếp tục: “Hôm qua tôi chưa nghÄ© tá»›i má»™t khÃa cạnh cá»§a việc nà yâ€.
“KhÃa cạnh gì váºy?â€, Sachs há»i, cố gắng phán Ä‘oán qua vẻ mặt Geberth xem cái vấn đỠmá»›i nảy sinh đó phức tạp tá»›i mức nà o.
“Vấn đỠlà cô là má»™t cảnh sát.â€
“Äiá»u ấy có liên quan gì?â€
Gerberth chưa kịp nói thì Dellray đã nói trước: “Cô là má»™t sÄ© quan cảnh sát. Má»™t ngưá»i vốn thuá»™c hệ thống nà yâ€.
Khi Sachs vẫn chưa hiểu, ngưá»i nhân viên máºt vụ giải thÃch: “Thuá»™c hệ thống nhà tù nà y. Cô sẽ phải được cách ly. Nếu không cô sẽ không tồn tại nổi lấy má»™t tuần. Hoà n cảnh sẽ khắc nghiệt đấy Amelia. Sẽ hết sức khắc nghiệt đấy.â€
“Nhưng có ai biết tôi là cảnh sát đâu.â€
Dellray cất tiếng cưá»i khẽ. “Cho tá»›i lúc cô được phát bá»™ đồng phục tù nhân bằng nỉ và lanh thì bá»n há» sẽ biết không sót thông tin nà o vá» cô cả.â€
“Tôi chưa từng tóm cổ ai dưới nà y. Tại sao há» lại báºn tâm chuyện tôi là cảnh sát chứ?â€
“Cô từ đâu đến không tạo ra má»™t mảy may khác biệt nà oâ€, Dellray vừa nói vừa nhìn Geberth, ông nà y gáºt đầu khẳng định. “Cô tuyệt đối sẽ không được giam chung.â€
“Váºy, vá» cÆ¡ bản, sẽ là năm năm cô độc.â€
“Tôi e là thế, Geberth nói.
Sachs nhắm mắt lại, cảm thấy cÆ¡n buồn nôn lan khắp ngưá»i,
Năm năm không xê dịch, năm năm cá»§a ná»—i hãi sợ trong má»™t không gian đóng kÃn, năm năm cá»§a ác má»™ng...
Và , là má»™t kẻ từng bị kết án, là m sao cô có thể nghÄ© đến chuyện là m mẹ? Sá»± tuyệt vá»ng khiến cô nghẹt thở.
“Thế nà o?â€, ông luáºt sư há»i. “Sẽ thế nà o đây ?â€
Sachs mở mắt ra. “Tôi chấp nháºn.â€
Căn phòng đông đúc. Sachs trông thấy Mason Germain và má»™t và i cảnh sát khác. Hai ông bà nét mặt nghiêm trang, mắt đỠhoe, có lẽ là cha mẹ Jesse Corn, ngồi ở hà ng ghế phÃa trước. Sachs vô cùng muốn nói Ä‘iá»u gì đó vá»›i há», nhưng ánh mắt khinh bỉ cá»§a há» khiến cô câm lặng. Cô chỉ trông thấy hai gương mặt nhìn cô vẻ tá» tế: Mary Beth McConnell và má»™t phụ nữ dáng nặng ná» có lẽ là mẹ cô gái. Không thấy Lucy Kerr đâu. CÅ©ng không thấy Rhyme. Cô cho rằng anh không lòng nà o chứng kiến cảnh cô bị dẫn ra trong xiá»ng xÃch. Ờ, không sao, cô cÅ©ng chẳng muốn gặp anh trong hoà n cảnh nà y.
Nhân viên chấp hà nh cá»§a tòa án dẫn Sachs đến bà n luáºt sư bà o chữa. Anh ta không tháo còng cho cô. Sol Geberth ngồi bên cạnh cô.
HỠđứng dáºy khi vị thẩm phán bước và o, và ngưá»i đà n ông dáng khẳng khiu khoác áo choà ng mà u Ä‘en rá»™ng thùng thình an tá»a bên chiếc bà n cao. Ông ta dà nh và i phút xem qua các tà i liệu, trao đổi vá»›i ngưá»i thư ký cá»§a mình. Cuối cùng, ông ta gáºt đầu, và ngưá»i thư ký tuyên bố: “Phiên tòa xá» vụ Ngưá»i Dân bang Bắc Carolina đòi khởi tố Amelia Sachsâ€.
Vị thẩm phán gáºt đầu vá»›i công tố viên đến từ Raleigh. Ngưá»i đà n ông cao, tóc bạc đứng dáºy. “Thưa ngà i thẩm phán, bị cáo và bang đã Ä‘i đến má»™t thá»a thuáºn Ä‘iá»u đình nháºn tá»™i, theo đó thì bị cáo đồng ý nháºn tá»™i giết ngưá»i cấp độ hai đối vá»›i cái chết cá»§a cảnh sát Jesse Randolph Corn. Bang bác bá» tất cả các tá»™i khác và đỠnghị mức án năm năm tù, không có cam kết để được tha hoặc giảm án.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Cô Sachs, cô đã bà n bạc vá» thá»a thuáºn nà y vá»›i luáºt sư cá»§a cô chưa?â€
“Äã, thưa ngà i thẩm phán.â€
“Và ông ấy đã cho cô biết rằng cô có quyá»n phản đối nó để được đưa ra xét xá» chưa?â€
“Thưa đã.â€
“Và cô hiểu là vá»›i việc chấp nháºn thá»a thuáºn nay, cô sẽ phải nháºn tá»™i giết ngưá»i?â€
“Vâng.â€
“Cô tá»± nguyện Ä‘i đến quyết định?â€
Sachs nghÄ© tá»›i cha cô, tá»›i Nick. Và tá»›i Lincoln Rhyme. “Vâng.â€
“Rất tốt. Cô có ý kiến như thế nà o trước tá»™i giết ngưá»i cấp độ hai được buá»™c cho cô?â€
“Tôi nháºn tá»™i, thưa ngà i thẩm phán.â€
“Theo đỠnghị cá»§a bang, thá»a thuáºn Ä‘iá»u đình nháºn tá»™i được đưa ra xem xét và tôi có mặt tại đây kết án cô...â€
Hai cánh cá»a bá»c da mà u đỠmở thông ra hà nh lang bị đẩy mạnh và o bên trong và vá»›i tiếng rÃt chói tai, chiếc xe lăn cá»§a Lincoln Rhyme lá»±a chiá»u lăn và o. Má»™t nhân viên chấp hà nh cố gắng mở hai cánh cá»a ra cho chiếc Storm Arrow, nhưng Rhyme có vẻ vá»™i vã và cứ thế lao qua. Má»™t bên cánh cá»a Ä‘áºp và o tưá»ng đánh sầm. Lucy Kerr theo sau anh.
Vị thẩm phán ngẩng nhìn, sẵn sà ng quở trách kẻ xâm phạm. Khi ông ta trông thấy chiếc xe lăn, ông ta - giống như phần lá»›n những ngưá»i khác - rút lui và o cái thái độ nhã nhặn khôn khéo mà Rhyme vốn vẫn khinh miệt, không nói gì cả. Ông ta quay lại phÃa Sachs. “Tôi có mặt tại đây kết án cô năm năm...â€
Rhyme nói: “Hãy tha lá»—i cho tôi, ngà i thẩm phán. Tôi cần trao đổi vá»›i bị cáo và luáºt sư cá»§a cô ấy má»™t phútâ€.
“Chà â€, viên thẩm phán gầm gừ. “Chúng tôi Ä‘ang tiến hà nh công việc. Anh có thể trao đổi vá»›i cô ấy sau.â€
“Vá»›i tất cả sá»± trân trá»ng, thưa ngà i thẩm phánâ€, Rhyme đáp lá»i. “Tôi cần nói chuyện vá»›i cô ấy bây giá».†Giá»ng anh cÅ©ng gầm gừ, nhưng âm lượng lá»›n hÆ¡n nhiá»u so vá»›i giá»ng thẩm phán. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Giống hệt như những ngà y tháng cũ, lại ở trong một phòng
Phần lá»›n má»i ngưá»i nghÄ© công việc duy nhất mà các nhà hình sá»± há»c tiến hà nh là tìm ra và phân tÃch chứng cứ. Nhưng khi Lincoln Rhyme còn phụ trách bá»™ pháºn khám nghiệm cá»§a Sở Cảnh sát New York - bá»™ pháºn Äiá»u tra và Nguồn lá»±c - thá»i gian anh ra là m chứng trước tòa cÅ©ng gần bằng thá»i gian anh ở trong phòng thà nghiệm. Anh từng là má»™t chuyên gia là m chứng. (Blaine, vợ cÅ© cá»§a anh, hay nháºn xét rằng anh thÃch biểu diá»…n trước má»i ngưá»i - trong đó có cả cô ta - hÆ¡n tương tác vá»›i há».) Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Rhyme tháºn trá»ng Ä‘iá»u khiển chiếc xe lăn đến sát dãy chấn song ngăn giữa các bà n cá»§a luáºt sư và khu vá»±c dà nh cho cá» tá»a trong phòng xỠán Tòa án quáºn Paquenoke. Anh nhìn Amelia Sachs và hình ảnh trước mắt là m tan nát trái tim anh. Sau ba ngà y bị giam, cô đã sút cân nhiá»u, khuôn mặt trở nên và ng vá»t. Mái tóc đỠbẩn thỉu được búi lên - cô hay là m thế khi ở các hiện trưá»ng vụ án để tránh cho tóc quệt và o chứng cứ, kiểu tóc nà y khiến gương mặt bình thưá»ng vốn xinh đẹp cá»§a cô trông nghiêm nghị và mệt má»i.
Geberth bước tá»›i chá»— Rhyme, khom ngưá»i xuống. Nhà hình sá»± trao đổi vá»›i ông ta mấy phút. Cuối cùng, Geberth gáºt đầu và đứng thẳng dáºy. “Thưa ngà i thẩm phán, tôi ý thức đưá»c rằng đây là phiên tòa có liên quan đến thá»a thuáºn Ä‘iá»u đình nháºn tá»™i. Nhưng tôi xin nêu má»™t đỠxuất đặc biệt. Má»™t số bằng chứng má»›i đã xuất hiện...â€
“Những bằng chứng mà ông có thể đưa ra tại phiên tòa xét xá», nếu thân chá»§ cá»§a ông quyết định khước từ thá»a thuáºn Ä‘iá»u đình nháºn tá»™iâ€, thẩm phán nói gay gắt.
“Tôi không đỠxuất việc đưa ra trước tòa bất cứ bằng chứng nà o cả. Tôi chỉ muốn bang nhà biết đến bằng chứng nà y và thá» xem liệu ngưá»i đồng nghiệp đáng kÃnh cá»§a tôi đây có đồng ý cân nhắc tá»›i nó hay không thôi.â€
“Vá»›i mục Ä‘Ãch gì?â€
“Có thể để thay đổi các tá»™i buá»™c cho thân chá»§ tôi.†Geberth nhÅ©n nhặn nói thêm. “Äiá»u có thể khiến danh sách những vụ kiện chá» xét xá» cá»§a ngà i thẩm phán ngắn bá»›t lại má»™t chút.â€
Thẩm phán đảo mắt, cho thấy giá»ng Ä‘iệu khéo léo cá»§a dân Yankee cÅ©ng có tác dụng. Tuy nhiên, ông ta vẫn liếc nhìn công tố viên và há»i: “Thế nà o?â€.
Công tố viên há»i Geberth: “Bằng chứng loại gì? Má»™t nhân chứng má»›i à ?â€.
Rhyme không thể tá»± kiá»m chế lâu hÆ¡n nữa. “Khôngâ€, anh nói. “Váºt chứng.â€
“Ông là ông Lincoln Rhyme mà tôi đã nghe nói tá»›i?â€, viên thẩm phán há»i.
Cứ như thể có đến hai nhà hình sá»± há»c què quặt đến tiến hà nh công việc ở cái bang Bắc Carolina nà y không bằng.
“Vâng, là tôi.â€
Công tố viên há»i: “Bằng chứng đó đâu?â€.
“Äang được bảo quản ở chá»— là m việc cá»§a tôi, văn phòng cảnh sát trưởng quáºn Paquenokeâ€, Lucy nói.
Thẩm phán há»i Rhyme: “Ông sẽ đồng ý cung cấp lá»i khai, sau khi tuyên thệ trước tòa chứ?â€
“Tất nhiên.â€
“Ông có đồng ý không, luáºt sư?â€, thẩm phán há»i công tố viên.
“Tôi đồng ý, thưa ngà i thẩm phán, nhưng nếu đây chỉ là chiến thuáºt hoặc bằng chứng rốt cuá»™c hóa ra vô nghÄ©a, tôi sẽ buá»™c ông Rhyme tá»™i can thiệp và o phiên tòa.â€
Thẩm phán suy nghÄ© má»™t lát rồi nói: “Xin lưu ý, đây không thuá»™c vá» phần xét xá». Tòa chỉ linh hoạt cho phép các bên được đưa ra lá»i khai trước khi xét xá». Việc kiểm tra bằng chứng sẽ được tiến hà nh tuân theo Quy định vá» Tố tụng Hình sá»± cá»§a bang Bắc Carolina. Hãy tuyên thệ Ä‘iâ€.
Rhyme đỗ xe lăn trước bà n thẩm phán. Khi viên thư ký cầm cuốn Kinh thánh ngáºp ngừng tiến đến, Rhyme nói: Không, tôi không nhấc bà n tay phải lên đượcâ€. Rồi anh Ä‘á»c: “Tôi xin long trá»ng thá» rằng lá»i khai cá»§a tôi là đúng sá»± thá»±câ€. Anh cố gắng tìm ánh mắt Sachs, nhưng cô Ä‘ang đăm đăm nhìn xuống sà n phòng xỠán trang trà theo kiểu ghép mảnh đã phai mà u.
Geberth Ä‘i ra phÃa trước phòng xỠán. “Ông Rhyme hãy khai há» tên, địa chỉ và nghá» nghiệp cá»§a ông.â€
“Lincoln Rhyme, ở số 345 đưá»ng Tây Công viên Trung Tâm thà nh phố New York. Tôi là má»™t nhà hình sá»± há»c.â€
“NghÄ©a là má»™t nhà khoa há»c khám nghiệm, đúng không?â€
“Phần nà o nhiá»u hÆ¡n thế, nhưng khám nghiệm là phần lá»›n công việc tôi là m.â€
“Và quan hệ cá»§a ông đối vá»›i bị cáo Amelia Sachs?â€
“Cô ấy là trợ lý và đối tác cá»§a tôi trong nhiá»u cuá»™c Ä‘iá»u tra hình sá»±.â€
“Và lý do ông đến Tanner’s Corner?â€
“Chúng tôi há»— trợ Cảnh sát trưởng James Bell và văn phòng cảnh sát trưởng quáºn Paquenoke. Äiá»u tra vụ sát hại Billy Stail cÅ©ng như các vụ bắt cóc Lydia Johansson và Mary Beth McConnell.â€
Geberth há»i: “Bây giá», ông Rhyme, ông nói là ông có bằng chứng má»›i vá» vụ án nà y?â€.
“Vâng, tôi có.â€
“Bằng chứng là gì?â€
“Sau khi chúng tôi biết Billy Stail đã đến Bến tà u kênh Nước Ä‘en vá»›i mục Ä‘Ãch giết Mary Beth McConnell, chúng tôi bắt đầu phá»ng Ä‘oán lý do để hắn là m việc nà y. Và tôi Ä‘i tá»›i kết luáºn rằng hắn được trả tiá»n. Hắn...â€
“Tại sao ông nghÄ© hắn được trả tiá»n?â€
“Lý do tại sao quá rõ rà ngâ€, Rhyme là u bà u. Anh vốn hầu như không có chút kiên nhẫn nà o đối vá»›i những câu há»i không thÃch hợp và Gerberth Ä‘ang Ä‘i chệch khá»i kịch bản cá»§a anh.
“Hãy cho chúng tôi cùng biết, nếu có thể.â€
“Billy không có bất cứ kiểu quan hệ lãng mạn nà o vá»›i Mary Beth. Hắn không tham gia và o vụ sát hại gia đình nhà Garrett Hanlon. Hắn tháºm chà không biết cô gái. Bởi váºy hắn không có động cÆ¡ nà o để giết cô ta trừ động cÆ¡ tiá»n bạc.â€
“Hãy tiếp tục.â€
“Dù là kẻ nà o thuê hắn thì kẻ ấy cÅ©ng không định trả bằng séc, tất nhiên, mà bằng tiá»n mặt. Cảnh sát Lucy Kerr đã tá»›i nhà cha mẹ Billy Stail và được phép khám xét phòng hắn. Cô ấy đã phát hiện ra mưá»i nghìn đô la giấu dưới nệm giưá»ng.â€
“Chi tiết nà y có...â€
“Tại sao ông không để tôi trình bà y cho hết câu chuyện nhỉ?â€, Rhyme há»i luáºt sư.
Thẩm phán nói: “Äúng đấy, ông Rhyme. Tôi nghÄ© là luáºt sư đã thá»±c hiện đủ các bước chuẩn bị cÆ¡ bảnâ€.
“Vá»›i sá»± há»— trợ cá»§a sÄ© quan Kerr, tôi tiến hà nh kiểm tra dấu vân tay ở mặt trên và mặt dưới các xấp tiá»n. Tôi tìm thấy tổng cá»™ng sáu mươi mốt dấu vân tay dạng ẩn. Ngoà i dấu vân tay cá»§a Billy, hai trong số các dấu vân tay đó tá» ra là cá»§a má»™t ngưá»i có liên quan đến vụ án nà y. Cảnh sát Kerr nháºn được thêm má»™t lệnh khám xét nữa đối vá»›i nhà đối tượng ấy.â€
“Ông cÅ©ng tham gia khám xét chứ?â€, viên thẩm phán há»i.
Rhyme trả lá»i vá»›i sá»± kiên nhẫn ép buá»™c: “Không, tôi không tham gia. Tôi không thể là m được việc ấy. Nhưng tôi chỉ đạo cuá»™c khám xét, còn ngưá»i thá»±c hiện là cảnh sát Kerr. Bên trong ngôi nhà , cô ấy tìm thấy hóa đơn mua má»™t chiếc xẻng giống hệt món vÅ© khà giết ngưá»i kia, và tám mươi ba nghìn đô la tiá»n mặt gói bằng thứ giấy giống hệt thứ giấy gói hai xấp tiá»n ở nhà Billy Stailâ€.
Vẫn hay gây ấn tượng mạnh như váºy, Rhyme để dà nh những gì kịch tÃnh nhất cho tá»›i phút chót. “Cảnh sát Kerr cÅ©ng tìm thấy các mảnh xương ở khu vá»±c tổ chức tiệc thịt nướng đằng sau ngôi nhà . Các mảnh xương nà y phù hợp vá»›i xương gia đình nhà Garrett Hanlon.â€
“Äó là nhà ai váºy?â€
“Cảnh sát Jesse Corn.â€
Câu trả lá»i nà y là m dáºy lên tiếng rì rầm từ các dãy ghế cá»§a phòng xỠán. Công tố viên vẫn không tá» ra bối rối nhưng ngồi hÆ¡i thẳng lên, đôi già y di qua di lại trên mặt sà n lát đá, thì thầm trao đổi vá»›i mấy ngưá»i đồng nghiệp. Há» cân nhắc những hà m ý cá»§a sá»± tiết lá»™ nà y. Dưới khu vá»±c dá»± khán, cha mẹ Jesse Corn quay sang nhìn nhau, ánh mắt đầy sững sá». Mẹ anh ta lắc đầu, báºt khóc.
“ChÃnh xác là ông Ä‘ang Ä‘i tá»›i đâu, ông Rhyme?â€, viên thẩm phán há»i.
Rhyme kiá»m chế không nói vá»›i thẩm phán rằng cái Ä‘Ãch đã quá rõ rà ng. Anh trả lá»i: “Thưa ngà i thẩm phán, Jesse Corn là má»™t trong số những kẻ cùng Jim Bell và Steve Farr âm mưu sát hại gia đình nhà Garrett Hallon cách đây năm năm, rồi lại định giết Mary Beth McConnell hôm trướcâ€.
á»’, phải, chÃnh trong lòng thị trấn nà y là mấy cái tổ ong bắp cà y.
Thẩm phán dá»±a ngưá»i và o lưng ghế. “Äiá»u nà y không liên quan gì đến tôi. Hai vị tá»± giao đấu.†Ông ta hất đầu vá» phÃa Geberth, rồi vá» phÃa công tố viên. “Hai vị có năm phút, sau đó hoặc là cô ta chấp nháºn thá»a thuáºn Ä‘iá»u đình nháºn tá»™i hoặc là tôi sẽ cấp giấy tại ngoại háºu cứu và sắp xếp lịch xét xá».â€
Công tố viên nói vá»›i Geberth: “Như thế không có nghÄ©a cô ta không giết chết Jesse. Tháºm chà nếu Corn đã là má»™t kẻ đồng mưu thì anh ta vẫn là nạn nhân cá»§a việc giết ngưá»iâ€.
Lúc nà y, cái ông miá»n Bắc kia bắt buá»™c phải đảo mắt. “Ồ, thôi nà o.†Geberth nói gay gắt, như thể công tố viên là đứa há»c trò cháºm hiểu. “Äiá»u có nghÄ©a ở đây là Corn đã hà nh động vượt quá quyá»n hạn cá»§a má»™t nhân viên thá»±c thi pháp luáºt và khi anh ta tấn công Garrett anh ta trở thà nh kẻ tá»™i phạm, được trang bị vÅ© khÃ, nguy hiểm. Jim Bell đã thừa nháºn rằng bá»n há» dá»± định tra tấn thằng bé để moi lấy lá»i khai vá» nÆ¡i thằng bé Ä‘ang giữ Mary Beth. Tá»›i khi bá»n há» tìm thấy cô gái rồi thì Corn sẽ ở ngay đây phối hợp vá»›i Culbeau và mấy gã kia thá»§ tiêu Lucy Kerr cÅ©ng như hai cảnh sát còn lại.â€
Thẩm phán cháºm rãi quét ánh mắt từ trái sang phải trong lúc theo dõi tráºn tennis vô tiá»n khoáng háºu nà y.
Công tố viên nói: “Tôi chỉ có thể táºp trung và o tá»™i phạm trong tầm tay. Việc Jesse Corn có ý đồ giết ai hay không không thà nh vấn Ä‘á»â€.
Geberth cháºm rãi lắc đầu. Ông luáºt sư bảo thư ký tòa: “Chúng tôi tạm thá»i dừng cung khai. Äiểm nà y đừng đưa chÃnh thức và o văn bảnâ€. Rồi ông ta bảo công tố viên: “Mục Ä‘Ãch cá»§a vụ kiện là gì? Khi chÃnh Corn là kẻ sát nhânâ€.
Rhyme cÅ©ng nói vá»›i công tố viên: “Ông đưa việc nà y ra xét xá» và theo ông thì bồi thẩm Ä‘oà n sẽ có cảm giác ra sao khi chúng tôi chứng minh rằng nạn nhân là má»™t cảnh sát biến chất đã láºp kế hoạch tra tấn má»™t thằng bé vô tá»™i để tìm thấy má»™t cô gái trẻ, rồi thá»§ tiêu cô?â€.
Geberth tiếp tục: “Ông không muốn danh sách những kẻ bị ông bắt giữ chỉ đến đây thôi chứ? Ông đã có Bell, ông đã có em rể hắn, tay Ä‘iá»u tra viên...â€.
Trước khi công tố viên kịp phản đối lần nữa, Rhyme ngẩng nhìn ông ta, nói giá»ng nhẹ nhà ng: “Tôi sẽ giúp đỡ ôngâ€.
“Cái gì?â€, công tố viên há»i.
“Ông biết kẻ nà o đứng đằng sau toà n bá»™ câu chuyện nà y, phải không? Ông biết kẻ nà o giết hại ná»a số cư dân cá»§a Tanner’s Corner chứ?â€
“Henry Davettâ€, công tố viên đáp. “Tôi đã Ä‘á»c hồ sÆ¡ và các lá»i khai.â€
Rhyme há»i: “Và việc khởi tố ông ta thì như thế nà o?â€.
“Không dá»… dà ng. Không có bằng chứng gì. Không có gì để kết nối ông ta vá»›i Bell hay vá»›i bất cứ ai ở thị trấn. Ông ta sá» dụng trung gian và tất cả Ä‘á»u Ä‘ang gây cản trở hoặc nằm ngoà i quyá»n hạn xét xá» cá»§a chúng tôi.â€
“Nhưng...â€, Rhyme nói, “Ông muốn tóm được ông ta - trước khi có thêm những ngưá»i chết vì ung thư chứ? Trước khi có thêm những đứa trẻ bị ốm rồi tá»± tá»? Trước khi có thêm những đứa trẻ chà o Ä‘á»i mang dị táºt bẩm sinh?â€.
“Tất nhiên là tôi muốn.â€
“Thế thì ông cần tôi. Ông sẽ không tìm thấy ở bất cứ đâu trong bang nà y má»™t nhà hình sá»± há»c có thể hạ gục Davett. Tôi có thể.†Rhyme liếc nhìn Sachs. Anh có thể trông thấy những giá»t lệ trong mắt cô. Anh biết ý nghÄ© duy nhất trong đầu óc cô lúc nà y là , dù cô có phải ngồi tù hay không, thì cô cÅ©ng đã không giết chết má»™t ngưá»i vô tá»™i.
Công tố viên thở dà i thưá»n thượt. Rồi ông ta gáºt đầu. Vá»™i vã, y như thể sợ mình sẽ có thể thay đổi ý kiến, ông ta nói: “Äồng ý thương lượngâ€. Ông ta nhìn vá» phÃa chá»§ tá»a. “Thưa ngà i thẩm phán, trong vụ Ngưá»i Dân bang Bắc Carolina đòi khởi tố Amelia Sachs, bang xin rút tất cả các lá»i buá»™c tá»™i.â€
“Tòa chấp thuáºnâ€, vị thẩm phán đã ngán ngẩm tuyên bố.
“Bị cáo được tá»± do. Vụ tiếp theo.†Ông ta tháºm chà chẳng buồn gõ búa. |  |
|
|
16.06.2015
|
PHẦN 5: THỊ TRẤN VẮNG BÓNG TRẺ
CHÆ¯Æ NG 45
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn  | "Anh không biết liệu em có đến hay khôngâ€, Lincoln Rhymenói.
Thực tế là anh ngạc nhiên.
“Lúc trước em cÅ©ng không chắc chắn mình có đến hay khôngâ€, Sachs đáp.
HỠđang ở trong căn phòng bệnh viện của trung tâm y khoa ở Avery.
Rhyme nói: “Anh vừa quay lại đây sau khi lên thăm Thom trên tầng năm. Việc đó khá kỳ cục - anh lại di chuyển được hÆ¡n cáºu ấyâ€.
“Anh ấy thế nà o?â€
“Cáºu ấy sẽ khá»e. Má»™t hoặc hai ngà y nữa cáºu ấy sẽ ra viện. Anh bảo cáºu ấy rằng cáºu ấy sắp sá»a nhìn nháºn các phương pháp váºt lý trị liệu dưới má»™t góc độ khác. Cáºu ấy không há» cưá»i.â€
Ngưá»i phụ nữ Guatemala dịu dà ng - nhân viên Ä‘iá»u dưỡng tạm thá»i cho Rhyme - ngồi trong góc phòng, Ä‘an má»™t chiếc khănchoà ng mà u và ng và đá». Chị ta dưá»ng như sẽ vượt qua được những cÆ¡n tức tối cá»§a Rhyme, tuy anh Ä‘inh ninh đó là vì chị takhông thông thạo tiếng Anh đủ để hiểu hết những lúc bị anh mỉa mai và xúc phạm.
“Em biết đấy, Sachsâ€, Rhyme nói. “Khi anh biết tin em cướpGarrett ra khá»i khu tạm giam, anh đã phân vân rằng em là m váºycốt để anh có cÆ¡ há»™i suy nghÄ© lại vá» việc phẫu thuáºt.â€
Äôi môi đẹp như cá»§a Julia Roberts nở má»™t nụ cưá»i. “Có thể là có phần nà o như thế.â€
“Váºy bây giá» em đến đây để thuyết phục anh hoãn phẫu thuáºt?â€
Sachs đứng dáºy khá»i chiếc ghế dá»±a và bước tá»›i chá»— cá»a sổ. “Khung cảnh đẹp tháºt.â€
“Thanh bình, phải không? Vòi phun nước và khu vưá»n. Cây cối. Anh không biết là loà i nà o vá»›i loà i nà o.â€
“Lucy có thể nói cho anh nghe. Cô ấy am hiểu vá» cây cối cÅ©ng giống như Garrett am hiểu vá» lÅ© bá». Xin lá»—i, côn trùng. Bá» chỉ là má»™t loại côn trùng... Không, Rhyme, em đến đây không phải để thuyết phục anh hoãn phẫu thuáºt. Em đến đây để ở bên cạnh anh, để có mặt trong phòng hồi sức khi anh tỉnh dáºy.â€
“Con tim thay đổi à ?â€
Sachs quay sang Rhyme. “Khi Garrett và em Ä‘ang bá» chạy, cáºu ta đã nói vá»›i em vá» má»™t Ä‘iá»u cáºu ta Ä‘á»c được từ cuốn sách đó. Cuốn Thế giá»›i thu nhá».â€
“Anh có sá»± tôn trá»ng má»›i mẻ đối vá»›i lÅ© bá» hung sau khi Ä‘á»c cuốn sách đó.â€
“Cáºu ta đã chỉ cho em xem má»™t Ä‘oạn. Äó là đoạn liệt kê các đặcÄ‘iểm cá»§a sinh váºt. Má»™t trong số các đặc Ä‘iểm ấy là những sinh váºt là nh mạnh luôn luôn ná»— lá»±c để phát triển và thÃch nghi vá»›i môi trưá»ng xung quanh. Em nháºn ra đó là việc anh phải là m, Rhyme - tiến hà nh cuá»™c phẫu thuáºt nà y. Em không thể can thiệp.â€
Lát sau, anh nói: “Anh biết nó sẽ không giết chết anh đâu, Sachs ạ. Nhưng bản chất công việc chúng ta là m là gì? Äó là nhữngchiến thắng bé nhá». Chúng ta tìm thấy má»™t cái sợi ở chá»— nà y, má»™t phần cá»§a dấu vân tay dạng ẩn ở chá»— kia, và i hạt cát có thể dẫn đến nhà má»™t tên sát nhân. Äó là tất cả những gì anh theo Ä‘uổi ở đây - má»™t sá»± cải thiện bé nhá». Anh sẽ không trèo ra khá»i chiếc xe lăn nà y được, anh biết Ä‘iá»u ấy. Nhưng anh cần má»™t chiến thắng bé nhá»â€.
Có thể là cơ hội được thực sự nắm bà n tay em.
Sachs cúi xuống, hôn Rhyme nồng nhiệt rồi cô ngồi lên giưá»ng.
“Vẻ mặt ấy là thế nà o, Sachs? Em trông hÆ¡i bẽn lẽn.â€
“Vá» cái Ä‘oạn trong cuốn sách cá»§a Garrett à ?â€
“Phải.â€
“Có má»™t đặc Ä‘iểm nữa cá»§a sinh váºt mà em đã muốn nhắc tá»›i.â€
“Äặc Ä‘iểm gì?â€, Rhyme há»i.
“Tất cả các loà i sinh váºt Ä‘á»u ná»— lá»±c để duy trì nòi giống.â€
Rhyme là u bà u: “Phải chăng anh cảm nháºn được má»™t thá»athuáºn Ä‘iá»u đình ở đây? Má»™t kiểu thương lượng?â€.
Sachs trả lá»i: “Có thể chúng ta sẽ có má»™t số chuyện để nói khichúng ta quay lại New Yorkâ€.
Má»™t y tá xuất hiện trên ngưỡng cá»a. “Tôi phải đưa ông sang phòng tiá»n phẫu, ông Rhyme. Ông đã sẵn sà ng lên xe chưa?â€
“Ồ, chắc chắn là tôi đã sẵn sà ng...†Rhyme quay lại vá»›i Sachs. “Tất nhiên, chúng ta sẽ nói chuyện.â€
Cô hôn anh lần nữa và siết chặt bà n tay trái của anh, nơi anh có thể, dù chỉ mơ hồ, cảm thấy được áp lực ở ngón đeo nhẫn.
Hai ngưá»i phụ nữ ngồi sát bên cạnh nhau trong luồng ánh nắng đặc quánh.
Hai cái cốc giấy đựng thứ cà phê chả ra gì do máy bán hà ng tá»± động pha đặt trước mặt há», trên chiếc bà n mà u da cam đầy các vết cháy mà u nâu có từ thuở ngưá»i ta còn được phép hút thuốc trong bệnh viện.
Amelia Sachs liếc nhìn Lucy Kerr Ä‘ang ngồi vươn ngưá»i vá» phÃa trước, hai bà n tay chắp lại vá»›i nhau, vẻ Æ¡ thá».
“Có chuyện gì thế?â€, Sachs há»i Lucy. “Chị không sao chứ?â€
Ngưá»i nữ cảnh sát lưỡng lá»±, rồi rốt cuá»™c nói: “Khoa ung bướu ở chái nhà tiếp theo đằng kia. Tôi đã Ä‘iá»u trị hà ng tháng trá»i tại đó. Trước và sau khi phẫu thuáºtâ€. Lucy lắc đầu. “Tôi chưa bao giá» kể cho ai nghe chuyện nà y, nhưng và o ngà y lá»… Tạ Æ¡n sau khi Buddyrá»i bá» tôi, tôi đã đến đây. Äến thăm thôi. Uống cà phê và ăn bánhsandwich nhân cá ngừ vá»›i các y tá. Như thế có kỳ cục không? Tôi có thể đến thăm cha mẹ và đám anh chị em hỠở Raleigh, ăn gà tây và thịt nhồi. Hoặc đến thăm vợ chồng chị gái tôi ở Martinsville - cha mẹ cá»§a Ben ấy. Nhưng tôi lại muốn đến đây, nÆ¡i tôi cảm thấy như nhà mình. Äiá»u mà tôi chắc chắn không cảm thấy khi ở trong chÃnh ngôi nhà cá»§a tôi.â€
Sachs nói: “Thá»i gian cha tôi sắp sá»a qua Ä‘á»i, mẹ tôi và tôi trải qua ba kỳ lá»… trong bệnh viện. Lá»… Tạ Æ¡n, lá»… Giáng sinh và lá»… mừng Năm má»›i. Cha tôi đã nói đùa. Ông nói chúng tôi phải đặt chá»— sá»›m cho lá»… Phục sinh. Tuy nhiên, ông đã không sống được đến lúc ấyâ€.
“Mẹ cô vẫn còn chứ?â€
“Ồ, vâng. Bà đi lại dá»… dà ng hÆ¡n tôi. Tôi thừa hưởng từ cha tôi chứng viêm khá»›p. Chắc chắn là thế.†Sachs suýt nói đùa rằng đó là lý do tại sao cô bắn súng cừ như váºy - để cô khá»i phải chạy Ä‘uổi theo các đối tượng. Nhưng rồi cô nghÄ© tá»›i Jesse Corn, thoáng hiện lại cái chấm tròn do viên đạn xuyên trên trán anh ta, và cô im lặng.
Lucy bảo: “Cô biết là anh ấy sẽ không sao đâu. Lincoln ấy mà â€.
“Không, tôi không biếtâ€, Sachs đáp.
“Tôi có linh cảm. Khi cô đã trải nghiệm nhiá»u như tôi - ý tôi là sá»± trải nghiệm trong bệnh viện - cô sẽ có linh cảm.â€
“Tôi hiểuâ€, Sachs nói.
“Cô nghÄ© sẽ mất bao lâu?â€, Lucy há»i.
Mãi mãi...
“Bốn tiếng đồng hồ, Tiến sÄ© Weaver bảo váºy.â€
Há» có thể nghe thấy từ đằng xa Ä‘oạn đối thoại xá»§ng xoảng, gượng ép trong má»™t bá»™ phim truyá»n hình. Văng vẳng có tiếng loa gá»i má»™t bác sÄ©. Có tiếng chuông chùm. Tiếng cưá»i.
Ai đó vội vã bước tới, rồi dừng lại.
“Chà o hai chị.â€
“Lydiaâ€, Lucy mỉm cưá»i nói. “Cô thế nà o?â€
Lydia Johansson. Sachs không nháºn ra cô ta ngay vì cô ta mặc áo choà ng và đội mÅ© trùm mầu xanh lá cây. Cô nhá»› ra cô gái là y tá ở đây.
“Cô nghe nói chưa?â€, Lucy há»i. “Vá» việc Jim và Steve bị bắt ấy? Ai mà ngỠđược?â€
“Cả triệu năm cÅ©ng không ngỠđượcâ€, Lydia đáp. “Ngưá»i ta Ä‘ang bà n tán khắp thị trấn.†Rồi cô y tá há»i Lucy: “Chị có hẹn kiểm tra lại à ?â€.
“Không. Hôm nay Rhyme sẽ lên bà n mổ. Xương sống. Chúng tôi là hai đội trưởng hoạt náo viên cá»§a ông ấy.â€
“Chà , tôi chúc ông ấy má»i sá»± tốt là nhâ€, Lydia bảo Sachs. “‘Cảm Æ¡n cô.â€
Cô gái to béo tiếp tục Ä‘i xuôi theo hà nh lang, vẫy tay chà o rồiđẩy má»™t cánh cá»a.
“Má»™t cô gái tháºt dịu dà ngâ€, Sachs nói.
“Cô tưởng tượng được công việc đó không, là m y tá ở khoa ungbướu ấy? Khi tôi tiến hà nh phẫu thuáºt ngà y nà o cô gái cÅ©ng trá»±c tại phòng bệnh. Vui vẻ hết mức có thể. DÅ©ng cảm hÆ¡n cả tôi.â€
Nhưng Lydia khác xa vá»›i suy nghÄ© cá»§a Sachs. Cô ta nhìn đồng hồ treo tưá»ng. Mưá»i má»™t giá» sáng. Cuá»™c phẫu thuáºt sẽ được tiến hà nh bất cứ lúc nà o kể từ lúc nà y.
Anh cố gắng cư xỠtốt.
Y tá phòng tiá»n phẫu Ä‘ang giải thÃch các thứ cho anh và LincolnRhyme gáºt đầu, nhưng hỠđã tiêm và o ngưá»i anh má»™t mÅ©i valiumvà anh chẳng còn táºp trung chú ý nữa.
Anh muốn bảo ngưá»i phụ nữ hãy yên lặng và cứ tiến hà nh công việc Ä‘i, nhưng anh nghÄ© ngưá»i ta nên cá»±c kỳ giữ lá»… độ đối vá»›i những ngưá»i sắp sá»a mổ banh cổ mình.
“Thế ư?â€, Rhyme nói khi cô ta dừng lại. “Thú vị nhỉ.†Tuy nhiên, anh không há» xác định được cô ta vừa bảo anh Ä‘iá»u gì.
Rồi má»™t há»™ lý tá»›i và đẩy xe đưa Rhyme từ phòng tiá»n phẫu sang chÃnh phòng mổ.
Hai y tá chuyển anh từ xe đẩy sang bà n mổ. Má»™t ngưá»i Ä‘i vá» phÃa đầu đằng kia căn phòng và bắt đầu lấy các dụng cụ ra khá»i nồi hấp tiệt trùng.
Phòng mổ trông bình thưá»ng hÆ¡n Rhyme tưởng. Gạch ốp mà u xanh lá cây quá quen thuá»™c, các thiết bị bằng thép không gỉ, các dụng cụ, ống nghiệm. Nhưng cÅ©ng có rất nhiá»u há»™p bìa các tông. Và má»™t cái đà i. Anh định há»i há» sẽ mở loại nhạc gì, tuy nhiên anh nhá»› ra rằng anh sẽ được gây mê và không quan tâm đến chuyện nhạc nhẽo nữa.
“Khá là buồn cưá»iâ€, Rhyme lÆ¡ mÆ¡ lẩm bẩm vá»›i má»™t y tá Ä‘ang đứng bên cạnh anh. Cô ta quay lại. Anh chỉ có thể trông thấy được đôi mắt cô ta phÃa bên trên khẩu trang.
“Gì cÆ¡?â€, cô ta há»i.
“Há» sẽ mổ ở cái chá»— tôi cần được gây mê. Nếu tôi phải mổ ruá»™t thừa thì há» có thể mổ mà không cần gây tê gì cả.â€
“Äiá»u đó khá là buồn cưá»i, ông Rhyme.â€
Anh báºt tiếng cưá»i ngắn ngá»§i, nghÄ©: Như thế có nghÄ©a cô ta biết mình.
Rhyme đăm đăm nhìn lên trần nhà trong tâm trạng suy tư, mÆ¡ hồ. Lincoln Rhyme vốn vẫn chia ngưá»i ta ra thà nh hai loại: loại đến và loại Ä‘i. Có những ngưá»i thÃch thú chuyến Ä‘i hÆ¡n là khi đãđến Ä‘Ãch. Anh, vá» bản chất, thuá»™c loại ngưá»i đến - tìm thấy câu trả lá»i cho các câu há»i khám nghiệm là mục tiêu cá»§a anh và anh thÃch thú việc đạt tá»›i giải pháp hÆ¡n là quá trình tìm kiếm nó. Tuy nhiên, bây giá», nằm ngá»a đăm đăm nhìn lên chùm đèn mổ mạ crôm sáng loáng, anh cảm thấy hoà n toà n ngược lại. Anh thÃch được tồn tạitrong cái trạng thái hy vá»ng nà y hÆ¡n - táºn hưởng cảm giác chỠđợi đầy hồi há»™p. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngưá»i bác sÄ© gây mê, má»™t phụ nữ Ấn Äá»™, Ä‘i và o và chá»c kim tiêm và o cánh tay Rhyme, chuẩn bị thuốc, đổ nó và o cái ống nối vá»›i kim tiêm. Chị ta có đôi bà n tay rất khéo léo.
“Ông sẵn sà ng ngá»§ má»™t giấc chưa?â€, chị ta há»i vá»›i giá»ng nhẹ nhà ng, trầm bổng. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Sẵn sà ng lắm rồiâ€, Rhyme lẩm bẩm.
“Khi tôi tiêm mÅ©i thuốc nà y tôi sẽ yêu cầu ông đếm ngược lại từ má»™t trăm. Ông sẽ thiếp Ä‘i lúc nà o không biết.â€
“Ká»· lục là bao nhiêu?â€, Rhyme há»i đùa.
“Việc đếm ngược ấy à ? Có má»™t ông, to béo hÆ¡n ông nhiá»u, đếm được tá»›i bảy mươi chÃn.â€
“Tôi sẽ cố gắng đếm tá»›i bảy mươi chÃn.â€
“Nếu ông là m được Ä‘iá»u đó phòng mổ nà y sẽ mang tên ôngâ€, chị ta tỉnh bÆ¡ đáp.
Rhyme quan sát chị ta bÆ¡m má»™t ống truyá»n chất lá»ng trongsuốt. Chị ta quay Ä‘i nhìn mà n hình kiểm tra. Rhyme bắt đầu đếm: “Má»™t trăm, chÃn mươi chÃn, chÃn mươi tám, chÃn mươi bảy...â€.
Cô y tá kia, cái cô đã gá»i anh bằng tên, khom ngưá»i xuống. Cô ta nói thấp giá»ng: “Xin chà oâ€.
Giá»ng Ä‘iệu nghe khác thưá»ng.
Rhyme liếc nhìn cô ta.
Cô ta tiếp tục: “Tôi là Lydia Johansson. Nhá»› tôi chứ?â€. Trước khi Rhyme kịp nói rằng tất nhiên anh nhá»›, cô ta đã nói thêm bằng giá»ng thì thà o đầy Ä‘en tối: “Jim Bell nhá» tôi chuyển lá»i vÄ©nh biệt ôngâ€.
“Không!â€, Rhyme lẩm bẩm.
Ngưá»i bác sÄ© gây mê, vừa nhìn mà n hình kiểm tra vừa nói: â€œÄÆ°á»£c rồi. Cứ thư giãn nhé. Má»i chuyện sẽ tốt đẹpâ€.
Ghé sát miệng và o tai Rhyme, Lydia thì thầm: “Ông không thắc mắc tại sao Jim và Steve Farr lại biết được những ngưá»i nà o đã mắc chứng ung thư à ?â€. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Không! Dừng lại!â€
“Tôi cung cấp cho Jim tên cá»§a há», để Culbeau có thể đảm bảo rằng há» sẽ gặp tai nạn nà y khác. Jim Bell là bạn trai cá»§a tôi. Chúng tôi quan hệ vá»›i nhau nhiá»u năm nay rồi. Anh ấy là ngưá»i sai tôi tá»›i Bến tà u kênh Nước Ä‘en sau khi Mary Beth bị bắt cóc. Buổi sáng hôm đó tôi tá»›i đặt hoa và loanh quanh canh chừng xem liệuGarrett có ló mặt không. Tôi sẽ nói chuyện vá»›i hắn để Jesse và Ed Schaeffer có cÆ¡ há»™i tóm hắn - Ed cÅ©ng trong há»™i chúng tôi. Rồi há» sẽ ép hắn khai nÆ¡i Mary Beth Ä‘ang ở. Nhưng chẳng ai ngá» hắn lạibắt cóc tôi.â€
á»’, phải, chÃnh trong lòng thị trấn nà y là mấy cái tổ ong bắp cà y.
“Dừng lại!â€, Rhyme kêu lên. Nhưng giá»ng anh chỉ còn là lẩm bẩm.
Ngưá»i bác sÄ© gây mê nói: “Äã được mưá»i lăm giây. Có thể rốt cuá»™c ông sẽ phá vỡ ká»· lục. Ông Ä‘ang đếm đấy chứ? Tôi khôngnghe thấy tiếng ông đếmâ€.
“Tôi sẽ ở ngay đâyâ€, Lydia vuốt ve trán Rhyme, bảo. “Ông biết đấy, rất nhiá»u thứ có thể trục trặc trong lúc tiến hà nh phẫu thuáºt. á»ng truyá»n oxy bị xoắn, thuốc bị nhầm liá»u. Ai mà biết được? Chúng có thể giết chết ông, có thể đẩy ông rÆ¡i và o hôn mê. Nhưng chắc chắn ông sẽ không thể ra cung cấp lá»i chứng được.â€
“Khoanâ€, Rhyme hổn hển. “Khoan!â€
“Ha.†Bác sÄ© gây mê vừa nói vừa cưá»i to, ánh mắt vẫn chăm chú và o mà n hình kiểm tra. “Hai mươi giây. Tôi cho rằng ông sẽ thắng cuá»™c đấy, ông Rhyme.â€
“Không, tôi không cho rằng ông sẽ thắng cuá»™c đâu.†Lydia thì thà o và từ từ đứng dáºy trong lúc Rhyme trông thấy căn phòng chỉ còn là má»™t mà u xám, rồi chỉ còn là má»™t mà u Ä‘en ngòm. |  |
|
|
16.06.2015
|
PHẦN 5: THỊ TRẤN VẮNG BÓNG TRẺ
CHÆ¯Æ NG 46
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn  | Äây thá»±c sá»± là má»™t trong những chốn đẹp nhất trên thế giá»›i nà y, Amelia Sachs tá»± nhá»§.
Một trong những chốn đẹp nhất để là m nghĩa trang.
Công viên Tưởng niệm Tanner’s Corner, nằm trên đỉnh những quả đồi nhấp nhô, nhìn xuống sông Paquenoke cách mấy dặm ở phÃa dưới. Tháºm chà và o hẳn bên trong còn thấy nó đẹp hÆ¡n là nhìn từ ngoà i đưá»ng, như lần đầu tiên Sachs nhìn khi ngồi trên xe từ Avery tá»›i.
Nheo mắt vì nắng, cô nháºn ra cái dải nước lấp lánh cá»§a con kênh đà o Nước Ä‘en nháºp và o dòng sông. Nhìn từ đây, tháºm chà dải nước Ä‘en thẫm, ô nhiá»…m, từng mang biết bao Ä‘au khổ đến cho biết bao nhiêu ngưá»i, trông cÅ©ng hiá»n là nh, duyên dáng.
Sachs đứng cùng má»™t nhóm nhá» bên trên má»™t miệng huyệt. Bình tro Ä‘ang được má»™t nhân viên nhà xác hạ xuống. AmeliaSachs đứng cạnh Lucy Kerr. Garrett Hanlon đứng gần há». PhÃa bên kia miệng huyệt là Mason Germain đứng cùng anh chà ng Thom chống gáºy, mặc sÆ¡ mi và chiếc quần miá»…n chê. Anh chà ng Ä‘eo nÆ¡ bướm đỠrá»±c rỡ, nhìn có vẻ phù hợp mặc dù là trong cái thá»i Ä‘iểm nghiêm trang nà y. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Fred Dellray diện bá»™ com lê Ä‘en cÅ©ng có mặt, đứng tách ra má»™t mình, trầm tư - như thể Ä‘ang nhá»› lại má»™t Ä‘oạn từ má»™t trongnhững cuốn sách triết há»c anh ta vốn vẫn ưa Ä‘á»c. Trông anh ta sẽ giống má»™t đức cha cá»§a tổ chức Dân tá»™c Hồi giáo nếu anh ta mặc sÆ¡ mi trắng thay cho sÆ¡ mi mà u vá» chanh vá»›i các chấm tròn to tướng mà u và ng.
Không có mục sư là m lá»…, tuy đây là vùng quê má»™ đạo và nếu định gá»i mục sư đến phục vụ đám tang thì gá»i được cả tá. Ông giám đốc nhà xác lúc nà y liếc nhìn nhóm ngưá»i Ä‘ang táºp trung tại đây, há»i xem có ai muốn phát biểu Ä‘iá»u gì không. Và khi tất cả Ä‘á»uđưa mắt sang xung quanh tìm kiếm kẻ tình nguyện thì Garrettthá»c tay và o túi chiếc quần rá»™ng thùng thình lôi ra cuốn sách đã nhà u nát, cuốn Thế giá»›i thu nhá».
Bằng giá»ng ngáºp ngừng, cáºu thiếu niên Ä‘á»c: “Có những ngưá»i cho rằng không tồn tại má»™t sức mạnh siêu phà m, nhưng ná»—i hoà i nghi cá»§a ngưá»i ta thá»±c sá»± bị thá» thách khi ngưá»i ta nhìn và o thế giá»›i côn trùng, cái thế giá»›i được vinh dá»± vì sở hữu biết bao nhiêu đặc Ä‘iểm đáng kinh ngạc: những đôi cánh má»ng tá»›i mức dưá»ng như khó có thể được hình thà nh từ bất cứ váºt liệu sống nà o, những cÆ¡ thể không có lấy má»™t miligam trá»ng lượng thừa, những bá»™ dò tốc độ gió chÃnh xác đến từng dặm má»™t giá», dáng Ä‘i hiệu quả tá»›i mức các kỹ sư cÆ¡ khà đã bắt chước để chế tạo rô bốt và quan trá»ng hÆ¡n hết, là khả năng tồn tại đáng kinh ngạc cá»§a côn trùng trước sá»± chống lại ghê gá»›m cá»§a loà i ngưá»i, các loà i săn mồi và điá»u kiện thá»i tiết. Trong những khoảnh khắc tuyệt vá»ng, chúng ta có thể trông đợi và o sá»± thông minh và tÃnh kiên trì cá»§a những sinh váºt kỳ diệu nà y, tìm thấy nguồn an á»§i và khôi phục lại niá»m tin bị đánh mấtâ€. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Garrett ngẩng lên, gáºp cuốn sách lại, bối rối búng móng tay. Cáºu ta nhìn Sachs và há»i: “Cô, nói chung, muốn nói Ä‘iá»u gì không ạ?â€.
Nhưng cô chỉ lắc đầu.
Không ai khác phát biểu và và i phút sau má»i ngưá»i rá»i khá»i ngôi má»™, tha thẩn Ä‘i ngược lên quả đồi theo má»™t lối mòn quanh co. Trước khi há» leo lên được đến đỉnh đồi có con đưá»ng dẫn tá»›i khu vá»±c picnic nhá», đội công nhân nghÄ©a trang đã bắt đầu dùng máy xúc lấp ngôi má»™. Sachs thở nặng nhá»c trong lúc há» leo lên đỉnh đồi rợp bóng cây gần bãi đỗ xe.
Cô nhớ lại câu nói của Lincoln Rhyme:
Äâu phải má»™t nghÄ©a trang xấu xÃ. Mình không ngại nếu được chôn cất tại má»™t nÆ¡i như thế nà y.
Sachs dừng bước lau mồ hôi chảy trên mặt và lấy lại hÆ¡i thở. Cái nóng cá»§a Bắc Carolina sẽ vẫn tiếp tục gay gắt. Tuy nhiên,Garrett xem chừng không để ý gì đến nhiệt độ. Cáºu ta chạy vượt qua cô và bắt đầu lôi các túi thá»±c phẩm từ đằng sau chiếc Broncocá»§a Lucy ra.
Äây không hẳn là thá»i gian hay địa Ä‘iểm cho má»™t cuá»™c picnicnhưng, Sachs nghÄ©, để tưởng nhá»› những ngưá»i đã khuất, theo má»™t cách nà o đó, thì món gà trá»™n và dưa hấu cÅ©ng tốt y như bất cứ cái gì khác.
Cả rượu Scotch nữa, tất nhiên. Sachs thá»c tay và o mấy chiếc túi mua hà ng và rốt cuá»™c tìm thấy chai Macallan mưá»i tám năm. Cô rút cái nút li-e ra vá»›i má»™t tiếng bốp khe khẽ.
“A, âm thanh yêu thÃch cá»§a tôiâ€, Lincoln Rhyme nói.
Anh Ä‘ang đến bên cạnh Sachs, cẩn tháºn lái chiếc xe lăn trên ná»n cá» không bằng phẳng. Sưá»n đồi dẫn xuống chá»— ngôi má»™ kia quádốc đối vá»›i chiếc Storm Arrow, nên anh phải đợi tại bãi đỗ xe trên nà y. Từ đỉnh đồi, anh đã quan sát má»i ngưá»i chôn cất bình tro há»a táng chá»— xương Mary Beth phát hiện được ở Bến tà u kênh Nước Ä‘en - hà i cốt cá»§a gia đình nhà Garrett.
Sachs rót rượu Scotch và o cốc Rhyme, cắm cho anh má»™t ống hút dà i. Cô cÅ©ng rót cho mình má»™t Ãt rượu. Những ngưá»i khác Ä‘á»u uống bia.
Rhyme nói: “Món ‘trăng sáng’ tháºt chẳng ra thể thống gì cả,Sachs ạ. Bằng má»i giá hãy tránh xa nó. Thứ nà y ngon hÆ¡n nhiá»u.
Sachs nhìn xung quanh: “Cái chị ngưá»i cá»§a bệnh viện đâu nhỉ?Chị nhân viên Ä‘iá»u dưỡng ấy?â€.
“Chị Ruiz ấy à ?â€, Rhyme lẩm bẩm, “Vô vá»ng rồi. Chị ta bá» việc rồi. Äể lại anh bÆ¡ vÆ¡.â€
“Bá» việc ấy à ?â€, Thom nói. “Có mà anh khiến chị ta phát Ä‘iên. Chị ta hẳn đã bị anh sa thải.â€
“Tôi từng là má»™t ông thánh đấyâ€, nhà hình sá»± há»c quát.
“Nhiệt độ cá»§a anh thế nà o?â€. Thom há»i.
“Tốtâ€, Rhyme là u bà u. “Cá»§a cáºu thì sao?â€
“Có lẽ hÆ¡i cao má»™t chút nhưng tôi không có vấn đỠvá» huyết áp.â€
“Không có, nhưng cáºu có má»™t cái lá»— đạn trong ngưá»i.â€
Anh chà ng phụ tá khăng khăng: “Anh nên…â€
“Tôi đã bảo tôi ổn.â€
“... lui và o bóng râm hÆ¡n má»™t chút.â€
Rhyme cà u nhà u phà n nà n chuyện mặt đất không bằng phẳng nhưng anh cuối cùng cÅ©ng Ä‘iá»u khiển cho xe lui và o bóng râm hÆ¡n.
Garrett cẩn tháºn bà y đồ ăn, đồ uống và khăn giấy lên chiếc bà n dà i dưới gốc cây.
“Anh thế nà o?â€, Sachs thì thà o há»i Rhyme, “Và trước khi anh lại là u bà u vá»›i cả em nữa, em sẽ không nói chuyện nóng ná»±c gì đâu.â€
Anh nhún vai - cá» chỉ nà y, má»™t lá»i là u bà u câm lặng, ý muốnnói: tôi ổn.
Nhưng thá»±c tế thì anh không ổn. Má»™t thiết bị kÃch thÃch dây thần kinh hoà nh bằng dòng Ä‘iện giúp phổi anh hoạt động. Anhghét cái thiết bị nà y - anh đã dần dần thôi phải phụ thuá»™c và o nó từ và i năm trước - nhưng bây giá» rõ rà ng là anh cần đến nó. Cách đây hai ngà y, trên bà n mổ, Lydia Johansson suýt khiến anh ngừng thở vÄ©nh viá»…n.
Trong phòng chá» cá»§a bệnh viện, sau khi Lydia chà o tạm biệt Sachs và Lucy, Sachs để ý thấy cô y tá biến mất qua ô cá»a có biển đỠKHOA GIẢI PHẪU THẦN KINH. Sachs đã há»i: “Chị bảo cô ấy là m việc tại khoa ung bướu, đúng không nhỉ?â€.
“Äúng.â€
“Thế thì cô ấy Ä‘ang là m gì đằng kia?â€
“Có thể là ghé qua chà o Lincolnâ€, Lucy phá»ng Ä‘oán.
Nhưng Sachs không cho rằng y tá lại đến thăm xã giao bệnhnhân chuẩn bị được phẫu thuáºt.
Rồi cô nghÄ©: Lydia vốn vẫn có cÆ¡ há»™i biết vá» các chẩn Ä‘oán ung thư đối vá»›i những ngưá»i từ Tanner’s Corner đến khám bệnh. Tiếp theo, cô lại nhá»› ra là má»™t kẻ nà o đó đã cung cấp thông tin vá» các bệnh nhân ung thư cho Bell - ba ngưá»i ở Bến tà u kênh Nước Ä‘en bị Culbeau và đồng bá»n giết chết. Còn ai hữu Ãch hÆ¡n má»™t y tá là m việc tại khoa ung bướu chứ? Äiá»u nà y khó có thể tin nổi, nhưng Sachs vẫn nói vá»›i Lucy và ngưá»i nữ cảnh sát rút Ä‘iện thoại di động ra thá»±c hiện cuá»™c gá»i khẩn cấp tá»›i hãng Ä‘iện thoại. Bá»™ pháºn an ninh cá»§a hỠđã khôi phục lại tỉ mỉ các cuá»™c gá»i cá»§a Jim Bell. Có hà ng trăm cuá»™c gá»i tá»›i máy Lydia và từ máy cô ta tá»›i.
“Cô ta định giết chết anh ấy!â€, Sachs kêu lên. Và hai ngưá»i phụ nữ, má»™t đã rút súng ra, chạy à o và o phòng mổ - chẳng khác nà omá»™t cảnh trong bá»™ phim truyá»n hình đầy kịch tÃnh ER<41> - đúng lúc Tiến sÄ© Weaver chuẩn bị đưa dao rạch. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lydia hốt hoảng và , trong lúc cố gắng chạy trốn, hoặc cố gắng thá»±c hiện việc Bell yêu cầu, đã giáºt ống dẫn oxy ra khá»i cổ há»ngRhyme trước khi hai ngưá»i phụ nữ kịp khuất phục được cô ta. Vì chấn động nà y và vì ảnh hưởng cá»§a quá trình gây mê, Rhymengừng thở. Nhá» Tiến sÄ© Weaver, anh tỉnh lại nhưng, sau đó, anh thở kém hÆ¡n bình thưá»ng nên phải quay lại vá»›i thiết bị xung Ä‘iện.
Thế đã đủ tồi tệ. Tuy nhiên, Ä‘iá»u tồi tệ hÆ¡n là , trước sá»± giáºn dữ và ghê tởm cá»§a Rhyme, Tiến sÄ© Weaver từ chối tiến hà nh phẫu thuáºt cho anh trong vòng Ãt nhất sáu tháng nữa - chừng nà o mà chức năng thở cá»§a anh chưa hoà n toà n bình thưá»ng. Anh cố gắng năn nỉ, nhưng ngưá»i bác sÄ© phẫu thuáºt tá» ra bướng bỉnh chẳng kém gì anh.
Sachs nhấp thêm một ngụm rượu Scotch.
“Em nói vá»›i Roland Bell chuyện ông em há» anh ấy rồi à ?â€.Rhyme há»i.
Sachs gáºt đầu. “Anh ấy nháºn tin tức nà y má»™t cách khó khăn. Anh ấy bảo Jim vốn vẫn là con chiên ghẻ, nhưng anh ấy chưa bao giá» nghÄ© hắn lại là m những việc như thế. Anh ấy khá choáng váng.†Cô nhìn vá» phÃa đông bắc. “Nhìn kìaâ€, cô nói. “Äằng kia kìa. Anh biết cái gì không?â€
Cố gắng nhìn theo ánh mắt Sachs, Rhyme há»i: “Em Ä‘ang nhìn cái gì? ÄÆ°á»ng chân trá»i à ? Hay má»™t đám mây? Hay má»™t chiếc máy bay? Khai sáng cho anh Ä‘i, Sachsâ€.
“Äầm lầy Sầu Thảm. Hồ Drummond ở đó.â€
“Hấp dẫn nhỉâ€, Rhyme mỉa mai.
“Cái hồ đầy maâ€, Sachs nói thêm, giống má»™t hướng dẫn viên du lịch.
Lucy bước tá»›i, rót má»™t Ãt rượu Scotch và o cốc giấy. Cô nhấm nháp, rồi nhăn mặt. “Kinh khá»§ng. Y như vị xà phòng.†Cô mở chai Heineken.
Rhyme nói: “Má»—i chai giá tám mươi đô la đấyâ€.
“Thế thì đắt hÆ¡n xà phòng.â€
Sachs quan sát Garrett lùa má»™t vốc ngô chiên và o mồm rồi chạy ra bãi cá». Cô há»i Lucy: “Quáºn có ý kiến gì chưa?â€.
“Vá» việc là m mẹ nuôi thằng bé ấy à ?â€, Lucy há»i. Rồi cô lắc đầu. “Không được chấp thuáºn. Chuyện sống đơn thân chẳng thà nh vấn Ä‘á». Vấn đỠlà nghá» nghiệp cá»§a tôi. Cảnh sát. Ãt thá»i gian ở nhà .â€
“Há» thì biết cái gì?â€, Rhyme cau có.
“Há» biết cái gì không quan trá»ngâ€, Lucy nói. “Quan trá»ng là há»là m gì. Garrett sẽ được ở vá»›i má»™t gia đình trên Hobeth. Những con ngưá»i tốt bụng. Tôi đã kiểm tra khá cẩn tháºn rồi.â€
Việc đó thì Sachs chẳng nghi ngỠgì.
“Nhưng cuối tuần tá»›i chúng tôi sẽ Ä‘i bá»™ việt dã.â€
Gần đó, Garrett Ä‘ang khe khẽ rẽ cá», rón rén đến gần má»™t mẫu váºt.
Khi Sachs quay lại, cô nháºn ra Rhyme đã quan sát cách cô đăm đăm nhìn thằng bé.
“Gì thế?â€, cô há»i, chau mà y trước vẻ ngại ngần cá»§a anh.
“Nếu có thể nói Ä‘iá»u gì đó vá»›i má»™t chiếc ghế trống, em sẽ nói Ä‘iá»u gì, Sachs?â€
Cô lưỡng lá»± giây lát. “Em nghÄ© hiện tại thì em sẽ giữ Ä‘iá»u đócho riêng mình, Rhyme.â€
Bá»—ng nhiên, Garrett cưá»i to và bắt đầu rẽ cá» chạy. Cáºu ta Ä‘uổi theo má»™t con côn trùng, mà cáºu ta trông thấy rất rõ, qua khoảngkhông bụi mù mịt. Cáºu thiếu niên Ä‘uổi kịp, vươn tay tóm lấy conmồi, rồi lăn sõng soà i ra đất. Lát sau, cáºu ta đứng dáºy, vừa chămchú nhìn và o hai lòng bà n tay khum khum vừa cháºm rãi bước trở vá» chá»— bà n picnic.
“Äố biết cháu tìm thấy con gì nà yâ€, Garrett hét toáng.
“Äến cho bá»n cô xem thá» nà oâ€, Amelia Sachs nói. “Cô muốnxem.â€
Chú ThÃch:
<41> ER (viết tắt cá»§a Emergency Room): Phòng cấp cứu, tên má»™t bá»™ phim truyá»n hình chiếu trên kênh NBC từ 1994 - 2009. |  |
|
|
|
|
|
|
1 | 2 | 3 | 4 | 5 |
|
|
|