Äá»™c Bá»™
Tác giả: Tác giả: Lam LÄ©nh Tiếu Tiếu Sinh
Số chương: 222
Lần đọc: 154.590
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
« 1 18 19 20 ... 23 »
31.05.2015
Chương 181
Biến hóa trong nháy mắt!
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
"Các ngươi đây là có ý gì?" Bá»™ Tranh rất nhanh liá»n khôi phục sức lá»±c, uống và i viên thuốc, tăng tốc độ khôi phục thể lá»±c cá»§a mình, bởi vì hắn cảm thấy được tình huống hiện tại có chút không ổn.
"Có ý gì hả, cÅ©ng không có ý gì, chỉ muốn lưu ngươi tại chá»— nà y." Ngưá»i cá»§a Phương gia nói.
"Lưu ta ở đây, các ngươi chuẩn bị má»i ta ăn cÆ¡m chiá»u sao?" Bá»™ Tranh cưá»i cưá»i há»i.
"Hừ, đúng thế, ngươi sẽ được ăn cÆ¡m chiá»u, buổi cÆ¡m chiá»u cuối cùng." Ngưá»i cá»§a Phương gia nhìn Bá»™ Tranh nói.
"Ông thá»±c thÃch nói đùa, sao lại là cuối cùng, cuá»™c sống cá»§a ta còn dà i mà , bất quá, ta thấy cuá»™c sống cá»§a ông tá»±a hồ má»›i không dà i đó, nhanh vá» nhà ăn được gì thì ăn Ä‘i." Bá»™ Tranh nhìn và o ngưá»i Phương gia kia nói, đây là má»™t lão giả, hẳn là trưởng lão Phương gia, ông ta háºn nhất ngưá»i khác nói cuá»™c sống cá»§a ông ta không còn được bao lâu.
"Ngươi muốn chết!" Vị trưởng giả kia nổi giáºn, muốn ra tay thì bị ngưá»i bên cạnh ngăn chặn.
"Äừng cản ta, ta muốn giết tiểu tá» nà y." Vị trưởng lão kia giáºn dữ hét lên.
"Ngà i đừng xúc động a, vẫn nên giao tiểu tỠnà y cho Phương Khánh Tùng."
"..., được, dù sao cÅ©ng là con cá»§a hắn bị phế." Vị trưởng lão kia trầm mặc má»™t hồi má»›i lên tiếng, mà nghe trong ý tứ lá»i nói cá»§a ông ta, tá»±a hồ có chút sợ hãi Phương Khánh Tùng.
Phương Khánh Tùng chÃnh là thiên tà i nổi danh nhất Phương gia, Phương Tri TÃn là con hắn, tuy rằng cÅ©ng kế thừa thiên phú cá»§a hắn, nhưng không đến trình độ háºu sinh khả ố à nhầm úy, tháºm chà có thể nói, Phương Tri TÃn chỉ bằng bảy tám phần lão ba cá»§a hắn mà thôi.
Phương Khánh Tùng có thiên phú, lại trải qua nhiá»u năm tu luyện như váºy, cÅ©ng đã sá»›m trở thà nh ngưá»i có thá»±c lá»±c mạnh nhất Phương gia, thá»±c lá»±c đạt đến trình độ không thể tưởng tượng nổi, Ãt nhất ở tại Huyá»n Chân lâu nà y chÃnh là không thể tưởng tượng nổi.
Phương Khánh Tùng đã đạt tá»›i cảnh giá»›i lục mạch, đây là thá»±c lá»±c chỉ thấy trong thế lá»±c cấp huyá»n, trong những thế lá»±c nà y, thiên tà i đến tuổi nà y, bình thưá»ng Ä‘á»u là cảnh giá»›i lục mạch.
Lão thái gia Bá»™ gia sở dÄ© cố kỵ Phương gia, cho dù Bá»™ Tranh có khả năng trở thà nh hy vá»ng cá»§a Bá»™ gia, ông cÅ©ng má»™t má»±c không nguyện ý xuất thá»§ giải cứu Bá»™ Tranh, nguyên nhân chá»§ yếu là nằm ở Phương Khánh Tùng nà y.
Ông chẳng qua là dá»±a và o thá»±c lá»±c và kinh nghiệm để áp đảo Phương Khánh Tùng, hiện tại có thể chưa cần đặt Phương Khánh Tùng và o mắt, nhưng sau nà y khẳng định sẽ khác, ông ta rất muốn giải quyết Phương Khánh Tùng nhưng cÅ©ng lá»±c bất tòng tâm, bởi vì Phương gia luôn luôn bảo vệ đệ nhất thiên tà i nà y cá»§a bá»n hắn.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, ông cÅ©ng không sợ Phương Khánh Tùng nà y sẽ trưởng thà nh đến cấp độ đối kháng được vá»›i mình, bởi vì cái đó cần rất nhiá»u thá»i gian, cÅ©ng đủ cho ông bồi dưỡng thế hệ sau.
HÆ¡n nữa, thiên tà i bình thưá»ng Ä‘á»u dá»… dà ng chết yểu, có thể sống cho đến lúc đó hay không còn là má»™t vấn Ä‘á», ông đã nhìn thấy rất nhiá»u thiên tà i rÆ¡i rụng trước mặt ông, từng có
rất nhiá»u thiên tà i cưá»ng hãn hÆ¡n ông, nhưng Ä‘á»u ngã xuống trước cả ông. Tuy rằng ông không có đủ thiên phú như bá»n há», nhưng hÆ¡n ở mạng dà i, con đưá»ng ông Ä‘i qua nhiá»u hÆ¡n bá»n há» rất nhiá»u.
Ông tin tưởng, Phương Khánh Tùng cÅ©ng sẽ ngã trên còn đưá»ng võ đạo giống như váºy.
Rất nhanh, Phương Khánh Tùng như má»™t tia chá»›p xuất hiện trước mặt má»i ngưá»i, tháºm chà còn lưu lại má»™t đám tà n ảnh. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"ÄÆ°á»£c lắm, ngươi rất không tồi, có thể phế Ä‘i má»™t cánh tay cá»§a Tri TÃn, đây là tráºn quyết đấu ngươi tình ta nguyện, cho nên ta cÅ©ng không gây khó dá»… cho ngươi, lưu lại hai cánh tay cá»§a ngươi, ta sẽ không truy cứu nữa." Phương Khánh Tùng nhìn Bá»™ Tranh nói.
"Ngươi đã nói là tráºn quyết đấu ngươi tình ta nguyện, vì sao còn muốn hắn lưu lại hai cánh tay, ngươi không cảm thấy lá»i nói cá»§a mình mâu thuẫn sao?" Bá»™ Vân Y láºp tức lên tiếng. Khi Bá»™ Tranh còn chưa phản hồi, nà ng đã già nh nói chuyện trước.
"Äây là bởi vì ta có thá»±c lá»±c, nếu ngươi có thể tìm được má»™t ngưá»i có thá»±c lá»±c ngang ta, tháºm chà mạnh hÆ¡n ta, váºy lá»i cá»§a ta sẽ chÃnh là mâu thuẫn." Phương Khánh Tùng ngang ngược nói.
Hắn đã sá»›m hiểu rõ táºp quán cá»§a lão thái gia Bá»™ gia, lúc nà y ông ta còn chưa xuất hiện, thì chÃnh là không xuất hiện, mà trừ ông ta ra, hắn ta không ngán bất cứ ngưá»i nà o cá»§a Bá»™ gia.
"..." Bá»™ Vân Y nhìn vá» phÃa gia tá»™c mình, cầu mong sẽ có ngưá»i ra há»— trợ, đây đã là thá»i khắc mấu chốt, nhưng nà ng lại thất vá»ng má»™t lần nữa rồi.
"Ngươi là gì cá»§a Phương Tri TÃn?" Bá»™ Tranh nhìn Phương Khánh Tùng há»i, trong giá»ng nói không nghe ra cảm xúc sợ hãi.
"Ta là phụ thân nó, sao hả, muốn tìm ta báo thù sao? Tùy thá»i hoan nghênh." Phương Khánh Tùng lạnh lùng nhìn Bá»™ Tranh nói.
"Báo thù sao? Không có đâu, ta chỉ muốn biết được, chuyện con nợ cha gánh có nghÄ©a lý vá»›i ngươi hay không, con cá»§a ngươi thiếu ta mưá»i vạng lượng và ng, ngươi có thể thay mặt trả không?" Bá»™ Tranh nhìn Phương Khánh Tùng nói.
"..."
Phương Khánh Tùng nhìn Bá»™ Tranh, trong lòng có chút kinh dị, tiểu tá» trước mắt nà y rốt cuá»™c là ai, và o lúc nà y, lại có tâm tư nói đến chuyện tiá»n nong, hiện tại cái ngươi nên quan tâm nhất chÃnh là cái mạng cá»§a ngươi mà không phải là mưá»i vạn lượng và ng nà y a.
"Ha ha, ta từng thấy rất nhiá»u ngưá»i muốn tiá»n không muốn mạng, nhưng ngưá»i như ngươi, ta vẫn là lần đầu tiên gặp thấy." Phương Khánh Tùng nói.
"Muốn tiá»n và muốn chết căn bản là hai sá»± việc khác nhau, chẳng lẽ hiện tại ngươi chuẩn bị giết ta xong rồi cho ta tiá»n sao?" Bá»™ Tranh há»i.
"ÄÆ°á»£c, ta cho ngươi tiá»n, cÅ©ng lưu lại mạng cá»§a ngươi, sau đó, ta sẽ lấy lại số tiá»n nà y từ trên ngưá»i ngươi." Phương Khánh Tùng nói.
"Sau đó thế nà o tùy tiện ngươi, hiện tại đưa tiá»n cho ta trước đã." Bá»™ Tranh chẳng quan tâm nói.
"Cầm, đây là mưá»i vạn lượng kim phiếu." Phương Khánh Tùng tháºt sá»± đưa ra mưá»i vạn lượng kim phiếu cho Bá»™ Tranh, không ngá» trên ngưá»i hắn có tháºt.
Vá» chuyện vì sao hắn đưa cho Bá»™ Tranh, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u hiểu được, bởi vì trong mắt cá»§a hắn, Bá»™ Tranh đã là má»™t ngưá»i chết, mưá»i vạn lượng kim phiếu đưa cho Bá»™ Tranh chẳng mấy chốc sẽ quay trở vá» tay hắn.
"Cám Æ¡n, ta Ä‘i đây..." Sau khi Bá»™ Tranh tiếp nháºn kim phiếu liá»n trá»±c tiếp bá» chạy, cá»±c kỳ dứt khoát, mà thân pháp cá»§a hắn cÅ©ng nhanh đến không thể tưởng tượng nổi, so vá»›i lúc luáºn võ vá»›i Phương Tri TÃn, tá»±a hồ cà ng nhanh hÆ¡n nhiá»u.
Hiện tại má»i ngưá»i hoà n toà n minh bạch, Bá»™ Tranh trong luáºn võ vừa rồi, không chân chÃnh xuất ra toà n lá»±c, Ä‘iá»u nà y cÅ©ng khiến cho tất cả má»i ngưá»i cảm thấy ngoà i ý muốn, kể cả Phương Khánh Tùng, hắn vốn cho rằng mình đã hiểu rõ thá»±c lá»±c cá»§a Bá»™ Tranh, nhưng bây giá» xem rs tá»±a hồ còn thiếu chút nữa. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chỉ có Ä‘iá»u là tốc độ nà y hắn cảm thấy mình còn có thể ứng phó được, chênh lệch thá»±c lá»±c cá»™ng thêm hắn đã có cảnh giá»›i lục mạch, đến cảnh giá»›i lục mạch, trong cÆ¡ thể sẽ sinh ra má»™t loại biến hóa rất kỳ diệu, đó là khà sẽ biến thà nh chân khÃ.
Chân khà sẽ là m vÅ© kỹ và thân pháp cá»§a hắn sinh ra má»™t và i biến hóa vá» chất, chỉ cần hắn nắm vững những vÅ© kỹ và thân pháp nà y, Bá»™ Tranh muốn chạy thoát khá»i hắn phải nói là rất khó.
Có lẽ Bá»™ Tranh cÅ©ng nghÄ© váºy, nhưng trước mắt hắn cÅ©ng chỉ có má»™t con đưá»ng nà y, đó chÃnh là trốn, hắn tốt không Ãt công phu và o kỹ xảo chạy trốn nà y, sẽ lợi dụng hoà n cảnh xung quanh tạo thà nh chướng ngại cho đối phương.
Cho dù Phương Khánh Tùng có cảnh giá»›i lục mạch, hÆ¡n nữa đã sản sinh chân khÃ, nhưng muốn bắt được Bá»™ Tranh cÅ©ng không phải chuyện dá»… dà ng.
Mà đúng lúc nà y, khi Bộ Tranh bắt đầu chạy trốn, Phương Khánh Tùng bắt đầu đuổi theo thì xuất hiện một tình huống ngoà i ý muốn...
"Bộ Tranh tiểu huynh đệ, xin dừng bước!"
Má»™t thanh âm vang lên, Bá»™ Tranh vốn đã chạy xa, sau khi nghe thấy thanh âm nà y, không ngá» hắn quay đầu trở lại, nếu đổi lại là cá»§a ngưá»i khác, Bá»™ Tranh sẽ mặc kệ không nghe, nhưng thanh âm cá»§a ngưá»i nà y lại khác, nếu quả tháºt là ông ta, váºy chuyện phiá»n toái nà y dá»… xá» lý, ngưá»i ta sẽ hổ trợ giải quyết dùm mình.
Mà ngưá»i nà y, vốn là má»™t biện pháp cứu mạng hắn vừa má»›i nghÄ© tá»›i, Bá»™ Tranh đã nghÄ© tá»›i chuyện Ä‘i tìm ông ta nhá» há»— trợ, không ngỠông ta lại ở chá»— nà y.
"Lưu tiá»n bối, không nghÄ© tá»›i ông ở chá»— nà y a, ta có chút phiá»n toái nhá», mong ông giải quyết giúp." Bá»™ Tranh Ä‘i tá»›i trước mặt ngưá»i ná», sau đó cưá»i nói.
Lưu tiá»n bối? Ở Huyá»n Chân lâu nà y, Lưu tiá»n bối mà Bá»™ Tranh quen biết dưá»ng như chỉ có má»™t ngưá»i, đó là Lưu Bác Hỉ, chÃnh là nhóm thúc cháu Lưu gia đến từ Thần Kiếm vương triá»u.
Và o lúc nà y, lão thái gia Bá»™ gia cÅ©ng theo ra, hiện tại, cho dù là không biết thân pháºn cá»§a Lưu Bác Hỉ thì ai cÅ©ng biết rằng ngưá»i nà y không há» tầm thưá»ng, bằng không há có thể được lão thái gia Bá»™ gia Ä‘Ãch thân bồi tiếp, hÆ¡n nữa còn là hạ thấp tư thế Ä‘i phÃa sau.
Loại hạ thấp tư thế nà y má»›i khiến cho ngưá»i ta cảm thấy đáng sợ, hiểu được ngưá»i Ä‘ang nói chuyện vá»›i Bá»™ Tranh là cưá»ng đại cỡ nà o.
Những ngưá»i cá»§a Bá»™ gia cà ng thấy chấn động hÆ¡n, không nghÄ© tá»›i Bá»™ Tranh bị bá»n há» vứt bá» lại có ngưá»i quen cưá»ng hãn như thế, cÅ©ng không biết trong và i năm nà y, hắn đã đạt được bao nhiêu kỳ ngá»™.
Không chỉ có thá»±c lá»±c siêu việt Bá»™ Vân Phi rất nhiá»u, mà còn có ngưá»i quen ngay cả lão thái gia cÅ©ng phải khuất phục.
Mà khiến bá»n há» có thêm cái nhìn trá»±c quan hÆ¡n nữa, đó là Phương Khánh Tùng vừa má»›i ngông cuồng tá»± cao tá»± đại, khi nhìn thấy Lưu Bác Hỉ liá»n dừng chân, có chút hoảng sợ nhìn Bá»™ Tranh.
Là m sao tiểu tá» nà y lại có quan hệ vá»›i hắn, hÆ¡n nữa nhìn tình hình tá»±a hồ còn không tầm thưá»ng, dưá»ng như muốn xuất đầu vì tiểu tá» nà y, cho dù bản thân mình là đệ nhất thiên tà i nÆ¡i đây, nhưng ở trước mặt bá»n há» thì chưa tÃnh là gì cả.
"Tiểu huynh đệ ngươi cứ yên tâm, ta sẽ chá»§ trì công đạo cho ngươi, chuyện nà y cÅ©ng không phải do ngươi, chỉ là có ngưá»i á»· và o vÅ© lá»±c cao, khi dá»… ngươi mà thôi." Lưu Bác Hỉ cưá»i cưá»i nói.
Lá»i nói cá»§a Lưu Bác Hỉ khiến cho lão thái gia Bá»™ gia và Phương Khánh Tùng chấn đông không thôi, bởi vì bá»n há» Ä‘á»u có thể nghe ra được, ngữ khà cá»§a Lưu Bác Hỉ dưá»ng như có chút lấy lòng, việc nà y đại biểu cho cái gì, bá»n há» mÆ¡ hồ hiểu được.
Äiá»u nà y thuyết minh, Lưu Bác Hỉ bởi vì má»™t và i nguyên nhân nà o đó cần phải lấy lòng Bá»™ Tranh, mà bất kể là lý do nà o cÅ©ng thế, Ä‘á»u sẽ khiến bá»n há» chết không có chá»— chôn, hÆ¡n nữa rất có khả năng sẽ liên lụy đến ngưá»i nhà . Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Lưu tiá»n bối, đây là lá»—i cá»§a ta, ta xin nháºn lá»—i vá»›i Bá»™ Tranh, cÅ©ng như giao ná»™p bồi thưá»ng." Phương Khánh Tùng láºp tức cúi đầu, rất dứt khoát nháºn sai, hÆ¡n nữa còn đưa ra bồi thưá»ng, loại thái độ nà y khiến cho những ngưá»i không biết đến thân pháºn cá»§a Lưu Bác Hỉ rất khó hiểu.
Nhưng có má»™t chuyện mà má»i ngưá»i Ä‘á»u hiểu được, đó là chuyện Bá»™ Tranh phế bá» tay cá»§a Phương Tri TÃn, Phương Tri TÃn cÅ©ng chỉ có thể tá»± nháºn xui xẻo, hÆ¡n nữa, Phương Khánh Tùng không những không thể truy cứu Bá»™ Tranh Ä‘iá»u gì mà còn phải tặng cho Bá»™ Tranh má»™t số lợi Ãch.
Biến hóa nà y, khiến ngưá»i ta cảm thán thế sá»± biến hóa, loại biến hóa nà y chÃnh là kỳ diệu như váºy, có đôi khi là phát sinh trong nháy mắt, còn là biến hoá triệt để như thế.
Cưá»ng thế biến thà nh nhược thế, mà nhược thế biến thà nh cưá»ng thế.
31.05.2015
Chương 182
Khinh bỉ và ngưỡng mộ!
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
"Bồi thưá»ng sao, váºy đưa ta thêm mưá»i vạn lượng hoà ng kim nữa." Bá»™ Tranh thuáºn miệng nói, câu nói nà y vốn hắn chỉ tùy tiện nói, hắn cÅ©ng không nghÄ© rằng đối phương sẽ đáp ứng, chỉ là muốn là m khó dá»… đối phương má»™t chút. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
" Không thà nh vấn Ä‘á»! Chỉ cần bá» qua chuyện nà y, ta láºp tức hai tay dâng lên mưá»i vạn lượng hoà ng kim." Phương Khánh Tùng nói, đồng thá»i kêu gá»i ngưá»i bên cạnh gom góp đủ mưá»i vạn lượng và ng nà y.
Dù cho mưá»i vạn lượng và ng vừa lúc nãy hắn đưa cho Bá»™ Tranh là cá»§a hắn thì hắn cÅ©ng không thể có quá nhiá»u tiá»n bạc, hÆ¡n nữa, trong đó cÅ©ng có má»™t phần thuá»™c vá» Phương gia, ban đầu hắn không nghÄ© tá»›i số tiá»n sẽ bị Bá»™ Tranh lấy Ä‘i.
"..." Bá»™ Tranh trầm mặc, không nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u kiện cá»§a hắn lại dá»… dà ng được đáp ứng như váºy, hÆ¡n nữa dưá»ng như rất nhẹ nhà ng, cảm giác như yêu cầu cá»§a mình còn thấp.
Bá»™ Tranh không khá»i muốn thá» má»™t chút, nếu như mình nâng giá lên liệu đối phương có thể đáp ứng hay không?
Bất quá, Bá»™ Tranh cÅ©ng không là m váºy, bởi vì hắn là ngưá»i rất sòng phẳng, nếu đã nói ra thì sẽ không đổi ý, hÆ¡n nữa, mức bồi thưá»ng nà y cÅ©ng vượt qua sá»± tưởng tượng cá»§a hắn rồi.
Biết thá»a mãn má»›i được vui lâu!
" Không biết Lưu tiá»n bối cảm thấy thế nà o?" Phương Khánh Tùng nhìn Lưu Bác Hỉ nói, chuyện nà y còn phải nhìn xem thái độ cá»§a Lưu Bác Hỉ.
"Chuyện nà y không nên há»i ta, chỉ cần Bá»™ Tranh tiểu huynh đệ vừa lòng thì ta cÅ©ng mãn ý." Lưu Bác Hỉ nói.
"ÄÆ°á»£c!" Phương Khánh Tùng đáp, đồng thá»i cÅ©ng Ä‘ang thầm nghÄ© trong lòng, vì sao Lưu Bác Hỉ lại nể mặt tiểu tá» nà y như váºy, tiểu tá» nà y rốt cuá»™c là thần thánh phương nà o.
" Mưá»i vạn lượng, lại thêm mưá»i vạn lượng." Bá»™ Tranh cầm kim phiếu, cái bá»™ dáng xem trá»ng tiá»n tà i cá»§a hắn khiến Phương Khánh Tùng không tà i nà o hiểu được, hắn là thần thánh phương nà o, nhìn thế nà o cÅ©ng chỉ thấy hắn giống má»™t ngưá»i chưa thấy qua sá»± Ä‘á»i.
Không chỉ Phương Khánh Tùng có suy nghÄ© nà y, ngay cả Lưu Bác Hỉ cÅ©ng có cảm tưởng như thế, lúc nà y trong lòng ông ta cÅ©ng hÆ¡i nghi ngá» quyết định cá»§a mình có phải lầm lẫn không, bất quá, có lẽ không sai, hắn tháºt sá»± là sư đệ cá»§a Tần Sương.
"Thúc thúc..." VÄ©nh Hạo mặt nhăn mà y nhÃu, muốn nói cái gì đó.
"Trở vỠrồi hãy nói." Lưu Bác Hỉ nói thẳng.
Tiếp theo, Lưu Bác Hỉ tiếp tục nói vá»›i Bá»™ Tranh: "Bá»™ Tranh tiểu huynh đệ, ngà y mai chúng ta sẽ Ä‘i Thần Kiếm vương triá»u, ngươi sẽ Ä‘i cùng chứ?"
"ÄÆ°Æ¡ng nhiên là đi rồi, đây chÃnh là điá»u ta chỠđợi, nếu có thể là hôm nay thì tốt nhất." Bá»™ Tranh nói.
"Chuyện nà y không cần quá gấp gáp, ngươi hẳn còn lá»i muốn nói vá»›i bạn bè cá»§a ngươi, đêm nay nói lá»i tạm biệt Ä‘i, tin tưởng sau khi ngươi Ä‘i Thần Kiếm vương triá»u, trong thá»i gian ngắn sẽ không thể trở vá»." Lưu Bác Hỉ lắc đầu, cưá»i nói.
"CÅ©ng được, tháºt ra cÅ©ng không cần chá» hÆ¡n má»™t ngà y." Bá»™ Tranh nói, "Váºy các ngưá»i cứ Ä‘i lo liệu chuyện tình cá»§a mình Ä‘i."
Bá»™ Tranh tạo cho ngưá»i ta cảm giác như vắt chanh bá» vá», Ä‘iá»u nà y khiến má»i ngưá»i tắt tiếng, còn Lưu Bác Hỉ chỉ cưá»i cưá»i, nói lá»i chia tay vá»›i lão thái gia Bá»™ gia.
Sau khi Lưu Bác Hỉ rá»i khá»i, Lưu VÄ©nh Hạo má»›i bắt đầu nói chuyện.
"Thúc thúc, vì sao ngà i lại giúp tên tiểu tá» kia, ngà i khẳng định hắn tháºt sá»± có quan hệ vá»›i Tần Sương sao?"
Äúng váºy, nếu Lưu Bác Hỉ chưa xác định Bá»™ Tranh có quan hệ vá»›i Tần Sương hay không, dù cho ông ta ra mặt giải quyết chuyện nà y, cÅ©ng không nhất định hÆ¡i luồn cúi như thế, lấy lòng Bá»™ Tranh.
Lý do ông ta là m như váºy, đó chÃnh là ông ta đã khẳng định được Bá»™ Tranh có quan hệ vá»›i Tần Sương.
"Vừa rồi ngươi có nhìn thấy má»™t kiếm kia cá»§a Bá»™ Tranh đánh vá» phÃa Phương Tri TÃn hay không?" Lưu Bác Hỉ không đáp, ngược lại há»i má»™t vấn Ä‘á».
"Äiệt nhi không chú ý lắm." Lưu VÄ©nh Hạo hÆ¡i ngượng ngùng nói, đối vá»›i loại luáºn võ cấp thấp nà y, hắn không có chút hứng thú. Lúc đó, ba huynh đệ bá»n hắn Ä‘ang mải nói chuyện phiếm, không đặt tâm tư và o cuá»™c luáºn võ.
Lưu Bác Hỉ vốn cũng không có hứng thú gì, nhưng bởi vì ông ta muốn tìm hiểu thêm vỠBộ Tranh cho nên mới chú ý một chút, dù sao lộ số võ công là cách dễ nhất để tìm hiểu lai lịch.
Mà hiện tại ông ta không há» hối háºn quyết định lúc đó cá»§a mình, cuối cùng ông ta thấy được má»™t chiêu kiếm pháp, chiêu kiếm pháp đó ông ta đã từng nghe nói qua, chÃnh là tuyệt chiêu cá»§a Tần Sương, Tần Sương dá»±a và o tuyệt chiêu nà y mà lần lượt đánh bại các đối thá»§ cá»§a nà ng.
Äến bây giá» cÅ©ng không ai biết được chiêu kiếm pháp nà y cá»§a Tần Sương xuất xứ từ đâu, cÅ©ng không có ai phá giải nổi chiêu kiếm pháp nà y, mà hiện tại, chiêu kiếm pháp nà y lại được Bá»™ Tranh thi triển ra, Ä‘iá»u nà y còn chưa nói rõ quan hệ giữa Bá»™ Tranh và Tần Sương sao. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hiện tại ông ta tin tưởng, Bá»™ Tranh chÃnh là sư đệ cá»§a Tần Sương, chỉ có Ä‘iá»u phán Ä‘oán cá»§a ông ta cách sá»± tháºt hÆ¡i xa, ông ta Ä‘oán rằng Bá»™ Tranh và Tần Sương có khả năng Ä‘á»u là môn hạ cá»§a má»™t vị tuyệt thế cao nhân, chiêu kiếm pháp nà y chÃnh là tuyệt chiêu được tuyệt thế cao nhân truyá»n thụ cho bá»n há».
Như váºy cÅ©ng tốt, cho ông ta thấy được háºu trưá»ng cá»§a Bá»™ Tranh ngoà i Tần Sương ra còn có má»™t chá»— dá»±a vững chắc khác, bởi váºy, ông ta không thể đắc tá»™i, chỉ có thể lấy lòng.
"Kiếm pháp kia chÃnh là tuyệt chiêu cá»§a Tần Sương!" Lưu Bác Hỉ nói.
"Cái gì? Tuyệt chiêu cá»§a Tần Sương?" Ba ngưá»i Lưu VÄ©nh Hạo kinh ngạc kêu lên, bá»n hắn không những kinh ngạc mà còn hối háºn, bởi vì bá»n hắn vừa rồi đã bá» lỡ cÆ¡ há»™i quan sát tuyệt chiêu cá»§a Tần Sương.
Loại tuyệt chiêu nà y, toà n bá»™ vÅ© giả Ä‘á»u tha thiết ước mÆ¡ được nhìn thấy, cho dù xem không hiểu cÅ©ng không sao cả, từ từ ngẫm lại hẳn sẽ có được thu hoạch trong đó.
"Äúng thế, hối háºn rồi sao, ai bảo lúc ấy các ngươi ngồi nói chuyện phiếm, là vÅ© giả, không nên bá» qua chuyện quan sát má»—i má»™t lần luáºn võ, có lẽ thá»±c lá»±c cá»§a bá»n há» rất yếu, nhưng nói không chừng sẽ có chiêu thức gì đó khiến ngưá»i ta kinh diá»…m." Lưu Bác Hỉ bắt đầu giáo huấn ba ngưá»i chất tá» mặc dù chÃnh ông ta chỉ vừa má»›i ngá»™ ra cái triết lý nà y, bằng không khi đó ông ta đã nhắc nhở ba ngưá»i Lưu VÄ©nh Hạo.
"..." Ba ngưá»i Lưu VÄ©nh Hạo không nói gì, bá»n hắn biết đây là sai lầm ai cÅ©ng dá»… mắc phải, nhưng dù sao thì đó cÅ©ng là sai lầm.
"ÄÆ°á»£c rồi, đừng á»§ rÅ© nữa, hiện tại chúng ta xem như nhặt được bảo bối rồi, tạo mối quan hệ tốt vá»›i Bá»™ Tranh, đến lúc đó sẽ dá»… tiếp cáºn Tần Sương hÆ¡n." Lưu Bác Hỉ nói.
"Dạ, đúng váºy đúng váºy, khi đó chúng ta có thể tiếp cáºn Tần Sương, không khéo còn lá»t và o mắt xanh cá»§a nà ng." Lưu VÄ©nh Hạo bắt đầu ảo tưởng.
"Nằm mÆ¡, ngươi lá»t và o mắt xanh cá»§a Tần Sương là không thể nà o, lỡ có lá»t thì chỉ có thể là ta." Lưu VÄ©nh Hoa ở má»™t bên lên tiếng.
"Các ngươi thôi nằm mơ giữa ban ngà y đi, không đến lượt các ngươi đâu, chỉ cần có thể giao hảo với Tần Sương là tốt lắm rồi." Lưu Vĩnh Nghị ở bên canh nói.
" Äúng váºy, tuy rằng ta cÅ©ng hy vá»ng có chuyện tốt như thế, nhưng vẫn là nên thá»±c tế má»™t chút, cứ là m tốt chuyện cá»§a mình Ä‘i đã, chỉ cần các ngươi có thể tạo quan hệ vá»›i Tần Sương là hay lắm rồi, là m chuyện trong khả năng cá»§a mình thôi, không nên vá»›i quá cao." Lưu Bác Hỉ gáºt đầu nói, đồng ý vá»›i cách nói cá»§a Lưu VÄ©nh Nghị, hÆ¡n nữa rất vừa lòng vá»›i suy nghÄ© cá»§a Lưu VÄ©nh Nghị.
Trong ba ngưá»i chất tá», ông ta xem trá»ng nhất Lưu VÄ©nh Nghị, ổn trá»ng lanh trÃ, là m việc thấu đáo, còn Lưu VÄ©nh Hạo thì kém hÆ¡n rất nhiá»u, phù phiếm kiêu ngá»a, là m chuyện gì cÅ©ng không có chút toan tÃnh suy nghÄ© gì cả. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lưu VÄ©nh Hoa thì nằm giữa hai ngưá»i, ở chung vá»›i ai thì thiên hướng giống ngưá»i đó, là điển hình cá»§a gần má»±c thì Ä‘en gần đèn thì rạng, dạo nà y thì hắn hay Ä‘i chung vá»›i Lưu VÄ©nh Hạo.
"Nếu đã xác định tiểu tỠđó là sư đệ cá»§a Tần Sương, váºy sao chúng ta không sá»›m xuất phát, miá»…n cho đêm dà i lắm má»™ng, thúc đã nói ngà y mai xuất phát, không phải vì muốn sá»›m Ä‘i gặp Tần Sương sao?" Lưu VÄ©nh Hạo quẹt miệng, sau đó nói.
Tuy rằng Lưu VÄ©nh Hạo là ngưá»i phù phiếm kiêu ngạo, là m việc không thông qua não , những không có nghÄ©a là hắn không có đầu óc, ngược lại hắn cÅ©ng là má»™t ngưá»i thông minh, chẳng qua hắn không thÃch dùng đầu óc mà thôi.
Không dùng đầu óc và không có đầu óc là hai khái niệm khác nhau.
"Ta cÅ©ng muốn sá»›m rá»i Ä‘i miá»…n cho đêm dà i lắm má»™ng, nhưng sá»± tình cÅ©ng không thể nóng vá»™i, miá»…n cho ngưá»i ta nhìn ra cái gì, nói chúng ta vá»™i vã Ä‘i lấy lòng Tần Sương, như thế có khả năng sẽ khiến Tần Sương coi thưá»ng." Lưu Bác Hỉ nói.
"Nói cÅ©ng đúng, chuyện ở đây không giải quyết cÅ©ng được, đó không thà nh vấn Ä‘á», bởi vì chuyện nÆ¡i đây không trá»ng yếu, Ä‘i gặp mặt Tần Sương tá»± nhiên là trá»ng yếu, Ä‘iá»u nà y không khiến ngưá»i ta cảm thấy không đúng chá»— nà o, nhưng chúng ta suốt đêm khởi hà nh, cái nà y sẽ tạo thà nh vấn Ä‘á»." Lưu VÄ©nh Nghị gáºt đầu nói.
"ÄÆ°á»£c rồi, cứ váºy Ä‘i, ngà y mai xuất phát Ä‘i Linh Äô, hôm nay chúng ta xá» lý cho xong chuyện ở đây, dù sao cÅ©ng không có nhiá»u lắm." Lưu Bác Hỉ nói.
Lưu lại má»™t ngà y, bá»n hỠđã suy xét chu toà n cả rồi, chuyện nÆ¡i đây chung quy cần có má»™t kết thúc.
Trong khi đó ở nÆ¡i khác, sau khi đám ngưá»i Lưu Bác Hỉ rá»i khá»i, Bá»™ Tranh đã bị Bá»™ Vân Y lôi Ä‘i, Phương Tình và Diêu Thiên Thiên cÅ©ng Ä‘i theo, hiện giá», các nà ng trà n ngáºp sá»± tò mò vá»›i Bá»™ Tranh, Ä‘á»u muốn dá»±a và o quan hệ vá»›i Bá»™ Vân Y tìm hiểu má»™t chút.
Với lại, dù cho các nà ng không có hứng thú thì Phương gia và Diêu gia cũng sẽ dặn các nà ng mặt dà y mà y dạn đi theo, biết rõ rà ng tình huống của Bộ Tranh mới có thể dễ tạo quan hệ tốt với Bộ Tranh.
Phương gia hiện tại cÅ©ng không có ý định tÃnh toán gì đó vá»›i Bá»™ Tranh, đó đã là chuyện quá khứ, hiện tại quan trong nhất chÃnh là nịnh bợ cái cây đại thụ Bá»™ Tranh nà y.
Không ngá» cÅ©ng có lúc tên dế nhÅ©i Bá»™ Tranh không ai thèm quan tâm lại trở thà nh tiêu Ä‘iểm cá»§a má»i ngưá»i, hÆ¡n nữa còn là được các đại gia tá»™c cá»§a thế lá»±c cấp hoà ng sắp tiến nháºp cấp huyá»n chú ý.
Nếu để Bá»™ Tranh biết được Ä‘iá»u nà y, nhất định sẽ cảm thấy bản thân mình đã có thêm được tư liệu để bốc phét rồi, dù sao hắn cÅ©ng không biết sau nà y hắn có thể dùng tư liệu nà y để bốc phét hay không, nhưng có lẽ đến lúc đó, hắn sẽ cảm thấy rằng chuyện nà y căn bản không đáng nhắc tá»›i.
Có má»™t chuyện nữa hắn không biết, hắn vốn là ngưá»i bị Bá»™ gia vứt bá», hiện tại lại là ngưá»i được Bá»™ gia ngưỡng má»™, trong đó Bá»™ Vân Phi là thà nh phần Ä‘iển hình nhất, hắn từng tháºt sá»± muốn Bá»™ Tranh là m bá»™ như không quen biết hắn, tháºm chà hắn cho rằng việc quen biết Bá»™ Tranh là má»™t chuyện dá»a ngưá»i, thế nhưng hiện tại hắn lại rất muốn Bá»™ Tranh nháºn thức hắn.
" Không biết a, ta cÅ©ng không biết vì sao bá»n há» cung kÃnh vá»›i ta như thế, ta chỉ nói vá»›i bá»n há» là sư tá»· cá»§a ta ở Thần Kiếm vương triá»u." Bá»™ Tranh nói.
"Sư tá»· cá»§a ngươi rất nổi tiếng sao?" Bá»™ Vân Y há»i.
"Chắc rất nổi tiếng, sau khi ta nói cho bá»n há» biết tên cá»§a Tần sư tá»·, vẻ mặt cá»§a há» Ä‘á»u trở nên ngạc nhiên, còn không tin tưởng lá»i ta nói." Bá»™ Tranh gáºt đầu nói
"Tần sư tỷ của ngươi tên gì?"
" Tần Sương!"
"Tần Sương? Nà ng xinh đẹp không?" Bá»™ Vân Y há»i, vấn đỠnà y tức thì khi hai nữ tá» bên cạnh dá»ng tai lên, chỉ có Ä‘iá»u, lại khiến cho má»™t số ngưá»i trá»™m nghe phÃa xa hết nói nổi, lúc nà y ngươi há»i cái vấn đỠnà y là m gì chứ.
"Xinh đẹp lắm!" Bá»™ Tranh gáºt gáºt đầu.
"So vá»›i ta, ai xinh đẹp hÆ¡n?" Bá»™ Vân Y há»i.
Bá»™ Tranh ngây ngốc má»™t chút, cảm thấy câu há»i nà y cá»§a Bá»™ Vân Y rất có vấn Ä‘á», hắn ngÆ¡ ngác nói :"Nhị Nữu tá»·, tá»· đây là đang tá»± rước lấy nhục sao?"
"Cút!"
31.05.2015
Chương 183
Ly biệt!
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
"Ngà y mai ngươi sẽ rá»i khá»i nÆ¡i nà y sao?" Bá»™ Vân Y ngưng trá»ng nói, sá»± tình cá»§a Tần Sương nà ng đã nghe Bá»™ Tranh kể được má»™t chút, nghe ra Bá»™ Tranh không rõ rà ng tình huống cá»§a Tần Sương cho lắm, còn đối vá»›i Thần Kiếm vương triá»u, Bá»™ Tranh Ä‘Ãch tháºt là hoà n toà n không biết gì cả. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Ừ, ta đã nói rồi mà , ta chỉ trùng hợp Ä‘i ngang qua, cÅ©ng không phải tá»›i đây tìm các ngưá»i." Bá»™ Tranh hÆ¡i gáºt đầu nói
"AI biểu cái chuyện nà y lại khó có thể tưởng tượng như váºy, ta nghÄ© ngưá»i mà ngươi quen biết hẳn cÅ©ng sẽ rất mạnh, nói váºy, ngươi và sá» tá»· ngươi rốt cuá»™c là chui từ cái địa phương nà o ra thế hả?" Bá»™ Vân Y há»i.
"Äiá»u nà y khó nói lắm." Bá»™ Tranh lắc đầu nói.
"Sao mà khó nói?" Bá»™ Vân Y há»i.
"Thì là khó nói, dù sao nà ng chỉ là sư tá»· cá»§a ta, chúng ta không tÃnh là thân cho lắm, nhưng nà ng từng phát lá»i má»i ta đến đó là m khách, lần nà y ta Ä‘i chÃnh là là m khách, vừa khéo ta không có nÆ¡i nà o để Ä‘i." Bá»™ Tranh nói.
Khó nói chẳng qua là vì chuyện nà y có liên quan đến Tần Sương, tuy rằng Bộ Tranh không biết nguyên nhân tại sao Tần Sương xuất hiện ở Thanh Vân kiếm phái, nhưng cũng biết chuyện nà y Tần Sương nhất định không muốn để cho ngoại nhân biết, cho nên hắn cũng không tiện nói.
Có má»™t số chuyện Bá»™ Tranh vẫn rất rõ rà ng, nhất là sau khi tiếp xúc qua nhiá»u chuyện, kinh nghiệm xá» thế cà ng ngà y cà ng nhiá»u, con ngưá»i không còn thuần khiết như xưa nữa, đương nhiên, vá» bản chất hắn vẫn còn ngây thÆ¡ lắm.
Nếu một lúc nà o đó bản thân hắn vẫn cảm thấy mình còn ngây thơ như ngà y xưa thì chứng tỠhắn đã không còn ngây thơ nữa.
Bá»™ Tranh cÅ©ng không nói mình và Tần Sương rất thân thiết, tuy rằng đây là sá»± tháºt, nhưng e sẽ có má»™t số ngưá»i cố ý gây rối chuyện nà y, không bằng hắn cứ tá» vẻ không quá quen.
"Váºy ngươi tháºt sá»± phải rá»i khá»i đây sao?" Bá»™ Vân Y nói, không tiếp tục tìm hiểu chuyện cá»§a Tần Sương.
"Ừ!" Bá»™ Tranh gáºt gáºt đầu.
"Trước kia là ngươi không biết chúng ta ở đây, hiện tại đã biết rồi, chẳng lẽ không thể lưu lại vá»›i chúng ta sao?" Bá»™ Vân Y há»i.
"Ta ở nÆ¡i nà y, trừ tá»· tháºt tâm hoan nghênh ra, những ngưá»i khác Ä‘á»u ước ta mau chóng rá»i Ä‘i, ta cần gì phải lưu lại, hÆ¡n nữa, vá»›i tình hình hiện tại, ta ở đây cÅ©ng không thÃch hợp." Bá»™ Tranh khoát tay nói.
"..." Bộ Vân Y trầm mặc, nà ng cùng hiểu được chuyện nà y, chẳng qua là cố ý không nghĩ đến mà thôi.
"Váºy khi ngươi Ä‘i Thần Kiếm vương triá»u rồi, sau nà y nhá»› quay vá» thăm ta." Bá»™ Vân Y nói.
"Chuyện nà y rất khó nói, ta còn có chuyện phải là m..." Bộ Tranh lắc đầu nói.
"Chuyện gì váºy, so vá»›i thăm ta còn quan trá»ng hÆ¡n sao!!" Bá»™ Vân Y nói.
"Ừ!" Bá»™ Tranh gáºt gáºt đầu.
Bá»™ Vân Y lại trầm mặc má»™t lần nữa, đây tá»±a hồ bản thân mình lại tá»± rước lấy nhục lần nữa a... Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"ÄÆ°á»£c rồi, buổi tối ta sẽ tổ chức tiệc tiá»…n ngươi Ä‘i, tá»· đây tá»± bá» tiá»n túi." Bá»™ Vân Y không tiếp tục dây dưa vấn đỠnà y nữa, nói sang chá»§ đỠkhác.
"ÄÆ°á»£c, ta..." Bá»™ Tranh hưng phấn gáºt đầu, khi chuẩn bị nói tiếp gì đó thì đã bị Bá»™ Vân Y chặn há»ng.
"Không được ăn quá nhiá»u, tiá»n cá»§a tá»· đây không có nhiá»u lắm, ngươi không thể coi ta như các thẩm thẩm, ta nghe nói bữa đó tốn đến năm ngà n lượng a, ngươi ăn khá»e vãi." Bá»™ Vân Y trá»±c tiếp xóa tan ý tưởng ăn uống thả cá»a cá»§a Bá»™ Tranh.
"Năm ngà n lượng?" Phương Tình và Thiên Thiên ở má»™t bên Ä‘á»u trở nên ngây ngẩn.
"Hoà ng kim đó!" Bá»™ Vân Y cưá»i nói.
"Cái gì? Nói giỡn hả má!" Hai nà ng kinh hô.
"Ta chỉ ăn có má»™t chút, chẳng thấm và o đâu, các ngưá»i có má»i ta ăn cÆ¡m hay không?" Bá»™ Tranh cưá»i cưá»i, há»i hai nà ng.
"Ta không có nhiá»u tiá»n đến thế." Diêu Thiên Thiên láºp tức lắc đầu nói.
"Ta má»i, ngươi dám tá»›i sao?" Phương Tình thì nhìn Bá»™ Tranh nói.
"..."
"Thôi, ta tá»± mình nấu chút đồ ăn váºy, nhưng không má»i các cô đâu." Cuối cùng Bá»™ Tranh quyết định tá»± mình xuống bếp, bằng không ăn ở đâu cÅ©ng không đủ no, trừ phi có ngưá»i má»i khách, mà hiện tại hắn không muốn tiếp xúc vá»›i những ngưá»i khác.
Mà hắn tá»± mình xuống bếp cÅ©ng không muốn nấu ăn cho hai ngưá»i Phương Tình, trừ phi, đối phương có thể trả tiá»n.
"..." Diêu Thiên Thiên trầm mặc, vốn muốn cáo lui, nhưng sau khi nghe thấy lá»i nói cá»§a Phương Tình thì nà ng liá»n lưu lại.
"Xem cái tÃnh thối yêu tiá»n như mạng cá»§a ngươi kìa, ta cho ngươi má»™t trăm lượng, ăn cá»§a ngươi bữa cÆ¡m nà y, được rồi chứ." Phương Tình cá»±c kỳ khinh thưá»ng nói, đồng thá»i lấy ra má»™t trăm lượng bạc.
Có lẽ ngưá»i khác cảm thấy rằng Bá»™ Tranh đã có hai mươi vạn lượng hoà ng kim trong tay, hiện tại má»™t trăm lượng bạc nà y, căn bản hắn sẽ không để và o mắt, sẽ không đếm xỉa đến Phương Tình.
Chỉ có Ä‘iá»u, bá»n há» Ä‘á»u đã Ä‘oán sai, ngưá»i yêu tiá»n sẽ không để ý đến số lượng cá»§a tiá»n.
"Sao cô không nói sá»›m, nếu như có bạc, tá»± nhiên là hoan nghênh." Bá»™ Tranh túm lấy bạc trong tay Phương Tình, vẻ mặt nịnh ná»t thưá»ng ngà y xuất hiện.
"..." Äám ngưá»i Diêu Thiên Thiên hết biết nói gì.
"Ta đây cũng có một trăm lượng." Diêu Thiên Thiên yếu ớt nói.
" Hoan nghênh Diêu cô nương gia nháºp." Bá»™ Tranh láºp tức nói.
"..."
Và o lúc nà y, trong lòng chúng nhân Ä‘á»u cá»±c kỳ khinh bỉ Bá»™ Tranh...
Nhưng mà sau đó, vô luáºn là Phương Tình hay Diêu Thiên Thiên, Ä‘á»u cảm thấy rất vừa lòng vá»›i chuyện bá» ra má»™t trăm lượng để ăn cÆ¡m cá»§a mình, má»™t chút ý tứ hối háºn cÅ©ng không có, tháºm chà còn cảm thấy may mắn.
Các nà ng phát hiện ra, nguyên lai trù nghệ cá»§a Bá»™ Tranh lại "pro" như thế, đến trình độ mà các nà ng nhá»› mãi không quên đồ ăn cá»§a Bá»™ Tranh, hoà n toà n dè bỉu đồ ăn cá»§a ngưá»i khác.
Má»—i khi ngưá»i khác má»i các nà ng ăn, các nà ng Ä‘á»u nhá»› đến đồ ăn cá»§a Bá»™ Tranh, Ä‘iá»u nà y không biết sẽ khiến Bá»™ Tranh nên cao hứng hay nên lệ rÆ¡i đây.
Muốn nắm giữ được trái tim cá»§a phụ nữ thì trước hết phải nắm giữ được dạ dà y cá»§a há», có lẽ đây là minh chứng rõ nhất cho câu châm ngôn nà y.
Mà trước khi ăn cơm, Bộ Tranh và Bộ Vân Y đi tế bái gia gia nãi nãi của hắn, mặc dù là cháu nuôi, không phải là cháu ruột, nhưng không thể quên công ơn dưỡng dục được.
Kế tiếp, mấy ngưá»i Bá»™ Tranh ăn đến rất khuya, sau đó chá»§ yếu là ba nữ nhân nhìn Bá»™ Tranh ăn, các nà ng đã không ăn nổi nữa, tiếp theo các nà ng há»i Bá»™ Tranh rất nhiá»u vấn Ä‘á», còn Bá»™ Tranh thì cứ lần lượt trả lá»i từng câu.
Chuyện tình vá» hắn, Ä‘a số hắn nói hết, đương nhiên, có má»™t số bà máºt, hắn không nói ra, tháºm chà cả chuyện sau khi bị Lăng Vân Ä‘uổi giết hắn cÅ©ng không nói, tá»± nhiên cÅ©ng không nói đến chuyện hắn muốn giải cứu Tú Anh.
Có lẽ Bá»™ Tranh tá»± biết, sau khi bản thân mình nói ra chuyện nà y, Bá»™ Vân Y các nà ng sẽ Ä‘i cứu Tú Anh, nhưng hắn không thÃch là m váºy, hắn muốn tá»± mình cứu Tú Anh, đây là chuyện do mình gây ra thì phải do mình giải quyết, không muốn thiếu nợ nhân tình cá»§a ngưá»i ta.
Hắn cÅ©ng không biết, kỳ tháºt Tú Anh đã được cứu ra từ má»™t năm trước, hiện tại Ä‘ang ở trong má»™t môn phái rất kỳ lạ, kiếm pháp ngà y cà ng tăng tiến vượt báºc, sau nà y có lẽ không cần đến hắn, bản thân nà ng cÅ©ng có thể tiêu diệt Lăng Vân tông.
Ba ngưá»i Bá»™ Vân Y biết Bá»™ Tranh không có khả năng nói ra hết, vá» chuyện hắn và Tần Sương quen nhau ở đâu, sư phụ cá»§a bá»n hắn là ai, các nà ng không há»i đến, má»—i ngưá»i Ä‘á»u có bà máºt cá»§a riêng mình, đó là rất bình thưá»ng.
Kỳ tháºt các nà ng Ä‘á»u hiểu lầm hết cả, chuyện nà y cÅ©ng khó trách khiến các nà ng hiểu lầm, cho dù các nà ng nghÄ© đến nát óc, cÅ©ng sẽ không nghÄ© ra được Tần Sương sở dÄ© là sư tá»· cá»§a Bá»™ Tranh, chẳng qua là vì Tần Sương từng là ngưá»i cá»§a Thanh Vân kiếm phái.
Ngẫm lại, Bá»™ Vân Phi cÅ©ng từng là sư đệ cá»§a Tần Sương, chỉ có Ä‘iá»u là Bá»™ Vân Phi không biết được chuyện nà y, bởi vì thá»i gian hắn ở Thanh Vân kiếm phái rất ngắn, chưa được tiếp xúc vá»›i tồn tại có cấp báºc như Tần Sương.
Mà quá trình quen biết cá»§a Bá»™ Tranh và Tần Sương có thể nói là má»™t sá»± trùng hợp, cÅ©ng có thể nói là má»™t loại duyên pháºn, từ lúc ban đầu hắn loạn nháºp Thanh Vân đạo phá rối cuá»™c tá»· thà khinh công cá»§a nà ng, sau đó hắn trở thà nh anh hùng cứu mỹ nhân, sau đó nữa, nhá» và o hắn mà nà ng tìm được mục tiêu mà nà ng theo Ä‘uổi bấy lâu.
Những chuyện nà y kỳ tháºt Ä‘á»u là má»™t loại duyên pháºn, chỉ có Ä‘iá»u, duyên pháºn nà y rốt cuá»™c là thiện duyên hay nghiệt duyên, cái nà y phải nhìn ông trá»i an bà i như thế nà o, bất quá quan trá»ng nhất vẫn phải xem tâm tưởng cá»§a hai bên. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngà y hôm sau, Bá»™ Tranh mang theo Vượng Tà i, Vượng Tà i lưng mang Tiểu Bạch, má»™t ngưá»i má»™t thú sá»§ng và má»™t thú sá»§ng cá»§a thú sá»§ng bước lên huyá»n không thuyá»n cá»§a Thần Kiếm sÆ¡n trang, má»™t đưá»ng tiến vá» Linh Äô cá»§a Thần Kiếm vương triá»u.
Vá» phần những ngưá»i Ä‘i đưa tiá»…n Bá»™ Tranh, đó là ngoà i sá»± tưởng tượng cá»§a Bá»™ Tranh, những ngưá»i trước kia luôn khinh thưá»ng hắn, hiện tại Ä‘á»u nhất nhất nói lá»i tạm biệt vá»›i hắn, ngay cả lão thái gia Bá»™ gia cÅ©ng nói má»™t tiếng bảo trá»ng vá»›i hắn, nói rằng đại môn cá»§a Bá»™ gia vÄ©nh viá»…n rá»™ng mở vá»›i hắn.
Bá»™ Tranh cảm động đến rÆ¡i nước mắt, nói :" Sau nà y ta trở nên nổi báºt rồi, nhất định sẽ tá»›i thăm má»i ngưá»i, má»i ngưá»i ngà n vạn lần không được chết quá sá»›m!!"
"..."
Những lá»i nà y cá»§a Bá»™ Tranh xuất phát từ chân tâm, chẳng qua hắn nói không biết chải chuốt, vốn hắn muốn nói rằng má»i ngưá»i hảo hảo bảo trá»ng thân thể, tương lai ta nổi báºt rồi còn có sức để hâm má»™ ta.
Hiện tại dưá»ng như hoà n toà n nói không ra hai câu sau, tháºt sá»± là phiá»n a!
Mà ngưá»i cá»§a Bá»™ gia, cÅ©ng không phải đến đưa tiá»…n Bá»™ Tranh, chá»§ yếu là đến đưa tiá»…n thúc chất Lưu Bác Hỉ, thuáºn tiện tiá»…n luôn Bá»™ Tranh, hÆ¡n nữa hiện tại Bá»™ Tranh cÅ©ng là đối tượng cần lôi kéo, tá»± nhiên phải thể hiện tâm ý má»™t chút.
Không nói đến quan hệ giữa Bá»™ Tranh vá»›i Thần Kiếm sÆ¡n trang, chỉ riêng thá»±c lá»±c cá»§a Bá»™ Tranh cÅ©ng đã đáng giá để lôi kéo, Bá»™ Tranh đã đánh bại Phương Tri TÃn a.
Dù khi đó Bá»™ Tranh chỉ gặp may mắn, nhưng cÅ©ng đã thể hiện được thá»±c lá»±c cá»§a Bá»™ Tranh, thá» so sánh má»™t chút, Phương Tri TÃn đã hai lăm hai sáu, hiện tại Bá»™ Tranh chỉ má»›i mưá»i bảy mưá»i tám mà thôi, sá»± chênh lệch nà y không há» nhá».
Bá»™ Tranh đã thay thế địa vị cá»§a Phương Tri TÃn, trở thà nh đệ nhất nhân trong hà ng ngÅ© háºu sinh ở nÆ¡i nà y.
"Nhị Nữu tỷ, tái kiến!"
Bá»™ Vân Y là ngưá»i duy nhất Bá»™ Tranh nói thẳng tên khi chà o tạm biệt, những ngưá»i khác thì không có vinh dá»± nà y, giống như hắn chỉ nhá»› rõ má»™t cái tên nà y váºy.
Vá» phần hai ngưá»i Phương Tình Diêu Thiên Thiên, Bá»™ Tranh căn bản không để trong lòng, các nà ng chỉ có thể coi như ngưá»i quen qua đưá»ng, căn bản không phải nhân váºt quan trá»ng gì, ngay cả tư cách nói tái kiến cÅ©ng không có, Ãt nhất là Bá»™ Tranh cho như váºy.
" Tái kiến!" Bá»™ Vân Y vẫy tay nói, chảy nước mắt nói lá»i tạm biệt vá»›i Bá»™ Tranh.
Khóc?
Chắc không phải đâu, đây chẳng qua là bị không khà chia tay ảnh hưởng mà thôi.
"Ai Ä‘ang hút thuốc đó, trong phạm vi khoang thuyá»n, không được có khói lá»a, hút thuốc cà ng không được." Trong khoang thuyá»n, truyá»n đến má»™t thanh âm tương đối thảm thiết.
Bá»™ Tranh là m như mình không nghe thấy, bắt đầu nuôi dưỡng hai tiểu khả ái, nhất là Vượng Tà i, tuy rằng vẫn còn hÆ¡i đầu đất, nhưng cÆ¡ thể lại rất ưu mỹ, đã xuất hiện khà thế cá»§a má»™t con gấu, không, là khà thế cá»§a má»™t con chó máºp.
31.05.2015
Chương 184
Yến tiệc Tần gia!
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
Thần Kiếm vương triá»u, Linh Äô Tần gia, đó là má»™t gia tá»™c rất lá»›n, cụ thể lá»›n thế nà o thì không rõ rà ng lắm, chỉ biết là , nếu Linh Äô Tần gia nói mình là đệ nhị thì sẽ không có ai dám nói đệ nhất.
Linh Äô trong Thần Kiếm vương triá»u là má»™t đô thà nh cá»±c kỳ quan trá»ng, thà nh thị có thể được gá»i là đô thà nh chỉ có bốn mà thôi, Linh Äô là má»™t trong số đó.
Trong cÆ¡ cấu cá»§a Thần Kiếm vương triá»u, ngoại trừ vương thà nh ra thì đô thà nh là quy chuẩn cao nhất, bốn đại đô thà nh Ä‘á»u thống trị bốn khu vá»±c riêng cá»§a vương triá»u.
Có thể trở thà nh đệ nhất gia tá»™c cá»§a Linh Äô, có thể suy là biết Tần gia là tồn tại dạng gì, khó trách Tần Sương vá»›i thiên phú cá»§a mình cùng phải tìm biện pháp đỠthăng địa vị cá»§a mình.
Bởi vì Tần gia quyá»n lá»›n thế to, cÆ¡ hồ má»—i ngà y Ä‘á»u sẽ có ngưá»i bà y yến tiệc, có rất nhiá»u tiệc cưới, thá» yến vân vân, tháºm chà có đôi khi má»™t ngà y có đến mấy ngưá»i đồng thá»i mở tiệc.
Nhưng dù váºy, tá»±a hồ không hỠảnh hưởng đến hoạt động cá»§a Tần gia, bởi vì chỉ cần không phải là tiệc rượu cá»§a nhân váºt trá»ng yếu Tần gia, tiệc rượu cá»§a ngươi khác cÅ©ng chỉ được tổ chức trong viện tá» cá»§a bá»n há» mà thôi, ngưá»i có thể sá» dụng phòng khách chÃnh phải nói là rất Ãt, đồng thá»i, đây cÅ©ng là má»™t loại thái độ cá»§a Tần gia đối vá»›i tá»™c nhân.
Hôm nay là má»™t ngà y rất đặc thù, phòng khách chÃnh cá»§a Tần gia có ngưá»i tổ chức tiệc rượu, chỉ có Ä‘iá»u, tiệc rượu nà y không được rầm rá»™ cho lắm, không má»i bao nhiêu ngưá»i cả.
Thông thưá»ng mà nói, nếu phòng khách chÃnh cá»§a Tần gia thiết yến, Ä‘á»u sẽ má»i má»™t số đại nhân váºt trong thà nh tá»›i đây, coi như không phải má»i toà n bá»™ thì cÅ©ng sẽ má»i má»™t bá»™ pháºn.
Lúc nà y đây, chẳng ngá» là không má»i ai cả, nhưng lại cố ý thiết yến ở phòng khách chÃnh, tình huống như váºy cÆ¡ hồ chưa từng gặp qua.
Bất quá, khi má»i ngưá»i biết được vì ai mà Tần gia bà y ra má»™t bữa yến tiệc kỳ lạ như thế thì sẽ hiểu được nguyên nhân trong đó, chuyện nà y Ä‘Ãch tháºt là muốn được cá» hà nh rình rang nhưng lại muốn tiến hà nh trong âm thầm.
Vá»›i lại, tất cả má»i ngưá»i rất thức thá»i, toà n bá»™ Ä‘á»u không má»i mà tá»± đến, vì má»™t ngưá»i mà đến cổ vÅ©, đồng thá»i cÅ©ng muốn được nhìn thấy tình cảnh gia chá»§ Tần gia ăn trái đắng khó gặp má»™t lần.
"A, Trần lão, ông cũng tới à ."
"Äúng thế, Tiá»n lão ông cÅ©ng tá»›i à ."
"Äúng thế, đúng thế, má»™t vở kịch hay như váºy, chúng ta sao có thể bá» qua chứ?"
"Ha ha, chÃnh xác!!"
Trà nh cảnh tiếp đón chÃnh là na ná như váºy, được tiến hà nh trong phòng khách chÃnh cá»§a Tần gia, ngưá»i tá»›i cà ng nhiá»u, bá»n há» cưá»i cà ng thêm lá»›n tiếng, bởi vì cho dù gia chá»§ Tần gia sau nà y muốn trả thù, cÅ©ng không thể trả thù ngưá»i toà n thà nh, Tần gia chưa có khả năng đối đầu toà n bá»™ ngưá»i ở Linh Äô.
Tuy rằng Tần gia ở Linh Äô có thể nói là má»™t tay che trá»i, nhưng không có nghÄ©a là Tần gia có thể đà n áp toà n bá»™ ngưá»i ở Linh Äô, trên thá»±c tế, nếu ngưá»i cá»§a toà n thà nh Ä‘oà n kết lại, Tần gia chẳng mấy chốc sẽ bị tiêu diệt.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, cái chuyện Ä‘oà n kết nà y nó mông lung lắm, quả tháºt giống như má»™t vương quốc, nếu toà n bá»™ dân chúng có thể Ä‘oà n kết lại, quốc vương và hoà ng tá»™c cá»§a vương quốc đó cÅ©ng có thể dá»… dà ng bị tiêu diệt. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äây chỉ là má»™t loại cách nói, có thể thá»±c hiện được hay không đó má»›i là quan trá»ng.
Thông thưá»ng mà nói, cho dù là má»™t vương giả, cÅ©ng rất Ãt khi là m ra chuyện tình khiến cho nhiá»u ngưá»i tức giáºn, quần chúng tức giáºn thì khó sống, đây là cái đạo lý mà trăm ngà n năm qua cÆ¡ hồi ngưá»i nà o cÅ©ng hiểu.
Tuy rằng lần nà y ngưá»i cá»§a toà n thà nh đến xem náo nhiệt sẽ khiến gia chá»§ Tần gia bẽ mặt, nhưng ông ta cÅ©ng chỉ có thể cắn chặt răng mà nuốt và o bụng.
Äây rốt cuá»™c là chuyện gì?
Có má»™t số ngưá»i không biết liá»n Ä‘i há»i thăm những ngưá»i đến xem trò vui.
"Ngươi có biết Tần Sương hay không?" Ngưá»i Ä‘i đưá»ng A nói.
"ÄÆ°Æ¡ng nhiên là biết, Tần Sương hiện tại là ngưá»i tình trong má»™ng cá»§a ta, có được mỹ mạo cùng thá»±c lá»±c vô địch, lần lượt sáng tạo kỳ tÃch, dẫm nát má»™t đám thiếu niên thiên tà i dưới chân, nà ng quả thá»±c là má»™t truyá»n kỳ." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng B gáºt đầu nói.
"Ngươi có biết không, phụ thân cá»§a Tần Sương ở Tần gia là con thiếp, hÆ¡n nữa luôn không được coi trá»ng, dẫn đến Tần Sương cÅ©ng giống như váºy." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng A nói.
"Äiá»u nà y hình như ta đã được nghe qua, bất quá vá»›i thanh thế cá»§a Tần Sương hiện tại, cha nà ng có lẽ cÅ©ng có và i cân lượng trong Tần gia." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng B gáºt đầu nói.
"Và i cân lượng thì sao chứ, dù gì cÅ©ng là con thiếp, gia chá»§ Tần gia lại là ngưá»i chịu ảnh hưởng bởi mẫu thân cá»§a ông ta, nhìn thấy phụ thân cá»§a Tần Sương, mẫu thân cá»§a ông ta rất oán háºn, oán háºn nãi nãi cá»§a Tần Sương cướp Ä‘oạt gia gia cá»§a Tần Sương... Kết quả hẳn ngươi cÅ©ng hiểu, dù sao ná»™i đấu trong thế gia cÅ©ng không rõ rà ng cho lắm." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng A nói.
"Nguyên lai là thế, nói như váºy, gia chá»§ Tần gia hiện tại nhìn thấy sá»± quáºt khởi cá»§a Tần Sương thì trong lòng rất khó chịu, quan trá»ng nhất là ông ta không muốn nhìn thấy phụ thân cá»§a Tần Sương từng bước thượng vị." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng B nói.
"Ừ, đúng váºy, cÆ¡ bản là như thế, hôm nay là thá» yến cá»§a phụ thân Tần Sương, vốn thá» yến cá»§a hắn luôn tổ chức trong viện tá» cá»§a mình, ngay cả lá»… thà nh nhân cÅ©ng là như váºy, vốn dòng chÃnh Tần gia luôn được cá» hà nh trong phòng khách chÃnh, đây là tá»§i nhục mà phụ thân Tần Sương phải chịu đựng tá»›i nay, đồng thá»i cÅ©ng là m cho Tần Sương không dá»… chịu gì, thá» nhất định phải thiết yến cho phụ thân nà ng trong phòng khách chÃnh." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng A tiếp tục nói.
"Vì thế, nà ng đánh cược vá»›i gia chá»§ Tần gia, chỉ cần nà ng có thể đạt được vị trà võ trạng nguyên trong luáºn võ cá»§a vương triá»u, ông ta nhất định phải đáp ứng cho phụ thân cá»§a nà ng tổ chức thá» yến trong phòng khách chÃnh cá»§a Tần gia."
"Kết quả nà ng chiếm được vị trà võ trạng nguyên, lúc ấy hồi quyết chiến cuối cùng kia giữa nà ng và Âu Dương Kha tháºt sá»± rất tuyệt vá»i, chiêu đầu tiên nà ng xuất thá»§ là hầu tá» thâu đà o, sau đó Âu Dương Kha phản kÃch bằng má»™t chiêu hắc hổ đà o tâm..." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng B bắt đầu nói.
"Biến, ngươi nói nhảm gì đó, nà ng dùng hầu tá» thâu đà o khi nà o, Âu Dương Kha lại dùng hắc hổ đà o tâm vá»›i nà ng lúc nà o, ngươi không biết thì không nên kể lung tung, chẳng ra sao cả." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng A láºp tức cắt ngang, ngưá»i Ä‘i đưá»ng B nà y vừa bắt đầu đã nói nhảm thế nà y, nếu tiếp tục nói tiếp, không biết sẽ nói thà nh cái gì đây.
"Nói thế nà o Ä‘i nữa, nà ng cuối cùng dá»±a và o má»™t chiêu kiếm pháp vô cùng cưá»ng đại già nh chiến thắng, kết quả nà y là không sai a." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng B nói.
"Äiá»u nà y thì chÃnh xác, chÃnh là sau chiến thắng nà y cá»§a nà ng, gia chá»§ Tần gia má»›i chịu thá»±c hiện lá»i hứa, tổ chức thá» yến cho phụ thân cá»§a Tần Sương trong phòng khách chÃnh, tuy rằng phụ thân cá»§a Tần Sương còn chưa tá»›i năm mươi, chưa tÃnh là đại thá», nhưng địa vị đã hoà n toà n bất đồng." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng A nói.
"Và o lúc nà y, ai quản đến chuyện cá»§a cha nà ng, Ä‘a số Ä‘á»u tá»›i vì nà ng, ta chÃnh là đến chiêm ngưỡng Tần Sương, tháºt sá»± là xinh đẹp cao quý, má»—i động tác tháºt giống như tiên tá», dáng ngưá»i giống như yêu tinh kia..." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng B bắt đầu là m văn miêu tả Tần Sương, quả tháºt là rất có thiên phú tả ngưá»i.
"Ngươi tháºt sá»± là hết thuốc chữa, vừa rồi ta chỉ nói thần má»™t mình, không có nói chuyện vá»›i ngươi." Ngưá»i Ä‘i đưá»ng A cách ngưá»i Ä‘i đưá»ng B rất xa, giống như đối phương có bệnh truyá»n nhiá»…m váºy.
Kỳ tháºt hắn cÅ©ng đồng ý vá»›i lá»i nói cá»§a ngưá»i Ä‘i đưá»ng, Tần Sương Ä‘Ãch tháºt là má»™t sá»± hợp thể giữa tiên tá» và yêu tinh, mà má»i ngưá»i Ä‘Ãch tháºt đến đây cÅ©ng vì nà ng, cÅ©ng không biết nà ng có bao nhiêu bằng hữu, trong đó lại có bao nhiêu nam, nhất là có tồn tại trai đẹp bị trục xuất không.
Äiểm nà y, tá»±a hồ má»i ngưá»i Ä‘á»u rất chú ý, nhưng tá»±a hồ má»i ngưá»i Ä‘á»u rất thất vá»ng, đến hiện tại, bằng hữu cá»§a Tần Sương má»™t ngưá»i cÅ©ng không thấy xuất hiện, có má»™t số ngưá»i tá»± nháºn thì cÅ©ng bị Tần Sương Ä‘uổi Ä‘i.
Chẳng lẽ Tần Sương không có bằng hữu?
Äiá»u nà y cÅ©ng không phải, nà ng vẫn có bằng hữu, nhưng không tÃnh là thân máºt, chỉ là quen biết qua loa, chỉ có Ä‘iá»u ngưá»i ta lại không cảm thấy mối quan hệ giữa há» và nà ng chỉ vẻn vẹn như váºy.
Nói thà dụ như tiếp theo có má»™t công tá» anh tuấn xuất hiện, Tần Sương cảm thấy cùng lắm chỉ là sÆ¡ giao mà thôi, nhưng hắn qua và i lần tá»± mình mò đến tiếp xúc là m quen thì tá»± cho mình giống như đã trở thà nh hảo hữu chà giao cá»§a nà ng, tháºm chà còn là bằng hữu đặc thù cá»§a nà ng.
Hắn tên là Tống Minh Kiệt, công tá» cá»§a Tống gia ở Thần Kiếm vương triá»u, ở Tống gia cÅ©ng được coi là má»™t nhân váºt trá»ng yếu, mà hắn có má»™t ngưá»i muá»™i muá»™i tên là Tống Lục Châu, nà ng ta chỉ có quan hệ cá»±c kỳ bình thưá»ng vá»›i Tần Sương, cÅ©ng chÃnh nhá» nà ng ta, Tống Minh Kiệt má»›i có thể trở thà nh sÆ¡ giao cá»§a Tần Sương.
Lúc nà y đây, huynh muá»™i Tống Minh Kiệt và Tống Lục Châu Ä‘á»u xuất hiện, hÆ¡n nữa còn mang theo má»™t phần háºu lá»….
"Tần Sương muá»™i tá»!" Tống Minh Kiệt trá»±c tiếp xuất hiện trước mặt Tần Sương, rất hưng phấn gá»i Tần Sương, ngữ khà tháºp phần thân thiết, ngưá»i không rõ còn tưởng rằng hắn và Tần Sương rất thân máºt.
Ngay cả muá»™i tá» cÅ©ng gá»i, váºy không tÃnh là thân máºt thì là gì?
"Ngại quá, Tống công tá», xin công tá» không nên gá»i ta như váºy, xin công tá» gá»i ta là Tần cô nương hoặc là Tần tiểu thư." Tần Sương thản nhiên nói, ngữ khà còn há» hững hÆ¡n so vá»›i lúc ở Thanh Vân kiếm phái mấy năm trước, mà đồng thá»i khà chất cÅ©ng cà ng ngà y cà ng trở nên phiêu dáºt, quả tháºt giống như má»™t tiên tá».
Trước kia Tần Sương được gá»i là tiên tá», tiên tá» trong Thất Tinh quốc, mà hiện tại, cấp báºc tiên tá» cá»§a nà ng đã thăng thà nh cấp độ Thần Kiếm vương triá»u. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nếu hiện tại Tần Sương trở lại Thanh Vân kiếm phái, ắt hẳn sẽ khiến toà n bộ nam nhân của Thanh Vân kiếm phái, kể cả trưởng lão và chưởng môn nhân đổ gục dưới chân nà ng.
"Ha, nguyên lai lại là một tên không biết xấu hổ."
Sau khi nghe thấy lá»i nói cá»§a Tần Sương, má»i ngưá»i láºp tức cho Tống Minh Kiệt và o má»™t xếp loại, đó là loại tá»± mình tá»± tác không biết xấu hổ , muốn lôi kéo là m quen vá»›i Tần Sương, nhưng Tần Sương lại hoà n toà n không có ý tứ nà y, ngưá»i như váºy bá»n hỠđã nhìn thấy rất nhiá»u.
"Tần Sương muá»™i tá», đừng khách khà như váºy, vị nà y hẳn là bá phụ rồi, tiểu chất Tống Minh Kiệt, là hảo hữu cá»§a lệnh thiên kim, quan hệ rất tốt. Äây là má»™t chút lá»… váºt cá»§a tiểu chất và xá muá»™i, xin vui lòng nháºn cho." Tống Minh Kiệt cưá»i nói, ra vẻ thân thiết vá»›i Tần Sương trước mặt phụ thân nà ng, đồng thá»i lấy ra háºu lá»… cá»§a bá»n hắn.
Và o lúc nà y, má»i ngưá»i đột nhiên cảm thấy đánh giá cá»§a mình vừa nãy dưá»ng như sai lầm rồi, tiểu tá» nà y sao có thể phân và o xếp loại tá»± mình tá»± tác không biết xấu hổ chứ, đây là hoà n toà n không có da mặt, không biết hổ thẹn, cấp độ nà y đã thăng tá»›i tầm cao má»›i.
" Tống công tá» khách khÃ!" Phụ thân cá»§a Tần Sương cưá»i cưá»i, sau đó thu lấy lá»… váºt nà y rồi đặt ở phÃa sau, nÆ¡i có đống lá»… váºt Ä‘ang nằm chồng chất.
Phụ thân cá»§a Tần Sương tháºt ra không quản đối phương là ai, chỉ cần ngươi đưa ra lá»… váºt là ta sẽ thu, tốt nhất cà ng quý cà ng tốt, hắn không để ý đến ngưá»i ta diá»…n trò, cà ng diá»…n trò cà ng hay.
" Tần Sương tá»·, ca cá»§a muá»™i chÃnh là thế, tá»· đừng để ý nha." Và o lúc nà y Tống Lục Châu nhá» giá»ng nói vá»›i Tần Sương, lá»i tuy như thế, nhưng ná»™i tâm cá»§a nà ng ta tháºt sá»± rất muốn ca ca cá»§a mình theo Ä‘uổi được Tần Sương, cho nên, nà ng ta chưa bao giá» có ý ngăn cản hà nh vi nà y cá»§a Tống Minh Kiệt đối vá»›i Tần Sương.
"Không có việc gì, căn bản ta không để ở trong lòng, cần gì phải để ý." Tần Sương thản nhiên trả lá»i.
"..." Tống Lục Châu có lẽ không muốn nghe thấy nhất là lá»i nói như nà y, Ä‘iá»u nà y đại biểu cho, hy vá»ng cá»§a Tống Minh Kiệt phi thưá»ng xa vá»i.
01.06.2015
Chương 185
Äánh cuá»™c không thể thắng!
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
“Tần Sương tá»·, tá»· má»i bao nhiêu ngưá»i, bá»n ngưá»i Lâm Lâm cÅ©ng má»i à ?†Tống Lục Châu Ä‘i theo Tần Sương há»i. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Không, đây là thá» yến cá»§a cha ta, là khách cá»§a ông ấy.†Tần Sương lắc đầu, lần nà y nà ng không có má»i ai, cÅ©ng không phải cho gia chá»§ Tần gia thể diện, chẳng qua là nà ng cảm thấy không muốn má»i ngưá»i nà o, hÆ¡n nữa, lần nà y là yến há»™i cá»§a cha nà ng.
Nếu như muồn má»i cÅ©ng là cha nà ng má»i, nà ng không cần.
DÄ© nhiên, Ä‘iá»u nà y cÅ©ng nói rõ má»™t mặt, nhân duyên cá»§a Tần Sương cÅ©ng không tốt lắm, cái nà y không biết là do tÃnh cách nà ng, hay là do cái gì khác.
“Cho dù là váºy, tá»· cÅ©ng nên nói vá»›i chúng ta má»™t chút, nếu không phải ca ca muá»™i muốn tá»›i nÆ¡i nà y gặp tá»·, chúng ta cÅ©ng sẽ không biết có chuyện nà y.†Tống Lục Châu có chút oán giáºn nói.
“Ta sợ là m phiá»n các ngươi, không được tốt lắm†Tần Sương khẽ mỉm cưá»i, nhà n nhạt nói.
“Có gì mà phiá»n chứ, chúng ta là bằng hữu mà †Tống Lục Châu láºp tức nói tiếp, cÅ©ng kéo tay Tần Sương.
Tần Sương láºp tức rút tay vá», nhưng bị Tống Lục Châu kéo lại, nhất thá»i cÅ©ng không có cách nà o, đà nh Ä‘i theo Tống Lục Châu, bất quá rất nhanh nà ng liá»n có cách, nhân cÆ¡ há»™i có việc, bá» tay Tống Lục Châu ra, nà ng vẫn không có thói quen nắm tay, kể cả là vá»›i má»™t cô gái.
“Tống Lục Châu!†Má»™t thiếu nữ trong yến tiệc thấy Tống Lục Châu láºp tức hô, mà theo sau thiếu nữ nà y còn có mấy thiếu nữ nữa Ä‘i theo.
Những thiếu nữ nà y mặc dù quần áo bất đồng, gia thế bất đồng, nhưng Ä‘á»u là thiếu nữ thanh xuân động lòng ngưá»i. Má»—i má»™t ngưá»i xuất hiện cÅ©ng sẽ hấp dẫn ánh mắt cá»§a má»i ngưá»i, mà các nà ng xuất hiện cùng má»™t lúc, có thể nghÄ© được oanh động đến mức nà o.
“A, sao các ngươi cÅ©ng tá»›i?†Tống Lục Châu ngẩn ngÆ¡ há»i.
“Ngươi cho rằng chỉ có mình ngươi quan tâm Tần Sương à , chúng ta cÅ©ng là bằng hữu cá»§a Tần Sương. Ngươi muốn ăn mảnh, tháºt đáng xấu hổ.†Thiếu nữ lúc nãy phát ra tiếng kêu nói.
“Các ngươi cÅ©ng tá»›i à †Lúc nà y Tần Sương Ä‘i tá»›i trước mặt mấy thiếu nữ, những ngưá»i nà y là bạn cá»§a nà ng, mặc dù không thân lắm, nhưng nhất thá»i xuất hiện nhiá»u như váºy, phân lượng cÅ©ng không nhá».
“DÄ© nhiên, Tần Sương ngươi cÅ©ng quá không có suy nghÄ©, chuyện lá»›n như váºy cÅ©ng không bảo chúng ta, may là chúng ta cÅ©ng có chút nhân thá»§ thu tháºp thông tin, hÆ¡n nữa cÅ©ng cùng chia sẻ tin tức, không giống như ai đó, chỉ nghÄ© độc chiếm ngươi.†Ngưá»i thiếu nữ kia nói.
“Ta không có, ta tưởng đám các ngươi cÅ©ng biết, các ngươi cÅ©ng đến đó thôi.†Tống Lục Châu cưá»i nói.
“Ngươi vô sỉ váºy à , chúng ta cÅ©ng biết, ngươi muốn tạo cÆ¡ há»™i cho ca ca cá»§a ngươi, cho nên khuê máºt như chúng ta cÅ©ng cách ly.†Cô gái kia dùng giá»ng mÅ©i khinh bỉ nói.
“Ta nà o có chế tạo cơ hội cho ca ta. Là bản thân huynh ấy muốn theo đuổi Tần Sương, ta cũng không có cách nà o, ta cũng đã nói huynh ấy rồi.†Tống Lục Châu có chút ngượng ngùng.
“Nói hắn cái gì, có phải hay không động viên hắn, có cô em gái là ngươi nằm vùng rồi đúng không.†Cô gái kia tiếp tục mỉa mai nói.
“Nà y nà y, Lục Tiểu Dạ, ngươi đừng nói chuyện ngà y cà ng khó nghe như váºy được không, mục Ä‘Ãch cá»§a ngươi má»i ngưá»i còn không biết sao, ta nhiá»u nhất là vì giá»›i thiệu ca ca cho Tần Sương, ngươi là trá»±c tiếp muốn dùng thân pháºn nữ nhân tiếp cáºn Tần Sương. Ai mà không biết ngươi là loại ngưá»i thÃch nữ nhân.â€( A Cá»±c : Les à , bất quá ta thÃch!. A Vi : Vi ca cÅ©ng thÃch ) Tống Lục Châu chỉ và o Lục Tiểu Dạ nói.
Lục Tiểu Dạ, là má»™t trong những bằng hữu cá»§a Tần Sương, má»™t ngưá»i rất đặc thù, nà ng mặc dù là má»™t nữ nhân, nhưng cÅ©ng thÃch nữ nhân. HÆ¡n nữa cÅ©ng coi như là má»™t “hoa hoa công tá» (playboy)â€, nà ng cÅ©ng lui tá»›i vá»›i không Ãt nữ nhân, nhưng cả đám Ä‘á»u bị nà ng đá, tháºm chà còn là m cho Lục gia loạn đến muốn sống muốn chết.
Mặt mÅ©i Lục gia cÆ¡ hồ bị nà ng là m mất hết, nếu không phải nà ng có má»™t ngưá»i cha thá»±c lá»±c tuyệt cưá»ng, hÆ¡n nữa nà ng được cha sá»§ng ái, thì nà ng cÅ©ng đã sá»›m bị Lục gia Ä‘uổi ra khá»i cá»a.
Sau đó, má»i ngưá»i cÅ©ng táºp mãi thà nh quen, cảm thấy cÅ©ng chỉ là nữ nhi tình trưá»ng, không có gì đáng nói.
“Ta đúng là thÃch nữ nhân, trong các ngươi cÅ©ng có ý trung nhân cá»§a ta, nhưng mà ta đối vá»›i Tần Sương chỉ là bạn mà thôi, ai quy định ngưá»i thÃch nữ nhân không thể cùng nữ nhân là m bạn.†Lục Tiểu Dạ không má»™t chút để ý đến lá»i nói cá»§a Tống Lục Châu.
“Äúng váºy, Tiểu Dạ cùng ta ở chung má»™t chá»— cÅ©ng không phải má»™t hai năm, ngươi cảm thấy Tiểu Dạ thÃch ta sao?†má»™t thiếu nữ khác nói, nà ng cÅ©ng Lục Tiểu Dạ là bạn tương đối lâu năm, trước đó rất lâu đã quen biết, nếu so vá»›i bất cứ ai chá»— nà y Ä‘á»u lâu hÆ¡n.
“Mặc dù nói nà ng không phải là mục tiêu cá»§a ta, nhưng cái nà y chứng minh ta không phải nữ nhân nà o cÅ©ng thÃch, chẳng hạn như ngươi váºy, đánh chết ta cÅ©ng không thÃch ngươi.†Lục Tiểu Dạ nhìn Tống Lục Châu nói.
“Ngươi!†Tống Lục Châu nói.
“Má»i má»i ngưá»i ăn tạm cái gì đó má»™t chút, đợi ngưá»i đông đủ lại nháºp tiệc†Tần Sương thấy má»i ngưá»i ầm Ä© bèn đứng lên có chút cau mà y nói.
“Äúng váºy đúng váºy, đây là thá» yến cá»§a phụ thân Tần Sương, chúng ta hẳn là chúc thá» trước má»›i đúng.†Lục Tiểu Dạ nói, “Tần Sương, dẫn chúng ta Ä‘i gặp bá phụ má»™t chút Ä‘i.â€
â€œÄÆ°á»£c!†Tần Sương gáºt đầu.
Trong lúc Tần Sương mang theo chúng nữ Ä‘i chúc thá», Bá»™ Tranh đã Ä‘i tá»›i trước cá»a chÃnh Tần gia.
“Äây chÃnh là Tần gia sao? Tháºt là bá»± quá Ä‘i." Bá»™ Tranh nhìn đại môn Tần gia cùng đôi sư tỠđá trước cá»a, nếu so vá»›i bất kỳ chá»— nà o hắn từng thấy Ä‘á»u khà khái hÆ¡n nhiá»u.
So sánh với Tần gia, Bộ gia lúc trước chỉ là hà n xá mà thôi, hoà n toà n không sánh nổi.
Còn có linh khà cá»§a Linh Äô, Bá»™ Tranh lúc hÃt và o má»™t luồng linh khà liá»m sáng tá», nÆ¡i nà y nếu so vá»›i Huyá»n Chân lâu thì cưá»ng đại hÆ¡n mấy lần. Äồng thá»i, bằng và o cảnh giá»›i thá»±c lá»±c cá»§a mình, linh khà hấp thu thất thoát rất nhiá»u.
Nhưng sá»± thất thoát nà y vừa lúc thÃch hợp vá»›i giai Ä‘oạn nà y cá»§a hắn. Mà cho dù hắn tăng lên mấy cấp báºc tiếp theo, nÆ¡i nà y cÅ©ng giống như váºy có chút dư thừa, Ä‘oán chừng phải ngÅ© mạch trở lên, việc thất thoát nà y má»›i có thể kết thúc. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bất quá, thất thoát hay không cÅ©ng không sao, ở thá»i kỳ bão hòa cÅ©ng có thể tăng lên mấy giai Ä‘oạn, đến cuối cùng không còn bão hòa nữa, có thể miá»…n cưỡng tiếp tục tăng lên.( Ä‘oạn nà y khó hiểu quá, đáng ra phải là “tăng lên mấy giai Ä‘oạn cÅ©ng đến thá»i kỳ bão hòa, đến khi vượt qua bão hòa có thể miá»…n cưỡng tăng lên†chứ nhỉ? Mịa lão tác giả, viết lá»§ng cà lá»§ng cá»§ng -_-)
Có thể nói, ở chá»— nà y có thể liên tục tăng lên tá»›i cảnh giá»›i thất mạch, nhưng nếu có Ä‘iá»u kiện, tốt nhất là lúc còn ở lục mạch có thể tìm được má»™t thế lá»±c khác nương nhá».
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, Ä‘iá»u kiện nà y cÅ©ng chỉ là nói cho có!
Bộ Tranh hiện tại cũng không cảm thấy mình có thể tìm được địa phương tốt hơn, cho dù có thể tu luyện tới cảnh giới lục mạch, cũng chỉ có thể tiếp tục ở lại nơi nà y, mà hắn hiện tại nghĩ rất đơn giản. Nếu tu luyện tới cảnh giới lục mạch, hắn có thể trở vỠThất Tinh quốc, chống lại Lăng Vân Tông.
Có thá»±c lá»±c là tốt nhất, má»™t ngưá»i có thể chống lại má»™t nhà ngưá»i khác!
Bất kể nói thế nà o, đến đây đã là m cho Bá»™ Tranh rất vui mừng. Hắn không nghÄ© gia tá»™c Tần Sương lại cưá»ng đại như váºy. Váºy sao nà ng còn Ä‘i Thanh Vân Kiếm Phái nhỉ?
Äiểm nà y là m cho Bá»™ Tranh hiện tại có chút không nghÄ© ra, cho đến khi hắn biết tình huống cá»§a Tần Sương ở nÆ¡i nà y.
“Bá»™ Tranh, mặc dù là nhà Tần Sương rất hoà nh tá trà ng, nhưng ngươi đừng là m bá»™ dạng dế nhÅ©i như váºy, quá mất mặt.†Lưu VÄ©nh Hạo liếc Bá»™ Tranh má»™t cái nói.
Lưu VÄ©nh Hạo trên đưá»ng nháºn được má»™t nhiệm vụ, đó là cùng Bá»™ Tranh quan hệ tháºt tốt (A Cưc : quan hệ j váºy?. A Vi : Quan hệ có háºu )) nhưng không nghÄ© tá»›i tiểu tá» nà y đúng là cùng Bá»™ Tranh quan hệ không tệ. Tháºm chÃ, còn tháºt sá»± có chút tình cảm, coi Bá»™ Tranh là bằng hữu.
Tình huống nà y cÅ©ng không biết nên dùng cái gì để hình dung. Có lẽ Lưu VÄ©nh Hạo chÃnh là ngưá»i buồn cưá»i như váºy.
Mà hắn tá»±a hồ không định há»i thăm quan hệ cá»§a Bá»™ Tranh vá»›i Tần Sương, còn có má»™t chiêu kiếm pháp kia, vốn là nhiệm vụ cá»§a hắn, nhưng nếu bây giá» hắn nói , ta cùng Bá»™ Tranh là bằng hữu, há»i thăm ẩn tình cá»§a bằng hữu như váºy là không tốt.
Cái nà y là m cho Lưu Bác Hỉ không biết tức giáºn hay là buồn cưá»i, chỉ có thế để cho Lưu VÄ©nh Nghị cùng Lưu VÄ©nh Hoa tiếp tục thăm dò.
Chỉ bất quá, kết quả là Bá»™ Tranh không hé răng cho bá»n há» bất cứ Ä‘iá»u gì, không nói rõ quan hệ cá»§a mình và Tần Sương, không thể không nói, Bá»™ Tranh hiện tại đã biết cái gì có thể nói cho ngưá»i khác, cái gì không thể nói.
Äồng thá»i cÅ©ng phân biệt rõ rà ng, lá»i nà o có thể nói cho má»™t số ngưá»i nhưng không thế nói cho má»i ngưá»i.
Lưu Bác Hỉ cÅ©ng là bất đắc dÄ©, chuyện nà y cÅ©ng chỉ đà nh váºy, hiện tại chỉ có thể mượn con đưá»ng Bá»™ Tranh nà y cùng Tần Sương kéo má»™t chút quan hệ là tốt rồi.
“Các ngươi đứng ở chá»— nà y đừng Ä‘i đâu, ta Ä‘i há»i thăm tình huống má»™t chút.†Lưu Bác Hỉ dặn dò mấy ngưá»i Bá»™ Tranh đứng đó, còn chÃnh mình Ä‘i há»i thăm tin tức, biết được Tần Sương hiện tại Ä‘ang ở phòng khách chÃnh, vì phụ thân cá»§a nà ng chúc thá».
Äiá»u nà y là m cho Lưu Bác Hỉ cảm thấy rất vui mừng. Không ngá» tá»›i đúng dịp như váºy, khoảng thá»i gian nà y tháºt quá xảo hợp. Äây không phải là đưa cho Tần Sương má»™t phần đại lá»… sao, vá» phần cha nà ng, tá»± nhiên cÅ©ng có má»™t phần lá»… váºt, kéo quan hệ vá»›i cha nà ng cÅ©ng rất là cần thiết.
Vốn hắn tá»›i nÆ¡i nà y đã chuẩn bị lá»… váºt, hiện tại vừa vặn có thể phát huy giá trị lá»… váºt.
“Äi thôi, chúng ta và o Ä‘i thôi.â€
Lưu Bác Hỉ mang theo mấy ngưá»i Bá»™ Tranh chuẩn bị Ä‘i và o, nhưng và o lúc nà y lại bị ngưá»i ngăn lại.
“Äứng lại, các ngươi là ai?†Tần gia thá»§ vệ ngăn Lưu Bác Hỉ lại.
“Chúng ta là Giang Äông thà nh Lưu gia, tại hạ Lưu Bác Hỉ, mang theo mấy cháu đến chúc thá» Tần Thông tiá»n bối.†Lưu Bác Hỉ chắp tay nói. (A Cá»±c : thánh thông đây à !!!)
“Giang Äông thà nh Lưu gia? Äây là cái gì? Chư từng nghe qua, nÆ¡i nà y không phải là nÆ¡i những ngưá»i rảnh rá»—i các ngươi có thể Ä‘i và o.†Tần gia thá»§ vệ kia lạnh lùng nói. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mặc dù ngưá»i tá»›i cÅ©ng không cần thiếp má»i, nhưng không có má»™t chút thân pháºn nà o, thá»§ vệ không thể là m như không biết mà cho qua, Ãt ra cÅ©ng phải nói ra má»™t danh hiệu nổi tiếng, mà Giang Äông thà nh ở Thần Kiếm Vương Triá»u không tÃnh là má»™t thà nh thị lá»›n, đối vá»›i cấp báºc Linh đô mà nói, có thể nói là không biết nó tồn tại.
Cá»™ng thêm Lưu gia cÅ©ng không phải là danh gia vá»ng tá»™c gì, lúc nà y dÄ© nhiên là bị ngưá»i ta xem nhẹ.
“…†Lưu Bác Hỉ nhất thá»i trầm mặc không nói gì, mà Lưu VÄ©nh Hạo bên cạnh đã xông lên, chuẩn bị động thá»§ dạy dá»— tên thá»§ môn đệ tá» Tần gia nà y, nhưng bị Lưu VÄ©nh Nghị kéo lại.
Trên thá»±c tế chuyện nà y bá»n há» không phải là không nghÄ© tá»›i, nhưng lúc chân chÃnh xảy ra, bá»n há» má»›i chÃnh thức cảm giác được, đây là chuyện tình rất khó chịu.
“Vị tiểu huynh đệ nà y, chúng ta hiện tại có chuyện gấp muốn tìm Tần Sương, thỉnh ngà i thông báo má»™t chút.†Lưu Bác Hỉ nhẫn nhịn, lại là m ra má»™t bá»™ mặt tươi cưá»i.
“Vừa rồi không phải nói đến chúc thỠTần Thông sao, sao giỠlại biến thà nh tìm Tần Sương?†Thủ vệ đệ tỠkia rất lớn lối nhìn nhìn Lưu Bác Hỉ.
Tên thá»§ vệ đệ tá» nà y tháºt không giống ngưá»i bình thưá»ng, lại có thể gá»i thẳng tên Tần Thông, má»™t chút ý tôn trá»ng cÅ©ng không có, cho dù Tần Thông ở Tần gia không có địa vị gì tốt, nhưng hiện tại dá»±a và o Tần Sương, lại chÃnh là má»™t nhân váºt không thể chá»c và o.
Ngưá»i bình thưá»ng gặp Tần Thông phải xưng là NgÅ© gia, bởi vì hắn đứng hà ng thứ năm, cho dù trước kia có ngưá»i gá»i hắn là Tần Thông, hiện tại đại Ä‘a số ngưá»i Ä‘á»u đổi xưng hô, không chỉ là trước mặt ngưá»i khác đổi mà sau lưng ngưá»i khác cÅ©ng váºy.
Tên thá»§ vệ đệ tá» nà y lại vẫn kêu là Tần Thông, cái nà y cÅ©ng nói lên tên thá»§ vệ nà y không phải là ngưá»i bình thưá»ng. Không sai, thá»§ vệ nà y đúng là không bình thưá»ng (nói mãi, là thằng Ä‘iên chứ gì -_-), hắn chÃnh là em vợ cá»§a con trai cá»§a chị há» cá»§a gia chá»§ (A Cá»±c : quan hệ gần v~. A Vi : Gần thế má»›i Ä‘i gác cá»a )
Cho nên hắn là ngưá»i thuá»™c phái cá»§a gia chá»§, yến há»™i lần nà y mặc dù gia chá»§ không nói gì, nhưng ngưá»i cá»§a phe phái gia chá»§ đã bắt đầu oán háºn sôi trà o.
Hắn là ngưá»i phe gia chá»§, hôm nay lại vừa lúc là m đệ tá» thá»§ vệ, hắn dÄ© nhiên bắt đầu là m khó ngưá»i đến chúc thá». Cho dù đủ tư cách hắn cÅ©ng sẽ Ä‘uổi Ä‘i, lại cà ng không cần phải nói Lưu Bác Hỉ như váºy, bá»n há» căn bản chÃnh là nhân váºt nhìn không thuáºn mắt.
“Chúng ta vốn đến tìm Tần Sương, nhìn thấy Tần Thông tiá»n bối mở thá» yến, tá»± nhiên phải đến chúc thá» trước. Phiá»n toái tiểu ca, cho chúng ta và o má»™t chút.†Lưu Bác Hỉ vẫn tiếp tục duy trì vẻ mặt tươi cưá»i.
“Lá»i trước khác lá»i sau, ngưá»i như ngươi có phải hay không đối vá»›i Tần gia chúng ta mưu đồ bất chÃnh, ta cà ng không thể để cho ngươi tiến và o.†Thá»§ vệ đệ tá» kia rất là cao ngạo nhìn đám ngưá»i Bá»™ Tranh, sau đó là m bá»™ không thèm nhìn há».
“Nếu như váºy thì là m phiá»n các ngươi thông báo cho Tần Sương cô nương má»™t chút. Nói là có cố nhân tá»›i thăm.†Lưu Bác Hỉ nói.
“Ngươi, lại dám giả mạo là cố nhân cá»§a Tần Sương? Äại thúc, má»™t chiêu nà y cá»§a ngươi đã sá»›m bị ngưá»i ta dùng chán rồi, ngươi có thể đổi chiêu gì má»›i mẻ Ä‘a dạng hÆ¡n không?†thá»§ vệ đệ tá» kia nói.
“Ta đương nhiên không phải, nhưng là ta Ä‘em theo sư đệ cá»§a Tần Sương cô nương, chÃnh là …â€Lưu Bác Hỉ và o lúc nà y muốn kéo Bá»™ Tranh ra. Nhìn vá» phÃa Bá»™ Tranh hắn phát hiện má»™t chuyện.
“ChÃnh là ba ngưá»i bá»n há» sao? Thấy thế nà o cÅ©ng không giồng.†Thá»§ vệ đệ tá» kia nói.
Ba? Không phải là bốn sao?
“Bá»™ Tranh Ä‘i đâu rồi?â€
Và o lúc nà y, bốn chú cháu Lưu gia, bá»n há» má»›i phát hiện, vốn Bá»™ Tranh đứng ở phÃa sau, bây giỠđã không thấy, ngay con chó máºp bên cạnh hắn cÅ©ng biến mất như váºy.
“Không biết, vừa má»›i thấy hắn ngồi chồm hổm ở chá»— nà y cho chó ăn, đảo mắt liá»n không thấy bóng dáng.†Lưu VÄ©nh Hạo lắc đầu, bá»n há» không ai chú ý tá»›i, Bá»™ Tranh sau khi ngồi chồm hổm không lâu, Vượng Tà i đột nhiên chạy và o Tần gia, Bá»™ Tranh liá»n chạy theo và o.
Muốn há»i tại sao bá»n ngưá»i Lưu Bác Hỉ không chú ý tá»›i bá»n há», thứ nhất, bá»n há» căn bản không chú ý đến Vượng Tà i, vá» phần ngưá»i thứ hai, lúc Bá»™ Tranh phát lá»±c, vốn chÃnh là ngồi cạnh, hắn cho dù là trong tình huống ngồi cạnh cÅ©ng có thể phát động thân pháp di động quá»· mị như bình thưá»ng, xen kẽ trong đám ngưá»i, ngưá»i khác Ä‘á»u không chú ý tá»›i.
Tình huống nà y là m cho Lưu Bác Hỉ cảm thấy lúng túng, vốn còn muốn mượn quan hệ cá»§a Bá»™ Tranh tiếp xúc Tần Sương, không nghÄ© đến thá»i khắc mấu chốt, Bá»™ Tranh lại biến mất không thấy.
“Tần Sương, đây là lá»… váºt nhá» cá»§a ta tặng cho nà ng.†má»™t công tá» anh tuấn tiêu sái, rất có lá»… tiết đứng trước Tần Sương, lấy ra má»™t khối ngá»c thạch chạm trổ tinh tế muốn tặng cho Tần Sương.
“Lâm công tá», váºt nà y quá quý trá»ng, ta không nháºn nổi, xin thu hồi lại!†Tần Sương nhìn ngá»c thạch kai má»™t chút, lắc đầu cá»± tuyệt, bởi vì nà ng nhìn ra được, ngá»c thạch nà y không phải là phà m váºt, mặc dù chỉ là má»™t khối nho nhá», nhưng tuyệt đối có giá trị liên thà nh.
“Äây chỉ là váºt nhá» mà thôi, chỉ cần nà ng thÃch, cho dù đắt nữa ta cÅ©ng nguyện ý cho nà ng, nháºn lấy Ä‘i.†Lâm công tá» kia tiếp tục nói, không có ý thu hồi ngá»c thạch, cứng rắn muốn Tần Sương nháºn lấy.
“Lâm Viá»…n, ngươi đừng ở chá»— nà y là m cà n, không thấy Tần Sương không lấy à ?†Và o lúc nà y, Tống Minh Kiệt xuất hiện, tá»±a hồ là bảo vệ nữ thần, nhưng kì tháºt là không muốn nữ thần nháºn đồ váºt cá»§a ngưá»i khác.
Tần Sương chưa từng nháºn đồ cá»§a bất luáºn kẻ nà o, hiện tại tất cả má»i ngưá»i muốn xem, ai có thể là ngưá»i thứ nhất tặng được lá»… váºt.
Tần Sương có chút cau mà y, tá»±a hồ hÆ¡i nhức đầu vì chuyện trước mắt, vốn là thá» yến cá»§a cha mình, không nghÄ© lại khiến cho những ngưá»i nà y có cÆ¡ há»™i mà và o, lấy danh nghÄ©a chúc thá» phụ thân để tặng đồ cho mình. (sướng thế còn j)
Mà nà ng vừa không muốn nháºn đồ cá»§a bất luáºn kẻ nà o, vô luáºn là quý trá»ng hay rẻ mạt, nà ng cÅ©ng không muốn nháºn, chuyện thu lá»… nà y tùy ngưá»i mà ý nghÄ©a sẽ khác.
Có và i ngưá»i đưa đồ tốt nữa, cÅ©ng sẽ không nháºn, mà có Ãt ngưá»i dù chỉ là mấy câu nói, lại là m cho ngưá»i ta quý trá»ng!
Lâm Viá»…n nà y sau khi những thiếu nữ kia xuất hiện cÅ©ng theo sát xuất hiện, mà hắn cÅ©ng không tá»›i má»™t mình, còn có những thiếu niên công tá» khác cÅ©ng xuất hiện, đây cÅ©ng là má»™t cảnh hấp dẫn ánh mắt ngưá»i khác.
Những thiếu niên công tá» nà y cÅ©ng là tá»›i theo Ä‘uổi Tần Sương, chẳng qua là phần lá»›n bị Tần Sương cá»± tuyệt, cho nên, bá»n há» Ä‘ang tìm kiếm mục tiêu má»›i trong yến tiệc, có Ãt ngưá»i là mượn cÆ¡ há»™i nà y, cùng má»i ngưá»i trao đổi má»™t chút, có Ãt ngưá»i còn lại là rất dứt khoát tiếp tục Ä‘eo bám.
Lâm Viá»…n tháºt ra cÅ©ng không phải là ngưá»i đầu tiên đưa lá»… váºt cho Tần Sương, ngưá»i đầu tiên dây dưa vá»›i Tần Sương. Sau khi nhìn má»™t đám ngưá»i bị cá»± tuyệt hắn má»›i Ä‘i lên, thứ nhất ra vẻ mình có địa vị áp tráºn, thứ hai, những ngưá»i khác Ä‘á»u đã thá» và thất bại, chÃnh mình thất bại cÅ©ng không sao cả.
Hắn không tin tưởng Tần Sương sẽ nháºn lá»… váºt cá»§a những ngưá»i trước đó, chuyện đó là không thể nà o, hắn đã sá»›m Ä‘oán được, nhưng hắn tá»±a hồ cÅ©ng không nghÄ©, mình cÅ©ng giống những ngưá»i đó, cÅ©ng sẽ không thà nh công, váºy tiếp tục còn ý nghÄ©a gì?
Buông tha sao?
Chuyện đó là không thể, có chút hy vá»ng, đó cÅ©ng là hi vá»ng, nếu không có ai thà nh công, chÃnh mình vẫn còn cÆ¡ há»™i hi vá»ng tán đổ Tần Sương!!
“Hừ, ta không được, những ngưá»i khác cÅ©ng không được, hôm nay nếu Tần Sương nháºn lá»… váºt cá»§a kẻ khác, ta liá»n…†Lâm Viên lúc nà y có chút tức giáºn nói.
“Ngươi liá»n cái gì? Äi nhảy sông tá»± vẫn hay là đi nhảy lầu? Cái nà y tháºt ra cÅ©ng không có gì, không bằng như váºy, ngươi thua liá»n trần truồng chạy ở cá»a thà nh má»™t vòng!†Tống Minh Kiệt cưá»i nói.
â€œÄÆ°á»£c! Cứ là m như váºy Ä‘i!†Lâm Viá»…n cả giáºn nói.
“Ca, ca cảm thấy Tần Sương sẽ nháºn lá»… váºt cá»§a kẻ khác sao?†Tống Lục Châu há»i.
“Sẽ không, Tần Sương cá»± tuyệt ngưá»i từ ngoà i ngà n dặm, sao có thể nháºn lá»… váºt cá»§a kẻ khác.†Tống Minh Kiệt nói.
“Váºy mà ca vẫn đánh cuá»™c.†Tống Lục Châu há»i.
“Ta đương nhiên đánh cuá»™c, ta vừa rồi không có tổn thất, hắn thắng, trên ngưá»i ta cÅ©ng không rụng cá»ng lông nà o, mà hắn thua, hắn sẽ phải trần truồng chạy ở cá»a thà nh, chuyện tốt như váºy, sao lại không là m?†Tống Minh Kiệt há»i ngược lại.
“…, đúng váºy, mặc dù là không thể thắng, nhưng đối vá»›i ca cÅ©ng không tổn thất gì!†Tống Lục Châu nói.
Và o lúc nà y, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u cảm thấy như váºy, Tần Sương không thể nà o nháºn lá»… váºt cá»§a bất kỳ nam nhân nà o, căn bản ngay cả cÆ¡ há»™i tiếp xúc nà ng cÅ©ng không cho, như thế nà o lại là m chuyện nháºn lá»… váºt như váºy!
Chẳng qua là , chuyện có đôi khi thú vị chÃnh là ở chá»— nà y, là m cho ngưá»i ta khó có thể tưởng tượng…
01.06.2015
Chương 186
Ta Ä‘ang tìm má»™t con chó máºp!
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
"A, sao nơi nà y lại có chó."
Äại sảnh Tần gia hiện tại Ä‘ang cá» hà nh thá» yến cá»§a Tần Thông, đột ngá»™t xuất hiện má»™t vị khách không má»i, khiến cho yến há»™i nà y trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Äó là má»™t con chó đất máºp mạp, vừa tiến và o đại sảnh liá»n trở thà nh tiêu Ä‘iểm cá»§a toà n trưá»ng, không phải bởi vì nó đặc biệt, chỉ là dưới trưá»ng hợp nà y, không ai được mang sá»§ng váºt và o, hÆ¡n nữa còn là chó đất thấp hèn thế nà y.
Äặc biệt nhất là , trên thân con chó nà y còn Ä‘eo má»™t cái túi vải, trong túi vải chứa má»™t con chó khác, Ä‘iá»u nà y cà ng thêm thú vị.
Nhưng lúc nà y, không ai quản con chó nà y thú vị thế nà o, bá»n há» chỉ cảm thấy rằng, dưới trưá»ng hợp nà y, con chó nà y không nên xuất hiện.
Các tân khách quả tháºt có thể đứng xem cuá»™c vui, cưá»i nói chỉ trá», nhưng cảm giác cá»§a Tần gia thì không thể giống váºy.
"Các ngươi là m ăn kiểu gì thế, tại sao lại để con chó nà y và o đây." Ngưá»i duy trì tráºt tá»± cá»§a Tần gia lên tiếng, sai ngưá»i Ä‘ia bắt con chó kia lại.
Sau khi bắt tay và o bắt giữ con chó máºp nà y, bá»n há» má»›i phát hiện, con chó nà y tuyệt đối không bình thưá»ng, tối thiểu, công phu công phu né tránh cá»§a nó rất cưá»ng đại, dưới tình huống nhiá»u ngưá»i bao vây chặn bắt như thế, nó lại có thể chạy ra khá»i từ trong vòng vây.
Äiá»u nà y là m cho khiến các tân khách cưá»i cà ng thêm lá»›n tiếng, mà ngưá»i cá»§a Tần gia cà ng cảm thấy cá»±c kỳ bẽ mặt, không nghÄ© tá»›i con chó nà y lại khó bắt như thế, đây là con chó đất thiệt sao? Nó căn bản đã thà nh tinh, bá»n hắn tháºm chà sá» dụng má»™t và i kế sách nhưng Ä‘á»u bị con chó nà y phát hiện ra, Ä‘iá»u nà y không thể không nói, tháºt sá»± quá thần kỳ. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tình huống nà y cà ng ngà y cà ng trở nên thú vị!
"Tần Sương, con chó rất thú vị a." Tống Minh Kiệt nhìn đám ngưá»i Ä‘ang báºn rá»™n nói.
"Äúng thế, con chó nà y không đơn giản đâu, cÅ©ng không phải ngưá»i cá»§a Tần gia vô năng." Lâm Viá»…n nói.
"Ừ, đây không phải là chó đất bình thưá»ng, còn biết má»™t và i thân pháp, hẳn là do ngưá»i cố ý bồi dưỡng mà được." Lục Tiểu Dạ nói.
"..."
Và o lúc nà y, đại Ä‘a số ngưá»i ở đây cÅ©ng đã phát hiện Ä‘iểm khác biệt cá»§a con chó nà y, bồi dưỡng ra má»™t con sá»§ng váºt như váºt không khiến ngưá»i ta cảm thấy kinh ngạc, chẳng qua là Ãt thấy có ngưá»i lại lá»±a chá»n má»™t con chó đất để bồi dưỡng. Äại Ä‘a số má»i ngưá»i Ä‘á»u sẽ nuôi má»™t con yêu sá»§ng, bét lắm cÅ©ng là mãnh thú, hoặc là những con váºt mà ngưá»i ta nhìn và o là thÃch.
Chó đất, tháºt sá»± là rất Ãt thấy, tháºm chà có thể nói là có má»™t không hai.
"Tần Sương, có cần chúng ta xuất thủ giúp nà ng giải quyết con chó nà y hay không." Tống Lục Châu nói.
" Không..." Khi Tần Sương chuẩn bị nói gì đó thì đột nhiên khá»±ng lại, cả ngưá»i giống như ngây dại, dương như có chuyện gì đó khiến nà ng sợ ngây ngưá»i.
"Là m sao váºy? Tần Sương?" Tống Lục Châu là ngưá»i đầu tiên phát hiện ra tình huống kỳ lạ cá»§a Tần Sương, láºp tức lên tiếng há»i, chỉ có Ä‘iá»u, câu há»i cá»§a nà ng ta không được Tần Sương đáp lại, Tần Sương vẫn ngẩn ngưá»i.
Mà trong lúc Tần Sương ngẩn ngưá»i, nà ng vô thức bước từng bước vá» phÃa trước...
"Äây là là m sao váºy?"
Hiện tại ngưá»i nà o cÅ©ng để ý thấy Tần Sương có gì đó là lạ, đây là biểu hiện mà bá»n há» chưa từng thấy qua, trước kia Tần Sương cÅ©ng chưa từng biểu hiện ra vẻ mặt như thế. Cho dù là gặp phải đại sá»± gì, nà ng Ä‘á»u duy trì biểu tình thản nhiên, giống như chuyện đó không liên quan gì đến nà ng váºy.
Má»i ngưá»i theo tầm mắt cá»§a Tần Sương nhìn đến, nhìn thấy toà n là ngưá»i, phÃa đó là cá»a đại sảnh, xung quanh nÆ¡i đó Ä‘á»u là ngưá»i vá»›i ngưá»i, ai cÅ©ng không thể khẳng định được Tần Sương Ä‘ang nhìn ai.
Mà rất nhanh, Tần Sương đã từ trong biểu tình ngÆ¡ ngác hồi phục lại tình thần, sau khi nà ng khôi phục lại vẻ mặt bình thưá»ng, cÅ©ng không phải là giả bá»™ như chưa há» phát sinh chuyện gì, mà là bước nhanh vá» phÃa trước, tá»±a hồ muốn Ä‘i nghênh đón ngưá»i nà o đó.
Là ai đây?
Là ai có thể là m cho Tần Sương tự mình đi nghênh đón đây?
Từ khi bắt đầu yến tiệc đến hiện tại, Tần Sương tối Ä‘a cÅ©ng chỉ Ä‘i cùng Tần Thông chà o há»i khách khứa, chưa từng chá»§ động Ä‘i nghênh đón khách nhân, bởi vì nà ng không má»i bất kỳ má»™t ngưá»i khách nà o, tá»± nhiên cÅ©ng không cần nà ng Ä‘i nghênh đón. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cho dù là đám ngưá»i Tống Lục Châu không má»i mà tá»± đến, nà ng cÅ©ng giống váºy không há» Ä‘i nghênh đón, kỳ tháºt tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u hiểu được, bởi vì Tần Sương vẫn chưa biết những ngưá»i nà y quan trá»ng thế nà o, hoặc là nói, chưa quan trá»ng đến độ khiến nà ng phải Ä‘i nghênh đón, tháºm chà cả ý định chá»§ động tá»›i gần bá»n há» cÅ©ng không có.
Nhưng tình huống hiện tại tá»±a hồ có Ä‘iểm không giống lúc trước, không ngá» nà ng chá»§ động Ä‘i nghênh đón má»™t ngưá»i, rốt cuá»™c là ai má»›i có thể khiến nà ng như thế, tất cả má»i ngưá»i ở đây Ä‘á»u tò mò muốn biết.
Rất nhanh, má»i ngưá»i liá»n nhìn thấy nà ng Ä‘i đến trước mặt má»™t thiếu niên, thiếu niên nà y cúi đầu, tá»±a hồ Ä‘ang tìm kiếm cái gì đó...
Lúc nà y, tất cả má»i ngưá»i nhìn chằm chằm và o ngưá»i thiếu niên kia, thoạt nhìn nà ng chÃnh là vì thiếu niên nà y má»›i có biểu hiện kỳ lạ như váºy, chỉ là thiếu niên nà y là ai?
Ngưá»i chá»— nà y, ai cÅ©ng không biết thiếu niên nà y là ai, chỉ Ä‘em ánh mắt Ä‘á»u táºp trung ở trên ngưá»i thiếu niên nà y.
Bá»n hắn chứng kiến, thiếu niên hoà n toà n không có chú ý tá»›i Tần Sương Ä‘ang Ä‘i tá»›i, chÃnh là trên mặt đất tìm tòi, sau đó vòng qua Tần Sương, muốn tiếp tục tìm kiếm gì đó.
"..."
Nhiá»u ngưá»i trong lòng có Ä‘iểm hết chá»— nói, Tần Sương chá»§ động tìm đến thiếu niên nà y, thiếu niên nà y không ngá» không lÄ©nh tình, nhìn cÅ©ng không liếc mắt má»™t cái, cứ như thế mà vòng qua.
Äiá»u nà y là m cho mấy ngưá»i Tống Minh Kiệt và Lâm Viá»…n thầm chá»i ầm lên, tiểu tá» nà y tháºt sá»± không biết nể mặt, không ngá» tiên tá» trước mắt không quản, không biết Ä‘i tìm cái gì.
"Ngươi Ä‘ang tìm cái gì?" Tần Sương nhẹ nhà ng há»i, thanh âm còn có chút nhu ý mà má»i ngưá»i chưa từng có cảm giác qua, mặc dù nói nhu ý nà y cÅ©ng không phải rất rõ rà ng, nhưng đã khiến cho tất cả má»i ngưá»i lâm và o chấn kinh.
"Ta Ä‘ang tìm má»™t con chó máºp, nó còn mang theo má»™t con váºt nhá», cô có biết nó đâu không?" Thiếu niên thuáºn miệng trả lá»i, cÅ©ng tiếp tục tìm kiếm mà không nhìn qua nảng.
Ta kháo, nguyên lai là tìm con chó, không ngỠlà đang tìm một con chó, đây quả thực là đáng chết vạn lần, tiên tỠbà y đặt không quản, đi tìm con chó, hay cho một con chó đất.
Không cần phải nói, ngưá»i nà o cÅ©ng biết thiếu niên nà y muốn tìm chÃnh là con chó máºp vừa rồi, hiện tại không biết Ä‘i nÆ¡i nà o , vừa má»›i có má»™t đám ngưá»i bao vây chặn bắt, lại vẫn để nó chuồn mất, giá» không biết thế nà o.
"Gặp qua rồi." Tần Sương nói.
"Nó ở nÆ¡i nà o?" Thiếu niên láºp tức há»i.
"Không biết nha." Tần Sương có chút nghịch ngợm trả lá»i.
Giá»ng Ä‘iệu có Ä‘iểm tinh nghịch cá»§a nà ng là m cho má»i ngưá»i lại má»™t lần nữa thần kinh rối loạn , bá»n hắn cho tá»›i táºn bây giá» còn chưa thấy qua Tần Sương biểu hiện ra vẻ mặt như thế, đừng nói là vẻ mặt như thế, ngay cả má»™t tia tiểu cảm xúc, bá»n hắn Ä‘á»u rất Ãt thấy.
"Có ý tứ gì, cô Ä‘ang ở đây... A, Tần sư tá»·?" Thiếu niên quả tháºt hết chá»— nói, mà hắn nhìn vá» phÃa Tần Sương má»™t lúc, ngẩn ngÆ¡, sau đó kêu má»™t cái xưng hô, mà xưng hô thế nà y nhất thá»i là m má»i ngưá»i kinh ngạc.
Thiếu niên nà y không ngá» gá»iTần Sương là Tần sư tá»·, nói như váºy nói, thiếu niên kia chÃnh là đệ tá» cá»§a sư phụ Tần Sương, là chá»— quen biết? Nhìn Tần Sương biểu hiện mà xét, ngưá»i sư đệ nà y không phải đệ tá» bình thưá»ng, cùng nà ng có quan hệ rất không tầm thưá»ng.
"Bá»™ Tranh, tại sao ngươi lại đến nÆ¡i đây, tá»›i tìm ta sao?" Tần Sương nhìn thiếu niên kia há»i han.
"Ừ, ta chÃnh là tá»›i tìm tá»·, có chút chuyện muốn nhá» vả tá»·, chỉ có Ä‘iá»u không nghÄ© tá»›i tá»· hiện tại lợi hại như váºy, mong tá»· đừng ghét bá» ta, tá»· cho ta má»™t chá»— dừng chân là được rồi ." Bá»™ Tranh nói thẳng.
"Ngươi là tiểu đệ cá»§a ta, mà nay ngươi tá»›i chá»— cá»§a ta, ta cao hứng còn không kịp, như thế nà o lại ghét bá», ta sẽ an bà i cho ngươi, ngươi muốn ở bao lâu cÅ©ng không có vấn đỠgì, nếu không thì vá» chá»— ta ở?" Tần Sương cưá»i cưá»i nói.
"Váºy cám Æ¡n Tần sư tá»·, ở chung thì thôi Ä‘i, ta còn có lão bà ." Bá»™ Tranh nói.
"Ha ha, ngươi đã có lão bà !" Tần Sương nở nụ cưá»i, lúc nà y đây cưá»i to , Ä‘iá»u nà y cÅ©ng là m cho tất cả má»i ngưá»i ngẩn ra, đây còn là Tần Sương mà chúng ta biết sao? Äây chÃnh là băng sÆ¡n nữ thần sao?
"Không đùa tá»·, ta tháºt sá»± có lão bà ." Bá»™ Tranh lắc đầu nói.
"Ừ, hai ngưá»i, Ä‘á»u so vá»›i ta xinh đẹp hÆ¡n phải không." Tần Sương nói.
"Không sai, đúng váºy đúng váºy! Tá»· ngà n vạn lần không cần tá»± ti, hai lão bà cá»§a ta không phải ngưá»i thưá»ng, tá»· so ra thì lại rất bình thưá»ng." Bá»™ Tranh gáºt đầu nói.
"..." Tần Sương có chút hết chá»— nói, tiểu tá» nà y vẫn chẳng đổi khác gì, bây giá» vẫn mÆ¡ má»™ng như váºy.
Bá»™ Tranh cÅ©ng là m cho tất cả má»i ngưá»i hết chá»— nói, tiểu tá» nà y chẳng những dám nói lão bà cá»§a hắn so vá»›i Tần Sương xinh đẹp hÆ¡n, hÆ¡n nữa còn dám hạ thấp Tần Sương, đây quả thá»±c là tá»™i chết.
"Tiểu tá», chú ý lá»i cá»§a ngươi, nếu ngươi còn dám vÅ© nhục Tần Sương, ta sẽ cho ngươi trả giá đắt." Tống Minh Kiệt nhảy ra nói.
"Tống Minh Kiệt, nÆ¡i nà y không có chuyện cá»§a ngươi, sư tá»· đệ chúng ta nói chuyện, ngươi chen và o là m gì!" Tần Sương nói thẳng, Tống Minh Kiệt nói cái gì nà ng không quan tâm, nà ng ngay láºp tức phát hoả .
Tần Sương mấy năm nay phong quang vô hạn, nhưng nà ng cà ng phong quang, nà ng cà ng cảm thấy thiếu nợ Bá»™ Tranh cà ng nhiá»u, nà ng tháºm chà có ý nghÄ© Ä‘i Thanh Vân kiếm phái tìm Bá»™ Tranh, nhưng rốt cuá»™c vẫn nhịn được, bởi vì là m thế, có thể sẽ phá há»§y cuá»™c sống cá»§a Bá»™ Tranh, khi đó nà ng đã biết đến "nguyện vá»ng vÄ© đại" cá»§a Bá»™ Tranh, chỉ là nhiá»u tiá»n mà thôi.
Cuộc sống của Bộ Tranh rất đơn giản, đơn giản đến nỗi nà ng có điểm hâm mộ, mấy năm nay nà ng rất nổi tiếng, dĩ nhiên là không muốn phá hủy cuộc sống của Bộ tranh, trừ phi là Bộ Tranh tự mình nguyện ý bước ra một bước.
Tuy rằng Tần Sương đã nghÄ© đến Bá»™ Tranh có thể sẽ xuất hiện, có thể sẽ tìm đến mình, nhưng nà ng cÅ©ng tháºt không ngá» Bá»™ Tranh lại tá»›i nhanh như váºy, má»›i chỉ qua và i năm mà thôi, nà ng cho rằng dù Bá»™ Tranh đến, cÅ©ng phải là năm sáu năm sau
Mà là m cho nà ng cảm thấy được có chút ngoà i ý muốn, chÃnh là thá»±c lá»±c cá»§a hắn đỠthăng vô cùng nhanh, nhanh đến mức là m cho nà ng cÅ©ng cảm thấy kinh ngạc vạn phần.
"Tần Sương, nà ng..." Tống minh kiệt muốn phát hoả, cảm giác hảo tâm của mình lại bị coi thà nh lòng lang dạ thú.
"Tần Sương, ca ca cá»§a muá»™i cÅ©ng là vì suy nghÄ© cho tá»·, không có ý gì khác, tá»· đừng nóng giáºn." Tống Lục Châu láºp tức khuyên can.
"Äúng thế, Tần Sương muá»™i tá», ta đây đã có chút nóng vá»™i, bất quá, cách nói chuyện cá»§a sư đệ nà ng là m cho ngưá»i khác khó chịu." Tống minh kiệt nói. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Không dá»… nghe ngươi có thể không nghe, không cho phép ngươi nghe, tốt lắm, Bá»™ Tranh, đừng quan tâm bá»n hắn, ta dẫn ngươi Ä‘i gặp cha ta." Tần Sương nói.
"Äợi má»™t chút, ta còn muốn tìm con chó..." Bá»™ Tranh vẫn không quên Vượng Tà i, cÅ©ng không biết nó chạy Ä‘i đâu.
"Tìm cái đầu cá»§a ngươi, cha cá»§a ta, còn không trá»ng yếu bằng con chó kia sao? Phi phi..." Tần Sương cả giáºn, rất nhanh tá»±u phát hiện mình nói chuyện nà y có Ä‘iểm không ổn.
01.06.2015
Chương 187
Äừng có cưỡng cầu!
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
"Gâu gâu!"
"Kháo, con chó máºp nhà ngươi!"
Tần Sương lôi kéo Bá»™ Tranh Ä‘i vá» phÃa cha cá»§a mình, Bá»™ Tranh liá»n phát hiện ra Vượng Tà i, không ngá» Ä‘ang ở má»™t bên gặm vá» cây, tháºt là có bệnh a, ngươi má»™t đưá»ng chạy và o đây chẳng lẽ chÃnh là vì gặm vá» cây sao?
Bá»™ Tranh muốn kéo nó qua để trị tá»™i, nhưng rất nhanh liá»n phát hiện có cái gì không đúng, Vượng Tà i mặc dù là chó đất, nhưng khẩu vị rất cao , không phải Bá»™ Tranh cho cái gì cÅ©ng ăn, kể cả là dược tà i...
Chẳng lẽ cái cây nà y là dược liệu tuyệt thế gì đó?
Bá»™ Tranh Ä‘i tá»›i bênh cạnh cái cây, cây nà y nói lá»›n không lá»›n, nói nhá» cÅ©ng không nhá», thoạt nhìn tá»±a hồ rất bình thưá»ng, không há» giống như là dược liệu quý báu chút nà o.
Bá»™ Tranh táºp trung quan sát cái cây nà y, cÅ©ng ngá»i ngá»i má»™t chút, má»™t mùi thÆ¡m ngát truyá»n đến, còn có mùi thÆ¡m cÆ¡ thể cá»§a nữ nhân, A...
"Bá»™ Tranh, ngươi muốn ta phát hoả má»›i nghe lá»i hả, bây giá» ngoan ngoãn theo ta không?" Thanh âm cá»§a Tần Sương vang lên bên cạnh Bá»™ Tranh, là m cho Bá»™ Tranh cảm giác được má»™t cá»— khà tức nguy hiểm.
"ÄÆ°Æ¡ng nhiên là ngoan ngoãn nghe lá»i, lá»i nói cá»§a sư tá»·, ta nhất định nghe lá»i!" Bá»™ Tranh gáºt đầu nói.
"Váºy ngươi còn không theo ta Ä‘i, đừng nghÄ© tá»›i chuyện chạy vá»›i ta, bằng không, ta Ä‘em con chó máºp nà y cá»§a ngưá»i và o nồi ." Tần Sương nhìn nhìn Vượng Tà i bên ngưá»i Bá»™ Tranh, ánh mắt kia là m cho Vượng Tà i cảm giác hÆ¡i sợ
"Äừng mà sư tá»·, Vượng Tà i chÃnh là bảo bối cá»§a ta, tuy rằng bình thưá»ng nó ngây ngây ngốc ngốc , nhưng tác dụng cÅ©ng không nhỠđâu." Bá»™ Tranh láºp tức nói.
"Tác dụng gì?" Tần Sương há»i.
"Cái nà y, chá»— nà y không tiện nói, dù sao nó chÃnh là bảo bối, tá»· đừng đánh chá»§ ý lên nó, có cái gì thì cứ nhằm và o ta!" Bá»™ Tranh ra vẻ anh dÅ©ng.
"Nhằm và o ngươi sao? CÅ©ng tốt, để cho ta thu tháºp ngươi." Tần Sương nhìn nhìn Bá»™ Tranh nói.
Không được đâu Tần Sương, nà ng có có chuyện gì cứ nhằm và o ta, ta đây nguyện ý .
Lâm Viá»…n cùng Tống Minh Kiệt bi phẫn hô vang trong lòng, khi ánh mắt nhìn vá» phÃa Bá»™ Tranh không há» che giấu sá»± ghen ghét Ä‘iên cuồng
"Tần sư tỷ, tỷ trước tiên tránh ra." Bộ Tranh nói.
"Cái gì? !" Tần Sương lúc nà y vốn là muốn kéo Bá»™ Tranh Ä‘i , không nghÄ© tá»›i Bá»™ Tranh má»i nà ng tránh ra má»™t chút, đây là ý gì? Ghét bá» ta sao?
"Mùi trên ngưá»i tá»· quá nặng , ta ngá»i không ra hương vị cá»§a nó." Bá»™ Tranh nói.
"Cái gì? Trên ngưá»i cá»§a ta có mùi quá nặng?" Tần Sương chất vấn, trán hiện ra hắc tuyến.
"Ừ, cái mÅ©i chỉ toà n ngá»i thấy mùi cá»§a tá»·, không thể chuyên tâm ngá»i được mùi vị khác." Bá»™ Tranh gáºt đầu, lại má»™t lần nữa nói, may mắn hắn nói rõ, bằng không, hắn nhất định sẽ bị Tần Sương má»™t chưởng đánh bay.
"ÄÆ°Æ¡ng nhiên, ta đây thiên sinh lệ chất, có chút mùi hương cÅ©ng rất bình thưá»ng." Tần Sương thản nhiên nói, ngữ khà bình thản như váºy khiến ngưá»i khác nghe có Ä‘iểm không quen .
Tần Sương và o lúc nà y, cÅ©ng rất tá»± giác Ä‘i ra, nhìn thấy Bá»™ Tranh đến chá»— cái cây kia đổi tá»›i đổi lui, ngá»i hương vị, quan sát lá cây thân cây...
"Tần Sương, hắn Ä‘ang là m cái gì thế?" Lục Tiểu Dạ và o lúc nà y đựng cạnh Tần Sương, đồng thá»i còn có má»™t thiếu nữ
"Ta cÅ©ng không biết, hắn có thể phát hiện ra cái gì đó." Tần Sương lắc đầu, nà ng nà o biết Bá»™ Tranh Ä‘ang là m cái gì, nhìn chằm chằm và o cái cây kia, nó có cái gì đẹp Ä‘au ta. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bất quá, nà ng tin tưởng Bộ Tranh sẽ không là m chuyện nhà m chán, nhất là và o lúc nà y.
"Hắn thá»±c sá»± là sư đệ cá»§a ngươi sao?" Lục Tiểu Dạ há»i.
"Ừ, mặc dù chỉ gặp mặt và i lần, hÆ¡n nữa hắn ở trong môn phái cÅ©ng chỉ là má»™t đệ tá» tạp dịch, nhưng hắn là má»™t ngưá»i rất thú vị!" Tần Sương nói, nà ng cÅ©ng không tìm thấy từ nà o khác để hình dung vá» Bá»™ Tranh.
"Ha ha, đây là , đây là ... Vượng Tà i, nhóc tháºt sá»± rất giá»i, thế nà y cÅ©ng bị ngươi phát hiện ra." Bá»™ Tranh lúc nà y, đột nhiên ôm lấy cái cây kia, tháºt giống như ôm được mỹ nhân váºy.
"Ừm, ngưá»i nà y, Ä‘Ãch xác rất thú vị, hắn chẳng lẽ ở chá»— nà y, muốn cùng cây kia thân thiết má»™t phen. Ta cảm thấy được ta đã rất đặc biệt , không nghÄ© tá»›i sư đệ cá»§a ngươi cà ng thêm đặc biệt." Lục Tiểu Dạ ngẩn ra, sau đó nói.
"..." Tần Sương rõ rà ng cảm giác được ác ý của Lục Tiểu Dạ , nhưng nà ng không có cách nà o phản bác, quên đi, cũng không phải ta bị hiểu lầm, tiểu tỠđó cũng căn bản sẽ không quan tâm đến việc nà y.
Bất quá chuyện nà y nà ng cũng cảm thấy kỳ quái, vì cái gì Bộ Tranh đột nhiên ôm lấy cái cây kia , cây nà y ở đại sảnh đã rất lâu rồi, cũng không có cái gì đặc biệt.
Äại sảnh cá»§a Tần gia, mặc dù nói là sảnh, nhưng nhìn kết cấu kiến trúc thì có má»™t ná»a là bên ngoà i, ở giữa là có nóc nhà , nhưng phụ cáºn không có, còn có má»™t số hoa cá» cây cối.
"Tần sư tỷ, có thể cho ta cái cây nà y hay không?" Bộ Tranh đột nhiên chạy đến trước mặt Tần Sương, chỉ và o cây kia nói.
"Ngươi muốn cây nà y là m cái gì?" Tần Sương có chút không rõ .
"Cây nà y là bảo bối, bảo bối rất không tồi, các tá»· cứ để ở chá»— nà y như thế, đó cÅ©ng chÃnh là lãng phÃ, không bằng cho ta." Bá»™ Tranh nói.
"Bảo bối? Ngươi nói là cái loại bảo bối gì má»›i được?" Tần Sương cÅ©ng không đồng ý ngay, mà gặng há»i tiếp.
“Ta không thể nói, ta mà nói rồi , tỷ sẽ lại không cho ta ." Bộ Tranh lắc đầu nói.
"Äồ ngốc, ngươi cÅ©ng đã nói là bảo bối , ngươi cảm thấy ta còn có thể cho ngươi sao?" Tần Sương có chút tức giáºn nói, Bá»™ Tranh có đôi khi chÃnh là như váºy, rõ rà ng đã muốn nói, lại còn cho là mình cái gì cÅ©ng chưa nói.
"A, nếu thế, hắc hắc, ta đây sẽ nói cho tá»· biết, đây chẳng qua là má»™t gốc cây bình thưá»ng!" Bá»™ Tranh sá» sỠđầu, vô sỉ nói.
"..."
"Ngươi đã nói đây là má»™t bảo bối, hiện tại lại nói bình thưá»ng, ngươi lừa ai thế." Tần Sương tức giáºn nói. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Ta, ta, ta vừa mới nói láo!" Bộ Tranh nói.
"ÄÆ°á»£c rồi, không gặp ngươi và i năm, ngươi hiện tại trở nên vô sỉ rồi." Tần Sương có Ä‘iểm tức giáºn nói.
"Chuyện nà y không phải là không có biện pháp a, ta rất muốn cây nà y, đây chÃnh là thứ tốt. Ta quá ngu ngốc, lúc nà y, nên lừa tá»· trước má»›i đúng, nói tháºt vá»›i tá»· là m gì cÆ¡ chứ." Bá»™ Tranh có chút hối háºn nói.
"Ngươi có thể gạt được ai, trình độ nói chuyện cá»§a ngươi dở tệ như thế , thà nh tháºt khai báo cho ta, cây nà y rốt cuá»™c là cái gì?" Tần Sương há»i, lúc nà y, nà ng cÅ©ng quên việc dẫn Bá»™ Tranh Ä‘i tìm cha cá»§a nà ng .
" Kỳ tháºt ta cÅ©ng không biết là cái gì." Bá»™ Tranh bắt bắt đầu nói.
"Ngươi còn lằng nhằng!" Tần Sương nhìn nhìn Bộ Tranh nói.
"Không phải, ta tháºt sá»± không biết, ta chỉ biết là thứ nà y có tác dụng gì, nhưng không biết nó gá»i là gì." Bá»™ Tranh láºp tức nói.
Hiểu biết cá»§a hắn vá» dược liệu, từ trước đến nay Ä‘á»u là hiểu biết dược tÃnh, nhưng tên tuổi ra sao thì lại không rõ.
"Nguyên lai là như váºy, cái nà y rốt cuá»™c có hữu dụng gì?" Tần Sương há»i, tháºt ra nà ng biết chuyện Bá»™ Tranh không biết chữ, hắn không biết danh tá»± cÅ©ng rất bình thưá»ng.
"Cái cây nà y có thể dùng như má»™t loại dược liệu, luyện chế ra má»™t loại Ä‘an dược đặc thù, có thể gia tăng công lá»±c, khôi phục nguyên khÃ." Bá»™ Tranh nói.
"Hiệu quả thế nà o?" Tần Sương há»i.
"Hiệu quả tốt lắm!" Bá»™ Tranh trả lá»i.
"..." Tần Sương trầm mặc một hồi, "Rốt cuộc hiệu quả thế nà o!"
"Hiệu quả tốt lắm a!" Bá»™ Tranh lại trả lá»i.
"Ngu ngốc, ta là há»i, hiệu quả như váºy cụ thể là thế nà o, có thể gia tăng bao nhiêu công lá»±c, là dùng má»™t lần, hay là có thể dùng thưá»ng xuyên?" Tần Sương há»i.
"Cái đó hả, gia tăng công lá»±c cÅ©ng không phải nhiá»u lắm, so vá»›i Bồi Nguyên Äan tốt hÆ¡n, có thể dùng thưá»ng xuyên, nhưng dùng nhiá»u sẽ có Ä‘iểm không tốt..." Bá»™ Tranh nói.
"Có cái gì không tốt ." Tần Sương há»i.
"Nam nhân dùng nhiá»u sẽ không tốt ." Bá»™ Tranh nói, những lá»i nà y là m cho ngưá»i nghe có Ä‘iểm cổ quái, như thế nà o đột nhiên nói nam nhân dùng nhiá»u thì không tốt.
"Nữ nhân thì sao?" Tần Sương há»i, tuy rằng nà ng cÅ©ng cảm thấy kỳ quái vá» vấn đỠnà y, nhưng vẫn há»i theo.
“Nữ nhân không thể dùng." Bộ Tranh trực tiếp lắc đầu nói.
"Vì cái gì?" Tần Sương có chút tò mò.
"Vì thuốc còn có má»™t công năng, chÃnh là dùng để tráng dương." Bá»™ Tranh có chút yếu á»›t nói.
"..." Tần Sương nghẹn lá»i.
"Ngươi vừa mới hưng phấn như thế, chẳng lẽ ngươi muốn để mình dùng sao?" Lục Tiểu Dạ nhìn nhìn Bộ Tranh nói.
"ÄÆ°Æ¡ng nhiên không phải, ta chuẩn bị bán Ä‘i, loại Ä‘an dược tráng dương nà y bán ra có rất nhiá»u ngưá»i mua, giá cả cÅ©ng rất cao, hÆ¡n nữa loại Ä‘an dược nà y còn có tác dụng gia tăng công lá»±c, công lá»±c gia tăng còn không Ãt!" Bá»™ Tranh nói.
"Ngưá»i đâu, Ä‘em nà y cây là m cá»§i đốt !" Tần Sương hô lên má»™t câu, sau đó lôi kéo Bá»™ Tranh rá»i Ä‘i, cÅ©ng không quan tâm biểu tình thống khổ muốn chết cá»§a Bá»™ Tranh.
Không cần thì cho ta, đây chÃnh là tiá»n, các ngươi đây là đang đốt tiá»n.
Trên thá»±c tế, giá trị cá»§a cây nà y là rất cao , bằng không Vượng Tà i cÅ©ng sẽ không gây lá»™n xá»™n như váºy, hÆ¡n nữa cÅ©ng không chỉ có thể luyện chế Ä‘an dược tráng dương, chỉ là , Bá»™ Tranh cảm thấy được loại Ä‘an dược nà y bán được nhiá»u tiá»n, liá»n thiên vá» luyện chế loại Ä‘an dược loại nà y.
Còn má»™t Ä‘iá»u, cả cái cầy Ä‘á»u là dược liệu, cho nên nói, phân lượng cÅ©ng không Ãt, cÅ©ng khó trách Bá»™ Tranhcó bá»™ dáng cá»±c kỳ bi thương kia ! !
Nếu có thể lá»±a chá»n, hắn nhất định sẽ không nói những lá»i nà y vá»›i Tần Sương, Ä‘iá»u nà y cÅ©ng chỉ nói là do số mệnh, mệnh lý hư vô chá»› cưỡng cầu a...
01.06.2015
Chương 188
Lá»… váºt
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
Chương 188 : Lá»… váºt
“Thá» yến? Hóa ra hôm nay là sinh nháºt Tần sư tá»·, ta đây hẳn là nên tặng lá»… váºt má»›i đúng, cái nà y Ä‘i.†Bá»™ Tranh lúc há»i thăm bữa tiệc nà y là m cái gì đã nghe Lục Tiểu Dạ bên cạnh nói đây là thá» yến nhà Tần Sương.
Cho nên, Bá»™ Tranh liá»n cho rằng đây là thá» yến cá»§a Tần Sương, tiện tay lấy ra má»™t cái tráºn khà do chÃnh hắn luyện chế. Tráºn khà nà y lấy ngá»c thạch là m chá»§ thể, thoạt nhìn trong suốt, mặc dù chưa tÃnh là tráºn khà tốt nhưng lại có vẻ ngoà i rất không tệ, dưá»ng như rất thÃch hợp tặng cho cô gái như Tần Sương.
Tháºt ra loại tráºn khà nà y trong tay Bá»™ Tranh vẫn còn rất nhiá»u, gần đây hắn má»™t má»±c luyện chế ngá»c khà tráºn khà cÅ©ng vì sá»a chữa ná»a khối tráºn khà mà mẹ hắn lưu lại, đó là con đưá»ng duy nhất mẹ hắn lưu lại.
Dá»±a và o ná»a khối tráºn khà bá» ngoà i tan tà nh đó, Ä‘oán chừng không thể tìm được bất kỳ đầu mối nà o, sá»a chữa xong cái tráºn khà đó thì khả năng tìm được đầu mối lá»›n hÆ¡n nhiá»u.
Muốn sá»a chữa cái tráºn khà nát bét ấy cần rất nhiá»u công sức, cho dù là đối vá»›i ngưá»i có kinh nghiệm phong phú vá» tráºn pháp cÅ©ng rất là khó khăn. Còn đối vá»›i kẻ chưa từng sá»a chữa tráºn khà như Bá»™ Tranh, kiến thức tráºn pháp cÅ©ng không tÃnh là quá phong phú, vốn là nhiệm vụ không thể hoà n thà nh.
Bất quá, năng lá»±c số há»c vô đối cá»§a Bá»™ Tranh lại là m cho chuyện nà y trở nên khả thi, chỉ là cho dù váºy, đó cÅ©ng là công trình lá»›n báºc nhất. Bá»™ Tranh trong quá trình sá»a chữa tráºn khà hồi phục như cÅ©, lại tạo ra không Ãt sản phẩm phụ, đó chÃnh là má»™t và i tráºn khÃ.
Những tráºn khà nà y chức năng không đồng nhất, có cái còn là sản phẩm thất bại, nhưng tất là đá»u có chất liệu là ngá»c, cá»™ng thêm tay nghá» Bá»™ Tranh không tệ, vẻ ngoà i xem ra vẫn rất không tồi.
Cho nên lúc Bá»™ Tranh đưa ra, Ãt nhất cÅ©ng không mất mặt, là má»™t ngá»c khà tương đối không tồi, mặc dù ở cấp báºc cá»§a Tần Sương rất thưá»ng thấy loại ngá»c nà y.
DÄ© nhiên, đối vá»›i má»™t số ngưá»i, loại ngá»c nà y vẫn có chút thấp kém, váºy mà lại tặng cho Tần Sương cá»§a mình, Tần Sương nhất định sẽ không nháºn.
Huống chi, hắn lại tặng sai đối tượng, hôm nay cũng không phải thỠyến của Tần Sương mà là của cha nà ng.
“Tặng cho ta? ÄÆ°a đây, sau nà y nhá»› tặng đồ tốt hÆ¡n, lá»… nà y quá nhẹ.†Tần Sương nói.
“ Äúng là nhẹ tháºt, ngươi muốn nặng ta sẽ Ä‘i nhặt má»™t tảng đá?†Bá»™ Tranh nói.
“…â€Má»i ngưá»i hết chá»— nói rồi, tên sư đệ cá»§a Tần Sương từ chá»— nà o lòi ra, giống như cái gì cÅ©ng không biết, ngay lá»i nà y cá»§a Tần Sương mà cÅ©ng không hiểu.
“Nhặt cái đầu ngươi, nói cho ngươi biết, hôm nay không phải sinh nháºt ta, là sinh nháºt phụ thân ta.†Tần Sương nói.
“Hóa ra là sinh nháºt bá phụ…Äem váºt kia trả lại cho ta để ta tặng bá phụ Ä‘i.†Bá»™ Tranh xòe tay, muốn đòi lại ngá»c khà trong tay Tần Sương.
“…â€
Tiểu tá» nà y tháºt có ý tứ, tặng đồ cho Tần Sương còn muốn đòi lại (thanh niên Ä‘iển hình chia tay đòi lại quà :D). Ngươi có biết bao nhiêu ngưá»i muốn tặng lá»… váºt cho Tần Sương, Tần Sương cÅ©ng chẳng thèm ngó tá»›i, cái ngá»c khà nát nà y Tần Sương có thể nháºn, đó là phúc ba Ä‘á»i nhà ngươi rồi.
“Há»â€¦â€ Tần Sương vá»— và o tay Bá»™ Tranh, liếc Bá»™ Tranh má»™t cái, nói: “Tặng đồ cho ta còn muốn đòi vá», không có cá»a đâu!â€
“Äây vốn là quà sinh nháºt cá»§a ngươi, hiện tại không phải, được rồi, coi như là quà sinh nháºt tiếp theo cá»§a ngươi, nói trước rồi nhé.†Bá»™ Tranh nói, bá»™ dạng không chịu lá»—, khiến cho Tần Sương có xúc động muốn đá bay hắn.
“Ngươi chuẩn bị tặng phụ thân ta cái gì?†Tần Sương há»i, cái nà y là vì phòng ngừa Bá»™ Tranh tặng lá»… váºt kì quái, mà điểm nà y là m cho ngưá»i ta hiểu được, nà ng đối vá»›i Bá»™ Tranh khác vá»›i những ngưá»i khác, những ngưá»i khác nà ng cÅ©ng không há»i má»™t tiếng. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Cái nà y.†Bá»™ Tranh lại lấy ra má»™t cái ngá»c khÃ. Äối vá»›i hắn, ngá»c khà loại nà y còn nhiá»u, rất nhiá»u, còn Ä‘ang suy nghÄ© là m sao xá» lý, Ä‘em là m lá»… váºt đúng là quá thÃch hợp rồi.
Bởi vì, cái nà y không cần tiá»n mua!
“Vẫn còn có? Ngươi có rất nhiá»u váºt nà y à ?†mặt Tần Sương nhất thá»i sầm lại.
“Ừ, rất nhiá»u, ta Ä‘ang muốn xá» lý cho hết, mua tà i liệu má»›i.†Bá»™ Tranh gáºt đầu nói.
“Rất nhiá»u? à ngươi là đồ ngươi tặng ta chỉ là má»™t cái trong nhiá»u cái ngươi có?†chân mà y Tần Sương khẽ nhảy lên, vốn là nà ng không ngại váºt bình thưá»ng, nếu như là duy nhất, nà ng cà ng vui vẻ, nhưng váºt nà y nếu như có nhiá»u, váºy thì không giống lúc trước.
Cái nà y ai gặp phải cÅ©ng sẽ có chút tức giáºn, Tần Sương cÅ©ng giống như váºy, mà lúc nà y nà ng không để ý đến câu nói kế tiếp cá»§a Bá»™ Tranh, đó là ‘mua tà i liệu má»›i’
Nếu như nà ng mà chú ý lá»i nà y, nà ng nhất định sẽ xem lại ngá»c khà trong tay mình, sẽ phát hiện đó là má»™t tráºn khÃ, là tráºn khà Bá»™ Tranh luyện chế.
Nếu váºy, nà ng cÅ©ng sẽ không ghét bá», không phải hà i lòng vì đó là tráºn khÃ, mà là bởi vì đó là tráºn khà do Bá»™ Tranh luyện chế, phần tâm ý đó cÅ©ng đã đủ rồi.
â€œÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu là đồ ta thiếu sao lại tặng cho cô được?†Bá»™ Tranh trá»±c tiếp trả lá»i, đáp án nà y là m cho ngưá»i ta thấy xấu hổ, bởi vì đáp án nà y trắng trợn thái quá.
“Äiá»u nà y cÅ©ng đúng, bất quá, ngươi nên tặng cái gì quý trá»ng má»™t chút, vừa thÃch hợp để tặng, lại vừa là đồ váºt ngươi không có nhiá»u, tốt nhất là duy nhất.†Tần Sương gáºt đầu, sau đó nói.
Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Cái nà y, có thì có, nhưng ta không nỡ tặng cho cô.†Bộ Tranh nói thẳng.
“…†Má»i ngưá»i đã hết chá»— nói vá»›i Bá»™ Tranh rồi, hiện tại ai cÅ©ng cảm thấy, Bá»™ Tranh là má»™t con quá»· hẹp hòi, có cái gì cÅ©ng không tặng ngưá»i.
Nhưng bá»n hắn lại không nghÄ© đến, Bá»™ Tranh có đồ nà y váºt ná», sao lại nhất định phải tặng cho Tần Sương? Bá»n há» cảm thấy nên tặng cho Tần Sương, nhưng Bá»™ Tranh lại không cho là váºy.
Hắn có thể tặng cho Tần Sương má»™t và i thứ, nhưng không phải váºt gì cÅ©ng tặng, những thứ tương đối không đáng giá, hắn có thể tặng ngay, nhưng nếu đáng giá, hắn phải suy nghÄ© má»™t chút.
Thế đã rất tốt rồi, nếu như là trước kia, không cần nghÄ© cÅ©ng biết, hắn váºt gì cÅ©ng không tặng, cho dù là không đáng tiá»n, trừ phi Tần Sương có thể cho hắn món đồ tương đương.
“Hiện tại không nỡ cÅ©ng được, lúc nà o ngươi cảm thấy bỠđược hãy tặng ta.†Tần Sương cưá»i cưá»i nói, đối vá»›i việc nà y nà ng cÅ©ng không ép Bá»™ Tranh, bởi vì nà ng hiểu rõ Bá»™ Tranh, Bá»™ Tranh có thể tặng nà ng váºt nà y cÅ©ng đã tốt rồi, quan hệ cá»§a hai ngưá»i còn chưa đến mức có thể tặng lá»… váºt trân quý. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng vì Tần Sương cảm giác mình nợ Bá»™ Tranh rất nhiá»u, cho nên cô có thể đưa cho Bá»™ Tranh lá»… váºt quý trá»ng, vì Bá»™ Tranh mà trả giá rất nhiá»u, cho nên và o lúc nà y, tháºt ra giữa hai ngưá»i đã sinh ra quan hệ vi diệu không cân bằng.
Mặt dù không cân bằng, nhưng nếu như Tần Sương cứ tiếp tục như váºy, Bá»™ Tranh nhất định sẽ Ä‘em Ä‘iá»u đó cân bằng trở lại, vì hắn luôn luôn tin lá»i mẹ hắn, là m ngưá»i không thể chiếm tiện nghi cá»§a ngưá»i khác.
“Ừ, nếu như ta bỠđược, nhất định sẽ tặng cho ngươi.†Bá»™ Tranh nói, lá»i nà y tháºt ra nói cÅ©ng vô Ãch, vẫn phải xem có bỠđược hay không.
“Quyết định như váºy, còn có, lá»… váºt cho phụ thân ta không thể qua loa như váºy, ngươi nhất định phải coi trá»ng hình thức, chỉ cần quý trá»ng, tục má»™t chút cÅ©ng không sao cả.†Tần Sương nói.
“Nếu tục má»™t chút cÅ©ng không sao, ta liá»n đưa tiá»n Ä‘i, hiện tại tiá»n cá»§a ta rất nhiá»u.†Bá»™ Tranh nói.
“…, hay là thôi Ä‘i, ngươi không biết nÆ¡i nà y cÅ©ng chá»— cá»§a chúng ta trước kia không giống nhau, ngươi không tưởng tượng được chênh lệch trong đó đâu.†Tần Sương láºp tức bác bá», nà ng cảm thấy Bá»™ Tranh đưa tiá»n chắc chắn không nhiá»u, hÆ¡n nữa Bá»™ Tranh còn không biết giá cả nÆ¡i nà y khác vá»›i Thanh Vân Kiếm Phái.
Trong cảm nghÄ© cá»§a Tần Sương, Bá»™ Tranh chÃnh là sư đệ ở Thanh Vân Kiếm Phái, tá»± nhiên là lấy Thanh Vân Kiếm Phái để so sánh, nếu như váºy, Bá»™ Tranh đưa tiá»n nhất định là má»™t trăm lượng bạc trắng, ở chá»— nà y, đó chÃnh là tiá»n lẻ.
Mà coi như Bộ Tranh dùng giá của nơi nà y, nà ng cũng sẽ phủ quyết, bởi vì… cái nà y quá tục.
Nà ng nói là có thể tục một chút, nhưng không phải tục đến tình trạng nà y.
“Tặng tiá»n không được, váºy thì tặng Ä‘an dược Ä‘i, ta hiện tại có thể lấy ra Ä‘an dược.†Bá»™ Tranh nói.
“Äan dược, ngươi không phải đưa loại Ä‘an được ấy chứ?†Tần Sương chần chừ má»™t chút há»i, “Phụ thân ta không cần loại đồ đó, sau khi mẫu thân ta rá»i Ä‘i, ông ấy luôn luôn má»™t thân má»™t mình.â€
“Ta cÅ©ng muốn váºy, nhưng ngươi Ä‘em dược liệu cá»§a ta đốt Ä‘i, ta sao luyện chế được, hà ng tồn kho trước kia cÅ©ng bán hết, váºt nà y bán rất chạy đó.†Bá»™ Tranh hiện tại vẫn có chút canh cánh trong lòng nói.
“Sau nà y không cho phép ngươi luyện chế những thứ loạn thất bát tao như váºy nữa.†Tần Sương nghiêm mặt nói.
“Mặc kệ cô!†Bá»™ Tranh rất dứt khoát cá»± tuyệt, đó là chặt đứt tà i lá»™ cá»§a mình, đừng nói là nà ng, đổi lại là ngưá»i thân nhất cÅ©ng khó rung chuyển được chấp niệm cá»§a hắn.
“…â€
“Sương nhi, ngưá»i nà y là ai váºy?†Tần Thông xuất hiện, hắn xem chừng nếu như mình không xuất hiện mà tiếp tục chỠđợi, Tần Sương vẫn không dẫn ngưá»i tá»›i ra mắt mình.
Hắn cÅ©ng rất tò mò sao đột nhiên lại xuất hiện má»™t Bá»™ Tranh, sư đệ mà Tần Sương chiếu cố đặc thù. Äối vá»›i chuyện Tần Sương ở Thanh Vân Kiếm Phái, hắn cÅ©ng không rõ lắm, Tần Sương sau khi trở vá», không kể vá»›i hắn gì cả, chỉ là liá»u mạng tu luyện, tÃnh cách lại trở nên lãnh đạm như váºy.
Ngay cả ngưá»i là m cha như hắn, cÅ©ng rất Ãt khi thấy nà ng cưá»i, không nghÄ© đến sau khi ngưá»i sư đệ nà y xuất hiện, lại có thể là m nà ng nở nụ cưá»i, hÆ¡n nữa còn không chỉ má»™t lần.
Tình huống như thế, là m cho hắn không thể không tò mò, tháºm chà còn chá»§ động há»i tá»›i.
“Äây chình là Tần bá phụ sao, ta gá»i là Bá»™ Tranh, là sư đệ cá»§a Tần sư tá»·.†Bá»™ Tranh láºp tức hướng Tần Thông hà nh lá»… nói.
“Bá»™ Tranh, tên rất hay, ngươi là sư đệ ba năm trước cá»§a Sương nhi sao? Cùng Sương nhi thưá»ng ở chung má»™t chá»— à ?" Tần Thông há»i.
“ Phải, mà cÅ©ng không phải! Ta là sư đệ cá»§a Tần sư tá»·, nhưng thá»i gian ở chung vá»›i Tần sư tá»· cÅ©ng chỉ có mấy ngà y, chúng ta cÅ©ng không phải rất thân thuá»™c, chẳng qua sau khi sư tá»· rá»i Ä‘i cùng ta nói lá»i từ biệt, bảo ta đến Thần Kiếm Vương Triá»u tìm cô ấy.†Bá»™ Tranh lắc đầu nói.
“Nga? Các ngươi tháºt không phải rất thân sao?†Tần Thông có chút hoà i nghi nhìn Bá»™ Tranh cùng Tần Sương, nếu như không phải rất thân, sao Tần Sương lại để lại địa chỉ cho Bá»™ Tranh?
01.06.2015
Chương 189
Äan dược thất phẩm!
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
“Cha, có một số việc không thể nói rõ được.†Và o lúc nà y Tần Sương đột nhiên lên tiếng chen ngang.
“Nga, đúng váºy, con gái lá»›n rồi, những chuyện nà y cÅ©ng nên để chÃnh con xá» lý.†Tần Thông cưá»i cưá»i nói.
“…†Tần Sương mặt hơi đỠlên, liếc Tần Thông một cái.
à nà ng là không muốn là m cho Bá»™ Tranh bại lá»™ quá nhiá»u, nếu như má»i ngưá»i Ä‘á»u biết rõ Bá»™ Tranh, có thể sẽ hoà i nghi Bá»™ Tranh cÅ©ng biết má»™t chiêu kiếm pháp kia cá»§a mình. Bá»™ Tranh há»c được, ngưá»i khác khẳng định cÅ©ng há»c được.
Chuyện nà y nà ng sẽ nói cùng Bá»™ Tranh má»™t chút, bất quá nà ng cÅ©ng không biết, tháºt ra hiện tại Bá»™ Tranh đã hiểu, Lưu Bác Hỉ từng dò xét hắn, hắn cÅ©ng không nói mình biết kiếm pháp gì.
Dĩ nhiên, đây là Bộ Tranh vì mình, mà không phải vì Tần Sương, hắn căn bản không biết Tần Sương cũng biết chiêu kiếm pháp nà y.
Nà ng tin rằng Tần Thông cÅ©ng biết Ä‘iểm nà y, lá»i vừa rồi cÅ©ng chỉ là Tần Thông đánh trống lảng sang chuyện khác, chẳng qua không nghÄ© tá»›i Tần Thông lại nói lá»i máºp má» như váºy. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Tần bá phụ, đây là lá»… váºt cá»§a ta tặng cho ngà i.†Bá»™ Tranh cÅ©ng không biết hai cha con bá»n há» Ä‘ang nói cái gì, hắn chẳng qua vẫn tuân thá»§ lá»i phân phó vừa rồi cá»§a Tần Sương, tặng cho cha nà ng má»™t món quà .
Hắn suy nghĩ một chút, quyết định đưa một loại đan dược, đúng lúc loại đan dược nà y hắn còn có một viên.
“Äây là cái gì?†Tần Thông có chút tò mò nhìn món đồ Bá»™ Tranh đưa cho hắn, là má»™t cái há»™p, cái há»™p nà y rất là tinh xảo, từ vẻ ngoà i có thể thấy đó là má»™t đồ váºt không tệ.
Mà lúc Tần Thông mở ra, phát hiện đó dÄ© nhiên lại là má»™t viên Ä‘an dược, đồng thá»i, hắn cảm thấy viên Ä‘an dược nà y cÅ©ng không tầm thưá»ng, xung quanh má»i ngưá»i cÅ©ng có suy nghÄ© như váºy, kể cả đám ngưá»i Tần Sương.
Bởi vì, lúc Ä‘an dược vừa được mở ra, nhất thá»i mùi thuốc tá»a đầy phòng khách. HÆ¡n nữa, mùi thuốc vừa thấm và o ngưá»i, cả ngưá»i đã trở nên sảng khoái vô cùng, cái nà y có thể thấy được hiệu quả Ä‘an dược đến mức nà o.
Äám ngưá»i Tần Sương mở to mắt nhìn Bá»™ Tranh, bá»n há» lúc trước cÅ©ng biết là Bá»™ Tranh sẽ lấy ra Ä‘an dược, nhưng bá»n hắn cÅ©ng cảm thấy lấy biểu hiện lúc trước cá»§a Bá»™ Tranh, nhất định lấy ra là thứ phẩm Ä‘an dược, đúng chất hẹp hòi, là m sao có thể đưa ra váºt gì tốt tặng ngưá»i.
Nếu như là bán thì bá»n há» còn hiểu được, còn tặng ngưá»i mà nói…,bá»n há» là m sao cÅ©ng không nghÄ© tá»›i, ngay cả Tần Sương cÅ©ng cảm thấy có chút bất khả tư nghị, huống chi là những ngưá»i khác.
Lúc trước bảo hắn đưa ra thứ tốt thì không chịu, nhưng bây giá» lại lấy ra đồ tốt như váºy, cái nà y tháºt không bình thưá»ng!!
“Bá»™ Tranh, Ä‘an dược nà y là đan dược gì? Phẩm cấp gì?" Tần Thông có chút ngưng trá»ng há»i.
“Ta cÅ©ng không biết Ä‘an dược nà y gá»i là gì, ngà i tùy tiện đặt má»™t cái tên là được, vá» phần phẩm cấp, ta nghÄ© hẳn được coi là đan dược cao cấp.†Bá»™ Tranh nói.
“Äan dược cao cấp… Cái nà y quá không rõ rà ng, rốt cuá»™c là mấy phẩm?†Tần Thông há»i.
“Phụ thân, ngươi há»i hắn cái nà y là m sao hắn biết được, hắn tiếp xúc tối Ä‘a cÅ©ng chỉ là đan dược bình thưá»ng, chỉ biết so vá»›i Ä‘an dược bình thưá»ng thì nó là đan dược cao cấp, nhưng không biết Ä‘an dược cao cấp chia là m cá»u phẩm.†Tần Sương có chút oán giáºn phụ thân đồng thá»i lại dạy Bá»™ Tranh má»™t chút kiến thức Ä‘an dược. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bá»™ Tranh lúc trước đối vá»›i cái nà y đúng là rất mÆ¡ hồ, cho rằng trên Ä‘an dược bình thưá»ng chÃnh là đan dược cao cấp, không biết Ä‘an dược cao cấp được chia ra là m nhiá»u loại, đồng thá»i hắn cÅ©ng không biết, Ä‘an dược cao cấp sau cá»u phẩm vẫn còn cấp báºc cao hÆ¡n, đó là thần cấp.
Trên thá»±c tế, Ä‘an dược ngÅ© phẩm trở lên cÅ©ng đã rất khó có được, tam tứ phẩm đã là thần Ä‘an diệu dược trong miệng nhiá»u ngưá»i. Mà đan dược nhất phẩm cÆ¡ hồ chÃnh là thần, nhưng vẫn có Ä‘an dược thần cấp tồn tại, chẳng qua là đan dược thần cấp đã mấy trăm năm nay không có ra lò.
Äan dược thần cấp là m sao có thể tùy tiện luyện chế ra được, Ä‘an dược nà y cá»§a Bá»™ Tranh, má»›i đứng ở hà ng ngÅ© Ä‘an dược thất phẩm, mà ở Thần Kiếm Vương Triá»u, Ä‘an dược thất phẩm là má»™t bảo bối rất hi hữu, cho nên, lá»… váºt nà y cá»§a Bá»™ Tranh không chỉ không nhẹ, ngược lại còn có chút nặng.
“Ngươi không biết, váºy ngươi lấy nó ở chá»— nà o?†Tần Thông có chút ngạc nhiên há»i.
“Ta…†Äang lúc Bá»™ Tranh sắp nói ra thì bị Tần Sương kéo lại.
“Cái nà y là bà máºt, sao có thể tùy tiện nói, phụ thân có muốn nháºn hay không, nếu không thì trả lại cho Bá»™ Tranh.†Tần Sương trá»±c tiếp hướng vá» phÃa Tần Thông nói.
“Ai, quả nhiên là con gái lá»›n không nhỠđược, bây giỠđã có gan giúp đỡ ngưá»i ngoà i.†Tần Thông lắc đầu, có chút bất đắc dÄ©, nhưng trong lòng hắn lúc nà y Ä‘ang nổi nhạc lên quẩy a, bởi vì hắn chiếm được má»™t viên Ä‘an dược thất phẩm.
“Cha còn nói nữa, ta liá»n để cho Bá»™ Tranh đổi lại má»™t món lá»… váºt khác cho cha.†Tần Sương nhìn Tần Thông bình tÄ©nh nói.
“Ha ha, Bá»™ Tranh, những thứ khác không biết, váºy ngươi nên biết hiệu dụng cá»§a Ä‘an dược nà y chứ?†Tần Thông nhìn Bá»™ Tranh, không nói tiếp chuyện lúc nãy, phảng phất vừa rồi ý cá»§a hắn chÃnh là muốn há»i vấn đỠnà y.
Hiệu dụng má»›i là mấu chốt nhất, đại Ä‘a số võ giả, chỉ cần Ä‘an dược luyện khÃ, bá»n há» thà rằng muốn má»™t viên Ä‘an dược cá»u phẩm luyện khÃ, cÅ©ng không muốn má»™t viên Ä‘an dược trị liệu ngÅ© phẩm tháºm chà trên ngÅ© phẩm . Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Ta biết, là dùng để gia tăng công lực, ăn một lần có thể tăng một năm công lực.†Bộ Tranh nói.
“Cái gì? Gia tăng má»™t năm công lá»±c? Äây là thưá»ng dùng hay là duy nhất?†Tần Thông há»i, nhưng sau khi há»i hắn cảm thấy mình rất ngu, tin tưởng những ngưá»i khác cÅ©ng cảm thấy hắn rất ngu.
â€œÄÆ°Æ¡ng nhiên là duy nhất, nếu là thưá»ng dùng, váºy không phải là quá bá sao?†Bá»™ Tranh sau khi trả lá»i liá»n phán má»™t câu.
Má»—i lần Ä‘an dược có thể gia tăng má»™t năm công lá»±c, cái nà y nếu có thể dùng thưá»ng xuyên, nhất định sẽ là m cho má»i ngưá»i Ä‘iên cuồng, lá»i nà y không phải là quá đáng.
“Duy nhất cÅ©ng tốt rồi, có thể bá»›t công sức tu luyện má»™t năm, ngươi xác định là tặng sao?†Tần Thông há»i.
“Ừ, tặng cho ngà i, dù sao cÅ©ng không đáng tiá»n†Lúc Bá»™ Tranh nói câu cuối cùng, thanh âm rất nhá», cÆ¡ hồ không có ai nghe được, bao gồm Tần Thông đứng trước mặt hắn, bởi vì Tần Thông chỉ chú ý đến chuyện trong nhà .
Loại Ä‘an dược nà y váºy mà lại không đáng tiá»n? Ngươi có phải là điên rồi không?
Tần Sương lại nghe được lá»i Bá»™ Tranh nói, nà ng hiện tại không chỉ đứng bên cạnh Bá»™ Tranh mà còn chú ý đến thanh âm nói chuyện cá»§a hắn.
Theo ý nghÄ© cá»§a Tần Sương, Bá»™ Tranh sở dÄ© nói không đáng giá tiá»n, có thể là bởi vì hắn tình cở lấy được, lại không biết rõ lắm tin tức Ä‘an dược, cho nên má»›i cảm thấy không đáng tiá»n, dù sao cÅ©ng là đồ nhặt được.
à nghÄ© đó cÅ©ng là suy nghÄ© cá»§a đông đảo má»i ngưá»i, cảm thấy Bá»™ Tranh nhất định không cần trả giá nhiá»u để lấy được, Ä‘iá»u nà y cÅ©ng giải thÃch cho tình huống mâu thuẫn trước đó.
Äối vá»›i Bá»™ Tranh, thuốc nà y đúng là đồ không cần trả tiá»n, cÅ©ng là do Vượng Tà i tìm được ở nÆ¡i khác, dược liệu do mình hái, có tà i liệu tùy thá»i có thể luyện chế ra.
HÆ¡n nữa, Bá»™ Tranh sá»›m đã ăn rồi, cái nà y đối vá»›i hắn, là má»™t váºt vô dụng!
02.06.2015
Chương 190
Giống như rau cải trắng!
Nguồn: Bà n Long chấm Mỹ
Nội dung thu gọn
"Bá»™ Tranh, thứ cho ta đã há»i nhiá»u, váºt nà y cá»§a ngươi không phải không đáng tiá»n, tháºt ra nó rất đáng giá." Tần Thông nói.
Má»™t năm công lá»±c thoạt nhìn không phải nhiá»u lắm, nhưng loại Ä‘an dược gia tăng công lá»±c dùng má»™t lần nà y, thông thưá»ng ắt hẳn sẽ không xung đột vá»›i các loại Ä‘an dược cùng loại khác, Ä‘iá»u nà y tương đương giúp giảm bá»›t má»™t năm tu luyện.
Nhân sinh có bao nhiêu cái má»™t năm cÆ¡ chứ, ăn nhiá»u loại Ä‘an dược nà y là có thể thoải mái siêu việt rất nhiá»u ngưá»i, là đồ váºt toà n bá»™ vÅ© giả cầu còn không được.
Vá»›i lại, kỳ tháºt má»™t năm không tÃnh là Ãt, đại Ä‘a số Ä‘á»u là mấy tháng, tháºm chà ngay cả má»™t tháng cÅ©ng không đến, tuy váºy những Ä‘an dược đó vẫn có ngưá»i muốn Ä‘oạt lấy, tÃch tiểu thà nh đại, đạo lý nà y ai cÅ©ng hiểu được.
Äan dược có thể gia tăng và i năm, mưá»i mấy năm công lá»±c thì không phải là đan dược thất phẩm nữa rồi, Ä‘an dược đó phải có phẩm chất rất cao, nói thà dụ như Ä‘an dược thần cấp, hẳn có thể gia tăng và i chục năm công lá»±c, nếu như có thể gặp được loại Ä‘an dược nà y, cÆ¡ hồ có thể nói là má»™t bước lên trá»i.
Cho dù là má»™t ngưá»i rất bình thưá»ng cÅ©ng có thể trở thà nh cao thá»§ tuyệt thế, chẳng qua loại Ä‘an được nà y mấy trăm năm chỉ xuất hiện má»™t hai viên, chỉ có thể ngá»™ mà không thể cầu.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, công lá»±c gia tăng và i chục năm, nhưng nếu như cảnh giá»›i không đột phá thì vẫn có thể không phát huy ra được loại công lá»±c nà y, chẳng khác gì là có sức mạnh mà không có kỹ xảo, đến lúc gặp phải ngưá»i có lá»±c lượng kém hÆ¡n mà kỹ xảo cao hÆ¡n, váºy chắc chắn sẽ bị thua.
Dù thế nà o, Ä‘an dược thất phẩm gia tăng má»™t năm công lá»±c nà y cá»§a Bá»™ Tranh, tại Thần Kiếm vương triá»u mà nói, là má»™t Ä‘an dược rất trân quý, cÅ©ng không phải không đáng tiá»n theo như lá»i Bá»™ Tranh.
Trên thá»±c tế, thói quen cá»§a Bá»™ Tranh là như thế, đối vá»›i thứ không cần dùng tiá»n để mua được, từ trước đến nay hắn Ä‘á»u không quý trá»ng, Ãt nhất sẽ không keo kiệt tặng cho ngưá»i khác, cho nên hắn má»›i có thể nói thứ nà y không đáng tiá»n.
"Thứ nà y không tÃnh là gì, váºt nhá» mà thôi, chúc ngà i phúc như đông hải, thá» tá»±a nam sÆ¡n." Bá»™ Tranh chẳng chút quan tâm nói, đồng thá»i hà nh lá»… chúc thá» Tần Thông.
Vốn câu chúc thá» nà y rất bình thưá»ng, chẳng qua là Tần Thông bây giá» còn chưa tÃnh là già , lá»i chúc như váºy tá»±a hồ có hÆ¡i quá lố má»™t chút, nhưng Bá»™ Tranh dưá»ng như chỉ biết má»—i câu nà y, ngoà i câu nà y ra hắn chẳng biết nói câu nà o khác.
"Ha ha, được được, ta đây xin nháºn." Tần Thông cưá»i cưá»i nói, vừa rồi hắn cÅ©ng nhìn Tần Sương má»™t chút, thấy Tần Sương cÅ©ng không phản đối việc hắn nháºn lấy, xem ra không có vấn đỠgì, có chuyện gì cứ để cho các tiểu bối tá»± mình giải quyết, Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Phụ thân, má»™t mình cha chà o há»i khách khứa Ä‘i, con có mấy lá»i muốn nói vá»›i Bá»™ Tranh nên phải rá»i Ä‘i trước." Tần Sương lên tiếng. Khách nhân cÅ©ng tá»›i đủ rồi, ngưá»i nên chà o há»i cÅ©ng Ä‘á»u đã chà o há»i, hiện tại nà ng có thể danh chÃnh ngôn thuáºn lui Ä‘i, hÆ¡n nữa, nà ng còn có rất nhiá»u lá»i muốn há»i Bá»™ Tranh, lúc nà y không ly khai thì còn đợi đến bao giá».
"Các ngươi đừng Ä‘i theo ta, ta có chuyện riêng muốn nói vá»›i hắn, má»i các ngươi tránh Ä‘i cho."Lúc Tần Sương kéo Bá»™ Tranh rá»i Ä‘i, nói vá»›i mấy ngưá»i Tống Lục Châu muốn Ä‘i theo phÃa sau má»™t câu.
"Nói chuyện riêng..." Äám ngưá»i Tống Lục Châu không nghÄ© tá»›i Tần Sương lại dứt khoát bảo bá»n há» tránh Ä‘i, váºy cÅ©ng không còn cách nà o. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bá»™ Tranh bị Tần Sương kéo chạy Ä‘i, hắn đột nhiên cảm thấy mình dưá»ng như có chuyện gì đó quên nói, nhưng trong khoảng thá»i gian ngắn không nhá»› ra được là chuyện gì, cÅ©ng không suy nghÄ© nữa, dù sao đến lúc nà o đó sẽ nhá»› ra.
Ngoà i đại môn Tần gia, thúc cháu Lưu Bác Hỉ Ä‘ang tìm Bá»™ Tranh ở gần đó, chẳng qua bá»n há» không tà i nà o tìm được Bá»™ Tranh, giống như Bá»™ Tranh đã hoà n toà n biến mất.
"Bộ Tranh, ngươi ở đâu rồi?" Lưu Vĩnh Hạo hô lớn một câu, chỉ là không có tiếng đáp lại.
Bốn thúc cháu bất hạnh nà y, bá»n há» không biết Bá»™ Tranh đã tiến và o Tần gia, hÆ¡n nữa còn không tim không phổi quên mất bá»n há», cÅ©ng không biết đến lúc nà o hắn sẽ nhá»› tá»›i.
Trở lại bên phÃa Bá»™ Tranh, Bá»™ Tranh Ä‘i theo Tần Sương tá»›i má»™t cái viện tá», đây là viện tá» cá»§a Tần Sương, bình thưá»ng ngay cả đám ngưá»i Lục Tiểu Dạ cÅ©ng rất khó được cho và o đây, lần nà y nà ng lại dẫn theo má»™t nam nhân là Bá»™ Tranh Ä‘i và o, Ä‘iá»u nà y khiến cho nhóm thị nữ hầu hạ cá»§a nà ng cảm thấy rất kinh ngạc.
Sau khi Bá»™ Tranh tiến và o cái viện tá» nà y, phát hiện ra cái viện tá» nà y rất tao nhã, nhưng trong tao nhã ẩn ẩn má»™t cảm giác cao ngạo nhà n nhạt, giống như toà n bá»™ đồ váºt trong viện tá» chỉ có đứng thưởng thức xa xa mà không thể khinh nhá»n, giống như chá»§ nhân cá»§a nó váºy.
"Tần sư tá»·, chá»— nà y cá»§a cô rất được a." Sau khi Bá»™ Tranh quan sát xung quanh, liá»n phát ra má»™t tiếng cảm thán.
"ThÃch không, váºy sau nà y ngươi ở lại đây Ä‘i." Tần Sương cưá»i nói.
"Quên Ä‘i, dù sao cô cÅ©ng là nữ hà i tá», mà ta là ngưá»i có lão bà rồi, như váºy không tiện lắm." Bá»™ Tranh lắc đầu, bác bỠđỠnghị nà y, mặc dù cái viện tá» nà y khá lá»›n, hÆ¡n nữa còn chứa không Ãt thị nữ, nhưng nêu như ở lại, vấn đỠthanh danh khẳng định có chút vấn Ä‘á».
"Ta đây tìm má»™t cái viện tá» quanh đây cho ngươi ở, dù sao viện tá» trống xung quanh có rất nhiá»u." Tần Sương nói, tuy rằng cha nà ng là con thiếp, nhưng viện tỠđược phân cho cÅ©ng không Ãt, tùy tiện an bà i má»™t nÆ¡i không có ai ở là nằm trong khả năng.
"ÄÆ°á»£c đó, nhưng ta không thể ở không tại đây, có chuyện gì ta có thể là m được thì cứ bảo ta." Bá»™ Tranh nói, nguyên tắc cá»§a hắn chÃnh là như váºy,, không thÃch chiếm tiện nghi cá»§a ngưá»i khác, nếu như ăn nhỠở Ä‘áºu thì nhất định phải là m chuyện gì đó để hồi báo.
"Äiá»u nà y không cần, ngươi muốn ở bao lâu cÅ©ng không thà nh vấn Ä‘á», ta có thể là m chá»§, dù gì ta cÅ©ng thiếu nhân tình cá»§a ngươi." Tần Sương nói.
Nhân tình nà ng thiếu Bá»™ Tranh tháºt đúng là không Ãt, Bá»™ Tranh chẳng những cứu nà ng trước miệng Thiết Äầu xà , mà còn giúp nà ng há»c được má»™t chiêu kiếm pháp đó, chỉ riêng ân cứu mạng lúc trước, cÅ©ng đã khiến nà ng muốn hồi báo lại nhiá»u hÆ¡n, chuyện cho ở nhá» nà y chỉ là chút lòng thà nh mà thôi.
"Ta có thể ở đây, coi như vì khi đó cô thiếu nhân tình cá»§a ta, nhưng việc nà y cÅ©ng không thể đại biểu cho ta có thể ở miá»…n phà tại đây, như váºy ta sẽ rất không quen." Bá»™ Tranh lắc đầu nói, rất là kiên trì, không muốn ở miá»…n phà tại Tần gia.
"Váºy thế nà y Ä‘i, ngươi không phải biết luyện Ä‘an sao, Tần gia cÅ©ng có nÆ¡i luyện Ä‘an, ta an bà i ngươi Ä‘i và o đó là m việc nha." Tần Sương suy nghÄ© má»™t chút rồi nói, chẳng qua có má»™t câu nà ng không nói rõ rà ng, đó là nÆ¡i đó giống như ở Thanh Vân kiếm phái, không có gì để là m, chỉ cần tùy tiện luyện chế má»™t và i Ä‘an dược cá»u phẩm là được rồi.
Äây cÅ©ng là vì muốn Bá»™ Tranh an nhà n, đồng thá»i cÅ©ng muốn hắn cảm thấy thoải mái trong lòng.
"Ừ, vừa vặn ta cÅ©ng có thể há»c được cái gì má»›i mẻ, cô có thể bảo ngưá»i luyện Ä‘an cá»§a nhà cô dạy ta má»™t chút không?" Bá»™ Tranh há»i, hắn cảm thấy nÆ¡i nà y là thế lá»±c cấp huyá»n, cho dù có bét nhất thì khẳng định cÅ©ng có kỹ thuáºt luyện Ä‘an cưá»ng đại hÆ¡n Linh Bảo tông rất nhiá»u.
Hoà n toà n chÃnh xác, cho dù phương diện luyện Ä‘an hay kỹ thuáºt cá»§a luyện Ä‘an sÄ© cá»§a Tần gia có kém thế nà o thì khẳng định cÅ©ng tốt hÆ¡n Linh Bảo tông rất nhiá»u, có thể luyện chế Ä‘an dược cá»u phẩm trở lên, có lẽ còn biết má»™t và i Ä‘an phương Ä‘an dược bát phẩm. Truyện "Äá»™c Bá»™ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tuy rằng hiện tại Bá»™ Tranh đã mò mẫm ra cách luyện chế Ä‘an dược thất phẩm, nhưng cÅ©ng không biết được má»™t số căn bản cá»§a luyện chế Ä‘an dược cá»u phẩm, nếu như có thể há»c được tá»± nhiên là không gì tốt bằng.
"Äiá»u nà y tá»± nhiên không có vấn đỠgì, chẳng qua thuáºt luyện Ä‘an nhà chúng ta không cao minh lắm, đến lúc đó ngươi đừng thất vá»ng nha." Tần Sương gáºt đầu nói.
"Không sao đâu, có thể há»c chút nà o hay chút đó." Bá»™ Tranh không quan tâm nói, chung quy tốt hÆ¡n không há»c được gì.
"Không bằng ngươi Ä‘i há»c thuáºt đúc kiếm Ä‘i, thuáºt Ä‘uÌc kiêÌm cá»§a Thần Kiếm vương triá»u chúng ta cá»±c kỳ nổi danh, so vá»›i thuáºt luyện Ä‘an thì có tiá»n đồ hÆ¡n, chẳng qua ngươi chưa có căn bản gì cả." Tần Sương nói.
"Thần Kiếm vương triá»u sở dÄ© gá»i là Thần Kiếm vương triá»u cÅ©ng bởi vì nÆ¡i nà y chá»§ yếu lấy tu luyện kiếm pháp là m chÃnh, đồng thá»i, nÆ¡i nà y cÅ©ng là địa phương đúc kiểm nổi danh, hÆ¡n nữa thá»i kỳ đầu, bởi vì nÆ¡i nà y đúc ra má»™t thanh thần kiếm mà nổi tiếng thiên hạ, má»›i có thể được xưng là Thần Kiếm vương triá»u." Tá»±a hồ Tần Sương nhìn ra Bá»™ Tranh không biết Ä‘iá»u nà y cho nên bắt đầu giải thÃch Bá»™ Tranh nghe má»™t chút.
"Váºy thà nh thần kiếm kia gá»i là gì?" Bá»™ Tranh có chút tò mò há»i.
"Gá»i là Lạc Nguyệt thần kiếm, truyá»n thuyết kể rằng lúc thần kiếm xuất thế, ánh trăng trên bầu trá»i mất Ä‘i ánh sáng, cho nên má»›i gá»i là Lạc Nguyệt." Tần Sương nói.
"Thanh kiếm đó Ä‘ang ở đâu? Trong tay hoà ng tá»™c cá»§a Thần Kiếm vương triá»u sao?" Bá»™ Tranh tiếp tục tò mò há»i.
"Thanh kiếm nà y đã sá»›m bị thế lá»±c khác cướp Ä‘i, ngươi cho rằng má»™t thế lá»±c cấp huyá»n thất phẩm có thể bảo vệ tốt cho má»™t thanh thần kiếm sao? Cho dù là thế lá»±c cấp địa cÅ©ng rất khó." Tần Sương lắc đầu cưá»i khổ nói.
Tuy rằng, Thần Kiếm vương triá»u chế tạo ra má»™t thanh thần kiếm, nhưng cá»±c kỳ châm chá»c là , Thần Kiếm vương triá»u không được sở hữu thanh thần kiếm nà y, từ sau khi thần kiếm xuất thế, rất nhanh đã bị thế lá»±c khác cướp Ä‘oạt, lúc đó tạo thà nh tinh phong huyết vÅ© cả Äông Việt thần châu.
Má»—i khi có váºt phẩm thần cấp xuất hiện, Ä‘á»u sẽ khiến chuyện như váºy phát sinh, đây cÅ©ng là do nhân tÃnh tham lam, đồng thá»i thể hiện ra sá»± chênh lệch mạnh yếu giữa các thế lá»±c.
"..." Và o lúc nà y, Bá»™ Tranh đột nhiên ngá»™ ra chân lý ngưá»i mạnh là m vua cá»§a thế giá»›i nà y, bản thân má»™t ngưá»i có được thứ gì, cÅ©ng không phải nhìn và o giá trị cá»§a thứ đó, mà là nhìn và o thá»±c lá»±c cá»§a hắn như thế nà o.
Nếu như, má»™t ngưá»i có thá»±c lá»±c yếu lại sở hữu chà bảo thì không bao lâu sau chà bảo nà y sẽ bị Ä‘oạt Ä‘i, tháºm chà còn sẽ vì thứ nà y mà đánh mất tÃnh mạng.
Sau khi nghÄ© thông suốt Ä‘iá»u nà y, Bá»™ Tranh liá»n nói má»™t câu :"Sau nà y ta nhất định sẽ không để lá»™ tiá»n tà i ra ngoà i."
"..., tuy rằng ngươi nói hÆ¡i lệch đôi chút, nhưng cÅ©ng không sai biệt lắm." Tần Sương hÆ¡i có cảm giác không biết nói gì, Bá»™ Tranh nà y tham tiá»n, quả nhiên cung cách nói chuyện Ä‘á»u chỉ xoay quanh tiá»n, rõ rà ng là chuyện hoà i bÃch có tá»™i, thế mà đến mồm hắn lại biến thà nh tiá»n tà i không lá»™ ra ngoà i.
Bất quá ý tứ nà y cÅ©ng không sai biệt lắm, hắn có thể hiểu được Ä‘iá»u nà y là tốt lắm rồi.
"Ngươi vừa rồi cần phải chú ý, cho dù ngươi có Ä‘an dược thất phẩm, cÅ©ng không thể công khai lấy ra trong trưá»ng hợp công khai đó, nếu không có ta là ngươi chịu thiệt thòi rồi." Tần Sương tiếp tục bổ sung má»™t câu, sợ Bá»™ Tranh vẫn chưa khắc sâu đạo lý nà y.
"Váºt kia rất trân quý sao?" Bá»™ Tranh há»i, chuyện nà y hắn cÅ©ng không phải không biết, chẳng qua là hắn không biết giá trị cá»§a thứ nà y.
"ÄÆ°Æ¡ng nhiên, đến ta còn muốn a, đáng tiếc thứ nà y chỉ có thể ngá»™ mà không thể cầu." Tần Sương nói.
"Cô muốn hả, sao không nói sớm, cho cô nè." Bộ Tranh lại lấy ra một cái hộp.
"..." Tần Sương có chút ngÆ¡ ngác nhìn Ä‘an dược trong tay Bá»™ Tranh, sau đó láºp tức lôi kéo Bá»™ Tranh và o trong nhà má»›i mở há»™p Ä‘an dược kia ra, tức thì mùi thuốc lại trà n ngáºp cả phòng.
"Thứ nà y ngươi còn có sao?" Tần Sương ngÆ¡ ngác há»i han.
"Còn có một viên, chuẩn bị lưu cho Tú Anh." Bộ Tranh nói.
"..." Tần Sương trầm mặc, thứ nà y ở trong tay Bộ Tranh sao mà giống củ cái trắng thế, một viên rồi lại một viên.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
« 1 18 19 20 ... 23 »